Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2026

Trang Thơ Hà Đặng (T.6/2026 . 2 ) :TRỌN NGHĨA , BÊN ĐÀNG QUÊN NHAU ,HÈ VỀ,

 

 
                             P iere và Marie Currie 1895 (Google )

TRỌN NGHĨA

🌹
Gởi anh hai chữ ân tình
Để em thấy được bên mình còn nhau
Gió đưa cành lá xôn xao
Gởi anh để thấy tình trao mãi còn
Gởi anh dù biết mỏi mòn
Chỉ mong tình ấy vuông tròn bên nhau
Để em cảm nhận ngọt ngào
Lời trao thuở trước đậm màu thủy chung
Chiều về nắng tỏa mông lung
Chờ trông hai chữ tương phùng ngàn năm
Gió đưa vạt nắng xa xăm
Đợi người nơi ấy trời thăm thẳm buồn
Mưa về hạt bụi dần tuôn
Nghe như nỗi nhớ đi luồn qua tim
Nhớ ai giờ biết đâu tìm
Người xa cách biệt tận miền viễn vu
Quay về tìm lại lời ru
Mà sao lại thấy mịt mù trời xa
Mong rằng ai mãi nhớ ta
Dù là chỉ thoảng lướt qua trong lòng
Dòng thơ gởi cả tình nồng
Câu hương lửa đó bên dòng thời gian
Gởi anh hai chữ trái ngang
Vì ta biết chẳng chung đàng mà đi
Thôi thì gạt lệ sầu bi
Trả nhau hai chữ tình si một lần
Xin cho một phút được gần
Xem như trọn đạo nghĩa Tần cùng nhau
HĐ 17/05/26
BÊN ĐÀNG QUÊN NHAU🌹

Lung linh trong ánh nắng vàng
Hỏi ai có biết bụi tàn rớt đâu
Chợt lòng nhớ mối tình sâu
Hỏi ai còn nhớ lại câu hẹn thề
Hôm nay trên lối đi về
Bỗng nghe bỗng thấy não nề bước đi
Bây giờ tìm lại được chi
Người ta không nhớ tình si buổi đầu
Gởi trao hai chữ tình sầu
Mà sao giờ thấy đậm màu thương đau
Hứa rằng sẽ mãi bên nhau
Nhưng nay sao lạc lối vào đường yêu
Nắng về thoảng nhẹ liêu xiêu
Hoàng hôn ngã bóng nghe nhiều luyến thương
Người ơi!nơi cuối chân đường
Lời thương ngày cũ vấn vương trong lòng
Bây giờ tình đã phai nồng
Bây giờ người bỏ trên dòng thời gian
Từ đây tình đã lỡ làng
Thôi thì! Xin hãy bên đàng quên nhau
HĐ 19/05/26
HÈ VỀ🌹
Mỗi năm cứ độ hè về
Chợt nghe trong dạ tái tê nỗi buồn
Thầy luôn như bóng con đò
Em người lữ khách đứng vò võ trông
Hè về Phượng trổ bên song
Nắng hồng lan tỏa trên dòng ve kêu
Nhớ nhau nhớ thật là nhiều
Những tà áo trắng chiều chiều phất phay
Hạ về nghe nhớ thương ai
Làm sao tìm lại tháng ngày năm xưa
Sân trường dưới bóng nắng trưa
Bên thềm nhè nhẹ đong đưa giọt buồn
Hạ về ngấn lệ trào tuôn
Nhớ thời áo trắng mắt luôn đọng sầu
Bạn bè giờ ở nơi đâu
Mình tôi đứng đó! Ven đầu đợi nhau
20/05/26


TRỌN NGHĨA
🌹
Gởi anh hai chữ ân tình
Để em thấy được bên mình còn nhau
Gió đưa cành lá xôn xao
Gởi anh để thấy tình trao mãi còn
Gởi anh dù biết mỏi mòn
Chỉ mong tình ấy vuông tròn bên nhau
Để em cảm nhận ngọt ngào
Lời trao thuở trước đậm màu thủy chung
Chiều về nắng tỏa mông lung
Chờ trông hai chữ tương phùng ngàn năm
Gió đưa vạt nắng xa xăm
Đợi người nơi ấy trời thăm thẳm buồn
Mưa về hạt bụi dần tuôn
Nghe như nỗi nhớ đi luồn qua tim
Nhớ ai giờ biết đâu tìm
Người xa cách biệt tận miền viễn vu
Quay về tìm lại lời ru
Mà sao lại thấy mịt mù trời xa
Mong rằng ai mãi nhớ ta
Dù là chỉ thoảng lướt qua trong lòng
Dòng thơ gởi cả tình nồng
Câu hương lửa đó bên dòng thời gian
Gởi anh hai chữ trái ngang
Vì ta biết chẳng chung đàng mà đi
Thôi thì gạt lệ sầu bi
Trả nhau hai chữ tình si một lần
Xin cho một phút được gần
Xem như trọn đạo nghĩa Tần cùng nhau
HĐ 17/05/26

Trang Thơ Hà Đặng )T.6.2026, 3 ) : CHỈ MONG , NHỚ PHÚT TƯƠNG PHÙNG BÊN ANH,

 


CHỈ MONG

🌹
Chỉ mong anh giữ chung tình
Chỉ mong yêu mãi bóng hình của em
Chỉ mong anh hãy yêu em
Chỉ mong anh mãi bên em trọn đời
Dù mai nầy có xa rời
Xin anh nhớ mãi những lời hôm nay
Lời mà anh hẹn Trúc Mai
Lời mà muôn triệu kiếp tay vẫn tìm
Lời trao gởi trọn nỗi niềm
Lời mà ngăn cách vẫn tìm đến nhau
Dù cho phai nhạt má đào
Tình yêu anh đó gởi vào thiên thu
Đêm về nhớ mãi lời ru
Nụ hôn vội phủ trên môi ngọt ngào
Với anh em vẹn nghĩa tào
Mong anh hãy nhớ lối vào đường yêu
Dù cho nắng sớm mưa chiều
Chỉ mong anh giữ những điều đã giao
Mai đây đời có ra sao
Chỉ mong anh mãi nhớ nhau trong đời
Vạn lời nhớ vạn lời thương
Bước đi dù biết nẻo đường không anh
Cho dù mái tóc thôi xanh
Tình anh em giữ bên nhành con tim...
HĐ 21/05/26
NHỚ PHÚT TƯƠNG PHÙNG BÊN ANH🌹

Hình như anh đã quên rồi
Những lời nhắn gởi trên dòng thời gian
Một câu hứa vẹn đá vàng
Mà nay sao vội bên đàng quên nhau
Chợt nghe nỗi nhớ xôn xao
Làm sao tìm lại lời giao hôm nào
Nụ hôn vội vã anh trao
Nghe vương hương vị ngọt ngào tình ai
Biết rằng lối rẽ ngăn hai
Mong anh giữ mãi bóng hình của nhau
Lưu bao kỉ niệm hôm nào
Ảnh kia cứ mãi nhập nhàu trong tim
Từng đêm rồi lại từng đêm
Nụ hôn gởi cả nỗi niềm nhớ nhung
Dù cho xa cách nghìn trùng
Vẫn luôn nhớ phút tương phùng bên anh
HĐ 22/05/26


Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2026

CHIÊM BAO = Thơ Giang Hà Thu Võ THOMSON

 

CHIÊM BAO


Tôi cũng biểt mình vong ơn bội nghĩa
Bỏ quê hương đI sống ở xứ người
Biết làm sao khi thời cơ đổI mới
Ước mong sao về thăm lại quê hương
Khi tiếng súng không còn nổ biên cương
Không áp bức không hô hào di tản
Không khăn tang không di cư tán loạn
Không anh em đòi giết chết lẫn nhau
Xin ơn trên ban phép lạ trên cao
Mưa trút xuống làm mất đI nằng hạ
Làm mất đI những hặn thù gian trá
Sống một đời đẹp tựa giấc chiêm bao

GIANG HA THU VO THOMSON 
Florida USA
May 22 /2026
(Ảnh từ Thế Kỷ Mơi Media )

MỘT BUỔI CHIỀU TÀN - Thơ Lý Đức Quỳnh Và Thơ Họa


MỘT BUỔI CHIỀU TÀN

Rảo bước chiều tàn dưới cội thông
Rơi rơi giọt nắng vướng non hồng
Mây nằm sóng sượt ngoài hoang vắng
Cây đứng thẳng thừng giữa quạnh mông
Trăng nước diễm kiều chưa rõ mặt
Khói sương hư thực đã nao lòng
Chợt nghe tiếng dội vang ghềnh đá
Ngoảnh thấy gió khơi gọi biển trùng!

Lý Đức Quỳnh (Đồng Nai, 2010)

Thơ Họa 


BỞI ĐIỆP TRÙNG ,

Đã có lần mơn nhẹ lá thông
Mùi thơm đậm chất khác hoa hồng
Nhưng sao lại luyến lưu hoài mộng
Rồi cứ mãi vương vấn …muội mông
Đà lạt bé xinh mà quyến rũ
Dốc đồi ngồ ngộ đến nao lòng
Nắng lên ánh bạc màu sương khói
Khắc khoải dạ lòng những trập trùng !

PHƯỢNG HỒNG


Ý NIỆM


Rích từ khe đá mạch nguồn thông
Lau lác ven sông nhuốm nắng hồng
Núi thẳm thông xanh tràn bất tận
Non bồng mây trắng trải mênh mông...
Đỉnh trời nhạn dệt...xôn xao dạ
Đáy suối trăng soi..xáo động lòng...
Mộng ảo chưa qua bờ bến giác
Khơi xa sóng đã bạc muôn trùng?!

Nguyễn Huy Khôi
18-4-2026


BÌNH MINH TRÊN CAO NGUYÊN

Một mình dạo bước giữa rừng thông
Ánh nắng ban mai lấp lánh hồng
Vạt cỏ non tơ chồi bóng mượt
Mặt hồ xanh biếc nước mênh mông
Suối như giải lụa mơ màng sắc
Gió tựa thanh âm dịu mát lòng
Thanh thản tâm tư dường thoát tục
Hồn mơ bay bổng giữa muôn trùng.

Sông Thu

HỒN THÔNG

Lăng phong ngạo tuyết, mặc hồn thông
Ngạo nghễ vươn cao, bổng cánh hồng (*)
Những muốn cho dân giàu lạc nghiệp,
Chỉ mong sao nước thịnh mông mông (* *)
Gian nan vẫn trước sau như nhất,
Thử thách hằng chung thủy một lòng.
Tráng sĩ không bao giờ ngại khó,
Vượt qua muôn sóng cả ngàn trùng.

Chú thích:
(*) Hồng = 1- chim Hồng vd: "cánh Hồng bay bổng tuyệt vời, đã mòn con mắt phương trời đăm đăm" (truyện Kiều)
= 2- lớn, vd: Hồng phúc= phúc lớn; Hồng đồ= kế hoạch lớn
(**) 幪幪 Mông Mông = mậu thịnh, tươi tốt.

Đỗ Quang Vinh
phụng họa
20-5-2026



CHIỀU TÀ

Chiều tà lặng lẽ dưới hàng thông
Ánh nắng còn vương chút ráng hồng
Mây trắng thênh thang nhìn bất tận
Trời xanh bát ngát ngó mênh mông
Chim kêu dưới lũng nghe mềm dạ
Vượn hót trên non thấy não lòng
Le lói hoàng hôn ngoài cuối bãi
Ngoài khơi gió quyện sóng cao trùng

Trần thị Mỹ Ngọc
( Một chiều trung tuần tháng 5/2026)



HỌA: TRÊN ĐỒI THÔNG

Dáng ai thơ thẩn dạo đồi thông,
Ánh nắng hè sang chiếu sắc hồng,
Tóc xõa lẳng lơ ôm kín má,
Áo bung phơi phới úp che mông,
Chim buồn bay thả thương tìm nhóm,
Mây dạt trời xa thắt thẻo lòng.
Biền biệt bao năm thân viễn xứ,
Khôn nguôi nhói dạ trãi muôn trùng!

HỒ NGUYỄN (22-5-2026)



KÍNH HỌA: VỀ THĂM ĐÀ LẠT.

Nắng Hạ Mây xanh trên ngọn Thông
Gió lay cành lá dưới vườn Hồng.
Trở về Đà Lạt trong thinh lặng.
Phượng đỏ trơ vơ nỗi nhớ mong...
Hiu hắt buồn thương ngày củ ấy,
Nay về thăm lại xót xa lòng.
Nhà xưa thay đổi nhìn xa lạ,
Phố xá chen nhau thấy điệp trùng...

Mỹ Nga,22/05/2026 ÂL, 06/04/ Bính Ngọ.





__________________________________

Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2026

NGƯỜI GIÀ VÀ NỔI NHỚ - Thơ Đặng Quang Tâm

 NGƯỜI GIÀ VÀ NỔI NHỚ

Dấu nổi nhớ để không còn nhớ nữa
Nhốt đau thương để hiểu chữ thương đau
Có giận hờn mới có nhớ nhau
Hờn với giận cũng cần như hơi thở
Còn chồng vợ là vẫn còn duyên nợ
Hết vợ chồng hết nợ hết duyên
Trên cỏi đời trăm nổi truân chuyên
Ai đang thức và ai còn trong mộng
Còn sự sống là vẫn còn ước vọng
Khi chết rồi ai cũng như ai
Nợ thế gian có trả có vay
Trả chưa hết kiếp sau trả tiếp
Còn nhớ nhung là còn nhiều oan nghiệt
Còn oán hờn là chưa hiểu luân hồi
Cố quên đi những đau đớn trong đời
Vui ít quá mà sao buồn nhiều quá
Luật trời đất có nhân có quả
Kiếp con người ai tránh được sân si
Buổi cuối đời nuối tiếc nữa làm chi
Quên nổi nhớ để sống ngày còn lại
ĐẶNG QUANG TÂM


Xem Thêm

Đặng Quang Tâm gốc người Tây Ninh,đến Mỷ và tự cố gắng học nhành Y khoa,tốt ngiệp Bác sỉ
Nay em ấy đã về hưu nhưng cung vướng bệnh nặng
Cầu cho em sớm BÌNH PHỤC


SÀI GÒN NHỚ -Thơ Duy Anh và Thơ Họa

 

SÀI-GÒN NHỚ

Thấm thoát nửa đời biệt cố hương
Nhớ Hè hoa đỏ rực sân trường
Đường Me sánh bước đầy mơ mộng
Lối phượng kề vai lắm vấn vương
Tưởng cứ hiệp hòa cùng bạn nhớ
Ngờ đâu chia cách với người thương
Chôn nhau cắt rốn Sài Gòn đó
Viễn xứ mình đây...tóc điểm sương.

DUY ANH
Orlando.Florida 20/5/2026


Thơ Hoạ



XƯA XA NHỚ


Vườn chiều lặng ngắm đóa quỳnh hương
Nhớ buổi chờ em trước cổng trường
Phượng rực trời mây dìu hạ đến
Me ngời ngõ phố chạnh lòng vương
Tình thân đã bén se tơ nguyện
Ý đẹp đang cùng dệt nghĩa thương
Chợt bướm hoa xuân đời biến loạn
Đường trần lạc lõng bước phong sương

Lý Đức Quỳnh
21/5/2026



KÍNH HỌA: NHỚ QUÊ HƯƠNG

Bao năm xa cách nhớ quê hương,
Nhớ bóng thầy cô nhớ mái trường.
Nhớ phượng đỏ hồng bung sắc mướt,
Nhớ bài điểm tốt đẹp còn vương.
Nhớ tình thân thiết êm dòng trãi,
Nhớ khúc chia lìa rối đắm thương,
Nhớ Viễn Đông lưu Hòn Ngọc thắm,
Nhớ thời trôi dạt kiếp phong sương.
*
Nhớ hoài nhớ mãi nhớ bồi thương.

HỒ NGUYỄN (19-5-2026)

  SÀI GÒN ƠI!

Sài Gòn,hòn ngọc tự nhiên hương 
Những cội me vươn rợp mái trường 
Bến cảng Bạch Đằng, nền huyễn ảo 
Công viên Sở Thú,mảng yêu vương 
Nhà thờ Huyện Sỹ  luôn tôn kính 
Tính cách Dân Sài*quá dễ thương 
Thung lũng tình yêu*, hàng cổ thụ 
Ta ngồi lắng đọng dưới trời sương.

LAN.
(21/05/2026).

*Thung lũng tình yêu:Công viên trước Dinh Độc Lập.
*Người Sài Gòn 



                   HỒI TƯỞNG

Hoa vườn dạ lý vẫn thơm hương,
Nhớ lại năm nao thuở đến trường,
Áo lụa tung bay , lòng vẫn tưởng,
Mắt  huyền đọng lại, dạ còn vương?...
Ngờ đâu ly loạn lầy nhung nhớ,
Để nỗi truân chuyên nhuốm xót thương!...
Xuân mộng nồng nàn như mới đấy,
Giật mình ngoảnh lại tóc pha sương!?

                              Nguyễn Huy Khôi
                                     20-5-2026
=

Trang Thơ Hà Đặng (T.6/2026 . 2 ) :TRỌN NGHĨA , BÊN ĐÀNG QUÊN NHAU ,HÈ VỀ,

                                  P iere và Marie Currie 1895 (Google ) TRỌN NGHĨA Gởi anh hai chữ ân tình Để em thấy được bên mình còn nhau...