Chủ Nhật, 3 tháng 3, 2019

Thơ Mời Hoạ : THẮM NGHĨA TÌNH THƠ (Mai Thắng và Các Thi Hửu


THẮM NGHĨA TÌNH THƠ

Đã hẹn em rồi khó bỏ thơ
Đường xa thử nghiệm chút ơ thờ
Tim còn khẽ đập nuôi nguồn thở
Máu vẫn xuôi về tải điệu mơ
Dẫu biết căn phần không thể chọn
Thì mong trực giác chẳng ngây đờ
Buồn vui dấn trải cùng dân tộc
Mẫn cán se đều dệt mảnh tơ.
Mai Thắng – 190301
THẮM NGHĨA TÌNH THƠ
Họa vui nương vận

Hẹn rồi còn khéo thả theo thơ
Cho bậu ngày đêm cứ thẩn thờ
Muốn rõ cái tâm người đã hứa
Mong nhìn chân tướng bạn đang mơ
Ngay tình hoặc dối làm như thật
Dẻo sức hay gian gỉa bộ dờ
Vậy Thắng có ngon,nào ấy tiếp,
Chung lòng hẳn sẽ kết duyên tơ ?

Thái Huy,2/28/2019

Hoạ với Mai Thắng đây,

DUYÊN THƠ


Duyên tình đã lở với nàng thơ
Lựa chữ, gieo vần, mãi thẫn thờ
Ngày bận đối câu, không nhớ bữa
Đêm nằm say giấc, vẫn còn mơ
Ý hay bắt chợt lòng hồ hởi
Câu hoạ chưa xong dạ đẫn đờ
Thân hữu bốn phương, meo với chát
Già nua tuổi tác, tưởng còn tơ…
              Thanh Trương

KIẾP TẦM...

Cho dù bận rộn vẫn ghiền thơ!
Khắc khoải từng đêm dạ thẫn thờ!
Nghĩ Trắc vần sai lòng cả thẹn
Gieo Bằng chữ lạc bút vừa mơ
Nhiều khi vào bếp canh mằn mặn                 
Lắm bữa soi gương sắc đẫn đờ
Khung cửi muôn màu ta gắng dệt
Như tằm trọn kiếp mãi ươm tơ!
Như Thu


XÚC CẢM VẦN THƠ (Bài 1)

Đọc Xuôi:
Vui buồn nỗi xúc cảm vần thơ,
Bút ngọc… đau lời kết thẫn thờ.
Vùi dập tiếng chê đời ấp mộng,
Ghét ghen người bảo chúng hoài mơ.
Cười ganh lắm nợ tình xao xuyến,
Ngẫm ngán nhiều duyên phận đẫn đờ.
Ơi thế nhân văn dùng tải đạo …
Khơi nguồn mạch sống đẹp lòng tơ !
Đọc Ngược:
Tơ lòng đẹp sống mạch nguồn khơi,
Đạo tải dùng văn nhân thế ơi.
Đờ đẫn phận duyên nhiều ngán ngẫm,
Xuyến xao tình nợ lắm ganh cười.
Mơ hoài… chúng bảo người ghen ghét,
Mộng ấp… đời chê tiếng dập vùi.
Thờ thẫn kết lời đau… ngọc bút,
Thơ vần cảm xúc nỗi buồn vui !
             Liêu Xuyên

XÚC CẢM VẦN THƠ (Bài 2)

Đọc Xuôi:
Vui buồn nỗi xúc cảm vần thơ,
Bút ngọc lời vương kiếp thẫn thờ.
Tươi thắm tiếng đời luôn ấp mộng,
Luyến lưu nhân thế mãi hoài mơ.
Cười yêu lắm nợ tình xao xuyến,
Khoái thích nhiều duyên phận đẫn đờ.
Ơi hỡi đó văn dùng tải đạo…
Khơi nguồn mạch sống đẹp lòng tơ !

Đọc Ngược:
Tơ lòng đẹp sống mạch nguồn khơi,
Đạo tải dùng văn đó hỡi ơi.
Đờ đẫn phận duyên nhiều thích khoái,
Xuyến xao tình nợ lắm yêu cười.
Mơ hoài mãi thế nhân lưu luyên,
Mộng ấp luôn đời tiếng thắm tươi.
Thờ thẫn kiếp vương lời ngọc bút…
Thơ vần cảm xúc nỗi buồn vui !

             Liêu xuyên

HỌA CÙNG MAI THẮNG
VUI HỌA XƯỚNG
Duyên tình  xướng họa gửi bài thơ
Lẫn thẫn tâm tư thấy thẫn thờ
Viết lách đôi câu dường tựa  mộng
Suy tầm mấy tứ tưởng như mơ
Ham vui cứ vậy cho thêm muốn
Thích thú mãi vầy chớ có đờ
Trải dạ vui buồn cùng bầu bạn
Se đều muôn ý dệt nên tơ
Hương Thềm Mây – GM nguyễn đình Diệm
20.02.2019
  
*  CUỘC TÌNH THƠ
Thân hoạ " Thắm Nghĩa Tình Thơ " 
của Nhà Thơ  MAI THẮNG .
          CMN
Làm sao có thể bỏ quên thơ
Để phải băn khoăn đến thẫn thờ
Đó chính là niềm vui bất tận
Còn thường kêu nỗi nhớ lơ mơ
Mê hồn mỗi lúc nhìn mây nổi
Tỉnh mộng đôi khi ngó nắng đờ 
Ngôn ngữ văn chương, ôi diễm tuyệt 
Tình như kết tóc với se tơ ...
  Hawthorne  1 - 3 - 2019
       CAO MỴ NHÂN 

*  HỌA VẬN : SAO BẠN LẠI SÍNH LÀM THƠ !

1) Thuận Độc :

Vui duyên kết nối được người thơ
Nhả ngọc phun châu, thú thẩn thờ
Vùi lửa tro đi mà dệt mộng
Giận hờn ghen ghét lại nằm mơ
Trui rèn đức hạnh rồi ân ái
Học hỏi nên người hết đẫn đờ
Ơi bạn đành sao đi lạc hướng
Khơi ngàn suối lạnh mát lòng tơ
MXT
2) Nghịch Độc :

Tơ lòng mát lạnh suối ngàn khơi
Hướng lạc, đi sao đành bạn ơi
Đờ đẫn hết, người nên học hỏi
Ái ân rồi, hạnh đức rèn trui
Mơ nằm lại ghét ghen hờn giận
Mộng dệt mà đi, tro lửa vùi
Thờ thẫn thú, châu phun ngọc nhả
Thơ người được nối kết duyên vui...(!)
Mai Xuân Thanh

* DỆT TƠ

Bấy chầy đắm đuối với nàng thơ
Ngơ ngẩn nhiều khi đến thẫn thờ
Gắng sức tìm câu tròn tưạ mộng
Bền gan kiếm vận đẹp như mơ
Mong chờ mỗi phút xây xong kén
Ngóng đợi từng giây nhả hết tơ
Nhìn lụa em hong trong nắng mới
Thương yêu rộn rã khiến hồn đờ...

Thanh Hoà


* TẰM VÀ NHỆN

Lang thang lên mạng gặp bài thơ!
Lơ đãng đôi hôm thấy thẩn thờ
Tiếp nhận tám hàng sinh biển mộng
Hồi âm năm vận hoá trời mơ
Xem ra bút viết tay còn muốn
Nghĩ lại đèn chong mắt đã đờ
Tằm vẫn đam mê say nhả kén
Nhện nầy cố gắng - gọi đan tơ!
 Trương Văn Luỹ

   BẠN TÔI XƯỚNG HỌA
Tôi bạn đường thi xướng họa thơ
Thú vui tao nhã mãi tôn thờ.
Chung đề gửi gắm niềm tâm sự
Chung điệu giãi bày ý ước mơ.
Tứ đẹp nhâm nhi mà háo hức
Từ hay nhấm nháp đến ngây đờ.
Vững niêm chắc đối tình câu chữ
Rút ruột thân tằm quý mối tơ .
Trần Như Tùng

* DUYÊN THƠ

Đa tình thả tứ ghẹo nàng thơ
Ước vọng mùa xuân chẳng thẩn thờ
Trãi cánh Đường thi hòa suối mộng
Vào vườn Quý hữu thỏa niềm mơ
Dù rằng nụ nở hoa chưa thắm
Dẫu đã vần khai bút mãi đờ
Trọn kiếp như  tằm vui mãn nguyện
Duyên trời rạng rỡ kết duyên tơ.

Đức Hạnh

02 03 2019

* THI THÚ

Tuổi già vui thú chuyện làm thơ
Chữ nghĩa mê say, dạ thẫn thờ
Ấy lạ nhiều khi, bay với gió
Ôi chà lắm lúc sống trong mơ
Dưng lời cảm thán, lòng đâm dại
Ác cái vần gieo , bút hóa …đờ
Ngẫu hứng hoàng hôn ngâm mấy tứ…
Chiều vàng rơi nhẹ, nhẹ như tơ
CAO BỒI GIÀ
2-03-2019

* THƠ BẦU BẠN
Bao năm lòng vẫn nhớ vần thơ
Nhớ tợ tình em đến thẫn thờ
Nhớ lúc nhâm nhi trà dưới nguyệt
Nhớ khi nhấm nháp rượu trong mơ 
Suy đi có lúc lòng hưng phấn ! 
Nghĩ lại đôi khi trí cứng đờ !
Vẫn nhớ ngày thơ thường động đậy 
Bây giờ héo úa vẫn vương tơ

M.Đ


BÀI HỌA CỦA THY LỆ TRANG

* XA MỐI DUYÊN THƠ

Từ lâu biết bác bỏ nàng thơ
Nhưng đáy  hồn kia cứ thẫn thờ
Câu chửa thành câu còn mãi nhớ
Mộng chưa tròn mộng vẫn hoài mơ
Tằm xa, khung lạnh đau lòng kén
Phím lỡ, đêm dài tiếc tiếng tơ
Tuổi hạc, xin người quên tất cả...
Buồn chi cho mắt lão thêm đờ !
Thy Lệ Trang

Sự Tử Tế Đầy Khúc Mắc - Miriam Toews ♦ Chuyển ngữ: Hoàng Chính (TC.Da Màu )

Lời người dịch – Miriam Toews sinh năm 1964 tại Manitoba, Canada. Là tác giả của A Complicated Kindness, The Flying Troutmans, Irma Voth and Silent Light, All My Puny Sorrows, Women Talking. Bản dịch Việt ngữ trong số báo này trích từ Chương 23 tiểu thuyết A Complicated Kindness, một tác phẩm đoạt nhiều giải thưởng văn chương, trong đó có Governor General’s Award (2004), CBC Libris Fiction Award, CBC’s Canada Reads. A Complicated Kindness lấy bối cảnh một thị trấn có tên East Village, với nhân vật nữ 16 tuổi Nomi Nickel sống với ông bố Ray Nickel, một tín đồ ngoan đạo của cộng đoàn giáo xứ địa phương. Mang những đặc tính chung của một thiếu nữ 16, Nomi xung khắc khá thường xuyên với giới chức thẩm quyền trong họ đạo, nhất là mục sư Hans Rosenfeldt. Sau khi chị ruột của Nomi bỏ xứ đi sống với bạn trai, và mẹ cô cũng biến mất một cách bí mật, Nomi quyết định ở lại với cha mình. 

Họ trục xuất mẹ tôi. Họ tống cổ bà đi. Chữ chính xác là rút phép thông công. Mẹ con bị rút phép thông công, ba tôi bảo thế.
Tôi nói, À. Rồi gật đầu. Chuyện ấy trước đây tôi cũng có nghe.
Đại khái vậy, ba tôi nói. Dân thị trấn sẽ phải tụ tập ở sân nhà thờ và đoạn giao với mẹ tôi theo cách đặc biệt riêng của họ. Có nhiều cách khác nhau. Thường nhất là không đếm xỉa gì đến mẹ tôi nữa.
Ông To Mồm (1) và các vị bô lão cùng với các vị trợ tế và dân thường họp với nhau không đầy bảy hay tám phút trước khi quyết định dứt điểm Trudie – tên của mẹ tôi.
Tôi không biết mẹ tôi cảm thấy thế nào về chuyện ấy. Tôi chẳng bao giờ có cơ hội hỏi bà. Trong đầu tôi còn hình ảnh mơ hồ của mẹ ngồi ở cạnh giường, nhìn tôi. Tôi nhớ mẹ đặt tay lên cánh tay tôi, mẹ mặc áo len cổ lọ màu đen và chăm chú nhìn tôi. Tôi nghĩ mẹ cười cũng nụ cười rất thật mà chị tôi đã cười trước khi bỏ nhà ra đi. Một nụ cười đáng sợ. Nụ cười nói lên rằng chẳng còn thứ gì để mất nữa. Rằng mình được tự do, theo cái cách nói của Janis Joplin (2). Tôi nhìn mẹ đăm đăm vài giây đồng hồ nhưng trời tối và tôi không biết mẹ có nhận ra không. Mẹ vuốt ve cánh tay tôi, chầm chậm, và tôi nghe tiếng mẹ khóc tỉ tê, tôi vùi mặt vào chiếc gối bởi tôi không muốn nghe mẹ khóc. Rồi tôi cảm thấy bàn tay mẹ đặt lên đầu tôi, tôi biết sau đó mẹ đóng cửa nhẹ nhàng rồi bỏ đi.
Lúc đó tôi đâu biết mẹ đi luôn. Buổi sáng ba tôi đứng giữa phòng khách, nhìn qua khung cửa sổ thênh thang, ra xa lộ, và suốt ngày ba tôi thừ người ra. Ba không nói chuyện, không ăn uống. Ông chỉ đứng thừ ra đó, trong bộ đồ vét màu đen với nơ cổ, với mọi thứ chỉnh tề, hai tay đút vào túi, lắc những đồng xu. Suốt ngày chỉ có một âm thanh ấy, âm thanh của những đồng xu lanh canh chạm vào nhau.
Tôi biết sau khi mẹ tôi ra đi những cơn say của bà ngoại tôi trở nên tồi tệ hơn. Bà tự bịa ra những chuyện hoang đường. Ba tôi bảo bà kể có lần bà bị chôn vài ngày trong bê-tông nhưng đã xoay sở để sống sót. Bà nói khi Ông To Mồm chào đời bà vui không kể siết. Nó là thằng bé xinh đẹp nhất, bà nói, nhưng chuyện gì nó cũng hiểu theo nghĩa đen. Tôi chẳng thể nào bông đùa với nó được.
Ừ thì, ba tôi ậm ừ. Vậy thôi, chứ ba tôi biết nói gì hơn bây giờ? Tôi thực tâm tin ba tôi không ghét Ông To Mồm. Thày giáo Quiring của tôi bảo ý thức hệ – chứ không phải cá nhân – là thứ gây xáo trộn cho nhân loại. Ông To Mồm chẳng có thể làm gì khác hơn ngoài việc tống cổ em gái mình đi? Thật là ấm ớ hết chỗ nói.
Rồi một ngày nọ, khoảng một hai tháng gì đó sau khi mẹ tôi bỏ đi, tôi đi lòng vòng khu thị tứ, bắt gặp bà Klippenstein ngồi trong xe lăn trước nhà dưỡng lão Rest Haven, hai chân giấu trong chăn và cái mũ chỏm len màu đỏ trên đầu. Tôi hỏi bà đến thăm ai đấy, bà bảo không, bây giờ bà ở đây luôn rồi, cuối cùng các con của bà đã thắng trong vụ thưa gửi giằng co.
Tôi nhớ mẹ tôi vẫn chạy cuống quýt trong nhà, sửa soạn đến chăm sóc cho bà Klippenstein. Hầu như cứ cách một ngày, sau bữa tối là mẹ lại tíu tít quăng bông băng, băng keo thuốc, thuốc mỡ vào túi, vỗ tay nói, Nào, tôi đi đây! Chút nữa gặp lại! Bà Klippenstein vào nhà dưỡng lão và không còn sống lẻ loi trong nhà bà ta để cần người săn sóc nữa mà mẹ tôi vẫn đi đâu thế nhỉ?
Bà ở đây bao lâu rồi? Tôi hỏi bà Klippenstein. Bà lắc đầu. Rồi bà nắm lấy khung sắt của chiếc xe lăn và nhìn đăm đăm vào chốn xa xăm.
Xin hãy cất con về, lạy Chúa, cho con thành con người mới, bà nói. Tôi hỏi đi hỏi lại bà cũng nói giống hệt như thế. Xin hãy cất con về, cho con thành con người mới. Lạy Chúa, hãy đón nhận con, biến con thành con người mới.
Sau cùng tôi đành bỏ đi.
Mẹ tôi ra đi. Ba tôi và tôi lẻ loi. Chúng tôi cố gắng sống – bạn hiểu ý tôi mà, chúng tôi ăn, chúng tôi ngủ, ba đi làm, tôi đi học. Tôi bắt đầu lo việc giặt giũ áo quần. Xếp theo màu, chia thành nhiều lô nhỏ, giặt, sấy khô, gấp lại, và cất đi. Tôi quyết định để một số đồ của ba vào ngăn tủ của mẹ, bí tất, đồ lót và khăn tay. Vậy nên việc đầu tiên tôi làm là lấy đồ trong ngăn tủ của mẹ ra trong đó có sổ thông hành với hình mẹ, bức hình mà mẹ cho là mắt mẹ màu hạt dẻ, và lá thư của thày giáo Quiring.
Trên đường từ viện bảo tàng về nhà tôi nhìn xăm xoi vào mọi căn nhà. Tôi chạy băng qua những vòi nước ria. Lũ chó sủa vang. Tôi ngồi xuống bờ đường bên ngoài tiệm Vinny’s Pizza, vẫy tay với Bert mỗi lần anh lái xe qua như thể đó là lần đầu tiên, như thể anh là bạn thân thiết nhất của tôi và như thể đã hai năm trời hai đứa không gặp nhau. Về tới nhà tôi thấy ba tôi ngủ ngồi trên chiếc ghế ngoài sân, cuốn album hình đặt trên lòng. Tôi vào ga-ra, đề máy xe để xem đồng hồ cây số. Ba đã lái xe gần ba trăm dặm từ lúc tan học khi tôi đóng sập cửa. Tôi trở ra chỗ chiếc ghế, lấy tập album hình đem vào phòng ông, cất vào ngăn kéo cao nhất trong tủ đầu giường ông. Tôi lấy cái chăn quấn quanh chân ông và gỡ cặp mắt kính của ông ra đem vào nhà đặt lên bàn ăn. Một mảnh giấy nhỏ ghi: Con biết Samuel Champlain là ai rồi. Một câu hỏi nữa đây, tôi viết. Tại sao mẹ không cho con đi với mẹ? Tôi nâng cặp mắt kính lên ánh đèn nhà bếp, hà hơi lên kính và kéo gấu áo chùi rồi lại đặt nó xuống bàn. Tôi đổ một ít sà bông vào máy rửa chén, mở cho máy chạy rồi vào giường.
Một trận bão quá trời lớn hồi đêm làm những lỗ bịt miệng cống bật lên như nút chai sâm-banh, ba tôi kể. Ba mới nói nút chai sâm-banh, tôi nhắc. Tôi nghĩ sâm-banh nằm trong danh sách những thứ không được nhắc tới của ba bởi chúng gợi lên cái ý tưởng hưởng lạc. Một nắp bịt ống cống xuyên thủng cửa kính trưng bày của tiệm bánh Darnell làm chảy một dòng sông màu hồng những thạch và bột. Một chiếc bánh cưới nằm bẹp úp bên lề đường. Cối xay gió bị sét đánh và một cánh quạt khổng lồ bắt lửa bốc cháy rồi bay vào bầu trời đêm. Bầy thú trong viện bảo tàng lên cơn rồ. Ba tôi thấy hết mọi thứ. Ông thức dậy vào khoảng ba giờ sáng trong chiếc ghế ướt sũng nước mưa, và ông thức luôn, lái xe suốt đêm vòng quanh thị trấn xem cảnh vật tan hoang và bốc cháy.
Con muốn nói là, có gì thú vị đâu nào? Tôi hỏi ông.
Ông nhìn tôi như thể ông đã gặp tôi ở nơi nào đó, nhưng ở đâu mới được chứ?
Tôi ngủ suốt và nằm mơ thấy mình có một chùm lông ngực sum suê.
Thức giấc tôi thấy ba ngồi ghé một bên mông lên cạnh giường tôi. Hai tay khoanh lại, chân vắt chéo nhau và mắt chăm chú nhìn nền nhà.
Ô, con thức rồi, ông nói.
Ba làm gì ở đây? tôi hỏi.
Ba muốn nói vài điều, ông nói.
Thì nói đi, tôi nói, và ba kể về cơn bão. Tôi lắng nghe và gật đầu, rồi ba bảo đừng quá ngạc nhiên nếu sự việc hơi khác một tí khi con thức dậy. Rồi ông bỏ ra ngoài. Tôi nấn ná một chút rồi ngồi dậy và bước ra phòng khách để thấy chiếc ghế dài, chiếc ghế đơn và bàn tiếp khách không còn ở đó nữa. Tôi đi ra hành lang và thấy đôi giầy ngày Thứ Năm của ba có gài những tấm cạc nhỏ nhắc nhở những việc cần làm ngày hôm sau. Tôi nhặt một miếng lên đọc: Phát triển đường hướng mới cho đời sống. Thứ Sáu hẳn nhiên là những ngày lớn lao của ba. Điện thoại reo, tôi cầm lên, ba tôi ở đầu dây, ông bảo hãy thử cố gắng đi học xem sao. Ông nói ông biết điều đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi và ông không la mắng hay rầy rà gì tôi nhưng lớp mười hai là thứ gì đó mà tôi cần cho tương lai.
Tương lai, tôi nghĩ, thật là hai chữ khôi hài.
Tôi nói ô-kê. Con sẽ làm. Tôi hỏi ba sao ba lại tống hết đồ đạc đi như thế, ông nói ông thích những khoảng trống bởi mình có thể hình dung thứ gì sẽ trám vào những chỗ trống ấy một ngày nào đó.
Chúng tôi im lặng một lúc lâu, thật lâu.
Rồi tôi bảo ông là tôi sẽ không đi đâu hết. Tôi sẽ không bao giờ bỏ ông. Và ông nói, Ừ thì… Và không nói gì thêm nữa.
Nút chai sâm-banh, hở? Tôi nói. Ông nói bão kinh hoàng lắm kìa. Rồi ông bảo ông có buổi họp ở thư viện sau giờ học, tôi bảo tôi sẽ nấu một bữa ăn tuyệt ngon, sẵn sàng khi ông về và buổi tối hai cha con sẽ coi ti-vi với nhau sau đó ra phố mua cà rem ăn. Rồi chúng tôi chào tạm biệt.
Tôi nhìn xuống bàn bắt gặp mẩu giấy của ba. Ông trả lời câu hỏi của tôi, tạm xem là như thế đi. Mẹ không dẫn con theo vì lúc mẹ đi thì con đang ngủ.
Thì ra thế. Thiệt tình. Tôi đoán ý ba muốn nói là vì tôi đã không còn tin ở hỏa ngục nữa và khi ngủ tôi không còn bị ác mộng. Chắc vậy. Cũng khó nói. Tôi nghĩ tôi biết còn phần khác của câu trả lời, đó là mẹ biết ba cần tôi nhiều hơn là mẹ cần tôi. Tôi cam đoan mẹ bỏ thị trấn mà đi là vì nghĩ đến ba. Ba sẽ khổ tâm đến chết được khi phải chọn lựa giữa mẹ và Giáo Hội. Quyết định duy nhất mà ba đã từng chọn lựa mà không cần hỏi ý mẹ là mặc bộ vét và đeo cà vạt hàng ngày trong đời ông. Làm sao ông có thể đứng dậy và lăng mạ, trước công chúng, người đàn bà ông yêu hơn bất cứ thứ gì trên cõi sống này. Và làm sao ông có thể quay lưng lại với Giáo Hội, thứ mà một ngày nào đó, có thể tha thứ cho vợ ông và bảo đảm cho hai người một nơi chốn cạnh nhau, vĩnh cửu, trên thiên đàng. Ông bị vướng ở đoạn giữa một câu chuyện với đoạn kết không có hậu.
Ông mắc cùng một chứng bệnh như tôi.



