Thứ Năm, 14 tháng 5, 2026

TÂY NINH NGÀY ẤY - Nguyễn Thị Châu

 


Tây Ninh nắng cháy da người
Quê hương tôi đó một thời vang danh
Các anh bỏ đấng sanh thành
Bỏ sông Vàm Cỏ, sao đành ra đi


Chiến trường còn lắm máu tươi
Hoả Châu còn sáng còn người bước theo
Bóng cây Thốt Nốt còn treo
Chở che cơn nắng quê nghèo lưa thưa

Ước ao Trời đổ cơn mưa
Mát lòng lính chiến, cho vừa lòng ai..
Các anh ngậm đắng nuốt cay
Vào ra sanh tử cho ngày dài thêm

Đồng khô cỏ cháy ngày đêm
Giữ gìn tấc đất, ấm êm cho đời
Giờ đây không thốt nên lời
Nhìn sông Vàm Cỏ lặng trôi lững lờ

Tây Ninh ơi! Rất tự hào
Ngày tàn chưa mất nơi nào quê ta
Buồn thay đất nước chia xa
Quê hương tôi đó đã qua một thời…!!!

6-5-2026
Nguyễn thị Châu

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2026

MỜI XEM ẢO THUẬT


 (Hoa Huỳnh chuyển )

VIẾT CHO SINH NHẬT LẦN 73 - MP.Trường Giang Thủy



VIẾT CHO SINH NHẬT LẦN 73

Ất Tỵ đi, Bính Ngọ về
72 qua, đến 73 hè phượng rơi
Sáng nay mười tháng năm rồi (10/5/2026)
Ngày sinh nhật vắng nụ cười tri âm!
Bảy ba mùa phượng trổ bông,
Ngày sinh, nhớ Mẹ bế bồng thuở xưa.
Trường xa hằng bữa đón đưa,
Cầm tay đồ chữ - thuở xưa vở lòng!
Mẹ phiêu du cõi non bồng
Nay "Ngày của Mẹ" trùng ngày sinh con
Tháng năm phượng đỏ màu son
Ngày sinh kính mẹ chữ Ơn tạc lòng!
Qua rồi 73 mùa xuân,
Tóc huyền ngả bạc, gian truân phũ đời.
Người thương giờ đã xa vời,
Vườn xưa còn một chỗ ngồi lẻ loi!
Sinh nhật thiếu vắng nụ cười,
Cúc vàng một đóa một người ưu tư!
Cà phê đắng ướp sương mù,
Uống hoài chẳng hết nỗi sầu miên man!
73 năm cõi trần gian,
Ngọt bùi cay đắng cưu mang đã nhiều,
Hoàng hôn lấp lóe dốc chiều,
Bỏ buông hết, chỉ xin điều bình an!

MP. Trường Giang Thủy 


Mời Xem Lại :

VIẾT CHO CON NGÀY MOTHER'S DAY (10/5/2020)
Sáng nay nắng ửng màu hồng
Trời xanh xanh ngát và lòng mẹ vui
Sẻ con ríu rít tha mồi
Mẹ nghe tiếng các con cười dòn tan
Tuổi già như chiếc lá vàng...
Một cơn gió thổi nhẹ nhàng lá rơi.
Các con yêu của Mẹ ơi
Mẹ mong còn mãi một đời bên con
Con như những cánh chim non
Tập bay vào chốn dập dồn bão giông
Mẹ ngồi ngậm hạt nhớ mong
Ngóng con về ấm mùa đông cuối đời
Hôm nay ngày Monther's Day
Các con nhớ Mẹ cùng về ngồi bên
Món quà tặng Mẹ không tên
" Trái tim duy nhất riêng miền kính yêu"

Mẹ hạnh phúc biết bao nhiêu!
MP.Trường Giang Thủy
(Báo Tây Ninh 9/5/2020)

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2026

BAO LA TÌNH MẸ - Thơ Duy Anh và Thơ Họa


BAO LA TÌNH MẸ

Bao La Tình Mẹ tự ngàn xưa

Chim mái tảo

tần, thấy tội chưa.

Những lúc nhường ăn, thương quá đổi

Nhiều khi nhịn khát, nói sao vừa.

Kiếm mồi nuôi bé... trời hừng sáng

Xòe cánh ấp con... buổi xế trưa.

Ngậm lá làm dù, thân chịu ướt

Che đàn thơ dại dưới trời mưa...

DUY ANH

Mother's Day 05/10/2026


Thơ Họa:


MẸ TÔI

Ám lòng hình ảnh mẹ tôi xưa

Mắt nhắm lìa đời, sống vẫn chưa

Nhỏ dại tại gia cơm áo thiếu

Lớn khôn xuất giá tuổi xuân vừa

Cong lưng giữa rẫy dầm sương sớm

Sấp mặt ngoài đồng dãi nắng trưa

Nghĩa vụ làm trai, cha giữ nước

Thay chồng gánh khổ chạy trong mưa

Lý Đức Quỳnh

5/5/2026


PHỤ NỮ THỜI PHONG KIẾN


Thương người phụ nữ thuở xa xưa

Xã hội coi thường, khổ quá chưa ?

Phong kiến dập vùi thôi chẳng đủ

Luân thường đè nén nữa đâu vừa

Lo toan bếp núc tròn năm tháng

Chăm sóc đàn con suốt sáng trưa

Đêm đến, chìu chồng thân rã rượi

Tủi phận, ngậm ngùi lệ tựa mưa.

Sông Thu

( 05/05/2026 )



THƯƠNG MẸ MỘT ĐỜI


Họa 4 vần

Tuổi già hồi ức chuyện xa xưa

Nhớ mẫu từ nào ngại nắng mưa

Tẩn tảo nuôi con mòn sức lực

Chăm lo cho ngoại khổ thân chưa !!!

Chiến tranh Tây bố ngày di tản

Bom dội nhà tiêu chiều xóm thưa

Thương mẹ một đời luôn vất vả

Chưa tròn chữ hiếu… tội không vừa

Kiều Mộng Hà

May.04.2026


TÌNH MẸ KHÓ QUÊN

Nhớ quá mẹ hiền bóng dáng xưa,

Ơn dày nghĩa nặng trả… như chưa!

Tảo tần vơi vóc hao còm cỏi,

Cực khổ lo con kể mấy vừa.

Chăm sóc ngủ nghê khuya sớm tối,

Cơm ăn áo mặc sáng chiều trưa.

Ngày qua tháng lại không than thở,

Hì hục kiếp trần trãi nắng mưa.

*

Giờ con lớn nhớ mẹ ngày xưa!

HỒ NGUYỄN

(05-5-2026)




TÌNH MẸ BAO LA

Đêm nằm trằn trọc nhớ ngày xưa

Tình mẹ bao la tả mấy vừa

Chín tháng cưu mang nhằn nhọc lắm

Một đời dưỡng dục khổ ghê chưa?

Không màng chiều xế hay ban sớm

Chẳng quản đêm tàn lẫn buổi trưa

Quần quật tay làm,thân mệt mỏi

Người dầm ướt sũng dưới cơn mưa.

LAN

(05/05/2026)




THƯƠNG MẸ


Lặng thầm xót phận Mẹ tôi xưa,

Suốt kiếp lụa lầy... thật khổ chưa.

Kiếm sống tảo tần bao để đủ.

Mưu sinh bầm giập mấy cho vừa.

Còng lưng chạy chợ quên thời khắc,

Bạc mặt cấy cầy xá sớm trưa.

Chầy gạo canh khuya mòn nguyệt ố

Ai trần từ tạ... sũng sương mưa!?

Nguyễn Huy Khôi

05-5-2926


MẸ LÀM DÂU

Mẹ Hiền khổ nhọc làm dâu xưa

Khuya sớm nắng mưa vất vả chưa

Buôn bán tảo tần nuôi trẻ dại

Cha thời chinh chiến gian nan vừa.

Mẹ lo phụng dưỡng Ông Bà Nội

Chăm sóc đàn con sớm tối trưa

Mong đợi chồng về như nắng hạn

Gia đình xum hợp mát trời mưa....

Mỹ Nga

05/05/2026 ÂL, 18/03/ Bính Ngọ



NGÀY MẸ ĐI XA


Thủa đó chan hòa dòng lệ xưa

Tưởng là đã dứt, hóa ra chưa

Ngày em mất Mẹ năm lên chín

Lúc chị vào Xuân tuổi mới vừa

Buồn quá cha lo tang lễ muộn

Khổ hoài tình lỡ nợ duyên trưa

Thế rồi bật khóc khi cơm dọn

Nỗi nhớ đầy thêm khúc nhạc mưa…

Hawthorne 5 - 5 - 2026

CAO MỴ NHÂN



TÌNH MẸ

Hình ảnh mẹ hiền thuở rất xưa

Tiện tằn mọi thứ vẫn lòng chưa

Ruộng nương phân bón trông còn thiếu

Quần áo tiền nông liệu đủ vừa

Tất bật mỗi ngày nơi chợ sớm

Lăng xăng hằng bữa giữa đồng trưa

Vì con cực khổ nào than vãn

Lặn lội thân cò dưới nắng mưa

Hưng Quốc

Texas 5-5-2026



MẸ TÔI VIỆT NAM

Việt Nam, Mẹ vẫn tự nghìn xưa

Phụng sự con đây nguyện trọn chưa

Nghĩa vụ làm dân đời chẳng đủ

Giang sơn nặng gánh công nào vừa

Bao dung nghĩa cả trồi trong bóng

Nuôi dưởng tình thâm rực nắng trưa

Người hỡi về đây vun sức sống

Ruộng đồng vàng trĩu hạt mùa mưa…

Hải Rừng

7/5/2026


NHỚ MẸ

Nhớ Mẹ hiện tiền kể chuyện xưa

Cháu con thích thú mãi chưa vừa

Dân gian nhiều mẫu ma ghê sợ

Chuyền miệng vậy mà hấp dẫn chưa

Hạnh phúc gia đình bà khới sắc

Niềm vui gắn bó lúc cơm trưa

Nhà nông cực khổ dài năm tháng

Mặt nám dải dầu dưới nắng mưa !..

Yên Hà
7/5/2026


MẸ MUÔN ĐỜI


Muôn đời không đổi vốn từ xưa

Chăm chút xới vun vất vả chưa

Chẳng quản thân còm bươn chải suốt

Nào lo sức yếu xáo xông …vừa

Chỉ mong thuyền bé yên bờ bến

Và ước sóng êm ổn giấc trưa

Lộc biếc xanh ngời nuôi tổ ấm

Tình yêu con trẻ dạt dào… mưa

PHƯỢNG HỒNG

MỜI XEM :




Thứ Hai, 11 tháng 5, 2026

Áo Trắng Ngày Xưa_Nguyễn Cang và Bài Họa của Ngọc Ánh

 



Nghe gió thoảng tiếng học trò tan học
Một hồi chuông từng tốp bước chân mau
Mặt vui tươi hớn hở vẫy tay chào
Như có tiếng ve sầu kêu thê thiết

Khung cửa lớp tiễn người đi biền biệt
Nhớ một thời cắp sách ở quê hương
Bạn thân yêu rảo bước ở cuối đường
Vui biết mấy những ngày xưa thân ái

Mái trường cũ rêu phong màu cỏ dại
Áo` trắng thơ ngây tóc xỏa bờ vai
Ngẫn ngơ lòng, nghiêng ngả những chàng trai
Chiều cuối hạ tiếng ve sầu tha thiết

Từng cánh phượng bay bay chào tiễn biệt
Giờ chia tay còn biết nói năng gì
Thư muốn trao nhưng ái ngại điều chi
Đầu năm tới biết có còn gặp lại

Vết thương lòng giờ vẫn còn tê tái
Trang sách xưa còn kẹp lá thư tay
Áo trắng thơ ngây mực tím chưa phai
Hoàng hôn xuống mưa rơi tràn mi mắt

Ta về đây giữa khung trời tím ngắt
Nghe tâm tư nặng trĩu mối tình quê
Trường còn đây áo trắng lạc cung mê?
Bạn học cũ bây giờ tìm đâu thấy

Có đứa chết trận từ mùa Thu ấy
Có đứa ra khơi chẳng báo tin về
Ta ngồi nghe gió lạnh rớt lê thê
Đời hư ảo cõi thiên thu bất tận

Cuộc dâu bể gặp nhau là số phận
Mắt rưng rưng nhắc lại mái trường xưa
Chiề
u hanh hao nắng tắt cánh rừng dừa
Xin giã biệt bạn bè xưa thân mến!!!
Nguyễn Cang
May 5, 2026

HỌA :

ĐIỆU BUỒN CHỚM HẠ



Thoáng xa xa giọng ru chiều tha thiết

Gợi nhớ về trong tiềm thức xa xưa

Cơn gió Lào oi ả giấc ban trưa

Hoa phượng nở ve sầu ngân réo rắt



Cung điệu Hè về vang vang dìu dặt

Bạn lòng ơi! Lưu luyến buổi chia tay

Ngôi trường kia đã in bóng bao ngày

Thư ai ngỏ chép bằng màu mực tím



Mái tường rêu biết bao nhiêu kỷ niệm

Áo học trò trắng xoá tóc thề bay

Tiếng ve sầu ngân vọng buổi chiều nay

Màu hoa đỏ một thời tha thiết quá



Trong sân trường nhánh bàng xanh thay lá

Cũng không còn nắc nẻ tiếng cười vui

Ngày chia tay cùng luyến tiếc ngậm ngùi

Mùa Thu tới biết có còn gặp lại



Nhớ nhung nhiều những ngày xưa thân ái

Người phương trời người góc biển chơi vơi

Biết tìm đâu trên vạn nẻo đường đời

Bao tiếc nhớ hằn sâu trong ký ức



Hạ lại về dưới nắng hồng rưng rức

Chập chờn theo gió áo trắng ai bay

Cánh phượng hồng rơi như những tàn phai

Kỷ niệm cũ vẫn còn trong tâm tưởng

Ngọc Ánh

ÁO TRẮNG MỜ PHAI

Áo trắng ai về áo trắng phơi

Trời xanh biên biếc áng mây ngời

Đôi tà áo mỏng đùa trong gió

Ủ bóng thiên nga trắng tuyệt vời



Cánh phượng hồng theo gió cuốn rơi

Hè sang mỗi đứa một phương trời

Người đi biền biệt chân trời mới

Lưu bút ngậm ngùi thương nhớ ơi!



Giữa đời áo trắng đứng chơ vơ

Lỡ kiếp sầu đau kiếp đợi chờ

Quê người khắc khoải trong niềm nhớ

Áo trắng đâu còn trắng mộng mơ



Ngập ngừng theo gió chướng phất phơ

Áo trắng ngày xưa bước thẩn thờ

Âm thầm chua xót từng hơi thở

Bão cuộn mưa tuôn áo trắng mờ


Ngoc Anh Nguoideplongyen




Chủ Nhật, 10 tháng 5, 2026

KÍNH MỜI ĐỌC THƠ YÊU EM của HỒ NGUYỄN VÀ CÁC BÀI HỌA

 

YÊU EM

Yêu tình diễm lệ má môi em,

Yêu nét nhu mì tánh nết em.          

Yêu lúc kề vai cùng sánh bước,           

Yêu khi đắm mộng hứa thương em.            

Yêu từ năm tháng chung trường lớp,       

Yêu hết cuộc đời say dáng em.

Yêu kết nguyện thề câu đã trót,

Yêu hoài yêu mãi bóng hình em .             

                        .

Yêu còn hơi thở vẫn yêu em!

HỒ NGUYỄN (24-4-2026)

HỌA 1: MƠ

Mơ mộng cả ngày bóng dáng em

Mơ làn tóc xõa phủ vai em

Mơ bờ eo nhỏ sau tà áo

Mơ sắc da hồng trên gót em

Mơ nét dịu dàng trong ánh mắt

Mơ lời êm ái giữa môi em

Mơ đêm hò hẹn tình trao gởi

Mơ pháo ngập đường buổi cưới em.

Sông Thu (24/04/2026)

HỌA 2: SAY

SAY dáng mại mềm nuột vóc EM,

SAY lòng đôn hậu đậm tình EM,

SAY mầu thắm đượm bừng môi mắt,

SAY nét tươi hồng ửng má EM,

SAY thuở tựu trường chung mái lá,

SAY mùa trẩy hội sóng vai EM,

SAY hương da thịt nồng si đắm,

SAY suốt đời Anh - nặng nghĩa EM!

NGUYỄN HUY KHÔI (24-4-2026)

HỌA 3: TÌNH EM

Tình thắm duyên nồng góp gởi em,

Tình yêu thương vốn khởi từ em.

Tình trong tim khó tan vì gió,

Tình gắn mộng vàng khắn khít em.

Tình nhớ thuở xưa chung cấp lớp,

Tình trao đổi vẹn thú cùng em.

Tình là tơ sợi neo đôi lại,

Tình mãi vuông tròn cũng chỉ em!

JULIE DUNG TRƯƠNG

(Boston, MA: 24/4/2026)

HỌA 4: THÍCH

Thích ngắm từ đầu xuống gót em

Thích nằm kề cận vuốt ve em

Thích màu mắt biếc xanh như ngọc 

Thích mái tóc huyền mượt tựa em

Thích nụ cười duyên lưu luyến dạ 

Thích lời êm ái đắm say em

Thích hàm răng trắng đều và đẹp 

Thích ngủ chung giường dỗ giấc em.

LAN (24/04/2026)

HỌA 5: LO

Lo lắng muôn điều bởi nợ em

Lo làn gió thổi ghẹo đùa em

Lo đường bụi bẩn len vào mắt 

Lo mảnh trăng đầy rọi đến em

Lo khách vùng cao mê mẩn giọng

Lo thuyền bến lạ tỏ tình em 

Lo mình xóa bỏ nguồn hy vọng 

Lo biết bao giờ gặp gỡ em?

Như Thu (24/4/2026)

6./NHÌN EM

NHÌN vì gió thoảng có hơi EM

NHÌN mãi nh nào thấy bóng EM

NHÌN xuống ruộng cà ưa quả mướp

NHÌN về luống cái thích tay EM

NHÌN dò hồ điệp tình  trao bạn

NHÌN khóm loa kèn nghĩa tặng EM

NHÌN góc thoáng mà mai trúc ngự

NHÌN hình vừa chụp đẹp duyên EM

                       Tran Nhu Tung 

MỜI ĐOC  THÊM :

Thơ Xướng Họa: EM LÀ THƠ, THƠ LÀ EM (Hồ Nguyễn Và Các Thi Hửu



 

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

VỀ QUÊ - Thơ Uyên Châu Vũ

 

Vè quê


Đường làng tre cũ đâu rồi

Bụi mù xưa đỏ cả trời mây che

Giờ là nhà cửa cộ xe

Đường đi tráng nhựa đi về im re

Báo quốc từ giữa nắng hè

Nhớ ngày ta ngủ đê mê trong đền

Không còn sân cỏ kế bên

Để ta bắt dế bỏ lon cả cười

Tối nay chúng gáy vang trời

Mai đi đá cũng ăn vài chục thun

Buộc dây cả cuộn trong lòng

Chơi trò ta nhảy một vòng lăn quay

Nhảy dây đá bóng cả ngày

Tuổi thơ ta vẫn lay hoay quê nhà


Uyên Châu Vũ



TÂY NINH NGÀY ẤY - Nguyễn Thị Châu

  Tây Ninh nắng cháy da người Quê hương tôi đó một thời vang danh Các anh bỏ đấng sanh thành Bỏ sông Vàm Cỏ, sao đành ra đi Chiến trường còn...