Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

TỊNH KHẨU NGHIỆP -

   
                                                     
       
Trong chùa, có một anh câm. Không ai nhớ anh ta đến chùa từ bao giờ, vả lại cũng không mấy người để ý đến anh ta. Anh ta lo mấy sào vườn ở sau chùa, lúc thì trồng rau, lúc thì trồng đậu, làm việc rất là siêng năng, cần mẫn. Lúc rảnh, anh ta vào bếp giã gạo và vào  những ngày sóc vọng, chùa đông khách, anh ta giúp việc dưới bếp, và rửa bát ở bờ ao cạnh bếp. Vì anh ta câm, nên chẳng ai nói với anh và nếu có việc cần gì nói thì phải ra hiệu. Hết việc, tối nào anh cũng quanh quẩn ở trên Chánh điện, quét dọn, lau chùi, và mỗi năm vào kỳ Kiết hạ, mỗi lúc có khóa giảng thì anh ta cầm chổi đứng gần cửa phòng hội, ra vẻ đang quét nhà, nhưng thật ra là đang lắng tai nghe giảng kinh ...
       Một ngày kia, không thấy anh, vị trị sự bước vào căn phòng nhỏ xíu của anh ở góc vườn, lúc đó mới biết rằng anh câm bị đau, sốt nặng không ngồi dậy được. Vị sư trị sự trình Sư trưởng trụ trì và mọi người thấy vị Sư trưởng vào thăm anh câm. Ngài ngồi với anh rất lâu và khi ngài trở về phòng, nét mặt trang nghiêm của ngài thoáng vẻ hân hoan. Từ hôm ấy, chú tiểu ngày hai ba lần mang cháo vào cho anh câm và Sư trưởng mỗi
khi xuống thăm thì ngồi cả giờ với anh. Mọi người cho rằng anh câm có phúc, được Sư trưởng thương và nếu có mệnh hệ nào thì được ngài độ cho. Vào đúng giờ ngọ hôm đó, người ta thấy Sư trưởng chậm rãi bước ra khỏi phòng anh câm và khi ngài nhận thấy mọi người chắp tay vây quanh thì nói một câu rất ngắn gọn:
        -“Ngài đã viên tịch rồi!”
        Ai ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên vì vị Sư trưởng gọi anh câm cuốc vườn là Ngài! Sư trưởng là một vị thiền sư đạo hạnh nổi tiếng không những trong vùng, mà ngay cả ở chốn kinh kỳ xa xôi nữa. Nhưng không ai dám hỏi Sư trưởng cả.
        Khi làm lễ hoả thiêu xong, bài vị của anh câm đã được đặt trên chùa, và khóa cầu siêu thường lệ chấm dứt, mọi người được nghe vị Sư trưởng nói như sau:
      - “Thật ra, vị chấp tác làm vườn ở chùa của chúng ta là một vị tăng, không những là một vị tăng ở kiếp này, mà là từ kiếp trước. Kiếp trước, Ngài tu hành tinh tấn, nhưng Ngài vẫn tái sinh làm kiếp người, chưa lên được cõi trên vì nghiệp của Ngài còn nặng. Kiếp này, Ngài lại tu nữa, và do ta giúp đỡ, Ngài biết rằng Ngài chưa xóa được khẩu nghiệp. Vì thế, Ngài phát nguyện tu tịnh để giải khẩu nghiệp. Ngài tịnh khẩu, ai cũng tưởng là Ngài câm. Đến nay thân, khẩu, ý củaNgài đều đã thanh tịnh nên Ngài đã ngộ, vì thế ta mới nói rằng Ngài tịch diệt. Bàn thờ Ngài ở đàng kia, có thể bỏ đi được, nhưng thôi… hãy cứ để đấy, không phải là để cúng thờ Ngài, mà chính là để nêu cái gương tu hành cho mọi người.”
        Mọi người khi nghe xong câu chuyện, ai ai cũng yên lặng cúi đầu, nghiền ngẫm về sự tu hành. Từ ngày đó, trong chùa, không ai bảo ai, người ta đã bớt nói, chỉ nói vừa đủ, những mong đến lúc nào đó tịnh được khẩu nghiệp, thoát khỏi sinh tử luân hồi như vị Bồ tát đóng vai anh câm làm việc sau chùa kia.
Chuyển từ Phạm Mỹ Lệ.
Hồ Xưa trình bày và chuyển tiếp____________________________________________
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét