mời Xem :
Thơ XH: LỄ ĐỘC LẬP HOA Kỳ (mùng 4 tháng 7
Nhớ thuở hoa niên thời trung học. Chạnh lòng hoài niệm đất Tây Ninh- VV.Ký
Năm 1933, trên những cánh đồng bất tận của miền Trung Hoa Kỳ, hai cậu bé Jack mười bốn tuổi và Henry mười hai bám chặt vào sườn chiếc tàu hàng gầm rú, chạy qua những đồng cỏ mênh mông, bụi mù bay lên theo từng bánh xe. Gia đình của hai đứa trẻ vừa mất đi nông trại, và trong căn nhà trống rỗng, tủ bếp trống trơn cùng ánh mắt mệt mỏi của cha mẹ, hai anh em quyết định lên đường tìm kiếm công việc – bất cứ nơi nào có thể cho mình một bữa cơm và chút niềm hy vọng.
Chiếc toa hàng lạnh lẽo và đầy mùi than đá. Xung quanh hai đứa trẻ là những kẻ lang thang: người đàn ông gầy guộc với má hóp, vài thanh thiếu niên như chúng tất cả gắn kết bởi đói khát và niềm hy vọng mong manh. Jack vòng tay che chở cho Henry, thì thầm: “Cố nắm chặt – anh em đang đi về miền Tây.” Lời thì thầm ấy không chỉ là lời an ủi, mà là minh chứng cho tinh thần kiên cường của con người, đặc biệt là tinh thần Mỹ, luôn biết đứng dậy trong nghịch cảnh.
Khi bình minh ló dạng, hai anh em trượt khỏi tàu gần một thị trấn nhỏ. Họ gõ cửa sau, đề nghị đốn củi hay quét chuồng để đổi lấy một bát súp hay một góc nghỉ cho đôi chân phồng rộp. Một số cửa đóng sập trước mặt, nhưng có những căn nhà mở ra, cho chúng bữa ăn nóng hổi và tấm chăn đơn sơ. Trong những ngày gian khó ấy, sự tử tế của người Mỹ, dù trong cơn túng quẫn, vẫn tỏa sáng – một minh chứng rằng dù nghèo, con người vẫn biết giúp đỡ lẫn nhau.
Thời kỳ Đại Suy Thoái (Great Depression) được nhắc đến qua những con số: hàng ngàn ngân hàng sụp đổ, mùa màng thất bát, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt. Nhưng lịch sử thật sự được viết bằng những hành trình như của Jack và Henry, bằng những bước chân run rẩy trên những đường ray, bằng những đôi bàn tay chai sần vẫn biết giúp đỡ người khác. Người Mỹ thời ấy không chỉ vượt khó bằng sức lực, mà bằng lòng kiên nhẫn, tinh thần tự lực và sự gắn kết gia đình.
Gia đình Jack và Henry, cũng như hàng triệu gia đình khác, học được cách sống với đủ thứ thiếu thốn mà vẫn giữ trọn tình nghĩa. Cha mẹ họ dạy con cái biết chia sẻ, biết bảo vệ nhau, và biết đứng lên trong nghịch cảnh. Sự đoàn kết gia đình trở thành “lá chắn” tinh thần, là động lực để vượt qua những ngày tháng đen tối nhất. Jack, bằng tình thương và trách nhiệm của anh cả, trở thành điểm tựa cho Henry, nhắc nhở rằng trong bất kỳ khó khăn nào, gia đình vẫn là nơi con người tìm thấy niềm tin và sức mạnh.
Người Mỹ thời Đại Suy Thoái không đầu hàng trước đói khát, mất mát hay thất bại. Họ đi làm thuê, làm mướn, bán hàng rong, hoặc nhặt nhạnh những gì còn sót lại để nuôi sống gia đình. Họ di cư hàng trăm dặm, băng qua sa mạc và đồng bằng, sống trong các trại tạm bợ, chỉ để giữ vững niềm tin rằng ngày mai sẽ khá hơn hôm nay. Jack và Henry chỉ là hai trong số hàng triệu đứa trẻ và gia đình dũng cảm, mỗi bước đi là một bản anh hùng ca âm thầm, viết nên lịch sử không số liệu nào có thể kể trọn.
Tinh thần ấy còn thể hiện ở sự sẻ chia cộng đồng. Dù bản thân thiếu thốn, nhiều gia đình vẫn mở cửa, cho những kẻ lang thang một bữa ăn, một tấm chăn. Những hành động giản dị nhưng ý nghĩa ấy chính là biểu tượng của lòng nhân ái Mỹ, dạy cho trẻ em về giá trị của lòng biết ơn, sự đồng cảm, và khả năng vượt lên nghịch cảnh bằng tình thương.
Bên cạnh thử thách vật chất, tinh thần cũng bị thử thách nghiệt ngã. Chân bước trên đường ray, mắt nhìn bầu trời rộng, Jack và Henry học được cách kiên nhẫn và không bỏ cuộc. Họ biết rằng thất bại không phải là kết thúc, mà là bước đầu để tìm ra lối đi. Tình anh em, tình thương trong gia đình và niềm tin vào tương lai trở thành động lực để chúng tiếp tục. Cũng như hàng triệu gia đình Mỹ khác, họ học cách nắm tay nhau giữa bão táp, bước đi với niềm tin rằng bình minh sẽ tới.
Chiến thắng của Jack và Henry không được ghi nhận bằng huy chương hay tiền bạc, mà bằng sự sống còn và sức mạnh tinh thần. Họ trở thành minh chứng sống động cho bản chất con người Mỹ: kiên cường, dũng cảm, biết hy sinh cho nhau, và luôn tràn đầy hy vọng. Đại Suy Thoái không chỉ là thời kỳ khốn khó, mà còn là thời kỳ hình thành tinh thần anh hùng âm thầm của người Mỹ – tinh thần vượt khó, tự lập nhưng gắn bó, kiên nhẫn nhưng không bao giờ từ bỏ.
Ngày nay, khi nhìn lại lịch sử, câu chuyện Jack và Henry vẫn còn vang vọng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, bản anh hùng ca của nước Mỹ không chỉ viết bằng chiến thắng và thành tựu lớn lao, mà còn bằng những bước chân nhỏ bé trên đường ray, bằng những cái ôm ấm áp giữa đêm lạnh, và bằng niềm tin bền bỉ rằng dù khó khăn đến đâu, gia đình và lòng can đảm sẽ giúp ta vượt qua.
Và như Jack đã nói với Henry dưới bầu trời đầy sao: “Một ngày nào đó, chúng ta sẽ có nhiều hơn chỉ là ngày mai.” Lời hứa ấy là tinh thần Mỹ, là niềm tin vào ngày mai tươi sáng, là lòng kiên nhẫn và hy vọng vượt lên trên mọi thử thách. Jack, Henry, và hàng triệu con người thời Đại Suy Thoái là minh chứng sống cho sức mạnh của gia đình, tình thương và tinh thần dũng cảm, khiến lịch sử Mỹ trở thành một bản anh hùng ca không thể nào quên.
TÂM SỰ ĐÊM TRĂNG
Huyễn ảo đêm về đậm nét thơ
Trời khuya sáng tỏ đẹp không ngờ
Trà thơm khoảng đãi đâu lần lựa
Mỹ tửu mời trao khó đợi chờ
Liễu rủ ru hồn say ước mộng
Trăng tròn gợi cảm đắm tình mơ
Tàn canh chửa cạn niềm tâm sự
Chạnh ngẩn ngơ sầu ẵm khối tơ
Hưng Quốc
Texas 7-3-20
Lão nói sẽ xóa sạch nợ cho ông nông dân nếu ông gả con gái cho lão. Hai cha con nghe thế thì hoảng sợ. Lão già chủ nợ liền đưa ra ý kiến là hãy để cho trò may rủi định đoạt số phận. Lão nói với hai cha con rằng lão sẽ đặt vào túi tiền rỗng hai viên sỏi: một trắng và một đen. Và cô gái sẽ bốc để lấy một trong hai viên sỏi ra khỏi túi.
1) Nếu bốc trúng viên đen, cô phải làm vợ lão và nợ của cha cô sẽ được xóa sạch.
2) Nếu bốc phải viên trắng, cô sẽ không làm vợ lão và nợ của cha cô cũng được xóa sạch luôn.
3) Nếu cô từ chối không bốc thăm, cha cô sẽ bị cầm tù.
Họ nói chuyện này với nhau trước cửa nhà ông nông dân. Trên mặt đất ngay tại đó, có đầy sỏi. Lúc còn đang nói, lão già xấu xí cúi xuống, nhặt hai hòn sỏi. Khi lão nhặt, cô gái tinh mắt để ý, thấy lão lượm hai viên sỏi đen bỏ vào túi. Nhưng cô không nói gì. Rồi lão già chủ nợ yêu cầu cô gái cho tay vào túi để bốc thăm.
Hãy thử hình dung một chút, bạn sẽ làm gì nếu có mặt ở đó. Bạn sẽ khuyên cô gái điều gì ?
Nếu phân tích kỹ, chúng ta sẽ thấy ba điều:
1) Cô gái phải từ chối bốc thăm.
2) Cô gái phải lôi hai viên sỏi đen ra khỏi túi để chứng tỏ rằng lão già đã ăn gian.
3) Cô gái phải bốc ra một viên sỏi đen và hy sinh, chịu lấy lão già để cho cha mình khỏi cảnh tù tội.
Xin hãy suy nghĩ vài giây lát về ba tình huống này.
Câu chuyện có mục đích cho bạn thấy sự khác biệt giữa tư duy logic (luận lý) và tư duy gọi là “ngoài lề”. Cô gái không thể giải quyết vấn đề cho công minh theo tư duy logic truyền thống. Hãy nghĩ đến hậu quả của mỗi lựa chọn. Vậy bạn sẽ làm gì?
Còn đây là điều cô gái đã làm:
Cô cho tay vào túi, bốc ra một viên sỏi. Nhưng cô lóng cóng, đánh rơi nó xuống đất, mà chẳng ai thấy kịp. Viên sỏi rơi, nằm lẫn lộn với vô số viên khác trên mặt đất. Cô bèn la lên: “Ôi, tôi thật vụng về! Nhưng không sao! Tôi lấy viên sỏi còn lại ra thì mọi người sẽ thấy ngay là tôi đã bốc trúng viên nào trước thôi mà!”
Vì viên còn lại mầu đen, viên đầu tiên đã bốc thăm chỉ có thể là trắng. Và, vì lão già chủ nợ không dám thú nhận sự gian manh của mình, cô gái đã khiến tình huống, dường như vô vọng cho mình, trở thành kết cục rất có lợi, cứu được cả hai cha-con.
Bài học của câu chuyện này:
Mọi vấn đề phức tạp đều có thể giải quyết thỏa đáng. Chỉ cần chúng ta biết thoát ra khỏi lối suy nghĩ thông thường ..
Hoa Huỳnh chuyển