Hoài niệm Tây Ninh
Nhớ thuở hoa niên thời trung học. Chạnh lòng hoài niệm đất Tây Ninh- VV.Ký
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2026
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2026
' THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT'-Thơ Songquang Và Thơ Họa
THƯƠNG VẦNG TRĂNG KHUYẾT
* vành = vòng tròn trăng**nhánh = cành đa
Họa 4 vần
Đêm dài bóng khuyết giữa lưng trời
Cùng duyên nợ cũ âm thầm chiếu
Với nghĩa tình sâu lặng lẽ soi
Dẫu khói sương vầy luôn tự sáng
Dù mưa gió tẩm vẫn nguyên khôi
Trần gian nhập cuộc và chung sống
Định mệnh làm sao có thể rời
Lý Đức Quỳnh
24/7/2026
Thơ thẩn đêm tàn mộng khó vơi
Nhìn trăng mòn mỏi khuyết bên trời
Nhẹ nhàng chân bước trông sao dọi
Lấp lánh bên thềm thắp nến soi
Chốn cũ tuy xa lòng chẳng cách
Quê xưa dù biệt dạ không rời
Than cùng chú Cuội sầu vời vợi
Nức nở chị Hằng lệ cũng rơi...!
24/7/2026
hv
KÍNH HỌA: VẦNG TRĂNG KHUYẾT
Nhìn ánh trăng giờ sao khuyết vơi,
Mù xa che kín khuất ven trời.
Lê la vài lớp sương nhen nhúm,
Le lói Cuội nhìn bóng Nguyệt soi.
Một thuở xưa mê tình vội gảy,
Ngày nao cách trở kiếp xa rời.
Thời Xuân hy vọng nhiều xây dựng,
Tuổi lão cam đành nhạt nét khôi.
*
Nét sầu Cuội thảm khác chi tôi!
HỒ NGUYỄN (25-7-2026)
VẦNG TRĂNG KHUYẾT
E ấp thẹn thùng bóng nguyệt vơi
Lung linh ảo diệu giữa lưng trời
Trông như thuyền mộng lân la đến
Nhìn tựa cung đàn ngắm nghía soi
Cảnh sắc thần kỳ sao mặt ngoảnh
Không gian tuyệt hảo nở lòng rời
Chi giao bằng hữu nâng ly chúc
Ước vọng quan trường đỗ đại khôi *
Hưng Quốc
7-24-2026
Đại khôi : đỗ đầu khoa thi
Trăng
Vầng trăng muôn thuở vẫn đầy vơi
Tròn khuyết nghiêng nghiêng treo giữa trời
Lúc tán mưa dầm như báo hiệu*
Khi quầng nắng hạn vẫn thường soi
Dòng đời quanh quẩn không thay đổi
Mặt nước ngược xuôi chẳng rã rời**
Vằng vặc trông đêm đôi mắt Nguyệt
Ngàn năm tỏa ánh sáng hoành khôi.
* Trăng quầng thì nắng , trăng tán thì mưa.
** Chặt không đứt , bứt không rời . Nước lớn ròng theo trăng , tròn khuyết.
2026-07-25
Võ Ngô
CỔ NGUYỆT HẠ TUẦN.
Vóc dáng như khi tới giữa trời
Khách hỏi Hằng Nga xưa mãi sáng
Người cười Chú Cuội mới xâm soi
Bốn phần năm niên kỷ ròng rã
Cuối quý ba tuần nhật rụng rời
Đông hạ xuân thu đều hiện diện
Văn chương Trăng đoạt chức hào khôi …
CAO MỴ NHÂN
Thai Ly: MÓN QUÊ ( T.Vấn Và Bạn Hửu )
Ảnh (Nguồn: thegioicaygiong.vn)
Chính xác chỉ là món quê thôi. Như câu hát “Quê hương là chùm khế ngọt… ” một thời lên ngôi và có lẽ vẫn còn vang vọng mãi… Thế nhưng, giờ khó tìm, khó mua lắm.
Tôi không mấy khi ăn cá. Nhưng lâu, thật lâu tự nhiên thèm chi lạ một tô canh, nhỏ thôi, không cầu kỳ, chỉ nấu với vài con cá nục, cá bạc má không thì cá cơm, cùng lắm là với bất cứ loại cá “Long hội” nào cũng được nhưng phải có trái khế và nhúm lá me non, thêm tí rau mùi hành ngỗ mà lòng vô cùng xao xuyến thiết tha, nói ra thật vô cùng xấu hổ khi mà chỉ nghĩ đến thôi, nước bọt đã rệu ra rồi. Có khi từ SG bươn chải về Phan Rang gấp cũng chỉ vì… món canh quê. Có khi, lại thèm món cá trắng, loại cá thường rộ sau mưa, chọn cá nhỏ thôi, mất công làm thật nhưng xương mềm, đem kho với chuối chát và khế; thêm tí ba chỉ, ớt là ngon tới bến. Nhưng hai năm gần đây đâu dễ mà ăn. Nói ra, chắc mọi người sẽ cười cái bà già “hám ăn” này nhưng thật tình nhiều khi… rơi nước mắt và buồn bã làm sao. Mình có thèm cao lương mỹ vị gì đâu? Đôi chục ngàn là có vậy mà… khó quá.
“Khế ơi, là khế… đâu dễ kiếm tìm dù chỉ là những quả khế chua”. Lá me non ư? Trái mùa thì chỉ lá già, me trái… tôi đâu thích. Chỉ lá me non thôi. Một bà già đa đoan quá thể.
Cô cháu gái, giúp tôi việc chợ búa, bếp núc, thấy tôi tha thiết quá, bèn báo cáo:
– Trước nhà con có cây me thấp, để con ra, chặt vài nhánh, ít bữa, chỗ đó sẽ ra nhánh mới, là có lá me non… cô sẽ toại nguyện.
Tôi cảm động và ưng bụng lắm. Hẹn hò:
– Ừ, vậy đi. Khế thì không lo. Nhà bạn cô có cây khế kiểng, trái không nhiều nhưng 1 trái thì chắc chắn có. Khi nào có lá me, con báo cô ra “tuyển” khế chua. Vậy là “nồi canh khế, lá me non chắc chắn có”.
Lòng nôn nả đợi chờ. Ngày lá me ra mơn mởn, cô cháu báo chợ cũng có cá rồi, tôi, từ SG tất tả về. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ chờ mỗi trái khế. Là thứ tôi luôn tin chắc “trong tầm tay”. Tôi lo gọi điện cho chị bạn, lòng đinh ninh chỉ dặn là sẽ có. Nào hay, trời ơi, chị bạn báo cáo “khế đứt lứa” rồi. Tôi nghe chừng như đứt thở, “sụp đổ” hết rồi. Thật sự, tôi chẳng biết nói sao, khế là món rất khó kiếm, tôi nhận phần trách nhiệm, bây giờ, những gì cô cháu lo thì đã có, mình chỉ món khế nay thành không. Vậy là cô cháu phải tất tả, ngược xuôi đi từ chợ Dinh ra chợ Động, xuống chợ đầu mối… dạo các chợ chồm hổm… trắng bong. Thôi, đành chịu. Thiếu trái khế, hương vị bát canh kém hẳn nhưng có còn hơn không; vả lại, tôi đã từ Sài Gòn về tới Phan Rang bằng chuyến tàu đêm rồi. Tuy nhiên, tôi vẫn gật đầu khen ngon, vẫn tỏ vẻ hả hê, vì thấy tấm lòng cô cháu thật sự muốn chiều mình. Nó nói chân thật:
– Thấy cô “bệnh quá”, ăn uống chẳng được gì nên con cũng ráng cho cô toại nguyện. Nhưng tại không có nhen. Tại số cô vậy, ăn gì là thứ đó người ta nghỉ bán chớ đừng nói “khế”, lâu nay hiếm lắm.
Nhưng hôm nay thì khác rồi. Tôi có cả hai rổ khế. Trái chín, ăn ngay, trái xanh… nấu canh, lá me non đã có. Nồi canh chỉ cần 3 trái. Số còn lại dư sức cho bữa cá kho chuối khế… còn lại sẽ tặng các nhà cùng sở thích với mình. Mới nghe “ăn khế, qua lấy”, tụi nó mừng rơn, không thèm hỏi “Ở đâu mà có?” để tôi có dịp khoe khoang về “Vợ chồng hảo hiền đệ”, chủ của cây khế “tuỳ hứng” này. Vì theo lời chủ nhà thì “có mùa nó ngọt, có mùa nó chua có khi lại lạt phèo”. Ôi, tôi thì vui lắm, ngọt ăn theo ngọt, chua nấu theo chua, lạt thì ép muối, đường phơi khô ăn cũng “rất bổ” mà.
Theo tôi, cây khế này thật quý. Sao chưa có con chim nào đến “Ăn khế trả vàng” vậy ta? Bài viết này thay lời cám ơn vợ chồng gia chủ. Và cũng xin nói luôn: chị ăn khế “chùa” chẳng có vàng để trả đâu.
Thai Ly.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026
'MƯA CHIỀU THÁNG BẢY - Thơ Sông Thu và Thơ Họa
Mây đen kín mít phủ khung trời,
Chớp giật ngang đầu, tí tách rơi.
Rộn rã sấm rền vang khắp lối,
Bập bềnh nước cuốn dội nghìn nơi.
Áo bay phần phật phô hương sắc
Liễu rũ đong đưa uốn lả lơi.
Thấp thỏm bên hiên, đôi mắt biếc
Nhìn mưa trắng xóa dạ tơi bời.
Thảo Nguyên Tím Houston - Tháng 7/2026
MÙA MƯA GIÔNG
Lập lòe tia chớp phủ đầy trời
Tiếng sấm vang rền lá đổ rơi
Còi hụ liên hồi tâm bấn loạn
Trốt xoay vùng vụt dạ lo bời
Trên đường cây gãy lăn nghiêng ngả
Dưới phố nhà tan nát rệu tơi
Hạn hán sông ngòi trơ vơ đáy
Mưa sa vườn tượt biến ao bơi
Hưng Quốc
Texas 7-23-2026
XA VẮNG.
Nhớ người bạn cũ lệ tuôn rơi
Bao ngày xa vắng ,buồn vời vợi
Bấy buổi biệt ly ,khổ tới tời
Xuống bến thẫn thờ trông nước chảy
Lên thuyền rầu rĩ thả dầm bơi
Mãi thầm thêu dệt niềm mơ ước
Nhưng vẫn bặt tăm ,dạ nát bời.
LAN.
(23/07/2026).
Hoạ 4 vần
Bốn bữa liên miên ngập đất trời
Mưa như trút nước… lá tuôn rơi
Ngoài đường vắng vẻ phu thu rác
Trước cửa giao hàng khoác áo tơi
Buồn bã mấy ngày ngồi bó gối
Nhớ hồ dăm buổi chẳng đi bơi
Chút vui mát mắt nhìn rau muống
Lớn thổi lêu nghêu đứng giữa…chời
Kiểu Mộng Hà
July.23.2026KÍNH HỌA: THỨ BẢY BUỒN
Sấm sét nổ bùng mưa rả rơi.
Gió táp ùm lên cây cối ngã,
Nước tuôn tràn ngập phố te tơi.
Xe ùn tắc nghẹn đường thành bể,
Khách hết lối về cánh thả bơi.
Ngầy ngật gái te tua áo tét,
Trai thanh ngơ ngác óc tơi bời.
*
Thứ bảy sao buồn ngại quá thôi!
HỒ NGUYỄN (24-7-2026)
Ngoài kia ảm đạm khắp khung trời
Viễn khách đa tình nén lệ rơi
Luyến cảnh vài đêm dường ruột rối
Ru hồn một thuở khuấy niềm tơi
Đìu hiu bóng lẻ ngờ tim gợi
Lẳng lặng vai gầy dõi cá bơi
Thấm đẫm chiều mưa nào ngại tới
Mừng rơn xóa sạch nỗi bời bời.
Như Thu
07/23/202
Đêm nay mưa gió phủ đầy trời,
ấ sét bảo bùng lá rụng rơi
Nước Lũ chảy tràn như thác đổ
Cuồng phong quật gảy ngã nghiêng phơi
Phố nhà đường lộ thành sông biển
Xe cộ trẻ già lội nước bơi
Kêu gọi cùng nhau lo cứu nạn .
Nhà hư đất sụp khổ tơi bời...
Mỹ Nga
23/07/2026 ÂL,11/06/ Bính Ngọ.
MƯA CHIỀU
Mây đen giăng kín cả vùng trời
Mưa gió theo về cây lá tơi
Lạc lối chim bay tản mạn đảo
Gãy cành, hoa rụng nhẹ nhàng rơi
Lao xao nước chảy dòng sông gợn
Lơ lửng bèo trôi, cá vẫy bơi
Lại ngẫm vật, người nào có khác
Suy tư một thoáng dạ tơi bời...
24/7/2026
hv
SAU TRẬN MƯA
Mây đen ngùn ngụt tỏa chân trời
Bỗng chốc tối sầm cát bụi rơi.
Cầm chĩnh mưa tuôn cầu cống rã
Ào ào nước cuốn nóc nhà tơi.
Cột đèn xe cộ lềnh bềnh tấp
Xuồng máy toán người hối hả bơi (*)
Lênh láng sông hồ thành phố biến
Âu lo thiệt hại dạ bời bời !
Mailoc
07-23-2026
(*) toán người cứu hộ bằng xuồng máy hoặc thả phao bằng trực thăng
CƠN GIÔNG CHIỀU BẤT CHỢT
( BVĐA)
Mây đen chợt phủ cả khung trời
Sấm sét liên hồi …mưa trút rơi !
Đường ngập khắp nơi không chỗ đợi
Xe trôi mọi chốn tựa thuyền bơi
Mưa tuôn xối xả bờ vai mỏi
Gió giật điên cuồng mảnh áo tơi
Quán xá bên lề nhiều kẻ tới
Ta thì thắt thỏm …dạ tơi bời
Songquang
20260723
MƯA GIÔNG SAIGON
Cơn giông kéo đến che ngang trời
Rồi lệ “ càn khôn “ đổ ập rơi
Vội mở “ cốp xe “ tìm áo gió
Còn coi đường phố phủ màn tơi
Một giờ thành thị như đang lụt
Nửa buổi chân tay giống tập bơi
Ai cũng thân quen mùa nước ngập
Sóng tràn tưởng lũ cuốn mây bời …
Hawthorne 23 - 7 - 2026
CAO MỴ NHÂN
MƯA CHIỀU THÁNG BẢY
Mịt tối mây giăng lấp cả trời
Vội vàng mưa trút ạt ào rơi
Cây chao tựa dạt miền dâu bể
Lá rụng như chằm vạt áo tơi
Phố xá đường đi ngờ suối chảy
Công viên nước đọng ngỡ hồ bơi
Cộ xe không thể làm xuồng được
Khiến bụng vò tơ rối bợi bời
Lý Đức Quỳnh
24/7/2026
CƠN MƯA CHIỀU
Vần vũ mây đen phủ khắp trời
Sập sầm mưa lũ ạt ào rơi
Nước tràn sũng sĩnh đồng ao trũng
thác đổ ướt đầm mảnh áo tơi
giông gió cây cành thây sức gãy
phố sông lữ khách thỏa tình bơi
chiều càng sẫm bóng mưa càng lớn…
lỡ bước trú chân dạ sốt bời.
CAO BỒI GIÀ
24-7-2026
Cái Duyên Bóng Đá " - Thơ Trần Quốc Bảo
Cái Duyên Bóng Đá
Cái Duyên Bóng Đá
Thức lâu, mới biết đêm dài,
Sống lâu, mới thấy chuyện đời hữu duyên.
Mới rồi, thế giới hồn nhiên,
Say sưa theo dõi "Tứ-Niên-Túc-Cầu".
Tây-Ban-Nha đoạt giải đầu!
Á-Căn-Đình chịu đứng sau, giải nhì.
Á-Căn-Đình có Messi,
Tây-Ban-Nha có Lamine Yamanl.
Cả hai cầu thủ giỏi giang,
Biểu tượng bóng đá, danh vang toàn cầu!
Hai đội banh, thế đối đầu,
Khi Yamanl một tuổi thơ,
Tuổi Messi, lúc bấy giờ hai mươi.
Vang danh cầu thủ tuyệt vời!
Anh thường lui tới, những nơi nghèo nàn,
Chút tình xã hội sẻ san.
Có lần tắm rửa ủi an trẻ nghèo,
Gặp một em bé tí teo,
Messi tắm chính cu tèo: Yamanl
Tấm hình quên một thời gian,
Coi như, đời sống muôn vàn chuyện qua.
Nay 2026, Lamine Yamal 19 tuổi – Leonel Messi 39 tuổi
Chậu tắm kỷ niệm xưa - giữa Cúp Vàng Túc cầu 2026.
Ngờ đâu đội Tây-Ban-Nha,
Nay Yamanl giỏi như là Messi.
Đôi chân giữ bóng tuyệt kỳ!
Cú tung, cú sút… bay đi… thần sầu!
Cầu trường, kịch liệt đối đầu!
Một già một trẻ, đọ nhau sức tài!
Nhớ xưa: ai tắm cho ai?
Cái “Duyên Bóng Đá” an bài lạ chưa!
Trần Quốc Bảo
Richmond, Virginia
Địa chỉ điện thư của tác giả:
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2026
TRUYỆN CỰC NGẮN ; Ngôi chùa không mái
BS THI ANH
Ngôi chùa không mái
(Phóng tác theo chuyện kể của bs VL Nguyen)
Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm sát biên giới, đất đai cằn khô, gió lạnh thổi suốt bốn mùa. Dân làng sống lam lũ, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chưa từng được nghe một tiếng chuông chùa ngân. Trong làng có một nhà sư còn rất trẻ, đôi mắt rất trong và lòng thì nhiều trăn trở. Một sớm mai, nhà sư quỳ trước sân đình thưa với các cụ già:
"Quê mình nghèo, mọi người đã khổ vì đói lại còn khổ vì không có chỗ nương tựa cho tâm hồn. Con xin đi khắp thiên hạ, vừa học đạo, vừa gieo duyên, để sau này dựng một mái chùa cho làng."
Nói rồi thầy ra đi, chỉ mang theo bình bát, manh áo nâu sờn và đôi chân trần.
Suốt hai mươi năm ròng rã, nhà sư trẻ đi bộ qua biết bao đèo cao, suối sâu, qua những phiên chợ ồn ào và những xóm núi heo hút. Gặp ai, thầy cũng chắp tay giảng về lòng từ bi của Đức Phật Thích Ca, về luật nhân quả, về việc sống thiện lành giữa cõi vô thường. Người ta kính trọng thầy, kẻ góp nắm gạo, người góp đồng xu lẻ. Thầy không giữ gì cho riêng mình, chỉ nắn nót ghi vào một cuốn sổ đã sờn gáy. Hai mươi năm sau, số tiền ấy cuối cùng cũng đã đủ để dựng một ngôi chùa gỗ cho quê nhà.
Thầy hân hoan mang tiền trở về làng cũ.
Nhưng buồn thay, ngôi làng không còn như xưa. Một trận hạn hán lớn kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, lúa chết khô ngoài đồng. Người già trẻ con nằm lả đi vì đói. Đêm ấy, thầy ngồi lặng trước đống tiền mình đã dành dụm cả một đời trai trẻ, thế rồi sáng hôm sau, thầy đem tất cả ra đổi lấy gạo, lấy thuốc, chia cho từng nhà. Dân làng khóc, quỳ lạy tạ ơn. Thầy chỉ mỉm cười: "Nếu Phật có ở đây, Người cũng sẽ làm như vậy thôi."
Khi nạn đói qua đi, thầy lại ra đi.
Lần này thầy đi mười lăm năm. Vẫn là đôi chân trần ấy, vẫn là lời giảng về từ bi ấy, chỉ khác là bây giờ lưng thầy đã hơi còng. Thầy kể cho mọi người nghe rằng ngôi chùa ở quê thầy đã hóa thành những bát cơm cứu đói năm nào. Ai nghe cũng cảm động, lại phát tâm nhiều hơn. Rồi một ngày, tiền lại đủ.
Thầy lại về. Nhưng vừa đến đầu làng, thầy sững sờ. Một trận động đất vừa quét qua. Nhà cửa đổ nát, bao gia đình phải sống màn trời chiếu đất. Không một chút đắn đo, thầy lại đem hết số tiền dự định xây chùa ra để mua gỗ, mua tranh, cùng dân làng dựng lại từng mái nhà. Thầy ở lại vài năm cho đến khi làng yên ổn, cho vết thương của người và của đất lành lại, rồi thầy lại chống gậy ra đi.
Thầy nghĩ, lần này nhất định phải xây cho được ngôi chùa. Thầy đã già lắm rồi. Lạ thay, khi nghe kể câu chuyện "chùa hóa thành nhà", người đời càng kính phục, tiền cúng dường về nhanh hơn bao giờ hết. Chỉ năm năm, đã đủ.
Thầy run run trở về làng cũ, thì một trận lũ lớn đã về. Nước dâng ngập đồng, cuốn trôi mùa màng, gia súc. Tiếng khóc lại vang lên khắp làng. Lần này, thầy không nói gì, chỉ lặng lẽ mở tay nải, lấy hết ra cứu giúp.
Rồi từ đó thầy ở lại hẳn. Già yếu, thầy không còn đủ sức đi xa nữa.
Một hôm, mấy người già trong làng đến gặp thầy hỏi, giọng vừa thương vừa trách: "Thưa thầy, cả một đời thầy nói muốn xây chùa cho làng, vậy rốt cuộc đến bao giờ chùa mới được xây?"
Nhà sư già ngước nhìn mây trời, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa trước những ngôi nhà mà chính tay thầy đã góp công dựng lại, nhìn những cánh đồng đã xanh tươi trở lại, rồi chắp tay mỉm cười hiền hậu:
"Tôi đã xây xong rồi chứ."
Mọi người ngơ ngác.
"Bốn mươi năm qua, tôi đã xây được một ngôi chùa trong tim mỗi người. Chùa ấy không có mái ngói, không có tường gỗ, nhưng có đầy lòng từ bi. Chùa ấy không sợ hạn hán, không sợ động đất, không sợ lũ lụt cuốn trôi. Nếu mỗi người đều giữ được chùa ấy trong tim, thì cần gì phải xây một ngôi chùa bằng gạch nữa?"
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026
Mời Xem : 'PHÚT ĐĂNG QUANG - Thơ Duy Anh
19/7/2026
-
Mít không chỉ có mùi vị ngon ngọt nó còn mang tới rất nhiều lợi ích sức khỏe. Tuy vậy, mít không “lành” với tất cả mọi người. Có nhiều ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
☘ Ở lứa tuổi trung học, học trò con trai ít khi ăn hàng. Tôi nhớ hình như trước cổng sau của trường Phan Thanh Giản không có nhiều hàng q...


.jpg)

.jpg)

BS THI ANH.jpg)