Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

MƯA BÊN KIA SÔNG - Thơ Nguyễn Cang

      
MƯA BÊN KIA SÔNG
Cảm tác nhân đọc bài "Bên bờ nghe sóng vỗ" của Thuyên Huy.
(Tặng O. người con gái bên kia sông...)

Tôi trở về đây thăm chốn cũ
Sông xưa còn đó hắt hiu buồn
Mưa chiều giăng phủ trên thôn xóm
Che khuất nhà em gió thổi tuôn


Nước lớn con đò xuôi bến đổ
Bên kia cầu có em chờ mong?
Bên nầy anh đợi bao thương nhớ
Suốt buổi chiều mưa lạnh buốt lòng

Về thăm cảnh cũ sao hoang vắng
Thấp thoáng thuyền ai tách bến qua
Xin chở tình tôi tha thiết lắm
Trao về em ở tận phương xa

Thẫn thờ lê bước qua Cầu Đúc*
Đám lục bình đan kín bến sông
Trước ngõ nhà em, hoa nở tím
Tím dòng sông nhỏ tím mênh mông!


Dọc đường Chợ Cũ** cập bờ đông
Nắng xuống hoàng hôn khắp cánh đồng
kỷ niệm xưa giờ tìm đâu thấy?
Thôi đành khép lại hết chờ trông!!!

Nguyễn Cang (6/2/17)
Ghi chú : Cầu Đúc*:là Cầu Quan ở tỉnh lỵ Tây Ninh, cầu bắc qua phố chợ.
Chợ Cũ**: tên gọi riêng một khu chợ ở Tây Ninh.

    Bên Bờ Nghe Sóng Vỗ



Về đứng bên bờ nghe sóng vỗ

Con sông ngày đó vẫn cứ buồn

Lâu quá thèm cơn mưa dầm đổ

Nhớ nhịp mái chèo tiếng ễnh ương



Chiều trở mình tàn trên đường vắng

Bơ vơ người khách muộn gọi đò

Đôi con bướm lẻ vờn bóng nắng

Ngõ trúc vàng tuổi lá ngu ngơ



Lâu lắm hạ không về đây nữa

Người đi phượng đỏ cũng thôi hồng

Áo xưa khép lại tà nhung nhớ

Bến cũ một đời sông nối sông



Bài tương tư thuở tình khờ dại

Chép chưa kịp trọn giấy nửa trang

Bên này mà nhớ người bên ấy

Bao giờ sóng chở nỗi lòng sang


     Thuyên Huy

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét