Thứ Hai, 31 tháng 8, 2015

DƯỚI ÁNH TRĂNG- Vu Chieu Uyen


Cảm tác từ TO THE MOON 
bản tiếng Anh dịch từ "AN DEN MOND" của thi hào Đức JOHANN WOLFGANG Von GOETHE
DƯỚI ÁNH TRĂNG

Ánh trăng ngà soi mơ màng mộng ảo
Thinh lắng tỏa lan trên thung lũng ngàn cây
Lòng lâng lâng như nhẹ tựa làn mây
Bao u uất muộn phiền dần bôi xóa

Ánh trăng sáng dịu dàng thanh thoát quá!
Trải êm đềm trên những cánh đồng xa
Tựa mắt ai hiền dịu dõi trông ta
Đang mải miết trên đường đời lao nhọc.

Bao hồi ức chợt vọng về tràn ngập
Của một thời hạnh phúc lẫn buồn đau
Bước độc hành lòng an tịnh thẳm sâu
Dẫu đường đời an vui hay khổ ải.

Sông yêu hỡi hãy an nhiên trôi mãi
Chẳng bao giờ thấy hạnh phúc quay về
Những nụ hôn, những vui sướng tràn trề
Cũng vội qua như dòng lưu trôi chẩy.

Ta từng có những gì cao quí đấy
Đánh mất rồi còn chi quí nữa đâu?
Chỉ còn chăng những dày xéo đớn đau
Trong tâm khảm không bao giờ quên được.

Men thung lũng sông trôi theo dòng nước
Không nghỉ ngơi , chưa ngừng lại bao giờ
Tiếng thầm thì của điệp khúc vỗ bờ
Nên giai điệu cho bài ca ta viết.

Đêm đông giá sông thét gào khốc liệt
Sông dâng tràn cơn giận dữ hờn căm
Mùa Xuân đến chồi non tươi nụ thắm
Sông uốn mình như ấp ủ vườn xanh.

Hồng ân ban cho những ai tâm sáng
Không oán thù, ghen ghét với tha nhân
Lòng chứa chan niềm an lạc tâm thân
Luôn ôm ấp một tình thương cao cả.

Thật thương thay cho những ai nghiêng ngả
Mãi quanh co trong mê lộ tối tăm
Tâm lạc lối không quay về nẻo sáng
Chẳng thể nào nhận ân phúc trên ban.

chiêu uyên 
trăng 16 rằm tháng 7
cảm tác từ
TO THE MOON

Again you fill bush and valley
Silently with a misty glow
And also you final release
My soul entirely

You spread your gaze
Soothingly over my fields
Like a friend's eyes gently
Looking upon my fate

My heart feels every after-echo
of happy and dreary times
I walk between the joy and pain
in the solitude.

Flow on, flow on dear river
I'll never become happy
thus merriment and kissed hastened by
and thus did faithfulness

But I once possessed
that which is so precious
to think that nevertheless, to one's torment
one never fogets it

Murmur river, along the valley
without rest or repose
murmur and whisper melodies to my song
When, in the winter nights you
you furiously overflow
or purl around the springtime splendour
of young buds.

Blessed is he who shut himself off
From the world without hatred
clasp a friend to the breast
And, together with him enjoys

That which is not known to people
or not considered
Through the labyrinth of the heart.



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét