Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

Ngày 4 Tháng 7

 mời Xem :



Thơ XH: LỄ ĐỘC LẬP HOA Kỳ (mùng 4 tháng 7

CÓ PHẢI? -Thơ Kiều Mộng Hà và Thơ Họa


CÓ PHẢI?

Có phải cô nương Dương Thái Trân?
Gặp nhau tử muôn kiếp hồng trần
Sóng tình chao đảo hồn chia xác
Ánh mắt si mê vía tách thần
Hào kiệt xưa nay ai chẳng luỵ…
Anh hùng kim cổ ải giai nhân
Vượt qua luyến ái thành chơn Thánh
Từ Hải vì Kiều tiêu xác thân

Kiều Mộng Hà
July.02.2026


Thơ Họa:


PHẢI CHĂNG?

Mã não* thêm ngời ánh ngọc trân
Cổ kim châu báu rạng dương trần
Thâm cung rực rỡ đời vua chúa
Đại điện nguy nga chốn thánh thần
Hiện tại còn say lòng mệnh phụ
Tương lai vẫn đắm dạ phu nhân
Phải chăng càng hiếm càng ưa chuộng?
Lắm kẻ tranh giành, họa sát thân

Lý Đức Quỳnh


3/7/2026

*Đá mã não (tên tiếng Anh: Agate) là một dạng biến thể vi tinh thể của thạch anh, thuộc nhóm khoáng vật Chalcedony. Chúng nổi tiếng với các lớp vân đá mềm mại, màu sắc đa dạng. (Chú thích chép lại trên Google)


NGÂY THƠ

Ai mà kỳ thế, ngó trân trân
Cử chỉ phàm phu giữa chốn trần
Sấn sổ, kẻ dường phô khí phách
Hoảng kinh, người tựa loạn tinh thần
Nghe lời sàm sở, xanh dờn mặt
Thấy vẻ hoang đàng, run rẩy thân
Giọt lệ rưng rưng tràn khóe mắt
Lần đầu mới gặp gã vô nhân !

Sông Thu
( 03/07/2026 )



 LẼ THƯỜNG
                    (họa tá vận)

Xưa nay đạo hạnh trọng minh trân,
Bụi vẩn sa chi chốn tục trần?
Võng lọng khôn màng cầu phẩm trật,
Xiêm y chớ lụy vị công thần?
Cờ gian ,bạc lận ...là vô sỉ,
Miệng thiện, tâm tà...quả ác nhân!
Ác giả dè chừng khi ác báo...
Họa hiềm xé nát mộng vinh thân!?

                         Nguyễn Huy Khôi
                                03-7-2026

TIẾP HỌA: MƠ MỘNG

Gặp m tôi lẩn thẩn nhìn trân,
Tưởng lạc non cao ngụp bến trần.
Ngơ ngẩn trơ hồn bay vút phách,
Lờ mờ mịt lặng thoát tan thần.
Xa xa liếc mắt gieo tình cảm,
Đến cận eo vòng uốn éo thân.
Bình tĩnh tim im treo kéo nhịp,
Không còn sức ngắm bóng giai nhân.
*
Hồn chưa tĩnh thức dạ bâng khuâng!

HỒ NGUYỄN (04-7-2026)

ĐÍCH THỊ DƯƠNG QUÝ PHI!

Huyền Tông lặng ngắm đứng trân trân,
Tuyệt sắc phi tần, nhất cõi trần.
Loạn trí lơ mơ lòng bứt rứt, 
Bận tâm bải hoải dáng bần thần.
Không lo trị nước mưu công ích,
Chỉ biết say tình vụ bản thân.
Đích thị Dương Quý Phi mĩ nữ,
Đã làm tai tiếng bậc tiền nhân!

Đỗ Quang Vinh
phụng họa
3-6-2026


KÍNH HỌA: CÔNG CHÚA HUYỀN TRÂN.

Việt Nam Công Chúa Tên Huyền Trân "1"
Bạc phận Hồng nhan ở kiếp Trần
Dáng Ngọc hy sinh vì Đất Nước "2"
Mở mang Bờ cõi Quốc Nam phần.
Hai Châu Ô - Lý́ sang Triều cống,
Vua Chế Mân xin cưới Mỹ Nhân. "3"
Lễ rước Cô Dâu rời Quốc Tổ,
Khắc Chung rơi lệ tiển người thân. '4"

Mỹ Nga, 03/04/2026 ÂL, 22/05/ Bính Ngọ.

Chú thích:

"1" - Công Chúa Huyền Trân là con gái út Vua Trần Nhân Tông và
Hoàng Hậu là Khâm Từ Bảo Thánh, cũng là Em gái vua Trần Anh Tông.
"2" - Cuộc Hôn nhân Công Chúa Huyền Trân và Vua Champa Chế Mân là do nhu cầu
Hòa hảo hai nước . Vua Trần Nhân Tông muốn mở rộng lãnh thổ Đại Việt,khi nhà Vua
Champa Chế Mân xin hỏi cưới Công Chúa Huyền Trân.
Vua Chế Mân xin Triều cống sính lễ hai Châu Ô và Lý. Bây giờ là Thừa Thiên và Huế.
"3" -Công Chúa Huyền Trân nghe lời Vua Cha vì lợi ích Đại Việt chấp nhận Hôn ước với
Vua Chế Mân nước Chiêm Thành năm Công Chúa Huyền Trân 19 tuổi . Năm "1306".
"4" - Khắc Chung Họ Trần làm quan Triều Đì̀nh Đại Việt Yêu Công Chúa Huyền Trân.

 THIÊN THAI
Mấy chốc thăm nhà, nhớ Ngọc Trân *
Đào nguyên tìm lại nối duyên trần.
Nửa năm say đắm mùi tiên nữ 
Một kiếp bồi hồi dáng mỹ nhân.
Cửa động mịt mờ dòng suối cũ
Âm ba vắng lặng tiếng đàn thân.
Bồng lai đâu tá người ngơ ngác !
Lạc lõng Chàng Lưu vẻ thất thần .
            Mailoc
        July-03-2026
(*) Ngọc Trân : tên người nữ, người tình với chàng Lưu Nguyễn trong  
                        

Không chỉ có một ngày mai!- Đoàn Xuân Thu

 

May 27th, 2026 
Posted by GLN  

Năm 1933, trên những cánh đồng bất tận của miền Trung Hoa Kỳ, hai cậu bé Jack mười bốn tuổi và Henry mười hai bám chặt vào sườn chiếc tàu hàng gầm rú, chạy qua những đồng cỏ mênh mông, bụi mù bay lên theo từng bánh xe. Gia đình của hai đứa trẻ vừa mất đi nông trại, và trong căn nhà trống rỗng, tủ bếp trống trơn cùng ánh mắt mệt mỏi của cha mẹ, hai anh em quyết định lên đường tìm kiếm công việc – bất cứ nơi nào có thể cho mình một bữa cơm và chút niềm hy vọng.

Chiếc toa hàng lạnh lẽo và đầy mùi than đá. Xung quanh hai đứa trẻ là những kẻ lang thang: người đàn ông gầy guộc với má hóp, vài thanh thiếu niên như chúng tất cả gắn kết bởi đói khát và niềm hy vọng mong manh. Jack vòng tay che chở cho Henry, thì thầm: “Cố nắm chặt – anh em đang đi về miền Tây.” Lời thì thầm ấy không chỉ là lời an ủi, mà là minh chứng cho tinh thần kiên cường của con người, đặc biệt là tinh thần Mỹ, luôn biết đứng dậy trong nghịch cảnh.

Khi bình minh ló dạng, hai anh em trượt khỏi tàu gần một thị trấn nhỏ. Họ gõ cửa sau, đề nghị đốn củi hay quét chuồng để đổi lấy một bát súp hay một góc nghỉ cho đôi chân phồng rộp. Một số cửa đóng sập trước mặt, nhưng có những căn nhà mở ra, cho chúng bữa ăn nóng hổi và tấm chăn đơn sơ. Trong những ngày gian khó ấy, sự tử tế của người Mỹ, dù trong cơn túng quẫn, vẫn tỏa sáng – một minh chứng rằng dù nghèo, con người vẫn biết giúp đỡ lẫn nhau.

Đêm xuống, nằm dưới bầu trời đầy sao bên đường ray, Henry thì thầm: “Liệu anh em có về nhà được không?” Jack im lặng một lúc, kéo em trai vào lòng. “Một ngày nào đó,” cậu nói, “chúng ta sẽ có nhiều hơn chỉ là ngày mai.” Lời hứa ấy vang lên giữa bầu trời đen, không chỉ là lời an ủi cho một cậu bé, mà là minh chứng cho niềm tin và hy vọng bền bỉ – một đặc điểm nổi bật của tinh thần người Mỹ.

Thời kỳ Đại Suy Thoái (Great Depression) được nhắc đến qua những con số: hàng ngàn ngân hàng sụp đổ, mùa màng thất bát, tỷ lệ thất nghiệp tăng vọt. Nhưng lịch sử thật sự được viết bằng những hành trình như của Jack và Henry, bằng những bước chân run rẩy trên những đường ray, bằng những đôi bàn tay chai sần vẫn biết giúp đỡ người khác. Người Mỹ thời ấy không chỉ vượt khó bằng sức lực, mà bằng lòng kiên nhẫn, tinh thần tự lực và sự gắn kết gia đình.

Gia đình Jack và Henry, cũng như hàng triệu gia đình khác, học được cách sống với đủ thứ thiếu thốn mà vẫn giữ trọn tình nghĩa. Cha mẹ họ dạy con cái biết chia sẻ, biết bảo vệ nhau, và biết đứng lên trong nghịch cảnh. Sự đoàn kết gia đình trở thành “lá chắn” tinh thần, là động lực để vượt qua những ngày tháng đen tối nhất. Jack, bằng tình thương và trách nhiệm của anh cả, trở thành điểm tựa cho Henry, nhắc nhở rằng trong bất kỳ khó khăn nào, gia đình vẫn là nơi con người tìm thấy niềm tin và sức mạnh.

Người Mỹ thời Đại Suy Thoái không đầu hàng trước đói khát, mất mát hay thất bại. Họ đi làm thuê, làm mướn, bán hàng rong, hoặc nhặt nhạnh những gì còn sót lại để nuôi sống gia đình. Họ di cư hàng trăm dặm, băng qua sa mạc và đồng bằng, sống trong các trại tạm bợ, chỉ để giữ vững niềm tin rằng ngày mai sẽ khá hơn hôm nay. Jack và Henry chỉ là hai trong số hàng triệu đứa trẻ và gia đình dũng cảm, mỗi bước đi là một bản anh hùng ca âm thầm, viết nên lịch sử không số liệu nào có thể kể trọn.

Tinh thần ấy còn thể hiện ở sự sẻ chia cộng đồng. Dù bản thân thiếu thốn, nhiều gia đình vẫn mở cửa, cho những kẻ lang thang một bữa ăn, một tấm chăn. Những hành động giản dị nhưng ý nghĩa ấy chính là biểu tượng của lòng nhân ái Mỹ, dạy cho trẻ em về giá trị của lòng biết ơn, sự đồng cảm, và khả năng vượt lên nghịch cảnh bằng tình thương.

Bên cạnh thử thách vật chất, tinh thần cũng bị thử thách nghiệt ngã. Chân bước trên đường ray, mắt nhìn bầu trời rộng, Jack và Henry học được cách kiên nhẫn và không bỏ cuộc. Họ biết rằng thất bại không phải là kết thúc, mà là bước đầu để tìm ra lối đi. Tình anh em, tình thương trong gia đình và niềm tin vào tương lai trở thành động lực để chúng tiếp tục. Cũng như hàng triệu gia đình Mỹ khác, họ học cách nắm tay nhau giữa bão táp, bước đi với niềm tin rằng bình minh sẽ tới.

Chiến thắng của Jack và Henry không được ghi nhận bằng huy chương hay tiền bạc, mà bằng sự sống còn và sức mạnh tinh thần. Họ trở thành minh chứng sống động cho bản chất con người Mỹ: kiên cường, dũng cảm, biết hy sinh cho nhau, và luôn tràn đầy hy vọng. Đại Suy Thoái không chỉ là thời kỳ khốn khó, mà còn là thời kỳ hình thành tinh thần anh hùng âm thầm của người Mỹ – tinh thần vượt khó, tự lập nhưng gắn bó, kiên nhẫn nhưng không bao giờ từ bỏ.

Ngày nay, khi nhìn lại lịch sử, câu chuyện Jack và Henry vẫn còn vang vọng. Nó nhắc nhở chúng ta rằng, bản anh hùng ca của nước Mỹ không chỉ viết bằng chiến thắng và thành tựu lớn lao, mà còn bằng những bước chân nhỏ bé trên đường ray, bằng những cái ôm ấm áp giữa đêm lạnh, và bằng niềm tin bền bỉ rằng dù khó khăn đến đâu, gia đình và lòng can đảm sẽ giúp ta vượt qua.

Và như Jack đã nói với Henry dưới bầu trời đầy sao: “Một ngày nào đó, chúng ta sẽ có nhiều hơn chỉ là ngày mai.” Lời hứa ấy là tinh thần Mỹ, là niềm tin vào ngày mai tươi sáng, là lòng kiên nhẫn và hy vọng vượt lên trên mọi thử thách. Jack, Henry, và hàng triệu con người thời Đại Suy Thoái là minh chứng sống cho sức mạnh của gia đình, tình thương và tinh thần dũng cảm, khiến lịch sử Mỹ trở thành một bản anh hùng ca không thể nào quên.

ĐXT

Hoa Huỳnh chuyển

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2026

Kính Mời Đọc thơ “CHỈ CÒN TA VỚI TRĂNG” của LCT và Bài Họa

 


CHỈ CÒN TA VỚI TRĂNG


(Ngũ độ thanh)

Sóng giữa đêm dìu biển mộng mơ
Lòng đang lạnh giá chẳng ai ngờ
Mong làn gió nhẹ đừng chen cửa
Để bóng trăng vàng lại dõi thơ
Đã biết hồn mây ngoài hẻm đợi
Nào hay cảnh nắng cạnh sân chờ
Khi lời bản nhạc buồn xa vắng
Chạm phải âm đàn rã tiếng tơ ./.

LCT
3O/O6/2O26


Thơ Họa:


LÃO HẸN CÙNG TRĂNG



Trăng cng với lão hẹn tròn mơ
Sống giữa hồn nhiên chẳng ngại ngờ
Sảng khoái kiều thơm dìu cõi mộng
Tươi ngời diễm tuyệt trải đường thơ
Niềm xưa khóc nghẹn thôi đày ải
Cảnh mới cười bung bõ* đợi chờ
Nhạc vũ nghê thường hoan hỷ tấu
Ta hồn cát bụi bỗng thành tơ

Lý Đức Quỳnh
2/7/2026


KÍNH HỌA: LẠC NHẬP MỘNG MƠ

Êm đềm lạc giấc mộng chìm mơ,
Thấp thỏm đơn côi khó có ngờ.
Bến đợi thuyền lung lay thả dáng,
Đêm sang trăng nhú đóm ngân thơ.
Cung đàn vi vút thương ai đợi,
Tiếng gió tung tăng tội kẻ chờ.
Dìu dịu sóng đưa xa vổ tấp,
Đậm tình cảm nghĩa kéo se tơ.
*
Trăng buồn thả ánh dáng lung lơ!
HỒ NGUYỄN (02-7-2026)


          TIẾC ĐẪN VÀNG SON
                (Ngũ độ thanh)

Đìu hiu ngõ tạnh...nhớ chiều...MƠ,
Bóng cũ lòa mây dạ chẳng ngờ?
Đã tẻ niềm thương cài cánh nhạc,
Đâu còn hứng cảm dệt hồn thơ?
Đồng không nguyệt lõa mờ phương ngóng,
Bãi vắng đò thưa lạnh nẻo chờ!
Tiếc đẫn vàng son hoài mộng ảo,
Dâu tàn lá bạc...bỏ tằm tơ?!

                        Nguyễn Huy Khôi
                               03-7-2026

ĐÊM LỮ QUÁN
( Ngũ Độ Thanh )

Bên thềm, cảnh vật nhuốm huyền mơ
Diễm ảo, vầng trăng đẹp bất ngờ
Lộng lẫy khuôn tròn phô sắc vẻ
Trong ngời sợi sáng trải màn tơ
Quỳnh hoa trắng nuột bung đài nở
Dã cúc vàng tươi mở nhụy chờ
Vẳng tiếng côn trùng reo trỗi nhạc
Say lòng, lữ khách dậy hồn thơ.

Sông Thu
( 02/07/2026 )


KÍNH HỌA:  MẤY ĐỘ THU VỀ.

Trăng sáng dịu dàng phong cảnh mơ,
Thiên nhiên đẹp quá thật không ngờ.
Phôi pha năm tháng quên vầng nguyệt,
Cúc thoảng hương tình gợi ý thơ...
Nhớ kẻ đi xa hoài ngóng đợi,
Nỗi buồn quanh vắng mõi mong chờ...
Lệ sầu hồi tưởng lòng đau thắt,
Mấy độ Thu về nhạt phím tơ...

Mỹ Nga, 02/07/2026  ÂL,20/ 05/  Bính Ngọ.


AI NGƯỜI TRONG MỘNG
:
Ngẫm lại ai người ủ ấp mơ
Hằng luôn hiện hữu bởi không ngờ
Từng canh đối mặt nhường như thuở …
Lắm bận trêu đùa tựa trẻ thơ
Lẫn tiếng cười dòn khi gặp phải
Đồng câu giận dỗi bởi mong chờ
Nhưng vừa tỉnh giấc còn đâu nữa
Mãi ngẩn ngơ hồn bấn dạ tơ 

…Mai Vân-VTT, 03/7/26.

KIẾP TẰM  TƠ

Bao chiều lặng đứng giữa trời mơ
Huyễn ảo rừng phong đẹp khó ngờ.
Ngẫm cảm mùa thu  cài  dạ khách
Mơ màng dáng liễu trổi hồn thơ.
Mây Tần mãi lượn lòng se thắt
Phượng vĩ còn vương kẻ ngóng chờ.
Vẳng lại hồi chuông sầu lữ thứ
U hoài nghệ sĩ kiếp tằm tơ !
         Mailoc
      July-02-2026

THUYỀN NEO ĐÊM TRĂNG.
 
Trăng tròn vạnh,tỏa sáng thuyền mơ
Đã khiến lòng vui thật chẳng ngờ 
Mắt mải mê nhìn chim xoãi cánh 
Hồn thơ thẩn dệt ý thành thơ 
Trời khuya lái nghỉ dừng ghe đợi
Điểm cũ sào neo đậu bến chờ 
Tựa gốc cây bàng bên hẽm nhỏ 
Nơi tràn kỷ niệm lúc còn tơ.
LAN.
(03/07/2026).

DƯỚI TRĂNG
                 (ngũ độ thanh)

Ngõ trúc vàng ươm tỏ nguyệt mơ,
Lan Nhài nhẹ thoảng gió đâu ngờ.
Hồn vương thắm đượm tràn hương chữ,
Dạ cảm nồng say đẫm ý thơ!
Dáng vẻ người xưa về dỗ mộng,
Tư hình bóng cũ hiện khơi chờ.
Mai đào rạng rỡ bên trời...ửng,
Lại dưỡng xuân hồi thuở tóc tơ!

                     Nguyễn Huy Khôi
                            03-7-2026


ĐÊM BUỒN
 ( NĐT)

Đêm buồn tĩnh mịch tưởng hồn thơ
Lặng lẽ trường canh khó thể ngờ
Nỗi đắng trăm ngày chen ngạch cửa
Niềm cay vạn nẻo rối đường tơ
Quê người nắng đổ kèm sương gió
Đất Mẹ mưa tràn não tuổi thơ
Cõi thế tranh giành nao dạ tủi
Ta thuyền không bến chẳng ai chờ !

songquang 
20260703


Mơ Huyền


Khi ngồi lặng lẽ gọi niềm mơ
Tháng đến ngày đi quá bất ngờ
Nhớ buổi ghi danh trường Rạch Giá
Thương năm tạm trú đất Cần Thơ
Vòng quay quả đất luôn xoay chuyển
Nút thắt thời gian chẳng đợi chờ
Có những hoài mong không toại nguyện
Tay đời khó nối lại đường tơ.

2026-07-04
Võ Ngô

TÂM SỰ ĐÊM TRĂNG

         

Huyễn ảo đêm về đậm nét thơ

Trời khuya sáng tỏ đẹp không ngờ

 Trà thơm khoảng đãi đâu lần lựa

Mỹ tửu mời trao khó đợi chờ

Liễu rủ ru hồn say ước mộng

Trăng tròn gợi cảm đắm tình mơ

Tàn canh chửa cạn niềm tâm sự

Chạnh ngẩn ngơ sầu ẵm  khối tơ

Hưng Quốc 

Texas 7-3-20


GIÃ CHỢ - Thơ Lý Đức Quỳnh và Các Bài Chia Sẽ Từ Các Bạn Thơ


GIÃ CHỢ

(Ghi để nhớ 37 năm (1989-2026)
buôn bán sống nhờ chợ Gia Ray)


Áo cơm lăn lóc chợ người
Đời mòn cuốn gói về nơi đứng, nằm
Nhìn bèo bọt phía xa xăm
Sông chiều lặng vắng chẳng tăm tiếng gì

Bảy mươi tuổi “cổ lai hy”
Đại quan sánh bức hoành phi tót vời
Tiểu dân ta kiếp hợt hời
Từ lây lất bán, đến rời rã buôn

Lý Đức Quỳnh
Thứ 6, ngày 26, tháng 6, năm 2026
Chợ Gia Ray, Xuân Trường, Xuận Lộc, Đống Nai




HỒI ÂM THƠ “ GIÃ CHỢ “ của LÝ ĐỨC QUỲNH

MỘT MAI HỒI PHỤC AN LÀNH
BÒNG HẰNG NGA LẠI SÁNG CÀNH QUỲNH THƠM
Chị MỴ

Em ơi , Chợ vốn đông người
Bởi hàng chứa khắp chỗ nơi xếp nằm
Thu chi dấu ấn đã xăm
Tay che mưa nắng ngó tăm nước về

Xuân vương tóc thả vui hy
Như uyên ương vượt dấu phi tuyệt vời
Tiếng cười lẫn giọng ru hời
Tam thập niên lẻ bảy rời bán buôn

Đừng buồn vàng rớt công không
Giữ gìn nhân dáng son hồng sắc quê
Tình chung phẩm chất đam mê
Từ phen đắp mộng vẫn kề nhau đôi

Chúc em hoa nở trên môi
Giúp nhau vượt khổ canh thời an thinh
Bóng hòa thân ảnh sáng hình
Mai đây nhất định trường sinh phục hồi …

Los Angeles 30 - 6 - 2026
CAO MỴ NHÂN


Sinh Ký Tử Quy

Bốn tám năm sống xứ người
Nay về quê cũ tìm nơi để nằm
Hết còn đôi mắt xa xăm
Hết lo sở hữu tiếng tăm, có gì.

Hết lê từng bước chữ chi
Cởi luôn áo mặc lúc đi vuợt vời
Tay ôm lấy bóng chưa rời
Mặt hàng rao bán giá hời, dễ buôn.

Túi da vừa hút chân không
Để nuôi nguồn máu thấm hồng chân quê
Qua rồi những chuỗi đam mê
Trên bàn chờ được ngắm kê luộc rồi.

Trên mi nước chảy xuống môi
Một người bắc ghế ra ngồi lặng thinh
Trăng đêm dõi bóng soi hình
Quê hương là chốn ký sinh tử hồi.

2026-07-02
Võ Ngô


THANH THẢN TÌM VỀ

Đã đi quá nửa đời người
Chân chồn, gối mỏi...tìm nơi nghỉ, nằm
Mặc ai mải bước xăm xăm
Ta ngồi tĩnh tại lặng tăm chẳng gì.

Qua rồi tuổi trẻ hy hy
Chân như vó ngựa vút phi vợi vời
Giờ yên nghe tiếng ru hời
Tìm về thanh tịnh, xa rời bán buôn.

Biết đời có có không không
Bỏ nơi thành thị bụi hồng, về quê
Lánh xa cõi tục, bến mê
Sống đời thanh đạm cháo kê đủ rồi.

Xa rời lời ngọt đầu môi
An nhiên tự tại, ta ngồi lặng thinh
Thân tâm tựa bóng với hình
Vững vàng trong cõi nhân sinh chuyển hồi.

Sông Thu
( 02/07/2026 )


               CẢ NGẪM

Va nơi hỗn tạp bụi người
Chả ai hẹn trước về nơi...nhẹ nằm?
Sần da chai sạn vết xăm
Thấp cao...chua rúa...tiếng tăm bợn gì?

Cầu đa thọ nhục,...hiếm hy
Càng thêm nhầu nhĩ thị phi nhiễu vời?
Bán ,mua, thua ,được, lỗ, hời
Tối ngày mắt rã khôn rời sạp buôn?

Vô thường tận lẽ sắc không
Nắng sương phai bợt má hồng gái quê!
Rời xa bả lợi  bùa mê
Nhận ra xiêu đỡ, lệch kê...muộn rồi?

