Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2015

Căn nhà bên kia sông - Thuyên Huy


(Để nhớ  người có căn nhà màu lá úa bên kia sông bến đò chợ Cẫm Giang – Tây  Ninh tên Quyên)


Tôi đứng bên này sông ngó theo
Chuông tan trường giục chuyến đò nghèo
Chiều buông thay nắng vương trên áo
Em nón nghiêng bờ vai tóc yêu

Cụm Sứ cuối mùa xếp lá thưa
Nhà em hờ cổng khép tiếng mưa
Tôi thèm con sóng về bên đó
Bên đó giờ này em ngủ chưa

Rồi cứ những chiều ra bến sông
Nhìn theo hoa Sứ rụng xuôi dòng
Tôi yêu khung cửa màu lá úa
Ai ngồi đọc sách muộn bên song

Mang mối tình thầm tôi bỏ đi
Tha phương đời chưa có lần về
Trắng đêm thức với dòng sông lạ
Nghe sóng xa bờ vọng cố tri

 “Công hầu khanh tướng” tay trống không
Tôi tìm về lại nơi bến sông
Căn nhà quen cũ không còn đó
Có lẽ giờ em đã theo chồng

Tôi hỏi người chèo đò năm xưa
Giặc tràn về xóm một đêm mưa
Hoa Sứ nhà ai tan tác rụng
Em chết trời chưa kịp thay mùa

Mộ em nằm đó giữa trời tang
Bia đề chưa kín trọn đôi hàng
Ngậm ngùi chôn ẩn tình từ đó
Từ đó một đời tôi lang thang.

 Thuyên Huy

Thứ Năm, 26 tháng 2, 2015

Nếu mai kia- Hạnh Thảo-Phạm Bạch Tuyết

Lời GT: Cô Hạnh Thảo -Phạm Bạch Tuyết là 1 trong 3 nữ GS Pháp văn đầu tiên của trường THTN lúc mới thành lập (1955- 1956....).Đó là các cô:

- Nguyễn thị Hồng Vân  ( hiện ở TN ) -

 Lý thị Minh Nguyệt  (Pháp) 

- Phạm bạch Tuyết ( Virginia-Mỷ).

Xin hân hạnh GT bài thơ "Nếu mai kia"của cô.


Nếu mai kia tôi trở về thăm quê cũ

Nắng có hồng sưởi ấm mái nhà xưa?

Mưa có ướt bậc thềm quen chân nhỏ

Gió có đùa dàn bông giấy đong đưa?

Cổng trường kia có dang tay rộng mở

Vui đón ta về trống rộn ràng khua



Bạn bè,môn sinh,ai đi ai ở?

Phấn trắng bảng đen,phượng đỏ còn vui?

Nếu mái không còn nắng vàng bở ngỡ

Mây lạc loài tìm bóng dáng xa xưa
Bước vắng,thềm hoang,mưa buồn giọt nhỏ
Hoa giấy tàn,giàn đỗ ,gió lưa thưa
Ngôi trường cũ,cổng kia hờ hửng quá
Chuông lạnh lẽo  nào thay bỏ trống khuya
Và cảnh cũ,người thân còn đâu nữa
Thôi phượng hồng xin nhặt ép trong thơ.


Ảnh cô Tuyết xưa,ngồi sau học sinh
 Cô Tuyết,mặc áo dài đen
(Cảm ơn bạn Nguyễn thị Thường Dung  (CHSTN 1957 ...) đã lưu giữ và chia sẽ 2 tấm ảnh quý giá nầy - PH)

Xuan Loc


. CÔNG CHÚA NHỎ ...

                                               CÔNG CHÚA NHỎ   
                                                                    **
   Đêm nay bên ánh đèn hiu hắt
   Bỗng nhớ về em tuổi ngọc ngà
   Ngơ ngác rừng xưa, công chúa nhỏ
                  Ngập ngừng chân bước, bóng trăng xa…
                         *
  Bé thơ  không thích làm người lớn
  Tan trường về bóng ngã liêu xiêu
  Theo sau lẽo đẽo vài anh trẻ
  Mơ kết bạn tình tuổi biết yêu…
*

   Dừng chân đứng lại em e thẹn
   Nhoẽn môi cười, tuổi mới mười lăm
   Ngày hai buổi đến trường chăm học
   Đâu biết gì chuyện gió với trăng
*
  Em  vô tư tròn xoe mắt biếc
  Đi mau mau  kẻo mẹ chờ trông
      Nhưng một hôm trong lòng nổi sóng
          Gặp giữa đường hoàng tử ước mong…
*
 Con tim nhỏ từ lâu yên ngủ
  Sao bây giờ biết nhớ biết mơ
  Trăm năm trước mặt còn ai đợi
  Thỏ thẻ yêu rồi bé tuổi thơ…
 *
  Những mùa thu ấy đi mau quá
    Chot thấy bâng khuâng chợt lạnh lùng
 Đò ngang tách bến qua sông vắng
 Bỏ lại bên trời, bao nhớ nhung…
*
Chiều nay nhìn phía chân trời cũ
Thoáng thấy dáng hình Công Chúa xưa
Thẫn thờ đứng đợi trông ai đó
 Bến hẹn  vẫn chờ, em biết chưa?
 Nguyễn Cang  


CÁM ƠN  
 công chúa nhỏ
( cảm tác bài CÔng Chúa Nhỏ  của NC )
***Cám ơn Đời… đã cho tôi sức sống
Mãnh liệt vươn cao như giống xương rồng
Nở rực rỡ giữa sa mạc mênh mông
Như loài thạch thảo mọc trên sỏi đá…
*
Cám ơn Đời… cho con tim nóng bỏng
Cùng người yêu hòa nhịp đến cuối đời
Đắm say ngây ngất như tuổi đôi mươi
Chan chứa tin yêu, tràn đầy hy vọng…
*
Cám ơn Đời …đã ban hai khối óc
Thiết tha đầm ấm tri kỷ tri âm
Xây đắp yêu thương qua ngả thơ văn
Thú tao nhã khi đôi tim cách trở…
*
Cám ơn Người…đã hòa chung nhịp thở
Cùng vượt chông gai bảo táp phũ phàng
Xóa tan cay đắng, chôn lấp trái ngang
Dất dìu nhau đến chân trời hạnh phúc…
*
Cám ơn Người…đã tìm về tuổi mộng
Tuy muộn màng nhưng  nồng ấm yêu thương
Dẫu giờ đây xa cách đến ngàn phương
Trăm năm nguyện giữ tròn câu thệ ước…
*
Cám ơn Đời!… Cám ơn Người!..
          
(anh: Google)


Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Kỷ lục Guiness (st VHP)

Những kỷ lục Guinness ấn tượng trong 60 năm

Cuốn "Kỷ lục thế giới Guinness" xuất bản năm 2015 ghi lại những kỷ lục thế giới ấn tượng trong 6 thập kỷ qua và ghi nhận thêm những kỷ lục kỳ quái mới.
t
Tsatsral Erdenebileg, người Mông Cổ, lập kỷ lục giữ thăng bằng ở tư thế uốn dẻo lâu nhất, với thời gian 4 phút 17 giây trong một cuộc trình diễn ở Thổ Nhĩ Kỳ năm 2013. Đây là một trong các kỷ lục được ghi trong "Kỷ lục thế giới Guinness", cuốn sách được xuất bản hàng năm, tập hợp các sự vật, hiện tượng kỳ thú nhất, đẹp nhất, vĩ đại nhất của con người và thiên nhiên tạo ra được công nhận trên toàn thế giới. Nhân kỷ niệm 60 năm ra đời cuốn sách này, phiên bản năm 2015 đã ghi lại những sự kiện ấn tượng nhất trong 6 thập kỷ qua.
k
Eric Hanhn, người Mỹ, 35 tuổi, được ghi tên vào sách Kỷ lục Guinness là người có mái tóc Mohawk dài nhất thế giới với chiều dài 68,6 cm vào ngày 14/11/2008. Kỷ lục mới này của Eric hơn kỷ lục cũ 7,6 cm.
k
Người phụ nữ Nhật có tên Akiko Obata đang sở hữu bộ sưu tập mô hình thực phẩm bằng nhựa lớn nhất thế giới. Bà có 8.000 mô hình khác nhau trong căn hộ.
o
Tháng 6/2013, người đàn ông Mỹ phá vỡ kỷ lục cũ với thành tích dùng đầu đập gẫy 37 chiếc thước trong vòng 1 phút.  
u
Chris ‘The Dutchess’ Walton là người giữ kỷ lục móng tay dài nhất thế giới. Bức ảnh được chụp ngày 16/9/2013 tại Anh. Vào thời điểm đó, bộ móng trái của nữ ca sĩ người Mỹ dài 3,62 m và móng phải dài 3,68 m. 
k
Xie Qiuping, một phụ nữ ở tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc, là người sở hữu mái tóc dài nhất thế giới. Theo Sách Kỷ lục Guinness năm 2004, tính đến ngày 8/5/2004, chiều dài mái tóc của Xie là 5,62 m. Đây là kết quả của 40 năm nuôi tóc của cô. 
u
Antanas Kontrimas ở Lithuania giữ kỷ lục nâng vật nặng nhất bằng râu. Người mẫu là một cô gái nặng 63,8 kg, được buộc bằng đai vào bộ râu xám của ông. Từ năm 2000, râu của ông đã lập kỷ lục mang được 55,7 kg, cho tới nay, qua 10 lần trình diễn liên tiếp, ông vẫn duy trì ở vị trí số 1. 
u
Người đàn ông ở Bavaria, Đức có thể đút 400 ống hút vào miệng trong 10 giây. Kỷ lục được ghi lại vào ngày 6/8/2009.
y
Ngày 24/6/2013, võ sư, nhà biểu diễn người Mỹ, Geoffrey James Lippold đã lập kỷ lục dùng khuỷu tay đập vỡ 21 quả dừa trong vòng 1 phút.  
y
Ngày 27/10/2013, một chú mèo đến từ Mỹ đã được ghi vào sách Kỷ lục thế giới Guinness 2015 với thành tích nhảy xa nhất trong thế giới loài mèo, ở khoảng cách 1,83 m.

Đỗ Vũ
Ảnh: Huanqiu

Cần nhất trong cuộc đời (ST Annie N.Ánh)

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn ông dù giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn.

Bởi vì đời thì nhiều thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu.

Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè, mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nổi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hổi.


Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhấc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gắm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu xa xỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh.

Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, yêu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. 


Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều. Những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có 1 mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ.

Đàn bà thì ngọt ngào xởi lởi bên đàn ông chung quy lại là cũng vì phục vụ cho bản thân mình được ăn sung mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.


Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng.

Cuộc sống càng ngày càng có nhiều thứ làm tình yêu chao đảo, ừ đồng tiền, nó có sức mạnh rất lớn. Nhưng cuối cùng, nên trả tình yêu về với đúng ý nghĩa của nó.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này, bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.


Edith Eva Eger - Điệu vũ oan nghiệt...



EDITH EVA EGER, NGƯỜI CON GÁI VÀ ĐIỆU VŨ OAN NGHIỆT
TRONG TRI TP TRUNG ĐC QUC XÃ AUSCHWITZ

    Edith Eva Eger nhìn tm hình đen trắng phai màu, năm bà 16 tuổi, trong bộ đồ tắm với nụ cười rạng rỡ, được bạn mình, cu con trai người Do Thái tên Imre, chụp chừng vài tháng trước khi cuộc đời bà tưởng như chấm dứt, rồi thở dài, cũng giống như nhiều người Do Thái khác, Imre đã không sng sót trong cuc dit chng gây ra bi Đc quc xã  70 năm trước đây.




    Ngày sinh nhật năm 17 tuổi ca Eger là ngày b giam trong tri tp trung Auschwitz. 70 năm sau, mi thot nhìn, dáng b bà trông có v yếu t nhưng cho tới lúc bà nhanh nhẩu, biểu diễn cho người ký gi mi quen mt cú đá khiêu vũ cao khi vai, thì người ta mới thấy Eger vẫn còn khe mnh hơn người ta tưởng. Đã 87 tui, bà vn hnh din vi nhng ký c thi non tr khi còn là mt vũ công nhđược huấn luyện, để tranh tài thế vận hội trong đội thể dục của Hung Gia Lợi (Hungary). Nhưng sau đó bà được bảo là phải đi tập dượt chỗ khác vì bà là người Do Thái và không được chấp thuận cho đi dự Thế Vận hội. Giấc mơ đời bà tan ra từng mảnh vụn hoàn toàn khi nghe tin này. Eger là một người Hung gốc Do Thái, đứa con gái nhỏ nhất trong số ba chị em, sống tại thành phố Kosice, mà ngày nay là Slovakia. Cha là một người thợ may và mẹ là một công chức của chính quyền Hung thời bấy giờ.
    Theo lời bà Eger, chưa ti tháng ba năm 1945, những ngày cuối của thế chiến thứ hai, bọn lính Hung theo Đức quốc xã đến nhà bắt cả gia đình bà. Người Do Thái ở Hung là những người trong nhóm cộng đồng Do Thái tại đó b Đc Quc xã nhm ti. Gia đình bà b đưa tới một trong số các trung tâm tạm giam trước khi, cuối cùng bị lùa lên xe lửa chỡ tới trại tập trung Auschwitz ở Ba Lan, do Đức quốc xã chiếm đóng. Mẹ bà ôm bà trong toa chỡ trâu bò nói rng không biết mình s đi đâu, cái gì s xy ra vi mình nhưng con nhớ là, không ai có thể cướp đi nhng gì mà con thy và gi trong đu mình.
    Khi tới trại Auschwitz, tên bác sĩ người Đức Joseph Mengele, một trong những sĩ quan y tế cao cấp của trại, đứng ở cuối hàng dài tù nhân Do Thái, quyết định ai sẽ bị đưa vào các phòng hơi ngạt và ai sẽ trở lại trại tù. Ông ta chỉ vào mẹ của bà, bảo bà đi qua phía bên trái, Eger nắm tay đi theo, nhưng tên bác sĩ kéo bà lại và nói bà sẽ gặp lại mẹ sau, mẹ bà chỉ đi tắm chút xíu thôi. Đó là lần cuối cùng bà nhìn thy cha m mình. H đã chết trong phòng hơi ngạt của trại Auschwitz cùng với hơn 1 triệu người Do Thái khác. Đó không phải là lần chót, mà bà Eger gặp tên bác sĩ SS có biệt danh là “Thiên thn ca s chết” ở trại tập trung Auschwitz. Một ngày, bác sĩ Mengele đến dãy nhà tù , cho biết ông ta mun có cái gì đó giải trí. Nhng người đồng tù đề cử Eger biểu diễn làm vui cho tên này, người đã ra lnh giết chết cha m mình. Bà bo đám Đc quc xã hát bài Blue Danube khi bà nhy theo vũ điệu Waltz trước mặt tên tội phạm chiến tranh tàn bạo nhất của tội diệt chủng người Do Thái.
    Bà nhy múa trong s s hãi, mt bà nhm li và tưởng tượng rằng bản nhạc bà nghe là nhạc Tchaikovsky và mình đang khiêu vũ với bài “Romeo & Juliet” tại đại hý vin Budapest. Tên bác sĩ khá hài lòng và thưởng cho bà thêm phần ăn bánh mì mà bà đã chia cùng vi my cô gái b giam, chung phòng giam ăn sau đó. Vài tháng sau, chính các cô gái này đã cu sng Eger, khi bà gn như ngã qu vì bnh nng và đói khát trong những ngày bị cưỡng bức lội bộ trên con đường tử thần xuyên quá Áo quốc. H đã vòng tay nhau làm thành cái ghế để Eger ngồi lên, rồi khiêng bà trên đường, nhờ đó mà bà không chết. Hơn hai thập niên sau khi có cuộc diệt chủng, khiêu vũ vẫn còn là s đam mê của bà Eger. Trong căn nhà, đứng trên ngọn đồi nhìn xung bin Thái Bình Dương, bà chưng không biết bao nhiêu là tượng hình người con gái đangkhiêu vũ. Mỗi chủ nhật bà đều nhảy lại các bước nhảy theo tiếng nhạc mà những người lính Hoa kỳ đã tp bà hát khi h gii phóng nước Áo năm 1945.
    Có l ví ý chí mun có mt cuc đi trọn nghĩa, mà người con gái trẻ tên Eger đã sng sót được trước sự tàn phá khủng khiếp của thế chiến thứ hai và cuối cùng đời bà đã n hoa khi tr thành mt người di dân trên đất nước Hoa Kỳ. Sau chiến tranh chấm dứt không lâu, bà Eger gặp và kết hôn với một đồng hương Hung Gia Lợi gốc Do Thái, người đã tng là kháng chiến quân chng Đc Quc Xã. Hai người cùng đứa con gái nhỏ di dân đến Hoa Kỳ sau khi sống vài năm ở Hung Gia Lợi. Theo lời kể của người con gái lớn của Eger, bà rất e thẹn khi cô ta lớn lên, nhưng mẹ cô, bà Eger đã thay đổi từ những năm 1970 sau một lần bà trở lại thăm trại tập trung Auschwitz. Sau lần đó, bà thay đổi một cách thấy rõ, trước đó hình như luôn luôn nhìn thy mt chút gì u bun, đằng sau đôi mắt bà nhưng rồi nó biến mất không còn đó na. Nó đã tr t do li cho bà và bà tr thành mt người vui tươi như bây giờ.
    Cũng cùng trong những năm 1970 bà Eger bắt đầu theo học ngành tâm lý. Nhiu thp niên sau đó bà vẫn làm việc như một người chuyên về tâm lý hc ti mt s bnh vin, đng thi cũng có phòng khám riêng nhà ti thành ph La Jolla. Bà chuyên v điu tr nhng bnh nhân b bn lon vì khng hong tinh thn. Theo li ca bác sĩ Saul Levine, giáo sư tâm thần học tại trường đại học California, San Diego, người biết và đã làm việc với bà Eger trong hơn 20 năm, Eger đúng là một chuyên gia theo đúng định nghĩa của nó, bà đã dùng và đem nhng kinh nghim ca chính mình áp dng để giúp bệnh nhân vừa theo phương cách điều trị của bệnh viện và vừa của cá nhân bà.
    Trong sut thi gian làm công vic ca mt nhà tâm lý hc, bà Eger cũng đã làm vic vi quân đội Hoa Kỳ, điều trị những cựu quân nhân Mỹ tham dự cuộc chiến Việt Nam, Iraq và A Phú Hản (Afghanistan). Đồng thời bà trợ giúp việc thành lập các nơi lánh nạn cho giới phụ nữ là nạn nhân của bạo hành gia đình. Eger cho biết, tri tp trung Auschwitz đã cho bà, mt món quà tuyt ho trong  mt cách nhìn nào đó, nhờ nó, bà đã hướng dẩn người khác có được một ý mun đng lên và bn chí.
    Bà Eger cũng đã tr thành mt người năng động nói chuyện với công chúng, đặc biệt là các buổi nói chuyện có tên Ted Talk và đọc diễn văn tại nhiều trường trung học và đại học ở Hoa Kỳ, mặc dù đôi khi giọng nói còn có hơi phát âm của người Hung Gia Lợi. Eger nói với bệnh nhân rằng, tự yêu mình là t săn sóc cho mình. Cái tri tp trung ln nht là cái trong đu ca chúng ta.
    Nhớ lại lần đầu tiên khi nghe Eger nói chuyện trước một số đông thính giả, bác sĩ Levine nói rằng, bà là một sức mạnh của thiên nhiên đất trời. Bảy mươi năm sau ngày Auschwitz được giải phóng, niềm hảnh diện và hân hoan to lớn nhất của Eger, một trong những nạn nhân sống sót của cuộc diệt chủng tàn bạo này, là ba đứa cháu của bà.  
    Bà cao giọng mĩm cười,  khi người ta hỏi tại sao, vi bà, đó là sự trả thù tốt nhất dành cho tên đ tể Hitler mỗi khi  bà nghĩ tới  Auschwitz, trong lúc bà chỉ về hướng mt trong nhiu tm hình, chp nụ cười hồn nhiên và rạng rỡ của mấy đứa cháu, treo trên tường trong văn phòng làm vic.
   
   
Thuyên Huy 
 Bài viết của mục Chuyện Thế Giới Trong Tuần, được đọc vào mỗi tối thứ hai hàng tuần, trong chương trình tiếng Việt của đài phát thanh FM974 Melbourne - Úc châu".