Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

Cõi nào.+ Hạnh phúc ảo - thơ Phượng này xưa

       
CÕI NÀO   
Phượng ngày xưa
          ***
Từ ngày ngăn cách lứa đôi
Năm mươi năm lẻ ru đời thiên thu
Anh ra chiến trận  mịt mù
Em về dệt mộng phù du vợ chồng…
*
Bao năm gối lẻ phòng không
Nhớ về quá khứ mà lòng quặn  đau
Qua Internet găp lại nhau
Hoa tình nở muộn đón chào gió Đông…
*
Yêu đương khóa chặt vào lòng
Nén thương chôn nhớ chờ mong người về
Thời gian kéo mãi lê thê
Tháng năm qua mất, ước thề lặng trôi…
*
Anh đâu phải kẻ quên lởi,
Nghiệp căn phải trả, nợ đời còn vương!
Mộng du dẫn đến cuối đường
Rủ thân cát bụi, Thiên đường bay cao…
*
Lửng lơ… Lơ lửng… cõi nào???
                   Saigon 24/9/2014
                             pnx




    
   HẠNH PHÚC ẢO  

Phượng ngày xưa
                   ***
    Chúng mình đưa nhau đến miền hạnh phúc
Ngọt ngào, say đắm, nồng ấm, tin yêu
Mơn man, vi vút như cơn gió chiều
Lững lơ trôi vào  không gian tĩnh lặng…
          Nhưng:
Bến bờ hạnh phúc vẫn còn xa vắng
Thuyền yêu đương sóng vỗ dập liên hồi
Bảo to gió lớn mặc tình nổi trôi
Loanh quanh lẩn quẩn, còn đâu lối thoát?
          Và:
Chân trời hạnh phúc một màu tím ngắt
Thê lương, ãm đạm, rét buốt, mưa sa
Hải Âu mỏi cánh bay lượn là đà
Cành liễu xác xơ, hoa lìa thân nhánh…
           Nên:
Hạnh phúc muôn đời vẫn là ảo ảnh
                   Saigon 28/9/2014
                             pnx


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét