Thứ Năm, 10 tháng 9, 2026

' CẢNH HUYỆN HỒN THƠ " Thơ Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân Và Thơ Họa

 Bài xướng


KHÉO QUYỆN LỜI THƠ

Ngàn non núi thẳm quyện lời thơ
Nước đẹp hồ xinh liễu thẫn thờ
Nàng hỡi sáng tình kia nguyệt thỏ
Nụ chờ tươi mộng đó duyên tơ !
Ngang trời gió lộng mây hồng tỏ
Ngát điệu xuân mang ý thẩn thơ
Nhàn lãm cảnh trăng mầu dịu thở
Ngân đàn nhịp trổi nhạc hòa thơ !

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân
( 08/09/2026 )


Thơ Họa :


CẢNH GỢI HỒN THƠ

Một vùng mây nước đẹp nên thơ
Mờ khuất xa xa bóng miếu thờ
Mải miết đàn chim về dốc cỏ
Mỏng manh sương trắng phủ màn tơ
Miên man ngọn gió khơi niềm nhớ
Mê mẩn tâm hồn dậy ý thơ
Mơ mộng gieo vần theo nhịp thở
Miệt mải say đắm thả hồn thơ.

Sông Thu
( 08/09/2026 )

        VỢ QUỞ
          (Hỷ thi - Bát vĩ đồng âm)

Suốt ngày trăng gió thẩn cùng THƠ,
Xin rước cụ lên ngự bệ THỜ "!"
Sống áo lôi thôi... người vướng NHỢ,
Thư phòng luộm thuộm...nhện giăng TƠ"?"
Từ ngôn rỗng rễnh nhàm văn SỚ,
Chữ nghĩa lồm nhồm sáo ý THƠ "?"
Đã thế,...lại còn nhung với NHỚ...
Rạc đời hư huyễn...khổ vì THƠ"?!"

                         Nguyễn Huy Khôi
                                08-9-2026


             CẢ NGÀY THƠ 

Sáng sớm dậy rồi vội chép thơ 
Sáng nhìn ra ngõ mắt ơ thờ 
Sáng hiên cữa mở đôi tình thỏ 
Sáng nhện sương mờ giăng mảng tơ 
Sáng đẹp nắng mai lòng hé tỏ 
Sáng hồng mây nhuộm thắm vần thơ 
Sáng chiều vương vấn từng hơi thở 
Sáng cảnh ru hồn đêm nhả thơ …
                  
     Yên Hà 
      8/9/2026 

KÍNH HỌA: TÌNH THƠ

Nắng thả đồi xa nhuốm ý thơ,
Nước non nhớ lại dạ ơ thờ,
Ngày qua tháng tới ôm hương cỏ,
Năm đến tuổi chồng chất đứt tơ.
Nàng nỡ lên xe hoa bỏ xứ,
Nhân duyên kẻ ở bám tình thơ.
Người yêu vẫn mãi như hơi thở,
Nhịp kéo vận vần bung áng thơ.
*
Nhận ánh tia hồng theo thả tơ.

HỒ NGUYỄN (08-9-2026)




Thứ Tư, 9 tháng 9, 2026

CÂU CÁ NGOÀI BIỂN -Thơ Phan Thượng Hải và T.Họa

 

CÂU CÁ NGOÀI BIỂN

Quanh quẩn sông hồ thiệt chán chê
Câu ngoài biển cả hợp tài nghề
Cá to cần tốt càng thêm hứng
Trời rộng hồn mơ thấy cũng phê (*)
Dùng sức giúp cho người khoẻ mạnh
Xuất tiền thỏa mãn thú đam mê
Thể thao đắc ý trang nam tử
Mỗi chuyến đi về bụng hả hê.

(Phan Thượng Hải)
11/8/19


(*) Chú thích: Phê = rất sướng.


Thơ Họa:


CÂU CÁ TRÊN SÔNG

Quăng cần chỗ cấm, mặc cười chê
Hậu bối ngư dân quá ngứa nghề
Mé rạch nước hôi, sao có hứng
Giữa cầu nắng nóng, thiệt là phê
Ngồi chờ coi bộ đầy mong mỏi
Kéo thả xem ra rất mải mê
Cứ bắt riết rồi sông hết cá
Thú vui dân dã sẽ tung hê. (*)

(Phan Kim Thành)
11/8/19

(*) Chú thích: Dân dã = dân quê. Tung hê = bỏ đi, chẳng thiết gì nữa.

CÂU CÁ NGOÀI BIỂN

Câu cá nhốt hồ bị chúng chê
Sáng nay ra biển thử tay nghề
Cần tung đại hải xa ngàn ngút
Mắt ngó thênh trời rộng phủ phê
Nhô nhấp cái phao nom đã sướng
Quẫy quầy triều sóng thấy càng mê
Dây căng níu giữ kình ngư lại
Sảng khoái mồm cười dạ hể hê*

Lý Đức Quỳnh
29/8/2026



                THÚ CÂU AO NHÀ
                         (Hỷ thi)

Chữ đoản, tài hèn...chẳng ngại chê,
Ao con,cần thả lụy chi nghề?
Đôi nàng chắm cỏ...là thừa ních,
Vài chú chép giòn...cũng đủ phê.
Dăm bữa khai mào chưa thấy khoái
Mươi ngày quen nếp hóa thành mê!?
Nhàn cư..."bất thiện"...thì nên tránh,
Kiếm "CÁ" ngay nhà...VỢ...khó "Hê"!!!

                              Nguyễn Huy Khôi
                                     29-8-2026

Kính Họa Vận : NGHỀ CÂU CÁ BIỂN 

Mênh mông biển rộng đố ai chê
Uốn lưỡi mồi thơm nhử, một nghề
Cá bự cần câu tinh xảo hứng…
Trời xanh dây cước tốt thêm phê
Tay quay phấn khởi mà ưa mạnh 
Sức kéo phi thường cũng thích mê
Thể dục vui lòng, trang hảo hán 
Nở nang cơ bẳp bạn tung hê…!

MAI XUÂN THANH 
Silicone Valley August 29, 2026

HỌA: THÚ VUI ĐÁNH CÁ

Sông hồ đánh cá chẳng người chê,
Biển cả quanh năm cũng đúng nghề.
Nghề kiếm tiền thêm bao thú hứng,
Hứng vui đôi lúc thấy càng phê.
Phê bình mặc kệ mình nghe khỏe,
Khỏe mạnh gắng gồng miễn thích mê.
Mê cá yêu thiên nhiên biển sóng,
Sóng ầm trai trẻ sướng ha hê.
*
Hê ha thỏa mãn vậy mà mê.

HỒ NGUYỄN (29-8-2026)


SĂN THÚ RỪNG

(Họa 4 vần)
Các món ăn chơi cũng đủ nghề
Lập đi lập lại...chán rồi chê
Thú rừng săn bắn không chừng khoái
Phẩm vật thu về có lẽ phê
Mê mẩn hình dung, lòng háo hức
Mơ màng tưởng tượng, trí say mê
Nhưng rồi khi ngắm con mồi chết
Hối hận dâng tràn, dạ ủ ê.

Sông Thu (29/08/2026)


XEM HOA NỞ TRONG VƯỜN
        ( Họa bvđa)

Ngư phủ kiếm cơm ấy nghiệp nghề
Việc làm như rứa có đâu chê
Bài trò giải trí phô tài nghệ
Bịa chuyện tiêu sầu thấy nghiệp mê
Hại vật vui cười…trông mặc kệ
Nhọc thân ác độc …ngó ê hê
Vào vườn sáng sớm xem hoa hé…
Nụ biếc tầm Xuân nở…quá phê!

songquang 
20260829


KÍNH HỌA: QUÊ NGOẠI.

Quê ngoại chiều chiều câu cá Trê
Ao Hồ ruộng lúa trổ tay nghề
Câu Rô,Lươn,lóc ,Chạch,Mè Bóng...
Giữa ruộng cái Bàu câu rất phê "1"
Câu Cấm,câu cần nhiều loại cá
Lúa vàng chín gặt Cá ăn mê...
Trẻ già xách Đục đựng đầy cá
Thành tích Cá câu sướng hả hê...

Mỹ Nga, 29/08/2026 ÂL, 17/07/ Bính Ngọ.


  THU ĐIẾU (3)

Thu hồ cảnh vật đẹp không chê
Xuồng nhỏ cần buông chẳng nghiệp nghề.
Bèo dạt vàng rơi tâm vẫn lặng
Cá ghì tay giật sướng còn phê.
Lạc loài cánh nhạn lòng xao xuyến
Tĩnh lặng sắc trời dạ mải mê.
Khoang trống thuyền về thôn vắng ngắt
Trên sàn sóng xoải nguyệt chê hê !
                  
 Mailoc    08-29-2026


OÁ MẢI MÊ

Lần đầu ra biển chớ cười chê!
Thấy họ đi câu, cũng ngứa nghề.
Giật được thờn bơn ôi sướng quá!
Kéo luôn cá đối thật là phê!
Chăm chăm chú ý nên quên hết.
Chỉ biết dòm chừng hóa mải mê.
Giải trí không quan tâm thế sự,
Thảy coi như rác hãy tung hê!

Đỗ Quang Vinh 
phụng hoạ
29-8-2026


Thai Ly: XE LAM (T.Vấn Và Bạn Hửu )


              Xe Lam Ngày Xưa (Ảnh: Tác Giả gởi)

Hôm qua. Đến một TTTM, chợt thèm món quê, ghé quầy “đậu hũ”. Ha…ha…đậu hũ lại trưng bày trên chiếc Xe Lam. Thế rồi… con trai chụp ảnh, con gái đăng hình, còn kèm hai câu thơ quá là tự do:

      “Em không chê anh nghèo thì ngồi lên đây anh đèo

        Băng qua phố phường nhiều vấn vương, băng qua một mùa dài yêu thương”.

            Câu chuyện cũ chợt tái hiện. Kể nghe nhen. 

          Chúng tôi biết nhau từ năm 1968. Chỉ là “mày đưa mắt liếc” theo kiểu học trò… thời gian dài tiếp theo, đường ai nấy đi, thỉnh thoảng vẫn gặp lại nhau theo kiểu: chào hỏi bâng quơ. Chuyện tình của người ta, tôi biết. Chuyện bè bạn của tôi, họ cũng biết. Ấy vậy rồi không hiểu sao, năm 1978 người ấy lại quay về quê tôi công tác. Cuối tuần, vẫn gặp nhau, cơ bản là anh ta chỉ chơi với các em và Bà Nội tôi… lân la vậy, kể như thân thiết. Những khi gặp nhau, toàn nói chuyện mênh mông… Sau đó, tôi nhớ, nói chuyện tào lao hoài cũng chán. Tôi, khó lòng nói chuyện mà không có “cười”. Người gì mà vừa khô, mình đùa mà cứ “im re”, vừa khờ, mình chọc cũng chỉ im lặng. Nên tôi buồn bèn bày ra chuyện “bói bài”.   Vậy là anh ấy lân la xin “một quẻ”. Lòng mừng khấp khởi, sắp có chuyện vui đây. Bộ bài được đem ra, thầy xóc trước, rồi chìa bài, người xem quẻ xóc tiếp và “kinh”. Thầy xếp bài chuẩn bị “phán”. Ô hô, thật không phải lúc, khách đến, mà khách lại là “má ổng”. Đi đâu vậy trời? Là tìm má tôi. Quen mà. Vậy là tan chuyện bói bài. Nhưng dụ tôi:

                – Đàng nào anh cũng đi dạy. Để sáng anh qua chở em ra bến xe rồi anh đi lên trường, khỏi mất công tụi nhỏ. (Khi ấy, tôi xuống trường bằng xe lam, xe cất kỹ vì… không có xăng đi, mua chợ đen mắc đã đành, tôi không ngại nhưng bị góp ý là “tiểu tư sản” nên… ghét).

           Tôi hơi ngần ngừ rồi cũng gật đầu đồng ý. Chở được hai lần chớ mấy, tới hôm ấy sao là lạ. Đường cũng khá xa, mà cứ cắm cổ đạp, không nói gì. Buổi sáng, trời yên gió, đâu đến nổi “mệt” mà nói không ra hơi? Tôi cũng im luôn. Để xem “con tạo xoay vần đến đâu”(câu này của cụ Nguyễn Du, cho con mượn nghe). Ra đến bến xe lam, tắp xe đạp vào đuôi xe, chỗ để hành khách leo lên, tôi leo lên, đã ngồi yên vị nhưng… ủa, sao chưa chịu đạp xe đi cà? Tôi hơi lạ, chưa kịp nói gì, thì thấy tay “ảnh” run run rút từ túi áo một phong bì, dúi lẹ vào tay tôi giọng nói lại càng run hơn:

                   – Anh gửi em. Trả lời anh nghe. 

             Tôi hơi ngần ngại, nhưng cũng cầm, miệng còn nói thêm:

                  – Gì mà nghiêm trọng vậy? Mấy bữa nay sao không nói? Gặp hoài…

              Vậy rồi, trường ai nấy về. Hihi… tôi thật sự rất tò mò, không biết chuyện gì, nhưng xe đã đủ khách, sắp chạy. Xuống trường thì lo mà dạy… Trưa mới thoả dạ tò mò. Ha…ha…buồn cười quá. Chưa từng “tỏ tình”, chưa nói “yêu thương”, mà lại viết “thơ cầu hôn” còn dặn “…em trả lời sớm để anh lo liệu”. Mấy dzụ này mà biểu tui viết thơ thì kể như “ngàn năm mây bay”. Cho đến cuối tuần mới lại gặp nhau. “Ảnh” nhìn tôi chờ đợi. Tôi mở máy tốc hành: 

                  – Anh làm gì “ớn” vậy? Gặp hoài sao không nói, bày đặt viết thơ còn chờ ra bến xe lam mới đưa nữa. Đưa thơ mà cũng “run”. Còn hối trả lời gấp là sao? Gấp gì mà gấp, chưa nói gì mà biểu người ta ưng?

              Mắc cười, ảnh ngớ người, khai thiệt:

                  – Em nhớ hôm em bói bài cho anh không? Anh định “nắm tay” em “tỏ tình” thì bà già anh tới, sao nói nữa? Nên anh nghĩ viết thơ dễ hơn.

              Tôi trêu thêm:

                  – Vậy nếu bị trắc trở xem như tại má anh. Hôn nhân toại nguyện là nhờ chiếc xe lam?

             Trời ơi. Cũng chỉ đáp lại là sự “im lặng”. Sao đây ta? Người thì thích đùa, người thì không những không đùa mà cũng không biết đùa luôn. Nếu  kết hợp sẽ ra sao?

Thứ Ba, 8 tháng 9, 2026

' BIỂN TÌNH " Thơ Đức Hạnh và Mời Họa

 

Kính mời quý thi hữu, xem và có thể họa thơ giao lưu cho vui! Đức Hạnh xin cám ơn thật nhiều.


BIỂN TÌNH


Biển ước sông tình trỗi nhạc lên

Tình thu biển dậy hát vang rền

Trăng cười biển mộng vui tình nghĩa

Biển đọng hương tình thắm những tên

Biển vọng chân tình trao nghĩa thắm

Tình khai biển mộng trỗi thơ rền

Thuyền yêu cập biển tình lưu luyến

Biển mãi chung tình ước vọng bên…


Đức Hạnh – 06092026


Thơ Họa;


LỄ HỘI ĐÊM RỪNG

Chất củi thêm vào, nổi lửa lên
Nhạc vang rộn rã, tiếng ca rền
Chân đi uyển chuyển theo từng nhịp
Thân lắc nhịp nhàng chuyển mỗi bên
Phần phật gió lùa, sương xuống đẫm
Rì rào suối chảy, thác ngân rền
Càng khuya, tâm trạng càng hưng phấn
Lễ Hội Đêm Rừng...nhớ mãi tên.

Sông Thu (06/09/2026)


CHUNG HỌA: ĐÊM LỄ HỘI

Ầm ầm nhạc trỗi sóng bùng lên,
Vang dội ngân nga tiếng vỗ rền.
Ỏng ẹo dáng xinh theo kéo nhịp,
Nhẹ nhàng lê bước thả từng bên.
Mồ hôi nhễ nhại mi môi ướt,
Thát nước tung toe ập tiếng rền.
Hứng thú đêm về tăng thắm mướt,
Đêm Rừng Lễ Hội nhớ luôn tên.
*
Nhạc hú yêu thầm kéo dáng lên.

HỒ NGUYỄN (06/9-2026)



                   HỎI TRỜI
             (Tá vận - 4 vận)
                  Hoán vận

Thảm họa từ đâu chợt khới lên,
Dân tình bi thiết tiếng kêu rên?!
Nào hay bão thốc - tai ùa đến,
Đâu biết lũ tràn - họa cận bên?!
Cửa nát,nhà tan, người nháo nhác,
Băng trôi, núi lở, thác xô rền!?
Sinh linh điêu đứng khàn kêu cứu,
Mất tích - ích gì - nhắc tuổi tên?!

                        Nguyễn Huy Khôi
                                06-9-2026

 HỘI LÀNG
                          (4 vận)

Hội làng ,chiêng trống rộn vang lên,
Xóm ngõ lung linh rực ánh đèn!
Rước kiệu, trẻ già xôm góp mặt,
Đua thuyền, trai gái rộ ghi tên.
Ngược xuôi nhộn nhịp giương cờ phất,
Đây đó râm ran nổ pháo rền!
Nguồn cội thiêng liêng hồn Tổ Quán,
Xa gần con cháu hẹn về bên!

                            Nguyễn Huy Khôi
                                    07-9-2026

SAU MƯA TRỜI SÁNG.

Hễ gió đăng đàn, bão nổi lên 
Tàu thuyền nghiêng ngửa, sóng lan rền 
Mưa rơi, cây đổ, đường thành biển 
Nhà ngã, nước tràn, phố mất tên 
Muông thú ngác ngơ tìm chỗ trú 
Chim trời hoảng loạn ríu thanh rền
Rồi sau giông tố, vầng dương rạng 
Cuộc sống tươi màu sẽ cập bên.

LAN.
(07/09/2026).


THUYỀN & BIỂN
( họa 4 vận)

Thuyền sẵn sàng rồi đợi nước lên
Nước tràn cuộn sóng tiếng kêu rền
Biển tình ướp mộng hoài thương cảm
Thuyền mộng giao tình mãi nhớ tên
Biển bỗng thét gào gây bão tố
Thuyền đành đau khổ tấp vào ghềnh 
Mới hay..duyên phận đều do số
Dù có  nặng tình khó ở bên

songquang 
20260907


Kính Họa Vận : ĐI KINH TẾ MỚI…

Đi kinh tế mới núi rừng lên
Vách đá đồi cao sấm sét rền
Róc rách suối nguồn nghe nhẫn nại 
Nỉ non khỉ vượn thấy lâu bền 
Bên nhau hội tụ gia đình họ
Sát cánh đoàn viên quyến thuộc tên
Thiếu thốn tai ương tình ruột thịt
Thuỷ chung phu phụ vẫn kề bên…!

MAI XUÂN THANH 
Silicone Valley September 7, 2026


Thanh Hà: Mùa Thu Bí Ngô (T.Vấn Và Bạn Hửu )

 




Ảnh (Tác Giả gởi)





Trong bốn mùa, mùa nào cũng có nét đẹp riêng của nó cả.

Xuân là tiết giao thời từ giá lạnh sang tươi vui. Cây bắt đầu chuyển mình nhú lộc non mơn mởn. Là tết Nguyên Đán nhà nhà người người rộn ràng chào đón cầu mong năm mới sẽ còn hạnh phúc may mắn hơn năm cũ.

Hạ ấm áp, ngàn hoa khoe hương sắc, ong bướm lượn la đà. Học trò kết thúc niên học náo nức về những ngày nghỉ được rong chơi thoả thích. Người lớn cũng mong có những ngày nắng ấm để tạm gác lại công việc đơn điệu nhàm chán thường nhật, ra nô đùa cùng sóng biển.

Đông giá lạnh, gió bấc tái tê, tuyết phủ trùm lên vạn vật một màu trắng tinh khôi đến loá mắt. Những người thích thể thao cục cựa mở nhà kho mang đôi giày trượt ski và quần áo giữ ấm sẵn sàng cho các chuyến lên núi. Là mùa ông già Noel sẽ cỡi con tuần lộc mang quà phân phát cho mọi trẻ con trên thế giới.

Nhưng hình như mùa thu mới là đề tài bất tận cho các thi, văn, nhạc sĩ viết về nhiều nhất. Các nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư săn lùng các phong cảnh đẹp quyến rũ mê hồn.

Là mùa của rừng phong lá đỏ, trong truyện Kiều thi hào Nguyễn Du có nhắc:

Rừng phong thu đã nhuốm màu quan san

…Vầng trăng ai xẻ làm đôi

Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường

Là mùa của lá vàng xào xạc rơi:

Em không nghe mùa thu/ Lá thu kêu xào xạc

Con nai vàng ngơ ngác/ Đạp trên lá vàng khô

(Tiếng Thu, Lưu Trọng Lư)

Là mùa của những tâm hồn mơ mộng tìm đến nhau trên lối đi bộ dọc theo hai bên bờ sông Seine. Lác đác vài nhóm nhỏ tụ họp lại mang nhạc cụ ra chơi, từng đôi nhịp nhàng dìu nhau theo âm thanh dìu dặt của điệu valse, tango, slow…

Khách qua đường đứng lại lặng nhìn, rồi chừng như không cưỡng lại được tiếng nhạc du dương mời mọc, cũng hoà vào không khí lãng mạn. Ánh nắng chiều vàng mùa thu xuyên qua kẻ lá chiếu xuống các thân hình uyển chuyển xoay tròn theo điệu luân vũ, làm tôi nhớ đến mấy câu thơ của thi-sĩ-tình-yêu Nguyên Sa:

Mai tôi đi dù hôm nay đang vào thu

Giòng sông Seine đang mặc áo sương mù

Đang nhìn tôi mà khoe nước biếc

Khoe lá vàng lộng lẫy lối đi xưa (Paris, Nguyên Sa)

Là mùa gây xao xuyến cho những trái tim nhạy cảm:

Ô hay buồn vương cây ngô đồng

Vàng rơi! vàng rơi! thu mênh mông (Tỳ Bà, Bích Khê)

Hoặc ngậm ngùi cho sự từ ly của hai người yêu (hay vợ chồng):

Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo

Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi

….Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa

Trên cõi đời nầy…

Từ nay mãi mãi không thấy nhau…

(Mùa Thu Chết, nhạc ngoại, lời Việt Phạm Duy)

Mùa thu không chỉ có màu vàng và đỏ, mà còn có cả một bầu trời sương phủ:

Em ra đi mùa thu/ Mùa thu không trở lại

Em ra đi mùa thu/ Sương mờ giăng âm u

(Mùa thu không trở lại, Phạm Trọng)

Nhưng đặc biệt vùng cao nguyên nơi tôi sống, bầu trời mùa thu xanh một màu thăm thẳm đến khó rời ánh mắt, dõi tìm xem đâu là Vô Tận, Vô Biên trong cái Vô Cùng.

Anh mong chờ mùa thu

Trời đất kia ngả màu xanh lơ…

…Anh mong chờ mùa thu

Tà áo xanh nào về với giấc mơ

Màu áo xanh là màu anh trót yêu

Người mơ không đến bao giờ

(Thu Quyến Rũ, Đoàn Chuẩn)

Tôi thích thơ thẩn xuyên qua các cánh đồng xanh mà ngọn cỏ hơi úa vàng chứ không còn mơn mởn như dạo tiết hè. Hoặc lang thang vào rừng lá đã rụng gần hết chỉ còn trơ gốc cành khẳng khiu, hoà vào sự tĩnh lặng của không gian. Thỉnh thoảng nghe vài tiếng chim chuyền cành hót gọi bạn, gió hiu hiu thổi nhẹ cho vài chiếc lá còn sót lại rì rào xao động.

Hoặc leo lên dốc đồi thấp mà dọc theo lối mòn có những băng ghế gỗ, từ đó ngồi ngắm nhìn quang cảnh thành phố phía dưới. Xe cộ như những con ốc tí hon bò chậm chạp theo con đường giờ chỉ còn là một vệt loang loáng nhựa ngoằn ngoèo. Phóng tầm mắt qua ngọn đồi đối diện, nơi các ngôi nhà nằm lác đác. Nghĩ về những người sống bên trong, giờ nầy họ làm gì? Đang bình thản uống cà phê nghe điệu nhạc folklore vùng núi Alpes (dân ca Thuỵ Sĩ) phát ra từ chiếc radio đời cổ hay đang săn sóc các chị bò sữa, hay chải lông cho bầy ngựa?

Cuộc đời người nông dân ở đây tuy cũng làm những công việc đồng áng nặng nề nhưng sao họ an nhiên hạnh phúc thế.

Nơi tôi sống cũng được gọi là thành phố, nhưng là một thành phố nhỏ. Tôi có thể mượn lời một bài thơ để diễn tả:

Phố núi cao, phố núi trời gần

Phố không xa nên có tình thân

Đi dăm phút đã về chốn cũ…

(Một Chút Gì Để Nhớ, thơ Vũ Hữu Định)

Mở cửa ra đường, tôi đứng ngay trung tâm phố phường nhốn nháo. Nhưng chỉ vài bước chân là tôi đã hoà nhập vào thiên nhiên: Đồng ruộng, rừng thông, đồi dốc.

Ở đây dân tình rất thân thiện gần gũi. Người xứ khác đến cũng cùng nhận xét. Đó là lý do vì sao mà tôi không bỏ nơi nầy để di dời qua chốn khác. Những ai quen nhộn nhịp cho rằng ở đây tuy đẹp nhưng quá buồn, còn tôi thì thích cảnh bình yên tĩnh lặng.Tôi cũng yêu mùa thu. Với trời xanh không một gợn mây, với nắng vàng nhàn nhạt, với lá vàng lá đỏ vương đầy mặt đất. Với màu vàng tươi của các trái bí ngô.

Với màu vàng ươm tươm ra từ con gà tây to kềnh trong lò nướng.

Khi các quầy hàng rau cải trong siêu thị hay ngoài chợ trời bày những trái bí dưới mọi kích thước tròn dài to nhỏ cho khách tha hồ chọn lựa thì đó là báo hiệu mùa lễ Halloween.

Lễ Tạ Ơn, một tập tục đáng khích lệ ở Bắc Mỹ vào tháng 10 tôi được tham dự ba lần ở Vancouver nhân sang bên ấy: nhà em trai, nhà chị vợ của em trai và nhà bạn học mà dòng đời đưa đẩy được gặp lại sau hơn 40 năm rời trường.

Cũng cùng lễ Tạ Ơn nhưng dân Canada lại không tổ chức cùng ngày với dân Mỹ mà diễn ra sớm hơn cả tháng.

Ở châu Âu sao không có tập tục nầy nhỉ? Chắc vì họ là dân chính gốc, đất nước là của tổ tiên ông bà họ từ nhiều ngàn năm dựng lên chứ họ không phải là những di dân đi tìm đất mới nên họ không thấy có bổn phận hay trách nhiệm tạ ơn ai hết chăng?

Nhưng lễ Halloween thì năm nào đến ngày, mới chập tối là chuông cửa nhà tôi đã reng. Các bé trai gái mặc y phục đen hoá trang vẽ mặt mày thành các con ma dễ thương đến xin kẹo bánh.

Có câu chuyện cười về ma do cô cháu gởi, tôi chộp lại nguyên văn cho mọi người cùng đọc:

“Một cô gái rất sợ ma, phải đi học thêm buổi tối mà đường đi có đoạn rất vắng vẻ. Cô mong có người đi cùng cho bớt sợ.

“ Một hôm có chàng trai đạp xe chạy cùng chiều với mình, mừng quá cô chạy lên đi chung. Sau lúc trò chuyện, cô gái nói:

–Em vốn sợ ma lắm, mà đi đoạn đường nầy vắng em rất sợ, may là có anh đi chung.

“Chàng trai mỉm cười trìu mến nhìn cô gái, nói:

–Hồi còn sống anh cũng thế“

Lúc nhỏ tôi sợ ma kinh khủng. Theo thời gian thì tôi nhận ra “quỉ-người” mới đáng ghê tởm hơn nhiều.

Tôi có may mắn được tham dự nhiều lễ hội dân gian khá thú vị. Thí dụ như kỳ festival pumpkin gọi là Harvest Hullabaloo ở Spokane thuộc tiểu bang Washington tháng 9 vừa qua.

Hôm ấy là một ngày đầy mây xám, trắng:

Trời không nắng cũng không mưa

Chỉ hiu hiu rét cho vừa nhớ thương

(Mùa Thu Năm Ngoái, thơ Hồ Dzếnh).

Trên khoảnh đất rộng người ta bầy ra rất nhiều trái bí ngô–còn gọi trái bí đỏ–cho công chúng đến nhìn ngắm, hay leo lên ngồi chễm chệ để chụp hình kỷ niệm và…bán (tất nhiên). Mỗi chủ nhân dựng lều riêng, mỗi lều bán món hàng đặc biệt của mình. Ở khu thức ăn uống tôi thấy một hàng dàinăm bảy chục người sắp hàng chờ. Nhóm chúng tôi bốn người cũng sáp lại gần để xem có gì đặc biệt mà người ta kiên nhẫn chờ lâu thế. Thì ra là họ bán pumpkin donuts, tức là bánh bí đỏ.

Hai vợ chồng người bạn kêu em gái cứ đưa tôi đi vòng vòng xem thiên hạ trong lúc họ sắp hàng chờ mua cho tôi ăn thử cái donut bí đỏ chỉ mùa thu mới có bán.

Bánh nướng tại chỗ chín đến đâu bán đến đấy, mà người mua lại đông nên phải chờ hơn tiếng sau mới đến phiên.Tôi ăn một miếng để không phụ tấm lòng người mua đãi khách. Trời ơi nó ngọt sao là ngọt, gắt cổ họng chịu hết nổi. Cố gắng ăn gần nửa cái donut rồi đành đầu hàng.

Chuyến đi chơi Seattle chỉ là bất ngờ nhưng nhờ đó tôi mới biết nơi đây có cơ quan đầu não của Microsoft, Amazone, Boeing, quán cà phê đầu tiên khi Starbucks dựng

và nhất là đội banh bầu dục Seahawks nữa.

Tôi khám phá thêm vùng đất khác của Hoa Kỳ. Với tôi, điều thú vị không phải nằm ở chỗ các nhà chọc trời, những công trình nhân tạo ngoại hạng hay những cám dỗ loé mắt mà là được ngắm nhìn phong cảnh thiên nhiên hoang dại, những cánh đồng lúa mì mênh mông gặt xong còn trơ gốc rạ vàng đến ngút mắt, vườn táo các loại dòn ngọt, lễ hội dân gian gắn liền với đất đai, cây cỏ.

Đi một ngày đàng học một sàng khôn, lời người xưa nói không sai.

Thanh Hà

Thứ Hai, 7 tháng 9, 2026

KÍNH MỜI XEM và HỌA (NẾU THÍCH) THƠ "NHỚ HUẾ THU"của HỒ NGUYỄN


NHỚ HUẾ THU

Sông Hương núi Ngự hiện xa hình,
Thu đến em dào dạt nét xinh,
Môi thắm mi long lanh mắt biếc,
Tóc đen vai ỏng ẹo lung linh.
Ngực bồng đón nắng mai nhô ửng,
Chân bước nhẹ nhàng khoe dáng in.
Ngào ngạt đóa hoa lan tỏa thoáng,
Tha nhân ngây ngất đắm say tình.
*
Sông Hương núi Ngự hiện nguyên xinh.

HỒ NGUYỄN (01-9-2026)


Thơ Họa ;



ĐƯỜNG LÊN SAPA

Đèo dốc...nhìn quanh sợ đứng hình
Mặc dù cảnh vật rất là xinh
Ảo mờ mây trắng dường sương phủ
Sừng sững rừng dày tựa núi in
Thác đổ ầm ầm âm bão tố
Gió vờn réo rắt giọng phong linh
Khách du vừa hãi vừa mê mẩn
Nguy hiểm, nhưng sao quá hữu tình !

Sông Thu
( 05/09/2026 )


THAM QUAN NÚI TÀ KÚ.*

Tà Kú chờ mong đã hiện hình
Ôi chà !phong cảnh đẹp và xinh
Cáp treo thưởng lãm ,nhìn sờ sợ
Phật viếng nguyện cầu ,ước hiển linh
Chim chóc lượn chao như bức vẽ
Sương mù giăng phủ tưởng màu in
Gồ ghề lối nhỏ theo triền núi
Ta bước rảo quanh..... quá hữu tình!

LAN.
(06/09/2026).

Tà Kú hay Tà Cú :Khu Du lịch Thuộc Tỉnh Bình Thuận


NHỚ HUẾ (Họa 4 vần)


Ngưỡng mộ đại danh tưởng nhớ hình  

Tràng Tiền qua lại lắm O xinh

Từ chân núi Ngự sinh nhân kiệt

Tự nước sông Hương dưỡng địa linh

Lăng tẩm đế vương, khu Đại Nội

Chung thanh Thiên Mụ, tiếng Thần Kinh

Hoàng triều Nhà Nguyễn trong Thành Huế…

Hoài niệm cố đô cảm cựu tình.


(Phan Thượng Hải)

9/5/26



KÍNH HỌA: NÚI NGỰ - SÔNG HƯƠNG.

Núi Ngự Sông Hương hiện rõ hình
Thu về lá đỏ cam vàng xinh...
Trên sông dòng nước màu xanh biếc
Thành phố đèn đêm dạ ánh linh...
Cảnh đẹp mùa Thu vào buổi sáng
Nắng vàng rọi chiếu bóng như in.
Bên cầu có dáng ai thoang thoáng,
Khiến kẻ Thi nhân say đắm tình...

Mỹ Nga.06/09/2026 ÂL,25/07/ Bính Ngọ.


TÌNH HUẾ

Sông núi xa xa hiện bóng hình,
Bao ngày sao vẫn nét tươi xinh.
Sóng xô bung áp mi cong biếc,
Gió phất treo nhành má ửng linh.
Trời tạt áng mây lơ lửng thửng,
Bờ sa ai bước bước như in.

Sông Hương xứ Huế bao lần đến,
Tim mãi lưu ghi đậm nghĩa tình.
*
Luôn nhớ bóng hình em gái xinh.

JULIE DUNG TRƯƠNG (BOSTON, MA ; 05 -9-26)



CỐ ĐÔ THÀNH NỘI

Núi Ngự Hương Giang cảnh chụp hình
Thu về man mác bóng em xinh
Tóc đen răng trắng, nơi nhân kiệt
Má ngọc môi son, chốn địa linh
Ngực nở mi cong, màu nước biếc
Eo thon dáng thẳng sắc mây in
Mùi thơm ngào ngạt bay thoang thoáng
Nữ tú nam thanh tuổi trẻ tình…

MAI XUÂN THANH (6-9-2026)

Chủ Nhật, 6 tháng 9, 2026

LẨM CẨM TUỔI GIÀ - Thơ Uyên Châu Vũ

 LẨM CẨM TUỔI GIÀ

Mấy hôm rày ta lại hay quên

Chưa rửa mặt đã pha cafe ghiền

Để nhớ đời đen như xa lộ 

Đi chơi vơi ngàn dặm không đèn


Châm điếu thuốc thả vòng số tám

Mơ hồ nghe tiếng hát trùng khơi 

Ra mở cửa thấy bờ sông vắng

Lở chuyển đò một chiếc xuồng trôi


Sáng ra chợ ta đều lẩm bẩm 

Để nhớ bửa nay sẽ mua gì

Nhớ những món ngày xưa mẹ nấu

Khoai môn lá dứa, canh củ mì


Trưa về ngồi đợi tiếng chuông reo

Dẫu biết tình xưa như bọt bèo

Thằng bạn cũ nói lời hứa hảo

"Một chầu bia" như gió bay vèo


Lửng cửng ta ngồi đếm số lon

Men cay đưa ta ngược lên cồn

Bóng em mê hoặc ngoài khung cửa 

Nhớ người huyễn mộng đỏ môi hôn 


Đêm nằm ngửa lơ mơ ngủ thức

Trên trần thằn lằn hoá khủng long 

Xua ta vào lủng cát sa mạc

Thân chôn vùi thần thức thăng thiên


Bổng tỉnh giấc ngọn đèn chưa tắt

Mà trời đã sáng rực ngoài sân

Chùm hoa tím lăn tăn rơi rụng

Đêm qua quên đóng cửa, hú hồn 


Uyên Châu Vũ

3/9/2026



MỜI XEM Thơ Uyên Châu Vũ : HUYỄN MỘNG

:




' CẢNH HUYỆN HỒN THƠ " Thơ Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân Và Thơ Họa

  Bài xướng KHÉO QUYỆN LỜI THƠ Ngàn non núi thẳm quyện lời thơ Nước đẹp hồ xinh liễu thẫn thờ Nàng hỡi sáng tình kia nguyệt thỏ Nụ chờ tươi ...