Thứ Tư, 13 tháng 1, 2016

NỢ AI .. Thơ Công Chúa Nhỏ



          Nơi nầy buồn lắm hởi cố nhân
          Mưa nắng dập vùi kiếp đơn thân
          Ngày sáu khắc, lệ sầu dâng mắt
          Đêm năm canh, tủi phận khóc thầm…
                                        *
          Xưa nếu  anh đừng giấu tình câm
          Ván  đóng thuyền,em sống âm thầm
          Anh đành chuyển bến, vui duyên khác
          Có chăng còn lại chút tình thâm!
                                       *
          Hành trang viễn mộng đã sai lầm
          Con đường phía trước lắm gai chông
          Khó khăn chồng chất cao hơn núi
          Thôi hãy quên nhau, quặn thắt  lòng!
                                      *
          Trời đày hai đứa kiếp long đong
          Con tạo  ghét ghen phận má hồng?
          Hay bởi ta NỢ AI  kiếp trước?
          Kiếp nầy phải trả, thế là xong!
                                    *
          Nối lại tình xưa, ta thong  dong
          Thơ phú dạo chơi chốn ruộng đồng
                                                  Hái hoa bắt bướm ép vào sách
                                     Chung gối chung mâm vẹn chử Đồng



                   ***
Nợ anh một chuyến sang ngang
Năm mươi năm lẻ, lệ tràn gối chăn
Đò xưa chở nặng cách ngăn
Quên tình thơ dại lầu trăng ước nguyền
Bên đời lận đận tơ duyên
Môi khô mắt ướt triền miên khổ sầu
Bao thương nhớ gởi về đâu?
Đò đà xa bến chôn sâu mộng lành
Hương trầm thuở tóc còn xanh
Giờ mùi cỏ úa nỡ đành cho ai?
Trời xui số phận không may
Nợ anh em trả... gấp hai cuối đời
Nồng nàn... thắm thiết... chơi vơi...
    
           Công chúa nhỏ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét