Thứ Hai, 18 tháng 4, 2016

Mùa Thu Không Trở Lại - Tùy Bút VKP.Công Chúa nhỏ


 Là lính giáo, đi Mỹ qua chương trình HO, hai mươi năm trời anh mới trở về thăm quê VN, ở trọ nhà một đứa học trò nghèo tận vùng sâu quận 7…

         Lần đầu tiên gặp lại anh sau hơn 50 năm, tôi không nhận ra bởi dáng vẻ anh giống một ông lão râu tóc bạc phơ từ miệt vườn ra thành thị… Nhiều Việt kiều trở về nước trong tư thế rất sang trọng, còn anh… Hay là anh muốn thử lòng tôi?
        Anh không quan tâm trước sự ngỡ ngàng của tôi mà còn “thành thật khai báo” rằng lương hưu cộng với tiền già, sau khi trừ hết chi phí, mỗi tháng chỉ còn dư có năm đô, không đủ uống cà phê … 
         Suốt hai ngày, một mình anh tự tìm đường đi thăm bạn cũ nhưng không gặp được mấy ai… 
         Hôm sau, tôi rủ anh cùng đi thăm bạn thời Trung Học, bực mình là cứ đi lộn tuyến xe bus hoài nên tôi đề nghị là đi taxi để tôi trả tiền. Anh bảo nếu tôi làm vậy là không tôn trọng anh, thế là đến cuộc hẹn trể nhưng bạn bè cũng thông cảm và tha thứ…
         Hôm sau nữa, anh rủ tôi đi thăm một ân nhân cũ của anh thời sinh viên Sư Phạm. Đó là người đàn bà nghèo khổ ngày xưa, mò cua bắt ốc đổi lấy miếng ăn mà khi kiếm được con cá con tôm, bà đều mang đến cho anh, nói rằng: “Cháu lấy mà ăn để có đủ sức học hành.”  
         Tôi bùi ngùi nhìn bà sống với người con gái lỡ thời trong căn chòi rách nát ở ven sông.  Bà đã khóc mùi khi nhận món quà từ tay anh trao…
         Tôi thẫn thờ nhìn anh. Ôi, anh nhân hậu biết mấy, vậy mà ngày xưa tôi không đoái hoài tới anh. Vì mặc cảm nghèo khó nên anh chỉ biết coi tôi như một “công chúa lầu vàng” dành để chiêm ngưỡng mà thôi, còn tôi thì cứ ngẩng cao đầu bước tới trước…
         Ra về, tôi cúi đầu bước đi bên anh. Sài gòn vẫn ồn ào, nhộn nhịp nhưng lòng tôi sao trống vắng lạ thường. Đâu đó vang lên câu hát xa xưa thời anh và tôi cắp sách đến trường:
         Anh ra đi mùa thu…
         Mùa thu không trở lại..
         Vâng, mùa thu sẽ không bao giờ trở lại

Saigon 16/4/2016
Vkp công chúa nhỏ

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét