Thứ Ba, 11 tháng 8, 2026

KÍNH MỜI XEM và HỌA (NẾU THÍCH) THƠ NHỚ XƯA của HỒ NGUYỄN


 NHỚ XƯA

Xưa quá mà sao tưởng mới thôi,

Đôi bên ấm áp vội xa rời.

Môi hồng mắt biếc nay heo hốc,

Má thắm ngực bồng sớm tả tơi.

Dáng vẻ tung tăng giờ rả rượi,

Lời trong treo trẽo rụng tơi bời!

Tình anh trao giữ bao ngày tháng,

Nước cạn đá mòn tan úa vơi.

                        *

Tình mãi hiện về trong mắt tôi.

HỒ NGUYỄN (02-8-2026)


Thơ Họa

NỖI NIỀM

Ngắn ngủi, tình đầu chỉ thế thôi
Chưa tròn kỷ niệm đã tan rời
Trăng hoa, kẻ ấy luôn ham hố
Dè dặt, lòng này sớm rách tơi
Thất vọng, niềm tin đà lịm tắt
Ưu tư, tâm trạng cứ bời bời
Cuối đời mới gặp người như ý
Thì sức đã tàn, mộng cạn vơi.

Sông Thu
( 10/08/2026 )

  NỖI LÒNG.

Thương nhiều ắt cắn sẽ đau thôi 
Đã để người xưa muốn tách rời 
Giận dỗi không chơi, tâm oán trách 
Âu sầu chẳng gặp,trí ngây bời
Vô tình làm nũng nên lời lỡ 
Sơ ý nói sai khiến dạ tơi
Xin hãy bao dung và lượng thứ 
Cho lòng thanh thản,nỗi buồn vơi.

LAN.
(10/08/2026).


MẬT KHẢI


Chạnh niềm nên mới ngỏ ra thôi,
Đã lệch guồng tơ lỏng mối rời!
Chót hẫng tẻ tanh khi tỉnh táo...
Cam đành tã tượi lúc tong tơi?!
Người về u uẩn...lòng day trở,
Kẻ biệt xa xăm...dạ rối bời!?
Lửa gói khôn lường phong giấy mỏng,
Đông hàn héo hắt thoảng mùa vơi?!

Nguyễn Huy Khôi
10-8-2026



TÌNH ĐÃ VƠI

Xa xôi mà tưởng mới đây thôi,
Khắn khít xưa nay vội tách rời.
Ngày ấy hai mươi em tuổi ngọc,
Giờ sa lão hóa dạ te tơi.
Bao nhiêu kỷ niệm tan nhòa úa,
Hình ảnh lưu tim khuất rối bời.
Tình tụi mình sao ai tê tái quá,
Mong cho ta sớm được nguôi vơi!
*
Anh người yêu cũ của em ơi!

JULIE DUNG TRƯƠNG (10-6-2036)


NỢ BA SANH

Khi chẳng còn yêu mới thế thôi
Nếu không sao lại vội chia rời
Môi kia dù nhạt tình nên thắm
Mắt nọ dẫu mờ nghĩa chớ tơi
Tiếng nhớ luôn gìn cho dạ vững
Lời thương đừng bỏ để tâm bời
Tam sanh duyên nợ từ ba kiếp
Trân trọng cả đời giữ khỏi vơi

Hưng Quốc
Texas 8-10-2026











QUÊN -Thơ Songquang và Thơ Họa

QUÊN

( trường thiên lục bát tứ tuyệt)

Tôi quên….
nói lá thôi rơi !
Chỉ vương mái tóc nửa đời rối thêm
Để cho tóc vẫn dịu mềm
Tóc khô lại sợ khôn kềm nỗi đau

Tôi quên….
hỏi mẹ đường nào ?
Vì đời vạn nẻo tránh vào gian truân
Nhỡ đi cay đắng thêm lần
Con tim vụn vỡ thêm phần khổ thân

Tôi quên …
nói biển một lần
Đừng cho sóng dập thuyền nâng vào bờ
Nắng vàng chiếu nhẹ lững lờ
Cho thuyền về bến đợi chờ tình yêu

Tôi quên…
hứng giọt sương chiều
Đem về sưởi lại tuổi yêu muộn màng
Người đà bỏ bến sông sang
Mà tôi đứng đợi đò ngang một mình

Songquang
20260806


Thơ Họa:



THU VÀNG CÓ NHAU

Ngồi bên biển sóng vỗ khuya
Trăng nghiêng lệ đẫm đầm đìa giọt sương

kmh



Ngồi bên
Nhặt chiếc lá rơi
Chôn hoa tàn úa… thương đời ngắn thêm
Thu sang gió có nhẹ mềm
Vi vu khiêu vũ lá kềm cơn đau

Ngồi bên
Bóng nắng chiều nào…
Cùng người tri kỷ bước vào vận truân
Bên nhau còn được mấy lần ?!
Sinh ly tử biệt số phần, tội thân

Ngồi bên
Triền núi đôi lần
Cân phân gió/nước ghe nâng xa bờ
Khi con nước đứng lặng lờ
Ghe giương buồm khởi hay chờ nước yêu

Ngồi bên
Ghế trống về chiều
Nhớ ơi là nhớ người yêu… mơ màng
Bên hiên bướm trắng bay sang
Quẩn quanh gợi nhớ thu vàng có nhau

Kiều Mộng Hà
Aug,06.2026



TÔI THƯỜNG …

Tôi thường
Nhìn chiếc lá rơi
Phất phơ theo gió tình đời xa thêm
Lang thang đôi cánh tay mềm
Trần gian lăn lộn dạ kềm thương đau

Tôi thường
Nhớ lại xuân nào
Thời gian ngắn ngủi đi vào hiểm truân
Thắng thua được có bao lần
Gắng công cũng tạo được phần an thân

Tôi thường
Ngắm sóng xô lần
Nhiều cơn dữ dội muốn nâng vượt bờ
Đôi khi mặt biển lặng lờ
Nhấp nhô như thể đang chờ người yêu

Tôi thường
Suy ngẫm mỗi chiều
Những gì vượt khỏi tình yêu chẳng màng
Công danh sự nghiệp giàu sang
Tựa như giấc mộng thoáng ngang đầu mình

Hưng Quốc
Texas 8-6-2026



ĐƯỜNG TÌNH

Đường đi
vội vã hoa rơi,
Đường về xao xuyến bồi hồi nhớ thêm.
Nghĩ câu “buộc chặt lạt mềm” (1):
Giữ gìn hạnh phúc tránh niềm khổ đau.

Đường đi
chẳng biết thế nào.
Hai đầu dây phải sắp vào cho truân (2)
Kẻo mà duyên lại qua lần (3)
Để cầu lỡ nhịp chịu phần thiệt thân.


Đường đi
mới gặp một lần,
Mà sao đã thấy chí thân vô bờ.
Rõ ràng chẳng có lập lờ,
Chẳng nên lạnh nhạt hững hờ tình yêu.

Đường đi
không hẳn một chiều
Cảm người nhan sắc tự nhiên mịn màng.
Đường về nhà cửa sửa sang,
Rước người chân chỉ đảm đang hợp mình.

Đỗ Quang Vinh
7-8-2026

Chú Thích:

(1) Tục ngữ thường nói: “Dây dùng (dây chúng) khó đứt, Lạt mềm buộc chặt”

Vì khi dùng lạt buộc rổ rá, buộc giàn giáo dựng nhà cửa, phải chẻ lạt mỏng, ngâm nước cho mềm rồi mới sử dụng. Mục đích là để mối buộc được chặt và chắc.

Tục ngữ Trung Hoa cũng có câu tương tự: “Dục cầm cố túng (欲擒故纵) nghĩa là muốn nắm bắt thì nên buông thả ra (cầm túng = nắm bắt và buông thả, cố = cho nên).Tục ngữ “Lạt mềm buộc chặt” trong tình yêu, hôn nhân chỉ sự nhẹ nhàng, mềm mỏng, khéo léo, tinh tế. Cho nên câu tục ngữ được coi là lời khuyên hữu ích, là bí quyết để giữ gìn hạnh phúc gia đình.

(2) Truân= sắp đầu dây cho đều nhau.vd: truân mối dây cho đều [Việt Nam Tù Điển -Hội Khai Trí Tiến Đức]

(3) cho xong chuyện. Ca dao có câu:“Trời mưa nước chảy qua sân.Tôi lấy ông lão qua lần mà thôi”



KHI...


Khi buồn
Cứ để lệ rơi
Rửa trôi phiền muộn cho đời nhẹ thêm
Nỗi sầu phai nhạt, tan mềm
Không cần gắng sức vẫn kềm đớn đau.

Khi vui
Bất cứ lúc nào
Cũng đừng buông thả vướng vào lưới truân
Yếu lòng dù chỉ một lần
Ăn chơi sa đọa muôn phần hại thân.

Khi quên
Thất hẹn vài lần
Khiến thuyền bỏ bến sóng nâng tách bờ
Đã yêu chớ có lập lờ
Đinh ninh lời hứa hẹn chờ dấu yêu.

Khi già
Tuổi đã về chiều
Cũng đừng bỏ mặc người yêu chẳng màng
Bạn đời dẫu chẳng cao sang
Vẫn luôn là chiếc cầu ngang sông mình.

Sông Thu
( 08/08/2026 )


MUỐN QUÊN .

Muốn quên, mà lệ cứ rơi
Bâng khuâng thương cảm tình đời khổ thêm
Bình tâm xem lại nỗi niềm
Bao nhiêu bi lụy đâu kềm được đau

Muốn quên, phải kiếm cách nào
Xóa tan tình tự lỡ vào chuyên truân
Người đi biệt tích bao lần
Nay về nối lại một phần nghĩa thân

Muốn quên vì biết nhiều lần
Tâm tư như được ai nâng tới bờ
Từ phen triều nước lặng lờ
Sóng xô biển động hẹn chờ thương yêu

Muốn quên vạt nắng vàng chiều
Mắt em chắc cũng hương yêu phủ màng
Bây giờ bạc trắng mùa sang
Sợi thời gian thả bay ngang tóc mình …


Rancho Palos Verdes 8 - 8 - 2026
CAO MY NHÂN



TÔI THƯỜNG


Tôi thường nhặt lá đông rơi
Chiều nhen nhóm lửa sưởi đời ấm thêm
Những mong chân cứng đá mềm
Đường trần vời vợi bớt kềm thương đau
Tôi thường ngẫm chuyện xưa nào
Mưu sâu kế hiểm, đời vào chuyên truân
Đường ma lối quỷ, một lần
Sa cơ thất thế, mộ phần chôn thân

Tôi thường mộng ủ nhiều lần
Trường giang, đại hải tay nâng niu bờ
An yên sóng nước lặng lờ
Thuyền trăng gác mái hồn chờ say yêu

Tôi thường góp nắng muôn chiều
Dành đêm sưởi ấm cho yêu mơ màng
Nhỡ khi tình đợi chưa sang
Lòng đau hóa thạch ngổn ngang, tội mình

Lý Đức Quỳnh
8/8/2026



KÍ́NH HỌA: HẢY QUÊN...

Đầu óc thãnh thơi
Lo chi vàng bạc tiền tài khổ thân.
Tình yêu là sợi tơ mềm ,
Xẽ chia hoạn nạn khi buồn nỗi đau...

Hảy quên...
Ngày...tháng...năm nào...
Tương chao đạm bạc không màng chuyên truân.
Muối dưa thanh đạm quên lần...
Cuộc đời gian dối bạo tàn khổ thân.

Hảy quên...
Vui sống an bần,
Sóng to gió lớn Thuyền trôi dạt bờ.
Sang giàu quyền thế lững lơ...
Người thương chân thật bến bờ tình yêu..

Hảy quên...
Nấng sớm mưa chiều,
Đêm về sưởi ấm tình yêu nồng nàn...
Tình già duyên thắm Thu sang,
Dạo chơi khắp phố cùng Ta với Mình...

Mỹ Nga, 08/08/2026 - ÂL, 26/06/ Bính Ngọ.






Thứ Hai, 10 tháng 8, 2026

CÔ LÁNG GIỀNG -Thơ Duy Anh và Thơ Họa

 


CÔ LÁNG GIỀNG


Tình Láng Giềng nầy vẫn giữ nguyên
Chưa hề dám ngỏ chuyện tơ duyên.
Mười lăm, cậu đã mơ môi thắm
Mười tám, anh đà mộng tóc huyền.
Rồi bởi miệt mài đời lính chiến
Khiến nên quên bẵng gái thuyền quyên.
Sao dời vật đổi, chàng ly xứ
Nàng đã theo chồng, đẹp ước nguyền...

DUY ANH
Orlando FL. 08/06/2026


Thơ Họa:



SƠN NỮ


Chạm vào đôi mắt sáng cao nguyên
Sơn nữ nhoẻn cười nụ rất duyên
Má lõm đồng tiền, hoa cỏ dại
Môi cong phiến nguyệt, bóng trăng huyền
Lời thưa thoảng nhẹ êm làn gió
Tiếng dạ ngân dài vút giọng quyên
Suối chảy lao xao bờ mộng mị
Ta chuông mõ vội tụng kinh nguyền

Lý Đức Quỳnh
7/8/2026


LỠ MỐI DUYÊN ĐẦU

Em tròn mười sáu, đẹp trinh nguyên
Mái tóc buông lơi sắc óng huyền
Rạng rỡ, long lanh làn mắt biếc
Dịu dàng, chúm chím nụ cười duyên
Đắm say, chàng ướm buông lời hẹn
E thẹn, nàng mơ thỏa mộng nguyền
Rồi chiến tranh tràn lan khắp nẻo
Lạc nhau...lệ thảm giọt sầu quyên.

Sông Thu
( 08/08/2026 )


                     SẦU VÔ NGÔN

Tình đầu đằm thắm đẹp trinh nguyên.
Má ấp môi kề thuở đắm duyên!
Đầy đặn khuôn trăng ngời mắt biếc,
Đài trang vóc ngọc mượt  mi huyền!
Mơ... tàn phận úa mầu quỳnh dạ,
Mộng... vỡ đời phai sắc đỗ quyên!
Chinh chiến Người đi...không trở lại,
Khói sương mờ ảo lõa hương nguyền!

                               Nguyễn Huy Khôi 
                                       8-8-2026



KÍNH HỌA: PHONG HÓA VIỆT NAM.

Năm mười tám tuổi nét trinh nguyên
Dáng vóc eo thon suối tóc huyền...
Được mắt Hồng Quân duyên thắm đượm,
Đắm say hỏi cưới Gái thuyền quyên.
Tam tùng giữ vẹn con Dâu thảo,
Tứ Đức vuông tròn xứng vợ hiền.
Trai học gương xưa trang Tuấn kiệt,
Gái noi Đức Hạnh giữ Hương nguyền...
Đạo Đời gầy dựng gia đình tốt
Phong hóa Việt Nam sẻ Chủ quyền...

Mỹ Nga, 08/08/ 2026  ÂL, 26/06/ Bính Ngọ.


VÔ DUYÊN ĐỐI DIỆN BẤT TƯƠNG PHÙNG

Xa rồi tình mộng vẫn y nguyên
Đối diện tương phùng lại chẳng duyên
Một ngõ tuy chung đường đất xám
Hai sân nhưng lẻ ánh trăng huyền
Người đi chiến trận đời ly khách
Kẻ hái nhãn lồng phận đỗ quyên
Không hẹn có ngày anh trở lại
Sang sông nàng gói kín tâm nguyền

Đông A
8/8/26


Gần gang tấc,xa ngàn trùng

Một góc tim này vẫn giữ nguyên,
Tình đầu thơ dại chả tròn duyên
Nụ hoa vừa ló,trong tinh khiết
Ánh Nguyệt vừa nhô,đẹp ảo huyền
Ly loạn,thân tùng,trai lính chiến
Bão giông,nhành liễu,gái thuyền quyên.
Lòng này dẫu đậm in hình bóng…
Không hẹn mai sau vẹn ước nguyền !

ThanhHoà 

08/08/2026 


CÔ BẠN HỌC


Trong màu áo trắng nét trinh nguyên

Nàng thật dịu dàng ngắm có duyên

Môi chẳng  phấn son mà thắm đỏ

Tóc không dầu bóng vẫn đen huyền

Trường thi rộn rịp mơ điềm tốt

Phòng học bình yên mộng cát quyên

Trên chuyến xe lam đầy kỷ niệm

Chia tay em hứa trọn lời nguyền 


Hưng Quốc 

Texas 8-8-2026

Quyên cát : chọn lựa điều tốt



:KHÓ QUÊN

Tình  Giềng nầy vẫn giử nguyên,
Chưa dám tỏ tình muốn kết duyên.
Mi mắt long lanh say đắm thắm,
Môi tươi má ửng bóng đen huyền.
Trai thanh tim ngẩn ngơ trông vọng,
Mỹ nữ kéo hoài sa bến quyên.
Năm tháng trãi dài nay viễn xứ,
Mà tình đây đó vẫn còn nguyên.
*
Mong bà Nguyệt sớm kết se duyên!

HỒ NGUYỄN (08-8-2026
)


NGƯỜI BẠN GÁI ĐỒNG SONG

Đồng song, bạn gái nét trinh nguyên 
Tính nết dịu dàng ngó có duyên
Tóc thả ngang vai ,môi đỏ thắm
Áo dài chấm gót ,mắt đen huyền 
Tiếng êm thoang thoảng như làn gió
Lời ngọt nhẹ nhàng tựa giọng quyên
Tôi đã thầm mơ từ dạo ấy
Đến giờ chưa thỏa được câu nguyền.

songquang 20260808 

GIỮ NÉN HƯƠNG NGUYÊN

Cơ may lạc lối tới đào nguyên,
Lọt mắt giai nhân kết tơ duyên.
Ánh mắt long lanh viên ngọc bích,
Bóng hình rạng tỏ mảnh trăng huyền (*)    
Y trang vẽ cánh hoa phượng vĩ,
Mái tóc cài trâm đóa lệ quyên (**) 
Cách trở âm dương giờ chẳng thấy,
Chỉ còn lưu giữ nén hương nguyền.

Chú thích:

(*) huyền = trăng non
(**) "lệ quyên" trong văn học thường được dùng như một hình ảnh ẩn dụ cho vẻ đẹp mong manh, thanh khiết hoặc tình yêu lãng mạn, nở vào mùa Xuân, màu hồng phấn, rất dịu dàng

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
8-8-2026

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2026

Trang Thơ Ngô Kế Đang (T.7 . 2026 . 1 ) : HÃY NHỚ ,MONG CHỜ , HÀNH TRÌNH ,CHỢT THẤY , BÙ TRỪ , THOÁNG NGHĨ

 HÃY NHỚ

Trời không bí lối một ai !
Dốc lòng chân thiện , còn bày ngõ đi
Dù bao gian khó hiểm nguy
Như tăng cho sức , độ trì vượt qua !
Trời cao soi thấu đó mà
Vẫn luôn sàng lọc , dễ là thấy đâu !
Dẫu rằng cõi tạm nông sâu
Làm lành lánh dữ , trời cao cứu nàn
13g20.03/7/2026.
Ngô Kế Đang.


MONG CHỜ
Chắc ngày xưa kinh mương chằn chịt
Người đặt tên Xóm Rạch vậy thôi
Chiến tranh, dân ngụ nơi nơi
Thuận Hòa, đổi lại , một thời dựng xây
Kỷ nguyên mới, nơi đây sáp nhập
Tên Xóm Dinh tràn ngập yêu thương
Gắn lịch sử, đất kiên cường
Chung tay đổi mới cho phường đẹp hơn
Cả thành phố Gò Công gom bốn
Phường Gò Công, Long Thuận, Bình Xuân
Sơn Qui, thể đứng ngang tầm
Mỗi phường mỗi vẻ, quyết tâm giương cờ
Rằng Xóm Dinh mong chờ ngày mới
Khu phố này dân đợi đổi thay
Ngày mai hơn hẳn hôm nay
Nâng cao mức sống , kề vai hùng cường !
8g00.04/7/2026
Ngô Kế Đang

HÀNH TRÌNH
Chẳng còn Gò cho Công ẩn nấp
Quán bà Công, Gò tập lính xưa
Chỉ là chuyện nắng, chuyện mưa
Gọi tên giả định, chứ chưa ai tường
Theo tên gọi , ai mường tượng khác ?
Chỉ nghe thôi, nào chắc đổi thay
Phố phường diện mạo hôm nay
Một vùng nước mặn , giờ đây đất lành !
Người tứ xứ họ nhanh chân đến
Cùng đầu tư , mua bán nhiều hơn
Khu công nghiệp lắm công nhân
Khắp nơi khắp chốn , nâng tầm quê hương
Cầu Mỹ Lợi ,giao thương trọng điểm
Xe chạy vèo , hết chiếm thời gian
Qua phà, sông rộng cách ngăn
Cửa đi ra biển, khó khăn bộn bề
Cảng Vàm Láng đi về đánh bắt
Nguồn cá tôm đi khắp nơi nơi
Là nơi dầu khí chọn rồi
Làm nơi trung chuyển ra khơi xa mù
Rồi Tân Thành, nơi du lịch mới
Biển dần trong, hết đục,. ngày vơi
Những cây điện gió bời bời
Tăng thêm năng lượng cho đời sáng hơn
Đường tỉnh lộ, đường mon sông lớn
Dọc sông Tiền, rút gọn khoảng xa
Tám sáu tư tên gọi là
Đất như nở lớn , chan hòa niềm vui
11g00.04/7/2026
Ngô Kế Đang.
🌹CHỢT THẤY

Sáng nay chợt thấy trong lòng
Buồn như con nước trên dòng trôi xuôi
Sáng về mưa bụi rớt rơi
Nhớ người nơi ấy nghe chơi vơi buồn
Sáng về chợt thấy lệ tuôn
Nhìn về phương ấy mắt luôn nhuộm sầu
Tình giờ biết kiếm nơi đâu
Người thương ơi nhớ bên cầu đợi nhau
Hạt mưa rời rã rớt mau
Nhìn mưa mà thấy rất đau trong lòng
Mong rằng tình vẫn còn hồng
Mong rằng mãi nhớ hôn nồng đã trao
HD 05/07/26

BÙ TRỪ
Ta tin có luật bù trừ
Hết cơn bỉ cực, tới hồi thới lai
Trời không bí lối một ai
Cửa này đóng lại thì bày ngõ kia
Cần cù dậy sớm , thức khuya
Hết lòng chân thiện, Trời chia lấy phần !
Đừng làm một kẻ bất nhân
Hoạ kia tan biến, phước phần đến mau
Công bình ở đấng Trời cao
Sạch trong luôn giữ , khổ nào lại mang ?
5g05.07/7/2026
Ngô Kế Đang.
THOÁNG NGHĨ
Chim ,hoa, cá, kiểng - một thời
Tốn bao công của ,nguồn vui tuổi già !
Bất chợt ta lại nhận ra
Chim lồng ,cá chậu , kiểng hoa khổ hình !
Thì thôi , chim cá phóng sinh
Kiểng thôi uốn ép ; hoa , bình thuốc vơi
Tại sao ta lại hẹp hòi
Muốn đời thanh thản , học đòi riêng mang ?
Đẹp ,hay phải của thế gian
Đem lòng cố giữ , khóa dần tự nhiên
4g35.28/7/2026
Ngô Kế Đang

Thơ Uyên Châu Vũ : LẠI NHỚ QUÊ , VIẾNG BẠN , CÔ LÁI ĐÒ


LẠI NHỚ QUÊ

Chiều tàn nhạt nắng qua song

Cửa nhà ai gió thổi lồng lộng bay

Hồn ta lạc lối sông hoài

Lục bình tím rịm nổi trôi bến nhà

Nhớ người trên đỉnh núi xa

Ngựa xe lốc cốc la cà bếp xưa

Nhớ mái tranh , vách đất thưa

Bờ rào tre thoảng gió lùa mùi măng

Cơm chiều  bốc khói đưa hương

Khói bay xa dọc con đường về quê

Nhớ mùi hoa khế đê mê

Rồi bông gòn nở mật tê ngọt lòng

Nhớ mùa vú sữa đơm bông

Trái hồng treo giữa trời hồng thơ ngây

Tiếng gà cục tác đâu đây

Bừng cơn tỉnh mộng cuối ngày nhớ quê


21/07/2026

Thơ Uyên Châu Vũ


2./ VIẾNG BẠN


Áo quan đã khép lại rồi

Ngàn thu cách biệt một đời dương gian

Mới hôm qua còn âm vang

Nói cười vọng lại cuối đường chia tay 

Người đi thanh thản khoan thai

Chào nhau hẹn lại có ngày tái sinh

Trăm năm một cái giật mình

Ngẩn ngơ ngoảnh lại độc hành khói hương

Ngủ đi vào cõi an nhiên

“Tử quy , Sinh ký” là miền vĩnh sinh

6/7/2026

./3./ CÔ LÁI ĐÒ


Đâu rồi bến cũ, đò xưa

Cô em aó tím còn chưa thấy về

Nước phù sa đỏ sông quê

Lênh đênh xuồng nhỏ trơ vơ giữa dòng

Chắc nay em đã theo chồng

Như thuyền theo lái mênh mông bến bờ

Nhớ người tà áo phất phơ

Mồ hôi từng giọt thắm mờ khăn tay

Lời từ biệt mắc lên cây

Vàng bông điên điển ngất ngây ân tình

Tại anh cứ mãi làm thinh

Em chim sáo nhỏ phải đành bay xa

Ngậm ngùi đè nặng tim ta

Nhìn bong bóng nỗi phập phù bến sông

Nhớ người em chèo đò ngang

Từng bong bóng vỡ tình tan tan tình


31/7/2026 

Thơ Uyên Châu Vũ



MỜI XEM ;

Trang Thơ Uyên Châu Vũ : NẮNG CHIỀU , ĐI SIÊU THỊ

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2026

CHỚ HỎI -Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa



CHỚ HỎI
Mỗi ngày tự quét sân am nhỏ
Chớ hỏi vườn ai cỏ mọc đầy

Thiền sư Tích Lan
( THKT )

MỖI việc tạo thành nhân quả xoay
NGÀY như lá rụng, tháng mây bay
TỰ vun rác rưới sao thanh khiết
QUÉT sạch ưu phiền sẽ ngủ say
SÂN hận dung nhan càng khắc khổ
AM tường trí tuệ xoá sương mai
NHỎ nhành dương liễu Tâm khai Tánh
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY

Kiều Mộng Hà
July.26.2026


Thơ Họa:


NHÂN DUYÊN

“Mỗi ngày tự quét sân am nhỏ
Chớ hỏi vườn ai cỏ mọc đầy


Thiền sư Tích Lan

MỖI độ thu về lá rụng xoay
NGÀY xào xạc gió thổi tung bay
TỰ lùa mây tối vời trăng tỏ
QUÉT vạt sương mù tiễn mộng say
SÂN trước đỏ bung ngời nụ mới
AM ngoài trắng nở ngát hương mai
NHỎ, to muôn sự nhân duyên khởi
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY

Lý Đức Quỳnh
27/7/2026


HỢP TAN
“Các (Thức) nhân tự tảo môn tiền tuyết
Mặc quản tha nhân ốc thượng sương”

Cái vòng Tan - Hợp vẫn luôn xoay
Gặp gỡ, chia lìa như gió bay
Kẻ tiếc ôm hoài đêm thức muộn
Người quên về với giấc mơ say
Đừng mong rồi để trăm chiều xế
Chẳng hẹn chi bằng một sớm mai
Vừa thấy xuân xanh, mầm nụ mới
Rồi nghe lá úa rụng sân đầy.

Đông A
28/7/26


VUN TRỔNG CÂY NHẪN NHỤC

( thtk)
“ Mỗi ngày tự quét sân âm nhỏ
Chớ hỏi vườn ai cỏ mọc đầy


Thiền sư Tích LẦN

MỖI lá vàng rơi tựa chuyển xoay
NGÀY trôi vun vút giống tên bay
TỰ mài tâm trí không phiền lụy
QUÉT dọn tinh thần chớ đắm say
SÂN trước vun trồng cây nhẫn nhục
AM sau cày xới cội hoàng mai
NHỎ nhen càng chuốt điều cau đắng
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY

Songquang
20260728


TỰ VẤN


MỖI lúc dòng đời mỗi chuyển xoay
NGÀY thu góp nhặt lá vàng bay
TỰ lòng chất vấn khi lầm lỡ
QUÉT dạ ưu phiền hiểu đúng sai
SÂN lắm, con tim dường bóng tối
AM thuần, khối óc tựa ban mai
NHỎ từng giọt nước hồ tâm tịnh
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY.

28/7/2026
vh


HỒN MAI PHÁCH QUẾ (*)

Mỗi ngày tự quét sân am nhỏ
Chớ hỏi vườn ai cỏ mọc đầy
              (Thiền sư Tích Lan)

MỖI lúc bi quan ngóng vận xoay,
NGÀY mai tươi sáng rủi xui bay.
TỰ cào rác rến tâm dâm loạn,
QUÉT hết tham si tửu sắc say. 
SÂN dẹp cho lòng như phách quế,
AM hiểu để trí tựa hồn mai.
NHỎ nhoi thói xấu Trời không thứ,
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY!

(*) Hồn phách của hoa mai và hoa quế: một thành ngữ văn học cổ, dùng để chỉ vẻ đẹp thanh cao, tinh khiết và phẩm chất quý giá của con người, ví như hương thơm

Truyện Kiều có câu:
"Mơ màng phách quế hồn mai".
Đạm Tiên thoắt đã thấy người ngày xưa. 
Rằng tôi đã có lòng chờ, 
Mất công mười mấy năm thừa ở đây, 
Chị sao phận mỏng phúc dày ...”

Kiều đã để hồn mình chìm trong mộng tưởng, một cõi mộng đẹp như vẻ đẹp của loài hoa quý

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
28-7-2026
 

CHỚ XEM THƯỜNG…

(Mỗi ngày tự quét sân am nhỏ
Chớ hỏi vườn ai cỏ mọc đầy)
Thiền sư Tích Lan (THKT )


MỖI điều hiện hữu ắt vần xoay
NGÀY khởi đêm tàn lại tiếp mai
TỰ thấu thân bình tâm giải thoát
QUYÉT hồn rạng sáng trí nhuần say
SÂN si chuốc lắm đời nguy khốn
AM hiểu vô ngần kiếp nhẹ bay
NHỎ chớ xem thường thời chấp ngã
CHỚ HỎI VƯỜN AI CỎ MỌC ĐẦY

Mai Vân-VTT, 31/7/26.


KÍNH MỜI XEM và HỌA (NẾU THÍCH) THƠ NHỚ XƯA của HỒ NGUYỄN

  NHỚ XƯA Xưa quá mà sao tưởng mới thôi, Đôi bên ấm áp vội xa rời. Môi hồng mắt biếc nay heo hốc, Má thắm ngực bồng sớm tả tơi. Dáng vẻ tung...