Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2026

'MƯA CHIỀU THÁNG BẢY - Thơ Sông Thu và Thơ Họa

 


MƯA CHIỀU THÁNG BẢY

Cuồn cuộn mây đen phủ kín trời
Gió ngừng, trời tối sẫm, mưa rơi
Ào ào, xối xả tuôn lênh láng
Hối hả, điên cuồng dập tả tơi
Cây cối ngả nghiêng cong tựa uốn
Bộ hành ướt sũng bước như bơi
Mái hiên trú tạm, người chen chúc
Sốt ruột lo âu, dạ rối bời.

Sông Thu
( 23/07/2026 )

Thơ Họa :

MƯA THÁNG BẢY 
Họa 4 vần
Mây đen kín mít phủ khung trời,
Chớp giật ngang đầu, tí tách rơi.
Rộn rã sấm rền vang khắp lối,
Bập bềnh nước cuốn dội nghìn nơi.
Áo bay phần phật phô hương sắc
Liễu rũ đong đưa uốn lả lơi.
Thấp thỏm bên hiên, đôi mắt biếc
Nhìn mưa trắng xóa dạ tơi bời.

Huy Tâm - Dương Thượng Trúc
Thảo Nguyên Tím Houston - Tháng 7/2026

MÙA MƯA GIÔNG


Lập lòe tia chớp phủ đầy trời

Tiếng sấm vang rền lá đổ rơi

Còi hụ liên hồi tâm bấn loạn

Trốt xoay vùng vụt dạ lo bời

Trên đường cây gãy lăn nghiêng ngả 

Dưới phố nhà tan nát rệu tơi

Hạn hán sông ngòi trơ vơ đáy

Mưa sa vườn tượt biến ao bơi


Hưng Quốc 

Texas 7-23-2026


XA VẮNG.

Tôi đứng nhìn ra phía cuối trời
Nhớ người bạn cũ lệ tuôn rơi
Bao ngày xa vắng ,buồn vời vợi
Bấy buổi biệt ly ,khổ tới tời
Xuống bến thẫn thờ trông nước chảy
Lên thuyền rầu rĩ thả dầm bơi
Mãi thầm thêu dệt niềm mơ ước
Nhưng vẫn bặt tăm ,dạ nát bời.

LAN.
(23/07/2026).

MƯA ĐẦU HÈ
Hoạ 4 vần
Bốn bữa liên miên ngập đất trời
Mưa như trút nước… lá tuôn rơi
Ngoài đường vắng vẻ phu thu rác
Trước cửa giao hàng khoác áo tơi
Buồn bã mấy ngày ngồi bó gối
Nhớ hồ dăm buổi chẳng đi bơi
Chút vui mát mắt nhìn rau muống
Lớn thổi lêu nghêu đứng giữa…chời
Kiểu Mộng Hà

July.23.2026
KÍNH HỌA: THỨ BẢY BUỒN

Mây đen kéo thả kín bầu trời,
Sấm sét nổ bùng mưa rả rơi.
Gió táp ùm lên cây cối ngã,
Nước tuôn tràn ngập phố te tơi.
Xe ùn tắc nghẹn đường thành bể,
Khách hết lối về cánh thả bơi.
Ngầy ngật gái te tua áo tét,
Trai thanh ngơ ngác óc tơi bời.
*
Thứ bảy sao buồn ngại quá thôi!
HỒ NGUYỄN (24-7-2026)

MƯA CHO TAN NÁT TƠI BỜI
Mây đen đã phủ kín chân trời,
Nặng hạt mưa rào lộp độp rơi.
Vội vã ra sân mau cất lúa,
Lẹ làng xuống ruộng kíp mang tơi.
Không lâu ngõ xóm thành đường lội,
Mấy chốc cánh đồng hoá bể bơi.
Trút nước ngày đêm dai dẳng mãi, 
Để cho nhà cửa nát tơi bời!

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
23-7-2026

NGÁN CẢNH BÃO MƯA

Sấm chớp bỗng đâu phủ sám trời,
Giông cuồng xầm xập nước ào rơi!
Bão xô cay cối...toang...nhào đổ,
Gió táp hoa mầu...sũng...nát tơi!
Xe cộ tiếp hàng nhanh tay lái,
Tầu bề cứu trợ khẩn chèo bơi!
Nháo nhào xuôi ngược ...thương Dân khổ,
Chạy lụt , cầu sinh...rối trí bời!

                                  Nguyễn Huy Khôi
                                         24-7-2026

MƯA NÀO NGẠI
Ngoài kia ảm đạm khắp khung trời
Viễn khách đa tình nén lệ rơi
Luyến cảnh vài đêm dường ruột rối
Ru hồn một thuở khuấy niềm tơi
Đìu hiu bóng lẻ ngờ tim gợi
Lẳng lặng vai gầy dõi cá bơi
Thấm đẫm chiều mưa nào ngại tới
Mừng rơn xóa sạch nỗi bời bời.
Như Thu
07/23/202

MƯA BẢO.
Đêm nay mưa gió phủ đầy trời,
Sấm sét bảo bùng lá rụng rơi
Nước Lũ chảy tràn như thác đổ
Cuồng phong quật gảy ngã nghiêng phơi
Phố nhà đường lộ thành sông biển
Xe cộ trẻ già lội nước bơi
Kêu gọi cùng nhau lo cứu nạn .
Nhà hư đất sụp khổ tơi bời...

Mỹ Nga
23/07/2026 ÂL,11/06/ Bính Ngọ.

MƯA CHIỀU

Mây đen giăng kín cả vùng trời
Mưa gió theo về cây lá tơi
Lạc lối chim bay tản mạn đảo
Gãy cành, hoa rụng nhẹ nhàng rơi
Lao xao nước chảy dòng sông gợn
Lơ lửng bèo trôi, cá vẫy bơi
Lại ngẫm vật, người nào có khác
Suy tư một thoáng dạ tơi bời...
24/7/2026
hv

SAU TRẬN MƯA

Mây đen ngùn ngụt tỏa chân trời
Bỗng chốc tối sầm cát bụi rơi.
Cầm chĩnh mưa tuôn cầu cống rã
Ào ào nước cuốn nóc nhà tơi.
Cột đèn xe cộ lềnh bềnh tấp
Xuồng máy toán người hối hả bơi (*)
Lênh láng sông hồ thành phố biến
Âu lo thiệt hại dạ bời bời !

Mailoc
07-23-2026
(*) toán người cứu hộ bằng xuồng máy hoặc thả phao bằng trực thăng

CƠN GIÔNG CHIỀU BẤT CHỢT

( BVĐA)
Mây đen chợt phủ cả khung trời
Sấm sét liên hồi …mưa trút rơi !
Đường ngập khắp nơi không chỗ đợi
Xe trôi mọi chốn tựa thuyền bơi
Mưa tuôn xối xả bờ vai mỏi
Gió giật điên cuồng mảnh áo tơi
Quán xá bên lề nhiều kẻ tới
Ta thì thắt thỏm …dạ tơi bời

Songquang
20260723

MƯA GIÔNG SAIGON
Cơn giông kéo đến che ngang trời
Rồi lệ “ càn khôn “ đổ ập rơi
Vội mở “ cốp xe “ tìm áo gió
Còn coi đường phố phủ màn tơi
Một giờ thành thị như đang lụt
Nửa buổi chân tay giống tập bơi
Ai cũng thân quen mùa nước ngập
Sóng tràn tưởng lũ cuốn mây bời …

Hawthorne 23 - 7 - 2026
CAO MỴ NHÂN


MƯA CHIỀU THÁNG BẢY
Mịt tối mây giăng lấp cả trời
Vội vàng mưa trút ạt ào rơi
Cây chao tựa dạt miền dâu bể
Lá rụng như chằm vạt áo tơi
Phố xá đường đi ngờ suối chảy
Công viên nước đọng ngỡ hồ bơi
Cộ xe không thể làm xuồng được
Khiến bụng vò tơ rối bợi bời

Lý Đức Quỳnh
24/7/2026




Cái Duyên Bóng Đá " - Thơ Trần Quốc Bảo

  Cái Duyên Bóng Đá

                            Thơ Trần Quốc Bảo
 Inline image
                                     2 cầu thủ thượng thặng:
  trái - Lamine Yamal (19-Spain)  &  Leonel Messi (10-Argentina)

 

Cái Duyên Bóng Đá


Thức lâu, mới biết đêm dài,

Sống lâu, mới thấy chuyện đời hữu duyên.

Mới rồi, thế giới hồn nhiên,

Say sưa theo dõi "Tứ-Nn-Túc-Cầu".

Tây-Ban-Nha đoạt giải đầu!

Á-Cănình chịu đứng sau, giải nhì.

 

Á-Cănình có Messi,

Tây-Ban-Nha có Lamine Yamanl.

Cả hai cầu thủ giỏi giang,

Biểu tượng bóng đá, danh vang toàn cầu!

Hai đội banh, thế đối đầu,

Nào ai hay biết nhiệm mầu "Duyên Xưa"?

 

Inline image
Xưa: 19 năm trước, cầu thủ Messi tắm cho bé Yamal

 

Khi Yamanl một tuổi thơ,

Tuổi Messi, lúc bấy giờ hai mươi.

Vang danh cầu thủ tuyệt vời!

Anh thường lui tới, những nơi nghèo nàn,

Chút tình xã hội s san.

Có lần tắm rửa ủi an trẻ nghèo,

Gặp một em bé tí teo,

Messi tắm chính cu tèo: Yamanl

Tấm hình quên một thời gian,

Coi như, đời sống muôn vàn chuyện qua.

 

Inline image

Nay 2026,   Lamine Yamal 19 tuổi – Leonel Messi 39 tuổi

Chậu tắm kỷ niệm xưa  -  giữa Cúp Vàng Túc cầu 2026.

 

Ngờ đâu đội Tây-Ban-Nha,

Nay Yamanl giỏi như là Messi.

Đôi chân giữ bóng tuyệt kỳ!

Cú tung, cú sút bay đi… thần sầu!

Cầu trường, kịch liệt đối đầu!

Một già một trẻ, đnhau sức i!

Nhớ xưa: ai tắm cho ai?

Cái “Duyên Bóng Đá an bài lạ chưa!

 

        Trần Quốc Bảo

             Richmond, Virginia

       Địa chỉ điện thư của tác giả:

     quocbao_30@yahoo.com


Thứ Năm, 23 tháng 7, 2026

TRUYỆN CỰC NGẮN ; Ngôi chùa không mái

 


💝 BS THI ANH
Ngôi chùa không mái
(Phóng tác theo chuyện kể của bs VL Nguyen)

Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ nằm sát biên giới, đất đai cằn khô, gió lạnh thổi suốt bốn mùa. Dân làng sống lam lũ, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, chưa từng được nghe một tiếng chuông chùa ngân. Trong làng có một nhà sư còn rất trẻ, đôi mắt rất trong và lòng thì nhiều trăn trở. Một sớm mai, nhà sư quỳ trước sân đình thưa với các cụ già:

"Quê mình nghèo, mọi người đã khổ vì đói lại còn khổ vì không có chỗ nương tựa cho tâm hồn. Con xin đi khắp thiên hạ, vừa học đạo, vừa gieo duyên, để sau này dựng một mái chùa cho làng."

Nói rồi thầy ra đi, chỉ mang theo bình bát, manh áo nâu sờn và đôi chân trần.

Suốt hai mươi năm ròng rã, nhà sư trẻ đi bộ qua biết bao đèo cao, suối sâu, qua những phiên chợ ồn ào và những xóm núi heo hút. Gặp ai, thầy cũng chắp tay giảng về lòng từ bi của Đức Phật Thích Ca, về luật nhân quả, về việc sống thiện lành giữa cõi vô thường. Người ta kính trọng thầy, kẻ góp nắm gạo, người góp đồng xu lẻ. Thầy không giữ gì cho riêng mình, chỉ nắn nót ghi vào một cuốn sổ đã sờn gáy. Hai mươi năm sau, số tiền ấy cuối cùng cũng đã đủ để dựng một ngôi chùa gỗ cho quê nhà.

Thầy hân hoan mang tiền trở về làng cũ.

Nhưng buồn thay, ngôi làng không còn như xưa. Một trận hạn hán lớn kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, lúa chết khô ngoài đồng. Người già trẻ con nằm lả đi vì đói. Đêm ấy, thầy ngồi lặng trước đống tiền mình đã dành dụm cả một đời trai trẻ, thế rồi sáng hôm sau, thầy đem tất cả ra đổi lấy gạo, lấy thuốc, chia cho từng nhà. Dân làng khóc, quỳ lạy tạ ơn. Thầy chỉ mỉm cười: "Nếu Phật có ở đây, Người cũng sẽ làm như vậy thôi."

Khi nạn đói qua đi, thầy lại ra đi.

Lần này thầy đi mười lăm năm. Vẫn là đôi chân trần ấy, vẫn là lời giảng về từ bi ấy, chỉ khác là bây giờ lưng thầy đã hơi còng. Thầy kể cho mọi người nghe rằng ngôi chùa ở quê thầy đã hóa thành những bát cơm cứu đói năm nào. Ai nghe cũng cảm động, lại phát tâm nhiều hơn. Rồi một ngày, tiền lại đủ.

Thầy lại về. Nhưng vừa đến đầu làng, thầy sững sờ. Một trận động đất vừa quét qua. Nhà cửa đổ nát, bao gia đình phải sống màn trời chiếu đất. Không một chút đắn đo, thầy lại đem hết số tiền dự định xây chùa ra để mua gỗ, mua tranh, cùng dân làng dựng lại từng mái nhà. Thầy ở lại vài năm cho đến khi làng yên ổn, cho vết thương của người và của đất lành lại, rồi thầy lại chống gậy ra đi.

Thầy nghĩ, lần này nhất định phải xây cho được ngôi chùa. Thầy đã già lắm rồi. Lạ thay, khi nghe kể câu chuyện "chùa hóa thành nhà", người đời càng kính phục, tiền cúng dường về nhanh hơn bao giờ hết. Chỉ năm năm, đã đủ.

Thầy run run trở về làng cũ, thì một trận lũ lớn đã về. Nước dâng ngập đồng, cuốn trôi mùa màng, gia súc. Tiếng khóc lại vang lên khắp làng. Lần này, thầy không nói gì, chỉ lặng lẽ mở tay nải, lấy hết ra cứu giúp.

Rồi từ đó thầy ở lại hẳn. Già yếu, thầy không còn đủ sức đi xa nữa.

Một hôm, mấy người già trong làng đến gặp thầy hỏi, giọng vừa thương vừa trách: "Thưa thầy, cả một đời thầy nói muốn xây chùa cho làng, vậy rốt cuộc đến bao giờ chùa mới được xây?"

Nhà sư già ngước nhìn mây trời, nhìn những đứa trẻ đang chơi đùa trước những ngôi nhà mà chính tay thầy đã góp công dựng lại, nhìn những cánh đồng đã xanh tươi trở lại, rồi chắp tay mỉm cười hiền hậu:

"Tôi đã xây xong rồi chứ."

Mọi người ngơ ngác.

"Bốn mươi năm qua, tôi đã xây được một ngôi chùa trong tim mỗi người. Chùa ấy không có mái ngói, không có tường gỗ, nhưng có đầy lòng từ bi. Chùa ấy không sợ hạn hán, không sợ động đất, không sợ lũ lụt cuốn trôi. Nếu mỗi người đều giữ được chùa ấy trong tim, thì cần gì phải xây một ngôi chùa bằng gạch nữa?"

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2026

Mời Xem : 'PHÚT ĐĂNG QUANG - Thơ Duy Anh

World Cup 2026 vừa khép lai, Đội Tây Ban Nha đoạt  chức vô đich

PHÚT ĐĂNG QUANG

Met Life dậy sóng tiếng vang òa
Nhị Hổ tranh hùng không thể hòa.
Bò Tót tấn công chưa hiệu quả
Tăng Gô phòng thủ khó thăng hoa.
Messi chuyền bóng hỏng, thua là phải
Ferran sút banh hay, thắng chẳng ngoa.
Vô Địch Túc Cầu, Spain đoạt giải
Được Trump trao Cúp, sướng...chu choa!

DUY ANH

19/7/2026 

Tản văn, tùy bút và ký giống, khác nhau chỗ nào? - Trịnh Y Thư



Tản văn, tùy bút và ký giống, khác nhau chỗ nào?


Có người bạn văn email hỏi tôi: Tản văn, Tùy bút và Ký giống, khác nhau
chỗ nào. Câu hỏi khá bất ngờ và, kỳ thực, tôi không biết rõ lắm, bèn tìm kế
hoãn binh, bảo chị đợi tôi trả lời trong một bài viết, thay vì vài câu email sơ
sài cho qua. Nhận lời xong, tôi mới biết mình dại, vì không dễ dàng trả lời
cho thỏa đáng câu hỏi này chút nào. Thôi thì, đành cố tới đâu hay tới đó, có
chi bất cập, sai trái, mong các bạn góp ý và chỉnh sửa lại cho đúng.

Giữa ba thể loại, có lẽ Ký dễ phân biệt nhất. Ký cũng là một thể loại văn học
phổ biến trong văn học Tây phương, nên tôi có nhiều phương tiện tra cứu
hơn. Vì thế, xin nói trước về Ký.

Ký là tên gọi chung cho một nhóm thể tài chữ nghĩa văn xuôi nằm ở phần
giao nhau giữa văn học và ngoài văn học, như báo chí, chính luận, ghi chép… 
Chủ yếu của Ký
là ghi chép theo dạng tự sự, miêu tả nhiều hơn là phân tích nội tâm. Ký có nhiều thể loại: Hồi ký, Bút ký, Du ký, Ký sự, Phóng sự, Nhật ký, v.v.

Ký nói chung khác với Truyện ở chỗ Ký không đưa ra một xung động nội tại. Phần khai triển của tác phẩm chủ yếu mang tính miêu thuật. Đề tài và chủ đề Ký trình bày cũng khác, so với Truyện. Trong khi Truyện khai triển tính cách cá nhân con người (bằng cách xây dựng nhân vật) trong tương quan với hoàn cảnh và bối cảnh, thì Ký chỉ chú trọng đến chính bản thân môi
trường, mà xem nhẹ tính cách của nhân vật (nếu có) trong đó.

Bởi thế, Ký chủ ý miêu tả tính cách xã hội hoặc dân tộc, nghiêng nhiều về mặt báo chí, chính luận, biểu thị bởi sự quan tâm mang tính thời sự, chính trị. Đặc điểm của Ký là tính tư liệu, tái hiện tính chính xác của sự kiện, của hiện tượng có thực; (Hồi ký chiến tranh Tháng ba gãy súng của nhà văn quá cố Cao Xuân Huy là một thí dụ.) Nội dung của Ký ở đây không hẳn chỉ có những miêu thuật khách quan, mà còn bao gồm những lý giải, đánh giá chủ quan, thậm chí

tâm tình riêng của tác giả. Ở đây, Ký giao thoa với Truyện, và bởi thế, có thể xem những tác phẩm như vậy là Ký Văn học.

Bây giờ hãy thử nói đến Tùy bút.

Định nghĩa cơ bản của Tùy bút là một thể tài văn xuôi không đề tài nhất định, theo dòng cảm hứng mà viết, tùy hứng mà phóng bút. Nói chung là gặp gì viết nấy, nghĩ sao nói vậy, tự do tuyệt đối. Tiền tố “tùy,” tiếng Hán, có nghĩa là “theo,” “thuận theo,” như trong các chữ “tùy nghi,”

“tùy cơ ứng biến,” “tùy thế,” v.v. Với định nghĩa này, nếu bạn ra đường đi bộ thấy một hòn đá tầm thường, về nhà viết một bài dài năm nghìn chữ về hòn đá, thì đó là một Tùy bút. (Kỳ thực, viết về một hòn đá mà thú vị, thu hút người đọc thì bạn là thiên tài văn chương chứ chẳng chơi đâu.) Ngoài ra, bạn có thể viết về tiếng ếch nhái, mùi hoa dạ lý, cái ngon của bát phở, mái tóc
cô thiếu nữ thanh xuân, cặp đùi thon dài trắng muốt của cô hàng xóm người Mỹ nằm tắm nắng một ngày đầu Xuân, tật hay nhậu nhẹt của ông bạn họa sĩ dở hơi, thậm chí, tật nói nhiều của bà vợ trong nhà, v.v. Nó tựa như nghị luận mà không phải nghị luận, bởi nó tùy hứng và đầy cảm xúc chủ quan chứ không có tính cách biện biệt, phải trái hơn thua. Lô-gích của nó là một
lô-gích phi-biện-luận, không cao kỳ, mà hấp dẫn, thân mật như câu chuyện tâm tình giữa hai người tri kỷ.

Vì đề tài phóng túng, tùy cảm hứng mà viết nên Tùy bút rất thích hợp với những tâm hồn văn chương yêu chuộng tự do, không thích cái cương tỏa của hàn lâm, cái chiết tỏa của giáo điều.

Ví dụ như Nguyễn Tuân trước Cách mạng Tháng Tám. Cái “ngông” của Nguyễn Tuân đã khiến ông trở thành người viết Tùy bút hay nhất Việt Nam trước 1945.

Nhưng phải đợi đến sau 1954 Tùy bút mới có cơ hội bung nở thành một nghệ thuật dưới ngòi bút tuyệt luân của nhà văn Võ Phiến. Theo tôi, chính ông Võ đã đẩy thể tài Tùy bút đến một cương vực nghệ thuật mới với tài nhận xét tinh tế, miêu thuật sắc bén, dùng chữ tài tình, đúng chỗ, hợp tình. Ngoài ra, giọng văn dí dỏm, nhẹ nhàng cũng khiến Tùy bút Võ Phiến chinh phục
biết bao triệu con tim người đọc Việt Nam.

Viết Tùy bút tưởng dễ mà không dễ, bởi nó không phải nơi cho bạn khoe kiến thức. Nó là mối giao cảm tuyệt hảo giữa bạn với sự vật; chỉ khi nào bạn đi vào linh hồn của sự vật thì lúc đó bạn mới có thể thành công trải lòng mình trên trang viết Tùy bút.

Suốt thời kỳ Trung đại, văn học Việt Nam chỉ có duy nhất một tập Tùy bút đáng ghi nhận là cuốn Vũ Trung Tùy Bút (Tùy bút trong mưa) của danh sĩ Phạm Đình Hổ [1768-1839].

Thế còn Tản văn?

Ý nghĩa nguyên thủy của Tản văn là “văn xuôi không có vần,” dịch từ la prose của Pháp hay prose của Anh. Cuốn Từ điển Việt Nam của cụ Lê Ngọc Trụ ghi, “Tản văn (danh từ): Văn xuôi, văn viết không cần ăn vần, cân đối, hay theo một khuôn khổ nào cả.” “Tản” còn là cách gọi thơ không vần, tự do, gần giống văn xuôi, không theo quy tắc thi pháp chặt chẽ nào. Cụm từ Prose Poem thường được dịch là thơ xuôi, hay “tản thi.” Thời cổ ở Trung quốc có một thể loại thơ gọi là “tản hành” với tính cách không hạn vần và niêm luật, tương tự thơ Tự do hay thơ Tân Hình thức ngày nay.

Nhà thơ Nguyễn-Hòa Trước có một tập thơ xuôi – prose poems – tuyệt vời, nhan đề (gửi) em,mùa xuân sơ sinh, do NXB Văn Học Press xuất bản năm 2018.

Nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh cũng có một tập thơ tuyệt vời không kém, nhan đề Tản Văn Thi – có thể dịch là prose poems, cũng do NXB Văn Học Press xuất bản năm 2019.

Văn hào Alexander Solzhenitsyn, bên cạnh những tác phẩm tiểu thuyết nghìn trang nặng ký,cũng có một tập Prose Poems, xuất bản đầu thập niên 70.

Xem thế, cái gì không phải thơ nhưng cũng không phải văn thì người ta gọi là Tản văn? Người xưa, cả Đông lẫn Tây, xem trọng văn vần, xem thường văn xuôi, nên chữ “tản” / prose hàm ngụ một ý nghĩa tiêu cực.

Tuy vậy, tôi nghĩ Tản văn, theo thời gian, ý nghĩa có biến đổi phần nào. Ngày nay người ta hiểu

Tản văn như một thể tài văn xuôi nghiêng về Tùy bút nhưng phóng túng hơn, có quyền vung bút “lạc đề” thoải mái, và có tính thơ. Yếu tính sau cùng có lẽ quan trọng hơn cả. Nói thế bởi tôi nghĩ đến hai cuốn tản văn Bóng bay gió ơi và Lang thang nghìn dặm của nhà thơ Nguyễn Thị Khánh Minh.

Trong bài “điểm sách” cuốn Bóng bay gió ơi, tôi viết như sau:

“Đọc cuốn tản văn Bóng bay gió ơi của Nguyễn Thị Khánh Minh, chúng ta nên đọc thật chậm.

Như đọc thơ. Bởi đấy là thơ. Bởi chị viết văn như làm thơ, chữ nghĩa nuột nà tung tỏa, lôi cuốn như có bùa phép – hay bùa hương, chữ của chị – làm mê hoặc người đọc. Đọc chậm để có thể thẩm thấu tầng chữ nghĩa của văn chương và qua đó họa may chúng ta hòa nhập lên tầng cảm xúc và phần nào nhận ra tâm hồn của tác giả…”

