Thứ Tư, 23 tháng 9, 2020

Thơ Ngu uyên : Trăng Thu


  
 TRĂNG THU

Trăng thu đủng đỉnh qua vườn
Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi ?
Gió thu lùa vạt mây trôi
Để trăng in đậm dáng người phương xa
Trên hoa trên lá vườn nhà
Sao nghe thương nhớ  trăng tà thu xưa
Sương thu rớt đọng thành mưa
Lạnh lùng trăng để vườn thưa vắng người ...!

                              Tháng 08 Canh Tý_2020
                                             Ngu uyên

🌷🌷🌷🌷🌷

Mời Xem thơ Nguuyen :XIN CẢM ƠN

Quà tặng mẹ (ST )

Quà tặng mẹ  

Anh em nhà 7 người đều đã lớn, ai cũng học hành nên danh phận. Chủ
nhật này là ngày sinh nhật của mẹ nên 7 anh em đã hẹn nhau ra một quán
trà gần đầu phố, cùng uống trà và bàn về tổ chức ngày sinh nhật mẹ
thật ý nghĩa.
Anh cả: mẹ đang ở quê, chủ nhật anh về sẽ mang tặng mẹ chiếc tivi màu
24 inch tinh thể lỏng cho mẹ xem phim Hàn quốc, hay phim “Lập Trình
cho trái tim” và cái đầu đĩa DVD cho mẹ nghe CD giảng của quý thầy.
Mấy người em tiếp theo - em sẽ tặng mẹ chiếc tủ lạnh mới - em sẽ mang
về thật nhiều thức ăn và nấu một bữa cơm thật ngon mừng sinh nhật mẹ.
- em sẽ mua chiếc gường, bộ bàn mới,…
- em sẽ mua vải lụa đẹp may áo dài cho mẹ đi chùa và cả đôi dép mới nữa,…
- em sẽ…….
Riêng người em út ngồi im không nói lời nào, mặc cho các anh chị nói
mãi điệp khúc em sẽ…, anh sẽ…
Anh cả lên tiếng: Út cưng, chủ nhật, sinh nhật mẹ, em định tặng mẹ món quà gì?
Mọi người im lặng đợi đứa em trả lời.
Bé út cũng im lặng một lát, mắt đỏ hoe, nó nhìn các anh chị và nói:
- Theo em món quà mà mẹ thích nhất là được ăn bữa cơm cùng các anh em
chúng ta, và đặc biệt hơn nữa là một bữa cơm ăn dư của anh em ta. Vì
khi chúng ta cùng nhau ăn như vậy, mẹ sẽ được nhìn đàn con của mình
một cách trọn vẹn.
Anh chị có nhớ ngày chúng ta còn ở dưới quê, lúc gia đình mình còn
nghèo, cứ mỗi bữa cơm, mẹ cũng bưng bát cơm nhưng mẹ nào có ăn, mà mẹ
thường ngồi nhìn đàn con tranh nhau ăn, mẹ vui lắm khi nhìn đàn con ăn
no đủ, đến khi chúng ta ăn no, ăn đủ rồi thì lúc đó mẹ mới cầm đũa gắp
những phần thức ăn còn lại và ăn ngon lành. Anh chị nhớ không? trên
mâm cơm lúc đó đâu còn gì ngoài những phần ăn dư của anh em chúng ta,
vậy mà mẹ thích lắm, mẹ vừa cười vừa gắp những cọng rau luộc còn lại
chấm vào bát nước chấm cạn khô, mẹ nói: “rau mùa này, ăn ngọt quá các
con nhỉ?”.
Bát canh thì còn toàn nước và vài lá hành nổi trên váng dầu, nhưng mẹ
vẫn chan và ăn ngon lành, …. Mẹ là thế đó anh chị ạ! - Những món ăn
nào chúng ta chê thì mẹ nói; “món này mẹ thích ăn để mẹ ăn cho”. Những
năm thiếu thốn, cơm trộn khoai, thì khi nào mẹ cũng nói chị ba xới cho
mẹ nhiều khoai, mẹ nói: “mẹ thích ăn khoai, khoai bở và ngọt quá”.
Khi chan canh, mẹ cũng thường nói : “chan cho mẹ nước thôi, mẹ thích
nước canh cho mát”. Rồi dần dần anh em chúng ta lớn lên, ai cũng làm
có tiền, đôi khi mua những món ngon về tặng mẹ, thì mẹ sợ con tốn
nhiều tiền thường hay bảo món đó mẹ không thích ăn con ạ, lần sau con
đừng mua nữa nhé.
Hic hic, anh chị thấy không, mẹ chúng ta đâu cần tivi, đâu cần tủ
lạnh, đâu cần món ngon vật quý, mẹ chỉ cần anh em mình vui vẻ ngồi
quây quần bên mẹ ăn bữa cơm, và mẹ rất vui ăn phần còn lại sau khi anh
em chúng ta ăn xong.
Người anh cả nghe út nói xong, nhìn xa, kéo chiếc kính xuống dấu vội
dòng nước mắt chảy dài trên đôi gò má. Và thì thầm: “Mẹ ơi! Con có lỗi
với mẹ !”
Chị ba khóc to lên: mẹ ơi, con thương mẹ vô cùng, chiều nay con sẽ về thăm mẹ.
Các anh chị khác ai cũng lau dòng lệ, mắt đỏ cay.
Anh Tư cũng cay cay đôi mắt, vội đứng lên đi ra ngoài để cho cảm xúc
nhẹ chảy vào lòng. Câu chuyện về mua quà gì để mừng sinh nhật mẹ trầm
xuống,….. kí ức về mẹ lại tràn về như sông chảy, cả bảy anh em ngồi
lặng im…..
Một lúc sau, anh cả quyết định: em út nói rất đúng, anh quyết định thế
này nhé, để mừng sinh nhật mẹ thật vui và có ý nghĩa, tất cả anh em
chúng ta về nhà từ chiều thứ bảy và chuẩn bị những món ăn trong quê
mình, các em có thể mua quà tặng mẹ tùy theo các em nhưng các em nhớ
là có ý nghĩa và có cả tấm lòng của mình trong đấy nữa nhé. .........!
Dạ em hiểu, mấy em đồng thanh nói nhỏ!

(Hoa Huỳnh chuyển)



VẾT HẰN VŨ HÁN-Thơ Thiền Sư Xóm Núi và Bài Họa Của Các Thi Hửu

 VẾT HẰN VŨ HÁN

Hai nghìn nhân mạng mỗi ngày ư
Vũ Hán vi ma triển phép phù
Âm phủ mặt bằng không đủ chỗ
Nại Hà thứ tự phải qua thu
Diêm Vương giở sổ truy hình tội
Địa Tạng tùy duyên độ kẻ tu
Thuơng cảm vong hồn chưa tận số
Độc bình sông nước mãi phù du

Thiền Sư Xóm Núi


Họa :VẾT HẰN VŨ HÁN

Vũ Hán tung hoành dữ vậy ư!
Tàu kia khai triển đạo âm phù
Tưởng là chỉ ngắn trong mùa hạ
Nhưng lại còn dài giữa tiết thu
Nghiệp quả trời hành nhiều kẻ tốt
Căn duyên Phật độ những người tu 
Ai ơi giác ngộ quy Tam Bảo
Để được an nhàn cuộc viễn du...
             
ThanhSong KimPhú
                CA  Sep/17/2020


Họa :HỆ LỤY CÚM TÀU

Người chết lan tràn thảm quá ư
Năm châu kiếp nạn Cúm Tàu phù
Bệnh nhân mỗi nước càng tăng vọt
Kinh tế toàn cầu lắm thất thu
Hiểm họa bao trùm lên đất sống
Tai nàn trút xuống cả thầy tu
Truy tìm tận diệt nguồn lây nhiễm
Trả lại cho đời thú lãng du.

Lý Đức Quỳnh
  17/9/2020

 Họa :DỊCH VŨ HÁN

Lan tràn chết chóc cúm Tàu ư
Dịch nạn năm châu bởi khựa phù
Kẻ tử bao nơi sầu lắm chỗ
Người lây khắp xứ khổ nhiều thu
Nguy nan phủ xuống muôn đời sống
Khốn đốn trùm lên cả chốn tu
Phòng chống truy lùng nguồn nhiễm độc
Vaccine liệu chủng – thỏa phiêu du.

Hương Thềm Mây – 17.9.2020


Họa :Nỗi Hận Dịch Covid_19

Bệnh dịch ngày càng chết vậy ư
Sinh bên Vũ Hán bọn tàu phù 
Đường tình hủy xác đi sầu hạ 
Nẻo nghiệp lìa mình bỏ héo thu 
Uất dạ chôn đời bao kẻ tốt 
Oan hồn lấp phận lắm người tu 
Buồn đau đủ chuyện mùa Covid
Bó cẳng bao giờ được lãng du 
            
 Minh Thuý Thành Nội 
               Tháng 9/18/2020
 

CÔ HỒN DỊCH XỬ.
Kính hoạ " Vết Hằn Vũ Hán " 
  của Thiền Sư Xóm Núi 
( Phút chờ hoá kiếp quỷ dữ ) .

Bạch thầy, để chúng sống thêm ư
Đại dịch sau lưng, vẫn phả phù 
Diêm Chúa mím môi nhìn lưỡi hái
Tử Thần nhếch mép ngó thiên thu
Vết thù đỏ choét trên lưng quỷ
Dấu hạnh vàng tươi khắp áo tu
Quằn quại hờn thù sao hoá kiếp 
Chính, tà tự xử, gọi hồn du
      
Utah  18 - 9 - 2020
          CAO MỴ NHÂN 


Họa :Lời Dọa Từ Bắc Kinh
(dùng bom hạt nhân hủy diệt địa cầu)

Tự sát bằng bom nguyên tử ư!?
Nhóm chi lửa rạ thổi phù phù
Vi trùng Vũ Hán vừa gieo rải
Lũ lụt Trường Giang gặt bội thu
Chú Tập diễn trò kêu tắc bụp
Bác Trump võ miệng nổ liên tu
Pha trà giấy bút ta chờ sẵn
Quảy gánh thơ cùn địa phủ du...

Chu Hà


Họa vận : Đại Dịch Vũ Hán - Covid-19

Cô Vy Vũ Hán chết người ư !
Lây nhiễm toàn cầu đại dịch phù
Thế giới kinh hoàng oan ức hạ
Năm châu khủng khiếp tội tình thu
Tràn lan khốn đốn không màng tục
Truyền nhiễm nguy nan bất kể tu
Trị bệnh cúm tàu mau dứt điểm
Vaccine chủng liệu khỏe phiêu du

Mai Xuân Thanh
Ngày 17/09/2020
(Ảnh trên mạng:1 BS. trước và sau khi bị covic

TRÙM MÓC TÚI


Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.

Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc valise da, bước vào. Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc val lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô, Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.
– Rất cám ơn! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may.
Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận gare đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô biết bao.
Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng biết được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường mình và thiếp đi.
Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.
– Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi ! Biết làm sao đây ? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 francs để mua vé máy bay.
Cô gái nhìn vào mắt hắn :
– Anh có thể cho tôi vay 200 francs được không ?
Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc ký cóp trong suốt 5 năm trời.
– Không, đáng tiếc là không có, – vì thế hắn trả lời.
Cô gái nở một nụ cười quyến rũ :
– Đưa tôi 200 francs, anh sẽ dễ dàng thoát thân.
Hắn nhìn cô không hiểu :
– Tôi sẽ dễ dàng thoát thân ? Cô ngụ ý gì vậy ?
– À, giản dị là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 francs trước khi tàu chúng ta tới Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 francs.
– Ô không, cô nói gì vậy, – Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai ! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…
Thoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.
– Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ ! Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 francs đâu.
– Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.
– Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ !
– Cô quả là đê tiện hết sức…
Cô gái cắt ngang lời hắn :
– Chẳng lẽ không đáng trả 200 francs để thoát khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao ! Tôi nhìn thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã…
– Cô thật là ghê tởm.
Cô gái mỉm cười :
– Ồ không hẳn vậy đâu ! Tôi rất hiền lành với anh đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 francs thôi, phải vậy không? Có những trường hợp tôi còn moi được nhiều hơn gấp bội . Chẳng hạn 500, 1.000, đôi khi thậm chí còn xoay được vài ngàn chứ ! Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng- đan. Tôi thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi. Tôi đánh giá anh khoảng 200 – 300, thậm chí có thể tới 500 francs, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.
– Cô thôi đi được rồi đấy ! – Pierre đứng dậy chụp lấy valise của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi cupe.
– Hãy ngồi xuống đấy ! – Cô gái ra lệnh và ngay tức khắc quay ra ngáng đường hắn, – hay là để tôi kêu lên bây giờ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công việc của mình!
Pierre quẳng valise xuống ghế và ngồi phịch xuống. Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn cho thấy cô ta rất lão luyện trong nghề.
Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.
– Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng một phút nữa để quyết định. Phanh hãm phòng bất trắc nằm ngay dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…
– Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…
Cô gái phì cười khinh bỉ :
– Những kẻ hiếp dâm bao giờ chẳng bày ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp quan trọng như thế này !
Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái. Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.
– Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.
– Bằng hiện vật ? Thế nghĩa là thế nào ?
– Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới ! Cô sẽ nhận 200 francs, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác ?
Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.
– Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi valise của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. Đoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Lyon.
– Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.
Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc vòng vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.


(N.Diễm chuyển)

Phận Người Thua Một Que Diêm - Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Buổi chiều đi Phật sự trong làng về ngang qua dòng sông Ni Liên Thuyền (Niranjana River) chứng kiến được cảnh tượng này chợt thấy lòng.. bình an đến lạ!

Cảnh thiêu xác người trên sông ở xứ Ấn dù đã bao lần trông thấy nhưng lần nào tôi cũng vẫn cứ thích dừng xe lại nhìn một hồi lâu, nhìn để biết nẻo đi về rồi ai cũng là như rứa cả.., mặc cho ai khăng khăng một mực chối từ!

- Thói quen của đời sống con người là tom góp, tom góp về cả trăm thứ. Nhưng cho dù đạt đến con số 100, con số nghìn đi nữa thì.. rốt rồi lại nhỏ hơn, lại chào thua cái con số 1. Một đó là gì? Một ngọn lửa thiêu... bắt đầu từ cái que diêm bé xíu xiu... Lạ thât! Lạ quá, lạ là vì.. hễ còn thở là ta vẫn cứ ưa gom về... Cái lỗ trống trong tâm hồn nhân loại là mãn tính, là không sao lấp cho đầy, và đây chính là nguyên nhân sâu xa của chiến tranh giữa con người, giữa quốc gia này với quốc gia khác (Chiến tranh biên giới Trung- Ấn hiện nay là bằng chứng rõ rệt cho điều ấy). Biết chăng? cho dù bạn là tỷ phú song bạn vẫn cứ là một kẻ nghèo cùng thâm tệ một khi bạn còn đói khát sự chiếm hữu, bạn không sống được với sự bình an..

Đức Phật ngàn xưa đã thả cái Bát trôi ngược dòng trên con sông Ni Liên này, hình ảnh đó cũng nói lên toàn bộ giáo Pháp của Người, đó là giáo Pháp nghịch lưu, giáo Pháp đi ngược với cõi lòng tham ái, đam mê bám víu bất tận của nhân gian. Bản chất con người thích gom về, thích cái gọi là ''của tôi'' thì mới cảm thấy Hạnh phúc, trong khi đó đức Phật thì phủ nhận triệt để, tiêu biểu như câu: ''Chính ta còn không có. Con đâu, tài sản đâu!'' (Kinh Pháp cú). Phật nói như thế thì dễ gì loài người chịu được, chấp nhận được!! Mà không chấp nhận được thì chuyện giải thoát biết ngày nao?! (Ồ, mà chẳng phải ai cũng hứng thú tới hai chữ giải thoát!!)

- Đạo Phật là Đạo đối diện với Sinh Tử, không bi quan, cũng chẳng lạc quan, mà là hiện quán với thực trạng tất yếu của cuộc đời.. Nếu là Phật tử, hãy quán niệm (Sati) từng ngày về '' ngọn lửa cuối cùng '' này bạn nhé! Quán niệm để nghe đời mình nhẹ tênh như một áng tơ chiều..

'' Đã biết chốn ni là quán trọ
Hơn thưa, hờn oán để mà chi
Thử ra ngồi xuống bên.. giàn hỏa
Hỏi họ mang theo được những gì?''

Như Nhiên - TTT


118935554_10223989897674641_1087313382348795593_n.jpg

Về

Người về khép lại biển dâu
Quẳng manh áo đã bạc màu phong sương
Tình tan dưới cội vô thường
Soi gương... bỗng hiện một vầng trăng xưa.

Nghìn thu đời vẫn nắng, mưa.. .
Hai bờ huyễn thực say sưa giấc đời!
Gửi đôi dép tặng luân hồi
Chừ không đi nữa.. xin rời mộng du.

Như Nhiên 


(Dam Ho chuyển)

Thứ Ba, 22 tháng 9, 2020

NHỮNG CÁNH THƯ MÀU XANH - Tân Võ

 

NHỮNG CÁNH THƯ MÀU XANH.

Giờ thì không còn nữa nhưng cái thuở học trò ngày xa xưa đó chắc ít ai không từng nhận và gởi đi những cánh thư màu xanh.
Thư đươc viết bằng giấy pelure mỏng..thường không viết bằng giấy trắng mà là màu xanh..hy vọng
Ngày xưa thư trong nước ..một nhày gởi một ngày đi một ngày tới..thư gởi đi thứ hai..thứ bảy có thể nhận được thư hồi âm và chờ ông phát thư đi qua..cũng nhiều lần chờ đợi mà không có thư..lòng buồn tê tái.
Thư mình viêt thường mô tả sinh hoạt hàng ngày kèm nổi nhớ nhung sâu thẳm cũng không quên nhỏ ít giọt nước hoa vào trang thư.
Thư của nàng ngoài chuyện tâm tình..thỉnh thoảng còn có một bông hồng ép khô hay một cánh bướm.
Thư đi thư lại tôi không nhớ được là bao nhiêu..nhưng cuối cùng tôi nhận đươ c một thư..từ lâu em đã dối gạt anh..quên em đi.
Trong cuộc đời đó là lần đầu và cũng là lần cuối tôi nghe tim mình đau nhói.


Vũ như Cẩn

 Giám đốc đi làm về đang ngồi salon đọc báo chờ ăn cơm chiều , thì tiếng chuông điện thoại cell phone reo, Bà vợ giám đốc lắng tai nghe :

G/đốc : Alo...

Bồ nhí : Em nhớ anh quá !
G/đốc : biết rồi
Bồ nhí : Anh hôm nay sao vậy ? anh còn nhớ em không ?|
G/đốc : Nguyễn văn Còn

Bồ nhí : bà xã anh đang ở nhà hả ?
G/đốc : đúng rồi
Bồ nhí : hôm nay mình gặp nhau nha ?
G/đốc : Lê văn Bận

Bồ nhí : Vậy khi nào gặp ?
G/đốc : Trần văn Mai

Bồ nhí : sáng hay chiều hả anh yêu ?
G/đốc : Hoàng văn Chiều

Bồ nhí : mấy giờ anh yêu ?

G/đốc : Đinh văn Bảy

Bồ nhí : vẫn ở khách sạn cũ hả ?

G/đốc : Nguyễn y Vân ( vẫn y nguyên )

Bồ nhí : cho em tiền như mọi lần nha ?

G/đốc : Vũ như Cẩn ( vẫn như củ )

Bồ nhí : À quên cho em thêm tiền mua cái áo đầm mới nha ?

G/đốc : Hồ văn Được

Bồ nhí : anh hứa nha !!!

G/đốc : Ngô văn Hứa

Bồ nhí : ok ! ngày mai , buổi chiều , 7 giờ , ở khách sạn cũ , em sẽ chiều anh hết mình, hôn anh ...chụt... chụt... chụt...

G/đốc : cúp máy cái rụp (nói rõ to cho sư tử nhà nghe) :
Bực mình, có cái danh sách khen thưởng nhiều người mà không nhớ.


(Hoa Huỳnh chuyển)

Thơ Ngu uyên : Trăng Thu

     TRĂNG THU Trăng thu đủng đỉnh qua vườn Chén trà hỏi bánh người thương đâu rồi ? Gió thu lùa vạt mây trôi Để trăng in đậm dáng người phư...