Thứ Tư, 5 tháng 8, 2026

TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN.


 TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN.

*"Anna Kowalski, một nữ chuyển thư kháng chiến người Ba Lan 20 tuổi, bị trói vào cột trong sân nhà tù Warsaw vào ngày 3 tháng 12 năm 1916, đang mang thai tám tháng, bị kết án treo cổ lúc rạng sáng vì tội đưa tin nhắn cho kháng chiến quân. Cha xứ Anton Nowak, 71 tuổi, được lệnh đến nghe lời xưng tội của cô, nhưng thay vì nghe lời xưng tội, cha Nowak đã lấy ra một cuốn sổ tay và nói: "Con gái, hãy nói với ta. Không phải với Chúa. Mà là để ghi lại." Anna đã nói: "Cha ơi, hãy viết điều này: Con 20 tuổi. Con vô tội. Con đang mang thai. Tin nhắn con mang đến là để lấy thuốc men, không phải vũ khí. Nếu con chết, con của con cũng chết theo. Nếu viên chỉ huy có con gái, hãy bảo ông ấy nghĩ đến con bé." Cha Nowak đã viết từng chữ một, đi thẳng đến văn phòng của viên chỉ huy lúc 11 giờ đêm, đọc to lên và nói: "Ngài sẽ treo cổ một người mẹ và một đứa con chưa chào đời vì thuốc men. Lịch sử sẽ ghi chép trang này." Và lúc 4 giờ sáng, viên chỉ huy đã giảm án cho cô xuống tù chung thân, và Anna đã sinh con gái mình trong tù. Hai tuần sau, Cha Nowak làm chứng: "Tôi đã lấy những lời cuối cùng của cô ấy và biến chúng thành lời bào chữa đầu tiên của cô ấy."
Anna sống đến năm 1987, qua đời ở tuổi 91. Trước khi chết, bà hồi tưởng: "Tôi 20 tuổi, bị trói vào một cột, đang nói những lời cuối cùng của mình. Vị linh mục đã viết chúng thay vì cầu nguyện cho tôi. Ông ấy đã đưa những lời của tôi cho người đã ký vào bản án tử hình của tôi. Lúc 4 giờ sáng, họ đến để cởi trói cho tôi, chứ không phải để treo cổ tôi. Con gái tôi được sinh ra trong một phòng giam. Chiếc giường đầu tiên của con bé là một trang sổ tay đã cứu sống con bé."
- Cang Huỳnh lược dịch từ Échos du temps

Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


 
HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


Trong dòng chảy lịch sử của vùng Thánh Địa Tây Ninh, cơ sở Phạm Nghiệp mang một dấu ấn đặc biệt về tinh thần kiến thiết, tự lực tự cường và sự gắn bó của một cộng đồng sơ khai.
⏰Bắt đầu vào năm Kỷ Tỵ (1929) tại xóm Trường Đua, thuộc xã Hiệp Ninh, Châu Thành, tỉnh Tây Ninh (nay là phường Thanh Điền, tỉnh Tây Ninh). Ban đầu, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc đã sang lại một phần đất và giao cho ông Lễ Sanh Thượng Ngươn Thanh đứng ra dựng một ngôi nhà đơn sơ bằng cột cây, lợp tranh. Rất nhiều người có tâm đạo đã tự nguyện tìm đến chung tay góp sức. Từ một công trình nhỏ, nơi đây dần trở thành điểm tựa tinh thần, thu hút ngày càng đông người đến để học hỏi và sinh hoạt chung.
✨Khi nhân số ngày một đông, đến năm Canh Ngọ (1930), một hệ thống tổ chức rõ ràng hơn được thiết lập. Những ai muốn chính thức gắn bó trọn đời tại Phạm Môn đều phải lập "Tờ Hiến Thân". Quá trình này mang tính minh bạch và tôn trọng nền tảng gia đình rất cao, đòi hỏi phải có sự đồng thuận, ký tên từ cha mẹ, người phối ngẫu và sự chứng kiến của Đầu Họ Đạo.
🌻Cộng đồng lúc bấy giờ sinh hoạt theo một nề nếp lao động nghiêm ngặt: mỗi tháng làm việc 27 ngày, chỉ nghỉ 3 ngày (vào mùng 1, 20 và 30 hoặc 29 nếu tháng thiếu). Điều này cho thấy một lối sống đề cao tính kỷ luật, trách nhiệm và sự cống hiến cho tập thể.
Bài toán lương thực bắt đầu nảy sinh khi cộng đồng mở rộng. Thay vì trông chờ, những người đi trước đã thể hiện sự nhạy bén và bám sát đời sống thực tế bằng cách tự phân công lao động.
Nhóm kỹ thuật: Những người lớn tuổi, có tay nghề đảm nhận việc cưa cây, làm mộc để hoàn thiện trang trí cơ sở.
Nhóm nông nghiệp: Tổ chức đi khai hoang, làm rẫy.
Họ đã mướn sở đất tại Bến Sỏi để canh tác. Với sự giúp sức về trâu cày và lúa giống từ những người dân tại Ninh Điền, Trà Siêm, một mô hình nông nghiệp tự cung tự cấp đã hình thành. Đó là bức tranh đẹp về sự hòa hợp, lao động chân chính và sống nương tựa vào thiên nhiên.
🌅Khi ngôi nhà hoàn thiện với hai trụ cửa ngõ khang trang, tấm bảng mang tên "Phạm-Nghiệp" được treo lên cùng đôi câu đối đúc kết triết lý nhân sinh mộc mạc nhưng sâu sắc:
"梵 業 承 閒 利 祿 功 名 無 所 用
Phạm Nghiệp thừa nhàn lợi lộc công danh vô sở dụng
門 關 積 道 精 神 法 寶 有 箕 裘
Môn Quan tích Đạo tinh thần pháp bửu hữu cơ cầu"
Tạm hiểu: Nơi đây là chốn thanh nhàn, những thứ công danh lợi lộc thế gian đều không có chỗ dùng; Cửa đạo chỉ tích lũy những giá trị tinh thần và đạo pháp cốt lõi để lưu truyền cho thế hệ sau.
Cùng với những thăng trầm của thời cuộc, cơ sở Phạm Nghiệp đã trải qua nhiều thay đổi về công năng sử dụng. Sau năm 1975, khu vực này được chính quyền tiếp quản và chuyển đổi thành Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Tây Ninh cho đến ngày nay. Dù vai trò hiện tại đã thay đổi, nơi đây vẫn là một mảnh ghép quan trọng, nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử đầy tính nhân văn và tinh thần kiến tạo của người dân Tây Ninh xưa.

LỜI HẸN - Thơ Hưng Quốc Và Thơ Họa

 LỜI HẸN

Hôn nhau từ giã để lên đường

Anh hẹn ngày nào hết nhiễu nhương

Khi lửa lụi tàn trên đất nước 

Và bom bặt tiếng khắp quê hương 

Nàng trông hằng bữa nơi tương ngộ

Chàng nhớ từng đêm chốn chiến trường

Bạc phận tình ta không đoạn kết

Nghìn trùng biền biệt cách muôn phương 


Hưng Quốc 

Texas 7-26-2026



Thơ Họa

XÓT THƯƠNG PHẬN GÁI
          THỜi CHINH CHIẾN

Nhớ buổi từ ly chốn học đường,
Ngượng ngùng e ngại tiếng nhương nhương (*)
Người đi rạc rã miền quan ải,
Kẻ đợi mỏi mòn chốn cố hương!
Da sạm tàn tro nơi trận mạc,
Áo phai mầu lính nẻo sa trường!
Xót thương phận gái đời dang dở,
Liệm bóng chờ chồng mãi lạc phương?!

                                  Nguyễn Huy Khôi
                                         27-7-2926

(*) Trong khuông nhương:  nhương nhương là  ầm ĩ (ngại tiếng ầm ĩ)

HẸN NGÀY XUM VẦY.

Xe đà khuất dạng cuối con đường 
Mà vẫn dõi theo suốt dặm trường 
Hãy đợi anh về, ngày thắng trận 
Và mong em đón, buổi hồi hương 
Yêu thương tạm gác, thời ly loạn 
Ân ái xa rời, thuở nháo nhương 
Dấn bước quân hành, nhà tứ hải 
Chờ khi xum họp hết tha phương.

LAN.


LỠ HẸN

Xếp áo thư sinh giã biệt trường
Duyên đành gởi lại chốn quê hương 
Tình nhà tạm gát, vì chinh chiến
Nợ nước phải đành, lúc nhốn nhương 
Bão tố chẳng sờn chia rẻ bạn
Phong ba nào ngại cách ngăn đường
Ngàn trùng biến chuyển đời đôi hướng
Thuyền lạc giữa dòng trôi bốn phương...

27/7/2026
hv

KÍNH HỌA: HỒNG NHAN BẠC PHẬN.

Dòng đời chinh chiến chàng lên đường
Nam Bắc hận thù cảnh nhiễu nhương...
Trước cảnh "Nồi da cùng xáo thịt ".?...
Chiến tranh tang tóc cả quê hương...
Kẻ đi ,người ở chia muôn hướng
Tử biệt sanh ly chốn chiến trường.
Thương xót cho nàng mong đợi mãi...
Hồng nhan bạc phận khóc người thương...

Mỹ Nga, 27/07/2026 ÂL 15/06/ Bính Ngọ.

THẾ HỆ ĐIÊU LINH

Chồng nơi lửa đạn chốn sa trường
Vợ ở quê nhà cảnh nhá nhương
Khắc khoải hằng đêm nghe tiếng súng
Lo âu từng chập thắp làn hương
Xót thân lẻ bóng sầu bao nỗi
Thương trẻ không cha khổ mọi đường
Khi chiến tranh tàn, vừa tái ngộ
Đã đành trôi nổi kiếp tha phương.

Sông Thu
( 27/07/2026 )


TRAI THỜI LOẠN

Rũ áo thư sinh biệt mái trường 
Về nơi gió cát dẫu ngàn phương 
Lo tròn nợ nước dù gian khổ
Giữ vẹn tình nhà khỏi khốn nhương
Tiếng gọi non sông nào thối chí
Lời kêu nghĩa vụ phải lên đường 
Thân trai đâu ngại vì mưa nắng
Xong giặc trở về lại xóm hương 

songquang 
20260727

ĐÔI MÌNH ,

Hành trang khăn gói biệt cung đường
Ngày đó quê mình nhuốm nhiễu nhương ,
Sương gió bão càn không nhụt chí
Biên thuỳ đạn quét quyết gìn hương
Em là cô gái bên song cửa
Anh vốn chàng trai mạn ải trường
Hẹn đến ngày nào ngưng tiếng súng
Đôi mình sum họp hỉ hoan phương !

PHƯỢNG HỒNG

THỀ HẸN

Thề non hẹn biển…mãi chung đường
Sẻ ngọt chia bùi, nhiễu hết nhương
Dẫu được hồi cư miền cố lý
Hay còn trú ngụ chốn tha hương
Tay nâng đỡ lúc qua trùng thẳm
Bước tựa nương khi vượt dặm trường
Tuổi đã theo sương mù trắng tóc
Tạ Trời hai đứa vẫn cùng phương

Lý Đức Quỳnh
28/7/2026

BIÊT LY

Giã biệt anh đi được quãng đường,
Xót xa thay thời buổi khuông nhương! (*)
Chàng đành lặn lội nơi cùng cốc,
Thiếp phải quay về chốn cố hương.
Nếu chẳng chôn vùi nơi tử địa,
Thì thôi vắt sức bãi nông trường!
Nghe chăng hỡi những quân tàn ác,
Tiếng thét kêu trời vang bốn phương!

Chú thích:
(*) khuông nhương=loạn lạc không yên
(**) 窮谷 cùng cốc = Hốc núi thật xa. Chỉ nơi xa xôi vắng vẻ. Thafnh ngữ có câu “Thâm sơn cùng cốc”



Đỗ Quang Vinh
phụng hoạ
28-7-2026

SỨ MỆNH

Trước cảnh quê nhà loạn nhiễu nhương
Nhằm khi tổ quốc gọi lên đường
Ba lô áo trận vào binh nghiệp
Súng đạn thao trường vượt chốn phương
Nhiệm vụ đời trai nơi tuyến lửa
Vai trò người lính giữa sa trường
Thương người ở lại đành cam chịu
Sứ mệnh chu toàn hội cố hương …

Mai Vân-VTT, 31/7/26.



THƯƠNG LẮM TÀ ÁO DÀI CỦA CÔ GÁI MIỀN NAM! - Nguyễ Gia Vi65t

THƯƠNG LẮM TÀ ÁO DÀI CỦA CÔ GÁI MIỀN NAM!

Lịch sử Việt thiệt tréo ngoe!
Hồi xưa ngoài Bắc đàn bà con gái mặc áo tứ thân, dưới là váy, trên chít khăn mỏ quạ và cái rí đuôi bò ngoe nguẩy. Rồi lịch sử Việt sang ngang khi có Đàng Trong, Đàng Ngoài, Trịnh Nguyễn phân tranh.
Để làm khác ngoài Bắc, trong Nam chúa Nguyễn Phước Khoát ra lịnh dân mặc quần hai ống và mặc áo dài. Vậy là qua thời gian trăm năm cái áo dài qua nhiều phiên bản đã hoàn chỉnh có mặt trong văn hóa Việt tới ngày nay. Dân tộc này có quốc phục là áo dài.
Căn bản áo dài ngày nay là cái áo rất tân thời, nó có hai tà và xẻ hai bên, quần hai ống đi rất dễ dàng mà dịu dàng quý phái. Tà áo dài tôn cái ngực cao lên, phất phới làm cô thiếu nữ hấp dẫn đoan trang thuỳ mị hơn.
Cái áo dài nam màu sậm làm người đàn ông chửng chạc hơn trong quan trường, xã hội.
Áo dài cơ bản là cái áo chung, Quốc Phục, ai cũng phải mặc. Nữ sinh mặc áo dài đi học, nữ sinh Miền Nam chỉ có áo dài tới trường, nhắc Miền Nam để biết rằng Miền Bắc từ 1954 tới nay đã bỏ áo dài trắng ở học đường.
Trước 1975 đi chơ Tết, đi Sài Gòn các cô đều điện áo dài rất thướt tha. Ông bà mình xưa mặc định áo dài tan thời, quốc phục, ra ngàoi đường và tiếp khách lễ nghi cùng quan hôn tang tế phải tròng áo dài vô.
Áo dài không phân biệt giàu nghèo, hèn mọn, ai cũng như ai, màu sắc tôn dáng con người.
Những năm 1950 nữ sinh hay mặc áo dài trắng và tím. Thoáng thấy tà áo dài ngoài đường bao chàng ngơ ngẫn.
Áo dài tím để ngầm khoe với hàng xóm láng giềng rằng chị là kẻ tân học, là nữ sinh áo tím và dù nhà nghèo nhưng chị học lên tới tú tài, trong khi các cô thiếu nữ nhà giàu khác trong làng, trong xóm đâu leo lên bậc trung học được như chị.
Ba nguyên tắc cơ bản của giáo dục Nam Kỳ xưa là nhơn bản, dân tộc và khai phóng. Thành ra nữ sinh đi học mặc áo dài là đồng phục. Áo dài trắng quần trắng và có trường là quần đen.
Có nhiều tỉnh hs trung học đệ nhứt cấp (Từ lớp 6 tới 9) cũng phải mặc áo dài. Khắp Miền Nam giờ tan trường chỉ thấy tà áo dài của các nữ sinh.
Áo dài trắng với vành nón lá nó đẹp không thể diễn tả, cái duyên dáng, cái kín đáo khép nép và lãng mạn của con gái Miền Nam. Mỗi khi tan trường về thì sân trường trắng xóa, mọi con lộ từ trường dẫn dài ra các xã chung quanh đều trắng một màu nón lá áo dài .
Các bạn nam sinh thập thò trong lớp chờ đợi một vành nón lá, nhiều thanh niên lấp ló đứng trong nhà thót tim vì một hình bóng nón lá.
Bạn có biết là, tại Miền Bắc từ năm 1954 tới những năm 70 và tới ngày nay không có cảnh nữ sinh mặc áo dài trắng đi học. Một cái cơ bản, rất nhỏ nhưng giáo dục ở xứ Bắc không thể làm được. Đố ai tìm cho ra tấm hình nào những năm 1970 ở Hà Nội học sinh mặc áo dài đi học.
Sau 1975 có thời gian áo dài vắng bóng trong học đường ở Miền Nam.
Thời may, sau đó các tỉnh Miền Nam khôi phục lại, nữ sinh cấp 3 mặc áo dài lại đi học trắng lộ. Tại tỉnh Tiền Giang (Định Tường cũ) nữ sinh lớp 6 vẫn mặc áo dài.
Có những chiều đi ngang Vàm Láng, Gò Công, Chợ Gạo, Mỹ Tho ...từ những con lộ thôn quê mờ mịt tới những đại lộ minh mông, nhìn những em học trò non tơ mới lớp 6 lớp 7 áo dài trắng quần đen ríu rít tan trường làm lòng lữ khách phải bâng khuâng.
Nhìn vào đó ta thấy hiện lên cả một đoạn lịch sử đậm màu văn hiến của Việt tộc. Và ta sẽ yêu quê nhà nhiều hơn, có lực để gìn giữ, bảo vệ nó hơn.
Người Miền Nam vẫn cố giữ cái đạo trong giáo dục.
"Em là cô gái Miền Nam
Nón lá thơm ngoan
Che ngang má thắm
Tóc buông dài vai nhỏ đoan trang
Em là cô gái Miền Nam
Liêm chánh chăm ngoan
Thờ cha kính mẹ
Yêu gia đình trăm nỗi lo toan
Em là cô gái Miền Nam
Trên sóng mênh mang
Con đò nhẹ lướt
Mong có ngày dân tộc thạnh an".
•Nguyễn Gia Việt

Việt Luận - Viet's Herald  

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2026

'XÓT GIÒ LAN HÉO " ' Thơ Songquang và Thơ Họa

XÓT GIÒ LAN HÉO

Hạ nồng Lan héo thấy mà thương 
Lá rũ cong queo …ngó dị thường 
Nước xịt không thu vào giọt nước 
Sương giăng chẳng nhận được màn sương
Âm thầm nụ rớt trơ cành ngọn
Lặng lẽ chồi rơi xuống góc vườn 
Gió gợn nhẹ qua…lòng cảm xúc…
Một thời Lan tỏa ngát mùi hương 

songquang 
20260731

(Một ngày cuối tháng hạ) 

Thơ Họa

LỜI HOA LAN

Cảm tạ ơn người đã đoái thương
Giờ mong quán niệm cõi vô thường
Đài xanh chẳng ngại tưng bừng nắng
Nhuỵ nõn đâu màng ướt đẫm sương
Quá khứ vừa trôi đừng để bụng
Tương lai chửa tới mặc xa vườn
Ưu phiền gác lại ngừng tơ tưởng
Dạ có bồi hồi phảng phất hương?

Như Thu
07/31/2026


NHÌN ĐÓA DẠ QUỲNH

Nhìn đóa dạ quỳnh quá thảm thương
Tâm tư chạnh cảm nỗi vô thường
Đêm còn rạng rỡ vui cùng nguyệt
Sáng đã im lìm rũ với sương
Tri kỷ biệt rồi, trơ trụi bóng
Tri âm bặt tiếng, lạnh tanh vườn
Đương thời rộ nở tao nhân rộn
Rượu hết, hoa tàn…có luyến hương?

Lý Đức Quỳnh
1/8/2026


HOA KHÓI GIÀ LAM.

Hoa Khói Già Lam cuộn dễ thương
Bàn tay nâng nhẹ đóa vô thường
Trầm vương tóc xõa rơi chiều nắng
Quế thả tơ rời đọng vạt sương
Lên bậc thang cao vui tiếng mõ
Ra sân chuông lớn nhớ khuôn vườn
Mai đi tám hướng mang theo mộng
Chưa dứt sầu mây bát ngát hương …

Hawthorne. 31 - 7 - 2026
CAO MỴ NHÂN

QUỲNH, TRĂNG VÀ MỘNG

Dạ quỳnh thoang thoảng một làn hương
Sắc trắng tinh khôi đẹp lạ thường
Cánh mỏng lả lơi vờn ánh nguyệt
Nhụy mềm phơi phới đẫm làn sương
Ân cần đón gió len vào cổng
Duyên dáng mời trăng xuống dạo vườn
Đôi bạn bên hoa, ngồi đối ẩm
Mơ màng dệt mộng kết yêu thương.

Sông Thu
( 01/08/2026 )

  LAN.

Lan ,loài bông dại chẳng thơm hương 
Nhưng sắc lung linh thật khác thường 
Thích chỗ tối râm xa ánh nắng 
Ưa nơi sáng dịu đón làn sương 
Dáng xinh vào chậu trưng đầu sảnh
Hoa đẹp làm phong đặt giữa vườn 
Rực rỡ kiêu sa và hấp dẫn 
Khiến người say đắm lẫn yêu thương.

LAN.
(01/08/2026).



         THANH THẢN CƯ NHÀN

Cây trái quanh nhà thật dễ thương.
Thuận thiên sinh trưởng, thuận vô thường,
Đêm về, chồi nụ lung linh nguyệt,
Ngày mở, lá hoa lấp lánh sương.
Sắc thắm nồng nàn bừng trước ngõ,
Nhụy thơm dịu ngọt tỏa sau vườn.
An chi, lão giả vô tư sống,
Thơi thảnh cư nhàn chốn Cố Hương!

                            Nguyễn Huy Khôi
                           

NUỐI TIẾC

 

Nhìn dáng rũ tàn thấy thật thương

Mấy ngày thời tiết chẳng bình thường

Phơi mình hứng ẩm dường không nước

Giơ lá hong trời chẳng có sương

ủ rũ cành trơ trên đáy chậu

Héo tàn hoa rụng xuống sân vườn

Ngẩn ngơ buồn ngắm chồi lan đẹp…

Tiếc nuối bao ngày vẫn thưởng hương.

CAO BỒI GIÀ

1-8-2026

         1-8-2026

Hoa Chậu

Người đi du lịch còn ai thương
Tắm tưới uống ăn cũng bất thường
Mắt thấy ngoài sân đầy gió nắng
Chân chôn trong chậu đợi mưa sương
Ước mong được sống ngoài song cửa
Hoài vọng yên thân dưới đất vườn
Cành nhánh mỗi ngày rơi rớt lá
Còn trơ trọi gốc chẳng hoa hương.

2026-08-02
Võ Ngô


KÍNH HỌA: LAN RỪNG NÚI.

Lan sống nơi rừng núi dễ thương
Chơi Lan chăm sóc đúng môi trường.
Sương giăng nắng ắm hoa đua nở
Khí hậu chan hòa thấm giọt sương.
Nét đẹp tàn phai vì nắng gió
Lan sầu héo rũ bỏ sân vườn
Tâm tư nuối tiếc lòng đau xót
Cũng tại người không tha thiết hương...

Mỹ Nga,01/08/2026 ÂL,21/06/ Bính Ngọ.





DỪNG LAI - TQHN


 DỪNG LẠI

Ngưng đi anh đủ lắm rồi
Nước Non đã lắm đầy vơi đọa đày
Nếu không nghe tiếng giải bày
Xin anh cũng phải dừng tay hồ đồ
Đừng làm như kẻ ngu ngơ
Loài người vẫn tiến không chờ những ai,
lầm đường lạc lối bao ngày,
đường tơ kẻ tóc nạn tai đang chờ !
Xin anh đừng có làm ngơ
Làm người nhân mạng bao giờ thiên thu;
Tự cao tự đại như mù
Đây lời chính trực nhân từ xót thương
TQHN

Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2026

Tin Bườn : Thầy LÊ THANH HOÀNG DÂN Tạ Thế

 

Thầy LÊ THANH HOÀNG DÂN ;

Cựu GS Trung Hoc CL.Tây Ninh,CGS.Sư Pham Saigon .Tác giả các sách vê Giáo Dục

đã mệnh chung tại  Florida - Mỷ ngày 2/8/2026  đại thọ 90 tuổi

Xin Thành Kính  Chia Buồn Cùng Cô Và Các Em , Cháu

Cầu Nguyên Hương Hồn Người Qá Cố Được PHIÊU DIÊU MIỀN CỰC LẠC

Ảnh Thầy LTH.Dân Lúc dạy ở THTN và các GS khác

Bìa vest den T.Hoàng Ngoc Biên, T.Dân, T.Triệu Canh Ngủ, T.Phan Nguyên và Ảnh TC


áng tác

  • Các Vấn đề Giáo dục
  • Triết lý Giáo dục
  • Lịch sử Chiến tranh lạnh
  • Yamamoto và những trận đánh lịch sử trên Thái Bình Dương
  • Tâm lý nhi đồng
  • Quản trị và thanh tra học đường
  • Hướng dẫn học sinh trung học đệ nhất cấp

Dịch

Hai năm nay nằm nhà thương nhiều lần, tôi sực tỉnh, thấy cuộc đời phù du quá. Sống đó, có thể chết bất cứ lúc nào. Nếu sống lâu, có thể chết từ từ, đến lúc mình không tự lo được, phải làm gì?
Nhiều bạn lựa chọn ở nhà, báo đời con cháu. Tổ chức xã hội Mỹ khác.
Nếu già bệnh tật không tự lo được, không sống độc lập được, thay vì ở nhà, các bạn có lựa chọn khác. Vô Viện Dưỡng Lão, để các chuyên viên lo cho các bạn những ngày cuối đời, chờ chết.
Tôi sẽ sống vui đến ngày cuối cùng. Sống ở ngoài không được, tôi sẽ chọn vô Viện Dưỡng Lão. Tôi sẽ ôm laptop, và computer vô đây, viết lách đến ngày ra đi.
Để quên đau đớn thể xác và sự cô đơn những ngày chờ chết, mỗi ngày tôi cố gắng nhớ một vài kỹ niệm vui thời tuổi trẻ, vừa hưu trí rãnh rổi, cùng người tình trăm năm chu du thiên hạ, rong chơi cuối trời quên lãng. "Mua vui cũng được một vài trống canh.

TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN.

  TIẾNG VỌNG CỦA THỜI GIAN. *"Anna Kowalski, một nữ chuyển thư kháng chiến người Ba Lan 20 tuổi, bị trói vào cột trong sân nhà tù Warsa...