Thứ Hai, 1 tháng 6, 2026

NHỚ MÙA ĐÔNG XƯA - Thơ Uyên Châu Vũ

 


Nhớ mùa đông xưa

Nhà tôi dưới chân núi Bà
Có dòng suối nhỏ chảy qua ven rừng
Mùa đông buổi sáng mù sương
Quét gom lá rụng bên đường đốt lên
Ngồi quanh một ngọn lửa hồng
Đưa tay sưởi ấm trong làn khói bay
Trong sân cát nổi lổ quay
Thò tay cun cút rụt ngay vô tròng
Bắt em quay ngã mòng mòng
Cười tươi khi thấy gánh gòng bánh canh
Làm một tô cho an lành
Để mùa đông cứ lanh quanh hiên nhà
Bao nhiêu năm đã rời xa
Vẫn còn lảng đảng lạnh là từng đông
Ngày không áo ấm chăn bông
Một thân áo mỏng lạnh lòng tuổi thơ
Mẹ già sương bạc tóc tơ
Nhìn đàn con trẻ mờ mờ làn sương
Cười trong khói tủa như hương 
Mùi hoa vú sữa trong vườn đông phong

Uyên Châu Vũ

16-01-2025


Thơ XH : BẾN ĐỜI ĐỤC TRONG - Hồ Nguyễn Và Các Thi Hửu

 


THƠ: BẾN ĐỜI ĐỤC TRONG

Thuyền đời có bến đục và trong,
Bến đục đeo mang gánh nặng gồng.
Kiếp sống quanh năm ôm trống vắng,
Đường trần muôn khúc đắp hư không.
Buồn thương lắm lúc treo nhèo chỉ,
Khổ não nhiều khi tréo quẹo còng.
Vạn sự cái thân do mệnh số,
Hiu nhàn phiền lụy phủi chưa xong.
*
Tạo phúc chưa tròn vọng bến trong?

HỒ NGUYỄN (28-5-2026)


Thơ Họa :




BẾN TRONG.

May mắn gặp duyên đẹp, bến trong
Vô ưu nhàn nhã hết lo gồng
Tràn đầy hạnh phúc, huy hoàng có
Sung sướng vui ngời,khốn khổ không
Phận chẳng long đong lưng mãi thẳng
Thân nào lam lũ dáng đâu còng
Sống đời nhung gấm,lòng viên mãn
Tình thắm ân bền,nghĩa vẹn xong.

LAN.

(28/05/2026).



TỰ AN TRẠM NGHỈ ĐƯỜNG ĐỜI .

Bến đục thường tôm cá lẫn trong
Nên chi đò tới, giữ quai gồng
Để quên sóng nổi bờ hư ảnh
Mới tránh rong tràn cõi sắc không
Lý tưởng đời người luôn ảo thực
Nhân Sinh thế sự vẫn chen còng
Thì thôi thêm bớt chi lời lẽ
B
ởi cuối đường trường trả nghiệp xong …

Rancho Palos Verdes. 28 - 5 - 2026
CAO MỴ NHÂN


TỰ AN
4 vận)

Căng buồm cứ ngỡ thuận dòng trong,
Đâu biết sa cơ nặng xác gồng!
Hăng hái khởi tiền...đen phận hẩm,
Bơ thờ lai hậu...trắng tay không?!
Lưu truyền mỹ tục...gìn lưng thẳng,
Giữ lại thuần phong...tránh gối còng!?
Lành sạch, rách thơm là vạn phúc,
Tự cho mình đủ thỏa an lòng!

Nguyễn Huy Khôi
28-5-2026

THANH THẢN

Dòng đời khúc đục lại nơi trong
Có lúc ung dung, buổi gánh gồng
Đang thuở lên voi đừng mặt nghểnh
Giữa thời xuống chó, chớ lưng còng
Nhơn hòa, địa lợi, thiên thời đủ
Tính tốt, tâm hiền, phận số xong
Sống trọn nghĩa nhân, lòng nhẹ nhõm 
Đường dù khúc khuỷu, bước như không.

Sông Thu
( 28/05/2026 )

ước nguyện

phận gái mong thuyền đỗ bến trong…
cầu luôn ấm cúng... bớt ghềnh gồng
chồng yêu mẹ mến... ghen hờn... xấu!
vợ thảo dâu hiền... tị nạnh... không!
sớm tối dù... răng long xác mỏi
trăm năm... dẫu tóc bạc thân còng 
bên nhau thắm thiết như ngày cưới
hạnh phúc đời người... cũng đạt xong!

anh khờ  😊

TỰ VẤN

Bến đục từng vào mới biết trong
Trăm năm cuộc sống nặng vai gồng
Tranh đua thế sự thông nhân nghĩa ??
Xuyên suốt đường trần ngộ sắc không ??
Trẻ tuổi sức tràn nên đứng thẳng
Già nua lực cạn khiến khom còng
Ngẫm đời lên xuống như dòng nước
Tự tại tâm an ứng nợ xong

Hưng Quốc
Texas 5- 29 -2026 `



HIỆP HỌA: BẾN ĐỤC TRONG

Bến đời có lúc đục rồi trong,
Đục phải đưa thân ngụp gánh gồng.
Gồng ráng sức tròn nhân nghĩa đậm,
Đậm bền xóa bẩn trống huyền không.
Không quan tâm đắm say đường bẩn,
Bẩn phải cưu mang nặng kéo còng.
 Còng cọc kiếp nhân sinh khổ cực, 
Cực chờ phút cuối …phủi là xong!

JULIE DUNG TRƯƠNG
BOSTON, MA (29-5-2026)



KÍNH HỌA: MUÔN NẼO ĐƯỜNG ĐỜI.

Muôn nẽo Đường Đời có đục trong
Trần Gian Bể Khổ phải bơi gồng.
Sáng bơi xuống Vịnh chiều về Bến
Gẩm lại kiếp người tựa Sắc Không.
Tranh đấu suốt đời theo Mộng ảo
Thiêu Thân Nhân Thế thích Đèn Hồng.
Tu Tâm học hỏi theo Thiên Lý,
Nhân Nghĩa Thương Yêu Công Chánh xong.
xxx
Đạo Đức Từ Bi đến Bến Trong....

Mỹ Nga,28/05/2026 ÂL,12/04/ Bính Ngọ.


BẾN NƯỚC …

Mười hai bến nước đục hay trong
Dù có ra sao cũng ráng gồng
Dẫu có bập bềnh trên sóng nước
Hay là lơ lửng giữa từng không
Nhiều khi thất nghiệp ngồi ôm gối
Lắm lúc cong lưng đến quẹo còng
Số phận trời dành cam chịu vậy
Dầu cho sướng khổ thế là xong !

THIÊN LÝ


THÂN PHẬN

Nước đục lóng phèn ắt sẽ trong
Con người cũng thế chớ mình gồng
Tu hành kiếp sống niềm hoan lạc
Thiền định đường trần cõi sắc không
Danh lợi hàm hồ làm trí mỏi
Tiền tài vồ dập khiến lưng còng
Mệnh Trời đã định cho thân phận
Hãy gắng trau dồi nợ trả xong 

Songquang 
20260530




Thoát chết trong vụ tai nạn máy bay Babylift, Guillaume tìm lại mẹ 51 năm sau (Diển Đàn Forum

 

Doan Bui



Điều tra: Vào ngày 4 tháng 4 năm 1975, chiếc máy bay Mỹ thực hiện Chiến dịch Babylift, nhằm sơ tán 300 trẻ mồ côi Việt Nam khỏi Sài Gòn, đã bị rơi, khiến một nửa số hành khách thiệt mạng. Guillaume là một trong những đứa trẻ sống sót. Được một gia đình người Pháp nhận nuôi, cậu bé không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày được gặp lại mẹ… 


Trong bộ ảnh lưu trữ, một cảnh tượng thê thảm hiện ra. Một chiếc máy bay chở đầy các em bé nằm trong những cái nôi nhỏ xíu. Ngày 4.4.1975, chuyến bay đầu tiên của chiến dịch “Babylift” (Không vận Trẻ em), nhằm sơ tán trẻ mồ côi, đặc biệt là con lai Mỹ, cất cánh từ Sài Gòn. Chiến dịch do Hoa Kỳ tổ chức, khi nước này sắp kết thúc chiến tranh Việt Nam, thất bại quân sự lớn nhất của họ. Nhưng chiếc Galaxy C4 của không quân Mỹ đã rơi ngay sau khi cất cánh, khiến 150 người thiệt mạng, chủ yếu là trẻ em.

