Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2015

Syria: Rena - Viên Đạn Nghiệt Oan Trên Xác Chết Trẻ Thơ Vô Tội



Radio FM974

Chuyện Thế Giới Trong Tuần

Thứ Hai 23/11/15



  

Rena, em bé gái tuổi vừa chừng lên ba, đang ngồi chơi trên tấm thảm hoa đủ màu, trong phòng khách, khi viên đạn từ xa bắn tới, xé rách nát một bên gò má nhỏ. Rena thét lên vì đau, khóc ngất gọi mẹ rồi lặng thinh, máu bắt đầu ứa ra từ khóe miệng, từng giọt đỏ bầm.

Viên đạn không ai biết từ hướng nào đến, xuyên thủng qua kiếng cửa sổ trên ban –công lầu, bứng gốc một trong mấy cái răng của em và làm rung rinh cả căn nhà. Bên ngoài đường phố Aleppo, khói của các đám cháy, do đạn pháo của quân chính phủ Syria gây ra, vẫn còn mù mịt như thường ngày, người đàn bà trông chừng Rena thay mẹ nó, không thể ra khỏi nhà vì không có người đàn ông đi kèm theo. Anh thanh niên nhà bên cạnh, bồng xốc em lên, chạy vội vã ra đường, anh nhảy đại xe hơi, cố chạy nhanh về hướng bênh viện gần đó. Không ai biết chắc việc gì sẽ xãy ra nhưng sau vài phút, một chiếc xe hơi khác trờ lên, anh làm dấu cho biết, chiếc xe anh đang lái có thể chạy nhanh hơn, không chần chừ, anh thanh niên dừng lại, bỏ xe, chạy ngược về phía sau, toàn thân em bé Rena đầy máu trên tay, anh hét to lên xin cứu giúp giùm, anh ném Rena trên băng ghế sau, thúc giục người tài xế làm ơn chạy cho lẹ, Rena bất động và dường như đang nghẹt thở.

Sau những tiếng còi xe giành đường là tiếng thở đứt từng đoạn của Rena, tiếng thở cố cố dài sự sống, máu tiếp tục chảy ra từ hai bên gò má, người thanh niên hét to nữa, vang ra từ cửa kiếng xe kéo xuống, để cho các xe khác tránh qua một bên, cuối cùng xe và người cũng tới được bệnh viện. Bệnh viện Dar Al’Shifa đã chứng kiến mọi thứ vết thương hàng giờ, hàng ngày nhưng hình ảnh đứa bé, bị đạn bắn xuyên qua mặt, vẫn là hình ảnh làm mọi người làm việc ở đây nghẹn lời, rưng rức. Y tá nhanh chân mang Rena vào phòng cấp cứu phía sau và bắt tay ngay vào việc chích thuốc băng bó. Viên đạn đi ngang, xé rách nát một bên mặt nhưng không đến nổi nghiêm trọng, ai cũng nghĩ là em sẽ sống còn, Rena sau đó, xem ra thở dễ dàng hơn trước, nhưng có một điều quan trọng hơn chưa giải quyết được, bệnh viện Dar Al’Shifa lại nằm torng vùng của quân chống chính quyền chiếm giữ, nơi việc cung cấp thuốc men, dụng cụ y tế không còn được bao nhiêu và khó tìm hơn người ta nghĩ. Trường hợp của em Rena, mặt em phải được làm phẩu thuật nhưng không làm sao được ở đây, nên bác sĩ phải nghĩ tới chuyện không thể nghĩ tới được, là phải đưa em băng qua phía vùng bên kia, ở đó, có bệnh viện của chính phủ, y tá đem Rena đặt vội vã trên một chiếc xe dùng chỡ hàng nhỏ và không bao lâu sau, chiếc xe biến mất đâu đó ngoài xa.




Trong lúc đó, ở nhà, hai người đàn bà, coi sóc Rena khi em bị trúng đạn, cố mà hiểu xem những gì đã xãy ra, vết máu từ mặt Rena chảy ra vẫn còn đọng dấu, trên những bậc cầu thang xi măng đi lên, trong nhà, ngay phòng khách, cái răng của em gãy rớt ra, vì viên đạn vẫn còn nằm nguyên trên thảm, một vài tia nắng lẻ loi, hắt vào từ chỗ bể của khung cửa sổ kiếng lờ mờ. Theo một viên sĩ quan chuyên về điều kiện an toàn, thì viên đạn phải được bắn đi, từ một chỗ nào đó, trên lầu thượng của mấy dãy cao ốc, đối diện nhà em Rena, các cao ốc này nằm trong vùng kiểm soát của quân chống đối nhưng các tên bắn sẻ, đặc biệt là người của tổ chức bán quân sự Shabeeha, do chính quyền Syria hổ trợ, tin là ẩn nấp đâu đó, trong khu nhà có thể làm ra việc này, không một ai nghĩ là do người của quân “quân đội Syria tự do” gây nên. Màn kiếng cửa sổ mà viên đạn, bắn xuyên qua, có màu xam xám như sương đục, có nghĩa là, người bắn sẻ này không thấy chính xác, ai là mục tiêu của mình, nhưng nó lại cho thấy, trong bối cảnh này, chuyện bắn ai là điều, đối với người bắn sẻ không cần thiết để nghĩ tới. Những người còn lại trong gia đình em Rena, bà ngoại và mẹ, cứ nghĩ ngợi, nhưng lặng thinh không nói được lời gì, họ lâm râm cầu nguyện chờ tin, hy vọng em đang được người ta tận tình lo trị và chuẩn bị chuyến vượt qua vùng chính quyền kiểm soát, tìm thăm con mình.

Sáng hôm sau, ngoài đường dân chúng loan tin Rena đã chết, khó mà tin được là, đứa bé mà người ta thấy tạm bình phục ngày hôm qua, giờ không còn trên cỏi đời này nữa. Gia đình em từ chối không nói gì hết, cha Rena giận dữ, khi có ai hỏi tới chuyện này, một người bà con của em, gặp người ngoài đường cho biết, Rena được tức tốc chỡ tới bệnh viện của phía chính quyền, bác sĩ ở đó cố gắng trị cho em nhưng họ đã thất bại, dường như và có vẻ, viên đạn mà họ không tìm được trong phòng khách ở nhà đã nằm chắn ngang trong cổ họng của Rena.

Việc chở Rena băng ngang qua vùng chính quyền kiểm soát cũng là một điều khác lạ hơn thường ngày. Thành phố Aleppo cũng nhu thủ đô Damacus của Syria hiện là những nơi mà đường phố tràn ngập các chốt kiểm soát, muốn đi qua ngang, gặp không biết bao nhiêu là lính gát và trả lời không biết bao nhiêu là câu hỏi, đề quân lính cầm chắc, dân đi đường không phải là quân “khủng bố”, cái tên mà chính quyền Assad dùng cho quân chống đối và những người hoạt động chống lại họ. Ở một chốt kiểm soát trên đường ra ngoại ô Damacus, người lính chính quyền gát ở đó, cầm một tờ giấy có danh sách các người mà họ muốn bắt để điều tra, so với tên tuổi dân chúng đi qua. Lính chận, xét và nhìn mặt từng người một, ngồi trong xe hơi, xe gắn máy trên đường vào thủ đô Damacus hay đi ra Daraya hoặc Aleppo, những nơi mà họ quân chống đối chiếm giữ. Tuy nhiên, Daraya hiện tại, chỉ là một thành phố trống trơn, đồng không mông quạnh, không người không thú vật, quân chính quyền đã càn quét từng con đường, từng góc phố nhiều tháng qua với mục đích lùng bắt các người chống đối, những người này đã chạy lẩn trốn tại nhà bạn bè hay người thân, ở đây, trên đất Syria, hiện nay không có chỗ nào được gọi là an toàn cho họ sống cả.

Buổi sáng tin em bé Rena chết, người ta thấy, có từng nhóm người đi lang thang quét dọn, trên nhiều con đường trong thành phố Aleppo, họ bảo nhau, chiến trận đã xong, họ cười nói và chụp hình bằng điện thoại di động đủ chỗ. Họ không biết tuổi độ bao nhiêu nhưng khi đến gần, không ai nghĩ rằng họ còn quá trẻ, độ chừng mười tám hai mươi, là những người cầm súng chống chính quyền độc tài Assad và chấp nhận làm người ở lại Aleppo. Bất chấp và mặc cho tiếng bom của oanh tạc cơ, tiếng gầm gừ của đại pháo, họ tiếp tục sống và quay lại những đoạn phim, trong đó, có sự chết có nụ cười, bên trong đất Syria mà ít có ai nhìn thấy được như cái hình ảnh khuôn mặt bể nát, đầy máu của em bé gái Rena. Chính quyền ra lệnh cắt điện ở Daraya và một phần của thành phố Aleppo, thành ra, nói chuyện với nhau qua điện thoại di động, giờ đã trở thành bằng chứng của sự sống còn, và đó là phương tiện duy nhất, còn sót lại, để có thể nói cho thế giới bên ngoài biết, cái gì đang xãy ra tại Syria, có nói vài lời qua điện thoại, nghe được tiếng thì mới tin rằng, người thân hay bạn bè ở trong đó, vẫn còn sống sót.
Trở lại Aleppo, viên đạn bắn sẻ oan nghiệt của tên sát nhân nào đó, giết chết đứa bé gái vô tội, chưa tròn ba tuổi đời, làm cho người ta lo ngại, là những bạo động đầy máu, cộng với nổi thương đau cùng tận, hiện đang xãy ra ở đó, sẽ không bao giờ chấm dứt và liệu rồi đây họ có hồi phục được những gì mất mác, mà họ đã chịu đựng triền miên trong năm tháng qua như cái mất mác của gia đình Rena hay không. Bên đống gạch ngói đổ nát, người cha của Rena, chấp tay ngước nhìn lên trời cao, nước mắt từng giọt ứa ra, lăn dài xuống mặt, ông lầm thầm “xin ơn thượng đế”.










Thuyên Huy

FM974 - Melbourne.

 (ảnh từ báo Đất Việt:người thân khóc thương bên thi thể các nạn nhân bị chết ở TP.Gouta-Syrie.)

(ảnh dưới: từ webtretho: Anh Trai bế em  gái nhỏ bị thương ở Aleppo) 

 (người chụp ảnh:Baraa Al Halabi)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét