Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

QUÁ...Thơ Đặng Mỷ Duyên


Quá mù, sương đọng thành mưa
Quá anh, em bỗng thãi thừa nhân duyên
Quá đêm thương nhớ triền miên
Quá ngày trông đợi những miền mây bay
Quá yêu, tiên mắc đọa đày
Quá vui một phút, sầu dày trăm năm.
Quá nhan sắc, quá tội tình
Quá gieo cay đắng nên mình nặng mang!
Đặng Mỷ Duyên

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét