NHỚ XƯA
Xưa quá mà sao tưởng mới thôi,
Đôi bên ấm áp vội xa rời.
Môi hồng mắt biếc nay heo hốc,
Má thắm ngực bồng sớm tả tơi.
Dáng vẻ tung tăng giờ rả rượi,
Lời trong treo trẽo rụng tơi bời!
Tình anh trao giữ bao ngày tháng,
Nước cạn đá mòn tan úa vơi.
*
Tình mãi hiện về trong mắt tôi.
HỒ NGUYỄN (02-8-2026)
Thơ Họa
MẬT KHẢI
Chạnh niềm nên mới ngỏ ra thôi,
Đã lệch guồng tơ lỏng mối rời!
Chót hẫng tẻ tanh khi tỉnh táo...
Cam đành tã tượi lúc tong tơi?!
Người về u uẩn...lòng day trở,
Kẻ biệt xa xăm...dạ rối bời!?
Lửa gói khôn lường phong giấy mỏng,
Đông hàn héo hắt thoảng mùa vơi?!
Nguyễn Huy Khôi
10-8-2026
TÌNH ĐÃ VƠI
Xa xôi mà tưởng mới đây thôi,
Khắn khít xưa nay vội tách rời.
Ngày ấy hai mươi em tuổi ngọc,
Giờ sa lão hóa dạ te tơi.
Bao nhiêu kỷ niệm tan nhòa úa,
Hình ảnh lưu tim khuất rối bời.
Tình tụi mình sao ai tê tái quá,
Mong cho ta sớm được nguôi vơi!
*
Anh người yêu cũ của em ơi!
JULIE DUNG TRƯƠNG (10-6-2036)
NỢ BA SANH
Khi chẳng còn yêu mới thế thôi
Nếu không sao lại vội chia rời
Môi kia dù nhạt tình nên thắm
Mắt nọ dẫu mờ nghĩa chớ tơi
Tiếng nhớ luôn gìn cho dạ vững
Lời thương đừng bỏ để tâm bời
Tam sanh duyên nợ từ ba kiếp
Trân trọng cả đời giữ khỏi vơi
Hưng Quốc
Texas 8-10-2026
.jpg)




.jpg)







.jpg)
.jpg)