Bọt bèo chót lưỡi đầu môi
Miệng đời khó lượng đành ngồi giả thinh?
Bóng theo chẳng chịu xa hình
Mộng hoang chờ kiếp lai sinh tái hồi?!

                                 Nguyễn Huy Khôi
                                        03-7-2026











Hai viên sỏi


 Ngày xưa, trong một ngôi làng, có ông nông dân nghèo đã đến ngày phải trả cho lão già kia xấu xí một số tiền rất lớn. Ông nông dân có cô con gái rất xinh đẹp, hợp nhãn lão già chủ nợ, nên lão muốn thương lượng với cha cô gái.

Lão nói sẽ xóa sạch nợ cho ông nông dân nếu ông gả con gái cho lão. Hai cha con nghe thế thì hoảng sợ. Lão già chủ nợ liền đưa ra ý kiến là hãy để cho trò may rủi định đoạt số phận. Lão nói với hai cha con rằng lão sẽ đặt vào túi tiền rỗng hai viên sỏi: một trắng và một đen. Và cô gái sẽ bốc để lấy một trong hai viên sỏi ra khỏi túi.


1) Nếu bốc trúng viên đen, cô phải làm vợ lão và nợ của cha cô sẽ được xóa sạch.
2) Nếu bốc phải viên trắng, cô sẽ không làm vợ lão và nợ của cha cô cũng được xóa sạch luôn.
3) Nếu cô từ chối không bốc thăm, cha cô sẽ bị cầm tù.


Họ nói chuyện này với nhau trước cửa nhà ông nông dân. Trên mặt đất ngay tại đó, có đầy sỏi. Lúc còn đang nói, lão già xấu xí cúi xuống, nhặt hai hòn sỏi. Khi lão nhặt, cô gái tinh mắt để ý, thấy lão lượm hai viên sỏi đen bỏ vào túi. Nhưng cô không nói gì. Rồi lão già chủ nợ yêu cầu cô gái cho tay vào túi để bốc thăm.
Hãy thử hình dung một chút, bạn sẽ làm gì nếu có mặt ở đó. Bạn sẽ khuyên cô gái điều gì ?


Nếu phân tích kỹ, chúng ta sẽ thấy ba điều:
1) Cô gái phải từ chối bốc thăm.
2) Cô gái phải lôi hai viên sỏi đen ra khỏi túi để chứng tỏ rằng lão già đã ăn gian.
3) Cô gái phải bốc ra một viên sỏi đen và hy sinh, chịu lấy lão già để cho cha mình khỏi cảnh tù tội.


Xin hãy suy nghĩ vài giây lát về ba tình huống này.
Câu chuyện có mục đích cho bạn thấy sự khác biệt giữa tư duy logic (luận lý) và tư duy gọi là “ngoài lề”. Cô gái không thể giải quyết vấn đề cho công minh theo tư duy logic truyền thống. Hãy nghĩ đến hậu quả của mỗi lựa chọn. Vậy bạn sẽ làm gì? 


Còn đây là điều cô gái đã làm:
Cô cho tay vào túi, bốc ra một viên sỏi. Nhưng cô lóng cóng, đánh rơi nó xuống đất, mà chẳng ai thấy kịp. Viên sỏi rơi, nằm lẫn lộn với vô số viên khác trên mặt đất. Cô bèn la lên: “Ôi, tôi thật vụng về! Nhưng không sao! Tôi lấy viên sỏi còn lại ra thì mọi người sẽ thấy ngay là tôi đã bốc trúng viên nào trước thôi mà!”
Vì viên còn lại mầu đen, viên đầu tiên đã bốc thăm chỉ có thể là trắng. Và, vì lão già chủ nợ không dám thú nhận sự gian manh của mình, cô gái đã khiến tình huống, dường như vô vọng cho mình, trở thành kết cục rất có lợi, cứu được cả hai cha-con.


Bài học của câu chuyện này:
Mọi vấn đề phức tạp đều có thể giải quyết thỏa đáng. Chỉ cần chúng ta biết thoát ra khỏi lối suy nghĩ thông thường .. 


Hoa Huỳnh chuyển 

 


Ngày 4 Tháng 7

 mời Xem : Thơ XH: LỄ ĐỘC LẬP HOA Kỳ (mùng 4 tháng 7