NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN.
Hoài niệm Tây Ninh
Nhớ thuở hoa niên thời trung học. Chạnh lòng hoài niệm đất Tây Ninh- VV.Ký
Thứ Ba, 25 tháng 8, 2026
NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN. .(FB. Xuân Hồng )
NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN.
Thứ Hai, 24 tháng 8, 2026
NGOÀI SONG -Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa
NGOÀI SONG
Hôm nay
Trời bỗng ngoan hiền
Gió đang thiền toạ
Vành khuyên ngậm lời
Nắng chờ
Chuyển kiếp luân hổi
Ta ngồi khơi lửa…
Nguội đời tro than
Trăng không
Là nguyệt… trăng tàn
Ta không là kẻ
Tham vàng vô tâm
Một đời
Tìm mãi tri âm
Niềm tin khánh tận
Vết bầm… mủ nung
Đất trời
Có chắc thuỷ chung?
Con chim nào hót
Điên khùng ngoài song
Kiều Mộng Hà
Aug .19.2026
Thơ Họa:
NGOÀI HIÊN
Sáng nay
Nắng mới thật hiền
Đường xưa mây trắng
Chim Khuyên ríu lời
Hàng ba
Gió thoảng đôi hồi
Bếp không củi đốt
Tro đời nguội than
Chiều lên
Giăng mắc huy tàn
Chợt xe tơ óng
Dệt vàng lụa tâm
Đêm về
Nghe hải triều âm
Nhớ xưa khổ hận
Mãi bầm dập nung
Thời gian
Vô thủy vô chung
Ta như ngọn cỏ
Khật khùng ngoài hiên
Lý Đức Quỳnh
20/8/2026
CHƯA NGUÔI
Em xa
Guốc mộc khua hiền
Không gian tĩnh lặng
Như khuyên kiệm lời
Cuối hè
Ve khóc… bồi hồi
Tôi ngồi bất động
Thấy đời dấu than !!!
Vườn thiu
Cỏ úa hoa tàn
Vài con bướm lượn
Nhuỵ vàng thương tâm
Bóng ai
Như thể người âm
Vết đau sao mãi
Tím bầm… lửa nung
Chiều ngang
Văng vẳng hồng chung
Nửa đời say xỉn …
Cơn khùng chưa nguôi
TRẦN T ĐỨC
8.20.2026
Nắng vàng
nhẹ chiếu chiều hiên
Làn mây bên cửa
thoáng nghiêng không lời
Lòng ta…
cảm thấy bồi hồi…
Sao còn lắm kẻ
cõi đời lầm than !
Thời gian
rồi sẽ phai tàn
Sao không thưởng thức
nắng vàng vào tâm ?
Cả đời
tìm kiếm thanh âm
Của người tri kỷ
tim bầm nấu nung
Con người..
vì miếng đỉnh chung
Nên thân khổ lụy
khật khùng mà thôi!
songquang
20260820
BÂNG KHUÂNG MÙA THU
Thướt tha
thục nữ ngoan hiền
Trâm cài thêm nét
đôi khuyên thêm lời
Tâm tư
rung động vô hồi
Dáng em gợi cảm
cho đời sầu than
Như trăng
soi sáng đêm tàn
Là hương dạ lý
sắc vàng rung tâm
Tiếng cười
tựa thể dư âm
Nửa rung thành quách
nửa bầm ruột nung
Vui đời
có thuỷ có chung
Kẻ đi bắt bóng
giống khùng dựa song
Hưng Quốc
Texas 8-21-2026
Đêm nay,
Kính Họa: TÌNH NGƯỜI.
Thật lạ Trời hiền
Chì̀m trong thinh lặng
Hạ đi không lời
Mưa Thu,
Không dứt bồi hồi
Tâm tư xao độ̣ng
Tình người thở than.
Tình nhân,
hờ hửng Nguyệt tàn.
Đau lòng nhân nghĩa
Khóc người vô tâm.
Tình người ,
Viễn xứ tri âm.
Tâm cang hờn giận
Một đời nhớ nhung.
Người xưa ,
Nào có thủy chung,
Tình xa ngàn dặm ,
Đứng ngoài cửa song...
Mỹ Nga, 22/08/2026 ÂL,12/07/ Bính Ngọ.
KÍNH MỜI XEM và HỌA (NẾU THÍCH BÀI THƠ “NHỚ DÁNG XƯA' của HỒ NGUYỄN
NHỚ DÁNG XƯA
Xưa nhớ da em trắng nõn nà,Môi hồng mắt biếc dáng kiêu sa.
Tóc dài lơi lã ôm vai xõa,
Ngực nổi bồng bềnh kéo thướt tha.
Ngây ngất lung lơ chân nhẹ bước,
Khoe bung tê tái giọng tình ca.
Bao năm xa cách giờ trông lạ,
Mi hốc da nhăn bụng xệ xà.
*
Còn gì kéo níu quyện hồn ta?
HỒ NGUYỄN (21-8-2026)
Nữ nhi da trắng mịn nỏn nà!
Kéo dạ anh hùng đắm đuối sa.!
Mắt biếc tóc dài vai níu xõa,
Dáng lung linh ẻo lả lê tha.
Em bung từng bước lê từng bước,
Ai nhói hộp hồi vọng tiếng ca.
Nhớ mãi bóng hồng tim vẫn nhịp,
Ngày qua tháng lại vẫn neo xà.
*
Hình này luôn nhói lụn hồn ta.
JULIE DUNG TRƯƠNG (22-8-2026)
EM ĐỔI THAY
Khi xưa em đẹp khiến chim sa
Da trắng như bông dáng bạch xà
Mắt biếc môi son cười nũng nịu
Nói năng nhũn nhặn điệu tình ca
Bây giờ béo tốt thêm màu mỡ
Mủm mỉm tròn quay giống vịt già
Anh vẫn một lòng thương mến mãi
Dù cho biến mất vóc non nà!
THIÊN LÝ
Vú Mên - Nguyễn Vĩnh Nguyên
Vú Mên
Không thể nói tác giả tìm được cách viết gì mới, thậm chí còn khá cổ, nhưng truyện lại khơi được dòng xúc cảm sẵn có trong lòng người đọc nhờ sự thành thực của người viết. Sự thành thực khiêm nhường đã khiến truyện ngắn này gần như một tự truyện.
Ngày trước, nhà nội tôi thuộc vào hạng thương gia có của ăn của để ở phố Khâm Thiên, Hà Nội. Ông bà chỉ có hai người con trai: Bác Lữ và bố tôi. Cuộc sống của họ khá bình yên và sung túc. Ăn rồi chỉ lo học, không phải làm lụng bất cứ việc gì. Việc nhà từ trong ra ngoài, nặng nhẹ đều có bọn con ở lo hết.
Từ khi bác Lữ ra đời, đã có mặt vú Mên. Vú bỏ quê Thái Bình lên Hà thành làm con ở cho ông bà từ năm mười lăm tuổi. Bà bảo vú là người mát tay, đảm đang và trung thành nhất trong nhóm người giúp việc nhà. Cũng phải, ngoài trách nhiệm của con ở ra, vú còn là kẻ hàm ơn ông nội rất lớn. Tôi nghe kể lại, ngày ấy, trong một chuyến buôn vật liệu về Thái Bình, ông đã gặp cô bé Mên trong cảnh thảm thương. Nạn đói năm 1945, gia đình của bé Mên đã lần lượt ra đi. Cô bé mười lăm tuổi chơ vơ bên bố mẹ - hai tử thi không một manh chiếu chôn cất mà khóc vật vã, khóc đến cạn nước mắt. Trong cái cảnh đời tối tăm u ám ấy, bàn tay của một thương gia giàu có đã nâng đỡ cô bé Mên đứng dậy. Đó là ông nội tôi. Ông bỏ tiền ra mua ván thiên, lo chôn cất hai cái tử thi đã tới ngày dậy mùi và đưa cô bé Mên lên Hà Nội cho giúp việc trong nhà mình.
Từ đó, vú Mên bám theo chân ông lớn lên.
° ° °
Trong nhà nội, vú Mên thương bố tôi hơn bác Lữ, vì bố hiền lành và biết chuyện hơn. Ngược lại, bác Lữ là người bẳn tính, hay la rầy đám con ở trong nhà và đôi lúc còn cãi lại ông bà nội. Phận làm con ở cam chịu và lặng lẽ đã làm cho vú quên khuấy tuổi xuân của mình đến và đi tự bao giờ... Vú không biết mình có thời con gái, lòng vú không có chỗ cho khát khao mơ ước thiếu nữ trỗi dậy. Chưa bao giờ vú dám nghĩ đến chuyện lập gia đình riêng với ai đó. Vú lo sợ. Nỗi ám ảnh quá khứ như một vết thương cứ nhói đau, day dứt khi lòng người lắng dịu. Công việc lặt vặt làm cho vú quên đi nhiều điều đáng quên và nhiều điều lẽ ra không có quyền được quên. Tuổi xuân lặng lẽ trôi đi... Cứ nhìn vú lúc già thì biết ngày trẻ cũng không đến nỗi nào. Vú có cái duyên hương đồng gió nội nào thua chị kém em ở cái đất Hà thành phồn hoa này. Nhưng vú thiết chi gương lược. Ngày đêm cứ cung cúc làm lụng như một chiếc bóng. ẹt nói và hiền hậu. Cam chịu và nhẫn nại. Có lần ông nội định gả vú cho chú Hậu - người kề cận ông trong những chuyến đi lấy hàng xa. Nghe nói, dạo ấy chú Hậu mê vú lắm. Nhưng ông bà vừa nhắc đến chuyện ấy vú đã oà khóc:
- Con chỉ còn ông bà làm nơi nương tựa. Thời buổi này ông bà gả con đi, con sợ lắm. Ông bà thương tình cho con ở đây hầu hạ được ngày nào hay ngày đó. Con có lỗi gì ông bà cứ đánh, cứ đập như con trâu con chó chứ đừng gả con đi. Cho con ở đây trả hết cái ơn, cái đức ông bà dành cho bố mẹ con...
Ông bà nghẹn ngào xót thương cho phận đời bé mọn và cơ cực của vú. Từ đó về sau, cái thiện chí mai mối lấy chồng cho vú không được ông bà nhắc lại nữa vì nghĩ đến một lúc nào đó vú sẽ tìm được người để gắn bó suốt đời, biết đâu lại chẳng nôn nóng trốn nhà mà đi...
Cuộc sống của vú Mên là một chuỗi ngày dài không nỗi buồn cũng chẳng niềm vui. Cho đến khi việc làm ăn của ông nội ngày càng thua kém, đám con ở lần lượt ra đi thì chỉ mình vú Mên neo lại. Sự ở lại của vú Mên khiến cho bác Lữ nghĩ chẳng khác gì cảnh huống một con chim đã quen lồng nên sợ hãi và nhút nhát trước vòm trời rộng. Bác Lữ càng khinh miệt vú ra mặt. Vú chỉ lặng lẽ, không nói. Cũng chẳng ai thấy vú khóc. Sự tồn tại của vú trong nhà nội bây giờ chỉ là chiếc bóng. Một chiếc bóng vật vờ...
Từ lúc làm con ở cho nhà nội cho đến mãi sau này, trong túi vú Mên không bén chút hơi đồng. Vú không biết xài tiền hay mua sắm gì cho riêng mình. Một năm có hai bộ đồ bà nội cắt may cho, vú không đòi hỏi gì thêm. Sự giản dị lắm lúc làm cho con người ta dễ dàng bằng lòng và cam chịu. Bản thân vú ở Hà Nội mười mấy năm rồi thế mà mấy gã lái buôn bạn ông nội cứ loóc léc như mèo trông thấy mỡ: "Con bé nhà quê ấy tìm đâu khéo thế...". Gã khác lại xuýt xoa: "Cho nó về nhà tôi đi, tôi sống độc thân, dễ tính...". Ông nội tảng lờ sang chuyện khác. Nhưng nghe thấy, vú buồn lắm. Thể nào cũng lo lắng đến vài đêm mất ngủ... Bà nội cứ chê vú khờ. Vú không nói gì. Có ai đời tiền đi chợ, thừa một xu cũng đưa về trình bà. Đổi lại cái đám con ở trong nhà dạo trước, cứ mua bớt mua xén dồn làm của riêng. Được cái thật thà đến khờ dại. Vì thế bà thương vú như con.
Bác Lữ lấy vợ tận Sài Gòn - Gia Định rồi theo gia đình vợ vào tận trong ấy. Gia đình nội lại vắng. Bà đau yếu luôn. Ông cũng có tuổi, không đủ sức rong ruổi theo những chuyến hàng xa dài ngày. Cơ nghiệp chỉ trông chờ vào của ăn của để tích trữ từ trước. Gia đình cũng không đến nỗi túng bấn ngặt nghèo. Nhưng đến bây giờ ông bà nội vẫn còn day dứt một điều đó là chưa tìm được nơi nương tựa cho vú Mên. Phụ nữ vẫn là phụ nữ. Cái quyền được làm vợ, làm mẹ người đàn bà nào chẳng được ông trời kia ban phát, dù ít dù nhiều. Nhất là khi ở vào độ tuổi "hồi xuân", sự cần thiết phải có một gia đình đối với người phụ nữ là thực sự quan trọng. Dù đối với vú, mùa xuân nào có đến để ra đi hay trở lại!...
Ngày bố tôi lấy mẹ tôi. Bà nội đút vào tay vú Mên năm khoanh vàng, nghẹn lời...
- Vú cầm số vàng này về quê tìm người thân thích tựa nương. Dù sao, máu mủ vẫn hơn. Vợ chồng tôi ơn vú nhiều. Giờ già cả, con cái đứa nào cũng có chỗ có nơi... Chúng tôi sống sao cũng được, chỉ lo cho vú chôn chân ở đây cả đời, khổ sở...
Vú Mên nuốt nước mắt:
- Bà đuổi con thì con đi, nhưng ngần này con biết đi đâu, về đâu hả ông bà... con chỉ còn nơi này là nhà cửa...
- Thì tôi bảo thế - ông trầm ngâm - vú đi về tìm bà con xem có ai. Nếu không phiền thì cứ quay lại đây rau cháo qua bữa với vợ chồng già chúng tôi...
Năm ấy, vú Mên cầm năm khâu vàng ra khỏi nhà nội. Nhìn dáng vú lẻ loi nhỏ bé khuất giữa dòng người bề bộn, bà tôi chỉ biết đổ vào vai ông mà khóc.
... Nhưng rồi không lâu... chừng một tuần sau, vú Mên mệt mỏi xách nón tìm về nhà nội. Cái khuôn mặt hốc hác ấy khóc tức tưởi:
- Bà ơi, bà thương con, cho con ở lại, con không còn ai thân thích cả. Cũng không nhận ra xóm làng nhà cửa mình ở đâu nữa. Không ai còn nhớ con cả bà ơi. May mà còn tìm thấy mộ bố mẹ, thắp cho các ngài thẻ nhang... Con chỉ còn ông bà thân thích. Con không biết về đâu nữa rồi bà ơi...
Bà nội nước mắt lưng tròng:
- Thế tiền tàu xe tôi gửi vú có đủ không?
- Dạ,... dạ, con nào dám xài... Còn cả đấy bà ạ! Con giả bà, bà thương cho con ở lại giúp việc nhà... - Nói rồi vú móc túi áo nâu lấy ra đúng năm khoanh vàng được gói kỹ lưỡng đưa lại cho bà - con không mua gì cả. Con sợ phí của ông bà. Hôm nọ ông cho con mười hào về tàu lửa con trót xài hết... bà đừng giận con...
Tôi được nghe kể lại mẹ tôi sinh khó, bà qua đời sau tiếng khóc đầu tiên tôi cất lên. Bố tôi lả đi trong nỗi đau mất vợ...Õ thế rồi từ đấy tôi lớn lên trong tình thương của vú Mên. Năm 5 tuổi, tôi mới gọi vú là vú. Trước đó mọi người dạy tôi gọi vú là mẹ. Đối với một đứa bé, ngày nó nhận ra sự mất mát ấy là ngày tuổi thơ khủng khiếp nhất. Đối với tôi, đó cũng là ngày tuổi thơ ra đi.
Đến năm bố dẫn tôi vào Nam lập nghiệp và tục huyền tôi lại mất thêm một người mẹ trong cuộc đời này.... Tôi sẽ có người khác chăm sóc thay vú Mên đó là dì tôi. Nhưng tôi đã đủ khôn để biết mình đã bỏ lại những ngày ấu thơ ở phố Khâm Thiên, nơi tôi có người mẹ đã khuất và một người vú mỏi mòn già nua. Ngày đi, tôi hỏi bố:
- Bố ơi, sao không dẫn mẹ Mên đi cùng...
Bố tôi ngửa mặt lên trời, câm lặng...
Đó là mùa thu. Hương cốm dần lan trong gió vỉa hè. Đường phố dài xao xác lá vàng. Gió mịn màng thổi không đủ làm khô giọt nước mắt trên gò má hanh hao nham nhở những vết nhăn của mẹ Mên.
- Ta không phải là mẹ con. Ta già nua, xấu xí. Ta là vú nuôi con thôi...
Cả vòm trời đang sầm sập gió và lất phất mưa, Những hạt mưa thu bay chéo, lạnh buốt...Từ dạo bố tôi vào Nam đâm làm ăn thua lỗ, ông thất chí, rượu chè say xỉn luôn. Kể ra, hồi mới vào đây, của nả còn khấm khá, cách đối xử giữa dì và bố khác. Còn bây giờ, bao nhiêu giận dữ, bao nhiêu hẹp hòi ích kỷ dì trút cả vào tôi. Bởi vì tôi là món nợ của dì. Dì không cho bố đứa con nào. Bố là người đàn ông khổ sở và đáng thương sống bên dì khác nào trong nấm mồ. Dì cũng có nỗi khổ của dì. Tôi nào trách gì được. Tôi không muốn nghĩ đến câu "Mẹ gà con vịt chít chiu...". Bởi dì không phải là dạng dì ghẻ gắt gỏng quá đáng. Tôi mang ơn dì, một sự hàm ơn không kính phục... Tôi xin dì:
- Dì ơi, còn muốn về Hà Nội...
- Bố con anh đòi hỏi tôi hơi nhiều đấy. Nhìn ông bố anh thấy phát chán kìa. Anh bảo tôi còn trả cái nợ đời này đến bao giờ.
- Nhưng con xin về với bác Lữ...
- Mặc xác anh! Kéo cả ông bố anh về càng tốt. Anh có ăn học cũng biết phụ nữ thời buổi này không chấp nhận loại đàn ông vô tích sự...
- Dì không được nói xấu bố con!
- Chứ ổng có gì tốt nào? Thất nghiệp, nằm vểnh râu, trắng da dài tóc, cái nhà này một tay tôi lo. Thế đấy! Dì ném cái bĩu môi dài thườn thượt rồi ngoảy đi.
° ° °
Cho đến năm kia, khi trở lại đất Hà thành này, tôi chẳng còn ai thân thích nữa. Tôi quỳ trước bốn nấm đất xanh cỏ giữa nghĩa trang, thổn thức. Suốt mấy ngày liền về đây, bố tôi không nói năng gì. Ông lặng câm, lầm lì. Nhưng hôm nay, quỳ trước mộ mẹ, ông bà và vú Mên, bố đã oà khóc. Tiếng khóc thoát lên từ bao nỗi âm u. Tôi nhìn bố run run cắm nhang lên từng nấm đất, miệng lấm rấm nguyện cầu, chợt nghe lòng chua xót.
Trên mộ phần của vú Mên, những cụm hoa kèn nở rộ, tím ngát như màu trời chiều nghĩa trang. Những cụm hoa ấy đổ bóng sang chỗ nằm của ông bà tôi.
Lặng lẽ...
Nguyễn Vĩnh Nguyên
Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2026
QUÊ NHÀ -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa
QUÊ NHÀ
Quay lại Ban mê tháng cuối hè
Ráng chiều rực sắc thoáng đê mê
Bồi hồi cảnh trí xao chân bước
Bối rối tơ lòng xuyến gót về ,
Kỷ niệm cũ lung linh mắt biếc
Quê nhà xưa lấp lánh sao khuê
Bao năm rồi mỏi mòn trông ngóng
Giờ thoả ý mong ,hết não nề !
PHƯỢNG HỒNG
Thơ Họa:
THĂM TRƯỜNG CŨ
Trường cũ đến thăm buổi sáng hè
Lặng thầm hoài niệm thuở đam mê
Đường mây những tưởng thênh thang bước
Lối gió ngờ đâu lủi thủi về
Xót kẻ tìm trầm nơi đất khách
Thương người ngậm ngải chốn phòng khuê
Dở dang thề hẹn lời non nước
Khắc khoải tâm tư mãi nặng nề
Lý Đức Quỳnh
21/8/2026
Nghe ve than thở biết sang hè,
Nhớ bóng sân trường dạ đắm mê.
Nhớ ánh phượng hồng trò nhảy nhót,
Nhớ hai đứa bạn chở xe về,
Nhớ thầy cô đứng bên hiên lớp,
Nhớ mắt môi trề liếc nắng khuê.
Nhớ mấy mươi năm giờ tuổi hạc,
Hè sang nhớ nữa não nao nề.
*
Thâm tình bè bạn nhớ tim tê.
HỒ NGUYỄN (21-8-2026
Thức uống thân quen mình thích mê.
Nhấp ngụm quê hương, lòng tưởng đến
Xoay ly viễn xứ, ý tìm về.
Mùi thơm vương vấn nơi sơn cước
Vị chát ngỡ ngàng chốn các khuê.
Gợi nhớ cao nguyên vùng đất đỏ
Thời trai chinh chiến, có chi nề!
DUY ANH
08/21/2026
Kính Họa: TRƯỜNG CỦ QUÊ XƯA.
Nắng ráng chiều tàn sau rặng tre.
Trường củ quê xưa thay đổi mới
Ngày thơ kỷ niệm bổng tràn về...
Ve sầu trổi nhac trưa thanh vắng,
Phượng đỏ sân trường nở thắm khoe.
Bạn hữu tứ phương nơi Hải Ngoại
Quê nhà nhớ bạn hảy quay về.
NẮNG HÈ DALLAS
Dallas năm nay nóng rực hè
Héo tàn hoa lá hết say mê
Mong anh nắng hạ nhanh chân vọt
Để chị mưa thu lẹ cẳng về
Tưới thấm ruộng vườn tươi ốc đảo
Nhuộm xanh đồng cỏ mát cung khuê
Sịch sình máy lạnh hai tư tiếng
Dạ thấy âu lo chút nặng nề
Hưng Quốc
Texas 8 21-2026
Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2026
Chuyện Dài Dài Về Phượng Vàng.
NGƯU LANG & CHỨC NỮ -Thơ Duy Anh và Thơ Họa
NGƯU LANG & CHỨC NỮ
Tháng Bảy mưa không tạnh giọt ngâu
Buồn cho đôi lứa phải vương sầu.
Ngưu-Lang nuối tiếc tình nồng cuối
Chức-Nữ hoài mơ mộng thắm đầu.
Tàn Hạ khô cành hoa héo héo
Chớm Thu úa ngọn cỏ rầu rầu.
Tương phùng chạnh nghĩ giờ ly biệt
Thất Tịch năm sau...quạ bắc cầu!
DUY ANH
19/8/2026
Ngày Thất Tịch Bính Ngọ
Thơ Họa:
NGƯU LANG & CHỨC NỮ
Thất tịch Ngân hà rả rích ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ dạ chung sầu
Tương phùng đã mến yêu ngày ấy
Cách biệt càng thương nhớ buổi đầu
Tạo hóa còn bày cơn gió thảm
Nhân duyên phải dệt mối tơ rầu
Hằng năm đến hẹn, nhờ Ô thước
Ơn quạ cảm thông nối nhịp cầu
Lý Đức Quỳnh
19/8/2026
Chức Nữ Ngưu Lang đứng đợi nhau
Mưa Ngâu Ô Thước bắc thành cầu
Chuyện tình muôn thuở đau thương quá...
Khiến khắp nhân gian đổ lệ sầu.
Trời đất u buồn mây xám phủ,
Mưa rơi tí tách dạ buồn rầu...
Tương phùng cũng đến giờ ly biệt
Chức Nữ Ngưu Lang khóc tiễn nhau...
Mỹ Nga, 19/08/2026 ÂL,07/07/ Bính Ngọ.
Nhưng bỗng nơi đây cạn nước sầu
Trâu hái hoa tươi trao sóng Bạc
Quạ đan mây đẹp thả giang đầu
Ôi thanh cao quá làm sao loạn
À lãng phiêu nhiều mới chẳng rầu
Chức Nữ dạt dào thiên lệ thủy
Trọn Vồng thất sắc sáng trưng cầu. …
CAO MỴ NHÂN
NẮNG HẠ NHỚ MƯA NGÂU
Thất tịch oi nồng chẳng thấy ngâu
Ngưu Lang Chức Nữ có đang sầu
Lệ rơi tiếc nuối đường tơ lạc
Tiếng nấc nhớ nhung khúc thệ đầu
Cuối hạ hoa tàn đau dạ tủi
Đầu thu lá héo nát tim rầu
Mong cho ô thước mùa sau bắc
Để giọt tương tư mát nhịp cầu
Hưng Quốc
Texas 8-19-2026
HỌA: CHUYỆN BUỒN LẠI ĐẾN
Trung Thu tháng Bảy tạt mưa Ngâu,Nhớ chuyện Ngưu Lang Chức Nữ sầu.
Đôi cánh chim cầu bay cách cuối,
Lứa duyên vẫn vắng biệt chia đầu.
Ngày xưa tan tát xa đau xót,
Nay đến đờ tim kéo héo rầu.
Đông lạnh đẩy Thu đi lại nữa,
Thương cho hai bóng vắng cơ cầu.
*
Ai còn vương vấn cảnh thương đau!
Ráng thương nhau!
HỒ NGUYỄN (19-8-2026)
NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN. .(FB. Xuân Hồng )
NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN. . Ai là dân Saigon cũng biết SG có hai trường nữ công lập lớn và rất nổi tiếng là Trưng Vương và Gia Long. Nữ sinh ...
-
Mít không chỉ có mùi vị ngon ngọt nó còn mang tới rất nhiều lợi ích sức khỏe. Tuy vậy, mít không “lành” với tất cả mọi người. Có nhiều ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
Trong văn h ọc, ai cũng có đọc bài thơ nổi tiếng về câu chuyện của Nguyễn Trãi và cô hàng chiếu như sau: “Ả ở đâu ta bán chi ế u gon, ...

.jpg)
.jpg)

.jpg)