Thứ Tư, 10 tháng 6, 2026

TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT CỦA MỘT NGƯỜI MỸ.

 TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT CỦA MỘT NGƯỜI MỸ.

(Được tìm thấy trong sổ tay của một du khách Mỹ đánh rơi trên bãi biển Đà nẵng, Việt Nam).
- Ăn đi: Không có nghĩa là vừa ăn vừa đi mà chỉ nhắc nhở ai đó ăn mạnh vào.
- Ăn mặc: Không có ăn chi cả mà chỉ có mặc không thôi.
- Ăn ảnh không phải là ăn ảnh đâu nhé, chỉ là chụp hình lên đẹp thôi
- Ăn nói: Cũng không ăn chi cả mà chỉ nói không thôi.
- Buồn cười: Không có buồn gì cả mà chỉ có cười không mà thôi.
- Cà lăm, Cà nhắc, Cà chớn, Cà khịa, Cà rịch, Cà tang: Không phải những loại Cà để ăn, mà những tật không hay của người ta.
- Đánh Giày: Không phải là Ph;ang, Đ;ánh, đ;ập, đá vào Giày mà là "o bế ", làm đẹp cho Giày.
- Đánh Răng: Không phải là Đánh, Đập.. cho Răng đau, mà dùng bàn chải và kem làm cho sạch răng mà thôi.
- Đi Cầu: Là đi vô toilet chứ không phải lái xe hay chạy qua cầu đâu.
- Hai Vợ Chồng : Không có nghĩa là 2 Vợ 1 Chồng mà chỉ có 1 Vợ 1 Chồng thôi.
- Hai Ông Bà: Không có nghĩa là 2 Ông 1 Bà, mà chỉ có 1 Ông 1 Bà thôi.
- Làm thinh: Không có làm việc gì cả mà chỉ yên lặng, không nói năng chi hết.
- Làm biếng: Cũng không có làm chi hết mà chỉ… chơi không mà thôi.
- La cà: không la rầy ai cả mà rề rà (?) ghé chỗ này chỗ kia.
- Làm răng (mần răng): Làm thế nào chứ không phải đi chữa Răng đau đâu.
- Ngâm thơ: Không phải là đem lá thơ ngâm vô nước, mà là đọc….kéo từng chữ cho dài ra,cho người ta nghe hay hay.
- Nhà tôi: Không phải là cái nhà để ở mà NGƯỜI BẠN ĐỜI hay MỘT NỬA KIA… của mình.
- Nhà thơ, nhà văn, nhà báo: Không có nghĩa là nhà để chứa những bài thơ, bài văn hay báo chí, mà là chỉ người làm thơ, viết văn, viết báo...
- Ông Sui: Là Ba mình gọi Ba của vợ mình, chứ không có nghĩa là "Mr.. Unlucky" đâu.
- Tục ngữ: Không phải là những lời thô tục, mà là những lời dạy dỗ quý báu trong dân gian.
Bài và ảnh: Sưu tầm
P/s: Chào các bác E đi kiếm ăn đây ạ!

Thứ Ba, 9 tháng 6, 2026

KIẾP CHỒNG CHUNG -Thơ Hồ Xuân Hương và Các Bài Cẩn Họa


KIẾP CHỒNG CHUNG

Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng
Chém cha cái kiếp lấy chồng chung
Năm chừng mười họa hay chăng chớ
Một tháng đôi lần có cũng không
Cố đấm ăn xôi xôi lại hỏng
Cầm bằng làm mướn mướn không công
Nỗi này ví biết dường này nhỉ
Thời trước thôi đành ở vậy xong.

Hồ Xuân Hương



 Các Bài Cẩn Họa:

NHÀ LÂM NẠN


(Họa tá vận)
Vợ đẹp, thằng quan mãi đến lùng
Ai nào chịu được cối chày chung
Nhọ trôn mồm thép, trên đè dưới
Chén đất tô sành, có đổi không
Dẫu biết lần thua thua mất mạng
Hay rằng một thắng thắng nên công
Cường quyền quấy nhiễu, nhà lâm nạn
Mình tránh chuyện mình chẳng thể xong

Lý Đức Quỳnh
3/6/2026


CẨN HỌA: KIẾP LẤY CHỒNG CHUNG

Tình duyên kẻ ấm kẻ xuôi lùng,
Nhớ lại một chồng lắm vợ chung!
Trằn trọc đêm kề bên chẳng khoái,
Năm canh thao thức cạnh dường không.
Mình ên tính nếm khoai…hư thối,
Mệt nhọc sức bòn … khỏi tính công.
Nghĩ đến nữ nhi thân xấu số,
Thà cam cô độc sống cho xong.
*
Có chồng vô sự vậy thà không!
HỒ NGUYỄN (08-6-2026)


BIẾT VẬY

Cường hào kiểu mới.. cách săn lùng
Thâm độc gian manh dụ sống chung
Sức lực đổ ra đâu xứng đáng
Thu về nhu yếu có như không
Làng trên xóm dưới oà than oán
Mấy mụ loa phường hậu lãnh công
Biết vậy xưa đừng nuôi cất dấu
Đáp đền mỵ mẹo .. thế là xong !..
Yên Hà
8/6/2026 


CƯỚP NGÀY


Máng xối nằm trên tránh giặc lùng

Thằng Tây mặt nhọ kéo cày chung 

Tức mình bọn cướp nghe như điếc

Giận bấy cường quyền thấy giả đui

Xót phận má hồng không trọn đạo

Thương thân nam tử chẳng nên công

Thôi đành nhắm mắt qua ngày tháng

Biết vậy độc hành trước đã xong

Hưng Quốc 

Texas 6-8-2026



Ai Khổ Hơn Ai ?

Biết đâu "ở vậy" lại săn lùng
Kiếm hổng ra riêng cũng phải chung
Chiếu nọ xạc xào , đây nín lặng
Giường nầy cọt kẹt , đó nằm không
Trước , sau ai kẻ đành oan khuất ? 
Chánh , thứ đâu người chịu bất công ?
Xôi của người ta mà cố đấm
Còn than số phận* ! Thiệt là...xong !
LHN
* Theo tài liệu trên web thì bà Hồ Xuân Hương trải qua nhiều đời chồng nhưng đều làm vợ lẻ . Như vậy sao bả còn than "Nỗi này ví biết dường này nhỉ , Thời trước thôi đành ở vậy xong"





Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

NẮNG VÀ MƯA - Thơ Võ Hà Thu Giang

 


NẰNG VÀ MƯA


Nằng lên rồi mưa dời đi chỗ khác
Tiễn mưa đI nắng cũng thấy rất buồn
Nắng và mưa là họ hàng chú bác
Sao anh em mình không thích gặp nhau
Uớc mong sao tình yêu thương rộng mở
Nắng và mưa cùng sánh bước bên nhau
Dẹp hết đi những phiền muộn thương đau
Cho nắng ấm và mưa rơi êm ả
Tay trong tay nắng mưa vui rộn rả
Chào đón bình minh trong khúc hoan ca

GIANGVO ELON MUSK X
Florida USA
June 6 /2026

Trang thơ Ngô Kế Đang (T.6/2026 . 1 ) ;KHỐN CÙNG, KỲ VỌNG, CHỊU THUA, MONG MỘT BAO CÔNG

 KHỐN CÙNG

Điện thì mỗi tháng mỗi tăng
Lương chưa kịp lãnh , rõ càng khổ thôi
Bậc thang nêu giá bời bời
"Lỗ " thời cứ báo ," lổ " chui chỗ nào ?
Kê khai ngàn tỷ rồi sao ?
Đứng đầu có chịu ? Ôi chao miễn trừ !
Luật giờ tiến bộ lắm ư !
Không còn xử tử nên như thường mà
Hay là dân cứ kêu ca
Chuyển qua chỗ khác cho qua miệng đời !
Qua người , chẳng có qua Trời
Bê tông cũng đổ , núi đồi cũng trôi ,
13g20.01/6/2026
Ngô Kế Đang
KỲ VỌNG...
Hai giờ rưởi phải dậy đi
Ba giờ rưởi tới , ừ thì Mỹ Tho !
Đường đi lắm chuyện phải lo
Nào là vắng vẻ, lại mờ mịt xa
Nghe thêm mấy chuyện ngày qua
Đổi xăng sinh học, sợ là xe ban
Ráng mà tìm hiểu , trấn an
Đã bệnh, mắc sợ lại càng bệnh thêm
Tội gì mà phải đi đêm ?
Xếp hàng , bắt số , ưu tiên cũng khờ !
Cái Bè , Cai Lậy , 3 Gò
Biết là xa vậy vẫn cho chuyển về
Tuyển huyện thiếu thuốc khổ ghê
Sống bao năm nữa , đi về mệt thôi !
Đổi mới thì phải đổi đời !
Chừng nào thoải mái cho người dân đen ?
13g17.03/6/2026
Ngô Kế Đang
CHỊU THUA
Thì ta thua thiệt hết rồi
Thua thằng có thế , nó ngồi trên cao
Thua con dựa bệ đó nào
Ngọt lời tâu rỗi , hại bao người tàn
Thua đứa dốt đặc bạo gan
Nó dùi, nó vẽ , bầy đàn cũng tiêu
Thua đám tiểu quỷ , tiểu yêu
Miệng tanh mùi sữa làm điều vô luân
Đáng cha ,đáng chú bạc phần
Nặng lời nó nhiếc, chẳng cần nể nang
Ôi chao, đời lắm bẽ bàng
Rõ ràng bèo nối, nước tràn vẫn thua
10g00.05/6/2026
Ngô Kế Đang

MONG MỘT BAO CÔNG
Cõi đời vốn dĩ nơi mua bán
Lãi ít hay nhiều do bán mua
Tùy thời chấp nhận thắng thua
Người vùa người mất sao vừa được nhau !
Tiền không máu thì nào ruột thịt
Chẳng bà con, thân thích gì đâu
Được thì kẻ bán chém sâu
Kẻ mua cần được thì mau bằng lòng
Tiền không máu nên không suy nghĩ
Bóp họng người cốt chỉ giàu thôi
Thằng nghèo đành bỏ cuộc chơi
Cảnh nhà khốn khổ, nợ đòi trốn xa
Tiền không máu , lột da thằng khổ
Chạy chức quyền, củng cố ghế mua
Kiếm đường lấy vốn, chẳng thua
Nên chi, đời khổ vì chưa sạch mà !
Tiền không máu , người ta khô máu
Chỉ vì tiền , lỗi đạo nhân luân
Quỷ ma quấy nhiễu thánh thần
Mẹ cha ruồng bỏ , chẳng cần dưỡng nuôi.
Ta mong có giữa đời nhiễu loạn
Một Bao Công vụt sáng hiện ra
Thượng phương bảo kiếm ấy mà
Dẹp loài ma quỷ cốt là yên dân.
4g30.06/6/2026
Ngô Kế Đang.

Số phận ít biết về các phi tần, cung nữ Việt bị thải hồi.

 


Số phận ít biết về các phi tần, cung nữ Việt bị thải hồi.

Những bức tường son gác tía phía sau hoàng cung xưa từng là nơi biết bao thiếu nữ gửi gắm tuổi xuân và hy vọng đổi đời. Nhưng không phải ai bước chân vào cung cũng được hưởng vinh hoa phú quý đến cuối đời. Trong lịch sử Việt Nam, đã có không ít phi tần, cung nữ bị thải hồi khỏi chốn cung son, mang theo những số phận lặng lẽ và đầy bi kịch.
Sử sách ghi nhận ít nhất hai lần triều đình cho xuất cung số lượng lớn cung nữ. Năm 1498, vua Lê Hiến Tông cho “thả cung nữ vài trăm người”, sự kiện được chép trong Đại Việt sử ký toàn thư. Hơn 300 năm sau, vào năm 1825, vua Minh Mạng lại cho 100 cung nữ rời khỏi hoàng cung. Theo Minh Mạng chính yếu, nhà vua cho rằng trong cung có quá nhiều nữ nhân khiến “khí âm uất tắc”, gây hạn hán nên quyết định xuất cung để cầu mong thiên tai được hóa giải.
Thế nhưng, được rời khỏi cung không đồng nghĩa với việc được trở về cuộc sống bình thường. Luật lệ phong kiến vô cùng hà khắc với những người từng thuộc về hậu cung. Điều 57 của Hồng Đức thiện chính thư quy định rõ: ai dám lấy cung phi, cung nữ đã bị thải hồi sẽ bị xử phạt nặng, thậm chí liên quan đến hậu phi còn có thể mất mạng. Chính vì vậy, nhiều người tuy còn trẻ nhưng phải sống cô quạnh cả đời, chẳng khác nào góa phụ.
Trong dân gian và sách cổ vẫn còn lưu lại nhiều câu chuyện đau lòng về họ.
Đầu thời Trần, sử thần Lê Tắc trong An Nam chí lược từng nhắc đến một mỹ nữ tên Vạn Xuân. Nàng vốn đã có người thương nhớ từ trước, nhưng vì nhan sắc nổi tiếng nên bị tuyển vào cung làm Thứ phi cho vua Trần. Suốt 10 năm sống giữa nhung lụa, dù được sủng ái, Vạn Xuân vẫn luôn mang nỗi u buồn vì phải xa mối tình đầu. Nỗi cô độc kéo dài khiến nàng sinh bệnh. Cuối cùng, vua đành cho nàng xuất cung. Sau bao tháng ngày phiêu bạt và chịu nhiều điều tiếng, nàng mới tìm lại được người xưa. Nhưng để tránh tai họa, hai người phải đổi tên đổi họ, lánh đi nơi khác mới có thể sống bên nhau.
Một số phận khác còn bi thương hơn là Đào thị, người đẹp nổi danh trong Truyền kỳ mạn lục của Nguyễn Dữ. Đào thị quê ở Từ Sơn, Bắc Ninh ngày nay, nổi tiếng xinh đẹp, hát hay, đàn giỏi lại có tài thơ phú. Năm 1345 dưới thời vua Trần Dụ Tông, nàng được tuyển vào cung làm cung nhân. Vì văn chương xuất sắc nên được vua yêu quý và ban hiệu “Ả Hàn Than”.
Nhưng sau khi Trần Dụ Tông qua đời, Đào thị bị thải khỏi cung. Có tài có sắc, nhưng chẳng ai dám thật lòng đến với nàng. Những bậc văn nhân, quan lại chỉ tìm đến xướng họa thơ văn rồi lại rời đi. Trong khi đó, nàng liên tục trở thành đối tượng bị ghen ghét, hãm hại bởi các phu nhân quyền quý. Quá sợ hãi và tuyệt vọng, Đào thị phải trốn vào chùa làm ni cô rồi lang bạt đến vùng Chí Linh, Hải Dương. Cuối cùng, nàng mất trong cô độc, thi hài được chôn ở chùa Lệ Kỳ.
Tại vùng Chi Lăng, Lạng Sơn ngày nay, dân gian vẫn còn truyền lại câu chuyện về Kiều Liên, cô gái Tày tuyệt sắc của dòng họ Vi. Vì bị người con trai họ Hà cầu hôn nhưng không thuận, nàng bị trả đũa bằng cách đem tranh chân dung gửi về kinh. Triều đình thấy nàng đẹp liền đưa vào cung làm phi cho vua Lê Hiển Tông khi ông đã gần 70 tuổi.
Thời gian ở trong cung chưa được bao lâu thì vua qua đời. Kiều Liên được xuất cung, nhưng thân phận “vợ vua” khiến chẳng ai dám cưới nàng. Mang nỗi cô đơn trở về quê cũ, nàng sống lặng lẽ nơi cửa Phật. Rồi định mệnh đưa nàng gặp lại Khau La, chàng trai nghèo từng có tình cảm với nàng từ trước. Tình yêu tưởng đã lụi tàn lại bùng cháy, nhưng cả hai hiểu rằng luật lệ triều đình sẽ không bao giờ tha thứ. Cuối cùng, họ quyết định bỏ trốn cùng nhau. Tương truyền đôi trai gái đi vào một hang đá lớn giữa núi rừng Chi Lăng rồi biến mất mãi mãi, để lại câu chuyện buồn còn được kể đến hôm nay.
Ở vùng hồ Tây thời Nguyễn lại có giai thoại về cô Son, cô gái nổi tiếng đẹp tự nhiên đến mức “không cần son phấn mà môi vẫn đỏ như son”. Khi triều đình tuyển mỹ nữ đưa vào cung cho vua Minh Mạng, cô Son cũng bị chọn.
Một đêm được triệu vào hầu vua, vì tò mò muốn nhìn mặt “thiên tử”, cô đã lén hé tấm lụa che mắt. Hành động ấy bị xem là phạm thượng. Minh Mạng lập tức đuổi cô khỏi cung với tội danh “dòm trộm long nhan”. Trở về quê khi tuổi đời còn rất trẻ nhưng mang thân phận cũ, cô Son chẳng ai dám cưới. Những năm tháng còn lại, cô dựng một am nhỏ bên hồ Tây, ngày ngày tụng kinh, trồng hoa và sống cô độc cho đến cuối đời.
Phía sau những câu chuyện ấy là một sự thật buồn của xã hội phong kiến. Không ít phi tần, cung nữ từng được xem là người gần với quyền lực và giàu sang nhất, nhưng khi rời khỏi hoàng cung lại trở thành những con người bị lãng quên. Họ không còn thuộc về triều đình, nhưng cũng chẳng thể hòa nhập với cuộc sống bình thường.
Những bóng hồng ấy đã dành cả tuổi xuân cho chốn cung đình, để rồi cuối cùng phải mang theo nỗi cô đơn đến hết cuộc đời mình.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2026

Trang Thơ Hà Đặng ( T.6/2026 , 1 ) :BÊN ĐỜI CÙNG EM , PHÔI PHAI CUỘC TÌNH, CHIA LY THẬT RỒI🌹, 1 LẦN GỌI TÊN


BÊN ĐỜI CÙNG EM🌹

Lời yêu em gởi đến ai
Dù cho nắng gió sương mai em chờ
Chỉ mong anh chớ hững hờ
Đừng như con nước lững lờ trôi xuôi
Mưa rơi hạt bụi giữa vời
Yêu em xin nhớ những lời tình ca
Đừng rơi như hạt mưa sa
Đừng hòa lệ để thiết tha giọt sầu
Với em ...như mối tình đầu
Dù là tuổi đã qua cầu gió bay
Đưa tay em nhận tình ai
Là như cả tháng năm dài đợi mong
Chiều về một bóng ven sông
Một mình bến vắng hoài trông bóng hình
Tình anh em giữ bên mình
Nụ hôn còn ấm vẹn tình môi say
Mong rằng tình chẳng nhạt phai
Mong ta mãi mãi chẳng chia xa rời
Để em chẳng thấy đỗi dời...
...Anh luôn ở mãi ...bên đời cùng em

HĐ 02/06/26  


PHÔI PHAI CUỘC TÌNH🌹

Bài thơ em viết cho anh
Sao nghe nỗi nhớ cứ canh cánh lòng
Bài thơ vương chút tình nồng
Muốn trao ai giữ trên dòng thời gian
Bài thơ mong chẳng trái ngang
Để ta được mãi bên đàng có nhau
Lời yêu trao gởi ngọt ngào
Lời thơ luôn đậm ý màu thủy chung
Bài thơ viết chữ tương phùng
Bài thơ mong đợi Bách Tùng bên nhau
Nhớ ai nỗi nhớ ngạt ngàu
Bài thơ em viết gởi trao trọn đời
Bài thơ em viết những lời
Bài thơ em viết những lời gởi trao
Bài thơ em viết nhớ nhau
Tình em luôn tỏa như sao trên trời
Bài thơ viết gởi mãi lời
Hẹn hò muôn thuở chẳng dời đỗi thay
Bài thơ em viết hôm nay
Gởi ai xin chớ...phôi phai cuộc tình
HĐ 03/06/26
CHIA LY THẬT RỒI🌹

Tôi đi tìm ánh trăng tan
Hỏi xem trăng rớt bụi tàn ở đâu
Đem về kết lại tình sâu
Mà mang trả lại bên cầu ái ân
Tôi đi tìm lại đôi lần
Câu yêu thương đó còn gần nhau không?
Để nghe nỗi nhớ trong lòng
Luôn vương vãi mãi tình nồng ai trao
Tôi đi tìm lại lời giao
Mà ai đã gởi ngọt ngào hôm nao
Hứa rằng tình chẳng quên mau
Hứa rằng chứng có vì sao trên trời
Hứa rằng tình chẳng đỗi dời
Hứa rằng muôn kiếp chẳng rời xa nhau
Nhưng mà lời hứa hôm nào
Hình như giờ đã đi vào thời gian
Đưa tay tìm chút bụi tàn
Mà nghe nỗi nhớ ngút ngàn bờ mi
Lặng thầm nhìn bước ai đi
Tình si một thuở...chia ly thật rồi

MỘT LẦN GỌI TÊN🌹

Chấp tay khấn dưới Phật đài
Xin cho ta mãi ở hoài bên nhau
Chấp tay khấn với trời cao
Xin cho ta được bên nhau suốt đời
Mong rằng ai chẳng đỗi dời
Để ta nhớ mãi những lời tình ca
Dù cho là cách trở xa
Tình yêu vẫn mãi đậm đà trong tim
Chấp tay khấn dưới trời đêm
Xin cho được gởi nỗi niềm đến ai
Dù mai nầy chẳng được gần
Xin cho ta được ...một lần gọi tên
HĐ 06/06/26

MỘT CHỮ TÂM -Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa


MỘT CHỮ TÂM

Nhớ bạn! Rứa là hẹn ghé thăm
Austin-Dallas có xa xăm
Bao năm tất bật bao nhiêu chuyện
Nguyệt khuyết phù du nguyệt lại rằm
Sống chậm, mặc đời nhiều dối trá
Thản nhiên, duyên hội ngộ tri âm
Bốn ngày ba đứa vui như tết
Bằng hữu chi giao một chữ Tâm

Kiều Mộng Hà
6.06.2026


Thơ Họa:


VỀ CỐ LÝ


Bạn rủ ta về cố lý thăm
Đường làng hớn hở bước xăm xăm*
Chiều lên thoáng đãng khung trời hạ
Tối xuống trong veo ánh nguyệt rằm
Róc rách non cao hòa suối nhạc
Ầm ào biển rộng phối triều âm
Vào đền Khổng Tử khai nguồn trí
Nhập định sân Thiền mở cửa tâm

Lý Đức Quỳnh
6/6/2026

*Mượn chữ trong câu Kiều “Xăm xăm băng lối…”

HỌA: TÌNH BẠN THÂN TÂM

Bạn bè lâu quá mới về thăm,
Thân thiết lòng ghi khắn khít xăm.
Nhớ thuở chung vai quanh dạo phố,
Vui khi la hát tắm trăng rằm.
Cô hàng xóm thét: trò yêu quái,
Ông cụ đầu làng hô: đám âm!
Nhóm trẻ chúng tôi cười thích thú,
Năm qua tháng lại giữ bền tâm.
*
Chữ TÂM tròn kín dẫu xa xăm.

HỒ NGUYỄN (06-6-2026)


XIN XĂM CUỐI NĂM

Mỗi tối giao thừa lại đến thăm
Lăng Ông Bà Chiểu để xin xăm (*)
Lung linh mờ ảo làn hương khói
Trầm bổng mơ hồ tiếng nhạc âm
Kính cẩn nguyện cầu đầy thật dạ
Lầm rầm khấn bái rất thành tâm
Ước mong quẻ tốt tròn năm tới
Lễ tạ xin dâng lúc cúng rằm.

Sông Thu
( 06/06/2026 )

(*) Lăng Tả Quân Lê văn Duyệt ở Bà Chiểu ( Gia Định - Saigon )

  GẶP BẠN
                        (4 vận)

Mừng mừng tủi tủi ,...bạn qua thăm,
Sau mấy mươi mùa sống biệt tăm?
Hồ hởi miệng cười tươi nụ nắng,
Long lanh mắt sáng rạng khuôn rằm!
Trà dư, tửu hậu tràn ly chuốc,
Cầm tấu, thi ngâm lặng khúc âm!
Xoắn xuýt tri giao dưng khóe lệ,
Thanh đồng nhất dạ hữu hằng tâm!

                               Nguyễn Huy Khôi
                                      06-6-2026


KÍNH HỌA: MỘT CHỮ TÂM.


Dâu bể thăng trầm không có thăm
Việt Nam - Dallas thật xa xăm...
Trãi bao cuộc sống nhiều giông tố
Vượt biết bao lần trăng khuyết rằm...
Nước Đức Hồ Tâm không gợn sóng
Hằng trong Tâm khãm thăm Tri Âm.
Sẻ về thăm Bạn Quê mình đẹp
Đạo đức Tinh thần Một Chữ Tâm.

Mỹ Nga - 06/06/2026 ÂL,21/04/ Bính Ngọ.

BẤT ĐẮC NHÂN TÂM 

Lâu rồi bỏ xứ chẳng về thăm.
Vết đạn căm thù bắn tấm xăm (*)
Tiếng hét xung phong ngày đấu tố,
Hố sâu lấp kín ánh trăng rằm,
Còn lưu thống hận trên dương thế,
Vẫn vọng oan hồn dưới cõi âm.
Vết nhọ muôn đời hằng nhắc mãi,
Giống sài lang bất đắc nhân tâm.

(*) xăm = tấm vải căng thẳng, ở giữa có vẽ vòng tròn để làm bia mà bắn 

Đỗ Quang Vinh
phụng họa
6-6-2026


TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT CỦA MỘT NGƯỜI MỸ.

  TỪ ĐIỂN TIẾNG VIỆT CỦA MỘT NGƯỜI MỸ. (Được tìm thấy trong sổ tay của một du khách Mỹ đánh rơi trên bãi biển Đà nẵng, Việt Nam). - Ăn đi: K...