CON BỌ NGỰA TRÊN GIÀN HOA THIÊN LÝ
Hoài niệm Tây Ninh
Nhớ thuở hoa niên thời trung học. Chạnh lòng hoài niệm đất Tây Ninh- VV.Ký
Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026
CON BỌ NGỰA TRÊN GIÀN HOA THIÊNL LÝ
CON BỌ NGỰA TRÊN GIÀN HOA THIÊN LÝ
KÍNH MỜI ĐỌC VÀ HỌA THƠ :TÌNH XƯA ' CỦA HỒ NGUYỄN
TÌNH XƯA
Tình xưa đã khuất mất lâu rồi,
Le lói âm thầm nhớ nhắc tôi.
Một thuở yêu thương tha thiết đắm,
Bao ngày âu yếm đậm khôn vơi.
Môi hồng trao đổi luôn sâu nặng,
Mắt biếc nhìn nhau mãi tuyệt vời.
Thời thế bỗng nhiên thay đổi sớm,
Người yêu chuyển hướng rẽ xa nơi.
*
Quê nhà một bóng một mình tôi.
Dạ khó nguôi!!!
HỒ NGUYỄN (10-6-2026)
KÍNH HỌA: TÌNH CŨ
Tình cũ xa xôi vắng khuất rồi!
Ôm sầu ghi nhớ mãi trong tôi.
Bóng người như vẫn còn mê đắm,
Hình ảnh tuôn tràn đậm khó vơi.
Giọng ấm êm lưu se gắn khít,
Tiếng long lanh thắm chẳng xa vời.
Bến sông hò hẹn xưa in nguyện,
Hai trái tim bồng bột rẽ nơi.
JULIE DUNG TRƯƠNG (11-6-2026)
TÌNH HỜ
Tình mình em hởi sắp xa rồi
Non nước đổi màu cách biệt tôi
Nốc chén men nồng giây lãng đãng
Cạn ly bia lạnh phút chơi vơi
Kề môi thân lạc nơi trần tục
Tựa má hồn trôi cõi diệu vời
Có phải Ngưu lang lìa Chức nữ
Hay vì bèo dạt đẩy muôn nơi
Hưng Quốc
Texas 6-10-2026
KÍNH HỌA: TÌNH SẦU.
Mười sáu năm ly biệt Người rồi...
Mây xám mưa phùn rơi lất phất
Năm dài tháng rộng lệ khôn vơi...
Nhạt nhòa hình ảnh tình vời vợi,
Vật đổi sao dời người mỗi nơi.
Hồi tưởng ngày xưa say bến củ
Ân thầm chiếc bóng một mình Tôi...
ThaiLy: CHÁO CHỊ LUẬN
Ảnh: www.wildearthacupuncture.com
Đau bệnh đôi khi đến thật bất ngờ. Chẳng biết đâu mà đỡ; nhất là khi mà tuổi già gõ cửa với người đã sau thất thập. Là tôi chớ không ai.
Đang yên đang lành, rồi bỗng dưng ngã quỵ; mới vừa no, trong tích tắc đói so, mệt lả… Vài năm nay, cứ thỉnh thoảng “nó” lại ghé thăm. Để rồi sau đó, khi được thuốc men xong, ngủ giấc, tỉnh ra vừa đói vừa thèm, thèm gì to lớn cho cam, thịt cá… nói chung cái gì thoảng mùi gia vị là sợ nên món thèm khi ấy chỉ là chén cháo trắng, chỉ hạt gạo nấu nhừ với muối thôi. Chờ để được ăn, ký ức hiện về, để rồi: cháo nấu lên, nuốt không trôi vì nhớ hương vị Cháo Chị Luận. Đó là chén cháo:
Đậm hương lúa mới, phơn phớt xanh, màu xanh mạ non. Hạt gạo tròn hay dài đố mà thấy nữa, cháo nhuyễn bân, bỏ vào miệng vị béo của gạo quyện với vị mặn của muối… ôi mê đắm làm sao. Ngày ấy, ngày tôi bị lên trái (là bệnh Thuỷ Đậu), kiêng khem đủ thứ, bị “nhốt” riêng trong căn nhà “ma” mà có lần tôi đã kể, khi ấy tôi chưa biết gì, và cũng chẳng thấy gì, bạn tôi là chị Luận. Món cháo là do chị nấu, nấu bằng than củi, cháo chín sẽ được chị đánh nhuyễn trên tro nóng nên cháo rền đặc mà không nhão nước… nhìn ngon mắt mà ăn ngon miệng vô cùng. Từ đó, mỗi khi tôi bệnh chỉ mỗi chị Luận nấu tôi mới ăn. Sau này, tôi lớn và chị Luận không còn phụ việc cho Bà Nội nữa thì dù bệnh thế nào tôi thà nhịn đói chứ kiên quyết không ăn cháo. Bởi vì… cháo không ngon bằng Cháo Chị Luận. Tôi ghét cháo… mà lại nhớ chị khôn cùng. Hình ảnh cô gái nhỏ, da ngăm đen, tóc để chỏm cu, dài thòng, chị phải vén, rồi vắt qua một bên tai, thường mặc bộ bà ba ngắn tay đen hoặc nâu, miệng chị hơi móm nhưng luôn ẩn hiện nét cười…có lẽ chị hơn tôi vài ba tuổi cứ chập chờn ẩn hiện…
Để rồi bây giờ, tuổi già sức yếu, lại khơi khơi thèm cháo, năm 202…,
mà thèm cháo của những năm 195… hồi đó thì lấy đâu cho ra? Hương vị sao còn được, người nấu cũng có còn đâu?. Chỉ thương cho người “Ăn” cứ thèm và nhớ… Từ hôm qua tới giờ luôn à…
****
Và tiếp theo là câu chuyện hôm nay. Câu chuyện chỉ có “Tim với Hoa Hồng”.
Nhớ câu nói của Bà Nội ngày xưa mỗi khi gặp điều đắc ý, đáp ứng cho nỗi chờ mong, hy vọng mang tính thầm lặng:
“Buồn ngủ gặp chiếu manh”.
Hôm nay, câu chuyện của tôi không chỉ vậy mà còn hơn thế nữa, đây là câu chuyện của Tấm Lòng. Tấm lòng của cô em con nhà chú. Nó làm cho tôi cảm động rưng rưng với từng cơn thổn thức. Sau khi tôi đưa bài “Cháo Chị Luận”, tuy chẳng bao giờ thấy em ấy cmt và cả like bất cứ gì trên FB, vậy mà sáng nay chưa đến 7g, điện thoại tôi reo, thấy và biết là của em ấy; tưởng chuyện gia đình, ai ngờ:
-Chị ăn sáng chưa?
Hơi ngạc nhiên, khi ấy tôi đang chuẩn bị bữa sáng, sắp ăn rồi, nên tỏ thật:
-Sắp ăn em à. Ăn liền thôi, chị chuẩn bị rồi.
-Mà chị ăn chưa?
-Sắp thôi.
-Chị đừng ăn. Em đem cháo xuống đây.
Tôi quá ngạc nhiên, sợ em mất công, vì nó không được rảnh rỗi như tôi:
-Thôi, mất công em ơi. Mà cháo ở đâu ra?
Em nói nhanh:
-Em nấu. Em nấu cho chị đó; chờ em đem xuống liền đây.
Tôi nín lặng giây lâu mới cất tiếng mà giọng nghẹn ngào, nước mắt chợt rưng rưng vì tôi chợt hiểu, nhưng vẫn hỏi:
-Là em nấu cho chị?
-Dạ, em nấu cho chị đó. Bằng than củi, gạo thơm, chớ chị nấu bằng bếp ga sao ra được cháo vừa nhừ vừa béo…
Ôi trời ơi. Tôi chợt hiểu: Tại bài viết hôm qua, mà em khổ mà em chìu tôi đến vậy. Tai hại thiệt, đây không phải lần đầu, tôi “nhận” hoài thôi, Tấm Lòng không Em này thì Em khác sau mỗi lần than thở. Tự dặn lòng: sẽ không than nữa, nhất là cái chuyện Thèm, mà cứ quên hoài.
Em xuất hiện liền trước cổng; tay xách nách mang, cả nồi cháo đang còn bốc khói… Thiệt tình, tôi nghẹn cứng. Con tôi lăng xăng mang tô ra, hai dì cháu trút cháo từ nồi qua tô, chừng như chưa vừa lòng, nó còn tặng thêm tôi cây chả nhà làm. Nhìn cây chả, nói là “cây” nhưng không phải cây mà là một cái “đù đày”, tên gọi này của nhà tôi, Nội tôi gọi vậy để chỉ cây chả được gói trong lá chuối, không gói thành cây, mà chỉ là cuộn lá mỏng không độn thêm lá như chả để bán… trong có chả. Hồi nhỏ, đó là thứ mà mấy chị em tranh giành nhau vì chỉ có “một và chỉ một”, bởi vì “đù đày” là cái cuối cùng vét bồn chả, gói một cây không hết, hai cây thì không đủ, thôi thì gói như vậy, đứa nào ăn cũng được. Giờ, em gói cho tôi y vậy, nhưng nhiều, to hơn ngày xưa. Đủ để tôi nhớ về ngày tháng cũ.
Xong việc, em quày quả ra về. Tôi ngồi ngay xuống, dừng món bánh mì, ăn ngay chén cháo. Món cháo hôm nay được nấu bằng than củi, như ngày xưa, tôi đang ăn, không chỉ là Kỷ Niệm mà của cả Tấm Lòng, của tình thương và ký ức… Tôi cảm động khôn cùng. Không biết có ai Ăn Cháo mà Bị Nghẹn như tôi không? Ôi, muôn vàn cám ơn em, cô em họ ít nói nhưng đầy đặn một tấm lòng.
Thai Ly.
Thứ Năm, 11 tháng 6, 2026
CÂY VÀ TRÁI TRÂM GỐI - Võ Hà Thu Giang
Quê tôi ở tận Tây Ninh
Có cây trâm gối có linh thiêng chùa
Những hôm nắng nóng ban trưa
Đi tìm bóng mát lúa thua trâm bầu
Xâch theo một mớ cần câu
Bắt vài con cá vớt rau lục bình
Quê hương tôi xứ Tây Ninh
Cách xa ngàn dậm điêu linh xứ người
Bao năm trăn trở ngậm ngùi
Làm sao quên được tiếng cười trẻ thơ
Một mình ôm lấy bơ vơ
Hướng về quê MẸ giấc mơ êm đềm
PHƯỢNG YÊU - Thơ Hưng Quốc Và Thơ Họa
PHƯỢNG YÊU
Lác đác mưa rơi gió lạnh lùng
Bâng khuâng hồi tưởng thuở tương phùng
Đón chào phượng nở yêu say đắm
Đưa rước trường tan nhớ thật lung
Lối cũ còn lưu hình kỷ niệm
Vườn xưa chưa nhạt dấu tình chung
Trớ trêu tạo hóa phân đôi ngã
Vạn dặm đông tây cách mấy trùng
Hưng Quốc (Texas 6-9-2026)
Giấc ngủ đêm trăng thật lạ lùng
Cùng người tri kỷ được tao phùng
Thân kề, vai sát... tình trao trọn
Lòng rộn, tim hòa...mộng đắm chung
Bất chợt làn môi dần lạnh ngắt
Và rồi ánh mắt bỗng mông lung
Vòng tay xiết chặt đà buông thõng
Bóng nhạt nhòa phai...khuất vạn trùng.
Sông Thu
( 10/06/2026 )
MÙA BÃI TRƯỜNG
Mùa hạ năm ni chẳng lạ lùng
Cũng chùm Phượng đỏ giữa mông lung
Ve sầu gốc phố lời inh ỏi
Hoa sứ bên trời dáng thủy chung
Bản phấn ,học trò buồn tạm biệt
Mẹ cha ,con cái rộn trùng phùng
Bạn xưa ghi lại trang lưu bút
Giờ dẫu cách xa vạn dặm trùng
Songquang
20260610
Gió xua ghẹo dáng lá bung lùng,
Ánh phượng hiu hiu hẹn hiệp phùng.
Nắng chiếu lóe vàng tia đắm đuối,
Mây lan góc núi thả mông lung.
Đám trò ngơ ngác quanh tìm bạn,
Ve gọi vang ầm nhóm họp chung.
Kỷ niệm lâu rồi nay bỗng nhớ,
Giờ xa cách biệt vạn nghìn trùng.
*
Tấm lòng chân thực vẹn tình chung.
HỒ NGUYỄN (10-6-2026)
TỰ AN
(Họa tá vận)
Thanh thản nhâm nhi tửu Bản Lùng (*)
Mồi châm ý vị - thưởng Nem Phùng (**)
An nhiên tĩnh trí tiềm mơ tưởng,
Thanh thản khuây niềm vợi mộng lung.
Chí thú Cố Nhân đằm nghĩa cả,
Thân thương Bầu Bạn đắm tình chung!
Bắc Hà vốn chuộng người phong lãng
Vượt bể hề chi trải sóng trùng!!
Nguyễn Huy Khôi
10-6-2026
(*) Rượu San Lùng: Đặc sản của người Dao Đỏ, thuộc bản San Lùng, xã Bản Xèo - H.Bát Xát - T. Lao Cai.
(**) Đặc sản Nem Chua Phùng, thuộc H. Đan Phượng, TP. Hà Nội.
KÍNH HỌA: HÈ VỀ.
Tiếng Dế nỉ non...Mưa lạnh lùng...
Hè về xa cách ...Chờ tương phùng...
Nhìn cây Phượng đỏ hoa xinh đẹp,
Rộn rả sân trường nhớ quá lung.
Lưu bút ngày xanh còn giữ mãi...
Bãi trường vắng bóng bạn bè chung.
Thế rồi chia biệt nhau muôn hướng,
Nam Bắc Đông Tây ...Vạn dặm trường...
Mỹ Nga, 10/ 06/2023 ÂL, 25/04/ Bính Ngọ.
Còn đâu phượng thắm buổi tao phùng...
Lá xanh khơi gợi tâm tư nhớ,
Hoa đỏ nhạt nhòa ký ức lung...
Chung bóng tan trường niềm vui cũ,
Một mình đấy khách nỗi sầu chung...
Nhớ sao phượng thắm khi hè đến,
Chớp mắt thời gian mấy vạn trùng !...
Đỗ Chiêu Đức
Kính họa
06-10-2026
Con đường tình sử Phan Đình Phùng
Quán NHỚ chờ ai…rảo mắt lùng
Chiếc bánh phết kem màu sắc đẹp
Ly cà phê nóng khói mông lung
Mưa rơi lất phất bên hiên vắng
Gió tạt vù vù nước ướt chung
Kỷ niệm tình đầu…đâu trở lại
Nửa vòng trái đất cách muôn trùng
Kiều Mộng Hà
Jun.10.2026
Chốn cũ nhìn đâu cũng lạ lùng
Người nay đối mặt bất tri phùng
Con kênh vẫn đó vời xa ruộng
Dãy phố bây chừ mút tận lung
Dưới đất sân vườn nhiều mảnh lẻ
Trên trời gió nắng một bầu chung
Về thăm cố quận lòng man mác
Nỗi nhớ muôn xưa mãi điệp trùng
Lý Đức Quỳnh
KÝ ỨC XƯA.
KÝ ỨC XƯA.
Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026
DIÊN VĨ HOA VÀNG - Bùi Tho (CGS. NLS.Tây Ninh , Bảo Lộc
Giới thiệu cùng các bạn ,loài hoa dễ trồng , phát triển nhanh
CON BỌ NGỰA TRÊN GIÀN HOA THIÊNL LÝ
CON BỌ NGỰA TRÊN GIÀN HOA THIÊN LÝ Đàn bọ ngựa trên giàn thiên lý cũ Thuở bé thơ mẹ ru ngủ giấc trưa Con ôm mẹ chỉ lên con bọ nhỏ: -"...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
☘ Ở lứa tuổi trung học, học trò con trai ít khi ăn hàng. Tôi nhớ hình như trước cổng sau của trường Phan Thanh Giản không có nhiều hàng q...




.jpg)