Đó là câu chữ viết về một tập thơ chứ không phải văn xuôi.
Phân biệt giữa Tùy bút, Tản văn, và Ký, điều đó có lẽ không cần thiết lắm đâu, bạn ạ. Cái cần thiết cho chúng ta ngày nay là đôi lúc nên tạm quên cuộc sống bình nhật để tâm hồn lắng đọng, thả lỏng thần trí để thưởng thức nghe một khúc nhạc, ngắm nhìn một bức tranh, hay đọc một áng văn chương, bất kỳ thể tài nào, Truyện, Thơ, Ký, Tùy bút, hay Tản văn. Đó là ý nghĩa muôn
đời của cuộc sống, xưa cũng như nay, đơn giản vô cùng mà sao chúng ta gần như quên lãng.
tên thật Phạm Ngọc Minh
sinh năm 1952
tại Hà Nội
lớn lên ở Sài Gòn
du học tại Hoa Kỳ thập niên 70
hiện ở California USA
cựu chủ bút tạp chí Văn Học tại Hoa Kỳ (từ 1990-1994)
bài viết trên Văn, Văn Học, Hợp Lưu, Nhân Văn, Thế Kỷ 21... 
tác phẩm đã in :
Chỉ là đồ chơi – Nguời đàn bà khác
Ðời nhẹ khôn kham (tiểu thuyết dịch của milan kundera) giã :

Xem Thêm ;



Thứ Hai, 20 tháng 7, 2026

Câu chuyện " thằng rễ điên điển ".Tản mạn đôi chút về câu thành ngữ. _ kén cá chọn canh.

 


Tản mạn đôi chút.

Câu chuyện " thằng rễ điên điển ".
Đó là câu mở miệng của các cụ già miền Tây có búi tóc củ hành ngày xưa..
Hể thấy chàng rễ nào hiền, gia cảnh nghèo, không có gốc gác mà không chăm sóc con gái các cụ đàng hoàng thì các cụ gọi chàng rễ đó là " thằng rễ điên điển
Bởi vì cây điên điển thường mọc dựa bờ sông, bờ rạch nên rễ điên điển chỉ bám vào đất bùn mềm nhảo, có thể lấy ngón tay moi rễ dể dàng.. các ông bố vợ tỏ ý chê nghèo hèn nên mới có cụm từ. " rễ điên điển " là vậy đấy.😜😜😜😜😜

(FB.Kiên Lê )
Tản mạn đôi chút về câu thành ngữ.
_ kén cá chọn canh.

Về nghĩa của từ muốn nói đến trong tô canh, con cá là ngon và quý hơn những phần còn lại của tô canh mà đôi khi có người lại không chọn con cá mà lại chọn canh. Thật ra ý của thành ngữ trên muốn nói đến việc đối diện với nhiều sự chọn lựa đôi khi cái ta chọn lại không tốt bằng những thứ ta bỏ ra. Trong hôn nhân gia đình cũng không là ngoại lệ. Khi ta chọn sai một người thì sai cả một đời.
Xin mượn câu ca dao dưới đây để thay cho lời kết.
_ chê tôm ăn cá lù đù.
Chê thằng bụng õng, lấy thằng gù lưng.
Hay.
Chê thằng một chai, lấy thằng hai lít

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2026

NHỮNG NGÃ ĐƯỜNG THÁNG BẢY - Thơ Nguyễn Quốc Nam

 


NHỮNG NGÃ ĐƯỜNG THÁNG BẢY

Anh ngồi xuống bên cây nạng gỗ
Sức hao mòn theo vết thời gian
Anh lặng lẽ cuộn tròn nỗi nhớ
Thương bạn bè mấy dặm quan san
Nhớ ở rừng những bữa canh măng
Với cá khô đậm đầy vị mặn
Với nồi cơm nồng khê gạo ẩm
Mà ăn sao cảm thấy ngon lành.
Những đường mòn xưa chúng ta đi
Nay trải nhựa trưa mừng vô kể
Những cũng có những điều ứ lệ
Kẻ ngược người xuôi đổ dốc đời .
Ngã rẻ bây giờ không phải ngã ba
Mà là ngã tư, ngã năm, ngã sáu
Thành phố nào có thêm ngã bảy
Biết anh còn nhớ ngã rừng xưa.
NGUYỄN QUỐC NAM


'MƯA CHIỀU THÁNG BẢY - Thơ Sông Thu và Thơ Họa

  MƯA CHIỀU THÁNG BẢY Cuồn cuộn mây đen phủ kín trời Gió ngừng, trời tối sẫm, mưa rơi Ào ào, xối xả tuôn lênh láng Hối hả, điên cuồng dập tả...