Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2026

Trang Thơ Hà Đặng (T8.2026. 2 ) NGĂN CÁCH 🌹TẶNG CON GÁI THỨ 3 NGÀY SN🌹 MẢNH TÌNH THƠ🌹EM VẪN MUỐN🌹EM NHỚ ANH🌹


 
NGĂN CÁCH

🌹
Em đứng đó...
Bên cội cây già úa
Lá rụng rời
Cây tơi tả xác xơ
Trời chiều nay nghe muôn nỗi bơ vơ
Từng chiếc lá lững lờ trôi xa mãi
Nếu biết được chuyện tình nầy ngang trái
Thà buổi đầu đừng xẻ ái chia ân
Để giờ đây thoáng trông bóng mây Tần
Tay nhặt lá tay lần tìm kỉ niệm
Người đã đến làm con tim lưu luyến
Trời vô tình gắn kết tiếng thủy chung
Ta yêu nhau dù biết chẳng tương phùng
Dù biết được Bách Tùng không chung lối
Mùa Thu đến lá vàng rơi vụng vội
Giọt mưa buồn hối hả rớt nơi nơi
Gởi đến nhau muôn vạn những câu lời...
...Yêu nhau nhé! Dù suốt đời ngăn cách
HD 05/08/26
TẶNG CON GÁI THỨ 3 NGÀY SN🌹

Năm xưa cũng tháng năm này
Trong vòng tay mẹ vai gầy bế con
Năm nay con chẳng bé con
Trở thành người mẹ...bên con của mình
Cuộc đời vốn chẳng đẹp xinh
Quay qua ngoảnh lại quanh mình niềm đau
Hình như ông tạo sắp bài
Thôi thì ! Cố trả tháng ngày cho xong
Nhân nay SN tuổi hồng
Chúc con vui vẻ trên dòng thời gian
Muộn phiền xin chớ đeo mang
Hãy lo tìm chút bình an cho mình
Chúc con luôn đẹp lung linh
Như vầng trăng sáng rung rinh giữa trời
Nụ cười tươi đẹp rạng ngời
Thêm câu danh lợi cho đời yên vui
HD 06/08/26

MẢNH TÌNH THƠ🌹

Thu về trong dạ nhớ miên man
Ngấn lệ từ đâu cứ chực tràn
Đâu đó muôn vàn lời ai gởi
Chuyện tình dịu vợi đợi chờ ai???
Thu về cho sắc lá vàng phai
Lá rụng đầy sân lá trãi dài
Ôm ấp từng ngày bao nỗi nhớ
Thu về! Trăn trở mảnh tình thơ
HD 07/08/26
EM VẪN MUỐN🌹

Em vẫn muốn mình là hoa tằm gởi
Quấn dây leo chờ đợi buổi tương phùng
Em muốn mình luôn giữ chữ thủy chung
Để cho phải Bách Tùng không xa cách
Em vẫn muốn tay em anh nắm chặt
Thề bên nhau muôn kiếp chẳng xa rời
Em muốn tình vẫn đậm nụ hôn môi
Mà trong đó không vương mùi vong bội
Em vẫn muốn tình ta tròn chung lối
Bước độc hành đừng vội chỉ mình em
Em muốn ta cùng sánh bóng chung rèm
Trong ánh sáng dù bóng hoàng hôn tối...
HD 11/08/26
EM NHỚ ANH🌹

Em nhớ anh như con thuyền nhớ bến đỗ
Như dòng sông buồn nhớ con nước chảy trôi xa
Em nhớ anh như lá nhớ cành hoa
Mà nơi đó đậm đà câu hương lửa
Em nhớ anh không biết bao nhiêu lần nữa
Nhớ vô cùng lời anh hứa yêu em
Em nhớ anh trong khoẳng lặng trời xanh
Bóng tình ấy sao mong manh như sương khói
Em nhớ anh bao lần em muốn gọi
Tên anh về trong những lúc đêm thâu
Em nhớ anh từ câu nói ban đầu
Và nhớ mãi câu tình sâu hò hẹn
HD 12/08/2626

TA TÌM NHAU ANH NHÉ🌹

Anh đã hứa dù lá Thu vàng úa
Thì trọn đời vẫn ôm cả tình nhau
Vòng tay kia luôn ấm áp ngọt ngào
Tay vẫn mãi trong tay nhau anh nhé
Trời vào Thu lá vàng rơi nhè nhẹ
Chợt nghe hồn khe khẻ nhớ lời ai
Suốt cuộc đời tình ta chẳng đỗi thay
Dù chiếc lá có vàng bay theo gió
Tình yêu đó xin ai đừng buông bỏ
Lời hẹn thề vạn thuở nhớ đừng quên
Mùa Thu về nghe nỗi nhớ dần lên
Vòng tay ấy... ta tìm nhau anh nhé!
HD 13/08/26

VẪN RƠI! -Thơ Đông A và Thơ Họa

Tranh Hứa X.Trườg

VẪN RƠI!

(Mượn ý thơ QUÊN-Songquang)
Có nói…Đừng rơi! Lá vẫn rơi
Gian truân, thử thách định do trời
Vàng bay để nụ vui bay bổng
Sóng vỗ cho người ước nghỉ ngơi
Xanh tóc đâu e đầu sẽ trắng
Hồng môi cố giữ miệng luôn cười
Phải đau, phải ngã cho đôi mắt
Càng sáng long lanh trước cuộc đời.

Đông A
10/8/26



Thơ Họa:


ÚA RƠI

Lộc biếc đơm cành tiễn úa rơi
Hết đông, xuân đến rực xanh trời
Sông ngoài vạn thẳm dòng luôn chảy
Biển giữa ngàn trùng sóng chẳng ngơi
Mỗi bước đi qua làm gối mỏi
Từng nơi trú lại để môi cười
Sau mùa lá rụng, hoa bừng nở
Mới lạ sinh sôi diễm tuyệt đời

Lý Đức Quỳnh
12/8/2026


VẪN YÊU ĐỜI.

Mưa hay nước mắt của tôi rơi
Lầm lũi bước lê giữa đất trời
Mỗi giọt nhẹ lăn khi dạo bước
Từng đêm thầm khóc lúc nằm ngơi
Buồn thì lặng lẽ nghe tim quặn
Vui lại xôn xao nhoẽo miệng cười
Tâm trạng đổi thay theo cảm xúc
Nhưng lòng luôn thấy vẫn yêu đời.

LAN.
(12/08/2026).


                THUẬN THIÊN

Sao Băng lóe sáng!...vụt vèo rơi,
Vũ trụ hợp tan thuận luật trời.
Dông tố khôn lường khi bão nổi
Sóng ngầm đáng sợ lúc triều ngơi?
Đất đai bồi tẩm tươi chồi thắm,
Hoa trái sinh sôi sáng nắng cười!
Buông bỏ thị phi nơi thế tục,
An nhiên vững bước trải trường đời.

                            Nguyễn Huy Khôi
                                   13-8-2026


KÍNH HỌA: VÒNG ĐỜI. "LUÂN HỒI".

Mùa Thu cây héo lá vàng rơi...
Mưa lạnh Sấm vang cả đất trời.
Gió cuộn lá vàng bay lả tả...
Đời người như chiếc lá an ngơi.
Thời gian thay đổi ,Vô thường luận,
Họa Phước, rủi may ...Miệng vẫn cười.
Tóc bạc,tóc xanh do số kiếp,
Vạn loài sanh chúng ...Theo Vòng đời...

Mỹ Nga, 12/08/2026 ÂL, 30/06/ Bính Ngọ


.MINH HỌA: KỶ NIỆM KHÔNG VƠI

Thu sang lác đác lá vàng rơi, 
Mây trắng vây quanh phủ kín trời.
Chim ngại kéo đàn bay uốn lượn, 
Hoa thương thơm ngát ửng xa ngơi. 
Ngày xưa đôi mắt em tươi tắn, 
Thuở ấy môi ai vọng tiếng cười. 
Mấy chục năm qua anh vẫn nhớ, 
Hình em luôn mãi đẹp trong đời.
                           *
Tuổi thơ ta cứ ẩn không vơi.

HỒ NGUYỄN (12-8-2026)


VẼ XONG ĐỜI

Đời người chẳng khác cánh hoa rơi,
Tránh khỏi làm sao được mệnh trời.
Sống cứ ôm đồm bao của cải,
Chết đi bỏ lại hết cơ ngơi.
Đám tang nức nở thòng khăn trắng,
Bữa tiệc hân hoan rộn tiếng cười.
Biệt thế gian về nơi chín suối,
Bức tranh vân cẩu vẽ xong đời.

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
12-8-2026


CHIỀU BUỒN TỰ NGẪM…

Chiều buồn nhìn thấy lá vàng rơi
Bảng lãng gió đưa tận cuối trời
Rễ mọc quanh năm nào được nghĩ
Chồi bung suốt tháng chẳng khi ngơi
Phù sinh ngẫm lại  vui rồi khổ
Cõi thế suy đi khóc với cười 
Mấy nỗi nghìn xưa luôn lẩn quẩn
Cũng theo mưa nắng chước trong đời

songquang 
20260812


  SƠ  THU

Sân ngoài một chiếc lá vàng rơi
Xao xuyến hồn ta chạnh đất trời !
Nắng hạ gay gay còn chửa dứt
Ve sầu ra rả vẫn không ngơi.
Mơ màng khóm trúc sương rây rắc
Ẩn hiện làn mây nguyệt nhoẻn cười.
Đất khách sơ thu lòng cảm khái
Lòng quê man mác lạnh nguồn đời !
      
Mailoc
      08-12-2026


  HIỂU LẼ THƯỜNG

Nhú chồi - đã dự báo buông rơi,
Xuống cội hồi sinh tắm nắng trời!?
Bão trút họa hiềm...cầu vãn vợi,
Mưa nhầu hoạn nạn...ước nguôi ngơi.
Nhân tình bạc thếch trò ma mị,
Thế sự buồn tênh chuyện khóc cười?!
Tận thấu vô nhân là  trẩm rữa,
Dặn lòng tu tỉnh gắng trau đời! 

                              Nguyễn Huy Khôi
                                     13-8-2025

LÁ CHƯA RƠI 


Thu vừa trở giấc , lá chưa rơi

Nắng hạ còn oi nóng đất trời

Chim sẻ  im hơi tìm bụi trốn

Ve sầu bặt tiếng lủi lùm ngơi

Heo may chửa tới mơ nhung nhớ

Tuyết trắng còn lâu mộng mĩm cười

Thoáng nghĩ bâng khuâng nhìn cảnh vật 

Từng mùa thay đổi quẩn quanh đời


Hưng Quốc 

Texas 8-13-2026


THÊM MỘT LẦN DẠI DỘT- Nguyễn Nam Trân Dicjh Từ Tiếng Nhật

 

THÊM MỘT LẦN DẠI DỘT

Bài này thì không phải là viết để giải sầu, mà vì tôi cảm thấy cần phải trần tình nghiêm túc với người đọc, khi một dịch phẩm của mình vừa trở thành thương phẩm, mang theo một số nỗi niềm không mấy dễ chịu của riêng tôi.
Mà đã mất công viết thì nên tỏ hết cả nguồn cơn luôn vậy.
Mọi sự khởi đầu từ một lời đề nghị đầy hảo ý. Người đề nghị là cô giáo của tôi thời đại học. Sở dĩ đề nghị là vì công ty làm sách mua bản quyền hai tiểu thuyết của Kawabata và tìm người dịch trực tiếp từ tiếng Nhật, dù cả hai tác phẩm đều đã có nhiều bản tiếng Việt rồi. Cô tôi đề nghị tôi hợp tác với nhã ý chia sẻ công việc cô cảm thấy nên làm. Còn tôi thì sung sướng vì bỗng nhiên lại có được cơ hội để chạm vào thế giới tuyệt mỹ và vi diệu của Kawabata, nên liều lĩnh nhận lời dù đang bận ngập đầu vì những công việc khác.
Trong hai tác phẩm đã được mua bản quyền, tôi chọn cuốn ngắn hơn vì biết mình ở trong hoàn cảnh khó khăn hơn để thực hiện bản dịch. Và ngẫu nhiên đó là cuốn Xứ tuyết.
Khi nhận lời thì tôi có cảm giác mâu thuẫn, vừa muốn thưởng thức cái đẹp vừa sợ tốn thời gian. Còn khi đã bắt tay vào làm thì tôi hiểu rằng mình quá ư dại dột, vì tác phẩm đúng là tuyệt đẹp nhưng quá khó! Khó nhất là nhiều chỗ trong tác phẩm được viết bằng trực giác chứ không theo logic đời thường, nên rất nhiều câu văn khó đoán ý tác giả, nhiều nội dung miêu tả không thể kiểm chứng trong thực tại. Có những câu tuy chỉ là lời thoại ngắn ngủi nhưng không hề dễ dịch. Tôi đọc bản tiếng Nhật thì hiểu theo hướng này, tham khảo bản tiếng Anh lại gặp cách hiểu khác. Quan điểm của tôi là không cố chấp theo một hướng nhất định, nên gặp chỗ lệch nhau thì cứ cân nhắc mãi. Nếu thấy những dấu hiệu ủng hộ cách lý giải của bản tiếng Anh thì tôi tự sửa mình, còn nếu thấy ngược lại thì cũng phải hết sức thận trọng. Rồi có nhiều chỗ quá khó về văn hóa. Cũng có thể nói là khó vì vốn hiểu biết của tôi hạn hẹp. Có khi tra cứu cả ngày lẫn đêm mới dịch được một câu... Vì tất cả những điều gian nan đó mà tôi phải mất hai tháng rưỡi mới hoàn thành bản dịch. Sở dĩ nói là “phải mất” vì nếu dịch bài nghiên cứu trong chuyên ngành, với dung lượng tương đương Xứ tuyết thì tôi chỉ mất khoảng hai tuần mà thôi.
Nhưng rốt cuộc thì quan trọng hơn lại là chuyện “ngoài lề”. Khi chính thức nhận lời thực hiện bản dịch thì tôi cũng đồng thời gặp hai vị lãnh đạo công ty làm sách, nghe họ giới thiệu về lực lượng biên tập viên “khủng” về số lượng và cực kỳ tài năng. Sau đó, vì một trong hai vị tôi đã gặp có liên hệ để nhờ vả, hỏi han một số điều lặt vặt, nên đôi bên cũng nhân tiện trao đổi về những nội dung trong công việc đang hợp tác cùng nhau. Tôi cảm thấy yên tâm và thậm chí rất mừng khi được biết phía công ty chủ trương biên tập chu đáo, minh bạch, luôn gửi bản dịch sau biên tập cho người dịch kiểm tra, trao đổi.
Rồi tôi đã đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác trong thời gian sau đó.
Đầu tiên là tôi bỗng đột ngột nhận thông báo rằng họ sẽ làm hồ sơ xin tài trợ cho việc dịch Xứ tuyết, và bảo tôi gửi gấp mấy chục trang bản dịch để hoàn thiện hồ sơ. Thật ra trước đó tôi có trao đổi với lãnh đạo công ty về việc giới thiệu dịch giả Nguyễn Nam Trân và bản dịch Buồn buồn phóng bút, với mong muốn họ sẽ xin tài trợ để xuất bản bản dịch này. Không ngờ họ gửi hồ sơ một lượt nhiều tác phẩm, trong đó có hai cuốn của Kawabata. Vì lúc đó tôi chỉ còn vài dòng là hoàn thành bản dịch nên đã gửi cho họ bản toàn văn, nhưng vì quá dễ dãi tin người nên có tâm lý ỷ lại vào đội ngũ biên tập, nghĩ rằng sẽ trao đổi chi tiết với họ để hoàn thiện bản dịch về sau.
Sau khi hợp tác với họ để hoàn thiện hồ sơ xin tài trợ dịch thuật chừng một tháng, tôi còn có dịp gặp vị lãnh đạo công ty ở Sài Gòn. Chị ấy bảo rằng biên tập viên đang vật vã vì biên tập bản dịch tác phẩm của Kawabata, rằng sự khó khăn trong việc biên tập ấy đã làm đình trệ bao nhiêu công việc khác, rằng biên tập viên mong muốn sẽ trao đổi với tôi qua email trong quá trình làm việc v.v... Tôi cảm kích trước những điều chị kể và cho biết mình sẵn lòng trao đổi với biên tập viên mọi vấn đề. Nhưng sau đó thì bên phía công ty hoàn toàn bặt tiếng. Họ cũng không thông báo khi bản dịch nhận được tài trợ. Không thông báo khi chuyển tiền thanh toán theo hợp đồng. Chuyện tài trợ thì tôi nghe được sau đó qua người khác. Còn chuyện thanh toán thì mãi tôi mới phát hiện ra. Nhưng điều khiến tôi khó hiểu nhất là họ im lặng quá lâu về kết quả biên tập, cũng không có sự trao đổi nào như lời hứa hẹn từ vị lãnh đạo kia.
Hơn một năm kể từ khi tôi nộp bản dịch thì “cố nhân” mới tìm lên facebook để nhắn tin thông báo, rằng bên họ sắp in Xứ tuyết, và in xong sẽ gửi sách cho tôi. Thông tin mà ở thời điểm ấy công ty đã đưa lên facebook là sách đang được gửi đi in, cũng đã có ảnh bìa. Tôi chới với vì không biết rốt cuộc thì bản dịch ra sao, nhưng nghĩ rằng sự việc đã rồi thì chẳng can thiệp được.
Hai tuần trôi qua, bỗng nhiên “cố nhân” lại email cho tôi bản dịch đã biên tập, có cả những lời bình của biên tập viên ghi thẳng vào trong đó. Xem lại thì thấy họ có sửa giúp tôi vài chỗ sai sót khá lặt vặt. Nhưng quan trọng là biên tập viên tuyên bố khá nhiều chỗ không thống nhất ý kiến với tôi. Trong vài tiếng đồng hồ, tôi tranh thủ rà soát những chỗ được đánh dấu, ghi ý kiến hoặc lời giải thích của mình vào văn bản để trao đổi với họ. Tôi cũng hỏi thẳng rằng có kịp để sửa không, và cũng đề nghị rõ ràng là nếu còn thời gian thì hãy cho tôi biết, để tôi viết thêm mấy lời với tư cách người dịch, nhờ họ in kèm vào tập sách. Tôi biết rằng phía công ty đã làm rất tốt chuyện giới thiệu sách rồi. Chuyện viết lời người dịch chỉ là trách nhiệm tôi phải trần tình với độc giả mà thôi. Sở dĩ lâu nay tôi chưa viết vì tôi vẫn “hồn nhiên” đợi kết quả biên tập!
Lại một lần nữa, tôi không nhận được phản hồi rõ ràng cho câu hỏi và lời đề nghị có phần khẩn thiết, mặc dù sau đó mấy hôm chị ấy lại hẹn gặp tôi ở Sài Gòn.
Theo những gì tôi biết hiện nay, như một người ngoài cuộc, thì sách đã được in và đang đi vào giai đoạn phát hành.
Tôi thấy mình có lỗi với độc giả vì đã gửi cho họ bản dịch toàn văn lúc vội vàng, chưa kịp rà soát lại cẩn thận. Tuy rằng biên tập viên có phát hiện sai sót nhưng cũng không thấu đáo. Và dù cái phần không thấu đáo chỉ là vài ba chỗ thì điều đó vẫn là khiếm khuyết trong công việc của tôi.
Tôi cũng cảm thấy mình bị oan khi biên tập viên tự ý sửa nhiều chỗ mà cô ấy hiểu khác tôi, như thể phía công ty mặc định rằng đã là người biên tập thì luôn luôn hiểu đúng.
Buồn nhất là sau tất cả mọi việc đã tường thuật ở trên, thêm một lần nữa tôi lại thấm thía rằng công ty làm sách chỉ coi người dịch sách là một kẻ làm thuê thuần túy. Quyển sách dịch xong cũng như một cái bánh được làm ra đem giao nộp cho họ. Họ thích ăn ngọt thì cho thêm đường vào, không thích phần nào thì bỏ phần đó đi v.v..., trong khi tên người dịch bị đưa lên bìa sách và chịu trách nhiệm trước độc giả về chất lượng bản dịch!
Dẫu sao thì mọi chuyện đã rồi. Dù biết rất ít người đọc blog của tôi nhưng tôi cũng mong rằng những ai đã đọc bài này nếu có đọc Xứ tuyết do tôi dịch thì lượng thứ cho thái độ thiếu nghiêm túc vì không có lời nào kèm theo dịch phẩm, và nếu thấy trong bản dịch có sai sót nào đó thì vui lòng chỉ giáo cho tôi.
Nếu hiểu theo quan điểm Phật giáo thì chuyện này có lẽ là một đòn trừng phạt vì tôi đã không cưỡng lại được ham muốn chạm vào thế giới duy mỹ của một đại văn hào!
Xin cúi đầu trước sự cao minh của Kawabata và vẻ đẹp huyền hoặc trong Xứ tuyết!!!

Xem Thêm :

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2026

Trang Thơ NKĐ ( T.8 . 2026 . 1 ); NGÀY ẤY....BÂY GIỜ, , TUỔI TRẺ TUỔI GIÀ,NGHIỆT OAN ,

NGÀY ẤY - BÂY GIỜ
Là họ đó , lúc nào cũng bằng mặt
Đến thời cơ, quay ngoắt, chẳng bằng lòng
Vì danh lợi, tâm không còn bền chặt
Triệt hết đường, có đắt lắm hay không ?
Ta giữ đạo , sáng trong lòng nhân ái
Chịu lưu đày, hoang ải, kẻ chăn dê !
Hỡi Tô Võ , tư bề nghe tê tái
Đấng công bằng, xem lại , xóa u mê
Kẻ đã chết , ngày về sao đau đớn
Kẻ sống còn gắn trọn với xe lăn
Kẻ cao vọng , mấy thằng con vong mạng
Kẻ trốn đi ,chán ngán bỏ hung hăng
Chỉ tạm bợ , cõi trần qua nhanh lắm
Chuyện trả vay , cứ ngẫm lại mà xem
Tu tâm tích đức , đêm đêm tự vấn
Cầu yên bình, Trời cho hắn bình yên
Đời sơ hở, của tiền chui qua lọt
Luật Thiên đình cao vót, vậy mà thiêng
Người sai trái , của tiền thường choáng ngộp
Đất và Trời tương hợp , đẹp vô biên.
19g12.08/8/2026
Ngô Kế Đang


 TUỔI TRẺ - TUỔI GIÀ

Vợ chồng già thường hay khắc khẩu
Lẽ đương nhiên nào giấu chi đâu
Cãi nhau , rồi chẳng làm sao
Chén cơm cử thuốc , nhắc nhau đó mà !
Khác tuổi trẻ , hở ra ly dị
Bởi cạn suy, thấy chỉ màu hồng
Đường đời thì lắm gai chông
Vun tay quá trán , khó mong quay về
Tuổi còn trẻ , tràn trề tự ái
Thấy mình hay , chẳng phải kề vai
Ông Tơ, bà Nguyệt an bày
Bước chân đã vậy , đừng hoài vọng xa !
Đã chồng vợ , phải là trọn nghĩa
Một ngày thôi, thấm thía ba sinh
Gừng cay , muối mặn trọn tình
Ý trời đã định cho mình nên duyên.
5g15.09/8/2026
Ngô Kế Đang

NGHIỆT OAN
Của ông bà gộp chung mà hưởng
Không tốn công , nghe chướng làm sao
Xênh xang một tiếng trầu cau
Của nhà , ruộng đất họ nào buông tha
Chiếm đoạt hết - Xét qua nhân khẩu
Nhà nước chia, có thấu chủ trương ?
Bà con , hàng xóm tỏ tường
Đã nghèo rách nát , ái lường lấy chăng ?
Sao lại chửi - Bảo rằng ăn cướp !
Cướp của ai ? Nghe được hay không ?
Để rồi giở thói cuồng ngông
Nhà thờ bỏ mặc , bỏ công nhang đèn
Trước khi đi chẳng quên sang nhượng
Chuyển chủ quyền , nghiệp chướng nặng vay
Tính toan chỉ một chuyến bay
Người sống , người chết từ rày hết quen !
Sang nước Mỹ , giỗ quên thực hiện
Người lãnh phần đã chuyển người dưng
Oái oăm như chuyện đã từng
Sanh con , tên nội đặt chừng không nghe !
Ở nơi xa, có dè không nhỉ
Sẽ về quê hay chỉ lưu vong ?
Nghĩa trang gia tộc còn không ?
Hết rồi , một cõi bội vong nghĩa tình !
Sao lại sống vô minh đến vậy
Bừng tĩnh đi , có thấy nghiệt oan ?
Đời người ai cũng lụi tàn
Còn chăng , danh để hàng ngàn năm sau !
5g35.12/8/2026
Ngô Kế Đang.


Thứ Tư, 12 tháng 8, 2026

Ký Ức Tuổi Học Trò - Tân Võ


Ký ỨC Tuổi Học Trò

Thời gian trước 1940, khi
Đưc Hô.Pháp Phạm công Tắc bị Pháp đài ra đảo Mada gasca được thả về thì ông thành lập hai ngôi trường của đạo Cao Đài..trường tiểu học Đạo Đức Hoc Đường nằm trong khuôn viên Tòa thánh( bây giờ là trường lý tự Trọng)và trường trung hoc Lê văn Trung tức lê quý Đôn bây giờ nằm ngoài khuôn viên tòa thánh.
Trường ĐĐHĐ có kỷ luật thép..thầy giáo nào củng có roi mây đánh học trò..học trò nào ngoái bị ăn roi mây..còn bị bắt quì hương..đốt cây hương lên văn phòng quì tàn cây hương.Sáng thứ hai sau lể chào cờ ở ở sân trường những hoc sinh có lỗi nặng bị đưa lên đài (một tháp cao đặt giửa sân) bắt nằm xuống đánh bằng roi mậy
Nhưng có một trường hợp đặc biệt..có hai học sinh trai gái dạo đó lớn tuổi hơn học sinh khác..chắc khoảng 15 tuổi học trể vì trước khi Đạo thành lập trường thì không có trường để học.
Khi học trong lớp hai học sinh nầy viết thơ yêu thương nhau và bị bắt gặp bị đuổi học.
Không biết hai người nầy với việc đứt đoạn học vấn rồi sau đó sẽ ra sao?
C
òn tiềp


Ký ức tuổi học trò ( tiếp)


Năm học đệ tứ tức khoảng lớp 9 bây giờ thời gian chớm biết yêu nhưng tôi nhút nhát
Khi tan học thường đạp xe theo sau người mình thích mà không dám ngỏ lời..nhưng người ban đồng lớp thích L khi tan học thường đạp xe song song..có hôm viết thơ nhét vào cuôn vở của Lđể sau ba ga xe.
Khi vào lớp l lấy thơ thưa với
Ô thây việt văn tên HVĐ..ông đoc xong chắc cố
nén cười vì người ta gởi thư tỏ tình với mình nhận không nhận thì thôi lại vào lớp thưa thầy .
Nhưng rồi sau đó ông cũng giải quyết bằng cách nhìn về T và noi học không học bày đặt yêu đượng.
Đúng là tình yêu thuở hoc trò thời non dại.
Một chuyện khác liên quan đến đối đáp của môt cô học trò làm bạn tôi cứng họng
Thuở tôi và H học SPCN ở đại học khoa học Sai gon..hai đứa về quê TN ghé thăm một cô học trò tên H hoc sau một vài lớp.
Trong câu chuyện vui vẻ..H có lần buột miếng thốt..mấy đứa con gái.
H phản ứng nhẹ nhưng làm H im bặt..sao anh H gọi người con gái là đứa.
Ngày xưa vấn đề giao tiếp trai gái không như bây giờ..phải dùng lời lẻ dịu dàng tế nhị ..giờ thì quá khác đôi khi dùng cả từ ngử thô tục.

TIN BUỒN VÀ PHÂN ƯU : Hiền Nội Thầy NGUYỄN QUANG NGÂN Tạ Thế )

 

Nhận tin muộn: Hiền Nội của Thầy Nguyễn Quang Ngân (GS.Anh Văn TH.CL.Tây Ninh 1961-1975 ) đã mất ở Australia
Chúng em, cựu học sinh THCL-TN niên khóa 1962-1963, thành kính phân ưu cùng Thầy và gia quyến. Cầu nguyện vong linh cô sớm về coi Vĩnh hằng
Nguyễn Hữu Tường ( CA )
Lê Thị Kim Liên
Hồ Khánh Dũng
Và Các Bạn CHS.THCL.Tây Ninh

Lê Hồng Phước

'TẬP NGỒI LÀM THINH '- Thơ Lý Đức Quỳnh Và Thơ Họa


TẬP NGỒI LÀM THINH

Làm thinh hôm sớm tập yên ngồi
Đoạn tật nói nhiều, phải vậy thôi
Ở chợ giàu sang nhờ tấc lưỡi
Về nhà hỷ lạc cậy vành môi
Tâm tình nhẫn nại thường soi quán
Trí tuệ kiên trì mãi luyện tôi
Không thể, đủ duyên thành có thể
Hoa lòng tự nở đóa tinh khôi

Lý Đức Quỳnh
3/8/2026


Thơ Họa :

AN YÊN THIỀN ĐỊNH

Thiền định an yên tĩnh lặng ngồi
Thói hư tật xấu bỏ đi thôi !
Ý tham rời hẳn xa đầu óc
Lời giả không còn đọng khóe môi
Bản ngã thiện lành dần nhất quán
Tâm hồn trong sáng lại nguyên khôi (*)
Cuối đời tìm thấy niềm thanh thản
Bằng phẳng con đường trước mặt tôi.

Sông Thu
( 07/08/2026 )
(*) Nhân chi sơ tính bổn thiện

 TẬP THIỀN.

Thiền,tập làm quen nhẫn nại ngồi 
Tai ngơ mắt lấp thản nhiên thôi 
An yên thư thả không lên tiếng 
Lặng lẽ âm thầm chẳng hở môi 
Để trí phiêu du vào cõi mộng 
Cho hồn thanh thản luyện tâm tôi 
Giả câm,tựa điếc im như thóc 
Tìm lại chút gì nét bạch khôi(*).

LAN.
(*)Nét bạch khôi: nét tinh khôi.

TU TẬP THIỀN TÂM

Thiền tập ra sân tỉnh lặng ngồi
Tìm nơi vắng vẻ một mình thôi
Buông tay thông thả đừng lè lưỡi
Nhắm mắt âm thầm chớ hở môi
Ý chí không suy điều phải trái
Tâm hồn chẳng nghĩ chuyện kỳ khôi
Đủ duyên tu dưỡng rồi thành đạt
Lão luyện lâu ngày….chỉ vậy thôi !

songquang 
20260807


                  THIỀN ĐỊNH

Thiền định an nhiên tĩnh tại ngồi,
Tham,tà...tập nhiễm phải buông thôi?
Tuệ linh thụ dưỡng tiềm tâm nhãn,
Tánh pháp tẩy trừ thói bẻm môi?
Hoại diệt tuân theo vòng luật định,
Sinh tồn hiện khởi nét minh khôi.
Vui trong tĩnh lặng gìn nhân bản,
Vàng quý chi sờn luyện lửa tôi!

                     Nguyễn Huy Khôi
                             7-8-2026


KÍNH HỌA: KHÉP TÂM VÔ NGẠI.

Khép Tâm Vô ngại tịnh yên ngồi,
Chủ pháp an nhiên đơn giản thôi...
Luyện tập Thiền hành hòa Thế sự,
Tín thành Hỉ Lạc hiệp Thiên thời .
Cửa lòng rộng mở Tâm Vô Ngã,
Mọi cảnh đều buông bỏ cái Tôi...
Tham muốn là nguồn gây tội lổ̃i
Điều hòa Nguyên lý lộ Tinh khôi...

Mỹ Nga, 07/08/2026  ÂL, 25/06/ Bính Ngọ.



TOẠ THIỀN KHÓ LẮM 

Khó lắm cho nên phải tập ngồi,
Tọa thiền không chỉ có tĩnh mà thôi.
Thong dong xả chấp không hành trí,
Tĩnh lặ̣ng buông lơi chẳng hở môi.
Dục vọng thanh trừ gìn khiết tị̣nh,
Sân si tẩy sạch giữ tinh khôi.
Duy trì tật xấu là nô lệ,
Vậy chớ chiều lòng, cam phận tôi!

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
7-8-2026

HỌA: LÀM THINH CHO QUA

Tranh luận sao hơn nín lặng ngồi,
Ngày qua tháng lại sẽ yên thôi.
Ác vay ác báo do từ lưỡi,
Họa chuốc ưu phiền vốn bởi môi.
Oan nghiệt phát sanh vì giận dữ,
Tai ương gánh vác nghĩ kỳ khôi.
Sống gìn miệng lưỡi không lem luốt,
Giữ tánh hiền hòa anh với tôi.
                                *
Không thù không hận sống yên thôi! 
HỒ NGUYỄN (07-8-2026)

 TĨNH TOẠ .
    
Thấy ông hôm , sớm  vẫn ưa ngồi 
    Trên chiếc ghế thân quen quá thôi
    Vợ hết ra vô thoa phấn má
    Con thôi tha thiết điểm son môi
    Hỏi ra mới biết : “ buồn xa bạn “
    Bởi lẽ vừa hay : “ bịnh viếng tôi “
   Thâu ngắn không gian vào chỗ tọa
    Chẳng còn hoài niệm thủa nguyên khôi … 
            
Utah.   7 - 8 - 2026
               CAO MỴ NHÂN 


Cung Sầu Đêm Vắng


Canh khuya quạnh quẽ một người ngồi
Nghe những cung sầu trổi giọng thôi
Trên vách Thạch Sùng đang tặc lưỡi
Quanh phòng đàn muỗi cũng khua môi
Ngoài đồng loài vạc buồn nơi chỗ
Dưới đất dế mèn tủi phận tôi
Tháng bảy gieo lòng bao nghiệt ngã
Làm sao giữ vẹn nét nguyên khôi .

2026-08-12
Võ Ngô





Trang Thơ Hà Đặng (T8.2026. 2 ) NGĂN CÁCH 🌹TẶNG CON GÁI THỨ 3 NGÀY SN🌹 MẢNH TÌNH THƠ🌹EM VẪN MUỐN🌹EM NHỚ ANH🌹

  NGĂN CÁCH Em đứng đó... Bên cội cây già úa Lá rụng rời Cây tơi tả xác xơ Trời chiều nay nghe muôn nỗi bơ vơ Từng chiếc lá lững lờ trôi xa ...