Thứ Năm, 13 tháng 2, 2014

ĐÔI DÒNG TƯỞNG NHỚ KIM LANG- HN


      

 ĐÔI DÒNG TƯỞNG NHỚ TRẦN THỊ KIM LANG
       Trần thị Kim Lang, nguyên là cựu học sinh Trường Tiểu học Cộng đồng Long Hoa (niên học 1961-1962), rồi Trung học Công lập Tây ninh (1962-1969), sinh viên Đại Học Dược Khoa Sài gòn. Ra trường hành nghề Dược sĩ và rất siêng năng, tận tụy trong ngành nghề chuyên môn của mình.
        Kim Lang những năm sau nầy xin nghỉ hưu sớm để chăm sóc mẹ già đang cận tuổi 90, nhưng thường theo Đoàn Thiện Nguyện của các bác sĩ, dược sĩ Thành phố Sài gòn đi khám bệnh cho đồng bào nghèo các vùng sâu, vùng xa trong cả nước. Kim Lang đã nhiều lần theo đoàn Thiện nguyện về quê nhà Tây ninh thăm viếng và khám bệnh cho bà con gia đình nghèo trong tỉnh như Suối Đá, Bình Minh, Tân Biên…Kim Lang cũng tích cực tham gia chương trình trợ cấp bọc bỗng cho học sinh nghèo Liên Trường tỉnh Tây Ninh trong các năm qua.
         Trần thị KIM LANG đã ra đi vĩnh viễn ngày 11-02-2014 lúc 6 giờ 40.
                    Tại Sài gòn (VN). Hưởng thọ 65 tuổi.
         Trần thị Kim Lang vốn có tâm hồn nghệ sĩ, yêu thơ nhạc, rất thích làm thơ với nhiều bút hiệu khác nhau như Thái Kim Trần, Thái Trần, Lang Trần, Thái An..v..v.Nhưng Kim Lang thường làm thơ tự do hơn và những bài thơ do tác giã sáng tác có những ý thơ cảm xúc, rất nhạy cảm, thanh thoát, vươn cao tận từ đỉnh tâm hồn của mình, truyền sang cho người đọc thích thú, suy nghĩ…
         Trong một lần HỌA THƠ với Hồ Nguyễn về mãnh đất lành thân thuộc Tây ninh:
                          NHỚ TÂY NINH
                              ______________
                               
                Lâu lắm không về nhớ Tây Ninh,
                Nhớ quê hương cũ biết bao tình.
                Nhớ hồi chuông đỗ bâng khuâng dạ,
                Nhớ khúc tiêu thiều, nhạc với kinh
                                                 *     *
                Còn nữa….xa xa bên đỉnh núi,
                Vầng mây bàng bạc nắng hanh hanh.
                Đàng kia thu rớt bên thềm vắng,
                Đây khúc tình ca mãnh đất lành.
                                                 *       *
                Ai về phố chợ Long Hoa Thị,                              
                Xin nhắn cho giùm tiếng hỏi thăm.
                Người ấy giờ đây ra sao nhỉ?
                Mười mấy năm dư vẫn biệt tăm.
                                                *        *
               Trường xưa giờ đã thay tên mới,
               “ĐẠO ĐỨC” (1) không cần nữa phải không?
               Thầy cũ giờ đây không thấy mặt,
                Kiếp tiên cởi hạc cõi non bồng?
                                               *         *
                Khi rời xa,
                                             vẫn đợi mong.
                       Bao ngày qua,
                                             vẫn ngóng trông.
                       Nước non xa lạ bềnh bồng,
                       Quê nhà ta vẫn đợi mong ngày về.
                       Nổi lòng nghĩ đến tái tê,
                       Tâm tư xin trọn gởi về Tây Ninh.
                                                    HỒ NGUYỄN
                       _______ (1) Trường ĐẠO ĐỨC HỌC ĐƯỜNG
              HỌA: TÌM LẠI NGƯỜI XƯA 
 Xin hỏi “trò Xưa” có nhớ tên?
 Tên người bạn cũ, vẫn chưa quên?
 Muốn hỏi thăm ai tôi sẽ giúp,
 Sẽ tìm địa chỉ, đúng người quen.

 Bước chân xa xứ đã bao phen,
 Mưa nắng phong trần bạc áo đen.
 Phải chăng tình cảm như tên gọi,
 Hoài niệm, nhớ xưa thuở sách đèn?

 Tây Ninh có ngọn núi Bà Đen, 
 Long Hoa thuở ấy thiếu điện đèn. 
 Học trò đêm đến chong đèn học,
 Nhưng vẫn ra trường, có tuổi tên.

 Học sinh Đạo Đức đã làm nên,
 Danh Đời, tiếng Đạo, mãi chưa quên.
 Nhưng lợi danh kia không lay chuyển,
 Tình thương đất Đạo giữ vẹn nguyền.     
                                     Thái An 
      Vốn là một tín hữu Cao Đài ngoan Đạo, Kim Lang luôn hướng lòng mình về Tổ đình, nơi thờ Đấng Thượng Đế cao cả của nhơn loại, lòng luôn mang nặng những kỷ niệm, hình ảnh khó quên về thời niên thiếu theo học, những lúc theo cha mẹ đi lễ chùa. Hình ảnh chiếc áo dài trắng thân thương thật khó quên, nên Kim Lang gởi tấm lòng trong từng cung bậc, âm điệu của lời thơ mình sáng tác:

NƯƠNG BÓNG CAO ĐÀI
Bao năm qua dù rời xa Đất Thánh,
Trong bon chen vẫn giữ hạnh Cao Đài.
Mãi thương yêu màu trắng chiếc áo dài,
Như màu áo những ngày còn đi học.

Thời gian trôi màu đen trên mái tóc,
Chuyển pha sương, mấy chốc hóa bạc đầu!
Nhớ ngày xưa khi quì gối nguyện cầu,
Xin thi đậu, duyên đầu đừng tan vỡ …

Đường công danh Thầy cho không trắc trở,
Nhưng tình yêu, hoa nở chỉ một lần.
Nhớ người xưa lòng còn mãi bâng khuâng,
Sau biến động vẫn chưa lần tái ngộ.

Mùa hè đến mỗi khi nhìn phượng nở,
Lại xót xa thương nhớ nắng sân trường.
Trống đánh vang gọi “chim trắng” ngàn phương,
Bay vào lớp đọc vang Kinh Vào Học.

Đại Từ Phụ xin thương…” trò khổ nhọc,
Buộc yêu thương bạn” đồng học, “đồng môn”.
Rồi “Mai duyên” ta “gặp hội Long Vân”,
Đường mây rộng nâng bước chân áo trắng.

Giờ tuổi cao lại xin về nương bóng,
Cầu Chí Tôn giải mộng kiếp tiền khiên.
Cùng chúng sinh, bổn đạo sống bình yên,
Đạo gốc bởi”…là bài kinh muôn thuở….
                                          ♣Thái Kim Trần
                                                (25.6.2012)
 BÀI HỌA của HỒ NGUYỄN:
 Đọc thơ nghe vươn nỗi buồn canh cánh,
            Tấm lòng ai luống tựa cõi lòng mình.
            Biết bao ngày kỹ niệm hướng mông mênh,
            Khi thoáng hiện khi u sầu chất chứa.

            Nhớ ngày xưa cũng có đôi có lứa,
            Cũng tung tăng thơ dại thuở học trò.
            Không biết buồn chẳng có lúc âu lo,
            Khi vào lớp bổn phận trò học tập.

            Tan giờ học đường phố lên tấp nập,
            Bóng dáng vui kè cặp đón nhau về.
            Lớn lên rồi, tình tự sống say mê,
            Bao ước vọng, bao lời thề hứa hẹn.

            Rồi tan vỡ khi cuộc tình không vẹn,
            Trách hờn nhau xa lánh chứa sầu đau.
            Đêm đêm về ngồi nghĩ tận đâu đâu,
            Đâu cũng thấy toàn một mầu u tối.

            Rồi như nghe tiếng chuông chùa thúc hối,
            Hãy tìm mau ra bến đợi về quê.
            Quên trần ai lặn hụp dưới sông mê,
            Khoác áo trắng mau tìm về bến tạo.

            Màu áo trắng học trò giờ áo Đạo,
            Cũng phất phơ trước gió giống ngày xưa.
            Giờ chỉ lo kinh kệ sớm chiều trưa,
            Thời gian thoát có chờ ai đâu nữa.

            Cơm chỉ mong lo đủ ăn mỗi bữa,
            Muối tương rau đã có hứa cùng Thầy,
            Xin mai nầy khi lìa khỏi trần ai,
            Lòng thanh thãn được nhẹ nhàng siêu thoát.

            Tiếng rên than nay trở thành chim hót,
            Bay lên cao nhàn nhã vượt tầng mây.
            Mong về mau nương tựa dưới chân Thầy,
            Đại Từ Phụ giờ nầy đang trông đợi.

            Hãy nhanh chơn đừng đắn đo nghĩ ngợi,
            THƯƠNG YÊU nhau cùng vươn tới người ơi!
         Mau về đây kinh kệ sớm chiều mơi,
         Quên ân oán quên những lời thù hận.

         Quẵng lại phía sau những ngày hờn giận,
         Mong em vui trong thế giới bằng an.
         Cho anh xin lau sạch lệ mắt nàng,
         Mong em mãi sẽ là nàng tiên nữ.        
                                           HỒ NGUYỄN
                                            (Austin, TX: 15-8-12)
         Đôi khi thanh thãn, Kim Lang cũng không thể kềm chế được lòng hoài niệm nhớ về quê hương yêu dấu, chốn cũ, làng xưa Tây Ninh mến yêu. Đó là đất Thánh linh thiêng, ngôi trường Công lập khắc ghi bao kỷ niệm, dòng sông Cẩm giang êm đềm trù phú. Đọc những nốt thơ mênh mang, loáng thoáng bóng cũ, hình xưa, thương thương nhớ nhớ.

MỘT THOÁNG NHỚ TÂY NINH
Tây Ninh tỉnh nhỏ chẳng đua chen,
Chưa mõi chân đi đã gặp quen.
Cho dù chưa biết nhưng thăm hỏi,
Gặp mặt một lần cũng nhớ tên.

Gần núi Bà Đen nên cũng đen,
Hè về nắng gió, ngát hương sen.
Bao năm sông, núi không dời đổi,
Xưa rẫy nương, nay sáng rực đèn.

Sông Vàm nước đục, người nâu rám,
Một chút chân quê, một chút phèn.
Củ mì đặc sản khó ai quên,
Mỹ vị cao lương lại chẳng thèm.

Nhớ mùi mít luộc, tương, đậu hủ,
Nhớ quá đi thôi, muối ớt kèm.
Buồn vui vẫn nhớ Miền Đông ấy,
Trong dạ như còn thoáng chút men.

Gặp nhau bất chợt, có phải em?
Tây Ninh nắng đổ khiến da đen!
Mặn mà đôi má, đôi môi ấy,
Ánh mắt long lanh nét dịu hiền.

Xa em nỗi nhớ triền miên,
Con sông Vàm Cỏ êm đềm trôi xuôi.
Nhớ em ta mãi ngậm ngùi,
Thương hoài kỷ niệm ngọt bùi tuổi thơ.
Tây Ninh! Ta vẫn nằm mơ,
Đất lành lòng mãi mong chờ về thăm.
                          Thái Kim Trần
                                           (Thurs, Jan 02, 2013)
           Người bạn Kim Lang đôi khi cũng có cái nhìn về đời trong cảm xúc của một thế nhân nhiều ưu tư, khắc khoãi nhưng lại dễ buông trôi bao ưu phiền để sống an vững, lạc quan hầu phụng sự cho tha nhân, xã hội trong quan niệm sống không đeo mang vướng nặng, bận bịu.

                                               TÂM VÔ ƯU
                                      Nước hồ xanh không sầu tư lự,
Tại gió về gây sự lăn tăn.
Khiến cho mặt nước gợn nhăn,
Còn người đau khổ hỏi rằng vì đâu?
Vạn vật vốn từ lâu vô ngại,
Thiên nhiên nào ngang trái gây ra.
Núi “non” muôn kiếp không già,
Chỉ vì tuyết phủ hoá ra bạc đầu.
Tuyết tan rồi đi đâu hỡi tuyết,
           Gió thổi xong trốn biệt phương nào?
           Sao lòng người mãi xôn xao,
           So hơn, tính thiệt, thấp cao, ghen hờn.
Buổi sáng tâm muốn hơn kẻ khác,
Để đêm về tan tác sầu lo.
Thà lòng quảng đại biết “cho”,
Thì ta sẽ “nhận” cả kho phước lành.
Nước vọng động biến thành sóng cả,
Tâm buông lung bản ngã vô minh.
Nước trong lồng bóng soi mình,
Giữ hồn trong sạch vẹn gìn chân tâm.
                              Chúa Nhật 03.6.2012
                              THÁI KIM TRẦN
         Và Kim Lang luôn giữ niềm an lạc đó trong cái nhìn tươi đẹp về cuộc đời, thể hiện qua bài thơ dịch ý từ Thơ Anh ngữ của Robert Burns, gởi gắm tâm tư lạc quan đó của mình cho tha nhân, xã hội:

