Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2026

ĐẠI ĐẾ THỜI NAY -Thơ Duy Anh và Thơ Họa

 

(Ảnh minh họa do tác giả Thơ Xướng gởi)

ĐẠI ĐẾ THỜI NAY

 

Đại Đế Thời Nay đó cháu, con

Ngài tuy trọng tuổi, trí chưa mòn.

Tóc vàng óng ánh màu nền nghệ

Da thắm hồng hào sắc tố son.

Dáng đứng oai phong, thân tráng kiện

Tướng đi bệ vệ, phúc viên tròn.

Trump trừ mối họa cho nhân loại*

Tổng Thống anh minh, tiếng mãi còn.

     DUY ANH

Tuesday April 7th 2026 at 8p.m.

*Thời hạn cuối để IRAN chấp nhận không được thủ đắc Hạt Nhân..

 

Thơ Họa:

 

MỘNG VÀ THỰC

(Họa tá vận)

 

Nhớ thuở vào đời ướm mộng con

Thênh thang đại lộ, hết đường mòn

Tài năng thể hiện mình sành sỏi

Đạo lý phơi bày dạ sắt son

Nguyện ước muôn điều luôn thuận lợi

Cầu mong vạn sự mãi vuông tròn

Ngờ đâu nước lạnh hoài vung gáo

Nhiệt huyết lòng nay chẳng mấy còn…

Lý Đức Quỳnh

     8/4/2026 


NGẪM THƯƠNG ĐỜI MẸ

(Họa tá vận)

 

Phận trải dãi dầu vị các con

Đêm lo chầy gạo vợi trăng mòn!

Siêng năng cầy cấy ...trầy giông bão !

Trễ nải hội hè...biếng phấn son"?"

Khổ trải diện tiền thừa tủi cực

Phước trao mai hậu vẹn vuông tròn!

Mẹ về chín suối hầu Tiên Tổ

Nghĩa nặng tình thâm mãi mãi còn!

Nguyễn Huy Khôi

      09-4-2026

 

NGHĨ VỀ TỔNG THỐNG HOA KỲ THỨ 47

 

Người thương yêu tất cả đàn con

Dù khổ thân nhưng sức chẳng mòn

Trân trọng quốc danh tươi sắc Mỹ

Tôn phong thể chế đẹp vàng son

 Giữ gìn nghĩa khí Hoa Kỳ nhất

Kiểm soát liên bang Hợp chủng tròn

Tận diệt “ hạt nhân bom khủng bố “

Để United States mãi nguyên còn …

Rancho Palos Verdes   8 - 4 - 2026

CAO MỴ NHÂN

 

VINH DANH TỔNG THỐNG TRUMP

 

Hoa Kỳ Tổng Thống mộng con con,

Lớn tuổi nhưng Trump sức chẳng mòn.

Cố gắng đánh tan quân khủng bố,

Ra công hiển hách nước vinh son.

Mặc cho đảng tả tung hoành phá,

Danh tiếng non sông giữ vẹn tròn.

Thế giới rung rinh thời bại lụng,

An ninh hạnh phúc vẫn nguyên tròn.

                                  *

“Trump hùng Đại Đế” xứng danh son!

HỒ NGUYỄN

  (09-4-2026) 


Thứ Năm, 9 tháng 4, 2026

Nhớ nắng tháng tư- Uyên Châu Vụ

 Nhớ nắng tháng tư



Lời dẫn 

Mình là học trò THTN từ năm lớp đệ thất. Lúc nhỏ nhà nghèo phải đi bộ từ chợ Ngã Năm ra chợ Ngã Bảy rồi ra Mít một thẳng tới trường. Trời nắng nên thường tìm các  hẽm nhỏ băng qua từ trường Lê Văn Trung đi xuyên vô các rừng cao su mát rượi hay các cánh  đồng mã với nhiều nhà mồ hay mộ địa to đùn thông các con đường đất đỏ bụi mịt mù. Ui có lần mình gặp một con kỳ đà dài mấy thước chắn ngang đường làm xanh cả mặt và chạy trối chết.

Chung quanh trường có rất nhiều chùa Phật, chùa Cao Đài, chùa Quan Thánh..và còn có cả giáo đường.Trời nắng tháng tư mình phải đi học sớm cho mát, trường chưa mở cửa nên thường tìm một chùa để xin nghỉ mát và nước uống. 

Năm tháng đã có bao nhiêu tháng tư nắng đỏ đầy kỹ niệm.Khi mình viết bài tháng tư nầy để lưu niệm một thời học sinh. Nhớ nhất những thằng bạn đã ra đi trong các mùa he 1968-1970.


Nhớ nắng tháng tư



Sáng sương rơi làm trưa nắng đổ

Tháng tư ơi kỹ niệm về tim

Hoa phượng rợp trời sân trường cũ

Nghe tiếng ve nức nở bên thềm


Nhớ ngày chân sáo đi học sớm

Nắng quá nên không vội lại trường

Vô chùa xin một gáo nước lạnh

Một hơi ừng ực ưống mà thương


Rồi tới tháng tư ngày mới lớn

Gặp em trên lối nhỏ giáo đường

Má hồng giọt mồ hôi như lệ

Ngập ngừng che nón lá đưa hương


Còn nhớ những trưa hè đổ nắng

Chui xuống gầm ván ngựa ngủ say

Thoáng nghe xào xạt lá dừa rụng

Bóng em hồng thắm đượm hồn ai


Rồi nhớ tháng tư rời quê cũ

Tiễn nhau trên thảm cỏ bờ sông

Quên nón nên che lá đu đủ

Cầm tay lời hò hẹn hư không


Nhớ tháng tư mùa hè lửa đỏ

Bạn bè lần lượt bước chinh nhân

Ta đã không có ngày  gặp lại

Buổi trùng phùng như mộng phù vân


05-04-2026 




MỜI XEM THÊM :


Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

trang Thơ Hà Đặng :_T.4/2026.2 )GÁNH CẢ CƯỢc ĐỜI, CHẲNG VUI ,



GÁNH CẢ CUỘC ĐỜI🌹

Đưa tay gánh cả cuộc đời
Xem như gánh trọn những lời đắng cay
Chiều nay trên lối đường dài
Quay nhìn trở lại tháng ngày buồn tênh
Giọt sầu như nước lênh đênh
Theo con sóng vỗ trôi trên nắng chiều
Nghe lòng muôn nỗi cô liêu
Đưa tay gánh trọn những điều buồn đau
HĐ 04/04/26

CHẲNG VUI
🌹
Cuộc đời chẳng thấy có gì vui
Nhìn lại quanh ta thấy bùi ngùi
Gót nhỏ bây giờ vương cát bụi...
...Trần gian đầy rẫy những niềm đau
Cuộc đời giờ tựa ánh trăng sao
Nhìn lại lòng nghe thoáng nghẹn ngào
Biết đến ngày nào ta tìm lại
Nụ cười vương vãi đọng môi say
HĐ 06/04/26


NỖI BUỒN KHÔNG TÊN🌹

Khi ánh hoàng hôn phủ xuống cuối trời thì chúng ta hãy hiểu cho rằng cuộc đời mình giờ cũng là như bóng nắng
Một nỗi buồn từ đâu kéo về xé nát cả tâm tư
Ta tìm được gì đây?
Mất thua trong cuộc sống ? Quay nhìn lại con đường đi qua sao chông gai đầy dẫy...vai gánh nặng nhọc nhằn gánh cả cuộc đời mà trong đó từng giọt từng giọt mồ hôi và nước mắt ướt đẫm gót chân đi
Có đôi khi muốn buông bỏ hết muộn phiền...muốn một lần trở về tuổi hồn nhiên ngày xa xưa ấy...cái ngày mà mình luôn dệt
một giấc mơ...giấc mơ mà trong đó không có niềm đau và bất hạnh
Trời hôm nay không vào mùa lạnh sao cứ nghe chừng như giá rét ở trong tim
Thời gian ơi! Xin dùm cho thêm chút nữa để cho ta làm tròn bổn phận của một lái đò...để ta đưa những bước chân lữ khách cặp bến bờ tri thức để cho ta được gởi lời nhắn nhủ sau cùng...chúc mãi hạnh phúc mãi bình an
HĐ 07/06/26

