Thứ Tư, 29 tháng 3, 2017

Thơ Tình : KEY TO MY HEART ( CHÌA KHÓA MỞ TIM TÔI)



KEY TO MY HEART

I had closed the door upon my heart,
and wouldn't let anyone in.
I had trusted and loved only to be hurt,
but that would never happen again.
I locked the door and,
tossed the key as,
hard and as far as I could,
My heart was closed for good.

Then you came into my life and,
made me change my mind,
just when I thought that,
tiny key was impossible to find.
That is when you held out your hand,
and proved me wrong,
inside your palm was the
Key to My Heart,
You had it all along.

By Amanda Marie



DỊCH THOÁT Ý: CHÌA KHÓA MỞ TIM TÔI

Tôi khóa tim lòng đã by lâu,

Không cho ai m ca đi vào.

Vi tôi ch thy nim đau xót,

Nên chng mong tìm ai na đâu.


Tim tôi đã khóa cht đi ri,

Gi ch âm thm kín khóa thôi.

Bao khó khăn xưa cam gánh chu,

Tim tôi khép li gi đi tôi.


Anh đến đi tôi bao đi thay,

Như chìa khóa nh m lâu đài.

Bàn tay m áp anh mang đến,

M c khung tri chuyn đổi thay!


Anh đến ch mt mình,

Là chìa khóa nh xinh,

Trái tim tôi chuyn đi,

Đ thy rõ muôn hình.
HỒ NGUYỄN

Con người vẫn là ‘ngôi sao’ trong tương lai với robot (Từ Dannews)


Khách tham quan ngắm nhìn robot thăm dò dưới biển tại Trung tâm Triển lãm BEXCO ở thành phố Busan, Hàn Quốc, ngày 19/1/2017.
Khách tham quan ngắm nhìn robot thăm dò dưới biển tại Trung tâm Triển lãm BEXCO ở thành phố Busan, Hàn Quốc, ngày 19/1/2017.
Từ laser cắt vải denim tại nhà máy, máy bay không người lái dùng để tưới cây, đây không phải là câu chuyện mới cho thấy máy móc đang làm việc nhiều hơn bao giờ hết. Nhưng mọi người từ lâu lo sợ rằng robot sẽ làm hết công việc của họ. Vì vậy các chuyên gia công nghệ đang kêu gọi các đồng nghiệp xây dựng một tương lai trong đó tác động lên con người sẽ giảm đi.
Ông Tim O’Reilly, người sáng lập O’Reilly Media, một công ty tư vấn công nghệ, cho rằng đây là giải pháp “hybrid”, pha trộn giữa con người và máy móc. Ông nói ông đã thấy điều đó xảy ra rồi. Ông O’Reilly đưa ra một ví dụ, hầu hết các phần mềm thực sự là một dịch vụ phụ thuộc vào những nhân sự có nền tảng để giúp cho phần mềm được cập nhật và hoạt động.
Đây có thể là một sự thay đổi mô hình cho các cư dân ở Thung lũng Silicon. Bỏ cái cũ: sự thúc đẩy không ngừng về hiệu quả thông qua các thuật toán và tự động hóa, bất kể hậu quả đối với tầng lớp công nhân. Thêm cái mới: đổi mới với sự góp mặt của con người.
Tuần trước, tại hội nghị thượng đỉnh hàng năm của Diễn đàn Công nghệ và Ứng dụng Internet khu vực Châu Á – Thái Bình Dương (APRICOT) ở TP HCM, ông O’Reilly nói “điều quan trọng là chúng ta phải nghĩ rằng không sử dụng công nghệ để thay thế con người, nhưng là để hỗ trợ thêm cho họ, để làm điều gì đó mà trước đây không thể”.
Với nhiều kỹ năng hơn, con người có thể làm việc cùng với robot. Công ty Lyft và Uber đã dựa vào phần mềm với mục đích giúp cho các tài xế làm việc hiệu quả hơn. Nó không hoàn toàn khác biệt với máy bay, vốn chủ yếu do máy tính điều khiển bay, nhưng có thể sẽ không bao giờ xảy đến một ngày mà hành khách cảm thấy thoải mái trong khi bay mà không có ít nhất một người điều khiển.
Jonathan Brewer, một giảng viên tại Trung tâm phi lợi nhuận Tài nguyên Khởi nghiệp Mạng, cho rằng giai đoạn phát triển kế tiếp sẽ cải thiện giai đoạn trước, khi bùng nổ số lượng các nhà máy và máy móc khiến cho nguồn nước không thể uống và không khí không thể thở được cho nhiều người. Ông nói bây giờ, những người mê công nghệ phải xem xét làm thế nào để những sáng chế của họ giúp được cho con người.
Tại hội thảo APRICOT, ông Brewer đưa ra ví dụ là những bộ cảm biến cảnh báo người dân một giờ trước khi xảy ra lở đất và “các thiết bị cứu sinh khác có chi phí rất thấp”. Ông nói có vẻ như không hợp lý trong việc dùng robot để lau bàn và đào quặng đồng nếu con người không đặt mình vào chỗ sử dụng kết quả lao động của robot.
Ông O’Reilly minh họa cách tiếp cận “hybrid” với cái gọi là Mechanical Turk. Không chỉ công cụ của Amazon thực hiện những công việc nhỏ, nhưng máy móc thế kỷ 18 dường như cũng đánh bại con người. Trên thực tế, luôn có một người đứng đằng sau tất cả, và đó là điểm chính. Giám sát việc tuyển dụng các lập trình viên, kỹ sư và những người điều hành khác về internet, ông O’Reilly so sánh với Mechanical Turk: Thế giới cần những nhân công “chạy bằng máu”, chứ không chỉ nhân công chạy bằng pin.
Ông nói: “Tất cả quý vị, theo một nghĩa nào đó, đều ở trong internet. Nếu quý vị đi mất, nó sẽ ngừng làm việc”. Ông nói thêm: “Không giống như một phần mềm trong kỷ nguyên máy tính, nếu quý vị có một bản sao Microsoft Windows trong máy tính cá nhân, nó sẽ tiếp tục chạy mà không cần có các lập trình viên khởi tạo. Hầu hết tất cả các phần mềm mà chúng ta phụ thuộc ngày hôm nay là các dịch vụ lệ thuộc vào công việc của những người như quý vị”.
Cũng có thể có một số mong muốn, với sự lạc quan của các nhà công nghệ, rằng con người sẽ phát triển trong tương lai của robot. Năm 2015, công ty tư vấn McKinsey dự đoán tự động hóa có thể sẽ loại bỏ 45% nghề nghiệp hiện nay. Đó là lý do tại sao nhiều người trong lĩnh vực công nghệ đang sôi lên với ý tưởng về thu nhập cơ bản phổ quát, chia sẻ lợi ích của sự đổi mới bằng cách trao cho mỗi công dân một tấm séc nhỏ hàng tháng.
Ông Brewer hy vọng vào sự hợp tác giữa con người và máy móc. Nhiều tiến bộ không chỉ làm cho cuộc sống dễ dàng hơn, chẳng hạn như bộ điều nhiệt điều chỉnh nhiệt độ theo ý thích của con người. Ông nói công nghệ cho phép nhân viên thành phố biết khi nào đèn đường tắt hoặc thùng rác đầy, nên họ không phải lái xe vòng vòng để kiểm tra như nhiều chính quyền địa phương đang làm. Nhưng một khi thông báo được gửi đi, con người vẫn cần phải hồi đáp và đảm bảo dịch vụ được cung cấp.
Đối với công nghệ, những người tham dự hội nghị nói những người sớm chấp nhận đã xem sự thay đổi đương nhiên, không thể không xảy ra này là một lợi ích không thể chối cãi. Nhưng trong giai đoạn tiếp theo, mọi người đang nghĩ tới sự gián đoạn, hoặc chí ít tự hỏi làm thế nào để có thể làm nhẹ cú giáng vào con người này.
Nguồn VOA

Số phận trẻ em Việt bị ép làm nô lệ trồng cần sa ở Anh (vietnamnet)

Từ cửa sổ tầng 1 của căn hộ nơi Tùng bị quản chế, cậu bé 15 tuổi này bắt đầu mường tượng về nước Anh. Cậu thích ngắm nhìn con phố bận rộn ngoài kia với nhiều cửa hiệu, nhà hàng và cả một trạm xăng.
Tùng không được phép bật đèn, vì vậy cậu ngồi yên lặng bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài. “Nơi cháu sống ở Việt Nam là một vùng hẻo lánh, chỉ có cây cối và những con đường lầy lội. Cháu hiếm khi thấy ôtô. Cháu rất ngạc nhiên”, Tùng kể.
Anh, nô lệ Việt, cần sa, trẻ em Việt
Cần sa được trồng bên trong một trung tâm giải trí. (Ảnh: The Guardian)
Cậu bị nhốt trong căn hộ một mình suốt 2 tháng. “Thật khủng khiếp, vào tháng đầu. Cháu chỉ muốn đi ra ngoài, nói chuyện với ai đó. Cháu cảm thấy mình sắp phát điên. Nhưng đến tháng thứ 2 thì cháu dần quen”.
Theo báo Guardian, Tùng là một trong nhiều nô lệ trồng cần sa ở Anh: Đó là một nhóm trẻ nhỏ bị bóc lột, bị nhốt giữ và bị ép phải trồng cây trong nhà, trong những điều kiện vô cùng nguy hiểm. Giống như nhiều đứa trẻ khác, khi căn hộ bị tập kích, Tùng bị tống vào tù.
Chuyện bao nhiêu cần sa đang được trồng tại Anh cũng khó tìm hiểu như đi lên trời vậy. Một mạng lưới quốc tế những kẻ buôn người đưa các bé trai từ Việt Nam đến để bắt các em trồng loại cỏ này ở các khu ngoại ô Anh. Và cứ vài tuần một lần, một trang trại lại bị phát hiện và cảnh sát có một đợt bắt giữ mới.
Anh, nô lệ Việt, cần sa, trẻ em Việt
Có tới 4.000 cây cần sa được trồng bên trong nơi từng là trung tâm giải trí này ở New Port, Gwent. (Ảnh: Wales News Services)
Báo chí địa phương có đưa tin về ngành này, nhưng chi tiết họ cung cấp quá ít ỏi, rằng cảnh sát đã tập kích một ngôi nhà gạch đỏ bên một con đường ngoại ô ở Liverpool sau khi người hàng xóm than phiền, và họ phát hiện đó là một trang trại trồng cần sa, với hai bé trai đang trốn bên trong, sợ hãi, nằm dưới sàn.
Hay việc một người trồng cần sa ở hạt Armagh được phát hiện sống nhờ thức ăn của chó. Trong một vụ khác, cảnh sát tới một ngôi nhà hai tầng ở Plymouth và thấy cần sa được trồng ở tất cả các phòng, do một bé trai người Việt trông nom. Cậu bé mới 13 tuổi, bị nhiều vết thương ở mặt, đã được đưa tới dịch vụ chăm sóc xã hội chờ điều tra, nhưng cậu đã biến mất vài ngày sau đó.
Theo Guardian, số trẻ em bị buôn vào Anh từ Việt Nam đông hơn so với bất kỳ nước nào trên thế giới. Tất cả các nạn nhân bị ép trồng cần sa mà xác định được danh tính thì có tới 96% là từ Việt Nam, trong số này có tới 81% là trẻ nhỏ. Thông thường, các em quá sợ bị trả thù nên không dám lên tiếng.
Hai nô lệ nhí đã đồng ý nói chuyện với The Guardian với điều kiện giấu kín tên thật. Tuy vậy, cả hai vẫn sợ bị các băng đảng trả thù. Bảo mới 15 tuổi khi bị đưa tới một căn hộ 3 phòng ở rìa một thành phố lớn của Anh. Cậu bị bỏ lại với hàng trăm cây cần sa con.
“Khi cháu đến, cháu được bảo là từ giờ phải chăm những cây này”, Bảo kể và nhớ lại ngày cậu bị một người đàn ông và một phụ nữ Việt Nam đưa tới căn hộ nhỏ tầng 2, nơi có đầy chậu nhựa màu đen chứa những cây nhỏ. Cậu không biết đó là cây gì và tại sao phải chăm cây.
Tủ lạnh có đủ thức ăn cho Bảo trong 1 tháng, và cậu được bảo nếu làm tốt thì cậu sẽ được mua thức ăn mới. Nhưng đồng thời, hai người kia cũng dọa: “Nếu mày không tưới nước cho đúng thì không được cho thức ăn nữa và mày sẽ chết đói”.
Anh, nô lệ Việt, cần sa, trẻ em Việt
Bảo, 15 tuổi, đề nghị giấu kín danh tính của mình. (Ảnh: The Guardian)
Bảo được cung cấp các chỉ dẫn phải làm với hệ thống chiếu sáng phức tạp, phải đảm bảo nguồn điện không bị quá tải. “Cháu phải rất cẩn thận thì điện mới không cháy hoặc nổ”.
Một chiếc ghế sofa được kê ở hành lang hẹp cho Bảo ngủ để tiết kiệm không gian cho cây trồng. Gần như cậu chỉ có một mình, không liên lạc với ai. Các cửa sổ đều bị che kín. Thỉnh thoảng hai người đàn ông tới để kiểm tra cây và nếu thấy không ổn thì họ đánh đập Bảo.
Trước khi bị bắt cóc và bị đưa tới Anh, Bảo - vốn là một đứa trẻ mồ côi - sống trong cảnh không nhà, trú ở gầm cầu với một đám bạn. Hai năm sau khi được giải cứu, cậu mới bắt đầu kể về những gì mình phải trải qua. Nhưng cậu vẫn cảm thấy đau đớn và phải dừng lại giữa chừng khi trả lời phỏng vấn tại Hiệp hội Trẻ em - một quỹ từ thiện chuyên giúp đỡ những người như cậu.
Bảo nhớ lại khoảng thời gian sống trong căn hộ trồng cần sa. “Trên đầu cháu toàn dây và bóng điện lủng lẳng. Cháu phải rất cẩn thận. Chỗ nào cũng có dây và bóng điện. Cháu phải tránh hết sức mỗi khi tưới nước. Và có quá nhiều cây phải chăm sóc”.
Bảo không được phép mở cửa cho bất kỳ ai. Vì vậy, khi cảnh sát đến, cậu cố trốn dưới những cái cây đã cao đến thắt lưng mình. Và khi bị cảnh sát xét hỏi, Bảo không thể trả lời vì không biết tiếng Anh. Bảo bị còng tay và đưa về đồn. Một cố vấn pháp luật được chọn khuyên cậu nhận tội trồng cần sa, dù thực tế cậu chỉ là đứa trẻ và bị buôn tới Anh.
Bảo hiện đang đi học trở lại, bù đắp những thiếu hụt kiến thức mà cậu bị gián đoạn từ khi lên 10. Cậu hy vọng sẽ nâng cao được nhận thức về thực trạng đen tối mà mình là một nạn nhân.
“Khi cháu nhìn thấy người ta hút cần sa, cháu cảm thấy họ đang bóc lột những đứa trẻ như cháu. Cháu muốn mọi người biết về những nỗi đau trong quá trình sản xuất cần sa”.
Trong suốt thập niên qua, tội ác này đã bị che đậy với các băng đảng táo tợn lập ra những nhà máy cần sa bên trong những dãy nhà liền kề ở khắp nước Anh. Gần đây, cảnh sát phát hiện xu hướng các cơ sở được mở rộng hơn, do các tội phạm Anh điều hành, và vẫn sử dụng những kẻ buôn người từ Việt Nam cung cấp lao động cho chúng bóc lột.
Thanh Hảo (Theo Guardian)

Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

BÂY GIỜ CÒN NHỚ HAY KHÔNG? - Vkp công chúa nhỏ

                         


                                  Anh hứa anh sẽ trở về
Mỗi năm một tháng cận kề trúc mai
      Dù tình muộn chẳng nhạt phai
Ái ân nồng đượm cho dài nhớ thương
      Bỏ qua ngăn cách dặm trường
Năm mươi năm nỗi vấn vương dạt dào
      Ngờ đâu biển động sóng trào
Em đành chôn giấu nghẹn ngào trong tim
      Có ai thấu hiểu nỗi niềm?
Người cô phụ nhớ cánh chim bạt ngàn
Ngày ngày thơ thẩn bàng hoàng
Đêm đêm dệt mộng thiên đàng ái ân
      Chắt chiu kỷ niệm một lần
Đã cùng thề nguyện khi gần bên nhau
      Bến đời dù có muôn màu
Chúng mình nguyện giữ một màu thủy chung
       Bây giờ còn nhớ hay không???(thơ Nhất Tuấn)
               Saigon 10/3/2017

 Vkp công chúa nhỏ


10 bằng chứng không thể chối cãi về sự tồn tại của người khổng lồ

Từ xưa đến nay, những người khổng lồ dường như chỉ được biết đến qua các câu chuyện thần thoại và cổ tích. Tuy nhiên hơn 200 năm về trước và đặc biệt từ những năm đầu của thế kỉ 20, đã có những phát hiện đầu tiên về hóa thạch và các phần còn sót lại của người khổng lồ. Điều này càng khẳng định thêm người khổng lồ là có thật và không chỉ có trong truyền thuyết như người ta vẫn quan niệm.
Tất cả những khám phá sau đây bộc lộ những điểm chưa được biết đến về thuyết người khổng lồ. Liệu người khổng lồ có thật chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng từ những câu chuyện truyền miệng?
10. Bộ xương khổng lồ tìm thấy ở hồ Dalavan, Wisconsin năm 1912
Bài báo ngày 4/3/1912 của tờ New York Times đã nói đến một bộ xương khổng lồ bị chôn vùi trong lớp than và bùn đất được tìm thấy ở hồ Delavan, Wisconsin. Hai anh em nhà Phillips đã phát hiện ra bộ xương khi đào mộ, họ đoán rằng đây là thi thể của một tộc người trước đây đã từng sinh sống ở khu vực này.

Bộ xương này nhìn thì giống xương người, nhưng điểm khác biệt lớn nhất là chúng rất to lớn. Xương trên hốc mắt dốc thẳng về phía sau, mũi thì cao hơn hẳn xương gò má. Cặp xương hàm thì trông tương tự đầu khỉ.
Bộ xương khổng lồ kiểu này không chỉ được tìm thấy ở Wisconsin. Vào năm 1891, tờ New York Times cũng viết về trường hợp các nhà khoa học thuộc viện Smithsonian tìm thấy một bộ xương khổng lồ ở thành phố cổ đại tên là Aztalan ở gần Madison, Wisconsin. Sáu năm sau đó, chính tờ báo này lại viết về một bộ xương khổng lồ dài 2,7 mét ở gần Maple Creek. Có nhiều ý kiến cho rằng cần phải nghiên cứu sâu hơn về những khám phá này, nhưng không có thêm báo cáo hoặc kết luận nào khác về chúng.
9. Những di tích khổng lồ ở thung lũng Chết năm 1947
Vào năm 1931, F.Bruce Russell, nhà vật lý học đến từ Cincinnati công bố rằng ông và đồng nghiệp đã tìm thấy hàng loạt hang động và đường hầm khổng lồ ở Thung Lũng chết của Mỹ. Ông cũng kể với một người bạn của mình là Howard E. Hill rằng họ đã tìm được vài bộ xương khổng lồ, mỗi bộ cao khoảng 2,7 mét.



Ông Hill sau đó đã diễn thuyết về người khổng lồ tại cuộc họp của câu lạc bộ vận tải ở Los Angeles, và vào ngày 4/8/1947, tờ The San Diego Union đã đăng tải thông tin về những khám phá này. Họ dự đoán những xác ướp khổng lồ đã được 80.000 năm tuổi.
Ngoài ra, họ cũng cho rằng những kênh hào và đường hầm mà họ tìm thấy có thể là sảnh tế lễ của người cổ đại. Nơi họ khám phá ra rất giống với chỗ cư trú của một cộng đồng. Họ cũng cho rằng những gì được phát hiện rất gần với nền văn minh bị biến mất ở Atlantis.
8. Những bộ xương khổng lồ ở Varna, Bun-ga-ri năm 2015
Varna thuộc Bungari ngày nay là thành phố cổ Odessos của Hy Lạp – một điểm trao đổi buôn bán quan trọng 7000 năm trước. Odessos là thành phố đầy rẫy những câu chuyện thần thoại về người khổng lồ, do đó, việc khám phá ra những bộ xương khổng lồ vào tháng 1 năm 2015 đã thu hút rất nhiều sự chú ý của cộng đồng.

Khi đang đào bới, họ khai quật được một bức tường pháo đài cổ và sau đó là các bộ xương khổng lồ. Khám phá này được cho là có từ thời cổ đại, và người ta dự đoán chúng xuất hiện vào khoảng thế kỷ thứ 5.
Bộ xương khổng lồ này được tìm thấy trong tư thế tay đang chắp trước ngực, đầu thì hướng về phía Đông. Những nhà khảo cổ học cho rằng anh ta được đặt ở tư thế này nhằm biểu đạt anh ta là người quan trọng trong thời đại của mình. Có lẽ, vì thế, vào thời điểm đó, bộ xương được miêu tả với công chúng là rất cao và ấn tượng.
7. Các bộ xương khổng lồ được tìm thấy ở Ecuador năm 1964
Vào năm 1964 ở Ecuador, cha Carlos Vaca, một vị cha xứ làm việc trong bệnh viện đã được gọi đến khi người dân tìm được một khúc xương lạ. Những khúc xương này được miêu tả là có kích thước rất đáng kinh ngạc. Cha Vaca đã lấy một trong số chúng về và giữ chúng ở nhà.

Sau đó, nhà nghiên cứu hiện vật người Áo Klaus Dona đã tìm đến và mang những khúc xương này về để nghiên cứu. Ông đã đưa chúng vào triển lãm “Những bí ẩn chưa lời giải đáp”. Klaus và một số nhà nghiên cứu khác đã kiểm tra khúc xương và chúng được cho là của con người, theo kích thước của khúc xương thì người sở hữu chúng phải cao tới 7,6 mét!
Ông Dona đã đưa khúc xương đi giám định ADN, nhưng kết quả cho thấy khúc xương không chứa mẫu ADN nào, do đó ông đã kết luận bộ xương có tuổi thọ đến hơn 10.000 năm. Ông cũng nói thêm rằng, nơi mà những khúc xương được tìm thấy lần đầu được gọi là “Nghĩa địa của người khổng lồ” theo tiếng Ayamara.
6. Xác ướp khổng lồ tìm thấy ở đường hầm gần sông Colorado năm 1909`

Theo bài báo của tờ Arizona Gazette vào tháng 4 năm 1909, khi đang đi thuyền dọc sông Colorado, nhà thám hiểm G.E. Kinkaid đã khám phá ra những điều rất bất ngờ. Ông thông báo rằng, ông đã phát hiện ra một đường hầm dài gần 1.5 ki-lô-mét ở dưới lòng đất. Ông còn nhìn thấy một khu vực bí mật ở phía cuối đường hầm, cùng với các dụng cụ bằng đồng và bức tượng lớn (theo mô tả của Kinkaid thì nhìn giống như tượng Phật), ông còn tìm thấy rất nhiều chữ tượng hình kỳ lạ, và điều kinh ngạc nhất chính là một xác ướp khổng lồ cao 2,7 mét bọc trong vải liệm đen.
Ông cũng tiết lộ rằng chính phủ đã niêm phong khu vực ông khám phá ra và đóng cửa khu vực này để nó không bị thâm nhập bởi bên ngoài. Tờ Arizona Gazette cũng chỉ ra rằng nhưng người khổng lồ này đã di cư đến Mỹ hàng nghìn năm trước từ Châu Á.
5. Bí ẩn của hang Lovelock từ năm 1911 – 1929
Hang Lovelock cách thị trấn Lovelock, Nevada 32 ki-lô-mét được biết đến là một hang động cổ xưa.

Vào năm 1911, hai thợ mỏ tên là David Hart và James Pugh trong lúc đang đào mỏ tìm nguyên liệu cho thuốc súng, đã khám phá ra những bí ẩn từ thời cổ đại. Sau đó họ đã liên lạc với Alfred Kroeber, người thành lập ra khoa nhân chủng học của đại học California, và tiến hành các dự án khảo cổ học trong hang Lovelock từ năm 1924 đến năm 1929 và họ đã phát hiện ra hàng nghìn di tích cổ đại, đặc biệt trong số đó bao gồm 60 xác ướp khổng lồ, cùng với xương và vũ khí. Họ còn tìm thấy đôi dép dài đến 38 cen-ti-mét, các dấu vân tay khổng lồ trên vách đá, và các bộ xác ướp cao từ 2,5 đến 3 mét.
Điều thú vị này chứng tỏ rằng người châu Mỹ đã di cư đến đây hàng nghìn năm trước, có thể họ có tóc đỏ, da trắng và được gọi là người Si Te Cha. Hang Lovelock được tin là đã từng là nhà của họ.
4. Ngón tay khổng lồ tìm thấy ở Ai Cập năm 2012
Vào tháng 3 năm 2012, hình ảnh của một ngón tay khổng lồ được tìm thấy ở Ai Cập đã xuất hiện trên mạng. Ngón tay khổng lồ này dài đến 38 cen-ti-mét, do đó nếu bức ảnh này là chân thực thì người này hẳn là người khổng lồ.


Tuy nhiên bức ảnh này vẫn chưa được chứng minh là chân thực vì người chụp bức ảnh lại không phải là người có ngón chân. Theo như lời kể nguyên gốc, thì bức ảnh xuất hiện trên trang Bild, và nó được chụp năm 1988 bởi Gregor Sporri. Ông đã trả 300 đô-la Mỹ cho một tên trộm mộ để được chụp bức ảnh. Tên trộm này còn cung cấp cả ảnh chụp x-ray và chứng nhận đó là ngón tay người, thứ mà hắn đã trộm được từ năm 1960.
Năm 2009, Sporri đã quay lại Ai Cập để tìm tên trộm này nhưng ông không thành công. Tuy vậy, chúng ta có thể biết được xuất xứ của bức ảnh này. Điều thú vị là, sự tồn tại của người khổng lồ Ai Cập còn được đề cập đến trong quyển “Lịch sử của chiến tranh Jewish”, trong đó có đoạn viết: “Họ là những người khổng lồ, họ to lớn và rất khác biệt với người thường.”
3. Các khám phá ở đảo Aleutian năm 1940
Ivan T. Sanderson là một nhà động vật học nổi tiếng, vào một ngày ông nhận được một bức thư từ một kỹ sư làm việc Shemya ở đảo Aleutian năm 1940 trong thế chiến thứ hai.
Đảo Aleutian ở gần Nga và ngăn cách phía Bắc Thái Bình Dương với biển Bering, quân đội Mỹ đồn trú ở đảo này trong thời chiến tranh với Nhật. Khi họ đang sẻ núi, họ đã tìm thấy xương sọ và xương chân người, điều đặc biệt là chúng dài gấp 3 lần người thường. Xương sọ cao từ 56 đến 61 cen-ti-mét.
Sanderson nói rằng ông nhận được bức thư thứ hai từ một người khác ở trên đảo để xác nhận về cuộc khám phá trên. Họ nói rằng viện SmithSonian đã thu hồi tất cả các tìm kiếm và từ chối nói thêm về việc này. Và Sanderson nói rằng ông tin vào những bức thư, điều đó có nghĩa rằng, bằng chứng về sự tồn tại của người khổng lồ là có thật. 

2. Những người khổng lồ của núi Caucasus, Georgia năm 2014:
Năm 2014, một chương trình TV tên là “Những hồ sơ chưa thể giải thích về văn minh của người khổng lồ”, đã chọn ghi hình tại khu vực núi Caucasus, Georgia.
Năm 2008, một người chăn cừu khi đang làm việc đã vấp phải một ngôi mộ khổng lồ. Nhóm nghiên cứu Georgia đã tham gia tìm hiểu để làm rõ vấn đề này. Và người chăn cừu đã chia sẻ thêm rằng ông ta thấy 2 bộ xương khổng lồ ngồi ở bàn rộng lớn. Các chuyên gia đã đến tận nơi để kiểm chứng, tuy nhiên, khi họ đến nơi thì nó đã bị đổ sập. Thật may mắn, họ vẫn tìm được đất đá, và các mảnh xương còn lại. Những chiếc xương này được khẳng định là xương người nhưng kích thước chúng thì lớn hơn nhiều xương con người hiện đại.

Đứng đầu nhóm nghiên cứu này là giáo sư Vekua, một vị giáo sư đáng kính. Ông đã tuyên bố rằng những chiếc xương tìm thấy là xương người, và những người này có thể cao từ 2,5 đến 3 mét. Điều đáng tiếc là, trước khi sự thật được chính thức sáng tỏ thì giáo sư Vekua đã qua đời và những chiếc xương biến mất.
Sau đó, nhóm nghiên cứu cũng không tìm thêm được điều gì mới bởi hầm mộ càng ngày càng bị lún sâu xuống. Tuy nhiên, họ cũng tuyên bố rằng, họ sẽ dừng nghiên cứu để tìm thêm bằng chứng về những chiếc xương khổng lồ.
1. Dấu chân khổng lồ tìm thấy khắp nơi trên thế giới
Có rất nhiều dấu chân khổng lồ được tìm thấy khắp nơi trên thế giới và nổi tiếng nhất phải kể đến “Dấu chân Goliat” ở Mpaluzi, Nam Phi. Dấu chân này dài đến 1,2 mét và giống hệt dấu chân người. Có người ước đoán dấu chân này có tuổi thọ từ 200 triệu đến 3 tỷ năm.
Dấu chân khác có chiều dài đến 1,5 mét được tìm thấy vào năm 1926 ở Oakland Tribune trên vách núi San Jose, California. Vào năm 1925, một dấu chân khổng lồ dài đến 2,5 mét cũng được tìm thấy ở gần khu vực này.

Sau đó vào năm 1976, nhà khảo cổ học Mary Leaky đã phát hiện ra một dấu chân hóa thạch ở Tanzania, dấu chân này có kích thước như người bình thường nhưng tuổi của nó vào khoảng 3,6 triệu năm, điều này vượt xa thời gian còn người hiện tại xuất hiện.
Vậy nếu những dấu chân này là chân thực thì những tri thức của chúng ta về lịch sử nhân loại trên Trái đất cần phải được đánh giá và viết lại, và niềm tin vào những truyền thuyết về người khổng lồ không phải là viển vông và vô căn cứ. Rất có thể, lịch sử nền văn minh nhân loại đã trải qua nhiều giai đoạn khác trước khi con người ngày nay được hình thành, trong đó có nền văn minh của người khổng lồ.
Theo Listverse
Quỳnh Nga biên dịch


ĐƯỜNG....ĐƯỜNG Và ĐƯỜNG

Ghiền Đường & Đường giả và Đường ruột

Nhiều bác sĩ đã từ lâu cảnh báo về tình trạng “ghiền đường” mà vị ngọt của đường là một loại ma túy nguy hiểm có thể giết người trong thầm lặng.



Trong một bài viết trước đây về hội chứng “Mỡ, Đường, Máu”, BS. Minh có cho độc giả một câu hỏi để suy gẫm: “Giữa một lon Coke và một quả trứng gà, cái nào nguy hiểm cho tim mạch hơn?”


Hôm nay chúng ta đã có một câu trả lời xác đáng dựa trên nghiên cứu mới nhất đăng trên báo Y Khoa của Hội Y Sĩ Hoa Kỳ

(JAMA) tháng 2/2014, sau quá trình theo dõi 40,000 bệnh nhân: “Trứng gà không gây ra đột quỵ tim mà thủ phạm chính là đường”!

Sự “ghiền đường” dường như đã được in đậm vào trong DNA của loài người chúng ta từ hằng chục ngàn năm qua, cộng thêm với những ảnh hưởng của xã hội làm cho ta khó thấy sự tác hại của bệnh ghiền này, vì lẽ, mọi người, không ít thì nhiều đều bị…nghiện đường.

Có bao nhiêu loại đường?

Đường là danh từ chung để chỉ một loại nhu yếu phẫm cần cho con người. Trên thực tế, tất cả loại cây cỏ, thảo mộc đều có chứa đường dưới nhiều thể loại khác nhau. Thí dụ như cây lúa chẳng hạn, từ hột lúa, rễ cây lúa, lá lúa đến thân cây lúa, đều có đường trong đó. Tuy nhiên những loại đường có trong thân cây, lá cây v.v… so với các loài như trâu, bò ngựa…có thể hấp thụ được, cơ thể chúng ta lại chịu thua. Để đơn giản hóa vấn đề, đối với con người, có 3 loại đơn đường chính có thể hấp thụ được: Glucose, Fructose (có nhiều trong trái cây), và Galactose (có nhiều trong sữa). Đường cát đa phần được kết tinh từ nước mía chứa một loại đường đôi gọi là sucrose, được kết hợp từ đường glucose và fructose.

Đường phèn, đường cát, đường đen, đường nâu, đường bông gòn, …tất cả đều được biến chế từ đường mía mà ra.

Cần bao nhiêu đường thì đủ?

Cơ thể con người chỉ cần khoảng 5% đến 7% tổng số lượng calories trung bình đến từ đường mỗi ngày, tức là khoảng 2 hay 3 muỗng cà phê đường. Trên thực tế chúng ta tiêu thụ đến mức 25% calories do đường cung cấp mỗi ngày.
Nghiên cứu trên đây cho biết, khả năng bị đột quỵ tim tăng gấp đôi nếu chúng ta tiêu thụ 20% tổng số calories đến từ đường, nhưng tăng gấp 4 lần nếu dùng trên 25% năng lượng đến từ bất kể loại đường nào!

Từ khoảng năm 1970, để cạnh tranh kinh tế và duy trì lợi nhuận cho nghành nông nghiệp Mỹ, chính phủ Mỹ đã tăng thuế nhập cảng đường mía từ các nước khác, và tăng cường sản xuất một loại đường đặc chế từ hạt bắp gọi là “đường sy-rô nồng độ cao từ bắp” (High Fructose Corn Syrup, HFCS). Loại đường HFCS nầy về thành phần hóa học thì hơi giống như đường mía, nhưng ngọt hơn và dễ thấm nhanh vào máu hơn. Có người cho là vì hai tính chất này mà HFCS độc hơn đường mía, vì dễ ghiền và mau “phê” hơn là đường mía.

Trên thực tế cả hai thứ đều là “bad guys” (kẻ xấu) hết.


Chỉ vì chính phủ Mỹ cố tình làm cho đường HFCS rẻ hơn nên kỹ nghệ biến chế thức ăn tha hồ tưới, nhét, trộn đường HFCS vào đồ ăn. Bạn có để ý là nước ngọt Coca Cola ở Mỹ mùi vị hơi khác hơn ở các nước khác không? Sự khác biệt là do mùi vị khác nhau của đường HFCS và đường mía. Nói đến Coca Cola, chỉ ½ lon soda có thể làm tăng tỉ số bị đột quỵ tim lên đến 30%.



Bạn có biết là một muỗng tương cà chua Heinz có nhiều đường hơn là một cái bánh quy Oreo không? Hoặc, một hũ da-ua (fruit yogurt) có nhiều đường hơn là một lon Coke? Hay trong một tô cereal buổi sáng, 75% calories đến từ đường? Ngay cả nước trái cây “bổ dưỡng” fruit juice, nước uống “tăng cường năng lực”, nước uống antioxidant, cà phê Starbucks v.v… hãy thử đoán có bao nhiêu đường trong đó?


Tại sao đường gây ra tai hại?

Khi bạn mới uống hay ăn thức ăn có đường vào cơ thể đa phần bạn sẽ có cảm giác thoải mái, dễ chịu. Thứ nhất vì trên thực tế cơ thể chúng ta cần một số ít đường để sống. Lượng đường nầy thấm vào các tế bào, cung cấp năng lượng cấp thời làm cho ta…thấy khỏe.

Thứ nhì có thể vì yếu tố tâm lý của đa số bệnh ghiền, vì từ thuở nhỏ chúng ta đã quen với vị ngọt của đường, nhất là những khi bé khóc là bố mẹ dúi cho một cục kẹo hay một cây cà rem. Vì thế bây giờ khi bị “stress” chúng ta dễ đi tìm niềm an ủi với vị ngọt của đường.



Sau khi cảm giác “phê” qua đi, chúng ta sẽ thấy cơ thể nặng nề vì những lượng đường dư thừa sẽ tạo gánh nặng cho cơ thể. Lá gan và pancreas cần phải “giải độc” khối lượng đường phụ trội này bằng cách chế biến và chứa vào mỡ đặc (triglycerides) làm cho ta béo phì ra, hay làm tăng mỡ lỏng (cholesterol, LDL) làm cho tim, mạch máu bị nghẽn. Ngoài ra, các tế bào bị ngâm trong đường sẽ biến thành…mứt quất (mứt tắc), để cân bằng nồng độ hai bên, nước từ bên trong tế bào sẽ rút ra máu, làm khô nước bên trong và dễ chết (Bạn đã đọc bài “Yêu Nước” chưa?).



Càng ngâm trong đường càng lâu các tế bào sẽ có hiệu ứng giống như bị “thắng đường” khi các bà làm nước màu kho cá!. Màng tế bào của bạn sẽ giống như con tôm kho khô vậy đó. Cuối cùng lá gan cũng đầu hàng, sanh ra bệnh tiểu đường. Vòng tròn tử vong tiếp tục xoáy tròn kéo mình vào vực sâu của đáy huyệt một cách nhanh chóng.


Làm thế nào để bớt ghiền đường?

1. Không nên ăn đường giả (sugar substitute, diet gugar)! Đường thật mà còn có hại huống chi đường giả! Đường giả đa phần có cấu trúc giống như đường có trong..lá cây, rễ cây v.v…để lừa cơ thể chúng ta mà thôi. Tuy không làm tăng calorie vì không tiêu được nhưng vẫn có những tác hại tương tự như đường thật.

2. Nên để ý hàm lượng đường trong tất cả các loại thức ăn. Tốt hơn hết là không ăn đồ ăn đã chế biến mà chỉ ăn đồ ăn tươi do chính mình nấu nướng lấy.

3. Ăn ít, ăn cân bằng và biết lựa chọn. Thí dụ không ai cấm bạn ăn một quả chuối mỗi ngày, miễn đừng ăn luôn cả nải chuối. Giữa một quả cam và một ly nước cam thì nên chọn…?

4. Ăn chậm, nhai chậm lại để tận hưởng vị ngọt của thức ăn. Tôi bảo đảm với bạn sau khi bạn nhai một miếng dưa chuột thật kỹ, thật lâu bạn sẽ thấy vị ngọt của nó không thua gì một múi cam. Mà có nhai một múi cam, thì cũng nên bỏ thì giờ mà tận hưởng hương vị của nó. Nên nhớ ngoài vị ngọt còn có những vị khác nữa.

5. Tập thể dục, thể thao mỗi ngày. Đi bộ tối thiểu 15 phút trước hay ngay sau khi ăn, hoặc cả hai càng tốt. Đi bộ sẽ làm cho các tế bào mở rộng cửa để cho đường thấm nhanh vào bên trong, giảm bớt nồng độ đường ngoài mạch máu.


Hôm nay nên bắt đầu ngày mới cho mọi người. Chúc bạn đọc khỏe, vui vẻ vì bớt… “nghiện đường”.


Đường giả và đường ruột


Những thứ đường giả, đường nhân tạo, đường hóa học mà bạn tiêu thụ hằng ngày trong các loại thực phẩm, thức uống gọi là “diet” không an toàn như bạn nghĩ.


Nghiên cứu mới nhất đăng trên báo khoa học Nature hôm tháng rồi cho biết các thứ đường saccharin, aspartame, và sucralose được bán dưới các tương hiệu như “Sweet and Low”, Splenda, Equal, NutraSweet… có thể làm thay đổi cách cơ thể hấp thụ đường thật, tinh bột, đồ ăn dinh dưỡng, qua tác động trên những con vi khuẩn sống trong đường ruột và có thể gây ra hay làm bệnh tiểu đường nặng thêm.

Như ta đã biết trong đường ruột con người có hàng tỉ “sinh linh” các con vi khuẩn chung sống hòa bình với chúng ta. Những sinh vật li ti nầy vừa giúp ta tăng cường sức đề kháng, miễn nhiễm mà còn giúp hệ thống ruột hấp thụ được chất dinh dưỡng từ đồ ăn, trong đó có đường hay đa đường có trong tinh bột như cơm, bánh mì, phở hoặc… mì gói.

Bác Sĩ Eran Segal và các cộng sự từ Viện nghiên cứu Weizmann Institute of Science, Israel cho biết khi cho các chú chuột uống nước có pha đường giả, sau 11 tuần, chúng có triệu chứng bệnh tiểu đường so với những con chuột chỉ uống nước lạnh. Các chất đường giả hiệu nầy làm thay đổi DNA của những vi khuẩn tạo ra ảnh nhưởng tai hại cho việc hấp thụ đường thật. Một nhóm nhỏ người tình nguyện cũng được cho uống nước đường giả và kết quả cũng gần y… chang như chuột.

Xuất xứ của các loại đường giả


Đường saccharin được khám phá năm 1879 khi các nhà hóa học làm việc với khói than đá. Một cách tình cờ, một người liếm phải bồ hóng dính trên ngón tay, và thấy ngọt. Chất benzoic sulfimide có trong bồ hóng dính trên ống khói được tinh chế và đặt tên là saccharin. Thật ra đường saccharin đã được sử dụng trong các loại thực phẩm từ 100 năm trước. Lý luận của những thương hiệu có chứa đường saccharin để biện minh cho sự an toàn của loại đường này là sau 100 năm, có thấy ai chết chóc gì đâu? Ở đây nên biết, cấu trúc hóa học của đường saccharin có nguồn gốc giống hệt như chất toluene có trong các sản phẩm làm móng tay.

Đường sucralose (Splenda) được khám phá khi các nhà hóa học đi tìm thuốc trị sâu rầy hoành hành trong nông nhiệp, cấu trúc của đường sucralose xuất phát từ đường thật nhưng lại giống như thuốc chuột DDT, là hóa chất hiện nay bị ngăn cấm dùng vì những nguy hại trên môi trường sinh thái.

Đường aspeartam được khám phá ra năm 1965 khi dược phòng đang tìm thuốc trị loét bao tử. Một người nghiên cứu tò mò liếm thử và thấy ngọt vì thế đường aspartame được thương mại hóa. Có thể so với hai loại đường kể trên, nguồn gốc hóa học của đường aspartame có vẻ hiền nhất vì biến chế từ amino acid có cùng chung nhóm với bột ngọt. Đó là tại sao, bột ngọt lại… ngọt.



Tuy nhiên, khi vào trong cơ thể các sản phẩm phụ từ đường aspartame nầy, một phần biến thành formaldehyde (formol, thuốc ướp xác chết, và một số công ty thực phẩm Trung Cộng dùng để giữ đồ ăn cho… lâu hư). Đường aspartame ngoài ra còn làm rối loạn một số hoạt động của hệ thần kinh. So với bột ngọt, đường aspartame độc hại hơn nhiều.

Đường stevia là loại đường mới nhất được cho bán trên thương trường. So ra, có thể đây là loại đường an toàn nhất vì đã được sử dụng ở Nam Mỹ trong nhiều thế kỷ qua. Tuy nhiên, về cấu trúc hóa học thì loại đường nầy trông giống như các loại hormone. Ngoài ra các thương hiệu chỉ có một phần rất nhỏ đường setvia… thật mà thôi. Sự an toàn về lâu chưa được biết cặn kẽ.
Phản ứng phụ và triệu chứng lâm sàng của các loại đường giả:

Tựu trung, các loại đường nầy đều… ngọt hơn đường thật. Vì ngọt nên có thể lừa được con người từ đầu lưỡi đến hệ thần kinh não bộ. Vấn đề ở đây là, cơ thể tưởng lầm là đường thật nên phản ứng như đường thật, khi đụng phải đồ giả, lại sanh ra tai hại. Một vài thí dụ:

1. Khi đường giả vào trong cơ thể, chất insulin bị kích thích tiết ra từ pancreas để đưa “đường” vào trong cơ phận như bắp thịt và não bộ. Hệ quả là lượng đường thật lại bị tụt giảm gây ra tình trạng thiếu đường…thật (hypoglycemia).

2. Đường giả làm cho chất cortisol, hormone tăng trong khi cơ thể bị stress. Như thế cơ thể bị stress vô cớ, làm cho cơ thể chứa mỡ nhiều hơn.

3. Não bộ cần đường thật để sinh hoạt, vì có đường giả cạnh tranh nên lượng đường thật bị ít đi làm cho người ta lờ mờ kém tỉnh táo, nhức đầu, chóng mặt.

4. Đường giả làm thay đổi khả năng dự trữ năng lượng của cơ thể qua việc chứa đa đường glycogen và chất béo.

5. Đường giả làm cho người ta thèm ăn hơn, và mau mập hơn.

Tác dụng về lâu về dài của các loại đường giả

Mặc dù có nhiều nghiên cứu hay phàn nàn về sự độc hại của đường giả, cơ quan FDA của Hoa Kỳ vẫn cho sử dụng các loại đường giả nầy trong khi nhiều nước Âu Châu đã tẩy chay vì FDA cho rằng không có đủ bằng chứng để chứng minh sự tác hại của chúng vì các nghiên cứu quá nhỏ. Tuy nhiên, xin lưu ý ở đây là, muốn có những nghiên cứu lớn, đại quy mô thì vấn đề đầu tiên là… tiền đâu? Chỉ những công ty tầm cỡ như Coca Cola hay Mc Donald mới có tiền mà tài trợ cho các nghiên cứu, mà nếu có cho tiền, thì chỉ khi nào nghiên cứu ấy có kết quả… xuôi tai thì mới có tiền mà thôi.

Khi tôi còn là bác sĩ thực tập nội trú, có một bác sĩ đàn anh mà tôi cho là khùng, khi mỗi lần nhập bệnh bị ung thư gan, ruột, hay pancreas, ông nhắc tôi: “Tao chắc với mày họ có uống diet soda kinh niên”. Dĩ nhiên khi lập hồ sơ bệnh lý cho những bệnh nhân ung thư nầy gần như 100% đều thú nhận có uống diet soda, nhưng lúc ấy tôi cho là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sau hơn 30 năm, tôi nghi là người bác sĩ đàn anh có thể đúng, và, đã từ lâu, lâu lắm tôi chỉ uống nước… lạnh!

BS. Hồ Ngọc Minh.

(Dam Ho chuyển)