                            A RED, RED ROSE
O my luves like a red, red rose,
That’s newly sprung in june
O my luve’s like the melodie
That’s sweetly played in tune.
                      *
As fair art thou, my bonnie lass
So deep in luve am I:
And I will luve thee still, my dear.
Till a’ the sea gang dry.
                     *
Till a’ the sea gang dry, my dear,
And the rock melts wi’ the sun:
O I will luve thee still, my dear,
While the sands o’ life shall run.
                   *
   And fare thee weel, my only luve,
   And fare thee weel awhile!
   And I will come again, my luve,
   Though it were ten thousand mile.
                    * ROBERT BURNS (1759-1796)

                   


      HOA HỒNG ĐỎ THẮM
    * Kim Trần phỏng dịch
Em như một đóa hồng đỏ thắm,
Tháng sáu về e ấp nở hoa
Người tôi yêu là bản tình ca,
Giai điệu ngọt, mượt mà tha thiết
                 Em có biết,
Giai nhân ơi, em qúa yêu kiều,
Tôi chết đắm trong tình yêu ấy:
Đến bao gìơ đại dương khô cháy,
Tôi vẫn còn, còn mãi yêu em.
                      *
Dù nắng lên, biển cạn, đá tan:
Sẽ mãi mãi tôi còn yêu mãi,
Và em yêu, tôi mãi yêu em,
Yêu như cát thời gian cuộn chảy.
                      *
Xin tạm biệt, ngừơi yêu muôn thuở
Ta xa nhau chỉ phút giây thôi!
Rồi tôi sẽ quay về, em hỡi,
Dù cách xa dịu vợi nghìn trùng.
                              THÁI KIM TRẦN
                            (Tháng 02 nam 2000)
                  HỒ NGUYỄN cũng cảm thông với ý lòng của tác giã TKT:
      HỌA:   (DỊCH THOÁT)
         Người yêu hởi, em như hoa hồng nở,
         Rực sáng ngời cứ mỗi độ thu sang.
         Dìu dịu êm như tiếng nhạc nồng nàn,
         Ru anh ngủ tình tang từng nhịp ngọt.
                                    *
         Người yêu hởi, nàng là thơ thanh thoát,
   Quyện lung linh thắm đẹp chốn tầng cao.
   Anh vẫn yêu em như tự thuở nào,
   Tựa hạt cát cuộc đời anh mãi chảy.
                              *
   Thôi tạm biệt, em vẫn là mãi mãi,
   Của lòng anh, tạm biệt chút đây thôi.
   Và mai đây, khi ngàn dặm xa xôi,
   Anh cũng sẽ ở bên em trọn kiếp.
                                                    HỒ NGUYỄN
                            (San Jose, USA: 17-9-12)
          Nhưng có đôi lúc, với bút hiệu khác là LAM TRẦN, Kim Lang cũng cảm thấy lòng như đâu đó ẩn hiện nét u buồn, bởi có dấu ấn kỷ niệm nào đây mà chưa nói ra được. Lời thơ của tác giã khiến cho người đọc cũng cảm thấy lâng lâng cảm xúc thương cảm sâu xa với tác giả:
                                LỜI CUỐI CHO ANH
        Từ hôm ấy hồn tôi thành gỗ đá,
        Vạn vật kia bỗng chốc hóa ngây ngô.
        Trái tim côi mở rộng đã che mờ,
        Nên lý trí bỗng ngây thơ khó hiểu.
Hai trái tim không hòa chung nhịp điệu,
Khiến tình yêu đành thiếu nốt nhạc vui.
Và giờ đây ôm nổi nhớ ngậm ngùi,
Bao dấu hỏi, dấu than vùi kỷ niệm.
Ai sẽ gọi và rồi ai lên tiếng,
Để sớt chia làm tan biến băn khoăn?
Trái tim ơi, xin hãy nhớ cho rằng:
Lời “chúc phúc” cầm bằng là xa mãi!
Đã biết trước tình duyên nầy ngang trái,
Nhưng vẫn mong đẹp mãi tuổi về chiều.
Biết làm sao khi trót nói lời yêu,
Thuyền tách bến, tiếng kêu thành vô vọng!
                                            THÁI KIM TRẦN
            Hay niềm thương xót u uẩn:
       CÒN ĐÂU NIỀM HY VỌNG
                                        *Lam Trần
         Con ngõ nhỏ mùa mưa buồn hiu hắt,
         Bàn chân ai thoăn thoắt lướt qua mau.
         Trưa lặng im chút gió thổi rì rào,
         Ru nhè nhẹ gởi trao lời e ấp.
                         *
         Có ai biết cuối trời mây giăng mắc,
         Phố âm u nắng tắt mấy hôm rồi.
         Vẳng đâu đây xào xạc lá thu rơi,
Ta lặng lẽ nghe đời lên tiếng khóc.
Tiếng gió hờn đơn độc,
Hồn dân tộc oán than.
