Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2026

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜI ĐỌC NHIỀU SÁCH VÀ NGƯỜI KHÔNG ĐỌC SÁCH (Lưu Khâm Hưng.Blog )


 Đọc nhiều tiểu thuyết, bạn sẽ nhìn thấy biết bao cuộc đời lên voi xuống chó, gặp bao mánh lới xâu xé bẩn thỉu, chứng kiến bao kiểu nhục dục đê hèn, cảm nhận được nỗi xót xa và không cam lòng, hiểu thế nào là bất lực, u ám. Bạn sẽ đọc được đủ loại chuyện trên thế gian này khiến bạn trầm luân trong chúng, và từ đây trở về sau dù bạn có đối diện chuyện gì đi chăng nữa, đều là những chuyện mà từ trong sâu thẳm trái tim bạn, bạn đã được trải nghiệm qua một lần.

Đọc nhiều sách lịch sử, bạn sẽ đọc được đủ loại quyền uy và biết bao cá thể nhỏ bé bị dòng nước lũ của số mệnh cuốn trôi. Bạn sẽ nhận ra con người nhỏ bé biết mấy còn cuộc đời thì luôn đầy những biến động.

Đọc nhiều sách triết học, bạn được chứng kiến sự hình thành của đủ kiểu giá trị quan, vô vàn những lời giải đáp cho những thắc mắc nhỏ nhặt nhất. Bạn sẽ phát hiện những gì mình luôn vững tin vào sự tồn tại của nó lại hóa ra chỉ là một tràng hư ảo, những điều bạn luôn chế nhạo là xuẩn ngốc lại uẩn chứa nhiều nội hàm cao siêu. Bạn không còn cố chấp với những gì đã từng luôn chấp nhất, dùng ánh mắt tư biện* để nhìn nhận thế giới nửa thực nửa giả này. (tư biện: chỉ đơn thuần suy nghĩ, không dựa vào kinh nghiệm thực tiễn)

Đọc nhiều sách về xã hội học, bạn lần nữa bắt gặp những chuyện vốn quen quá hóa thường, hóa ra đều có nguồn gốc đáng tìm hiểu. Bạn sẽ nhận thấy xã hội loài người chẳng qua chỉ là một bản phác thảo trong tưởng tượng. Bạn cũng sẽ tìm hiểu ra đằng sau những câu chuyện ấp áp lại thường ẩn chứa bao tính toán lạnh lùng, bạn là một phần tử trong cả một hệ thống, là cánh bèo trôi dạt giữa dòng đời.

Đọc nhiều sách về nhân học, bạn hiểu được hóa ra con người cũng chỉ là một loài động vật cực kì đặc biệt, rằng con người chúng ta kỳ thực cũng đâu cao quý đến vậy đâu. Nếu không sở hữu nét đặc thù, thì chúng ta chẳng qua chỉ là một lớp thú khoác lên mình cái áo của văn minh hiện đại.

Dịch bởi: Cao Đức Hiếu
Theo: langzen

Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

MỘT THUỞ GUỐC KHUA -Thơ Kiều Mộng Hà và T.Họa

 

MỘT THUỞ GUỐC KHUA

Sàigòn
hòn ngọc giai nhân
Quán đông chen chúc
Tình gần tình xa
Sàigòn như mới hôm qua
Dáng ai đài các… thon tà áo bay

Sàigòn
Có những hàng cây
Trăng khuya xoã tóc
Bóng gầy bước chân
Theo em đường bỗng thấy gần
Sương rơi lành lạnh mưa xuân đêm dài…

Sàigòn
dáng liễu vóc mai
Guốc Đakao nhọn
Tim ai xước trầy
Sàigòn đêm cũng như ngày
Áo tiểu thư đẹp trâm cài rất sang

Sàigòn
Con gái đài trang
Theo em tận ngõ
Thanh Quan(*)mỉm cười…
Giấc mơ thơ chửa cạn lời
Mà sao ngơ ngẩn lậm thôi miên bùa
Sàigòn một thuở guốc khua…

Kiểu Mộng Hà
Aug.02.2026


(*) con đường mang tên Bà Huyện Thanh Quan


Thơ Họa:



TRỐNG CỔ IM KHUYA

Cố đô
trầm mặc cố nhân
hài xưa in dấu
trời gần đất xa
Khói sương nhòa nhạt ngày qua
Cổ trang phiêu lộng đôi tà gió bay

Cố đô
lặng giữa vòm cây
lối xưa xe ngựa
trăng gầy vướng chân
Tâm tư chạnh nỗi xa gần
Thương O Tôn Nữ sầu xuân vắn dài

Cố đô
như cội hoàng mai
Ngự viên loi lẻ
trần ai trợt trầy
Trường Tiền cầu nối nhịp ngày
Bên ni, bên nớ mộng cài chờ sang

Cố đô
cốt cách tân trang
xiêm y rực rỡ
khách quan vui cười
Hồn xưa tận tuyệt ngôn lời
Vòng xoay nhật nguyệt chưa thôi yếm bùa
Sân chầu trống cổ im khua

Lý Đức Quỳnh
4/8/2026


KÍNH HỌA: VƯỜN THƠ MUÔN THUỞ.

Vườn Thơ.
Thương nhớ Thi nhân
Ngòi bút văn thơ...
Còn in dấu ấn...
Tình Thơ không xa,
Vườn Thơ đậm nết tinh hoa.
Duyên văn tuyệt hão như vầng mây bay...

Vườn Thơ,
Cao vút tầng mây...
Mơ màng trong mộng,
Thả hồn Thi Nhân...
Nghìn thu lưu bút tinh thần,
Xót thương bằng hữu... Thâu đêm trãi dài...

Vườn Thơ,
Như buổi sáng mai
Cúc Lan đua nở,
Huệ Hồng vươn cây...
Vườn Thơ mong nhớ đêm ngày,
Tao Đàn tập hợp...Góp bài Thu sang.

Vườn Thơ,
Cốt cách đài trang
Câu thơ toàn bích,
Thi Nhân vui cười...
Vần thơ chưa hết ngôn lời
Tao Đàn cẩn bút...Hằng năm theo mùa.
Vườn Thơ muôn thuở chuông khua...

Mỹ Nga, 04/08/2026 ÂL, 24/06/ Bính Ngọ.


CHUÔNG CHÙA KHUA TỈNH THẾ NHÂN

Chuông chùa…
              khua tỉnh thế nhân
Râm rang kinh kệ kẻ gần người xa
Trầm hương ngào ngạt đưa qua
Dáng sư áo lễ lam già thoảng bay

Chuông chùa…
                khua động cỏ cây
Trăng vàng soi bóng dấu gầy mòn chân
Đường lên Phật tự cũng gần
Thảnh thơi tuổi ngọc,  ngày xuân kéo dài 

Chuông chùa …
                   lay động sương mai
Tâm sai khuấy gợi hồn ai bị trầy
Ráng lo tu luyện hằng ngày
Dọn lòng trong sạch ,hoa cài cũng sang

Chuông chùa 
                 chẳng ý điểm trang
Chỉ mong kẻ đến tham quan vui cười 
Kệ kinh là chữ nên lời
Không thêu dệt mộng miên thôi dán bùa
Chuông chùa cứ mãi vọng khua !

songquang 
20260804


TÂY NINH NHỚ NGƯỜI


Tây Ninh

Tiền gót chinh nhân

Công viên ta hẹn 

nửa gần nửa xa

Dấu chân kỷ niệm lướt qua

Trời nghiêng nhạt nắng chiều tà lá bay

—-

Tây Ninh

Trốn nắng rừng cây

Nhìn người xuôi ngược 

bóng gầy theo chân

Thời gian xa cách cận gần

Thương người quan tái đón xuân dặm dài

—-

Tây Ninh

mình hạt xương mai

Xa nhau ngàn dặm 

lấy ai xoa trầy

Nhớ đêm rồi lại trông ngày

Mong người biên ải về cài trâm sang 

——

Tây Ninh

Tòa Thánh chỉnh trang

Khách du dự lễ 

tham quan tươi cười 

Riêng ta ngơ ngẩn kiệm lời

Thẩn thơ hồn lạc chịu thôi phải bùa

Chuông chùa vẳng tiếng ngân khua


Hưng Quốc 

Texas 8-4-2026



RONG RUỔI -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa

 


RONG RUỔI ,

Rong ruổi không màng thế sự a !
Bốn phương tám hướng mở tầm mà
Non xanh nước biếc xao lòng quá
Đồi thấp mây cao xuyến dạ đa !
Quẳng mọi thứ hằn sâu quấn não
Quên bao điều bám trụ quần ta
Xinh như tranh vẽ ,vườn hoa thắm
Bung sắc rộ màu đẹp cõi tà !

PHƯỢNG HỒNG

Thơ Họa:


TIÊU PHIỀN

Tuổi đà chồng chất, sức còn a
Ai cũng vậy thôi, chẳng lạ mà
Thây kệ nhân tình nhiều trái khoáy
Không màng thế sự lắm phiền đa
Quẳng đi mối nhợ vây tâm kỷ
Gạt hết lo toan rảnh hồn ta
Ngắm cảnh thiên nhiên vui thiện hỷ…
Tìm say chén rượu buổi chiều tà.

CAO BỒI GIÀ
28-7-2026


TẦM CHƠN.


Cuộc đời may rủi Thế nhân a...i
Thượng Đế sanh ra Định mệnh mà.
Thiên tánh hài hòa trong vũ trụ,
Tình thương tõa sáng vạn loài đa...
Chiết linh Phật tánh bào thai ấy,
Hít thở uống ăn ngủ thức ta.
Hạnh phúc cội nguồn đầy sức sống,
Tầm chơn hướng thiện cõi Ta Bà.

Mỹ Nga
28/07/2026 ÂL, 16/06/ Bính Ngọ.


CHỚ BON CHEN - HÃY TÀ TÀ

( Bát vận đồng âm)

Tuổi già xồng xộc đến rồi a!
Cứ tưởng còn sung….ấy vậy mà
Sáng thấy lọc lừa trông thảm quá!
Chiều nghe châm biếm ngó buồn đa
Muốn quên thế thái gây sầu dạ
Bỏ nhớ nhân tình quấy não ta
Quẳng hết lo toan lòng nhặn nhã
Ngồi bên chai rượu uống tà tà…

Songquang
20260728


MỜI BẠN

Tay choàng bạn thiết bởi mừng a!
Ngẫm kỹ lời khuyên hợp lý mà
Vạn nỗi ưu phiền nên bỏ nhá!
Muôn phần khổ cực chớ hờn đa
Chiều nay hớn hở vui lòng dạ
Thuở ấy vô vàn thuận ý ta
Chẳng ngại miền xa đều đến cả
Về đây gợi nhớ mảnh trăng tà.

Như Thu
07/28/2026


NĂNG ĐỘNG.

Không khí trong lành thích lắm a
Sáng đi thể dục ,khỏe vui mà
Vươn tay hít thở cho thần tốt
Duỗi cẳng xoay trườn giãn cốt đa
Chuyện tếu bông đùa người rộn tiếng
Nhạc vang nhún nhảy bạn dìu ta
Hoa tươi sắc thắm nhìn càng sướng
Tắm nắng, ruổi chơi, bước dạo tà.

LAN.
(29/07/2026).


TƯƠNG GIAO


Mệnh vốn do Trời…đã rứa a
Bon chen tránh được , cũng vui mà
Lòng thôi tưởng vọng, phiền lo thiểu
Dạ hết tham cầu, hỷ lạc đa
Tỉnh giác từng giây nhìn thế sự
Minh tường mỗi phút quán tâm ta
Tương giao cuộc sống càng chân thật
Càng rõ bình minh chuyển tịch tà…

Lý Đức Quỳnh
28/7/2026

 TRƯỜNG LÀNG XƯA

Về ngang trường lá vẳng ê…a .
Nhịp thước năm xưa vẫn vậy mà !
Trong lớp trầm buồn bài đọc trẻ
Trên cành não nuột tiếng chim đa.
Thầy tôi bạc trắng liêu xiêu gậy
Dáng hạc guộc gầy hụt hẫng ta !
Bóng mát hàng sao đà cổ thụ
Bên sông hiu hắt miếu ông Tà .

         Mailoc
   July-29-202

TUỔI LÃO LẠ LÙNG.
( Bát vĩ đồng âm )

Khi thì hớn hở hát ê a
Lúc lại trầm tư lặng lẽ mà
Tính dễ ngậm ngùi, buồn tủi quá
Lòng hay tự ái, giận hờn đa
Mộng mơ bay đến khung trời lạ
Thờ thẫn nhìn ngây ánh nắng tà
Gặp bạn chuyện trò vui tá lả
Một mình, cảm thán xót thương ta.

Sông Thu
( 29/07/2026 )


ĐẠO LÝ NỀN PHÂN…


Lắm chuyện đời thường ngán ngẫm a!
Buồn vui giận dỗi … vẫn thường mà
Âu là cuộc sống nhường luôn á
Hẳn chuyện nhân tình ắt vậy đa
Chắt lọc điều hay cần giữ dạ
Khơi dòng gạn đục hướng phần ta
Con đường lẽ phải tinh tường nhá
Đạo lý nền phân biệt chánh tà…

Mai Vân-VTT, 31/7/26.

NHỮNG CÔ GÁI THỢ MAY XƯA…!


NHỮNG CÔ GÁI THỢ MAY XƯA…!

Ngày xưa, các cô gái quê thường chọn nghề thợ may vì đây là công việc nhẹ nhàng, dễ học và giúp họ kiếm tiền mưu sinh ngay tại nhà. Nghề này mang lại nhiều lợi ích thiết thực trong đời sống nông thôn. Công việc ổn định, hàng ngày trang trải ngoài giờ làm đồng áng, vườn tược. Nghề may rèn thêm đức tính của sự khéo léo, tỉ mỉ, cẩn thận và chịu khó..! Người phụ nữ vừa may đồ cho khách, sẵn ngó việc trong gia đình, chăm lo được cho con cái trong sinh hoạt, may, vá quần áo rách, đơm nút… việc bếp núc và nhà cửa…Tiếc thay, ngày nay các thợ và tiệm may vắng dần bởi áo quần công nghiệp may sẵn rất nhiều, bên cạnh còn có đồ si-da (secondhand) cũng nhiều và rẻ đẹp. Thôi thì cái gì cũng có một thời…

fb. Trúc Đinh 

P/s : Mẹ tôi cũng là thợ nay và Ba đã dạy nghề may cho rất nhiều chị gái quê Tâ Ninh,tiêm may của Bà có tên  là THUẬN HÒA

Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

TÌNH THU -Thơ Liêu Xuyên và Thơ Họa



TÌNH THU

Tình thu dịu ấm vấn vương lòng,
Tỉnh thức trần ai hỏi sắc không.
Trình tự đất trời bao khổ não,
Tác tan sông núi lắm mưa giông!
Tinh anh hứng khởi bừng tâm ý,
Tạo hóa tồn sinh chuyển vũ phong!
Tranh bá đồ vương toàn ảo ảnh…
Tình thu chất ngát gió mây hồng!

(Bài thơ nầy có thể đọc ngược)


Liêu Xuyên


Thơ Họa:


TÌNH THU


Tình thu đằm thắm lắng sâu lòng
Nâng gót lữ hành bước nhẹ không
Vui trọn ấm nồng khi đón nắng
Vợi sầu hoang hoải lúc qua giông
Ngược xuôi sông biển hồn phiêu thủy
Ngang dọc đất trời cánh lãng phong
Thấu lẽ vơi đầy như sóng nước
Mưa đêm tạnh sẽ rực mai hồng

Lý Đức Quỳnh
3/8/2026


HƯƠNG THU

Hương thu dìu dịu ngẩn ngơ lòng
Hờ hững mây trời trải khoảng không
Hồ nước lung linh chào sáng nắng
Hàng dừa trầm mặc đợi chiều giông
Heo may nhè nhẹ lay hoàng cúc
Hoa cỏ rộn ràng đón lãng phong
Hồn khách thi nhân tràn cảm hứng
Hân hoan thả vận áng thơ hồng.

Sông Thu
( 03/08/2026 )


 THU CHƯA.  
 
  Sương thoáng bay qua phủ cõi lòng
   Một vòm khô xào xạc trời không
   Lửa xưa tàn lịm làn hơi ấm
   Hương cũ tan theo lớp gió giông
   Có phải thu về đan lá mộng 
   Hay là khói tản cuốn cành phong
   Mà sao nắng chiếu vàng hư huyễn
   Để chút sầu phai lạt má hồng  … 
      
  Hawthorne  2 - 8 - 2026
                CAO MỴ NHÂN 


HƯƠNG THU

Nắng dịu dàng loang mát tấc lòng
Thu trời êm ả nhuốm ngần không
Từng làn gió hẩy la là bủa
Bấy chụm mây ùn rưng rức giông
Vận chuyển mùa giao chùng ánh lã
Thu về tiết khởi dợn heo phong
Nom đời góc khuất nhường như vẫn
Dẫu luống chiều …đâu nhạt sắc hồng ! …

Mai Vân-VTT, 04/8/26.

TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN.


 TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN.

*"Anna Kowalski, một nữ chuyển thư kháng chiến người Ba Lan 20 tuổi, bị trói vào cột trong sân nhà tù Warsaw vào ngày 3 tháng 12 năm 1916, đang mang thai tám tháng, bị kết án treo cổ lúc rạng sáng vì tội đưa tin nhắn cho kháng chiến quân. Cha xứ Anton Nowak, 71 tuổi, được lệnh đến nghe lời xưng tội của cô, nhưng thay vì nghe lời xưng tội, cha Nowak đã lấy ra một cuốn sổ tay và nói: "Con gái, hãy nói với ta. Không phải với Chúa. Mà là để ghi lại." Anna đã nói: "Cha ơi, hãy viết điều này: Con 20 tuổi. Con vô tội. Con đang mang thai. Tin nhắn con mang đến là để lấy thuốc men, không phải vũ khí. Nếu con chết, con của con cũng chết theo. Nếu viên chỉ huy có con gái, hãy bảo ông ấy nghĩ đến con bé." Cha Nowak đã viết từng chữ một, đi thẳng đến văn phòng của viên chỉ huy lúc 11 giờ đêm, đọc to lên và nói: "Ngài sẽ treo cổ một người mẹ và một đứa con chưa chào đời vì thuốc men. Lịch sử sẽ ghi chép trang này." Và lúc 4 giờ sáng, viên chỉ huy đã giảm án cho cô xuống tù chung thân, và Anna đã sinh con gái mình trong tù. Hai tuần sau, Cha Nowak làm chứng: "Tôi đã lấy những lời cuối cùng của cô ấy và biến chúng thành lời bào chữa đầu tiên của cô ấy."
Anna sống đến năm 1987, qua đời ở tuổi 91. Trước khi chết, bà hồi tưởng: "Tôi 20 tuổi, bị trói vào một cột, đang nói những lời cuối cùng của mình. Vị linh mục đã viết chúng thay vì cầu nguyện cho tôi. Ông ấy đã đưa những lời của tôi cho người đã ký vào bản án tử hình của tôi. Lúc 4 giờ sáng, họ đến để cởi trói cho tôi, chứ không phải để treo cổ tôi. Con gái tôi được sinh ra trong một phòng giam. Chiếc giường đầu tiên của con bé là một trang sổ tay đã cứu sống con bé."
- Cang Huỳnh lược dịch từ Échos du temps

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


 
HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


Trong dòng chảy lịch sử của vùng Thánh Địa Tây Ninh, cơ sở Phạm Nghiệp mang một dấu ấn đặc biệt về tinh thần kiến thiết, tự lực tự cường và sự gắn bó của một cộng đồng sơ khai.
⏰Bắt đầu vào năm Kỷ Tỵ (1929) tại xóm Trường Đua, thuộc xã Hiệp Ninh, Châu Thành, tỉnh Tây Ninh (nay là phường Thanh Điền, tỉnh Tây Ninh). Ban đầu, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc đã sang lại một phần đất và giao cho ông Lễ Sanh Thượng Ngươn Thanh đứng ra dựng một ngôi nhà đơn sơ bằng cột cây, lợp tranh. Rất nhiều người có tâm đạo đã tự nguyện tìm đến chung tay góp sức. Từ một công trình nhỏ, nơi đây dần trở thành điểm tựa tinh thần, thu hút ngày càng đông người đến để học hỏi và sinh hoạt chung.
✨Khi nhân số ngày một đông, đến năm Canh Ngọ (1930), một hệ thống tổ chức rõ ràng hơn được thiết lập. Những ai muốn chính thức gắn bó trọn đời tại Phạm Môn đều phải lập "Tờ Hiến Thân". Quá trình này mang tính minh bạch và tôn trọng nền tảng gia đình rất cao, đòi hỏi phải có sự đồng thuận, ký tên từ cha mẹ, người phối ngẫu và sự chứng kiến của Đầu Họ Đạo.
🌻Cộng đồng lúc bấy giờ sinh hoạt theo một nề nếp lao động nghiêm ngặt: mỗi tháng làm việc 27 ngày, chỉ nghỉ 3 ngày (vào mùng 1, 20 và 30 hoặc 29 nếu tháng thiếu). Điều này cho thấy một lối sống đề cao tính kỷ luật, trách nhiệm và sự cống hiến cho tập thể.
Bài toán lương thực bắt đầu nảy sinh khi cộng đồng mở rộng. Thay vì trông chờ, những người đi trước đã thể hiện sự nhạy bén và bám sát đời sống thực tế bằng cách tự phân công lao động.
Nhóm kỹ thuật: Những người lớn tuổi, có tay nghề đảm nhận việc cưa cây, làm mộc để hoàn thiện trang trí cơ sở.
Nhóm nông nghiệp: Tổ chức đi khai hoang, làm rẫy.
Họ đã mướn sở đất tại Bến Sỏi để canh tác. Với sự giúp sức về trâu cày và lúa giống từ những người dân tại Ninh Điền, Trà Siêm, một mô hình nông nghiệp tự cung tự cấp đã hình thành. Đó là bức tranh đẹp về sự hòa hợp, lao động chân chính và sống nương tựa vào thiên nhiên.
🌅Khi ngôi nhà hoàn thiện với hai trụ cửa ngõ khang trang, tấm bảng mang tên "Phạm-Nghiệp" được treo lên cùng đôi câu đối đúc kết triết lý nhân sinh mộc mạc nhưng sâu sắc:
"梵 業 承 閒 利 祿 功 名 無 所 用
Phạm Nghiệp thừa nhàn lợi lộc công danh vô sở dụng
門 關 積 道 精 神 法 寶 有 箕 裘
Môn Quan tích Đạo tinh thần pháp bửu hữu cơ cầu"
Tạm hiểu: Nơi đây là chốn thanh nhàn, những thứ công danh lợi lộc thế gian đều không có chỗ dùng; Cửa đạo chỉ tích lũy những giá trị tinh thần và đạo pháp cốt lõi để lưu truyền cho thế hệ sau.
Cùng với những thăng trầm của thời cuộc, cơ sở Phạm Nghiệp đã trải qua nhiều thay đổi về công năng sử dụng. Sau năm 1975, khu vực này được chính quyền tiếp quản và chuyển đổi thành Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Tây Ninh cho đến ngày nay. Dù vai trò hiện tại đã thay đổi, nơi đây vẫn là một mảnh ghép quan trọng, nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử đầy tính nhân văn và tinh thần kiến tạo của người dân Tây Ninh xưa.

SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NGƯỜI ĐỌC NHIỀU SÁCH VÀ NGƯỜI KHÔNG ĐỌC SÁCH (Lưu Khâm Hưng.Blog )

  Đọc nhiều tiểu thuyết, bạn sẽ nhìn thấy biết bao cuộc đời lên voi xuống chó, gặp bao mánh lới xâu xé bẩn thỉu, chứng kiến bao kiểu nhục dụ...