Bi kịch này là một phần câu chuyện gia đình tôi. Lúc ấy, cô ruột tôi cuống lên khi thấy quân đội miền Bắc tiến vào Sài Gòn, đã gửi gấm hai người con trai cho những bà sơ tham gia chiến dịch Babylift. Thế là hai đứa em họ của tôi đã lên đường, với căn cước vỏn vẹn là một con số đeo ở cổ. Em lớn 10 tuổi, khóc nức nở khi phải rời cha mẹ, em nhỏ, 4 tuổi nên không biết gì. « Thấy được đi máy bay là em thích quá.” Hai em lên đường ra sân bay, nhưng giờ chót cô tôi đổi ý, mang hai em về. Rốt cuộc cả gia đình cô tôi đã chạy thoát đúng ngày Sài Gòn thất thủ, 30.4.1975, trên một trong những máy bay trực thăng Mỹ cuối cùng cất cánh từ Sài Gòn. Họ tới một trại tị nạn ở đảo Guam, Thái Bình Dương. Nhưng giả sử nếu bữa đó hai đứa vẫn lên máy bay thì sao? Cuộc đời của người tị nạn bao giờ cũng đầy những giả sử nếu hồi đó khác đi...

Ngôi nhà là nơi tưởng niệm


Cô tôi vừa qua đời, tôi chưa bao giờ hỏi được cô chi tiết về câu chuyện này. Đó là lý do tại sao tháng 1 năm 2026, trong chuyến tìm về nguồn cội gia đình ở Việt Nam, tôi đã đến đài tưởng niệm Babylift, cách trung tâm TP. Hồ Chí Minh một giờ xe, nơi chiếc máy bay đã rơi 51 năm trước. Trong thời gian dài, nơi này chỉ là một ngôi làng bao quanh bởi ruộng lúa. Ông Sáu sống ở đó, là người trông coi đài tưởng niệm này, hiện chỉ là một bàn thờ rất nhỏ với một chỗ cắm hương, được lập nên theo ý nguyện của các hiệp hội những người sống sót. Ông nói: "Ở trong cái hố này có thể thấy một mảnh thân máy bay.

Vấn đề rất nhạy cảm về mặt chính trị ở Việt Nam, vì Babylift vẫn luôn bị tố cáo là một vụ bắt cóc trẻ em. Ông Sáu, còn là thiếu niên hôm xảy ra tai nạn, vẫn nhớ tiếng nổ xé toạc bầu trời, chiếc máy bay bốc cháy, và việc cứu trợ những người sống sót. Ngay sau đó, dân làng xung quanh đã chạy đến lấy các mảnh vỡ của máy bay đem bán. "Cha mẹ tôi không làm vậy. Họ sợ vong linh những đứa trẻ đã chết sẽ quay về báo oán." Đó là lý do tại sao nhà ông Sáu, với mảnh thân máy bay đó, tàn tích của thảm hoạ, trở thành nơi tưởng niệm. Ông Sáu nói rằng hồn ma của những đứa trẻ vẫn còn ám ảnh ngôi làng. "Đôi khi, chúng gõ cửa. Chúng muốn về nhà."

Ông Sáu thường xuyên đón những người hành hương đến viếng. “À, tuần trước có một Việt kiều Pháp, như cô, cũng là người sống sót, đã ghé đây.” Ông cho tôi xem ảnh trên điện thoại. Tối hôm đó, lướt trên các nhóm Facebook của những người sống sót chuyến bay Babylift, tôi nhận ra người lạ đó. Anh ấy tên là Guillaume. Tôi gửi tin nhắn và anh trả lời, kể rằng anh sinh tháng 4 năm 1974, được gửi vào trại trẻ mồ côi và được một gia đình người Pháp nhận nuôi. Gia đình nuôi của anh đã nhận được điện báo về vụ máy bay rơi, tưởng con nuôi đã chết trước khi được, 24 giờ sau, rằng nó đang trên đường đến Phápc. “ Máy bay của chúng tôi quá cảnh ở Guam, trong biển Thái Bình Dương, rồi tại một căn cứ quân sự ở San Francisco, nơi đa số các trẻ em dừng lại. Còn lại là những đứa trẻ được các gia đình Pháp nhận nuôi. Tôi đã đi một vòng quanh trái đất, lúc 1 tuổi, trước khi đến miền Nam nước Pháp, nơi tôi lớn lên.”. Guillaume hiện đang ở Việt Nam, gần như hàng năm. Nhưng vào tháng 1 năm 2026 này, một điều phi thường đã xảy ra : anh đã tìm thấy mẹ ruột của mình.

Cuối cùng, chúng tôi gặp nhau ở Pháp, tháng 2, và Guillaume kể cho tôi nghe về hành trình tìm kiếm kéo dài từ thời thơ ấu của anh. “Tôi lớn lên trong một gia đình tóc vàng, mắt xanh, nơi đôi khi tôi bị gọi là ‘tàu khựa’. Cha mẹ tôi kể rằng một ngày nọ, một chiếc máy bay rơi từ trên trời, và giống như những em bé được con cò mang đến, tôi đã hạ cánh trong xe hơi của họ.

Cho đến năm 18 tuổi, Guillaume được theo dõi sức khỏe, như những người sống sót khác trong chuyến bay. “Đó là một chương trình của chính phủ Mỹ, gia đình chúng tôi và những người khác đã tham gia phiên tòa xét xử vụ tai nạn. Guillaume luôn tự hỏi cha mẹ ruột là ai, nhưng không dám hỏi nhiều vì sợ làm cha mẹ nuôi buồn. “Nhưng năm 2001, tôi có con và cảm thấy có một sự thôi thúc phải biết. Năm 2004, tôi đến Việt Nam. Cha mẹ tôi cho tôi liên lạc với người nữ tu quản lý cô nhi viện, nhưng bà nói không biết gì thêm để tìm kiếm.” 

Con ở đâu đến, hả con gái?”


Đầu năm 2021, mẹ nuôi của Guillaume qua đời. Cha nuôi mất một năm sau đó. Khi dọn nhà, Guillaume tìm thấy một cái thùng carton. Trong đó có giấy tờ cũ: bản sao giấy khai sinh, với tên « Duong Manh Hung » và tên của mẹ, « Duong Thi Phan ». Với manh mối này, Guillaume hi vọng đi xa hơn trong cuộc tìm kiếm. Có quá nhiều người Việt Nam được nhận là con nuôi, quá nhiều những “bụi đời”, như người ta gọi những đứa trẻ lai Mỹ, vẫn hy vọng tìm thấy mẹ ruột, quá nhiều gia đình còn đi tìm thân nhân đã khuất.

Xuất hiện song song cả một thế giới của những người trung gian ít nhiều có thể tin cậy được – từ thám tử đến nhà ngoại cảm – đã phát đạt từ nỗi đau chiến tranh. Ở Việt Nam ai cũng biết “Như chưa hề có cuộc chia ly”, một chương trình truyền hình rất được ưa chuộng, chuyên đoàn tụ các gia đình bị chia cắt sau cuộc điều tra dài. Guillaume nói: Phải vững lòng, vì có rất nhiều hy vọng hão huyền.” Anh gắn kết với cộng đồng nhỏ của những người mồ côi, và Sandy Quercy Lafon, một người sống sót khác của chuyến bay. cũng đang tìm kiếm cha mẹ ruột. Cô khuyên Guillaume nên làm xét nghiệm ADN. Anh sẽ làm 4 lần. Anne Catherine cùng thế hệ với anh, được cho là chị em họ của anh, theo xét nghiệm ADN. Cô không phải là người sống sót trong tai nạn máy bay, nhưng là một trong số 3000 trẻ mồ côi được sơ tán trong suốt tháng 4.1975.

Cô cũng đang tìm mẹ, với sự giúp đỡ của tổ chức phi chính phủ “Con Tìm Mẹ”, do ba phụ nữ Mỹ thành lập. Huyen Friedlander, sinh năm 1970, sống ở California, được đưa sang Mỹ lúc 5 tuổi. “Tôi có ký ức về mẹ, về Việt Nam và tiếng Việt… Tôi may mắn vì có tên mẹ. Khi về Việt Nam lần đầu năm 1990, tôi tìm thấy bà ngay.” Mẹ cô, chúng tôi gặp ở Sài Gòn, rơi nước mắt mỗi khi nhớ lại cuộc đoàn tụ : “Tôi gửi con bé vào trại trẻ mồ côi để cứu nó: có tin đồn kinh khủng là người Bắc sẽ băm vằm tất cả các con lai.” Còn cô Huong My Le, di tản năm 4 tuổi và được một gia đình ở Úc nhận nuôi. Sau khi cha mẹ nuôi qua đời, Huong My Le tìm thấy một mẩu giấy có địa chỉ. Năm 2004, cô đến Việt Nam lần đầu tiên lần theo manh mối đó. Người phụ nữ mở cửa, nhìn cô chằm chằm, rồi ôm chầm lấy cô và khóc: “Con ở đâu đến hả con gái?

Huong My Le đổi đời, chuyển về sống với gia đình “mới” này ở đồng bằng sông Cửu Long, giúp đỡ họ. Năm, một phụ nữ tự xưng là em gái cùng cha khác mẹ gọi cho cô, sau khi đã đọc về cô trong báo chí Việt. nói rằng người cô nghĩ là mẹ không phải là mẹ của cô Mẹ “ruột” của cô, bị bệnh sau khi sinh, đã gửi cô cho gia đình này rồi mất liên lạc trong hỗn loạn. Và bà đã tìm kiếm cô từ đó. Xét nghiệm ADN xác minh điều này. Huong My Le không biết đã bị “bán” ở viện mồ côi không, như điều thường xảy ra.

Guillaume nhận xét : “Đó là cả một ngành kinh doanh, việc nhận con nuôi quốc tế. Có những trẻ đã bị đánh cắp để giao cho gia đình phương Tây. Và có những bà mẹ vẫn đang tìm kiếm con mình, nhưng không có đủ điều kiện.” Vì thế chương trình Con Tìm Mẹ cấp miễn phí các bộ xét nghiệm ADN. Phi vụ Babylift không chỉ có trẻ mồ côi. Những gia đình như gia đình cô tôi, đã làm việc cho Mỹ, hi vọng nhờ các nữ tu trong các cô nhi viện sơ tán con họ, không biết là sẽ không bao giờ tìm lại được sau này: sổ sách ghi tên các trẻ em sơ tán làm trong lúc bấn loạn, nhiều đứa không được xác định tên tuổi, như hai em họ tôi, chỉ có một con số đeo ở cổ. Trong số 150 đứa bé thiệt mạng, không ai biết tên tuổi.

Nỗi lo hi vọng hão huyền và thời gian dừng lại


Nhưng tháng 11 năm 2025, một xét nghiệm ADN đã ăn khớp với mẹ của Anne-Catherine. Vào thời điểm ấy, bị bệnh, bà đã mang các con đến gửi các nữ tu, được hứa sẽ dành một chỗ trên chuyến bay sơ tán. Người phụ nữ này như thế có thể là chị hay em mẹ của Guillaume. Tổ chức Con Tìm Mẹ đến nhà bà, lấy mẫu ADN gửi sang công ti “My Heritage “ ở Mỹ. Mới đầu Guillaume dè dặt: “Tôi tự bảo có thể đó là một hi vọng hão huyền. Chúng tôi đã đự định đi Việt Nam, đã mua vé máy bay.

Guillaume đến đồng bằng sông Cửu Long gặp người anh chưa gọi là mẹ, để đưa về Sài Gòn làm thêm xét nghiệm ADN. “Đó là ngày 4 tháng 1. Mười phút trước khi đến phòng thí nghiệm, một email đã đến. Kết quả xét nghiệm ở Mỹ là dương tính. Tôi không có từ nào để diễn tả khoảnh khắc tôi nhìn thấy mẹ tôi. Mọi thứ dường như dừng lại. Mẹ khóc òa. Guillaume được biết cha anh, người Việt Nam, đã mất trong chiến tranh khi bà đang mang thai. Mẹ anh suýt chết khi sinh, đã gửi con vào trại trẻ mồ côi vì sợ không thể nuôi con. Và bà không hề có đứa con nào khác. Guillaume là đứa con trai duy nhất của bà. 

 

Khi tôi gặp Guillaume lần đầu ở Pháp, anh đang chuẩn bị lại đi Việt Nam, về ăn Tết với gia đình. Ngày anh trở lại Pháp, chúng tôi lại gặp nhau. Điện thoại anh không ngừng kêu. “Gia đình gọi”, anh mỉm cười. Mẹ anh xuất hiện trên màn hình. Rất cảm động nghe anh nói tiếng Việt còn chưa sõi nhưng phát âm rất rõ “mẹ”. “Thật kỳ lạ vì mới đây thôi tôi vừa mất mẹ, người mẹ Pháp của tôi, người tôi không bao giờ gọi là mẹ nuôi, đó là mẹ. Và giờ đây tôi tìm lại được người mẹ Việt Nam của mình, ở nửa đời người.

DOAN BUI

Nguyên tác : báo Pháp Nouvel Obs ngày 18.4.2026 (dành cho người mua dài hạn)

Bản dịch tiếng Việt: Đỗ Tuyết Khanh

C(Copy lại từ Diễn Đàn Fot(Diển Đàn ác

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

NỬA THẾ KỶ BUỒN!!- Thơ Nhật Hống Nguyễn Thanh Vân,Hồ Nguyễn Họa


NỬA THẾ KỶ BUỒN!!

Nửa thế kỷ buồn đã lướt qua,
Mối hờn xưa cũ vẫn chưa nhòa.
Con thuyền thế sự còn tan tác,
Bờ lạc sông sầu vẫn xót xa!

Nửa thế kỷ đời quá đớn đau,
Năm mươi năm chuốc bấy u sầu.
Trăng còn ảm đạm mây vần vũ,
Cuộc sống trần ai mãi bể dâu!

Nhớ xưa một góc trời nguy biến,
Con thuyền vẫn vững lấy tay chèo.
Hoa dân chủ nở hồng sông biển,
Khai mở văn minh xóa đói nghèo!

Bỗng đâu trời đất vào u tối,
Bão tố phong ba quá ngỡ ngàng.
Cay đắng con thuyền ôi bít lối,
Sóng gào bể động chịu lầm than!

Nửa thế kỷ dài cơn nhức nhối,
Hỡi ơi giấc mộng bể dâu tàn.
Tuổi đời trăng xế mây che lối,
Đường xóa trần ai phải bẻ bàng?!

Bến cũ giờ đây sầu chất ngất,
Dòng sông nước cạn tái tê hồn.
Người đi thưở ấy buồn lây lất,
Một kiếp đời đau ngấn lệ tuôn!!

Nhật Hồng Nguyễn Thanh Vân


KÍNH HỌA: GIẤC MƠ QUA

Lòng buồn gánh nặng những ngày qua,
Tính mấy mươi năm vẫn chửa nhòa.
Ngày ấy hai ta chung bước cạnh,
Nay dòng lưu lạc đẩy trôi xa.

Tình yêu nhắc lại thấy càng đau,
Dạ gắng đeo mang chất khối sầu.
Trằn trọc kiếp phong ba bão táp,
Trần gian lặn ngụp bãi cồn dâu.

Cuộc sống bôn ba phận bọt bèo,
Đôi tay mỏi dũi cứ lo chèo.
Gian truân sóng vỗ không ngừng nghỉ,
Kết thúc cam tâm chịu số nghèo.

Cái cảnh đời luôn gặp biến nan,
Đeo vai nặng trĩu gánh ngơ ngàng.
Giờ đây nhìn lại không còn lối,
Sức lực đâu mà thở với than.

Bâng khuâng nhớ thuở phúc bình an,
Giờ gió lạnh buông lá héo tàn.
Hồn trải qua thời son sắc thịnh,
Còn đâu thích hứng bóng cây bàng.

Sóng xô thuyền tấp dạt sa cồn,
Tình luyến bâng khuâng tỉnh thức hồn.
Trót lạc giấc mơ xa bến thế,
Người yêu bỗng nhớ …. lệ tràn tuôn.