Có ai biết ai màng?
Nước điêu linh thống khổ!
Cây héo úa, lúa trên đồng không trổ,
Cá biển đông từng độ biến đi đâu?
Rừng, cao nguyên không xanh ngắt một màu,
Từng mảng lớn xám, đen, vàng loang lỗ.
Hững hờ cơn mưa đổ,
Bầu trời cố sáng lên.
Mây lại kéo triền miên,
Phủ vây miền quê mẹ.
                          *
Ta vẫn ngóng người đi, khi còn trẻ,
Hẹn ngày về lối rẽ sẽ hợp đôi.
Tháng năm qua tất dạ luống bồi hồi,
Ngày đoàn tụ, than ôi mong manh quá!
                        *
Lời nguyền ghi trên đá,
Khắc vào dạ, vào tim.
Sao nay vẫn im lìm,
Tuổi đời trôi quá nửa!
                        *
Nơi đất khách sống an thân lần lữa,
Hướng về quê lời hứa đã vụt bay,
Mộng đoàn viên theo ngày tháng trôi dài,
Đành cúi mặt đắng cay niềm trắc ẩn.
·       Lam Trần  
        Và vào mùa Xuân năm Quý Tỵ, Kim Lang từ quê nhà cũng gởi tình cảm thân thương của mình trong niềm vui chung của bạn bè thân hữu khắp nơi mở rộng lòng hân hoan đón tiếp nàng Xuân đang e ấp đến:       
Xuân Quý Tỵ - 2013
1-Rồng bay vụt thoát vút trời cao,
Rắn đến bò lê uốn éo vào.
Thoáng chốc thân trần thêm nặng tuổi,
Nhìn gương thấy tóc bạc nao nao.
Vui mừng đám trẻ tung tăng nhảy,
Trĩu nặng riêng ta xót ruột bào.
Rắn đến rồng đi buồn nghĩ ngợi,
Năm sang thế giới đổi thay sao?
                         *
2-Có đổi thay sao cũng số trời,
Kinh cầu tụng niệm rán đừng vơi.
Bình yên thế giới tâm luôn nguyện,
Hạnh phúc an vui khắp chốn đời.
Đức vững không cần lo thế sự,
Tâm kiên luận biện ấy trò chơi.
Nhiều nanh lắm vuốt ra đời đấu,
Cửa Đạo thương yêu chốn đón mời.
                                            HỒ NGUYỄN
BÀI HỌA của THÁI AN:
1-Năm trôi ngày tháng chất càng cao,
Tuổi hạc sang xuân tuổi cộng vào.
Mái tóc giờ đây thêm ánh bạc,
Mắt mờ, tay yếu, dạ nao nao.
Còn đâu tuổi trẻ thời nhung gấm,
Cửa rộng, nhà cao, áo cẩm bào…
Tiếc nuối vàng son lòng vương vấn?
Thân phàm chưa biết sẽ ra sao?
                            *
2-Hãy nhớ đời ta có đất trời,
Giàu nghèo, sướng khổ, lúc đầy vơi.
Tâm an chẳng vướng bao phiền luỵ,
Tích phước, tu tâm, đức để đời.
Cuộc sống trần gian luôn tất bật,
Nên chăng vứt bớt để rong chơi.
Một mai phải bỏ phần thân xác,
Tiên cảnh hồn ta được đón mời.
                                   Thái An
                   SG Wed, Jan 23, 2013
         Từ trong nuớc, Kim Lang cũng luôn hướng tấm lòng ra hải ngoại, chia sẻ nổi nhớ nhung trằn trọc của đồng hương, đồng liêu thậm cảm, hòa chung cảm xúc về cuộc đời ngắn ngũi, một kiếp sống phù sinh, với đôi điều muốn nhắn nhủ:   
                                     “Sống vô tư, lòng không vướng sầu lo,
Đời mãi đẹp, cười to khi nhắm mắt”.
Lời nhắn ẩn chứa trong bài thơ mới sáng tác đầu năm 2013 của Thái An (Trần thị Kim Lang):
“NHẮN GỞI ĐÔI ĐIỀU”.
Miền Cali tiết trời luôn ấm áp,
Là đất lành cho người Việt ly hương.
Nhưng sao nay lại giá rét bất thưòng,
Người ngã bệnh không thể lường trước được.
                           * 
Tuổi hoàng hôn cơ thể thường suy nhược,
Sinh, bệnh, già, tử biệt tránh được đâu.
Tạo hoá sinh nhơn, vật vạn sắc màu,
Nhưng rốt cuộc cơ cầu thành cát bụi.
                           *
Nơi dương thế gắng vui, không hờn tủi,
Sống lạc quan, gần gủi với thiên nhiên.
Giúp đở nhau, tâm không để ưu phiền,
Còn gặp gỡ, còn niềm riêng: trút cạn.
                               *
Cám ơn đời khi vẫn còn tình bạn,
Nhắc cho nhau năm tháng tuổi học trò.
Sống vô tư, lòng không vướng sầu lo,
Đời mãi đẹp, cười to khi nhắm mắt.
                                   Thái An
                           (Thurs, 17 Jan 2013)
        Trong dịp chào đón Xuân Mới GIÁP - NGỌ 2014, Kim Lang cũng góp mặt cùng anh chị em yêu thơ, tham gia đóng góp trong Chùm THƠ MÙA XUÂN, đã đáp họa các bài thơ của Hồ Nguyễn như sau:

NHỚ XUÂN XƯA
Nh quá xuân xưa thu hc trò,
Mai vàng tr nhy thoáng thơm tho.
Đào tươi hé n cười môi thm,
Cúc đp khoe duyên dáng thp thò.
Ngm cnh xuân v em nũng nu,                                    
Nhìn anh liếc mt gi làm ngơ.
Thi gian tui mng qua thoăn thot,
Nh quá Xuân xưa thu hc trò.
                                                                (Dec 7, 2013) HỒ NGUYỄN
HỌA : XUÂN HOÀI NIỆM 
Xuân qua cht nh lúc là trò,
Đến vi sông Tin đt M Tho.
Trái ngt cây lành, trò thích quá,
Trèo cây, kéo nhánh vói tay thò. 
Nhưng ri nhánh gãy, trò rơi xung,
Vết so còn đây, d ngn ngơ.
Nhc đến xuân xưa lòng bi ri,
Đâu ri tết cũ thu là trò.                                      
               Thái Kim Trần (Sun, Dec 08, 2013)
            XƯA VÀ NAY
1-Chng phi là nay cũng chng mai,
Tên tôi vn dĩ ch Xưa này.
Bâng khuâng nh li ngày xa y,
Nghĩ chuyn đi xưa lm chuyn hay!
Có thy có chung đi mi đp,
Không Xưa chng ti kh thân dài.
Bình minh nng m soi ngày mi,
Mi cũ xưa nay đp c hai.
                           *
2-Hoa vàng n n đón xuân mai,
Pháo nm tay hoa đón Tết này.
Nh mi hôm nào vui nét ngc,
Nhìn nay tóc bc đim không hay.
Thi gian biến đi trôi nhanh quá,
Tui tác tăng theo gic mng dài.
Xung thế loanh quanh gn trn kiếp,
Xuân v ngm nh mt thành hai.
                                               HỒ NGUYỄN
                              HỌA: CỔ KIM HÒA ĐIỆU
Mùa Xuân báo hiu bi hoa mai,
Tui tr mng xuân đón tết này.
Thoáng chc Xuân tàn, râu tóc bc,
Thi gian, cũ, mi … có ai hay!
Đi ta phút chc Kim thành Cổ,
Gic mng nào ai biết … ngn dài.
Gp li người xưa lòng bt cht,
Kim già, c tr …. mt hay hai?
                                       Thái Kim Trần 
         Vào dịp Lễ Hội Yến Diêu Trì cúng Mẹ năm Quý Tỵ (2013), Kim Lang cũng nhớ về Tổ đình, hòa đồng chung nhịp dâng tấm lòng thành cung kỉnh lên Đức Từ Bi, sau đó cảm xúc ghi lại mấy dòng lưu dấu để lại cho đời:
Ý KIẾN MỘT ĐỒNG ĐẠO:
         Nhân đưa đoàn Thiện nguyện sau chuyến đi khám bệnh và phát thuốc cho đồng bào các tỉnh miền Tây (Vĩnh Long, Hà Tiên, Phú Quốc…) về về tham quan Tòa Thánh và dự Đại yến Diêu trì cung tại Thánh địa Tây Ninh. Mọi người đều ngạc nhiên và thú vị khi nhìn đoàn Cộ Tiên, Rồng nhang (Long, Lân, Qui, Phụng) với tiếng trống rộn ràng vui như Tết, đi diễn hành long trọng trong không khí trang nghiêm suốt dọc các con đường quanh nội ô Tòa Thánh, trước khi khai mạc Đại lễ “Hội Yến Diêu Trì Cung” đêm rằm Trung Thu năm Quý Tỵ, 2013.
          Khu Thánh Địa dày đặc người và xe từ khắp nơi đổ về dự lễ, thật tưng bừng, nhộn nhịp nhưng vẫn giữ được sự tôn nghiêm của toàn thể tín đồ và khách tham quan. Tín đồ cầu kinh ngồi tràn ra sân, ra cả đường đi vì đồng đạo từ Nam, Trung, Bắc đổ về hành lễ. Các gian trưng bày hoa quả, bánh mức của từng họ Đạo khắp các tỉnh thành trong cả nước thi nhau trang trí, bày lễ vật dâng cúng thật khéo léo và đẹp mắt dưới ánh nến và đèn điện sáng rực, chung quanh gian triển lãm luôn có các tín đồ vận bộ đồng phuc: áo dài trắng, quần trắng (đội khăn đóng) đứng khoanh tay hầu đàn để chăm cho nhang khói không bao giờ tắt. Đoàn chúng tôi tha hồ quay phim, chụp ảnh về làm kỷ niệm!   
         Một đêm Rằm gần như hiếm hoi từ nhiều năm qua, trời không mưa, trăng sáng vằng vặc, đèn, trăng lung linh, sáng rực. Thật may mắn được dự một đêm Đại lễ khó quên. Sau đó tôi đã cảm tác nên bài thơ Hội Yến Đêm Thu. Kính tặng đồng đạo và thân hữu.
___________________________________Một đồng đạo: Thái Kim Trần____

   Thơ: HỘI YẾN ĐÊM THU
Đêm Hội yến trăng thu vành vạnh,
Lời cầu kinh thêm chạnh nỗi niềm.
Cuộc đời hai lối chung riêng,
Có nơi thanh tịnh, có miền bon chen.
Khi phân biệt trắng đen, dối thật,
Thấy sự đời khuất tất, vô thường.
Nhìn vầng trăng sáng như gương,
Tâm hồn thanh thản, tình thương đại đồng.
Đức Phật Mẫu nhìn con lạc lỏng,
Giữa chợ đời giấc mộng còn say.
Cửu Nương tiếp sức chung tay,
Cứu cho sinh chúng lạc loài hồi tâm.
Đời nhiễu nhương, thăng trầm, vui khổ,
Cho các con một chỗ an vui.
Nghe kinh lòng luống bùi ngùi,
Trăng thu chiếu rọi, dứt mùi tục duyên. 
Nương hương tỏa như tiên thoát tục,
Quên sự đời lúc nhục, lúc vinh.
Cao Đài Thiên Đạo chiếu minh,
Soi đường cứu khổ sinh linh thoát nàn.
                                              TKT. THÁI AN
                               (Kỷ niệm Lễ Hội Yến Quý Tỵ - 2013)  
       Đôi khi, một khoãnh khắc nào đó trong cuộc đời, trong thế gian đầy phiền muộn, Kim Lang cũng không khỏi bâng khuâng khi nhìn lại mái tóc đã điểm sương, tiếc nuối thời vàng son của tuổi mộng qua bài BÂNG KHUÂNG sau đây:
1-Thi gian thắm thoát lướt qua nhanh,
Mái tóc giờ đây đã lão thành.
Sợi bạc bao năm đời khắc khoải,
Gian nan nhuộm trắng mái đầu xanh.
Bâng khuâng nhớ lại thời thơ ấu,
Vuột khỏi tầm tay kẻ lữ hành.
Áo trắng ngày xưa tha thiết nhớ,
Đêm về thổn thức suốt năm canh.
      
                             *
2-Thoáng chốc năm tàn tuổi biến nhanh,
Hồn xuân khắc khoải mộng chưa thành.
Bao năm tìm mãi danh hư ảo,
Vuốt tóc, đâu rồi mái tóc xanh?
Mõi mắt trông vời nơi chốn cũ,
Bâng khuâng chợt nhớ khúc quân hành.
Ngày nao giục giã thanh niên bước,
Phút chốc xuân tàn trống điểm canh.             
                                                   
Thái Kim Trần
        Giờ nhìn lại mái tóc, mới thấy tiếc rẽ thời vàng son, quý báu của tuổi ngọc, nhất là tuổi học trò lúc còn bịn rịn nắm tay mẹ, rụt rè bước vào lớp học. Thoắt một thoáng, đời đã sắp đến cuối đường để qui về cội gốc Thượng Đế, như mọi người nhân thế, Kim Lang cũng tiếc nuối vô vàn:
                                      XA RỒI TUỔI NGỌC                                                        
Ngày đi học đầu tiên bé lắm,
Áo trắng tinh, mẹ sắm cập hồng.
Mẹ nắm tay, con bước song song,
Mắt ngơ ngác nhìn trường đong ngập nắng.
Cả một khoảng trời toàn màu trắng,
Những thiên thần lẳng lặng nhìn nhau.
Thầy là sao? Cô giáo thế nào?
Còn lớp học?.... Phải vào thứ tự!
Cha mẹ về, con vào học chữ,
Học nghĩa nhân, học sử, học văn.
Ngày lớn lên con bước tung tăng,
Lòng vui với mảnh bằng tốt nghiệp.
Đi vào đời, biết đâu duyên kiếp,
Trả ơn thầy, trả tiếp nợ dâu.
Nhưng đường sáng nào khác đêm thâu,
Con dò dẫm cúi đầu đếm bước.
Bao nhiêu lượt thăng trầm vận nước,
Cá lặng lờ không vượt vũ môn.
      Giờ đây tóc bạc, chân chồn
      Tuổi đôi mươi đã cộng dồn bốn mươi.
                             (Saigòn Thứ Tư 27.7.2011) * Thái Kim Trần
            Có lẽ giờ nầy Trần thị Kim Lang vui cười đã ra đi thanh thãn, không còn phải vướn bận thế sự thăng trầm. Sáu mươi lăm tuổi chốn bợn trần, nàng đã chu toàn phận sự phục vụ cho tha nhân, cho xã hội như nàng đã từng nói.
                                  “Sống vô tư, lòng không vướn sầu lo,
                                Đời mãi đẹp, cười to khi nhắm mắt”.
          Hay ý trong bài THƠ KHÔNG ĐỀ, như một lời trăn trối, phút cuối giã từ thân nhân bạn bè, đồng nghiệp, thế gian; cuối đầu lần sau chót, rồi vĩnh biệt ngàn thu, trở về nơi cõi Non bồng.       
                           THƠ KHÔNG ĐỀ II 
Người đến không lời rồi đi biệt,
Chuông canh năm bóng nguyệt xế lầu.
Buồn biệt ly giấc mộng đêm thâu,
Thư viết vội mực nhòa chưa ráo.
Ánh nến soi nửa hình chim thúy,
Màn phù dung hương chỉ thoảng bay.
Chàng Lưu thầm tiếc những ngày dài,
Non Bồng ấy từ nay xa vạn dậm.  * Thái Kim Trần           
                Kim Lang ơi! Thái Kim Trần, Thái Trần, Lam Trần, Thái An... ơi!
                Xin vĩnh biệt người bạn thân thương!

(kim Lang,ngồi giữa,quàng khăn cổ chụp với bạn bè và em gái trước Tết 2014,ảnh :Tô N.Sương)

  

Người soạn: Hồ Xưa bút hiệu Hồ Nguyễn_____________________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét