Thứ Bảy, 19 tháng 9, 2026

' TƯỞNG NIỆM 9-11 '- Thơ Hưng Quốc ,Sông Thu , LAN ,

 

Ảnh của Wikipedia tiếng Việt


TƯỞNG NIỆM 9-11


Hai lăm

 năm thoáng qua vèo

Thời gian vun vút 

sầu  theo tình người

Em buồn ôm bó hoa tươi

Đứng ngồi thơ thẩn trông trời hắt hiu


Hôm nay 

tháng chín buồn thiu

Em mang hoa cắm 

lòng nhiều nhớ nhung

Anh xa tận cõi nghìn trùng

Thiếp đây một kiếp tình chung với chàng


Mười một

 ngày đó rõ ràng 

Trên ba ngàn chết 

thiên đàng lối đi

Khắp nơi phản ứng tức thì

Cùng nhau tưởng niệm sử ghi thêm ngày


Hưng Quốc 

Texas 9-11-2026

💝💝💝💝💝

TƯỞNG NIỆM NGÀY ĐAU THƯƠNG 11 THÁNG 9

Thời gian
thoáng chốc trôi vèo
Mà bao kỷ niệm 
vẫn theo bên người
Hoa xinh bao bó còn tươi
Ngậm ngùi tưởng niệm quãng đời buồn hiu.

Nỗi niềm
ám ảnh thắt thiu
11 tháng 9
chia điều khổ chung
Niềm đau điệp điệp trùng trùng
Gia đình tan tác, nàng không gặp chàng.

Đau thương
kết nối buộc ràng
Nơi đài tưởng niệm
xếp hàng bước đi
Đặt hoa, khấn nguyện thầm thì
Sự kiện năm ấy lòng ghi mỗi ngày.

Sông Thu
( 12/09/2026 )


TƯỞNG NIỆM NGÀY TANG THƯƠNG:11/09/2001.

Thời gian nhanh chóng bay vèo 
Bao nhiêu ký ức mãi theo cùng người 
Hoa đài tưởng niệm màu tươi 
Người thân viếng đặt giữa trời quạnh hiu.

Mười một, tháng chín đìu thiu 
Hai lăm năm vẫn mang nhiều nỗi nhung*
Tình thân xa cách ngàn trùng 
Vợ con lâm cảnh chết chung cùng chàng.

Chuyện xưa bỗng hiện ràng ràng 
Máy bay xoay hướng chuyển đàng quét đi 
Gây ra thảm họa ngay thì 
Dù bao năm vẫn khắc ghi từng ngày.

LAN.
(12/09/2026).
*Nỗi nhớ nhung.

THÁNG 9 NÀO QUÊN!

Phần tư 
thế kỷ trôi vèo

Niềm đau trĩu nặng 

đà theo bước người

Bây chừ vóc ngọc nào tươi

Bơ phờ dáng nhỏ, 

khung trời quạnh hiu


Nghe dường

cõi dạ thắt thiu

Hai lăm năm ấy 

gieo nhiều vết ung

Dù cho

cách biệt muôn trùng

Mai sau ước nguyện

thủy chung bên chàng


Khăn tang tựa thể dây ràng 

Ưu buồn thương tiếc

đôi đàng mải đi

Mang hoa trước mộ thầm thì

Buồng tim héo úa 

vẫn ghi nhớ ngày!


Như Thu

09/12/2026



TƯỞNG NIỆM 11 THÁNG 9

Chuyện khủng bố - qua phần  tư thế kỷ
Gây đau thương dân Mỹ chẳng hề quên
Nổ tháp đôi như tiếng sét vang rền
Đem chết chóc hơn ba ngàn người vô tội

11 tháng 9 khắc ghi nhiều tội lỗi…
…bọn cuồng tâm ,chối bỏ cả lương tri
Thánh Ala đạo Đức dạy những gì ?
Đến thiên đàng hay rơi vào ngục thất ?

Tội chúng bây càng ngày càng chồng chất
Biết làm sao rửa thật sạch nỗi sầu đây ?
Thế giới ơi ! tưởng niệm nỗi đau nầy
Nên nhớ mãi mối câm hờn đứng dậy !

songquang 
20260911

💔Kiều Mộng Hà
Dù đã 25 năm… kmh vấn còn đau nhói- mỗi khi nghĩ đến toà tháp đôi từ từ sụp xuống…
Nhìn lên TV tôi đã không giữ đươc nước mắt khi nhìn cảnh tượng kinh hoàng
Sau đó thơ tuôn như mưa …

Hôm nay xin cầu nguyện cho hơn 3.000 hương linh thác oan được về nơi KHÔNG HẬN THÙ & BẤT TỬ

Xin có 4 câu thơ

9.11 ôi kinh hoàng!!!
Xác người tan với bụi than … mù trời
Lệ đau từ trái tim rơi
Ti vi vẫn mở… trời ơi… xé lòng

Kiểu Mộng Hà
Sept.12.2026

vụ tấn công khủng bố kinh hoàng ngày 11/9/2001 tại Mỹ, làm thay đổi cục diện thế giới và cướp đi sinh mạng của gần 3.000 người

: GIANG..VÀ NHỮNG TÔ PHỞ KHÔNG KỂ HẾT CHUYỆN ĐỜI

 

Ở Westminster, California, có những con đường mà chỉ cần chạy xe ngang qua, người Việt đã thấy như mình đang trở về một nơi nào đó rất xa.

Trên đường Bushard, những bảng hiệu tiếng Việt chen nhau giữa những cửa tiệm, nhà hàng, tiệm tóc, chợ và quán ăn.Trong một tiệm phở có cái tên nghe rất Mỹ, Phở Holic. Giang làm việc mỗi ngày.

Giang không phải chủ tiệm.

Cũng chẳng phải người nổi tiếng.

Chỉ là một người đứng phía sau quầy, bưng phở, dọn bàn, tính tiền, đôi khi phụ bếp khi khách đông.

Nhưng Giang có một thứ mà không phải ai cũng có.

Đó là khả năng nhìn người.

Giang từng nói:

— Ở đây, nhìn người ta ăn một tô phở là biết được nhiều chuyện lắm.

Người ta tưởng Giang nói đùa.

Không. Giang nói thật. Bởi mỗi ngày, Giang gặp hàng trăm người Việt.

Có người bước vào quán với bộ quần áo sang trọng, đồng hồ đắt tiền, nói chuyện điện thoại bằng tiếng Anh.

Có người đi chiếc xe cũ, ngồi một mình ở góc bàn, gọi đúng một tô phở nhỏ.

Có những ông già ngồi hàng giờ bên ly trà đá, không ăn gì thêm.

Có những bà cụ đi với con cháu, nhưng cả buổi chẳng nói một câu.

Và cũng có những người cứ mỗi lần bước vào quán là kể lại một chuyện cũ.

Một chuyện đã xảy ra cách đây mấy chục năm.

Như thể thời gian chưa từng trôi.

Có người thành công.

Giang nhớ một ông khách khoảng ngoài sáu mươi. Ông thường đến vào buổi trưa. Áo sơ mi bỏ trong quần, giày bóng, nói chuyện điện thoại toàn tiếng Anh.

Một hôm, ông vừa ngồi xuống đã gọi:

— Cho tôi tô tái nạm. Ít bánh. Nhiều rau.

Giang mang phở ra.

Ông ăn rất chậm. Điện thoại reo.

— Yes, I’m coming tomorrow. The meeting is at nine.

Nói xong, ông tắt máy.

Giang hỏi:

— Chú làm ăn lớn lắm hả chú?

Ông cười:

— Cũng đủ sống.

Một câu trả lời rất Mỹ.

Nhưng sau vài lần gặp, ông mới kể.

Ngày xưa ông đến Mỹ chẳng có gì.

Không tiền.

Không tiếng Anh.

Không nghề nghiệp.

Ban ngày đi làm.

Ban đêm đi học.

Có thời gian ông ngủ ngay trong xe.

Sau này ông mở được công ty. Mua nhà. Con cái học đại học. Bây giờ người ta gọi ông là thành công.

Nhưng một hôm ông nói với Giang:

— Con biết không, cái khó nhất không phải là nghèo. Cái khó nhất là lúc mình có tất cả rồi mà chẳng biết mình đang tìm cái gì nữa.

Giang đứng im.

Ông cúi xuống tô phở.

— Hồi nhỏ, chỉ cần có một tô phở nóng là vui. Bây giờ muốn ăn tô phở như hồi nhỏ cũng không tìm lại được.

Giang nhìn ông. Có lẽ ông không thiếu tiền. Ông chỉ thiếu một thời đã mất.

Có người thất bại Rồi có một người đàn ông khác. Ông thường đến vào buổi chiều.

Một mình. Áo khoác cũ. Tóc bạc. Lúc nào cũng chọn cái bàn sát cửa sổ.

Ông gọi:

— Một tô đặc biệt.

Giang mang ra.

Có lần Giang thấy ông đếm từng tờ tiền trước khi trả.

Không đủ tiền.

Giang nói:

— Thôi chú, lần sau trả cũng được.

Ông lắc đầu.

— Không. Để tôi trả.

Giang không hỏi nữa.

Nhưng một hôm ông tự kể. Ông từng có nhà.

Có vợ.

Có con.

Có công việc tốt.

Rồi làm ăn thất bại.

Nợ nần. Ly dị. Con cái không còn nói chuyện. Nhà bán. Xe bán. Cuối cùng ông thuê một căn phòng nhỏ.

Ông nói:

— Người ta thường hỏi tôi tại sao thất bại.

Ông cười buồn.

— Chẳng ai hỏi tôi đã cô đơn bao lâu.

Giang nghe mà thấy nghẹn.

Bởi thất bại ở Mỹ đôi khi không phải là không có tiền.

Mà là một ngày thức dậy, phát hiện chẳng còn ai gọi mình bằng hai tiếng:

Ba ơi.

Có người sống bằng hoài niệm. Nhưng có những người đến quán không phải để ăn.

Họ đến để nhớ. Một nhóm các ông già thường ngồi với nhau vào sáng Chủ Nhật.

Họ gọi phở. Gọi cà phê. Rồi nói chuyện Việt Nam.

Sài Gòn.

Đà Lạt.

Huế.

Nha Trang.

Những con đường cũ.

Những người bạn không còn gặp.

Những người đã nằm lại ở một nơi nào đó mà họ không thể trở về.

Giang nghe mãi thành quen.

Có ông nói:

— Hồi đó, Sài Gòn đẹp lắm.

Ông khác cãi:

— Đẹp gì mà đẹp. Tao nhớ nhất là cái nóng.

Người thứ ba cười:

— Tao nhớ nhất là mấy cô nữ sinh.

Cả bàn cười vang. Nhưng sau tiếng cười ấy thường là một khoảng im lặng.

Bởi ai cũng biết: Có những thứ chỉ có thể nhớ. Không thể quay lại.

Một ông khách từng nói với Giang:

— Tụi chú không sống bằng hiện tại đâu con.

Giang hỏi:

— Vậy sống bằng gì?

Ông nhìn ra ngoài cửa kính.

— Sống bằng ký ức.

Và có người muốn quên. Nhưng cũng có một nhóm người khác. Họ rất ít khi nói chuyện Việt Nam. Một thanh niên khoảng ngoài ba mươi, sinh ra ở Mỹ.

Một lần Giang hỏi:

— Ba mẹ em người Việt hả?

Anh trả lời:

— Yes.

— Em có nói tiếng Việt không?

— Một chút.

Rồi thôi. Không nói thêm.

Giang không hỏi nữa. Nhưng một lần khác, anh đi cùng cha.

Người cha gọi phở bằng giọng miền Nam rất rõ. Còn người con ngồi đối diện, nhìn điện thoại suốt bữa ăn. Hai cha con gần như không nói chuyện.

Đến lúc tính tiền, người cha đứng lên.

Ông nói:

— Ba đi trước.

Người con đáp:

— Okay.

Chỉ một chữ.

Giang nhìn theo hai người.

Một người mang theo cả Việt Nam trong lòng.

Một người dường như muốn để Việt Nam lại phía sau.

Nhưng Giang nghĩ:

Có những thứ mình muốn quên chưa chắc đã quên được.

Bởi chỉ cần một ngày nghe lại một bài hát cũ… Ngửi thấy mùi nước mắm… Hay bất chợt ăn một tô phở giống tô phở mẹ từng nấu…

Ký ức có thể quay về.

Không cần xin phép.

Mỗi tô phở là một câu chuyện. Giang dần hiểu rằng mình không chỉ bán phở.

Giang đang đứng giữa một dòng người Việt đi qua lịch sử.

Có người rời Việt Nam khi còn trẻ.

Có người vượt biển.

Có người sang Mỹ bằng máy bay.

Có người sinh ra ở Mỹ nhưng vẫn nói tiếng Việt.

Có người giàu lên.

Có người nghèo xuống.

Có người giữ được gia đình.

Có người mất cả gia đình.

Có người muốn con mình nhớ quê hương.

Có người lại sợ con mình nhớ quá nhiều.

Có người kể chuyện Việt Nam suốt ngày.

Có người nghe hai chữ “Việt Nam” là muốn đổi đề tài.

Nhưng cuối cùng… Tất cả đều có lúc ngồi xuống trước một tô phở. Khói phở bay lên. Mùi hành ngò. Mùi thịt bò.

Tiếng muỗng chạm vào thành tô. Một thứ rất bình thường. Nhưng đôi khi, chính những thứ bình thường ấy lại kéo người ta về với những năm tháng tưởng đã mất.

Một buổi tối, quán vắng.

Giang lau bàn. Ngoài đường, xe chạy qua. Ánh đèn neon phản chiếu trên mặt kính.

Một ông cụ bước vào. Ông ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc.

Giang hỏi:

— Hôm nay chú ăn gì?

Ông đáp:

— Như cũ.

Giang cười:

— Phở tái nạm?

Ông lắc đầu.

— Không.

Giang ngạc nhiên.

Ông nhìn Giang rồi nói:

— Hôm nay cho chú tô phở giống hồi còn nhỏ.

Giang đứng yên.

— Hồi còn nhỏ chú ăn phở ở đâu?

Ông cụ nhìn ra ngoài.

Rất lâu mới trả lời:

— Ở Sài Gòn. Với má chú.

Giang không hỏi thêm.

Anh quay vào bếp. Nước phở vẫn sôi. Hành vẫn xanh. Bánh phở vẫn trắng. Thịt vẫn mềm.

Mọi thứ chẳng có gì khác.

Chỉ có người ngồi trước tô phở là đã đi qua gần cả một đời người.

Giang đặt tô phở xuống. Ông cụ chắp hai tay trước mặt.

Không ăn ngay. Ông chỉ nhìn.

Rồi nói rất nhỏ:

— Má ơi…

Giang quay đi.

Anh giả vờ bận rộn. Bởi có những lúc, người đứng phục vụ cũng cần giữ cho mình một khoảng im lặng.

Đêm đó, khi đóng cửa quán, Giang đứng ngoài nhìn bảng hiệu. Anh chợt hiểu:

Westminster không chỉ là nơi người Việt đến để ăn phở.

Đó còn là nơi người Việt mang theo quá khứ của mình.

Người thành công mang theo những ngày nghèo khó.

Người thất bại mang theo những ngày từng hy vọng.

Người già mang theo quê hương.

Người trẻ mang theo một quê hương mà đôi khi chính họ chưa từng biết.

Và những người muốn quên…

cũng mang theo một phần ký ức mà họ tưởng mình đã bỏ lại.

Giang chỉ là người đứng trong một tiệm phở. Nhưng mỗi ngày, anh nhìn thấy cả một cộng đồng đi ngang qua đời mình.

Họ đến. Gọi một tô phở. Ngồi xuống. Ăn. Rồi đứng lên. Ra về.

Có người để lại tiền tip.

Có người để lại một câu chuyện.

Có người chẳng để lại gì.

Nhưng Giang biết…

Mỗi người bước ra khỏi cánh cửa ấy đều mang theo một câu chuyện riêng.

Và có những câu chuyện…

cả đời họ cũng không thể kể hết.

Phạm Sơn Liêm

Hoa Huỳnh   chuyển

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2026

LỤC BÌNH KHÔNG BẾN -Thơ Trần Đông Thành và Họa


LỤC BÌNH KHÔNG BẾN

Không bờ chẳng bến lục bình trôi
Sông rộng núi dày mấy khúc đồi
Non nước đa tình sầu viễn xứ
Tầng mây ngất ngưởng vút nền trời
Biết chăng giá buốt qua đồi vắng
Tim thắt từng hồi dạ tả tơi
Tuyết đổ mưa nguồn hồn lạnh buốt
Lòng sầu không bến đổ cơ ngơi

Trần Đông Thành

Thơ Họa:


PHẬN BỌT BÈO

Kiếp phận lục bình mãi nổi trôi,
Ôm sông thả suối lúc leo đồi.
Âu sầu không nước non xa xứ,
Buồn thảm đau thương chỉ ngắm trời.
Đông lạnh hè oi thu trống vắng,
Xuân tươi cành tét tả tua tơi.
Một mình không biết ai tâm sự,
Khi sóng ngưng trào được nghỉ ngơi.
*
Chừng nào mới khổ dứt tan vơi?

HỒ NGUYỄN
(15-9-2026)


LỤC BÌNH TRÊN SÔNG
( Họa 4 vần )

Năm tháng miệt mài chả nghỉ ngơi
Lục bình lặng lẽ cứ hoài trôi
Gió lay, sương đọng màu không nhạt
Nắng dội, mưa vùi dáng chẳng tơi
Mơn mởn lá xanh xinh rạng rỡ
Dịu dàng hoa tím đẹp tươi ngời
Đặc trưng sông nước miền Nam Bộ
Hình ảnh thân thương của đất trời.

Sông Thu
( 16/09/2026 )


THƯƠNG LẮM LỤC BÌNH!
(Hoán vận)

Sống giữa ta bà chậm rãi trôi
Nhìn sông, ngắm núi cả lưng đồi
Sương nằm lặng lẽ đài luôn mướt
Gió lộng tưng bừng nhụy chẳng tơi
Thanh thản bình yên cùng bão táp
Thong dong tự tại dưới mây trời
Thăng trầm dâu bể tâm nào động?
Dẫu thấy nhân loài mộng chửa ngơi!

Như Thu
09/16/2026


CÁM CẢNH NGHÈO HÈN

Cám cảnh nghèo hèn sống nổi trôi,
Bấp bênh như gió thoảng trên đổi.
Hằng mong gặp được người tâm sự,
Vẫn ngóng, mà ai thấu hiểu, trời!
Bởi họ giàu sang nghèo nước mắt,
Còn mình túng quẫn rớt mồng tơi.
Thôi thì cặm cụi cho tròn kiếp,
Đãi sạn bòn tro làm chẳng ngơi!

Đỗ Quang Vinh
16-9-2026


TỰA LỤC BÌNH TRÔI

Thiếp giống lục bình lặng lẽ trôi
Từ khi ta lạc mất sau đồi
Đêm nhìn lá rụng soi gương nguyệt
Ngày ngắm mây che phủ mặt trời
Nắng lửa tơi bời thân lả tả
Mưa dầu vùi dập xác tàn tơi
Bao giờ bến cũ neo hoa tím
Ấy lúc duyên mình thỏa ước ngơi

Hưng Quốc
Texas 9-16-2026

HOA TÍM NỞ DÒNG TRÔI

Lục bình hoa tím nở dòng trôi
Bạc sóng chiều buông dưới ngọn đồi
Sợi nắng vàng bâng khuâng cuối bãi
Làn mây trắng lãng đãng ngang trời
Khi ngoài nước biếc vào xuân rực
Lúc giữa phong cuồng chịu bão tơi
Đồng điệu ý tình bông trổ ước
Sông đời hạnh ngộ phúc nên ngơi

Lý Đức Quỳnh
17/9/2026

LỤC BÌNH.
   (Hoạ 4 vần).
Lục bình sắc tím lả lơi trôi 
Lui, tới bấp bênh giữa đất trời 
Mặc lũ cuốn xô màu chẳng nhợt 
Dù giông lấn táp dáng không tơi
Vào khi nghịch tiết,nào e ngại 
Đến lúc thuận thời lại nghỉ ngơi 
Làm tốt môi trường và lợi ích 
Với bao sản phẩm giúp cho đời.

LAN.
(17/09/2026).


     LỤC BÌNH
            " Lúa chín cúi đầu
           Nước sâu chẩy lặng?"
                          (Cổ ngôn)
                      họa 4 vận

Suối sông khuất khúc quẩn chân đồi,
Lặng lẽ Lục Bình theo nước trôi,
Vô định giập bầm cam phận "bọt",
Nổi nênh phiêu dạt mặc cơ trời!?
Mưa sương dầu dãi thân tàn tạ,
Bão tố phũ phàng  xác tả tơi!?...
Thầm hóa PHÙ SA bồi bãi mật,
Tẩm xanh mùa vụ,...giấu HƯƠNG ĐỜi!!!

                               Nguyễn Huy Khôi
                                      17-9-2026


KÍNH HỌA:  LỤC BÌNH TRÔI.

Mênh mông Trời nước Lục bình trôi
Uốn khúc theo sông dọc núi đồi...
Tự tại an nhiên mặc sóng đẩy,
Thượng nguồn cuối bãi đến chân trời.
Thuận dòng con nước  êm thanh thản,
Mưa bảo Sông Hồ chịu tả tơi...
Mặt nước bềnh bồng đời lãng bạt...
Lục Bình trôi nổi không nơi ngơi,

Mỹ Nga, 17'09/2026  ÂL, 07/08/ Bính Ngọ.


Cảm Đê :

ĐỜI VUI THEO CỤM LỤC BÌNH 

Đất khách mang nhiều những ước mơ 
Nhưng không có được mộng ngày thơ 
Ngọn đèn dầu nhỏ đời êm ả 
Lửa bếp rơm khô khói lượn lờ 
Tộ cá nêm tiêu con vẫn thích 
Tô canh nấu thịt mẹ luôn chờ 
Sông quê cầu bắc qua hai bến 
Bến mới thênh thang, bến cũ mờ. 
Đông A 
18/9/26 

Kính thưa quý Anh, Chị 
Thật trùng hợp là sáng nay mở phone coi thì thấy một clip của kênh “ Hạnh vui vẻ” có tựa đề là “Canh mồng tơi - thịt kho tiêu” 
Dựa trên lời thoại của chị chủ kênh Đông A cảm khái nhớ lại một bữa cơm trước năm 1975 ở Bình Chánh nhà một người bạn. 
Nay xin gửi quý Anh, Chị một bài thơ đọc cho vui. 
Riêng tặng cho quý Anh, Chị nào ở Miền Tây

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2026

Kính Mời Đọ và Họa ; : CHUYỆN XƯA CỦA CUỘI - Thơ Đông A

 tranh của Eva.vn
CHUYỆN XƯA CỦA CUỘI 

Hồi trước Cuội mê nhứt chọi gà 
Ghiền thêm bóng đá, xế tay ga 
Ở nhà gác cẳng, im chờ độ 
Ra quán gom tiền, sướng chết cha 
Rủng rẻng khiến nhiều cô quyến luyến 
Huênh hoang nên lắm cậu lân la 
Tới hồi tổ trác nhà đem bán 
Hộ khẩu chuyển về kế gốc đa. 

Đông A 
11/9/26

Thơ Họa 

 VUI TRUNG THU.

Trung thu, đón Tết vặt bầy gà 
Tụ tập bạn bè nhậu thả ga 
Bia cứ khui hoài chơi tới bến 
Mồi thì tiếp mãi sướng ghê cha 
Uống cho vơi bớt đời lao nhọc 
Xỉn để quên hời nỗi khổ đa
Xiêu vẹo,ượm ừ về đến cửa 
Bà nhà thấu hiểu chẳng rầy la.

LAN.
(11/09/2026).


CUỘI ĂN NĂN 
(Bát vận đồng âm)

Ngày xưa rủ bạn đến chơi gà 
Cuội bảo khoan về nhậu hết ga
Thỏa thích mồi châm vừa ý gã 
U sầu trẻ nghịch xót lòng cha!
Nhiều khi lại hỏi sao hoài phá?
Lắm dịp khuyên rằng chẳng muốn la 
Hối lỗi từ nay thầm khắc dạ 
Con mừng phụ mẫu ngớt rầy đa. 

Như Thu
09/11/2026 


LẦN ĐẦU SAY XỈN

Gần sáng, say sưa bước gật gà
Buồn nôn, đứng tựa gốc cây đa
Ói rồi, bừng tỉnh dừng cơn mộng
Nhớ lại, kinh hoàng gọi mẹ cha
Biết nói làm sao khi vợ hỏi ?
Biết chui đâu được lúc nàng la ?
Trăm phương ngàn kế không bằng...ngủ
Mặc kệ mụ chằng quát thả ga !

Sông Thu
( 11/09/2026 )

CUỘI ÔM CÂY ĐA THẦN LÊN CUNG TRĂNG (*) 

Chú Cuội bỏ trâu chọi cỏ gà,
Mải mê ngồi dưới gốc cây đa.
Sổng trâu gặm lúa, kêu khàn tiếng,
Gọi mẹ ra đồng, hét ới cha.
Dặn vợ cây thần, không đái bậy,
Nàng coi cỏ dại, tức nên la.
Cây liền bốc thẳng lên trời thẳm,
Tiếc của ôm ghì chàng nhấn ga. (*)

 (*)Theo cổ tích Việt nam truyền thuật thì anh Cuội ngồi dưới gốc cây đa bỏ trâu ăn lúa. Tình cờ, Cuội phát hiện ra lá đa có tính chất chữa bệnh, rồi ngẫu nhiên trở thành thầy thuốc chữa bách bệnh cho bá tánh. Cây đa trở thành “thần mộc”, được anh nâng niu chăm bón. Anh dặn vợ:

“Có đái thì đái bên Tây
Đừng đái bên Đông, nó dông lên trời!”

Nhưng một buổi nọ, vợ Cuội nhè ngay bên gốc phía Đông mà tè. Thế là cây đa thần rùng rùng trốc gốc, bay thẳng lên trời. Vì tiếc của, Cuội ôm ghì lấy rễ đa, bay lên tận Mặt trăng thì dừng, và ở lại đó vĩnh viễn, một mình vò võ mơ về nhân gian.Thế là phi hành gia Cuội nhấn ga cho phi thuyền "Thần Mộc" phóng lên Cung Trăng. 

Đỗ Quang Vinh
phụng họa 
11-9-2026


CHUYỆN ĐỜI CUỘI

Cuội ưa phê pháo rít xì gà
Xế khủng leo ngồi phóng lút ga
Ca hội giỡn thần tiên tỷ tỷ
Vũ trường đùa nhạc điệu cha cha
Vung tay ném bạc che tai ngóng
Xoạc cẳng tung vàng bịt miệng la
Vểnh mặt lên trời đi lọt hố
Sống còn nhờ níu được cành đa

Lý Đức Quỳnh
 12/9/2026
  

 QUỶ TỬU
                      (tá vận)

Hồ tinh đã hiếm, lại "hồ đa"...
Quỷ tửu sinh ra mắt quáng gà ?!
Phẩm cách bê tha... rầu dạ Mẹ,
Tính tình tiện hạ...mủi lòng Cha"!?
Đi...tài tiếng cả, mồm toang toác,
Về...tái môi nhờn, miệng thét la...!?
Chứng nào tật ấy khôn chừa thói,
Tỉnh được đôi thì... lại "tẹt ga"!?

                       Nguyễn Huy Khôi
                              12-9-2026

KÍNH HỌA: ĐÓN TRUNG THU

Trung Thu bánh mức ngọt xôi gà,
Đám trẻ tưng bừng vui hết ga.
Cổng gác bóng hồng câu đối đỏ,
Sân chùa lân múa nhạc cha cha!
Cuội ngồi ôm gốc sầu ngơ ngác,
Nguyệt chiếu tia vàng tặng tiếng la.
Tháng bảy khắp dân gian nguyện vái,
Cầu xin êm ấm khổ vơi đa!
*
Bình yên cả đất Việt quê ta.
HỒ NGUYỄN (11-9-2026)


CHÚ CUỘI TÂN TRUYỆN

Rõ ràng vịt đấy, bảo là gà
Chú Cuội quen mồm dối thả ga
Nhờ có thuốc thần may được vợ
Bởi mang tính xấu khổ ghê cha
Lỡ khoe hẹn Nguyệt lên Cung Quảng
Nên phải gồng mình bám gốc đa
Cây bật rễ rồi, bay vút vút
Hoảng kinh khóc thảm lẫn rên la (*)

Sông Thu
( 13/09/2026 )

(*) Khóc rơi lệ thành mưa, tiếng rên la thành tiếng sấm.Hằng năm,
đêm Trung Thu thường hay có mưa và sấm.




Thứ Tư, 16 tháng 9, 2026

Thơ MP. Trường Giang Thủy CHÚC THƯ , TỈNH GIẤC MỘNG DU ,, THU XA




CHÚC THƯ

Quỹ thời gian cứ cạn dần,
Chúc thư chưa viết, nợ nần chưa chia...😀
Mai này có về bên kia,
Túi thơ tôi quảy, nợ chia cho người! 😃
Bao năm tôi ở trên đời,
Nợ nần tích lũy lãi mười vốn vay,.Trường Giang Thủy
Chia ai cho hết nợ đời cưu mang...
Mai theo suối bạc trăng ngàn,
Tôi xin ghi nợ trần gian kiếp này!

MP. Trường Giang Thủy 


TỈNH GIẤC MỘNG DU

Trái sầu rụng xuống giữa khuya,
Mộng du vàng giấc mơ chia lối về.
Bên này vằng vặc trăng soi
Bên kia giấc ảo xa vời cõi riêng!
Huơ tay nhặt bóng trăng chìm,
Dưới hồ bóng cá im lìm ngóng mây.
Chùm hoa sứ trắng lung lay
Níu bình minh chậm nhốt ngày vào đêm!
Hoa lục bình tím ngẩng tìm,
Đôi mắt sâu thẳm ẩn niềm nhớ riêng.
Hồn chìm lạc cõi vô biên ,
Nghe văng vẳng khúc nhạc thiền hồi sinh!
Lang thang lạc cửa thiên đình,
Bàn tay vuốt ngực - tim... thình lình đau.
Dáng ai quen...khuất chòm sao,
Khản hơi tiếng gọi vọng vào hư không!

Bước về vườn cũ mênh mông
Bình minh rực ánh nắng hồng trần ai!
MP.Trường Giang Thủy

THU XA

Anh đi để lại mùa thu,
Chết trong đáy mắt tím dư lệ sầu.
Lá vàng khô lốc về đâu,
Mà con trốt bỗng xoáy đầu ngõ xưa!
Hoàng hôn chờ bóng sao vua,
Em chờ anh dáng kẻ thua cược tình.
Mưa thu ướt cả bình minh,
Em nghe cánh bướm đa tình khóc hoa?!
.
Gửi mây chở nỗi xót xa,
Chở thu sầu nhớ vứt qua biển ngàn.
Em về đốt lá thu tàn,
Cố quên huyễn mộng trăng vàng bên nhau
MP.Trường Giang Thủy—

' TƯỞNG NIỆM 9-11 '- Thơ Hưng Quốc ,Sông Thu , LAN ,

  Ảnh của W ikipedi a tiếng V iệt TƯỞNG NIỆM 9-11 Hai lăm  năm thoáng qua vèo Thời gian vun vút  sầu  theo tình người Em buồn ôm bó hoa tươ...