HỒ NGUYỄN (08-5-2026)

MƠ NỬA VẦNG TRĂNG , SÔNG VÀM CỎ QUÊ TÔI - Thơ Ngọc Ánh


 

MƠ NỬA VẦNG TRĂNG
Gió chuyển mùa lung lay rèm cửa trắng
Hạ sắp về nghe lạnh vắng đâu đây
Đường tàu đêm chuyển bánh chuyến tốc hành
Sân ga lạnh người về trong đêm vắng
Em nhớ anh bờ mi nghe nằng nặng
Buồn tương tư trong đêm vắng sao thưa
Gió rung rinh hàng cây giật đong đưa
Làm run rẫy cỏi lòng đang sầu lắng
Nhấm từng giọt rượu hồng thêm hơi đắng
Men rượu nồng như hơi thở của anh
Trời trong xanh chao lượn cánh hải âu
Vang tiếng gọi bầy nghiêng đôi cánh trắng
Không có anh hồn chạnh buồn thoang thoảng
Chợt ùa về trong khoảng trống mông mênh
Mộng về anh lòng se thắt buồn tênh
Từng giọt đắng thấm mềm đôi môi nhạt
Anh bây giờ có thả hồn phiêu lãng?
Kết vần thơ câu ân ái tặng em?
Mùa Hạ về hồn thơ có đê mê
Như sống lại một thời hoa mộng cũ
Em bay cao như một loài chim biển
Sống lạc loài hiu quạnh kiếp thiên di
Trong cô đơn em chợt muốn nhiều khi
Quay trở lại cùng trăng vui hạnh ngộ
Ngọc Ánh nguoideplongyen

hơ Ngọc Ánh
SÔNG VÀM CỎ QUÊ TÔI
Tây Ninh của tôi không xa Sài gòn mấy,
Tỉnh lỵ buồn hẻo lánh ít người qua,
Có tiếng đồn ở đây nắng cháy da,
Nhưng cũng có những danh lam thắng cảnh.
Con rạch nhỏ bắt nguồn từ chân núi,
Chảy lặng lờ qua cầu nhỏ bắc ngang.
Với sáu nhịp Cầu Quan sơn màu trắng,
Nối hai bờ phố chợ với dốc Tòa.
Sông quê tôi không phải chốn phồn hoa,
Cũng không phải quá xa xôi hẻo lánh,
Gái Tây Ninh không phải không duyên dáng,
Trong đôi tà áo trắng vượt cầu Quan.
Cũng mỹ miều như Tràng tiền xứ Huế,
Lòng ai không có chút vấn vương yêu.
Là cả một bức tranh sơn diễm tuyệt
Cuối chân trời xanh biếc núi Bà đen.
Bao nhiêu năm xa mãi nhớ trong đầu,
Sông hiền hòa không một tiếng thở than.
Vẫn ôm chặc hai bờ làng nội, ngoại,
Bao điêu linh mưa đạn phũ sông buồn.
Tôi nhớ hoài mùa gặt lúa trên đồng,
Thanh Điền, Hiệp Ninh sóng bũa láng cò
Mặt trời chiếu soi ánh vàng lấp lóa
Tiếng nghé kêu gọi mẹ rước qua bờ.
Tháng chín mùa gặt lúa hai bên sông,
Buội chùm mòi rậm rạp lá xanh um.T
Nơi trú nắng buổi trưa Hè nóng cháy,
Sông quê tôi gánh nặng biết bao tình.
Chiếc ghe lườn khẵm lúa chở qua sông,
Bông lúa vàng trĩu nặng chất đầy khoan.
Là thành quả của dầm mưa dãi năng.
Giọt mồ hôi đổi lấy bát cơm ngon.
Hai bên biền thơm ngát những sen hồng,
Lá xanh xanh đem gói bún gạo thơm,
Hoa súng tím đua màu cùng sen trắng,
Buổi cơm chiều ngon miệng gỏi ngó sen.
Mùa mưa già nước lớn bìm bịp kêu,
Cánh đồng xanh cơn gió thổi rập rờn..
Rau chiết, rau sơn cùng rau cứt mọt,
Nhớ làm sao thơm phức dĩa bánh xèo.
Trong lòng tôi da diết nhớ mênh mông,
Con sông quê trong những phút chạnh lòng.
Tôi đã tắm những ngày thơ ấu cũ,
Ấp ủ đời trên những bước long đong.
NGỌC ÁNH Nguoideplongyen

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2026

À ƠI TIẼNG MẸ RU HỜI - Thơ Giang Hà Thu Võ THOMSON


 À ƠI TIẼNG MẸ RU HỜI


Thì đã nói không nên yêu quá vội
Để tâm tư thêm chuốc lấy thương đau
Sáng hôm mai đón nhận tình yêu mới
Đêm tối về hun hút ngõ thâm sâu
Mẹ ru con câu ca dao muôn thuở
Nín đi con đừng khóc nữa nha
con
Suốt đêm thâu con khóc trong mòn mỏi
Mẹ phải ru từ dưới biển lên non
Cha con đI biên giới xa gìn giữ
Mẹ quê nhà rưng rức khúc chinh phu
Con thơ ơi mẹ cũng đang rưng khóc
Mong cha về ngưng điệp khúc chinh phu

GIANG HA THU VO THOMSON 
Florida USA
May 28 /2026


HOA MẶT RỚI - Thơ LAN Và Thơ Họa

  


MẮT TRỜI.
        (Bát vĩ đồng âm).     

Lấp lánh sao đêm tựa mắt trời 
Lung linh huyền ảo ,đẹp mèn ơi!
Nhìn chòm cận cận ,lòng mơ với 
Ngắm dải xa xa ,dạ ước vời
Trên bến người đông ,chân khó đợi
Dưới thuyền lái vội ,chuyến không lơi 
Còn ta thong thả chờ lần tới 
Lượt cuối trong ngày khách đã vơi.

LAN.

(28/05/2026). 


Thơ Họa

        HUYỀN ĐÊM
                (Bát vĩ đồng âm)

Vằng vặc trăng khuya lộng giữa trời,
Xuân đời thơ thới bạn mình ơi!
Cúc đóa vàng ươm phô sắc rợi,
Quỳnh hoa trắng muốt thả hương vời!
Gió bến ì ầm con sóng vợi,
Trăng đò lấp loáng mái chèo lơi.
Giai nhân nhớ thuở thường lui tới,
Thưởng ngoạn đêm huyền giỡn nguyệt vơi!?

                                     Nguyễn Huy Khôi

                                            27-5-2026


KÍNH HỌA : TRỜI NẮNG HẠN.


Nắng hạn mây bay xám mịt trời
Mưa rào một trận mát làng ơi ...
Vùa hè rực nắng nóng không với...
Cây cỏ héo khô người cũng vơi
Cảnh tượng oi nồng mong ngóng đợi,
Cơn mưa thấm ướt dạ mừng tơi
Cảm ơn Trời Phật Mưa lần tới...
Nhân thế muôn loài khốn khổ vơi.

MỷNga, 28/05/2026 ÂL, 12/04/ Bính Ngọ.



AI ĐỢI TÌNH A

Sao lại bơ vơ giữa cõi trời
Gió về se lạnh hởi tình ơi
Mây bay bàng bạc màu vân gợi
Trăng chiếu lung linh ánh nguyệt vời
Có phải sai duyên nên chẳng khởi
Hay là không nợ phải buông lơi
Ví dầu thoả được lòng ta gởi
Sưởi ấm tim nồng ước mộng vơi

Hưng Quốc
Texas 5-27-2026


CỐ NHÂN ƠI !

Lặng ngắm sao khuya giữa đỉnh trời
Chạnh niềm quê nhớ, cố nhân ơi !
Đường tre sánh bước chân hồ hởi
Bến nước nhìn trăng mắt vợi vời
Chợt sóng vô tình xô chới với
Rồi thuyền bất ổn dạt chơi vơi
Viễn trùng mơ tưởng ngày mai tới
Cổ độ vui hòa bóng nguyệt lơi

Lý Đức Quỳnh
 29/5/2026


MỜI XEM THÊM :

NHỚ MÙA ĐÔNG XƯA - Thơ Uyên Châu Vũ

  Nhớ mùa đông xưa Nhà tôi dưới chân núi Bà Có dòng suối nhỏ chảy qua ven rừng Mùa đông buổi sáng mù sương Quét gom lá rụng bên đường đốt lê...