Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2026

BÌNH YÊN ĐANG DẠO -Thơ Trần Như Tùng và Thơ Họa

 



BÌNH YÊN ĐANG DẠO


Khẽ ngón tay vời tuổi lão sang
Bình yên lững thững dạo trên đàng
Khi thì đến ngõ đòi xem xét
Lúc gửi qua rào muốn chỉnh trang
Cúc cứ rộn ràng chào tết thắm
Soan thì lả tả đón xuân vàng
Hành trình càng tiếp càng tươi rạng
Ai thấy cần dừng hãy rẽ ngang.

03 – 2026
Trần Như Tùng


Thơ Họa:


VUI MỪNG TẾT NGỌ


Vui mừng Bính Ngọ tết vừa sang
Thả bước rong chơi khắp nẻo đàng
Thế sự muôn xưa hoài mới đổi
Nhân tình vạn cổ mãi tân trang
Nơi kia bạch huệ ngời hoa trắng
Chốn nọ hoàng mai rực nụ vàng
Chớ bảo Xuân mùa người tạo tác
Thay Trời rẽ tắt để về ngang

Lý Đức Quỳnh
12/3/2026



HỶ NGỘ

Mỉm cười,...mừng mỗi độ xuân sang
Nhẹ gót phiêu du chốn địa đàng...
Yên phận dị bình nơi thảo dã
Mặc người sang chảnh chốn đài trang "?"
Thanh thơi tối đến chiêm quỳnh trắng
Hồ hởi ngày ra tắm nắng vàng.
Thiên định xưa nay khôn cưỡng lại
Thong dong xuống bến?...lướt đò ngang.

Nguyễn Huy Khôi
12-3-2026



THANH NHÀN TUỔI HẠC.

An lạc thanh nhàn tuổi Hạc sang,
Thong dong thả bộ bước trên đàng...
Cuộc đời từng trải qua cay đắng
Đến lúc thân già phải chỉnh trang...
Vui vẽ yêu đời mừng Tết đến,
Tâm hồn thanh thản ngắm trăng vàng.
Xum vầy con cháu gia đình rạng...
Hạnh phúc vô vàn Bạn ghé ngang.

Mỹ Nga
12/03/2026 ÂL, 25/01/ Bính Ngọ.


XUÂN YÊN ẤM.


Muôn hoa đua nở đón Xuân sang
Tiếng nhạc rộn vang khắp nẻo đàng
Liễn đối,cổng làng treo mấy tấm
Thơ trào, bảng chiếc gắn dăm trang
Trước thềm thược dược ngời màu tím
Sau sảnh thọ mai rực sắc vàng
Ta vận áo dài đi chúc Tết
Viếng nhà bạn gái cạnh cầu Ngang.

LAN.
(12/03/2026).



HỌA: AN NHIÊN TỰ TẠI

An nhiên tự toại đón xuân sang,
Thanh thản hồn theo kịp bước đàng.
Thế sự đổi thay luân chuyển hóa,
Trần ai khai sáng thuận tân trang.
Lòng dân mong muốn vui hòa thắm,
Quần chúng tâm an giấc mộng vàng.
Hội hiệp ước mơ soi bóng rạng,
Khung trời sáng tỏa bến bờ ngang.

*
Xóa sạch lu mờ phủi trái sang.

HỒ NGUYỄN (12-3-2026)


Kính Họa Vận : NGỰA VỀ…

Ngựa về “lên lão” đón xuân sang 
Tuổi trẻ vui tươi chốn địa đàng 
Thế thái muôn xưa hòng sửa đổi 
Nhân tình vạn cổ há tân trang 
Hồng nhung hoa hậu mừng năm mới 
Ngày Tết đào mai, chậu cúc vàng 
Đi bộ lang thang chơi chống gậy…!
Chồn chân mỏi gối cụ về ngang…!

Mai Xuân Thanh 
Silicone Valley March 11, 2026


VUI CẢNH ĐỜI GIÀ

 

Trẻ vẫn đó sao già vi sang

Đường rong chơi cứ mãi hoang đàng

Đời còn vui giữa thu tàn tạ

Mặc vóc dáng xuân về điểm trang

Ngày nắng chiều mưa thương cảnh vắng

Đêm dài mộng đẹp xót trăng vàng

Đơn côi cõi sng tình vương vấn

Ta đấy thôi trần thế nghển ngang.

 

Hải Rừng

13/3/2026


Người hiến tủy năm xưa…

 


♦️Một chuyến bay bình thường từ Houston tới Newark❗️Hành khách đang ổn định chỗ ngồi, tiếp viên chuẩn bị đóng cửa máy bay. Mọi thứ diễn ra như hàng ngàn chuyến bay khác mỗi ngày, tự nhiên cơ trưởng bật loa.

🔸Ông giới thiệu bản thân là David Whitson, cơ trưởng của chuyến bay. Nhưng thay vì những thông báo quen thuộc về thời tiết hay thời gian bay, ông kể một câu chuyện cá nhân....

🔸Tám năm trước, Whitson được chẩn đoán bị bệnh bạch cầu❗️Các bác sĩ nói rằng ông cần ghép tủy xương nếu muốn có cơ hội sống tiếp Điều đó đồng nghĩa với việc phải tìm được một người hiến tế bào gốc có độ tương thích cực kỳ hiếm...

🔸Sau khoảng thời gian chờ đợi, cuối cùng cũng tìm được một người phù hợp, đó là Alexandria (Allie) Reimold, cô gái khi đó mới 18 tuổi❗️Cô đăng ký vô danh sách hiến tủy quốc gia trong một sự kiện ở trường đại học mà không hề biết rằng nhiều năm sau quyết định ấy đã cứu sống một người...

🔸Ca ghép tủy diễn ra hồi năm 2016. Sau quá trình điều trị và hồi phục, Whitson quay trở lại buồng lái của United Airlines năm 2018❗️

🔸Nhưng điều khiến chuyến bay ngày hôm đó trở nên đặc biệt là một sự trùng hợp khó ti

🔸Người hiến tủy năm xưa – Reimold – lại đang ngồi trên chính chuyến bay mà Whitson điều khiển...

🔸Khi biết tin, Whitson rời buồng lái, bước dọc theo lối đi giữa các hàng ghế. Ông dừng lại trước một hành khách và ôm cô thật chặt.

🔸Sau đó ông quay qua những người trên máy bay và nói:

♦️"Đây là cô gái đã cứu mạng tôi"

🔸Cả khoang hành khách lập tức vỗ tay. Nhiều người lấy điện thoại ra ghi lại khoảnh khắc dễ thương nẫy ...

🔸Sau ca ghép tủy, cơ thể Whitson thậm chí còn thay đổi cả nhóm máu, từ B- sang O-, vì hệ tạo máu mới được hình thành từ tế bào của người hiến. Như ông từng nói vui với hành khách: cơ thể ông giờ đang tạo ra dòng máu của cô gái ấy.

🔸Reimold hiện làm việc trong lãnh vực y tế công cộng. Cô cho biết mình chưa bao giờ hối hận vì đã đăng ký hiến tủy từ khi còn là sinh viên❗️

🔸Một quyết định rất nhỏ ở tuổi 18. Nhưng với một người khác, đó lại là cả cuộc đời...❗️

♥️ Nghĩ cho người khác...‼️

Thứ Sáu, 13 tháng 3, 2026

TIẾNG NHẠC LÒNG - Thơ LAN và Thơ Họa

 

TIẾNG NHẠC LÒNG 

Rng ỡ ngoài sân những đóa hồng

Ta ngồi mơ mộng tựa bên song

Nhìn mây lờ lững đùa cùng gió

Ngắm nguyệt điệu đà giỡn với sông

Sương đọng long lanh trên phiến lá

Sao ngời lấp lánh giữa trời không

Tâm hồn thư thái quên sầu não

Dào dạt tâm tư tiếng nhạc lòng.

      LAN

(02/03/2026)


Thơ Họa:

       TỰ AN

Nghiên bút khai hoa thắm nụ hồng

Ả Hằng lấp ló ngó ngoài song"?"

Thừa khơi trào mộng bay Cung Quế

Thỏa khiến nao hồn trải Núi Sông!

Ngõ Trúc trăng soi ngời sắc tỏa

Chùa Làng chuông thỉnh vẳng thinh không!

Nhẹ buông sầu muộn đời thơi thảnh

Tấu khúc cầm rung đủ ấm lòng!

Nguyễn Huy Khôi

       2-3-2026

 

    NGÀY BUỒN

Nắng sa sân vuốt đóa hoa hồng,

Đơn độc ngồi buồn cạnh cửa song.

Lá lắt lơ bồng se thắt gió,

Thuyền trôi hờ hửng lướt trèo sông.

Chim kêu gọi bạn xa hiu hút,

Mây kéo lưng trời vút chốn không!

Tay mượn bút bồi dăm vận quyện,

Sao nghe tê tái buốt trong lòng!

                            *

Buồn này có phải một mình không?

Không!

HỒ NGUYỄN

  (02-3-2026)

 

  BÌNH MINH TRÊN SÔNG

Nắng mới vừa lên, lấp lánh hồng

Nhẹ nhàng, êm ái lướt qua song

Vươn vai đứng dậy vin màn cửa

Đưa mắt nhìn ra ngó bến sông

Mặt nước lung linh ngời ánh bạc

Chim trời chấp chới lượn tầng không

Ngọn lau lả lướt theo làn gió

Cảm giác lâng lâng sảng khoái lòng.

  Sông Thu

( 03/03/2026 )

 NGƯỜI XƯA CẢNH CŨ

Tiếng nhạc vui tươi dưới nắng hồng

Cà phê thơm phúc ngồi bên song

Nhìn trời mây nước trôi theo gió

Những chiếc thuyền con đậu chật sông

Tấp nập bán buôn rao ới... ới...

Chợ phiên buổi sáng đồ ăn không...

Bún riêu, bún mộc, bún giò chả

Hủ tiếu, bánh mì, phở cháo lòng...

             xxx

Hồi tưởng Hồn tôi bao luyến nhớ...

Người xưa cảnh củ gợi hương nồng...

Mỹ Nga

  03/3/2026  ÂL, 16/01/ Bính Ngọ

 

  BÊN TRỜI THẢ MỘNG

Ta vẫn rong chơi Chốn Bụi Hồng

Từ khi biết được ở ngoài song

Khai xuân, hoa nở vàng trên núi

Vãn hạ, mây rơi trắng đáy sông

Sương giáng mùa buồn nghe mõ giục

Tiểu hàn tiết lạnh gọi thu không

Một trời hiu quạnh sầu miên viễn

Thi hứng đầy thêm mỗi tấc lòng …

Utah 3 - 3 – 2026

CAO MỴ NHÂN

 

    BÌNH MINH TRÊN CAO

Lầu cao lặng ngắm thái dương hồng

Vạt nắng đầu ngày lãng đãng song.

Ngan ngát hương đêm lùa tóc áo

Mơ hồ sương bạc phủ dòng sông.

Mây ngàn tan loảng lung linh núi

Đàn én liệng đùa ríu rít không.

Phút chốc thiên nhiên bừng sống dậy.

Trong ta rộn rã tiếng đàn lòng!

   Mailoc

03-03-2026

 

TIẾNG NHẠC LÒNG

      Họa hoán vận

Trăng ngà lặng lẽ chiếu qua song

Bàng bạc lung linh giữa khóm hồng

Hải giác xưa chờ nơi cuối bãi

Thiên nhai giờ đợi chốn đầu sông

Sinh ly kẻ sống buồn đau phận

Tử biệt người đi tức tưởi lòng

Bản nhạc Đêm Đông sầu thấm thía

Lời ca não nuột quyện tầng không

ThanhSong ntkp

 CA. 03/03/2026

 

          DẦN XA

Búp nụ lung linh dưới nắng hồng

Cây cành mơn mởn vắt qua song

Cưng tơ hoan hỉ bồng bềnh sóng

Cảm xúc dạt dào bảng lảng sông

Bàng bạc khung trời,vời ký ức

Bâng khuâng kỷ niệm,ới thinh không

Vàng son một thuở, vàng xuân sắc

Giờ đã dần xa, xuyến dạ lòng!.

PHƯỢNG HỒNG

        NGÀY MỚI

Tinh mơ rạng rỡ ánh dương hồng

Chim hót hòa đàn réo trước song

Hoa nở yêu kiều nằm sưởi nắng

Mây vờn lãng đãng lướt chơi sông

Nhìn trời sảng khoái vui tâm trí

Ngắm cảnh lâng lâng nhẹ cõi lòng

Vạn vật thiên nhiên đầy sức sống…

Hồn như bay bổng mấy tầng không.

CAO  BỒI GIÀ   (03/03/2026)

 HOÀNG HÔN MIỀN THÔN DÃ

Đỉnh núi tà dương tỏa ánh hồng

Chim về ríu rít hót ngoài song

Đôi làn gió nhẹ lùa xuôi nước

Mấy cụm mây ngời rải ngược sông

Lãng đãng sương mờ giăng dưới lũng

Bồng bềnh nắng nhạt thả trên không

Bao hình ảnh buổi hoàng hôn ấy

Cảnh phối thành phim chiếu giữa lòng

Lý Đức Quỳnh

    3/3/2026 


      TIẾNG NHẠC LÒNG

Quá khứ hồn mơ lúc tuổi hồng

Đời như bóng ngựa thoáng qua song

Vô thường bác ái theo đầu gió

Vô ngã từ bi đến cuối sông

Cảnh đẹp hữu tình lan trí huệ

Người hiền hợp ý giác chơn không

Xuân hồi mã đáo cùng xuân sắc

Thi nhạc dư âm trải tấc lòng.

  (Phan Thượng Hải)

  3/4/26 


        XUÂN VỀ

Xuân về rực rỡ đóa hoa hồng

Chậu kiểng cúc vàng trước chấn song

Lả lướt chòm mây vờn với gió

Điệu đà chị Nguyệt lội qua sông

Ngôi chùa trầm mặc bên cây lá

Vách núi uy nghi giữa sắc không

Thong thả an nhàn tu dưỡng tánh

Vui mùi đạo hạnh góp chung lòng

Mai Xuân Thanh 


       NHẸ LÒNG

Ngồi ngắm chậu hoa nở nụ hồng

Niềm vui khi nắng rọi qua song

Nhớ  xưa bơi lội trên dòng nước

Tuổi trẻ quậy mù cả khúc sông

Quá khứ trôi về bao ký ức

Tương lai chỉ thấy một tầng không

Thôi thì cũng cứ vui mà sống

Khắc khoải làm chi, để nhẹ lòng !

THIÊN LÝ 


   THOẢI CÕI LÒNG

Gắn bó hoa thương cặp chậu hồng

Tết này hai đóa nở song song

Dịu dàng khoe sắc tươi gia cảnh

Nhỏ bé ghi phần rạng núi sông

Chín vía lâng lâng hư bái thực

Ba hồn lặng lặng có lườm không

Tâm can vang vọng nhiều ngôn kháo

Âm sắc du dương thoải cõi lòng.

     03 - 2026

Trần Như Tùng 





Món quà… lỡ dịp - SỎI nGỌC

Chiếc hộp quà còn trong gói giấy hoa bất thình lình rơi xuống dưới chân từ trên cao, khi tôi kiễng chân kéo chiếc giỏ lớn xếp tuốt trên đầu tủ, những đồ đạc ít khi dùng đến, chiếc hộp quà chưa mở còn được gói trang trọng bằng giấy hoa đầy những trái tim nhỏ li ti, làm tôi hết sức ngạc nhiên! 

Tôi cúi xuống, nhặt lên, từ từ mở ra:  

Chiếc vòng cổ bằng hạt ngọc trai! 

Tôi thử ướm lên cổ, rất vừa vặn vòng tròn cổ, màu ngọc trai sáng bóng long lanh như những giọt nước nhỏ, làm tôn vinh thêm chiếc cổ cao thon của tôi. 

Ủa mà món quà bất ngờ này ai đã tặng cho tôi? hồi nào, mà sao giờ này tôi mới thấy trong chiếc ví cũ xưa được nhét trên nóc tủ!? Tôi đã chưa hề mở ra từ bao nhiêu năm nay! Một tờ giấy nhỏ gấp đôi được đặt trong chiếc hộp vuông nhỏ, dưới chiếc vòng ấy: 

“Think of me in the times to come” QC, Feb 1995 

Ký ức dắt tôi về những ngày còn đi làm trong ngân hàng ở quê hương thứ hai lạnh giá. 

Năm 2005 tôi mới được đổi về hơn một năm làm cho nhà bank, là một chi nhánh trong nhà thương lớn chuyên về con nít ở Montreal, Quebec.  

Vào tháng Sáu, nhà thương tổ chức một ngày cho các bệnh nhân nhỏ dưới 15 tuổi rời phòng bệnh tầng thứ 5, đi thăm một vòng tất cả các hoạt động bên dưới nhà, chụp hình với những nghệ nhân giả làm bạch tuyết, chú lùn trong film hoạt hình Walt Disney… Các em cũng được nhận quà từ những mạnh thường quân đến thăm ngày hôm đó. Bổn phận của những nhân viên trong nhà thương là nói chuyện, làm cho các em lên tinh thần, tiếp tục trị liệu, nếu có thể tốt hơn nữa là làm người hỗ trợ tinh thần cho các em, người này sẽ như người thân trong gia đình của em đó. 

Chúng tôi dừng mọi hoạt động với khách hàng trong một tiếng đồng hồ để đón tiếp, hàn huyên và giúp các em di chuyển nếu gặp khó khăn vì các em “ngao du” với những dây nhợ chằng chịt trên tay, đầu cổ, kéo theo bình thở, bình thuốc truyền tĩnh mạch, có em vừa mổ xong, đầu còn quấn băng trắng xóa. 

Khi các em xuất hiện ở đầu hành lang, những ánh mắt ái ngại của chúng tôi chạm nhau, ráng kềm giữ cho những giọt nước mắt đừng lăn tràn xuống má; các em còn nhỏ quá, những cặp mắt ngây thơ, hồn nhiên đến tội nghiệp dáo dác nhìn, có những em dưới 10 tuổi, ngồi xe lăn bị động kinh; có một em đầu ngoẹo xéo sang một bên, mắt liếc sang bên ngược lại, tay chân dài khẳng khiu quơ quào không theo ý mình, vẫn cười tươi khi gặp chúng tôi. Em muốn chụp hình chung với nàng bạch tuyết đứng cách đó không xa, tôi giúp đẩy xe em lại gần để chụp và lấy hình liền, em sung sướng nhoẻn cười, miệng muốn hét la hạnh phúc nhưng âm thanh bị kìm hãm, chỉ những tiếng ú ớ thốt ra. 


Cô y tá chuyên môn coi sóc các bé ở lầu 5 lại gần tôi nói bằng tiếng Tây: 

– Chị đừng làm em này xúc động nhé, sẽ làm em khó ngủ hơn, và bị động kinh thường xuyên, hãy cứ giữ yên lặng đi bên em mà thôi. 

– Ồ tôi xin lỗi, tưởng làm cho em vui thì tinh thần thoải mái chứ, ai ngờ lại làm cho em mệt thêm nữa, vậy để tôi đẩy em ra chỗ nắng ấm nhé! 

– Cũng không được luôn, em này tình trạng còn yếu lắm, chỉ xuống đi một vòng cho thay đổi không khí rồi đi lên thôi. 

Tôi ái ngại rời chiếc xe đẩy của em, trao cho cô y tá đẩy em trở lại phòng, bên tai vẫn còn văng vẳng tiếng ú ớ của em như muốn ở lại “chơi” thêm nữa với những nhân vật hoạt hình. 

Từ đàng xa một bé gái chừng 9-10 tuổi ngồi yên trên xe lăn, đôi mắt nhìn vào một nơi xa xôi, em không để ý mọi thứ diễn ra trước mắt, khuôn mặt với nước da xanh xao, chai truyền dịch còn đầy nước treo lủng lẳng bên thành xe, mấy chú lùn nghệ nhân chạy xung quanh múa may chọc em cười nhưng em vẫn không nhìn họ, đôi mắt mệt mỏi của em bỗng dưng ngừng lại ở tôi, đang đứng trước cửa ngân hàng, nơi hành lang vắng, tôi nhoẻn cười, vẫy em. 

Em lăn chiếc xe chạy nhanh lại bên tôi: 

– Cô ơi, cháu muốn có một quyển vở và một cây bút để viết… 

– Cháu đợi cô ở đây nhé, cô sẽ đi lấy cho cháu. 

Khi tôi đem ra, hỏi: 

– Cháu muốn viết gì trong này? 

– Cháu muốn viết… nhật ký! 

– Nhật ký ư? Cháu có nhiều điều để kể lắm phải không? 

– Cô… có muốn share với cháu không? 

– Tức là sao? 

– Cháu muốn có ai đó viết cùng với cháu, như hồi cháu còn nhỏ ở nhà mẹ rất hay viết cùng với cháu, mỗi lần cháu muốn điều gì, cháu hay viết vào đây, mẹ cháu sẽ giải thích và trả lời lại cho cháu khi mẹ rảnh, cháu vẫn giữ quyển đó, bây giờ mẹ không còn ở với cháu nữa, mẹ đã bỏ thế giới này rồi, ba nói mẹ ngủ không dậy nữa… 

– Vậy ba có vào thăm cháu không? 

-Ba cháu bận lắm, ba phải đi làm rất xa. Ba hay gởi cháu cho bà Manon cạnh nhà, bà ấy đông con lắm không thể bỏ nhà đi thăm cháu được đâu. 

Tôi xoa đầu cô bé, mái tóc vàng hoe rối tung chưa chải, thương cảm: 

– Ngoài viết nhật ký ra, cháu có muốn cô sẽ lên thăm cháu mỗi ngày vào giờ cơm trưa của cô không? 

Tia mắt hạnh phúc ngước lên nhìn tôi: 

– …Cô nói thật chứ? Cô lên thăm cháu vào mỗi buổi trưa sao? 

– Đúng rồi, cô sẽ ăn trưa 15 phút thôi, còn lại cô sẽ lên thăm cháu; à mà cháu tên gì cô chưa biết? 

– Cháu là Jennifer, hãy gọi cháu là Jenny cho tiện ạ. 

Tôi cầm hai bàn tay bé xíu trong lòng tay mình: 

– Cô sẽ lên thăm cháu Jenny bắt đầu ngày mai nhé. 

– Ngày mai cháu sẽ đưa cô quyển nhật ký của cháu để cô viết luôn nhe. Cháu thích lắm! 

– Đến giờ rồi, cháu về phòng cẩn thận, nhớ ăn uống đầy đủ! Bye cháu! 

– Bye cô! Cám ơn cô! 

-oOo- 

Nhật ký của Jenny: 

“Montreal, tháng 6-2005 

Mẹ ơi, 

Con được viết nhật ký với cô LyLy, cô làm ngân hàng ở dưới nhà, không biết tại sao con lại chọn cô ấy làm người hỗ trợ tinh thần nữa, chắc chỉ có mình cô ấy để ý đến con thôi. 

Mẹ ơi, hôm qua con lại bị sốt cao, con mệt lắm, không biết bố có về kịp để thăm con, con sợ sẽ không bao giờ nhìn thấy bố như mẹ đã ngủ quên mà chưa gặp được bố… Mẹ có nhớ hôm đó mẹ phải gởi con cho bà trên lầu để đi vào bệnh viện không? Bây giờ con cũng thế, con đang nằm ở bệnh viện dành cho trẻ em, buồn lắm, chỉ thấy 4 bức tường vàng, đến giờ được gọi dậy ăn cơm, thế thôi; đứa nằm bên cạnh giường, thằng Stephan nó chờ thay gan, đứa nằm bên trái, con Kate bị sốt hoài như con, nhưng nó may mắn có cha mẹ vào thăm luôn, còn con thì chờ quả thận, chờ một năm nay rồi, con có cầu Chúa mỗi tối, con mong ngài sẽ cho con thêm sức mạnh… để chờ… 

Jenny. 

Nước mắt tôi chảy ràn rụa khi đọc những lời tâm sự của Jenny, cô bé 10 tuổi, cái tuổi lẽ ra phải hạnh phúc bên gia đình đầy đủ cả cha lẫn mẹ, phải được vui sướng chạy nhảy tung tăng, sao cháu khổ thế này. Tôi được biết mạng sống cháu chỉ còn 6 tháng, tình trạng trầm trọng lắm, phải tìm cho ra người hiến thận! 

Tôi viết lại cho Jenny vào một buổi tối: 

“Chúa sẽ cho cháu được thật nhiều sức khỏe, sống bù lại cuộc sống của mẹ, cháu hãy ráng ăn uống, nghỉ ngơi để có sức vượt qua những phẫu thuật sau này nhé. Cô tặng cháu con chó bông trắng này, nó sẽ là thần hộ mệnh, bảo vệ cháu, hãy nói chuyện với nó khi cháu buồn!” 

Ngày hôm sau, vào giờ cơm trưa tôi lên thăm Jenny, cô y tá kể con bé đã không ngừng sốt tối hôm qua, ói rất nhiều, hôm nay bé rất mệt, ngủ từ sáng đến giờ cơm trưa vẫn chưa thấy dậy. 

Tôi đặt quyển nhật ký và con chó bông trắng bên cạnh chiếc gối ngủ, quay sang thăm các em nhỏ ở những giường bên cạnh, cháu nào cũng vẻ mệt mỏi, chịu đựng. 

Những ngày tiếp theo, nét chữ Jenny trở nên yếu dần và nguệch ngoạc, cô bé chỉ viết:  

“con mệt, con nằm mơ thấy mẹ đêm qua, con mong sẽ được đi cùng mẹ để không bị nằm đây cô đơn nữa, nhưng con vẫn muốn gặp bố một lần” 

“con cám ơn cô cho con con chó bông trắng, con gọi nó là Lana, con rất yêu nó, con kể cho nó nghe về mẹ, về bố, những kỷ niệm xa xưa, rất ít còn lại trong óc” 

Vào cuối tháng 9, 2005 bệnh tình của Jenny trở nên nặng hơn, cháu mê sảng, những bác sĩ, y tá, phụ huynh thăm nuôi các em nhỏ ở phòng bên cạnh đều nói về tình trạng không ổn định của bé cho chúng tôi nghe, ai cũng ái ngại cho cháu chỉ có một mình, bố cháu đi lính xa nhà, 6 tháng mới về một lần. Có người còn buồn nói: 

– Sợ rằng khi ba con bé về đến đây, không biết có còn kịp thấy mặt con không! 

Lúc đó, cảm thấy mạng sống của Jenny như ngàn cân treo sợi tóc, tất cả nhân viên trong ngân hàng chúng tôi đã quyết định chung tay cùng nhà thương gây quỹ 120k cho cháu bé để tiến hành việc thay thận mới cho cháu. Riêng ngân hàng tôi đã đóng góp 40k. Thông tin gởi đi gấp gáp đến toàn thể các bệnh viện của tiểu bang Quebec, như một báo động đỏ. 

Từng ngày trôi qua, chúng tôi với tâm trạng phập phồng, không biết Jenny có ráng trụ lại với thế giới này nổi thêm ngày nào nữa không. Mỗi lần gặp nhau ở ngoài hành lang, ai ai cũng nhiều cảm xúc, hỏi thăm về tình trạng của bé với nhiều ý nghĩ xoay quanh: chả lẽ nhìn cô bé ra đi như vậy sao? Chả lẽ tất cả mọi người đành bó tay sao? Phải hành động thế nào chứ! Khi ba của bé về thì con gái duy nhất của ông ấy không còn trên đời này nữa sao!…  Một buổi sáng thứ Hai, Jenny vẫn chờ đợi thoi thóp trên giường bệnh. 

Bỗng chúng tôi nghe tiếng còi xe ambulance-paramedic hú vang, rồi tiếng chân vội vàng của các bác sĩ và y tá, gấp rút vào phòng mổ; một bé trạc tuổi với Jenny vừa lìa đời ở một nhà thương khác, cháu ấy bị tai nạn xe cộ cùng với mẹ, người mẹ chỉ bị thương nhẹ, nhưng đứa con gái vì mất máu quá nhiều đã không còn cứu kịp khi đem đến bệnh viện. Như một duyên may, bà bằng lòng hiến quả thận còn rất tốt của con mình cho Jenny! 

Họ đã trải qua cả ngày trời căng thẳng trong phòng mổ, chúng tôi chỉ biết thầm cầu khẩn Chúa, Phật cho việc giải phẫu được thành công, tay làm việc, nhưng đầu óc và trái tim để cả trong phòng mổ với các bác sĩ. 

Khi cánh cửa phòng mổ mở ra, chúng tôi được tin từ cô y tá, xúc động nói: 

– Thành công rồi! Cháu đã vượt qua! cháu sẽ có thể đi học lại, có thể chờ đợi người cha đang làm nhiệm vụ từ xa… Con cám ơn Chúa, cám ơn Trời Phật! 

Tất cả mọi người xung quanh xúc động, ứa nước mắt vỗ tay ồ ạt. 

-oOo- 

Sau ca mổ, mỗi buổi trưa lên thăm cháu Jenny, tôi đều gặp bà Helen Cromp, mẹ của cô bé đã hiến thận ngồi bên cạnh Jenny, xúc từng muỗng soup cho con bé, chăm lo như chính đứa con ruột của mình. 

Gặp tôi bà ứa nước mắt tâm sự: 

– Ông Trời lấy đi của tôi đứa con gái yêu thương, quý giá nhất, nhưng cho tôi đứa con gái khác, nó đang mang trong người một bộ phận của đứa con tội nghiệp của tôi, tôi muốn nhận Jenny làm con nuôi, chăm lo cuộc sống sinh hoạt cho cháu sau này, vì hoàn cảnh của cháu cũng bơ vơ xót xa quá, tôi sẽ bớt cô đơn khi có cháu. Tôi sẽ nói chuyện với ba của cháu khi ông về đây. 

Jenny khuôn mặt hồng hào, cặp mắt tinh anh tràn đầy sức sống, nó nắm lấy cánh tay tôi, bỏ vào ví tôi một chiếc hộp nhỏ, thì thào: 

– Cái này của mẹ con hồi xưa, con muốn cô giữ lấy để nhớ về con. Con cám ơn cô và tất cả mọi người trong ngân hàng của cô đã giúp cho con có đủ chi phí ghép thận. 

Tôi nghẹn ngào xoa đầu cô bé: 

– Con giỏi lắm, đã rất can đảm! Cô thật hãnh diện về con. 

– Cô nhớ đến thăm con sau này nhé… 

– Ừm, con phải sống khỏe, ngoan để làm vui lòng mẹ Helen nhe. 

Đến giờ trở lại làm việc, tôi tất bật chạy xuống dưới nhà, gặp khách. Lu bu với công chuyện nhưng trong đầu chỉ nghĩ đến niềm vui của bé Jenny, từ đây trở đi cuộc đời của cháu sẽ suôn sẻ, có gia đình, có “người mẹ mới” tận tình chăm sóc yêu thương… 

Về nhà tiện tay, cất giỏ xách lên đầu tủ, vì thường chỉ dùng túi xách lớn khi có họp hành, đựng nhiều hồ sơ giấy tờ mà quên luôn chiếc hộp quà xinh xắn đầy kỷ niệm trong ấy. 

Vậy mà đã 20 năm trôi qua! 

Sỏi Ngọc
Montreal, Feb’26 

TQĐ chuyển

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Trang Thơ Hà Đặng : (T.3.2026. 1 ) ; NHỚ ANH ,VỚI EM MỪNG 08/03 NGÀY QT PN🌹,TỪ DẠO ẤY...🌹

 NHỚ ANH

🌹
Nhớ anh em đứng bên đàng
Nghe trong hơi gió lệ tràn ướt mi
Nhớ ngày tiễn bước anh đi
Em về mà lệ đậm ghì tim đau
Nhớ anh giờ biết làm sao
Nụ hôn ngày ấy anh trao đâu rồi
Tiễn anh dạ cứ bồi hồi
Anh về bên ấy...nhớ người bên đây???
HĐ 04/03/26

VỚI EM🌹
Với em chỉ có chữ tình
Với em chỉ có đôi mình bên nhau
Với em luôn giữ lời giao
Với em muôn triệu kiếp sau vẫn chờ
Với em tình chẳng lu mờ
Với em tình chẳng bao giờ lạt phai
Với em lòng vẫn yêu ai
Với em tình vẫn mãi hoài trong tim
HĐ 06/03/26

MỪNG 08/03 NGÀY QT PN🌹

Chúc mừng ngày 08/03
Chúc cho tất cả phái ta một ngày
Niềm vui thật sự trãi dài
Đóa hoa hồng thắm xin cài tóc ai
Hôm nay ngày 08/03
Gởi trong lời gió câu ca chan hòa
Phụ nữ như những đóa hoa
Xinh tươi trang trọng ngôi nhà các ông
Đưa tay nâng cánh hoa Hồng
Tặng cho phái nữ một lòng yêu thương
Từ đây đến cuối con đường
Hoa Hồng xin trãi lối nhường bước đi
HĐ 07/03/26
TỪ DẠO ẤY...🌹

Người đi từ dạo ấy
Bỏ lại ở nơi đây
Cả nỗi nhớ đong đầy
Tháng ngày luôn chờ đợi
Người giờ xa dịu vợi
Ở tận cuối chân trời
Xin gởi đến đôi lời
Trọn đời không thay đỗi
Mong chớ vội quên nhau
Hãy giữ trọn lời giao
Câu hương lửa ngọt ngào
Tình trao muôn triệu kiếp
HĐ 11/03/26

TRI DIỆN BẤT TRI TÂM -Thơ Phan Thượng Hải và Thơ Họa



TRI DIỆN BẤT TRI TÂM

“Tri nhân tri diện bất tri tâm” (*)
Nhân thế xưa nay vẫn cứ lầm
Cá tánh vô minh, không tánh tốt
Nghĩa tình vị ngã, chẳng tình thâm
Đâu cần cái đẹp khi nguy khốn?
Chỉ muốn lòng thành lúc tối tăm
“Khẩu Phật tâm xà” thêm cám dỗ
Định tâm đừng để có thiên tâm.

(Phan Thượng Hải)
8/2/16


(*) Chú thích:

Đó là câu của Trang tử: "Tri nhân tri diện bất tri tâm" trong truyện “Trang Tử Cổ Bồn Ca”.

Thiên tâm = Tâm thiên vị.


Thơ Họa:

CHỘ MẶT THẤY MÔ TÂM


Chộ* người ngoài mặt, thấy mô tâm
Bởi rứa hèn chi mãi bị lầm
Trước lưỡi đơm tình trên lịm ngọt
Trong lòng đặt bẫy dưới sâu thâm
Như ma dựng tượng lừa thần thánh
Giống quỷ xây đền tráo tiếng tăm
Thế sự nên tuồng sân khấu diễn
Muôn trò giảo hoạt khởi nguồn tâm

Lý Đức Quỳnh
10/3/2026


*Chộ: phương ngữ Huế cùng nghĩa với thấy.


CẢM ĐỀ VII


Lẽ đời: "...vạn vật tại ư tâm"
Sợ nhất sơ giao chót ngộ lầm?
Dạ thực ngấm ngầm bày chước quỷ
Mặt ngoài thơn thớt tỏ ân thâm"?!"
Cậy nhờ thỏa nguyện "siêng" săn sớm
Lụy lục bất thành "lặn" mất tăm"?!"
Thấu tận nghiệm sinh càng thấm thía
Biết người, biết mặt, khó lường tâm"?!"

Nguyễn Huy Khôi
11-3-2026


KIẾN DIỆN KHÓ YÊN TÂM

Giáp mặt nhưng nào hiểu cái tâm,
Tâm luôn che dấu dễ sai lầm.
Lầm người khiến kéo thêm gian dối,
Dối trá gieo nhiều cái ác thâm.
Thâm độc xua nhân gian khốn đốn,
Đốn luân neo bến thế u thăm.
Thăm đen ngòm ngỏm lôi đời xuống,
Xuống dốc ngập chìm mới thấy tâm.
*
Kiến diện sai lầm luận cái tâm.

HỒ NGUYỄN (11-3-2026)

Kính Họa Vận : TRI DIỆN…

Bằng mặt, con người khó hiểu “tâm“
Có khi đố kỵ mắc sai lầm 
Hiền khô bộ tịch chàng lương thiện 
Dữ tợn quyền uy thiếp trí thâm 
Ao ước tình anh trong hạnh phúc 
Mơ màng nghĩa chị với ân thâm
Lòng lang bất chánh luôn lừa dối 
Khẩu Phật trung thành vẫn thiện tâm…

Mai Xuân Thanh 
Silicone Valley March 11, 2026



Làm cha mẹ….


Có những thứ trong đời, nếu thấy không hợp nữa, ta có thể dừng. Kinh doanh lỗ thì đóng cửa. Làm việc chán thì nghỉ. Kết bạn không vui thì tránh mặt. Kể cả những mối quan hệ từng rất quan trọng, nếu không còn phù hợp, ta vẫn có thể chọn cách buông tay.

Nhưng làm cha mẹ – thì không có “nút thoát”.

Một khi đứa trẻ đã đến với thế giới này, cũng là lúc bạn bước vào một hành trình không thể quay lui. Bạn không thể viết đơn xin nghỉ, không thể tìm người thay vai, cũng không thể bấm nút “tạm dừng” để nghỉ ngơi một tháng cho lại sức.

Làm cha mẹ là công việc duy nhất mà dù bạn mệt đến đâu, vẫn phải tiếp tục. Dù bạn có đang tổn thương, đang bế tắc, hay chính bản thân bạn còn chưa hiểu mình là ai – bạn vẫn phải chăm lo từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng cơn sốt giữa đêm của con.

Không có hợp đồng nào để nhắc bạn phải có trách nhiệm. Không ai đứng đó kiểm tra bạn làm đúng hay sai. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là một vai trò thiêng liêng nhất, và đôi khi – cô đơn nhất.

Có những ngày bạn cảm thấy mình đã làm hết sức, mà con vẫn không nghe lời. Dạy con tử tế, con vẫn nóng nảy. Nhắc con học hành, con vẫn làm ngơ. Có những buổi tối, bạn gục xuống bàn ăn khi cả nhà đã đi ngủ, nước mắt rơi mà không ai thấy. Không phải vì bạn yếu đuối, mà vì bạn không có chỗ để than thở.

Làm cha mẹ là thế: những việc bạn làm giỏi nhất, thường không ai khen. Những điều bạn kiên trì nhất, thường chẳng ai nhớ. Con lớn lên, không nhớ ai đã bế ru mỗi đêm. Không nhớ ai từng đọc đi đọc lại một quyển sách cho đến khi bạn thuộc lòng từng dòng. Nhưng bạn vẫn làm. Không phải để được ghi công. Mà vì bạn hiểu: nếu không phải bạn, thì không ai khác.

Và rồi, cũng chính bạn là người chịu đựng nỗi đau khi con rời xa. Khi con bước vào tuổi dậy thì và đóng cửa lại mỗi lần bạn gõ. Khi con lớn hơn và có thế giới riêng, nơi bạn chỉ là một phần nhỏ. Có khi bạn ghen tị với cả bạn thân của con, người mà con kể hết mọi điều, còn bạn thì không được biết.

Bạn cũng phải học cách không tổn thương khi con phản ứng. Học cách buông tay vừa đủ. Học cách chấp nhận mình không thể bảo vệ con mãi mãi.

Bởi vì làm cha mẹ không chỉ là nuôi nấng, mà còn là quá trình tiễn con đi.

Không ai dạy bạn trước những điều này. Không có lớp học nào chuẩn bị cho bạn cảm giác hụt hẫng khi con không cần mình nữa. Cũng không ai nhắc rằng, bạn có thể làm tất cả đúng, và vẫn không thể đảm bảo điều gì.

Làm cha mẹ là công việc âm thầm nhất, dài hơi nhất, không có hồi kết – và không có nút “thoái lui”.

Và rồi một ngày, giữa bộn bề lo toan, bạn bắt gặp con lặng lẽ đắp mền cho em khi trời lạnh. Nhường miếng cá ngon cuối cùng cho ông bà. Tự xin lỗi sau một lần nổi nóng. Những khoảnh khắc nhỏ đến mức tưởng như vụn vặt ấy, bỗng khiến bạn đứng lặng.

Không ai thấy hết những điều bạn đã làm. Nhưng trong một cách rất riêng, chúng đã ngấm vào con người mà con bạn đang lớn lên từng ngày.

Làm cha mẹ là một cuộc hành trình không thể “bán lại”, không thể “chuyển nhượng”, không có lối rút lui. Nhưng chính vì không thể bỏ giữa chừng, nên mỗi bước đi – dù chậm, dù mệt – đều là một minh chứng cho thứ tình cảm không gì thay thế được: một tình yêu lặng lẽ, nhưng bền bỉ nhất trên đời.

St 


Hoa Huỳnh chuyển

BÌNH YÊN ĐANG DẠO -Thơ Trần Như Tùng và Thơ Họa

  BÌNH YÊN ĐANG DẠO Khẽ ngón tay vời tuổi lão sang Bình yên lững thững dạo trên đàng Khi thì đến ngõ đòi xem xét Lúc gửi qua rào muốn chỉnh ...