Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Ký Ức Tuổi Học Trò - Tân Võ


Ký ỨC Tuổi Học Trò

Thời gian trước 1940, khi
Đưc Hô.Pháp Phạm công Tắc bị Pháp đài ra đảo Mada gasca được thả về thì ông thành lập hai ngôi trường của đạo Cao Đài..trường tiểu học Đạo Đức Hoc Đường nằm trong khuôn viên Tòa thánh( bây giờ là trường lý tự Trọng)và trường trung hoc Lê văn Trung tức lê quý Đôn bây giờ nằm ngoài khuôn viên tòa thánh.
Trường ĐĐHĐ có kỷ luật thép..thầy giáo nào củng có roi mây đánh học trò..học trò nào ngoái bị ăn roi mây..còn bị bắt quì hương..đốt cây hương lên văn phòng quì tàn cây hương.Sáng thứ hai sau lể chào cờ ở ở sân trường những hoc sinh có lỗi nặng bị đưa lên đài (một tháp cao đặt giửa sân) bắt nằm xuống đánh bằng roi mậy
Nhưng có một trường hợp đặc biệt..có hai học sinh trai gái dạo đó lớn tuổi hơn học sinh khác..chắc khoảng 15 tuổi học trể vì trước khi Đạo thành lập trường thì không có trường để học.
Khi học trong lớp hai học sinh nầy viết thơ yêu thương nhau và bị bắt gặp bị đuổi học.
Không biết hai người nầy với việc đứt đoạn học vấn rồi sau đó sẽ ra sao?
C
òn tiềp


Ký ức tuổi học trò ( tiếp)


Năm học đệ tứ tức khoảng lớp 9 bây giờ thời gian chớm biết yêu nhưng tôi nhút nhát
Khi tan học thường đạp xe theo sau người mình thích mà không dám ngỏ lời..nhưng người ban đồng lớp thích L khi tan học thường đạp xe song song..có hôm viết thơ nhét vào cuôn vở của Lđể sau ba ga xe.
Khi vào lớp l lấy thơ thưa với
Ô thây việt văn tên HVĐ..ông đoc xong chắc cố
nén cười vì người ta gởi thư tỏ tình với mình nhận không nhận thì thôi lại vào lớp thưa thầy .
Nhưng rồi sau đó ông cũng giải quyết bằng cách nhìn về T và noi học không học bày đặt yêu đượng.
Đúng là tình yêu thuở hoc trò thời non dại.
Một chuyện khác liên quan đến đối đáp của môt cô học trò làm bạn tôi cứng họng
Thuở tôi và H học SPCN ở đại học khoa học Sai gon..hai đứa về quê TN ghé thăm một cô học trò tên H hoc sau một vài lớp.
Trong câu chuyện vui vẻ..H có lần buột miếng thốt..mấy đứa con gái.
H phản ứng nhẹ nhưng làm H im bặt..sao anh H gọi người con gái là đứa.
Ngày xưa vấn đề giao tiếp trai gái không như bây giờ..phải dùng lời lẻ dịu dàng tế nhị ..giờ thì quá khác đôi khi dùng cả từ ngử thô tục.

TIN BUỒN VÀ PHÂN ƯU : Phu Nhân Thầy NGUYỄN QUANG NGÂN Tạ Thế )

 

Nhận tin muộn: Phu Nhân của Thầy Nguyễn Quang Ngân (GS.Anh Văn TH.CL.Tây Ninh 1961-1975 ) đã mất ở Australia
Chúng em, cựu học sinh THCL-TN niên khóa 1962-1963, thành kính phân ưu cùng Thầy và gia quyến. Cầu nguyện vong linh cô sớm về coi Vĩnh hằng
Nguyễn Hữu Tường ( CA )
Lê Thị Kim Liên
Hồ Khánh Dũng
Và Các Bạn CHS.THCL.Tây Ninh

Lê Hồng Phước

'TẬP NGỒI LÀM THINH '- Thơ Lý Đức Quỳnh Và Thơ Họa


TẬP NGỒI LÀM THINH

Làm thinh hôm sớm tập yên ngồi
Đoạn tật nói nhiều, phải vậy thôi
Ở chợ giàu sang nhờ tấc lưỡi
Về nhà hỷ lạc cậy vành môi
Tâm tình nhẫn nại thường soi quán
Trí tuệ kiên trì mãi luyện tôi
Không thể, đủ duyên thành có thể
Hoa lòng tự nở đóa tinh khôi

Lý Đức Quỳnh
3/8/2026


Thơ Họa :

AN YÊN THIỀN ĐỊNH

Thiền định an yên tĩnh lặng ngồi
Thói hư tật xấu bỏ đi thôi !
Ý tham rời hẳn xa đầu óc
Lời giả không còn đọng khóe môi
Bản ngã thiện lành dần nhất quán
Tâm hồn trong sáng lại nguyên khôi (*)
Cuối đời tìm thấy niềm thanh thản
Bằng phẳng con đường trước mặt tôi.

Sông Thu
( 07/08/2026 )
(*) Nhân chi sơ tính bổn thiện

 TẬP THIỀN.

Thiền,tập làm quen nhẫn nại ngồi 
Tai ngơ mắt lấp thản nhiên thôi 
An yên thư thả không lên tiếng 
Lặng lẽ âm thầm chẳng hở môi 
Để trí phiêu du vào cõi mộng 
Cho hồn thanh thản luyện tâm tôi 
Giả câm,tựa điếc im như thóc 
Tìm lại chút gì nét bạch khôi(*).

LAN.
(*)Nét bạch khôi: nét tinh khôi.

TU TẬP THIỀN TÂM

Thiền tập ra sân tỉnh lặng ngồi
Tìm nơi vắng vẻ một mình thôi
Buông tay thông thả đừng lè lưỡi
Nhắm mắt âm thầm chớ hở môi
Ý chí không suy điều phải trái
Tâm hồn chẳng nghĩ chuyện kỳ khôi
Đủ duyên tu dưỡng rồi thành đạt
Lão luyện lâu ngày….chỉ vậy thôi !

songquang 
20260807


                  THIỀN ĐỊNH

Thiền định an nhiên tĩnh tại ngồi,
Tham,tà...tập nhiễm phải buông thôi?
Tuệ linh thụ dưỡng tiềm tâm nhãn,
Tánh pháp tẩy trừ thói bẻm môi?
Hoại diệt tuân theo vòng luật định,
Sinh tồn hiện khởi nét minh khôi.
Vui trong tĩnh lặng gìn nhân bản,
Vàng quý chi sờn luyện lửa tôi!

                     Nguyễn Huy Khôi
                             7-8-2026


KÍNH HỌA: KHÉP TÂM VÔ NGẠI.

Khép Tâm Vô ngại tịnh yên ngồi,
Chủ pháp an nhiên đơn giản thôi...
Luyện tập Thiền hành hòa Thế sự,
Tín thành Hỉ Lạc hiệp Thiên thời .
Cửa lòng rộng mở Tâm Vô Ngã,
Mọi cảnh đều buông bỏ cái Tôi...
Tham muốn là nguồn gây tội lổ̃i
Điều hòa Nguyên lý lộ Tinh khôi...

Mỹ Nga, 07/08/2026  ÂL, 25/06/ Bính Ngọ.



TOẠ THIỀN KHÓ LẮM 

Khó lắm cho nên phải tập ngồi,
Tọa thiền không chỉ có tĩnh mà thôi.
Thong dong xả chấp không hành trí,
Tĩnh lặ̣ng buông lơi chẳng hở môi.
Dục vọng thanh trừ gìn khiết tị̣nh,
Sân si tẩy sạch giữ tinh khôi.
Duy trì tật xấu là nô lệ,
Vậy chớ chiều lòng, cam phận tôi!

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
7-8-2026

HỌA: LÀM THINH CHO QUA

Tranh luận sao hơn nín lặng ngồi,
Ngày qua tháng lại sẽ yên thôi.
Ác vay ác báo do từ lưỡi,
Họa chuốc ưu phiền vốn bởi môi.
Oan nghiệt phát sanh vì giận dữ,
Tai ương gánh vác nghĩ kỳ khôi.
Sống gìn miệng lưỡi không lem luốt,
Giữ tánh hiền hòa anh với tôi.
                                *
Không thù không hận sống yên thôi! 
HỒ NGUYỄN (07-8-2026)

 TĨNH TOẠ .
    
Thấy ông hôm , sớm  vẫn ưa ngồi 
    Trên chiếc ghế thân quen quá thôi
    Vợ hết ra vô thoa phấn má
    Con thôi tha thiết điểm son môi
    Hỏi ra mới biết : “ buồn xa bạn “
    Bởi lẽ vừa hay : “ bịnh viếng tôi “
   Thâu ngắn không gian vào chỗ tọa
    Chẳng còn hoài niệm thủa nguyên khôi … 
            
Utah.   7 - 8 - 2026
               CAO MỴ NHÂN 


Cung Sầu Đêm Vắng


Canh khuya quạnh quẽ một người ngồi
Nghe những cung sầu trổi giọng thôi
Trên vách Thạch Sùng đang tặc lưỡi
Quanh phòng đàn muỗi cũng khua môi
Ngoài đồng loài vạc buồn nơi chỗ
Dưới đất dế mèn tủi phận tôi
Tháng bảy gieo lòng bao nghiệt ngã
Làm sao giữ vẹn nét nguyên khôi .

2026-08-12
Võ Ngô





HAI Ổ BÁNH MÌ

 Có những cuộc gặp gỡ chỉ kéo dài vài giờ, nhưng ký ức lại theo ta suốt nhiều năm.


Tôi gặp anh vào một chiều oi bức trong chuyến về Việt Nam cách đây gần mười năm. Do tôi bị ngộ độc thực phẩm, nên mọi dự định phải dừng lại. Tôi được đưa đi cấp cứu tại một bệnh viện công ở Thành phố Hồ Chí Minh.

Đã lâu lắm rồi tôi mới nằm lại trong một bệnh viện công ở Việt Nam. Khung cảnh trước mắt vừa quen vừa lạ. Quen vì nó rất Việt Nam trong ký ức. Lạ vì sau hơn bốn mươi năm sống ở Canada, tôi đã quen với những bệnh viện rộng rãi, yên tĩnh và ngăn nắp. Ở đây thì khác.

Hành lang đông kín người. Những chiếc băng ghế dài không còn chỗ ttrống. Người nhà bệnh nhân ngồi tựa lưng vào tường, có người trải tấm bìa carton nằm chợp mắt ngay dưới nền gạch. Tiếng loa gọi tên bệnh nhân vang lên rồi nhanh chóng bị nhấn chìm bởi tiếng xe đẩy lộc cộc, tiếng trẻ con khóc, tiếng người bán nước, tiếng hỏi han và cả tiếng thở dài của những người đã thức trắng nhiều đêm chăm bệnh.

Tôi nằm trên chiếc giường inox đã cũ, cánh tay cắm kim truyền nước. Khi cơn đau bụng dịu xuống, tôi bắt đầu quan sát những người chung quanh.

Ngay phía trước cửa phòng bệnh, có một người đàn ông ngồi lặng lẽ. Anh trạc ngoài sáu mươi, người gầy, nước da sạm nắng. Mái tóc bạc lốm đốm như phủ một lớp bụi thời gian. Chiếc áo sơ mi đã bạc màu được giặt sạch sẽ, cài kín những chiếc nút đã cũ. Đôi dép nhựa được đặt ngay ngắn dưới chân.

Anh không đọc báo, không xem điện thoại, cũng chẳng trò chuyện với ai. Cứ vài phút, anh lại đứng dậy, nhìn vào trong phòng, nơi một người phụ nữ đang nằm truyền thuốc. Nhìn chừng vài giây, như để chắc rằng chị vẫn ổn, rồi anh lại lặng lẽ ngồi xuống.
Việc ấy lặp đi lặp lại suốt buổi chiều.

Đến chiều muộn, khi phòng bệnh bớt đông, tôi khẽ gọi:
“Anh ở đây lâu chưa? Lại đây nói chuyện cho vui.”

Anh cười hiền, kéo chiếc ghế nhựa đến sát giường tôi. Chỉ vài câu chào hỏi, tôi đã nghe ngay cái chất miền Tây trong giọng nói của anh. Thứ giọng mềm, chậm và chân tình.

Anh kể quê ở Long Xuyên. Hai vợ chồng sống bằng đủ thứ nghề lao động tay chân. Khi còn khỏe, chị bán cá ngoài chợ, còn anh chạy xe ba gác, phụ hồ, bốc vác. Cuộc sống không khá giả nhưng cũng đủ bữa cơm, đủ nuôi con khôn lớn.

Rồi một ngày, vợ anh phát hiện bị ung thư vú. Từ đó, cuộc đời hai người chỉ còn tính bằng những lần nhập viện, những toa thuốc, những chuyến xe từ Long Xuyên lên Sài Gòn và những khoản tiền vay mượn.

Anh nói rất bình thản, như đang kể chuyện của một người quen chứ không phải của chính mình.

Tôi hỏi:   “Anh có khi nào thấy chịu hết nổi không?”

Anh im lặng vài giây rồi cười. Một nụ cười hiền đến nao lòng.
“Bả là vợ mình. Hồi khỏe mạnh bả chịu cực với mình. Giờ bả bệnh, mình phải ráng chứ sao.”

Tôi biết nhiều người đàn ông như anh. Ở quê tôi, họ không giỏi nói lời yêu thương. Thương thì để trong bụng, không nói ra. Có lẽ trên đời này, tình yêu không phải lúc nào cũng được nói bằng những lời hoa mỹ.

Tôi hỏi:  “Chắc mấy năm nay anh đi lên Sài Gòn nhiều lắm?”

Anh gật đầu.  “Riết rồi thuộc đường luôn anh. Xe đò nào chạy giờ nào cũng biết.”

Anh cười, nhưng ánh mắt không giấu được vẻ mệt mỏi.
Anh kể, những năm đầu còn bán được miếng đất nhỏ của gia đình để chữa bệnh. Đến khi đất hết, hai vợ chồng bắt đầu vay mượn. Người thân giúp được chừng nào hay chừng ấy. Sau này không muốn làm phiền ai nữa, anh nhận bất cứ việc gì có thể kiếm ra tiền.

Có hôm khuân hàng ở chợ đầu mối đến gần sáng. Ngủ chừng hai tiếng lại chở vợ lên bệnh viện. Anh nói như kể chuyện thời tiết. Tôi nghe mà thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Trong lúc trò chuyện, anh bỗng nhìn tôi thật kỹ.
“Anh là Việt kiều?”

Tôi hơi bất ngờ vì mình ăn mặc rất đơn giản như người bình dân. Thì ra lúc nói chuyện tôi vô tình chêm vài chữ tiếng Anh theo thói quen.

“Dạ không anh, tôi dạy Anh văn dưới huyện. Mới về hưu nên còn sót vài chữ.”

Anh cười trừ:    “Tui cũng nghĩ vậy, Việt kiều đâu có vô đây trị, họ có tiền nên đi bệnh viện tư hết.”

Rồi anh hỏi:   “Anh quê Đồng Tháp hả?”

Tôi bật cười.   “Sao anh biết?”

“Nghe giọng là biết liền.”

Một câu nói đơn giản, nhưng không hiểu sao tim tôi chợt se lại. Đã hơn bốn mươi năm sống ở xứ người, giọng nói của tôi chắc cũng đã pha ít nhiều. Vậy mà chỉ vài câu chuyện vu vơ, anh vẫn nhận ra cái âm sắc miền Tây còn sót lại.

Tự nhiên tôi thấy khoảng cách giữa hai người biến mất. Không còn là hai bệnh nhân xa lạ. Không còn là người sống ở Canada với người lao động nghèo từ Long Xuyên. Chỉ còn hai người con của miền Tây đang ngồi giữa một bệnh viện đông đúc.

Chúng tôi bắt đầu nhắc chuyện quê. Chuyện mùa nước nổi. Chuyện bông điên điển, cá linh. Chuyện những chuyến phà ngày xưa. Có những ký ức tôi tưởng mình đã quên từ rất lâu, vậy mà chỉ cần nghe đúng chất giọng quê nhà là tất cả bỗng ùa về.

Nhìn anh, tôi chợt nghĩ đến tuổi của mình. Ở cái tuổi này, người ta dễ nói về bệnh hơn nói về ước mơ. Nhưng anh thì khác. Anh gần như không nhắc đến bản thân. Điều anh quan tâm chỉ là kết quả xét nghiệm của vợ, là bác sĩ hôm nay nói gì, là lần truyền thuốc này chị có đỡ đau hơn không.

Tôi hỏi:   “Còn anh? Sức khỏe anh sao?”

Anh cười xòa.    “Tui sao cũng được, miễn bả khỏe.”

Chỉ bảy chữ mà nghe nặng hơn biết bao lời thề non hẹn biển.
Tôi lặng lẽ lấy trong ví một ít tiền. Chỉ mong phụ anh được phần nào tiền thuốc. Tôi đưa sang. Anh xua tay ngay.

“Thôi anh.”     Anh cười hiền.
“Cảm ơn anh nhiều. Tui còn làm được. Còn sức thì tui còn lo cho bả. Tui không muốn mang ơn.”

Anh nói rất nhẹ, không hề có chút tự ái. Tôi không ép nữa. Nhưng trong lòng cứ day dứt.

Một lát sau, anh cầm chiếc bình thủy đi lấy nước sôi. Tôi nhìn theo cho đến khi bóng anh khuất cuối hành lang.

Người phụ nữ nằm trên giường bệnh khẽ quay sang nhìn tôi. Gương mặt chị xanh xao vì thuốc men. Mái tóc đã rụng gần hết vì hóa trị. Đôi mắt hõm sâu nhưng vẫn hiền.

Tôi bước lại gần, khẽ đặt số tiền vào tay chị. Chị giật mình muốn trả lại. Tôi chỉ khẽ lắc đầu.
“Chị giữ đi. Cho tui được san sẻ một ít, tui mới bán hai công ruộng.”

Đôi mắt chị đỏ hoe. Hai bàn tay gầy guộc run lên. Chị siết nhẹ tay tôi rồi khẽ gật đầu. Chị lặng lẽ cất số tiền vào chiếc túi vải nhỏ đặt dưới gối.

Khi anh trở về, chị chỉ nhìn chồng rồi mỉm cười rất nhẹ. Tôi cũng im lặng, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Buổi chiều dần trôi về phía hoàng hôn. Ánh nắng cuối ngày len qua ô cửa kính mờ bụi, rơi thành những vệt vàng nhạt trên nền gạch đã cũ. Hành lang bệnh viện vẫn đông, nhưng tiếng nói chuyện đã nhỏ hơn. Sau một ngày mệt mỏi, ai cũng như đã cạn lời.

Người đàn ông lại đứng dậy nhìn vợ. Anh kéo nhẹ chiếc chăn lên ngang vai chị, vuốt lại góc gối rồi khẽ hỏi:
“Có lạnh không?”

Người vợ khẽ lắc đầu. Lấy tay ra hiệu anh đến. Chị thì thầm vào tai anh rồi nhìn tôi với nụ cười nhẹ. Anh gật đầu rồi cầm chiếc bình thủy bước ra ngoài. Tôi nghĩ anh đi lấy thêm nước nóng như lúc nãy.

Khoảng mười lăm phút sau, anh trở lại. Trên tay anh không chỉ có chiếc bình thủy, anh còn cầm một túi giấy dầu trong đó có hai ổ bánh mì baguette còn nóng hổi, đưa tôi:

“Anh ăn chút đi cho khỏe, bệnh phải ăn mới có sức.”

Giọng chân thành đến mức tôi không nỡ từ chối. Hai chúng tôi ngồi trên chiếc giường bệnh, lặng lẽ xé từng miếng bánh mì chấm nước tương. Không thịt. Không chả. Không pa tê. Chỉ có mùi thơm của bánh mới và vị mặn của nước tương.

Có lẽ anh đã biết tôi đưa tiền cho chị. Nhưng anh không nhắc đến, cũng không cảm ơn bằng lời, mà đáp lại tôi bằng một ổ bánh mì theo đúng cái tình của người miền Tây. Nhận một thì tìm cách trả một, tuy giá trị khác nhau nhưng cái tình thì không thể so sánh.

Ngay lúc ấy, tôi hiểu rằng hai vợ chồng này không nghèo như tôi vẫn nghĩ. Trong túi họ có thể không còn bao nhiêu tiền, nhưng họ vẫn còn một thứ quý giá hơn rất nhiều. Đó là lòng tự trọng.

Suốt hơn bốn mươi năm sống ở Canada, tôi đã ăn ở nhiều nhà hàng sang trọng, nhưng chưa bữa ăn nào khiến tôi xúc động và trân quý như buổi chiều hôm ấy. Không phải ai nghèo cũng giữ được phẩm giá và sự hào sảng. Còn người đàn ông ấy đã giữ được cả hai, một cách lặng lẽ.

Giữa một bệnh viện bình dân, trên chiếc giường inox cũ, hai người đàn ông tóc đã điểm bạc ngồi ăn chung một ổ bánh mì chấm nước tương. Một người vừa từ Canada trở về. Một người quanh năm mưu sinh bằng sức lao động. Hai cuộc đời khác nhau nhưng cùng hiểu một điều, có những giá trị không thể đo bằng tiền.

Gần mười năm đã trôi qua.
Tôi không còn nhớ mình nằm giường số mấy, cũng không còn nhớ tên người bác sĩ hôm ấy. Ngay cả tên bệnh viện, nếu không nhìn lại hồ sơ, có lẽ tôi cũng quên.

Nhưng tôi vẫn nhớ như in người đàn ông ngồi trước cửa phòng bệnh. Chiếc áo sơ mi đã bạc màu. Đôi dép nhựa đặt ngay ngắn dưới chân. Chiếc bình thủy cũ luôn ở bên cạnh. Và hai ổ bánh mì còn nóng được xé đôi giữa một buổi chiều đầy mùi thuốc sát trùng.

Mỗi lần trở về Việt Nam, ngang qua một bệnh viện công hay thoáng ngửi thấy mùi bánh mì mới nướng, tôi lại nhớ đến anh. Một người đàn ông bình thường bề ngoài nhưng không bình thường trong nhân cách đã dạy tôi rằng, có những con người không giàu tiền bạc, mà giàu đến lặng người về nhân phẩm.

Và chính họ làm cho quê hương trở thành nơi để nhớ, để thương và để muốn quay về.

Tim Nguyễn
Sài Gòn
image.png

Hoa Huỳnh chuyển

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

KÍNH MỜI XEM và HỌA (NẾU THÍCH) THƠ NHỚ XƯA của HỒ NGUYỄN


 NHỚ XƯA

Xưa quá mà sao tưởng mới thôi,

Đôi bên ấm áp vội xa rời.

Môi hồng mắt biếc nay heo hốc,

Má thắm ngực bồng sớm tả tơi.

Dáng vẻ tung tăng giờ rả rượi,

Lời trong treo trẽo rụng tơi bời!

Tình anh trao giữ bao ngày tháng,

Nước cạn đá mòn tan úa vơi.

                        *

Tình mãi hiện về trong mắt tôi.

HỒ NGUYỄN (02-8-2026)


Thơ Họa

NỖI NIỀM

Ngắn ngủi, tình đầu chỉ thế thôi
Chưa tròn kỷ niệm đã tan rời
Trăng hoa, kẻ ấy luôn ham hố
Dè dặt, lòng này sớm rách tơi
Thất vọng, niềm tin đà lịm tắt
Ưu tư, tâm trạng cứ bời bời
Cuối đời mới gặp người như ý
Thì sức đã tàn, mộng cạn vơi.

Sông Thu
( 10/08/2026 )

  NỖI LÒNG.

Thương nhiều ắt cắn sẽ đau thôi 
Đã để người xưa muốn tách rời 
Giận dỗi không chơi, tâm oán trách 
Âu sầu chẳng gặp,trí ngây bời
Vô tình làm nũng nên lời lỡ 
Sơ ý nói sai khiến dạ tơi
Xin hãy bao dung và lượng thứ 
Cho lòng thanh thản,nỗi buồn vơi.

LAN.
(10/08/2026).


MẬT KHẢI


Chạnh niềm nên mới ngỏ ra thôi,
Đã lệch guồng tơ lỏng mối rời!
Chót hẫng tẻ tanh khi tỉnh táo...
Cam đành tã tượi lúc tong tơi?!
Người về u uẩn...lòng day trở,
Kẻ biệt xa xăm...dạ rối bời!?
Lửa gói khôn lường phong giấy mỏng,
Đông hàn héo hắt thoảng mùa vơi?!

Nguyễn Huy Khôi
10-8-2026



TÌNH ĐÃ VƠI

Xa xôi mà tưởng mới đây thôi,
Khắn khít xưa nay vội tách rời.
Ngày ấy hai mươi em tuổi ngọc,
Giờ sa lão hóa dạ te tơi.
Bao nhiêu kỷ niệm tan nhòa úa,
Hình ảnh lưu tim khuất rối bời.
Tình tụi mình sao ai tê tái quá,
Mong cho ta sớm được nguôi vơi!
*
Anh người yêu cũ của em ơi!

JULIE DUNG TRƯƠNG (10-6-2036)


NỢ BA SANH

Khi chẳng còn yêu mới thế thôi
Nếu không sao lại vội chia rời
Môi kia dù nhạt tình nên thắm
Mắt nọ dẫu mờ nghĩa chớ tơi
Tiếng nhớ luôn gìn cho dạ vững
Lời thương đừng bỏ để tâm bời
Tam sanh duyên nợ từ ba kiếp
Trân trọng cả đời giữ khỏi vơi

Hưng Quốc
Texas 8-10-2026


TÌNH ĐẦU

Quen nhau tưởng chốc lát mà thôi!
Bịn rịn dùng dằng chẳng muốn rời.
Trúng số tung tăng reo sướng quá!
Thành công hý hửng thích mê tơi! (*) 
Hài lòng khấp khởi người đờ đẫn,
Toại ý mừng thầm dạ rối bời.
Nhắc lại tình đầu da diết lắm,
Chất đầy nhung nhớ tát khôn vơi!

Chú Thích:
(*) Khẩu ngữ “mê tơi” diễn tả trạng thái như mê mẩn đi vì được thoả mãn thích thú đến cao độ. Thường nói thích mê tơi = sướng mê tơi, hàm ý choáng váng không còn biết gì do bị tác động mạnh.

(*) hí hửng diễn tả vẻ mặt vui sướng, thích thú quá mức trước việc đã làm được hoặc tin rằng sẽ làm được. Ca dao có câu: "Nạ dòng vớ được trai tơ, Đêm nằm hí hửng như mơ được vàng." 

Đô Quang Vinh 
phụng hoạ
11-8-2026












QUÊN -Thơ Songquang và Thơ Họa

QUÊN

( trường thiên lục bát tứ tuyệt)

Tôi quên….
nói lá thôi rơi !
Chỉ vương mái tóc nửa đời rối thêm
Để cho tóc vẫn dịu mềm
Tóc khô lại sợ khôn kềm nỗi đau

Tôi quên….
hỏi mẹ đường nào ?
Vì đời vạn nẻo tránh vào gian truân
Nhỡ đi cay đắng thêm lần
Con tim vụn vỡ thêm phần khổ thân

Tôi quên …
nói biển một lần
Đừng cho sóng dập thuyền nâng vào bờ
Nắng vàng chiếu nhẹ lững lờ
Cho thuyền về bến đợi chờ tình yêu

Tôi quên…
hứng giọt sương chiều
Đem về sưởi lại tuổi yêu muộn màng
Người đà bỏ bến sông sang
Mà tôi đứng đợi đò ngang một mình

Songquang
20260806


Thơ Họa:



THU VÀNG CÓ NHAU

Ngồi bên biển sóng vỗ khuya
Trăng nghiêng lệ đẫm đầm đìa giọt sương

kmh



Ngồi bên
Nhặt chiếc lá rơi
Chôn hoa tàn úa… thương đời ngắn thêm
Thu sang gió có nhẹ mềm
Vi vu khiêu vũ lá kềm cơn đau

Ngồi bên
Bóng nắng chiều nào…
Cùng người tri kỷ bước vào vận truân
Bên nhau còn được mấy lần ?!
Sinh ly tử biệt số phần, tội thân

Ngồi bên
Triền núi đôi lần
Cân phân gió/nước ghe nâng xa bờ
Khi con nước đứng lặng lờ
Ghe giương buồm khởi hay chờ nước yêu

Ngồi bên
Ghế trống về chiều
Nhớ ơi là nhớ người yêu… mơ màng
Bên hiên bướm trắng bay sang
Quẩn quanh gợi nhớ thu vàng có nhau

Kiều Mộng Hà
Aug,06.2026



TÔI THƯỜNG …

Tôi thường
Nhìn chiếc lá rơi
Phất phơ theo gió tình đời xa thêm
Lang thang đôi cánh tay mềm
Trần gian lăn lộn dạ kềm thương đau

Tôi thường
Nhớ lại xuân nào
Thời gian ngắn ngủi đi vào hiểm truân
Thắng thua được có bao lần
Gắng công cũng tạo được phần an thân

Tôi thường
Ngắm sóng xô lần
Nhiều cơn dữ dội muốn nâng vượt bờ
Đôi khi mặt biển lặng lờ
Nhấp nhô như thể đang chờ người yêu

Tôi thường
Suy ngẫm mỗi chiều
Những gì vượt khỏi tình yêu chẳng màng
Công danh sự nghiệp giàu sang
Tựa như giấc mộng thoáng ngang đầu mình

Hưng Quốc
Texas 8-6-2026



ĐƯỜNG TÌNH

Đường đi
vội vã hoa rơi,
Đường về xao xuyến bồi hồi nhớ thêm.
Nghĩ câu “buộc chặt lạt mềm” (1):
Giữ gìn hạnh phúc tránh niềm khổ đau.

Đường đi
chẳng biết thế nào.
Hai đầu dây phải sắp vào cho truân (2)
Kẻo mà duyên lại qua lần (3)
Để cầu lỡ nhịp chịu phần thiệt thân.


Đường đi
mới gặp một lần,
Mà sao đã thấy chí thân vô bờ.
Rõ ràng chẳng có lập lờ,
Chẳng nên lạnh nhạt hững hờ tình yêu.

Đường đi
không hẳn một chiều
Cảm người nhan sắc tự nhiên mịn màng.
Đường về nhà cửa sửa sang,
Rước người chân chỉ đảm đang hợp mình.

Đỗ Quang Vinh
7-8-2026

Chú Thích:

(1) Tục ngữ thường nói: “Dây dùng (dây chúng) khó đứt, Lạt mềm buộc chặt”

Vì khi dùng lạt buộc rổ rá, buộc giàn giáo dựng nhà cửa, phải chẻ lạt mỏng, ngâm nước cho mềm rồi mới sử dụng. Mục đích là để mối buộc được chặt và chắc.

Tục ngữ Trung Hoa cũng có câu tương tự: “Dục cầm cố túng (欲擒故纵) nghĩa là muốn nắm bắt thì nên buông thả ra (cầm túng = nắm bắt và buông thả, cố = cho nên).Tục ngữ “Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu, hôn nhân chỉ sự nhẹ nhàng, mềm mỏng, khéo léo, tinh tế. Cho nên câu tục ngữ được coi là lời khuyên hữu ích, là bí quyết để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

(2) Truân= sắp đầu dây cho đều nhau.vd: truân mối dây cho đều [Việt Nam Tù Điển -Hội Khai Trí Tiến Đức]

(3) cho xong chuyện. Ca dao có câu:“Trời mưa nước chảy qua sân.Tôi lấy ông lão qua lần mà thôi”



KHI...


Khi buồn
Cứ để lệ rơi
Rửa trôi phiền muộn cho đời nhẹ thêm
Nỗi sầu phai nhạt, tan mềm
Không cần gắng sức vẫn kềm đớn đau.

Khi vui
Bất cứ lúc nào
Cũng đừng buông thả vướng vào lưới truân
Yếu lòng dù chỉ một lần
Ăn chơi sa đọa muôn phần hại thân.

Khi quên
Thất hẹn vài lần
Khiến thuyền bỏ bến sóng nâng tách bờ
Đã yêu chớ có lập lờ
Đinh ninh lời hứa hẹn chờ dấu yêu.

Khi già
Tuổi đã về chiều
Cũng đừng bỏ mặc người yêu chẳng màng
Bạn đời dẫu chẳng cao sang
Vẫn luôn là chiếc cầu ngang sông mình.

Sông Thu
( 08/08/2026 )


MUỐN QUÊN .

Muốn quên, mà lệ cứ rơi
Bâng khuâng thương cảm tình đời khổ thêm
Bình tâm xem lại nỗi niềm
Bao nhiêu bi lụy đâu kềm được đau

Muốn quên, phải kiếm cách nào
Xóa tan tình tự lỡ vào chuyên truân
Người đi biệt tích bao lần
Nay về nối lại một phần nghĩa thân

Muốn quên vì biết nhiều lần
Tâm tư như được ai nâng tới bờ
Từ phen triều nước lặng lờ
Sóng xô biển động hẹn chờ thương yêu

Muốn quên vạt nắng vàng chiều
Mắt em chắc cũng hương yêu phủ màng
Bây giờ bạc trắng mùa sang
Sợi thời gian thả bay ngang tóc mình …


Rancho Palos Verdes 8 - 8 - 2026
CAO MY NHÂN



TÔI THƯỜNG


Tôi thường nhặt lá đông rơi
Chiều nhen nhóm lửa sưởi đời ấm thêm
Những mong chân cứng đá mềm
Đường trần vời vợi bớt kềm thương đau
Tôi thường ngẫm chuyện xưa nào
Mưu sâu kế hiểm, đời vào chuyên truân
Đường ma lối quỷ, một lần
Sa cơ thất thế, mộ phần chôn thân

Tôi thường mộng ủ nhiều lần
Trường giang, đại hải tay nâng niu bờ
An yên sóng nước lặng lờ
Thuyền trăng gác mái hồn chờ say yêu

Tôi thường góp nắng muôn chiều
Dành đêm sưởi ấm cho yêu mơ màng
Nhỡ khi tình đợi chưa sang
Lòng đau hóa thạch ngổn ngang, tội mình

Lý Đức Quỳnh
8/8/2026



KÍ́NH HỌA: HẢY QUÊN...

Đầu óc thãnh thơi
Lo chi vàng bạc tiền tài khổ thân.
Tình yêu là sợi tơ mềm ,
Xẽ chia hoạn nạn khi buồn nỗi đau...

Hảy quên...
Ngày...tháng...năm nào...
Tương chao đạm bạc không màng chuyên truân.
Muối dưa thanh đạm quên lần...
Cuộc đời gian dối bạo tàn khổ thân.

Hảy quên...
Vui sống an bần,
Sóng to gió lớn Thuyền trôi dạt bờ.
Sang giàu quyền thế lững lơ...
Người thương chân thật bến bờ tình yêu..

Hảy quên...
Nấng sớm mưa chiều,
Đêm về sưởi ấm tình yêu nồng nàn...
Tình già duyên thắm Thu sang,
Dạo chơi khắp phố cùng Ta với Mình...

Mỹ Nga, 08/08/2026 - ÂL, 26/06/ Bính Ngọ.






Thứ Hai, 10 tháng 8, 2026

CÔ LÁNG GIỀNG -Thơ Duy Anh và Thơ Họa

 


CÔ LÁNG GIỀNG


Tình Láng Giềng nầy vẫn giữ nguyên
Chưa hề dám ngỏ chuyện tơ duyên.
Mười lăm, cậu đã mơ môi thắm
Mười tám, anh đà mộng tóc huyền.
Rồi bởi miệt mài đời lính chiến
Khiến nên quên bẵng gái thuyền quyên.
Sao dời vật đổi, chàng ly xứ
Nàng đã theo chồng, đẹp ước nguyền...

DUY ANH
Orlando FL. 08/06/2026


Thơ Họa:



SƠN NỮ


Chạm vào đôi mắt sáng cao nguyên
Sơn nữ nhoẻn cười nụ rất duyên
Má lõm đồng tiền, hoa cỏ dại
Môi cong phiến nguyệt, bóng trăng huyền
Lời thưa thoảng nhẹ êm làn gió
Tiếng dạ ngân dài vút giọng quyên
Suối chảy lao xao bờ mộng mị
Ta chuông mõ vội tụng kinh nguyền

Lý Đức Quỳnh
7/8/2026


LỠ MỐI DUYÊN ĐẦU

Em tròn mười sáu, đẹp trinh nguyên
Mái tóc buông lơi sắc óng huyền
Rạng rỡ, long lanh làn mắt biếc
Dịu dàng, chúm chím nụ cười duyên
Đắm say, chàng ướm buông lời hẹn
E thẹn, nàng mơ thỏa mộng nguyền
Rồi chiến tranh tràn lan khắp nẻo
Lạc nhau...lệ thảm giọt sầu quyên.

Sông Thu
( 08/08/2026 )


                     SẦU VÔ NGÔN

Tình đầu đằm thắm đẹp trinh nguyên.
Má ấp môi kề thuở đắm duyên!
Đầy đặn khuôn trăng ngời mắt biếc,
Đài trang vóc ngọc mượt  mi huyền!
Mơ... tàn phận úa mầu quỳnh dạ,
Mộng... vỡ đời phai sắc đỗ quyên!
Chinh chiến Người đi...không trở lại,
Khói sương mờ ảo lõa hương nguyền!

                               Nguyễn Huy Khôi 
                                       8-8-2026



KÍNH HỌA: PHONG HÓA VIỆT NAM.

Năm mười tám tuổi nét trinh nguyên
Dáng vóc eo thon suối tóc huyền...
Được mắt Hồng Quân duyên thắm đượm,
Đắm say hỏi cưới Gái thuyền quyên.
Tam tùng giữ vẹn con Dâu thảo,
Tứ Đức vuông tròn xứng vợ hiền.
Trai học gương xưa trang Tuấn kiệt,
Gái noi Đức Hạnh giữ Hương nguyền...
Đạo Đời gầy dựng gia đình tốt
Phong hóa Việt Nam sẻ Chủ quyền...

Mỹ Nga, 08/08/ 2026  ÂL, 26/06/ Bính Ngọ.


VÔ DUYÊN ĐỐI DIỆN BẤT TƯƠNG PHÙNG

Xa rồi tình mộng vẫn y nguyên
Đối diện tương phùng lại chẳng duyên
Một ngõ tuy chung đường đất xám
Hai sân nhưng lẻ ánh trăng huyền
Người đi chiến trận đời ly khách
Kẻ hái nhãn lồng phận đỗ quyên
Không hẹn có ngày anh trở lại
Sang sông nàng gói kín tâm nguyền

Đông A
8/8/26


Gần gang tấc,xa ngàn trùng

Một góc tim này vẫn giữ nguyên,
Tình đầu thơ dại chả tròn duyên
Nụ hoa vừa ló,trong tinh khiết
Ánh Nguyệt vừa nhô,đẹp ảo huyền
Ly loạn,thân tùng,trai lính chiến
Bão giông,nhành liễu,gái thuyền quyên.
Lòng này dẫu đậm in hình bóng…
Không hẹn mai sau vẹn ước nguyền !

ThanhHoà 

08/08/2026 


CÔ BẠN HỌC


Trong màu áo trắng nét trinh nguyên

Nàng thật dịu dàng ngắm có duyên

Môi chẳng  phấn son mà thắm đỏ

Tóc không dầu bóng vẫn đen huyền

Trường thi rộn rịp mơ điềm tốt

Phòng học bình yên mộng cát quyên

Trên chuyến xe lam đầy kỷ niệm

Chia tay em hứa trọn lời nguyền 


Hưng Quốc 

Texas 8-8-2026

Quyên cát : chọn lựa điều tốt



:KHÓ QUÊN

Tình  Giềng nầy vẫn giử nguyên,
Chưa dám tỏ tình muốn kết duyên.
Mi mắt long lanh say đắm thắm,
Môi tươi má ửng bóng đen huyền.
Trai thanh tim ngẩn ngơ trông vọng,
Mỹ nữ kéo hoài sa bến quyên.
Năm tháng trãi dài nay viễn xứ,
Mà tình đây đó vẫn còn nguyên.
*
Mong bà Nguyệt sớm kết se duyên!

HỒ NGUYỄN (08-8-2026
)


NGƯỜI BẠN GÁI ĐỒNG SONG

Đồng song, bạn gái nét trinh nguyên 
Tính nết dịu dàng ngó có duyên
Tóc thả ngang vai ,môi đỏ thắm
Áo dài chấm gót ,mắt đen huyền 
Tiếng êm thoang thoảng như làn gió
Lời ngọt nhẹ nhàng tựa giọng quyên
Tôi đã thầm mơ từ dạo ấy
Đến giờ chưa thỏa được câu nguyền.

songquang 20260808 

GIỮ NÉN HƯƠNG NGUYÊN

Cơ may lạc lối tới đào nguyên,
Lọt mắt giai nhân kết tơ duyên.
Ánh mắt long lanh viên ngọc bích,
Bóng hình rạng tỏ mảnh trăng huyền (*)    
Y trang vẽ cánh hoa phượng vĩ,
Mái tóc cài trâm đóa lệ quyên (**) 
Cách trở âm dương giờ chẳng thấy,
Chỉ còn lưu giữ nén hương nguyền.

Chú thích:

(*) huyền = trăng non
(**) "lệ quyên" trong văn học thường được dùng như một hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp mong manh, thanh khiết hoặc tình yêu lãng mạn, nở vào mùa Xuân, màu hồng phấn, rất dịu dàng

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
8-8-2026

Ký Ức Tuổi Học Trò - Tân Võ

Ký ỨC Tuổi Học Trò Thời gian trước 1940, khi Đưc Hô.Pháp Phạm công Tắc bị Pháp đài ra đảo Mada gasca được thả về thì ông thành lập hai ngôi ...