Thứ Năm, 22 tháng 9, 2016

CẢM TÁC MÙA THU





Mùa thu tháng 9 đã trở về. Nắng đầu thu như hơi thở háp từ một mùa hè oi ả nóng bức  còn sót lại  chưa vội đi qua. Vài cơn mưa nhẹ chạy dài qua khung cửa sổ tạt vào phòng, hơi mát dịu êm. Tháng 9 mùa tựu trường của những em nhỏ lần đầu tiên cắp sách đến trường, tay níu chặt vạt áo mẹ,  thật nên thơ dễ thương, bước chân đầu đời cho những năm tháng về sau tới lúc trưởng thành. Nều ở làng quê thì những câu văn của Thanh Tịnh gợi biết bao kỷ niệm của tuổi học trò: Buổi mai hôm ấy một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm nắm lấy tay tôi đi trên con đường làng dài và hẹp...
Mùa thu là mùa thi hứng của văn nhân thi sĩ trên toàn thế giới. Nhiều cảm xúc rạt rào tuôn ra từ trong tim như thổn thúc, ngậm ngùi chuẩn bị cho một cơn hấp hối lìa cành của những chiếc lá vàng sắp rơi, tựơng trưng cho ly biệt,  hoàng hôn của nhũng cuộc tình hay  tình yêu sắp tan vỡ. Đó   là thời gian đợi chờ người xưa trở lại để nói tiếng yêu, cũng lả mùa hoa thạch thảo nở rộ tượng trưng cho sự chia tay : hoa biệt ly.
Trong nguồn cảm hứng đó tôi xin giới thiệu đến bạn đọc cảm xúc của các thi hữu  qua những vần thơ thật truyền cảm đầy thi vị.
Bài 1/.
Mùa Thu Tới/ Con Gà Què
Mùa thu đã tới nơi đây
Nhẹ nhàng như hơi thở em những ngày cuối đời
Qua khung cửa hẹp này
Em đã thấy mây thu tím ngắt xa tít tận chân trời
Nơi đây thung lũng hoa vàng, vàng những mùa xuân rực rỡ
Đã bao lâu rồi em chỉ còn được nhìn trong những cơn mơ
Chiều hôm nay
Em đã thấy
Những thảm lá vàng
Màu vàng úa tàn
Em biết rằng mùa thu đã tới
Vẫn tự lừa dối
Đó chính là màu vàng
Nơi những cánh đồng khi mùa xuân sang…
Có bao giờ anh biết
Tình anh – một giòng sông chảy xiết
Đã cuốn trôi mùa xuân đời em
Vào vùng nước xoáy ưu phiền ?!
Và mùa thu này
Đã tới nơi đây
Làm sao anh hiểu được
Dù chẳng là mong ước
Em đã thấy
Lá vàng bay
Như hồn em đang vùng vẫy
Từ biệt chốn này…
Thôi ta hãy buông tay !
Con Gà Què

Bài 2/.
THU GHI BÓNG DÁNG

Thu v ai đó có nghe không,
Thu khóc bun vươn thc tho lòng.
Thu nhc chuyn tình xưa n du,
Thu ghi bóng dáng thoáng mênh mông.
Thu kêu lá xót bun rơi rng,
Thu rít lang thang gió mãi trông.
Thu đến khơi bao nim tâm s,
Thu ơi, nàng có nh ta không!
HỒ NGUYỄN
Bài 3/.
   THU BUỒN
Hè đã qua đi thu đến ri,
Ve còn văng vng nhc tình tôi.
Gió thu lướt nh hôn nàng trúc,
Nng h xuôi tay vut núm đi.
Mây trng thu sang đi lng thng,
Lá vàng h thoát sc buông lơi.
Mt mình ai đó bun không nhỉ?
Thc tho hè xa thu vng côi.
                                    HỒ NGUYỄN

Bài 4/.
 THU CHỜ NGƯỜI / Nguyễn Cang
Trời vào thu rồi đây
Ngập đường lá vàng bay
Từng cơn, rơi lác đác
Ráng chiều mây giăng mây

Bao lần mùa thu tới
Sao vẫn cứ thiết tha
Khi mùa thu thay lá
Đợi chờ ngưòi phương xa

Ngồi nhìn qua khung cửa
Nghe chim vịt kêu chiều
Người hứa, thu quay lại
Sao ngõ vắng đìu hiu ?

Rồì nay thu lại đến
Dòng đời vẫn trôi xuôi
Hoa vàng thôi không nở
Buồn man mác ngậm ngùi!

Mộng ước đã tàn phai
Trời thu gió heo may
Người đi xa biền biệt
Mà sao thấy đắng cay!

Thu đến để làm chi?
Thu tới rồi thu đi
Sương rơi mờ nẻo vắng
Trông ngóng nữa làm gì?!
Nguyễn Cang
Bài 5/.

Nguyên tác "L'automne"

L'automne
Un cheval s'écroule au milieu d'une allée
Les feuilles tombent sur lui
Notre amour frissonne
Et le soleil aussi.
Jacques Prevert
Bài phỏng dịch:
Mùa Thu

Ngựa hoang quỵ xuống giữa đường
Vàng thu lá rụng mòn lưng phủ đầy
Tình ta giờ đã nhạt phai
Ánh dương cũng vội bỏ ngày đi xa
Thuyên Huy
Mùa Thu
 Ngựa quỵ xuống giữa đường
Tình ta thôi tiếc thương
Lưng vàng thu lá rụng
Tàn rồi đâu ánh dương
 Thuyên Huy














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét