Thứ Hai, 30 tháng 11, 2015

MỘT THOÁNG HƯƠNG QUỲNH - Thơ Đức Huỳnh


  
Đại Vận Hà khai lộ đến Dương Châu
Con đường thủy từ Lạc Dương mở lối
Quỳnh hoa nở chợt tàn trong một tối
Đến ngàn sau hương sắc vẫn ngạt ngào

Mộng công hầu khanh tướng giấc chiêm bao
Dương Ly Tự đón Tùy Vương vô phận
Kiếp Quỳnh hoa trăm năm dài lận đận
Nở âm thầm vướng bận bút thi nhân

Nét ung dung soi ánh mắt hồng trần
Sương lóng lánh bâng khuâng tình vời vợi
Thoảng hương thơm tận cõi lòng mong đợi
Nhẹ nhàng nâng lay động cánh hoa Quỳnh

Hé môi cười nơi hạ giới đão khuynh
Rực mắt biếc ánh trăng ngà soi sáng
Hương Quỳnh hoa giữa vô thường bảng lảng
Đọng bàng hoàng tâm khảm nỗi đam mê

Một sớm mai khẽ gọi giấc mơ về
Đêm cô quạnh đêm não nề im lắng
Nụ Quỳnh hoa nở nụ tình thầm lặng
Rộn nhân sinh niềm hạnh phúc rạng ngời

Phút linh cầu trần thế cuộc rong chơi
Trong khoảnh khắc đóa hoa Quỳnh bẽn lẽn
Ướp môi hôn nhụy chuyển màu e thẹn
Ngát hương đưa trọn vẹn cả tâm hồn

Đuốc lung linh nhòa nhạt bóng sao hôm
Buổi khuya sớm khói trà thơm nghi ngút
Vẽ chân dung hoa dịu dàng cuốn hút
Phút thăng hoa chờ đợi bút nhập thần

Hoa giáng trần hương theo gió lâng lâng
Đêm huyền diệu đêm ngại ngần dâng hiến
Đời còn nhau trên đường đời thiên biến
Nghe dương gian truyền tụng chuyện hương Quỳnh

DH 11-2014


* Sự tích hoa Quỳnh

Theo truyền thuyết, thời nhà Tùy, Tùy Dạng Đế hôn quân vô đạo, trác táng, xa hoa, phung phí, đêm nọ nằm mơ thấy một cây trổ hoa đẹp. Đúng lúc đó, ở chùa Dương Ly thành Dương Châu đang đêm bỗng có ánh sáng như sao sa và hương thơm sực nức lạ lùng khiến dân chúng đổ xô đến xem. Cạnh giếng nước trong sân chùa mọc lên một cây lạ, nở một đóa hoa ngũ sắc với 18 cánh to ở trên, 24 cánh nhỏ ở dưới, hương ngào ngạt bay tỏa khắp nơi nơi. Dân chúng đặt tên là hoa Quỳnh. Thấy trùng với điềm báo mộng, vua yết bảng bố cáo: "Ai vẽ được loại hoa Quỳnh đem dâng lên, sẽ được trọng thưởng". Khi một họa sĩ dâng lên bức tranh vẽ đóa hoa vô cùng đẹp, vua liền quyết định tuần du để thưởng ngoạn hoa Quỳnh. Tùy Dạng Đế ra lệnh khai Đại Vận Hà từ Lạc Dương đến Dương Châu và cùng đoàn tùy tùng trang bị vô cùng xa xỉ lên đường. Trong số quan quân hộ giá, có cha con Lý Uyên và Lý Thế Dân. Qua thời gian hơn 90 ngày, đoàn tuần du đến đất Dương Châu. Thuyền vừa cặp bến, Lý Thế Dân cùng bằng hữu rủ nhau lén đi xem hoa ngay trong đêm, sợ sáng hôm sau khó chen chân lọt vào vườn hoa. Lý Thế Dân là người có chân mạng đế vương (về sau trở thành vua Đường Thái Tông) nên hoa nhún mình 3 lần nghinh đón. Cánh hoa trắng như ngọc, nhụy điểm xuyết màu vàng, hương tỏa ngọt ngào dưới ánh trăng. Lý Thế Dân vừa xem xong, một cơn mưa to đổ xuống khiến hoa rụng hết. Sáng hôm sau, Tùy Dạng Đế xa giá đến xem hoa, chỉ còn thấy cánh hoa úa rũ, tan tác. Vua tức giận, tiếc công đi nghìn dặm không được xem hoa, ra lệnh nhổ bỏ, vứt đi. Từ đó hoa Quỳnh chỉ nở trong một thoáng về đêm. 
Link: http://vi.wikipedia.org/wiki/Chi_Qu%E1%BB%B3nh.
(ảnh: Google)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét