Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

THẨN THƠ-Thơ Đỗ Chiêu Đức và các Bài Họa của Mai Xuân Thanh


Thẩn Thơ

Thiên cổ luống ơ thờ,
Lòng sao mãi vẩn vơ.
Ông cha còn tiếc nuối,
Con cháu cứ làm ngơ.
Cổ học dần mai một,
Kim triêu luống thẩn thơ.
Bao đêm dài trăn trở,
Phong hóa cũ phai mờ !

                       Đỗ Chiêu Đức

Cổ Học Tinh Hoa

Văn Miếu phải tôn thờ
Thuần phong há vẩn vơ
Bao nhiêu điều mỹ tục
Trăm sự chớ ngu ngơ
Cổ học sao không nhớ
Tinh hoa lạc ý thơ
Con, em đành phiêu lãng
Lâu quá cũng phai mờ

Mai  Xuân Thanh
Ngày 24/05/2

Nhớ Nhà

Ánh trăng rọi bàn thờ
Cửa sổ nhìn vẩn vơ
Nỗi buồn trong sương đục
Lắng lòng lại ngu ngơ
Sáo vi vu tân cổ
Ngâm nga một bài thơ
Ôi quê nhà xa tít
Sao lạc lỏng phai mờ !

Mai Xuân Thanh
Ngày 23 tháng 05 năm 2017

 

Họa: LẠC LÕNG


Quán vắng lạnh đèn thờ
Ta,người khách vẩn vơ
Đi tìm hương vị cũ
Lạc bước thành ngu ngơ.
Khiến rã rời nốt nhạc
Làm nhung nhớ thẩn thơ…
Đang vui chợt dứt đoạn
Khơi mắt lệ hoen mờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét