Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

TRI DIỆN BẤT TRI TÂM -Thơ Phan Thượng Hải và Thơ Họa



TRI DIỆN BẤT TRI TÂM

“Tri nhân tri diện bất tri tâm” (*)
Nhân thế xưa nay vẫn cứ lầm
Cá tánh vô minh, không tánh tốt
Nghĩa tình vị ngã, chẳng tình thâm
Đâu cần cái đẹp khi nguy khốn?
Chỉ muốn lòng thành lúc tối tăm
“Khẩu Phật tâm xà” thêm cám dỗ
Định tâm đừng để có thiên tâm.

(Phan Thượng Hải)
8/2/16


(*) Chú thích:

Đó là câu của Trang tử: "Tri nhân tri diện bất tri tâm" trong truyện “Trang Tử Cổ Bồn Ca”.

Thiên tâm = Tâm thiên vị.


Thơ Họa:

CHỘ MẶT THẤY MÔ TÂM


Chộ* người ngoài mặt, thấy mô tâm
Bởi rứa hèn chi mãi bị lầm
Trước lưỡi đơm tình trên lịm ngọt
Trong lòng đặt bẫy dưới sâu thâm
Như ma dựng tượng lừa thần thánh
Giống quỷ xây đền tráo tiếng tăm
Thế sự nên tuồng sân khấu diễn
Muôn trò giảo hoạt khởi nguồn tâm

Lý Đức Quỳnh
10/3/2026


*Chộ: phương ngữ Huế cùng nghĩa với thấy.


CẢM ĐỀ VII


Lẽ đời: "...vạn vật tại ư tâm"
Sợ nhất sơ giao chót ngộ lầm?
Dạ thực ngấm ngầm bày chước quỷ
Mặt ngoài thơn thớt tỏ ân thâm"?!"
Cậy nhờ thỏa nguyện "siêng" săn sớm
Lụy lục bất thành "lặn" mất tăm"?!"
Thấu tận nghiệm sinh càng thấm thía
Biết người, biết mặt, khó lường tâm"?!"

Nguyễn Huy Khôi
11-3-2026


KIẾN DIỆN KHÓ YÊN TÂM

Giáp mặt nhưng nào hiểu cái tâm,
Tâm luôn che dấu dễ sai lầm.
Lầm người khiến kéo thêm gian dối,
Dối trá gieo nhiều cái ác thâm.
Thâm độc xua nhân gian khốn đốn,
Đốn luân neo bến thế u thăm.
Thăm đen ngòm ngỏm lôi đời xuống,
Xuống dốc ngập chìm mới thấy tâm.
*
Kiến diện sai lầm luận cái tâm.

HỒ NGUYỄN (11-3-2026)

Kính Họa Vận : TRI DIỆN…

Bằng mặt, con người khó hiểu “tâm“
Có khi đố kỵ mắc sai lầm 
Hiền khô bộ tịch chàng lương thiện 
Dữ tợn quyền uy thiếp trí thâm 
Ao ước tình anh trong hạnh phúc 
Mơ màng nghĩa chị với ân thâm
Lòng lang bất chánh luôn lừa dối 
Khẩu Phật trung thành vẫn thiện tâm…

Mai Xuân Thanh 
Silicone Valley March 11, 2026



Làm cha mẹ….


Có những thứ trong đời, nếu thấy không hợp nữa, ta có thể dừng. Kinh doanh lỗ thì đóng cửa. Làm việc chán thì nghỉ. Kết bạn không vui thì tránh mặt. Kể cả những mối quan hệ từng rất quan trọng, nếu không còn phù hợp, ta vẫn có thể chọn cách buông tay.

Nhưng làm cha mẹ – thì không có “nút thoát”.

Một khi đứa trẻ đã đến với thế giới này, cũng là lúc bạn bước vào một hành trình không thể quay lui. Bạn không thể viết đơn xin nghỉ, không thể tìm người thay vai, cũng không thể bấm nút “tạm dừng” để nghỉ ngơi một tháng cho lại sức.

Làm cha mẹ là công việc duy nhất mà dù bạn mệt đến đâu, vẫn phải tiếp tục. Dù bạn có đang tổn thương, đang bế tắc, hay chính bản thân bạn còn chưa hiểu mình là ai – bạn vẫn phải chăm lo từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng cơn sốt giữa đêm của con.

Không có hợp đồng nào để nhắc bạn phải có trách nhiệm. Không ai đứng đó kiểm tra bạn làm đúng hay sai. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là một vai trò thiêng liêng nhất, và đôi khi – cô đơn nhất.

Có những ngày bạn cảm thấy mình đã làm hết sức, mà con vẫn không nghe lời. Dạy con tử tế, con vẫn nóng nảy. Nhắc con học hành, con vẫn làm ngơ. Có những buổi tối, bạn gục xuống bàn ăn khi cả nhà đã đi ngủ, nước mắt rơi mà không ai thấy. Không phải vì bạn yếu đuối, mà vì bạn không có chỗ để than thở.

Làm cha mẹ là thế: những việc bạn làm giỏi nhất, thường không ai khen. Những điều bạn kiên trì nhất, thường chẳng ai nhớ. Con lớn lên, không nhớ ai đã bế ru mỗi đêm. Không nhớ ai từng đọc đi đọc lại một quyển sách cho đến khi bạn thuộc lòng từng dòng. Nhưng bạn vẫn làm. Không phải để được ghi công. Mà vì bạn hiểu: nếu không phải bạn, thì không ai khác.

Và rồi, cũng chính bạn là người chịu đựng nỗi đau khi con rời xa. Khi con bước vào tuổi dậy thì và đóng cửa lại mỗi lần bạn gõ. Khi con lớn hơn và có thế giới riêng, nơi bạn chỉ là một phần nhỏ. Có khi bạn ghen tị với cả bạn thân của con, người mà con kể hết mọi điều, còn bạn thì không được biết.

Bạn cũng phải học cách không tổn thương khi con phản ứng. Học cách buông tay vừa đủ. Học cách chấp nhận mình không thể bảo vệ con mãi mãi.

Bởi vì làm cha mẹ không chỉ là nuôi nấng, mà còn là quá trình tiễn con đi.

Không ai dạy bạn trước những điều này. Không có lớp học nào chuẩn bị cho bạn cảm giác hụt hẫng khi con không cần mình nữa. Cũng không ai nhắc rằng, bạn có thể làm tất cả đúng, và vẫn không thể đảm bảo điều gì.

Làm cha mẹ là công việc âm thầm nhất, dài hơi nhất, không có hồi kết – và không có nút “thoái lui”.

Và rồi một ngày, giữa bộn bề lo toan, bạn bắt gặp con lặng lẽ đắp mền cho em khi trời lạnh. Nhường miếng cá ngon cuối cùng cho ông bà. Tự xin lỗi sau một lần nổi nóng. Những khoảnh khắc nhỏ đến mức tưởng như vụn vặt ấy, bỗng khiến bạn đứng lặng.

Không ai thấy hết những điều bạn đã làm. Nhưng trong một cách rất riêng, chúng đã ngấm vào con người mà con bạn đang lớn lên từng ngày.

Làm cha mẹ là một cuộc hành trình không thể “bán lại”, không thể “chuyển nhượng”, không có lối rút lui. Nhưng chính vì không thể bỏ giữa chừng, nên mỗi bước đi – dù chậm, dù mệt – đều là một minh chứng cho thứ tình cảm không gì thay thế được: một tình yêu lặng lẽ, nhưng bền bỉ nhất trên đời.

St 


Hoa Huỳnh chuyển

Thứ Tư, 11 tháng 3, 2026

GIŨ ÁO VAI MANG -Thơ Võ Ngô và Thơ Họa



GIŨ ÁO VAI MANG

Từng bước thời gian rút ngắn dần
Nhìn hoa héo úa rớt trên sân
Màu thương sắc nhớ màu phai nhạt
Mộng huyễn tay ôm mộng vỡ tan
Lúc mặt trời lên không thấy bóng
Khi vầng trăng tỏa chẳng soi chân
Cầu mong tạo hóa luôn xoay chuyển
Giũ áo vai mang lớp bụi trần.

2026-02-25
Võ Ngô


Thơ Họa:



ĐƯỜNG TRẦN KHÚC KHUỶU


Đời người năm tháng cứ qua dần
Khúc khuỷu dốc dài mỏi gót chân
Thân quyến đồng hành rồi vắng bóng
Bạn bè chung học cũng rời sân
Nhìn quanh bỗng thấy mình đơn độc
Ngó lại thôi đành mộng nát tan
Nhủ dạ không xa là đích đến
Cố đi cho hết quãng đường trần.

Sông Thu
( 25/02/2026 )



NGÀY QUA


Tuổi hạc ngày qua sức yếu dần
Giật mình một bữa thấy đau chân.
Gậy lần hàng xóm chiều ngoài ngõ
Mắt dõi mây trời sáng trước sân.
Lóng lánh trên hoa làn nước đọng
Mơ màng trong nắng giọt sương tan.
An nhiên chánh niệm từng hơi thở
Tận hưởng bồng lai cõi thế trần!

Mailoc
02-25-2026


MỘT NGÀY BUỒN LỠ


Vốn thời gian cứ hụt hao dần
Nắng đã chia đôi khoảng cách sân
Lão trượng nhìn mây thương bóng xế
Hiền thê khơi bếp ủ tro tan
Gió lùa mái lá len qua cửa
Cây mục cành khô rớt xuống chân
Ai ở bờ sông đưa khách trễ
Một ngày buồn lỡ bến phong trần …

Hawthorne 25 - 2 - 2026
CAO MỴ NHÂN


HỒNG TRẦN CÕI TẠM.


Con đường thịnh thọ cứ vơi dần
Như nén nhang trầm đốt giữa sân
Quay trở thời gian đi vội vã
Lần hồi sức khỏe vụt tiêu tan
Tuổi đơm,lực rã đây là thật
Năm chất,thân tàn đó lại chân
Cửa tử thênh thang chờ đến lượt
Ngọc Hoàng giũ sổ, biệt hồng trần.

LAN.
(26/02/2026).



THÔI ĐÀNH CAM PHẬN.


Bảy sáu năm còn lại xác thân,
Đường Trần gian khổ mỏi đôi chân.
Tha hương lập nghiệp mong cầu tiến,
Thầy củ Bạn xưa tạm biệt sân...
Đi khắp bốn phương lo sự sống,
Chạnh niềm cô quạnh cảnh ly tan.
Quê hương ngặt nỗi xa vời vợi...
Cam phận thôi chờ...dứt nợ Trần.

Mỹ Nga
26/02/2026 ÂL, 10/01/ Bính Ngọ


BƯỚC TU HÀNH


Mỗi lúc đường đi một ngắn dần…
Nhắm về tới đích: giảm Si,Sân,
Giận hờn rũ bỏ,tham lam hết,
Hỉ nộ buông tha,ái ố tan.
Rèn luyện,trau dồi luôn ý thiện,
Đắp bồi,bổ dưỡng mãi tâm chân
Mai này thoát tục,tim ngừng đập,
Phủi áo cho bay bụi thế trần!

ThanhHoà
02/03/20268



VẬN MAY TAM HẠP


(Họa tá vận, 4 vần)

Tam hạp vận may: Ngọ, Tuất, Dần
Ngựa về tìm khuyển hởi hồ sân
Vừa giêng đã rộn lời tương hỷ
Tới chạp thêm giòn tiếng hợp hoan
Cảnh đẹp khơi lòng càng vững bước
Duyên lành khởi sự thật vui chân
Tinh quang chiếu mệnh, thời xoay chuyển
Mã đáo năm nay thỏa nguyện trần

Lý Đức Quỳnh
9/3/2026



ĐỜi NGƯỜI
THẤP THOẢNG PHÙ DU


Ngày tháng như nhiên vụt mất dần
Lá vàng xào xạc rớt quanh sân?
Thề bồi hùa gió lòa sương rụng
Ảo vọng lạc dòng lõa sóng tan!
Nghiệp trải giập bầm phai bạc tóc
Cầu sinh trầy trật rạc mòn chân!
Đời như chớp mắt như mây thoảng
Có nghĩa gì đâu chốn ải trần!?

Nguyễn Huy Khôi
10-3-2026



BẾN THỜI GIAN

Thế gian danh vọng lụn vơi dần,
Tuổi tác bước lần đến cuối sân.
Mắt biếc môi xinh nhanh vút thoát,
Tóc xanh má thắm liệm vùi tan.
Âm thầm luyến tiếc xa hiu bóng,
Tỉnh táo hao mòn bải hoải chân.
Mấy chục năm qua đâu phải sớm,
Gian truân chất ngập bến dương trần.
*
Giờ mới rõ rành giả với chân.

HỒ NGUYỄN (10-3-2026)



Kính Họa Vận : THỜI GIAN…

Thời gian khắc lụn cạn vơi dần
Nhuỵ rửa hoa tàn rớt giữa sân
Nỗi nhớ thân yêu mơ tẻ nhạt 
Niềm thương duyên nợ mộng đà tan
Vầng dương chiếu diệu chiều nghiêng bóng 
Ánh nguyệt rạng ngời rọi xuống chân
Tạo hoá xoay vần luôn biến chuyển 
Vai sờn áo cũ lọ phong trần…!

Mai Xuân Thanh 
Silicone Valley March 10, 2026

Góc thư giãn. - Kien Levan

 

Góc thư giãn.

Câu chuyện tình đẹp và lãng mạn được hình thành do cái chai và trái chanh.
Có một chàng trai ở tỉnh lên thành phố học đại học.
Anh thuê căn phòng trọ trong con hẽm nhỏ.
Đầu hẻm có một quán sinh tố giải khát nho nhỏ, đứng bán là một cô gái độ đôi mưoi, nhan sắc cũng dể nhìn.
Cứ mỗi buổi trưa, quán vắng khách, chàng trai đến quán và kêu một ly đá chanh và còn để nhìn cô gái.
Ít lâu sau, chàng trai thầm thương nhớ trộm cô hàng quán.
Sau nhiều ngày suy nghi tìm những câu tỏ tình, anh ta đến quán và cũng gọi ly đá chanh như mọi hôm .
Anh chậm rải đến gần cô hàng định nói với cô gái lời tỏ tình đã chuẩn bị sẳn, nhưng vì quá run nên chàng trai quên mất, quá bối rối, không biết làm sao chàng trai liền cầm lấy chai nước ngọt của cô hàng và nói.
_ xin cô đánh vần chữ CHAI dùm tôi.
_ cô gái ngạc nhiên nhưng cũng vui vẻ đánh vần, rồi cô nhìn anh và đọc lớn : Chờ....Ai..
...đến đây cô gái mặt đỏ hồng nhìn chàng trai và không đọc tiếp mà lấy trái chanh đưa cho chàng trai và nói .
_ anh về nhà đánh vần đi.
_ chàng trai cầm trái chanh đi về phòng trọ, trên đường về anh mới nghĩ ra: CHỜ...ANH...CHANH.
Thế là một câu chuyện tình nảy nở từ đây và được hình thành bởi cái chai và trái chanh .

Thứ Ba, 10 tháng 3, 2026

Mời Xem Và Họa " NGOẠN NÚI CHỨA CHAN ' -Lý Đức Quỳnh


NGOẠN NÚI CHỨA CHAN

Giêng rằm ngoạn núi, thõng hai tay
Sải cánh vân du khoáng đãng ngày
Họ khói nhang quỳ xin Phật độ
Ta hồn trí ruổi đón niềm say
Vi vu nắng sớm muôn trùng lượn
Lả lướt mây chiều vạn thẳm bay
Lạc thú non bồng phiêu lãng thỏa
Chứa Chan xuân ý mãn tâm này.

Lý Đức Quỳnh
3/3/2026

(núi Chứa Chan rằm giêng Bính Ngọ)
ĐI CHƠI TRÊN NÚI CHỨA CHAN làm đề thấy hơi dài, 
nên em làm liều viết gọn lại thành: NGOẠN NÚI CHỨA CHAN.
Rất mong được thông cảm.

Thơ Họa :


THĂM NÚI CHỨA CHAN

Leo núi hục hì mỏi cả tay,
Chứa Chan cố gắng bám quên ngày.
Nguyện cầu nhân thế an vui hưởng,
Mong mỏi bao người yêu mến say.
Cao vút tầng mây xa lả lướt,
Tung tăng đám hạc thảnh thơi bay!
Tiếng kinh âm ỉ chùa vang động,
Tâm thức như du nhập chốn này!
*
Tâm hồn lạc mộng đắm mê say!

HỒ NGUYỄN (09-3-2026)
LEO NÚI CHỨA CHAN.

Núi cao leo mệt mỏi chân tay
Lên hết bậc thang mất nửa ngày 
Gió lộng du dương lòng thích thú 
Mây lồng bãng lãng dạ mê say
Nhìn đường thung lũng đi vòng lượn 
Ngắm cảnh chim trời thả cánh bay
Cáp ngoạn Chứa Chan, ôi! Tuyệt đẹp 
Làm ta nhớ mãi phút giây này.

LAN.
(09/03/2026).

VỀ LẠI NÚI CHỨA CHAN

Dốc dài, gậy chống mỏi nhừ tay
Quanh quẩn lang thang suốt cả ngày
Kỷ niệm ùa về, ray rứt nhớ
Niềm đau trở lại, ngật ngừ say
Trại tù cải tạo thời xưa ấy (*)
Ngày tháng lao lung chốn cũ này
Ký ức ngậm ngùi còn khắc đậm
Trên từng ngọn cỏ gió vờn bay.

(*) Trại tù cải tạo tại chân núi Chứa Chan 

Sông Thu
( 09/03/2026 


            XUÂN NGOẠN CẢNH
                       GIA LÀO

Phiêu lãng bao lần?...ngại bấm tay
Bàn chân khôn dõi thoảng theo ngày
Bửu Quang chiêm bái!...ngào hương tỏa " (1)
Khu Mật giao tình!... ngợp nắng say!|?        (2)
Mây nước ngợp tràn trăng nhẹ lướt
Khói sương mờ ảo gió lùa bay...
Gia Lào ngoạn cảnh ,...non hùng vĩ!  (3)
Phỉ chí bồng lai... thỏa dạ này!

                               Nguyễn Huy Khôi
                                      09-3-2026

1)  Bửu Quang: ngôi chùa nằm trong hang đá núi Chứa chan H. Xuân Lộc Đồng Nai.
2)  Khu Mật :"Mật Khu Hầm Hinh" -1 căn cứ kháng chiến của miền đông Nam Bộ.
3)  Gia Lào:  một tên gọi khác của núi Chứa Chan.)

Xưa Viếng Chứa Chan
Họa hoán vận

Vượt suối băng đèo quíu cả tay
Chân leo bậc đá buổi ban ngày
Cây vờn gió núi mơn man lộng
Chim vút mây ngàn lặng lẽ bay
Tiên cảnh mơ màng âu cũng vậy
Bồng lai mộng tưởng tựa như này
Bửu Quang sơn tự linh thiêng lắm
Đến Chứa Chan hồn lẩn thẩn say

ThanhSong ntkp
CA. 10/03/2026

Thứ Hai, 9 tháng 3, 2026

TRỞ LẠI DINH ÔNG - Nguyễn Quốc Nam

TRỞ LẠI DINH ÔNG

 

Chiều nay trở lại Dinh Ông

Tiếng ve ngày cũ trong lòng ngân vang

Rễ cây thòng như võng đan

Ta đong đưa giữa chiều vàng năm xưa

Bạn bè nhẩm lại dần thưa...

Chợt nghe văng vẵng chuông chùa ngân nga

Ta ngồi nhìn đá, nhìn hoa...

Nhìn đồng lúa chín bao la bạt ngàn

Đẹp sao một cánh đồng vàng

Đàn cò soãi cánh nhịp nhàng bay ngang

Bỗng dưng lòng luống ngỡ ngàng

Lá đa rơi bóng chiều tàn quanh ta...

Người xưa giờ ở phương xa

Còn ta với gốc cây đa ...Chợt buồn.. !

 

NGUYỄN QUỐC NAM

 

THỤY MIÊN -Thơ Vu Sơn và Thơ Họa

 

thụy miên

 

vầng trăng thủy phố vẫn hoài vương

muộn giấc chiêm bao đến lạ thường

huyền ảo mưa bay mầu ngọc lộ

hoang đường gío ẩn sắc vân đương

trầm tư phận số… đời son phấn

lặng lẽ tình duyên... kiếp lửa hương

khoác cánh hoài thai loài thạch thảo

còn đêm khắc khoải mộng miên trường?

vu sơn


Thơ Họa:

 

GIẤC MỘNG ĐÊM TRĂNG

 

Lãng thủy giêng rằm dậy luyến vương

Ngà trăng phỉ thúy gợi nghê thường

Long lanh đáy nước dòng mơ đã

Rạo rực chân trời phiến mộng đương

Nẻo ý tưng bừng du nguyệt điện

Cung tình khấp khởi đốt trầm hương

Khát khao trần thế niềm hoan lạc

Tỉnh giấc chiêm bao, ngấm đoạn trường

Lý Đức Quỳnh

     7/3/2026 


KHÚC NGHÊ THƯỜNG

 

Bóng dáng ai còn mãi vấn vương,

Thụy du say đắm khúc nghê thường.

Mơ màng mộng nhập sa mê lộ,

Thắm thía trơ hồn lạc bến đương.

Đờ đẩn mắt lơ ngơ ngắm nguyệt,

Bần thần dạ nặng trĩu lưu hương.

Biển trần lặn hụp bao năm tháng,

Khắt khoải chưa vơi kiếp đoạn trường.

                                 *

Âm thầm nặng trĩu khối đau thương!

HỒ NGUYỄN

 (07-02-2026)

 

TÙY MIÊN

 Phiền não ngủ thầm tâm nhiễu vương(*)

Ảo mờ hư thực sắc vô thường?

Thời lai u uẩn mùa trông đợi

Ẩn ức nhòa phai giấc huyễn đương?

Ước lỡ chồi bung thôi kết nhụy

Mơ tàn nụ mở lãng đưa hương?

Dòng đời thấp thoảng như mây khói

Được mất lòa tan rã mộng trường!?

Nguyễn Huy Khôi

      07-3-2026

(*)TÙY MIÊN -Theo giáo lý Phật pháp, TÙY MIÊN là phiền não ngủ thầm trong TÂM.

 

QUỲNH MỘNG

 Dạ quỳnh thơm ngát một làn hương

Quyến rũ nồng nàn gợi vấn vương

Ngỡ chốn bồng lai ngời ánh ngọc

Có nàng tiên nữ đắm nghê thường

Sóng trăng lóng lánh tràn thiên lý

Nhạc gió ngân nga vẳng dặm trường

Ngơ ngẩn, thi nhân dường thoát tục

Mơ màng bay lượn cõi yêu đương.

  Sông Thu

( 07/03/2026 )

 

GẶP LẠI BẠN XƯA.

 Thăm lại trường xưa TRƯNG NỮ VƯƠNG

Nhớ thời cắp sách, tuổi yêu đương

Hàng me xanh ngắt đầy duyên dáng

Khóm quế thơm lừng đượm sắc hương

Lòng thấy hân hoan khi gặp bạn

Dạ vui hớn hở lúc về trường

Hàn huyên tâm sự mừng tao ngộ

Ngấn lệ rưng rưng ấy lẽ thường.

     LAN.

(07/03/2026).

 

NỖI ĐOẠN TRƯỜNG

 Xa cách lâu rồi mãi vấn vương

Luỹ tre bến nước vọng nghê thường

Cô em xoả tóc bên bờ suối

Chim hót trên cành rủ luyến đương

Thỏ thẻ vài câu tình đã thoã

Trầm trồ than vãn xót quê hương

Một mai bóng khuất phương nào ấy

Trần thế rộn mơ nỗi đoạn trường !..

Yên Hà

7/3/2026

 

MỘNG MIÊN TRƯỜNG.

Tao phùng Mai Trúc cảm tơ vương

Sự thế xưa nay ấy lẽ thường.

Nối chí Tiền Nhân gương Quốc Việt,

Đắc thời lập chí Ái Hòa đương...

Bá Tòng khá giữ bền gan sắt

Cành Liễu kiên tâm giữ lữa hương...

Không giống như loài cây Thạch Thảo,

Cuộc đời sống ảo mộng Miên trường...

Mỹ Nga

   07/03/2026  ÂL,21/01/ Bính Ngọ.

 

ĐẾN HẸN LẠI LÊN…

“Đến hẹn lại lên” dạ vấn vương

Sơn khê vạn lý thật phi thường

Mưa phùn xuân ấm em ho cảm

Gió bấc tình vui chị đảm đương

Phận gái nữ công dồi má phấn

Nam nhi chi chí đốt trầm hương

Cà phê đen đá ngồi suy gẫm

Ỷ thế can qua bãi chiến trường

Mai Xuân Thanh

Silicone Valley March 07, 2026 


CHỈ CÓ TÂM HỒNG …

Đêm dài nhặt nhạnh ánh trăng vương

Đọc khúc “thụy miên”chuyện nỏ thường

Người đã vào mơ dường cứ mộng

Kẻ còn đang tỉnh khó mà đương

Mênh mông biển cả sao rành lối

Bát ngát non cao tựa chẳng đường

Chỉ có tâm hồng  noi hướng thiện

Âm thầm soi sáng mọi đêm trường.

     03 - 2026

Trần Như Tùng 

TRI DIỆN BẤT TRI TÂM -Thơ Phan Thượng Hải và Thơ Họa

TRI DIỆN BẤT TRI TÂM “Tri nhân tri diện bất tri tâm” (*) Nhân thế xưa nay vẫn cứ lầm Cá tánh vô minh, không tánh tốt Nghĩa tình vị ngã, chẳn...