Thứ Hai, 20 tháng 9, 2021

KÍNH MỜI XEM VÀ KÍNH HỌA THƠ THU VŨ của HỒ XUÂN HƯƠNG


THU VŨ

Thiên cách vân âm thảm bất minh,
Tiêu tiêu thu vũ lạc nhàn đình.
Đoản trường khô thụ chi đầu lệ,
Thư cấp hoàng tiêu diệp thượng thanh.
Ngâm đoạn đê mê thiên lý mộng,
Sầu khiên liêu lạc ngũ canh tình.
Thâm khuê tối khổ như hoa diện,
Nhất phiến sầu dung họa bất thành.

HỒ XUÂN HƯƠNG

 

MƯA THU

Trời cách mây mù thảm chả xanh,

Mưa thu sân vắng giọt buồn tanh.
Đầu cành cây héo châu dài vắn,
Trên lá tiêu vàng tiếng chậm thanh.
Hát dứt đê mê mơ vạn dặm,
Sầu giăng quạnh quẽ nỗi năm canh.
Khuê sâu rất khổ mày hoa ấy,
Vẻ mặt buồn thương vẽ chẳng thành.

(Bản dịch của BÙI HẠNH CẨN)

 

KÍNH HỌA: TRÔNG CHỒNG

Mây mù che thảm nhạt màu xanh,
Nắng chết từng chia vạt vắng tanh.
Lá héo buông cành rơi vãng cảnh,
Chim sầu nhớ bạn đứt âm thanh.
Sương mai hạt rớt buông hoa chậu,
Gió sớm ngọn lùa tạt bóng canh.
Hiền phụ thẩn thờ bên gối chiếc,
Nhớ thương chồng chiến đấu chưa thành.
 

HỒ NGUYỄN (17-9-2021)


Kính Họa :MƯA THU 

Mây thu buồn thảm ngập không gian 
Mưa thu gió nhẹ ngoài sân vắng 
Cây khô đầu nhánh đẫm lệ rơi 
Mưa tuôn đẫm ướt lá chuối xanh 
Ngâm thơ đứt tiếng người trong mộng 
Thương nhớ đầy vơi suốt năm canh 
Một nỗi chạnh lòng hoa bỡ  ngỡ
Nhất dạ sầu riêng mộng chẳng thành ! 
 
KO 
 
Tranh Nguyễn Thụ (Sơn La )

Việc của phụ nữ! ( Từ Hương Nam )

 Ngày Tết, mình luôn nhìn thấy mẹ mình luộc thịt thì bố chặt gà, mẹ quét nhà thì bố lấy chổi lau. Lớn lên mình ngây thơ mặc định cách sống bình đẳng của bố mẹ là lẽ đương nhiên trong xã hội. Cho đến một ngày khoảng 10 năm về trước, mình sang nhà bạn chơi và nghe thấy người bố dặn em trai nó:

 “Con đừng rửa bát hộ mẹ và chị nhé. Đấy là việc của phụ nữ” 
 Mình sốc và tổn thương thật sự. Càng lớn lên, đi nhiều hơn, mình mới thấy rằng còn rất nhiều những “bậc quân tử” khác nghĩ rằng căn bếp là chỗ chỉ dành cho những người phụ nữ. Những ngày Tết, nếu để ý, bạn sẽ thường xuyên bắt gặp cảnh những người vợ, người mẹ lúi húi chuẩn bị mâm cao cỗ đầy, còn những người đàn ông dô hò nâng li cười nói; những cô con dâu đến 10, 11 giờ đêm vẫn cặm cụi bên chồng bát còn những người chồng ngồi xem điện thoại hoặc nằm ngáy ở trên giường.
>
> Tết này mình cũng tập tành nấu phở, rán nem, luộc thịt gà. Nồi niêu, chảo đũa nhiều vô kể. Khi ăn xong, việc đầu tiên chồng mình làm đó là đứng dậy rửa bát. Mình đã rất ngạc nhiên và nói cảm ơn, cũng có nói anh không cần phải làm như vậy. Chồng mình lúc ấy chỉ đáp lại:
>
> “Anh rửa bát không phải vì anh muốn giúp em. Mà đấy là việc của anh nên anh cần làm”

> Bây giờ, mình mới hiểu: Chồng mình coi mình là một người bạn tri kỉ, một người đồng hành - một “partner” trong nhà. Như vậy, việc nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp nhà cửa, v.v hai “partner” cùng thực hiện. Những công việc đó không phải chỉ của riêng mình mà của cả anh ấy, nên khi anh ấy cùng mình làm việc nhà, anh ấy đang thực hiện phần việc của mình chứ không phải làm giúp phần việc của vợ.

> Có lần, mình đọc được bài viết của John Hoxie về vấn đề bình đẳng này rất hay. Mình xin phép được dịch lại:

> “Tôi không giúp vợ lau nhà, vì tôi cũng sống ở đây và tôi cũng có trách nhiệm giữ nhà sạch sẽ;

> Tôi không giúp vợ nấu ăn, vì tôi cũng ăn và tôi cũng cần phải nấu;

> Tôi không giúp vợ rửa bát, vì tôi cũng ăn bằng đống bát đĩa đó;

> Tôi không giúp vợ chăm sóc con cái, vì chúng cũng là con của tôi và trách nhiệm của tôi là làm một người cha;

> Tôi không giúp đỡ ai trong nhà, vì tôi cũng là một phần của gia đình.”

> Mình thiết nghĩ:

> Bình đẳng giới bắt nguồn từ việc tôn trọng lẫn nhau và san sẻ công việc từ trong chính gia đình của mỗi người.

> Là đàn ông, đâu cứ phải tỏ ra quyền uy, quát nạt, thì phụ nữ mới ngưỡng mộ?

> Đàn ông bây giờ, chỉ cần tốt với người phụ nữ bên cạnh mình thôi, là đã được mọi người nhìn với ánh mắt tôn trọng và ngưỡng mộ rồi. Bởi vì khi bạn yêu thương và trân trọng người ở bên cạnh bạn, thì người khác sẽ thấy giá trị con người bạn thế nào. Từ đó, họ lựa chọn cách cư xử với bạn ra sao.

> Quay trở lại thời mình còn bé, mẹ mình đã từng có thời gian phải sống xa chồng nhiều năm vì khác nơi công tác. Mọi công việc lớn nhỏ trong nhà luôn đè nặng lên vai mẹ, Lúc ấy mình còn nhỏ và bố thì ở xa nên cũng chẳng thể làm thay. Mình chứng kiến mỗi ngày mẹ phải lo ti tỉ việc từ việc có tên tới những việc chẳng thể đặt tên.
 
 Tối nào về tới nhà mẹ cũng nằm lăn trên giường vì mệt, xong lại phải dậy ngay lập tức để nấu cơm, chăm con. Có ngày mẹ đứng trên lớp giảng từ sáng tới chiều, tối đi đón mình, về nhà lại đọc sách, soạn giáo án, chấm bài rất vất vả.
 
> Mình tin rằng không chỉ mẹ mình, mà rất nhiều người phụ nữ khác, vì yêu người đàn ông của mình mà sẵn sàng gánh vác trên vai nhiều gánh nặng. Chuyện gì cũng có thể vì yêu thương mà cố gắng, vì yêu thương mà hy sinh.

> Thế nên, nếu những người đàn ông hiểu được điều đó, mà trân trọng, mà thương yêu, mà san sẻ gánh nặng và vun đắp đong đầy tình cảm ấy, thì còn gì khiến người phụ nữ hạnh phúc hơn thế.
>
> Chúng ta đừng khuyên ai hy sinh vì ai. Mà hãy trân trọng và đối xử bình đẳng với “người đồng hành”, người bạn đời tri kỷ của mình. Sự yêu thương và trân trọng nên bắt nguồn từ hai phía, đừng để ai phải hy sinh nhiều khi người còn lại chẳng thể thấu hiểu.
 
Tết Nguyên Đán sắp tới rồi, và ngày nghỉ lễ thì nên đúng nghĩa là dịp nghỉ ngơi, quây quần và vui vẻ của mọi thành viên trong gia đình. Mình biết rằng sẽ khó để thay đổi quan điểm trong thời gian ngắn, nhưng mình có một mong muốn chân thành rằng các bạn nam, sau khi đọc những dòng này của mình, Tết này sẽ trở thành một “người đồng hành” thực sự đối với những người phụ nữ trong gia đình.

 Nguồn: Vũ Phương


canh nguyen <canh55@yahoo.com> wrote: 

 Đàn ông bây giờ, chỉ cần tốt với người phụ nữ bên cạnh mình thôi, là đã được mọi người nhìn với ánh mắt tôn trọng và ngưỡng mộ rồi. Bởi vì khi bạn yêu thương và trân trọng người ở bên cạnh bạn, thì người khác sẽ thấy giá trị con người bạn thế nào. Từ đó, họ lựa chọn cách cư xử với bạn ra sao.


    Thế nên, nếu những người đàn ông hiểu được điều đó, mà trân trọng, mà thương yêu, mà san sẻ gánh nặng và vun đắp đong đầy tình cảm ấy, thì còn gì khiến người phụ nữ hạnh phúc hơn thế. ''

Trích Thơ Tản Đà:Lên Sáu "


 

Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2021

CHO TÔI – VKP phượng tím

CHO TÔI – VKP phượng tím

Cho tôi một phút tri ân
Với đời – bè bạn – người thân xa gần
Cho tôi gởi chút tình thâm
Tới người tri kỷ - trăm năm lỡ làng

Cho tôi bày tỏ tâm cang
Đến tri âm xa ngút ngàn – tình thơ
Cho tôi một phút mộng mơ
Nghĩa tình dẫu đứt - lầu thơ vẫn còn

Cho tôi níu giữ nét son
Của thời tuổi ngọc – không bon chen đời
Cho tôi viết nốt những lời
Buồn thương tiếc hận... rối bời con tim

Cho tôi vứt bỏ muộn phiền
Tâm tư thoải mái bình yên cuối đời
Cho tôi hạnh phúc người ơi!

Saigon Tháng 9/2021 - VKP phượng tím

❤❤❤❤❤❤❤❤❤

Mời Xem : TRÁI TIM THAY MẮT – VKP phượng tím

Cụ Võ Văn Sâm- Một giáo chức yêu nước

 Cụ Võ Văn Sâm, sanh năm Mậu Thìn 1868, dưới đời Tự Đức năm thứ 21, tại
xã Thái Bình Châu Thành Tây Ninh trong một gia đình nho học, khá giả,
hiện nay còn lưu lại một ngôi nhà cổ kính, vách ván, lợp ngói âm
dương, đứng tán, mặc dù đã thay ngôi đổi chủ suốt một thế kỷ, vẫn còn
ngang nhiên đứng vững giữa trời, chóng chỏi với gió mưa thử thách
(ngôi nhà đã được ông Võ Văn Dung chụp ảnh ngày 2-1-1971).

Thân sinh cụ Võ Văn Sâm là cụ Võ Văn Còn một nhà nho giáo,mẹ là bà
Lương Thị Dung, nhưng cụ Võ Văn Sâm lại thọ giáo với cụ Nguyễn Văn
Bình, Hương Văn của xã Ninh Thạnh (Tây Ninh) để học Hán Văn, mãi đến
20 tuổi, vì sự bắt buộc của nhà cầm quyền Pháp, thanh niên phải đi học
Pháp Văn với trọng tâm ngày sau làm việc cho chúng.

Cụ học Pháp văn với quí vị giáo viên :

- Cụ Trần Văn Thuận, sanh 1847, dạy học 1887 tử 1900.

- Cụ Vương Quang Nhường 1848, dạy học 1886-1899.

- Cụ Lê Văn Thơm 1858, dạy học 1880-1900.

Dưới quyền Giám học là Ô. E. COUFFINAHL, người Pháp đầu tiên đem văn
hóa Âu Tây truyền bá cho dân Việt ở Tây Ninh.

Cụ Võ Văn Sâm chỉ học hết chương trình Tiểu học trong ba năm, ra làm
giáo chức năm 1891 lúc ấy cụ mới 23 tuổi rồi hoạn trường bất hạp, cụ
xin nghỉ việc năm 1894, và xin làm thơ ký nơi Ty Công Chánh Tây Ninh.
Được lối 5 năm, cụ xin thôi, vui thú hạc nội mây ngàn, viết báo cáo
cho tờ Nông-cô, Mín-đàm, Gia Định báo, Lục Tỉnh Tân Văn, trước cửa nhà
treo một tấm vải trắng quảng cáo « Đặt thi phú văn từ và làm đơn mướn
». Với nghề nầy cụ cũng đủ sống một cuộc đời bình dị và thời kỳ ấy, ai
có lỗi chi với xã hội đều sợ cụ đặt vè châm biếm, hoặc người khác mướn
đặt vè đặt thơ, có công chép ra nhiều bổn (thời kỳ ấy chưa có máy đánh
chữ) hoặc viết bằng mực in (encre à policobie) rồi in bằng xu xoa,
phát ra cho học sinh học thuộc lòng, rồi đến chung quanh nhà kẻ bị
châm biếm xúm nhau đọc lên, những người lớn nghe vè lạ tai đọc có vần,
đến xin ra nhiều bổn để học chơi trong khi nhàn rỗi.

Cụ Võ Văn Sâm là giáo chức, nên thiên hạ kêu là giáo Sâm, hoặc gọi là
Võ Sâm, phần đông lại kêu là Giáo Xôm, thành ngữ nầy được sử dụng rất
nhiều với lớp bình dân còn thấp kém về văn hóa. Tánh tình cụ cương
trực, ngay thẳng, ghét tà vạy, thường mặc áo dài đen, quần trắng, giày
bố trắng, đội nón trắng (casque gauloise) đi lễ quan hôn tang tế thì
vận khăn đen, không bao giờ mặc âu phục.

Ông Yết Ma D… trụ trì chùa hang Núi Điện Bà năm 1914, say mê một nữ đệ
tử, vợ một thương gia Hoa Kiều ở Chợ Lớn, mà tiếng tăm chấn động cửa
thiền, cụ làm bài thơ sau đây dán cùng Núi và in báo :

Rủ nhau thừa hứng viếng chùa hang 

Phong cảnh nguy nga một cõi nhàn

Bầy vượn véo von chòm tục lụy

Cửa thiền công quả khách hường nhan

Trăng soi liêu vải năm canh tịch

Gió giật cành dương mấy độ tàn

Kẻ mến giang san người mộ sãi

Thích tình quên lửng mối gia cang.

Tóm lược phần tiểu sử cụ Võ Văn Sâm, theo tài liệu của cụ Lâm Tuyền
biên soạn. Cụ Sâm là một nhân vật nổi tiếng có tài xuất khẩu thành thơ
thi văn lưu loát, lắm người nghe danh biết tiếng, các thi hữu ở bốn
phương thời trước thường đến tiếp xúc với cụ, trao đổi văn thơ xướng
họa cụ đã ra người thiên cổ, nhưng tên tuổi đến ngày nay được nhiều
người nhắc nhở.
 

Sưu Tầm: Khánh Dũng.
 

Tây Ninh xưa và nay- TG: Huỳnh Minh.

MẤY ĐỘ THU SẦU- Thơ Hồng Vân và 6 Bài Họa Của Các Thi Hửu

MẤY ĐỘ THU SẦU
(Viết cho một người bạn)

Man mác Thu sầu gió hắt hiu
Chiều nay, chiều nữa đã bao chiều...
Thuyền ra cửa biển không quay lại
Bến vẫn âm thầm... bóng tịch liêu

Đã mấy mươi mùa tuyết trắng rơi
Người đi vời vợi chốn phương trời
Bao năm mòn mỏi trông tin nhạn
Vóc liễu hao mòn... lệ chẳng vơi...

Đếm lá Thu tàn mãi đợi trông
Thời gian lặng lẽ... nước xuôi dòng
Người vui duyên mới nơi trời lạ
Chốn cũ, quê nhà... có nhớ không?

Rồi lại Đông sang gió lạnh về
Người xưa trở lại bến sông quê
Nhìn nhau muốn nói nhưng lời nghẹn
Cố nén... sao lòng bỗng tái tê...?

Thôi nhé! Quay lưng, cúi mặt chào
Còn gì giây phút để cho nhau
Duyên xưa đã lỡ... thôi đành lỡ
Còn chút ân tình... hẹn kiếp sau...!
Bạc Liêu 28/8/2021
Hồng Vân



Thơ Họa:

1/ THÔI, CHIA LY TỪ ĐÂY

Giữa mùa Thu gió thổi hiu hiu
Lá úa tung bay của những chiều
Người đã đi rồi chưa trở lại
Lòng buồn trên bến vắng cô liêu

Sân ngoài vàng lá cứ rơi rơi
Kẻ đã biệt tăm tận cuối trời
Luôn trách người đi chìm bóng nhạn
Khuê phòng cô nữ lệ không vơi….

Thời giờ thấm thoát nỗi chờ trông
Như cánh hoa trôi ở giữa dòng
Anh gặp tình duyên nơi bến lạ
Có còn luyến nhớ tới em không ?
 

 Thu qua Đông lại rét đang về
Chợt bỗng người xưa trên bến quê
Gặp gỡ mà sao không muốn nói
Môi hồng năm trước đượm màu tê… ?

Anh ơi! Ta khỏi nói câu chào
Đã nghẹn lời, thôi khỏi thấy nhau
Tình lỡ đã bao lần lỗi hẹn
Ân tình nếu có… hẹn mai sau…!
Paris, 31/08/2021
TRỊNH CƠ


2/TIẾNG THÌ THẦM

Đỉnh núi đồi cao gíó hắt hiu
Vòng quanh thôn mạc mỗi ngày chiều
Phất phơ mây tản không dừng lại
Lẻo đẻo hồn côi nửa giấc liêu

Chiếc lá cô đơn bải hoải rơi
Bụi bay phủ lấp cánh màn trời
Lờ đờ tung cánh đôi chim nhạn
Chua xót đau lòng chẳng được vơi

Thiếu phụ Nam Xương chồng đợi về
Nỗi mình quạnh quẽ cảnh vườn quê
Làm sao cất tiếng cho lời nói
Cũng bởi chờ lâu dạ tái tê

Mẹ đã ra đi vắng tiếng chào
Từ đây mẫu tử chẳng gần nhau
Ngày nào mẹ đón con giờ hẹn
Tiếng trống tan trường đợị cửa sau
Trần Đông Thành


3/ NHẠN LẠC TRỜI XA

Từ ly bữa ấy cảnh đìu hiu,
Xào xạc thu phong nắng xuống chiều.
Mòn mỏi cánh chim trời viễn xứ,
Chờ trông tin nhạn dạ... cô liêu!

Đêm về ngồi nhặt ánh trăng rơi,
Khâu bóng hình ai nẻo cuối trời?
Day trở niềm riêng lòng quặn thắt,
Năm canh thao thức lệ đầy vơi!...

Sào dong bến đợi mỏi mòn trông,
Con nước xuống lên đổ nghẹn dòng!
Chốn ấy người về xây tổ ấm,
Phương này ai thấu kẻ giường không?...

Xuân qua, hạ tới, lại thu về,
Đón ngọn heo may lạnh bóng quê!
Xa ngái dặm ngàn ai thấu cảnh,
Cho hồn kẻ ở lắng sầu vơ!?

Ngượng ngập trao nhau ánh mắt -"chào",
Nắng chiều vàng vọt níu sang nhau,
Ngày về gặp lại thêm sầu tủi,
Lỗi hẹn vương lây mủi cõi sau!
29-8-2021
Nguyễn Huy Khôi



4 / EM VẪN CHỜ ANH

Trời thu nhàn nhạt nắng buồn hiu
Mây xám giăng giăng mỗi buổi chiều
Lá rụng âm thầm bên cổng vắng
Lòng người trĩu nặng nỗi cô liêu

Từng trờ lịch mỏng cứ dần rơi
Người đã ra đi tận cuối trời
Đã mấy mùa thu vàng sắc lá
Mà niềm nhung nhớ chẳng hề vơi

Mòn mỏi đêm ngày em ngóng trông
Sầu dâng khóe mắt, lệ hoen dòng
Anh vui cuộc sống đời sương gió
Có nhớ người xưa chốn cũ không ?

Bao giờ anh trở bước quay về
Sống trọn cuộc đời ở chốn quê
Giũ áo phong sương không nuối tiếc
Dừng chân phiêu làng gót đau tê

Em với quê hương vẫn đón chào
Anh về, ta lại sống bên nhau
Duyên tình nối lại càng say đắm
Hạnh phúc một đời mãi trước sau
Sông Thu
( 04/09/2021 )


5/ THU SẦU VƯỢT BIỂN


Thu sầu man mác gió buồn hiu,
Chiều đợi, chiều trông, đã mấy chiều…
Đi mãi, người đi trời diệu viễn,
Còn đây lối cũ bóng hoang liêu !

Vầng trăng xưa với khóm hoa rơi,
Buốt gió heo may tận cuối trời.
Đêm lạnh buồn thân sầu chiếc bóng,
Thạch sùng rên rỉ tiếng đầy vơi !

Hỡi ơi giờ biết… hết hoài trông,
Thuyền gặp phong ba sóng ngược dòng.
Tan tác thân người trôi giữa biển,
Vượt biên ngày ấy đã hoàn không !

Nay trời trở lạnh gió thu về,
Em sống âm thầm nơi đầt quê.
Con đã lớn khôn nuôi dưỡng mẹ,
Nhưng lòng em vẫn mãi buồn tê !

Giờ em xin gởi một câu chào,
Anh hỡi chào thương nhớ mãi nhau.
Anh ở biển sâu hồn hãy nhớ…
Ta thề tái hợp kiếp mai sau !
Liêu Xuyên


6/Thu Sầu Mấy Độ

Nhớ Thu mấy độ mắt buồn hiu
Chờ đợi bao năm những buổi chiều
Thắt thẻo thương thầm mơ... bạn vắng
Mà lòng vương vấn nỗi... cô liêu

Thời gian lặng lẽ lịch tờ rơi
Bạn sống xa xôi ở cuối trời
Mấy độ thu về vàng lá đỗ
Niềm riêng giấu kín cũng chưa vơi

Bao phen tưởng gặp bạn chờ trông
Nước mắt lưng tròng cạn đỗ dòng
Nhớ thuở nằm gai anh nếm mật
Hòa bình lập lại nhớ em không ?

Khi anh cuốn gói hẹn quay về
Đất hứa tạm dung cách biệt quê
Lỡ bắt phong trần ai nuối tiếc ?
Tình mình phiêu lãng nhói đau tê

Ta nhớ tay em mãi vẫy chào
Đêm ngày mơ ước sẽ bên nhau
May duyên kết nối tình yêu mới
Giữ vẹn lòng chung thủy trước sau
Mai Xuân Thanh


Mời Xem :MỜI XEM THƠ LỄ VU LAN - Thơ HỒNG VÂN và 12 BÀI HỌA của Các Thi Hửu

Liệu pháp trị Covid19 của bác sỹ Vladimir Zelenko (4muaTV )

https://vladimirzelenkomd.com/treatment-protocol/ 

 NGUYÊN TẮC CƠ BẢN

———————————
Điều trị cho bệnh nhân dựa trên nghi vấn lâm sàng càng sớm càng tốt, tốt nhất là trong vòng 5 ngày đầu khi có triệu chứng. Thực hiện xét nghiệm PCR.

HAI CẤP ĐỘ BỆNH NHÂN
———————————
-Bệnh nhân nguy cơ thấp – Dưới 45 tuổi, không mắc bệnh nền và sức khoẻ ổn định
-Bệnh nhân có nguy cơ cao – Trên 45 tuổi, dưới 45 tuổi có bệnh nền hoặc sức khoẻ không ổn định

LỰA CHỌN ĐIỀU TRỊ
——————————
Bệnh nhân có nguy cơ thấp:
-Uống nước nóng, hoặc xông mũi xúc họng, kiểm soát sốt và nghỉ ngơi
-Viên Kẽm 50mg 1 lần/ngày trong 7 ngày
-Vitamin C 1000mg 1 lần/ngày trong 7 ngày
-Vitamin D3 5000iu 1 lần/ngày trong 7 ngày

Có thể uống thêm:
-Quercetin 500mg 2 lần/ngày trong 7 ngày hoặc
-Epigallocatechin-gallate (EGCG) 400mg 1 lần/ngày trong 7 ngày

BỆNH NHÂN CÓ NGUY CƠ TRUNG BÌNH / CAO
———————————–
-Viên Kẽm 50-100mg 1 lần/ngày trong 7 ngày
-Vitamin C 1000mg 1 lần/ngày trong 7 ngày
-Vitamin D3 10000iu 1 lần/ngày trong 7 ngày hoặc 50000iu 1 lần/ngày trong 1-2 ngày
-Azithromycin 500mg 1 lần/ngày trong 5 ngày hoặc
-Doxycycline 100mg 2 lần/ngày trong 7 ngày
-Hydroxychloroquine (HCQ) 200mg 2 lần/ngày trong 5-7 ngày và / hoặc
-Ivermectin 0,4-0,5mg/kg/ngày trong 5-7 ngày. Có thể sử dụng hoặc cả HCQ và IVM, và nếu chỉ có một, thuốc thứ hai có thể được thêm vào sau khoảng 2 ngày điều trị nếu chưa thấy hồi phục rõ ràng, v.v. .

CÂN NHẮC THÊM NẾU CÓ:
—————————————
-Dexamethasone 6-12mg 1 lần/ngày trong 7 ngày hoặc
-Prednisone 20mg x 2 lần/ngày trong 7 ngày, giảm dần khi cần
-Dung dịch Budesonide 1mg/2cc qua máy phun sương 2lần/ngày trong 7 ngày
-Thuốc làm loãng máu (tức là Lovenox, Eliquis, Xarelto, Pradaxa, Aspirin)
-Colchicine 0,6mg 2-3 lần/ngày trong 5-7 ngày
-Kháng thể đơn dòng
-Dịch truyền tĩnh mạch tại nhà và oxy

Dịch : Q -

4muaTV

KÍNH MỜI XEM VÀ KÍNH HỌA THƠ THU VŨ của HỒ XUÂN HƯƠNG

THU VŨ Thiên cách vân âm thảm bất minh, Tiêu tiêu thu vũ lạc nhàn đình. Đoản trường khô thụ chi đầu lệ, Thư cấp hoàng tiêu diệp thượng th...