 

Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

MỖI BẬN -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa


MỖI BẬN

Mỗi bận rong chơi cảm xúc trào
Tâm hồn xao xuyến dạ nôn nao
Lời thơ chạm mốc tình bay bổng
Đàn thả cung trầm sóng đảo chao
Có dạo ngóng chờ trăng thổn thức
Hoặc lần lặng lẽ ngắm nhìn sao …
Vòng quay tạo hoá sau như trước
Điệp khúc thời gian mãi ngọt ngào !

PHƯỢNG HỒNG


Thơ Họa:


BÃI BIỂN HOÀNG HÔN

Bãi biển hoàng hôn giỡn sóng trào
Ngỡ mình còn trẻ, dạ nao nao
Chân trần thả lỏng cho triều cuộn
Cát trắng nằm dài để nước chao
Ngắm phố vội vàng bung ánh điện
Nhìn trời từ tốn thắp vì sao
Vuốt ve làn gió mời ươm mộng
Sực nức thiên hương mãi ngạt ngào

Lý Đức Quỳnh
6/4/2026


GẶP NHAU LÀM CHI.

Xa anh nỗi nhớ mãi dâng trào
Gặp gỡ làm gì để luyến nao
Ánh mắt đưa tình nên dạ động
Nụ cười gợi cảm khiến lòng chao
Bao đêm âu yếm trên đồi cỏ
Những tối mặn nồng dưới ánh sao
Mới bước vào yêu tràn mộng đẹp
Hôn đầu ngọt lịm tựa đường ngào.

LAN.
(06/04/2026).


ĐÀ LẠT MỘNG MƠ

Cam Ly thác đổ nước tuôn trào
Đến xứ hoa Đào xốn dạ nao!?
Vời vợi thông xanh vươn chất ngất
Bồng bềnh mây trắng lượn chênh chao
Lung linh đáy nước bừng gương nguyệt
Vằng vặc đỉnh trời ngợp ánh sao
Đà Lạt trong sương ...đầy mộng ảo
Khách du phiêu lãng đắm hương ngào.

Nguyễn Huy Khôi
06-4-2026


KÍNH HỌA: RONG CHƠI

Rong chơi thanh thản thích dâng trào,
Hồn thả mơ màng khắp chốn nao.
Kết vận kéo vần câu nhói buốt,
Trao lời chuyển cú ý lao chao!
Nhớ nhung ngần ngật đêm thao thức,
Lẩn thẩn say cuồng đắm đuối sao.
Hồi hộp khiến thơ ngơ não đảo,
Bơ vơ trơ trẽn dệt văn ngào.
*
Một mình tự chuốt buốt đeo đau.

HỒ NGUYỄN (05-4-2026)




Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2026

HOA SIM TÍM BÊN ĐƯỜNG..- Nguyễn Quốc Nam

 HOA SIM TÍM BÊN ĐƯỜNG...

Thấy hoa sim tím bên đường
Người xưa giờ đã tha hương nơi nào!
Hoa sim tím đẹp làm sao
Lâng lâng gợi nhớ xôn xao cõi lòng...
Một lần em đã qua sông
Ra đi là hết trông mong trở về
Thương người mấy dậm sơn khê
Ôm niềm đau với câu thề gió bay...!
Còn đâu nét đẹp đắm say
Cuộc đời dông bão lung lay bên đường.
Nhìn hoa sim tím cảm thương
Sắc hương ngày cũ còn vương trong lòng.

NGUYỄN QUỐC NAM


Kính Mời Xem "THÀNH PHỐ ĐÊM VỀ " Thơ của THI SĨ LAN và CÁC BÀI HỌA


THÀNH PHỐ ĐÊM VỀ

Thả bộ ven kinh* lúc xế tà
Mơn man, gió thoảng mát làn da
Màn đêm dần xuống, vầng dương lặn
Mặt nước nhấp nhô, ánh nguyệt ngà
Thành phố đêm về trông huyễn ảo
Chùm sao tối đến ngắm xinh nha
Dòng xe xuôi ngược, đèn loang loáng
Tựa bức tranh thêu quá mượt mà.

LAN (02/04/2026).

Kinh Đôi chảy qua cầu Chữ Y, Q8.


Thơ Họa :

: SÀI GÒN TÔI YÊU

Ven kinh thanh thản ngóng chiều tà,
Em vẫn không màn nắng chói da.
Sáng kéo lê la thân tỉnh lặng,
Chiều lên từng bước ngắm trăng ngả.
Chữ Y ba góc luôn bền bỉ,
Phố xá thẳng vào đẹp vẻ nha!
Còi thét vang vang ầm ĩ tiếng,
Bao năm yên ổn sống đây mà!
*
Sài Gòn hoa lệ nhớ ai ta?!?

HỒ NGUYỄN (02-4-2026)

 
   HỒN QUÊ

Tơ liễu nhẹ buông giỡn nắng tà
Cao xanh ngăn ngắt thắm mầu da
Đan cành phượng rộ bừng linh diệu
Mở cánh quỳnh phô nuột ngọc ngà!
Ruổi xe quanh ngõ rong thư thái
Dạo bộ ven hồ bước nhẩn nha...
Phong cảnh hữu tình,...  quê tỉnh thức
Bờ tre dìu dặt tiếng ru mà,

                              Nguyễn Huy Khôi
                                     02-4-2026

 BÊN DÒNG SÔNG TRĂNG

Bầu trời tắt hẳn ánh dương tà
Làn gió nhẹ nhàng ve vuốt da
Sông nước mênh mang màn tối nhạt
Vòm cây thấp thoáng bóng trăng ngà
Hồn phiêu, ý quyện, tình say đắm
Tay nắm, vai kề, bước nhẩn nha
Sương xuống lạnh tràn...anh khẽ bảo:
" Nép vào thêm chút, ngại chi mà ! ".

Sông Thu
( 02/04/2026 )

THÀNH PHỐ VỀ ĐÊM

 

THÀNH PHỐ VỀ ĐÊM

Tiết thời oi bức khét nồng da
Mát dịu dần khi sụp bóng tà
Đèn thắp cầu đường tràn ánh sáng
Trăng lên sông nước loáng màu ngà
Bên nàng ghế đá cười giòn rã
Dưới tán cây sao bước nhẩn nha
Thành phố đêm về yên ả quá…
Lâu lâu tận hưởng một lần mà….

CAO BỒI GIÀ
2-4-2026


ĐÊM NAY THÀNH PHỐ . . .

Tiệc nhỏ liên hoan chính thắng tà
Bốn người một vị khác màu da
Hai tô phở chín cùng chanh miếng
Hai miến lươn chua chẳng đũa ngà
Húp để mà cười rồi khoái nhé
Ăn dù không nói cũng vui nha
Hôm nay thành phố nhiều hoa đẹp
Ẩm thực giao lưu thế giới mà.

04 – 2026
Tran Nhu Tung



CÂY DA BA GỐC

Triền dốc Chứa Chan, bóng tịch tà
Vệ đường “ba gốc” một cây da *
Nơi tôn kính thỏa cầu nhân thế
Miếu hiển linh soi chiếu ánh ngà
Vạn nẻo hành hương lòng gửi gắm
Muôn niềm nguyện khởi ý manh nha
Sức người hữu hạn, nhờ thần thánh
Xưa chống ngoại xâm cũng thế mà

Lý Đức Quỳnh
2/4/2026


*Lưng chừng dốc đường lên xuống núi Chứa Chan (Xuân Lộc, Đồng Nai) có một “cây da ba gốc” cao vút giữa trời xanh.Tương truyền có vị sơn thần rất linh thiêng trú ngụ ở đây, nên dân chúng đã lập miếu thờ. Khách thập phương thường đến dâng lễ khấn cầu. Vào thập niên 80 của thế kỷ trước, trong đêm khuya vẫn thường có đoàn người đến để cầu nguyện cho trời yên biển lặng trước lúc ra khơi…


KÍNH HỌA : VÀNG SON MỘT THUỞ.

Nhìn qua song cửa ánh Dương tà
Cành liễu đong đưa gió mát da
Bổng trận mưa rào nghe thấm lạnh
Còn đâu nhìn ngắm bóng trăng ngà
Đêm về  lậng lẽ trong phòng vắng
Chuyện củ ngày xưa bổng nhớ nha
Hồn mộng luyến lưu Xuân đã muộn
Vàng son một thuở đẹp xinh mà...

Mỹ Nga , 03/04/2026  ÂL, 17/02/ Bính Ngọ


Kính Họa Vận : ĐÀ NẴNG…(ban đêm)

Phi trường Đà Nẵng buổi chiều tà
Trở lại quê nhà nắng cháy da
“Mão Nhựt Kê xuân tàn ráng đỏ
Bóng Hằng Nga nguyệt hiện trăng ngà
Trăng thanh thành phố mơ màng đẹp
Gió mát sông Hàn mộng ước nha 
Xuôi ngược đèn xe soi lấp loáng
Như tranh lụa vẽ hữu duyên mà…

MAI XUÂN THANH 
Silicone Valley April 3, 2026


Thời Gian

Cảnh chiều dìu dặt gió đưa tă 
Nóng rát nắng hè hết bám da
Dưới biển lăn tăn làn sóng bạc
Trên đầu vằng vặc ánh trăng ngà
Nguồn vui giới trẻ đang nô nức
Đườngi vắng đêm già vẫn nhẩn nha
Bóng tối lui dần ngày mới đến
Dòng đời xoay chuyển thế thôi mà.
2026-04-06
Võ Ngô







Chiếc dĩa chờ con - Đoàn Xuân Thu

 Ba năm trời, Ella vẫn bày một chiếc dĩa trước mặt trống không mỗi bữa cơm tối, dù đứa con trai duy nhất của bà đã ở cách nửa vòng trái đất.

“Thằng nhỏ còn đang ở tuyến đầu,” bà thì thầm mỗi khi có người hỏi. Nhưng đó không phải là toàn bộ sự thật.

Sau chuyến công vụ thứ hai, con bà thôi gọi điện.

Sau chuyến thứ ba, những lá thư cũng ngưng luôn.

Người ta bảo bà: “Chắc nó bị stress.”

“Chuyện đó thường mà, lính ai chẳng vậy.”

“Có khi nó muốn xa cách một thời gian để ổn định lại.”

Thế là bà chờ.

Chờ trong im lặng.

Bày dĩa.

Đốt nến sinh nhật mỗi năm.

Gấp áo lính dù tủ trống không.

Hàng xóm thôi nhắc đến nó.

Người đưa thư cũng không còn dừng lại trước cửa.

Những lá thư gửi đi không bao giờ có hồi âm, dẫu nét chữ của bà vẫn ngay ngắn, đều đặn như nhịp tim. 
Inline imageRồi một buổi chiều Chủ nhật, trời đổ mưa nhẹ.

Ella đang khuấy nồi súp, mắt nhìn những giọt mưa lăn dài trên khung cửa sổ, thì đột nhiên… bà cảm thấy có ai đó. Không phải tiếng chân. Không phải tiếng gõ cửa. Chỉ là một linh cảm – cái linh cảm mơ hồ của người mẹ đã quá quen với cô đơn.

Bà mở cửa.

Và nó đứng đó.

Trung sĩ Daniel Hart – đứa con trai mà bà từng ru trong chiếc nôi gỗ cũ. Nhưng giờ khác lắm.

Người gầy đi. Vai nặng trĩu. Đôi mắt sâu thẳm và xa xăm – như đã đi qua ngàn đêm dài không mộng mị.

Nó không nói gì.

Chỉ đứng đó, trong bộ quân phục sũng nước, tay cầm một lá thư.

Không phải lá thư của nó, mà là của bà – một trong hàng chục lá bà từng gửi đi trong vô vọng. Lá thư nhăn nheo, lem nhoè, nhưng ở góc giấy, nét chữ run run của nó viết thêm:

“Con đọc lá thư này mỗi đêm.”

Ban đầu, hai mẹ con không ôm nhau.

Họ chỉ khóc.

Cùng khóc. Trên thềm hiên lạnh lẽo, giữa cơn mưa chiều rả rích.

Khi vào nhà, Daniel dừng lại trước bàn ăn.

Chiếc dĩa vẫn còn đó.
Sạch sẽ.

Chờ đợi.

Tối hôm đó, hai mẹ con ăn với nhau bữa cơm đầu tiên sau nhiều năm. Không ai nói về chiến tranh.

Ella không hỏi.

Daniel không kể.

Họ chỉ nói về món súp hôm nay nêm hơi lạt, về con mèo già cứ giành ghế salon, về chiếc xe mới của ông hàng xóm già khó ưa.

Thế thôi. Nhưng như vậy đã đủ.

Những tháng sau đó, căn nhà nhỏ lại có tiếng chân người. Daniel giúp mẹ sửa mái nhà dột, xách giỏ đi chợ, cùng bà xem lại những tập phim cũ của The Andy Griffith Show mà ngày xưa hai mẹ con thường coi chung.

Đời sống trở lại, không rộn ràng nhưng ấm áp. Một sự bình yên giản dị – thứ bình yên mà những người từng ở chiến trường phải đánh đổi bằng một nửa linh hồn.

Đêm nọ, Ella thức giấc vì tiếng ghế khẽ động.

Bà rón rén ra bếp, thấy Daniel ngồi một mình. Ánh đèn bàn vàng nhạt soi gương mặt mệt mỏi nhưng yên bình. Anh đang đưa tay lần quanh mép chiếc dĩa của mình – cái dĩa mà ba năm qua, bà vẫn giữ sạch, chờ con trở về.

Anh ngẩng lên, khẽ nói:

“Cảm ơn mẹ… vì đã không bỏ cuộc.”

Có lẽ trong tất cả những cuộc chiến, người chịu đựng dài lâu nhất không phải là người lính, mà là người mẹ. Trận tuyến của họ không có tiếng súng, chỉ có bữa cơm nguội lạnh và chiếc dĩa trống. Họ không mất máu, nhưng mất ngủ. Không mang thương tích, nhưng mang trong tim một vết chờ mòn mỏi đợi chờ.

Chiếc dĩa ấy, dưới ngòi bút của đời thường, nhỏ bé đến tầm thường. Nhưng trong tình mẹ, nó là biểu tượng của niềm tin, của sợi dây vô hình nối liền hai bờ sinh tử. Nhiều người mẹ đã sống bằng niềm hy vọng ấy – dù mong manh như ngọn đèn trước gió.

Câu chuyện của Ella và Daniel không cần cao trào, không có anh hùng ca. Nó là bản nhạc buồn ngân trong gian bếp, nơi mùi súp hòa với mùi nước mưa và mùi nước mắt. Một người mẹ tin rằng con mình sẽ về – và bằng cách nào đó, niềm tin ấy đã gọi được đứa con trở lại, khi cuộc đời đã bào mòn nó đến tận xương tủy.

Trong đời, có những chờ đợi hóa vô ích, nhưng cũng có những chờ đợi cứu được cả linh hồn.

Và có lẽ, nếu một ngày nào đó nhân loại thôi bày sẵn “chiếc dĩa trống” cho những đứa con ra trận, thì thế giới này mới thật sự bình yên.

ĐXT  

Hoa Huỳnh chuyển

ĐẠI ĐẾ THỜI NAY -Thơ Duy Anh và Thơ Họa

  (Ảnh minh họa do tác giả Thơ Xướng gởi) ĐẠI ĐẾ THỜI NAY   Đại Đế Thời Nay đó cháu, con Ngài tuy trọng tuổi, trí chưa mòn. Tóc vàng óng ánh...