(1)
The Mouth: biệt danh nhân vật dùng để chỉ ông Mục Sư.

(2) Janis Lyn Joplin: ca sĩ kiêm nhạc sĩ nhạc Rock, người Mỹ. 

Thứ Bảy, 2 tháng 3, 2019

Hiểu Lầm

Hoa Huỳnh chuyển )

Mừng Sinh Nhật Mai Xuân Thanh ( 02/03 )


HAPPY  BIRTHDAY 
( 03/02 ) - ( Ngày 02 tháng 03 )

Sinh nhật của ai dọn cổ này
Người ta hạnh phúc quá ghen thay (!)
Đô la một cuộn, hoa tươi đấy
Rượu quý đôi chai khách khứa đầy
Phú túc thượng lưu không dám sánh
 Giàu sang tột đỉnh có đâu tày
Tháng ba sinh nhật ngày hai đó
Cô bác bà con cũng chắng hay...(!)

MAI XUÂN THANH
Ngày 28/02/2019

*    MỪNG SINH NHÂT
Mai Xuân Thanh

Sinh nhật Xuân Thanh Hai Tháng Ba
Xem qua phong cách quả chưa gìa
Vẫn dai ra phết dai cùng tận
Cũng dẻo ghê nha dẻo tối đa
Chớp cái phóng bài lên mạng quậy
Nghe bong có mặt diễn- đàn ca
Xin mừng bạn nhé luôn vui khỏe
Sinh nhật Xuân Thanh Hai Tháng Ba.

Thái Huy,
28/2/2019


 Chúc mừng SINH NHẬT bạn MAI XUÂN THANH, sanh năm Đinh Hợi 1947, năm nay 72 tuổi Tây, 73 tuổi Ta vào ngày 2 tháng 3 tới đây. Xin CHÚC MỪNG Bạn !


 *    MỪNG SINH NHẬT MXT

Nhị nhật ngày sinh, tháng lại... Tam,
Tuổi ta vừa đúng bảy mươi ... tam.
Đầy nhà con cháu đàn rồi đống,
Khắp chốn bn bè tứ lại... tam. *
Tinh thần minh mẫn luôn xông xáo,
Xướng họa chuyên cần sẵn nhị... tam.
Trẻ trung đủ sức cơm rồi... phở...
Ngũ thập niên tiền nhị thập... tam !**

                                  Đỗ Chiêu Đức

*   Thành ngữ Tục ngữ tiếng Việt :

        - Con đàn cháu đống : Chỉ Con cháu thật nhiều.
        - Trà tam tửu tứ : Chỉ chung bạn bè : Nhậu thì 4 người, còn ngồi nhâm nhi thưởng trà thì 3 người.

** Hai câu thơ chữ Hán trong bài Hát nói "Tuổi già cưới vợ hầu" của Nguyễn Công Trứ :

          Tân nương dục vấn lang niên kỷ,    新娘欲問郎年紀,
          Ngũ thập niêu tiền nhị thập tam.   五十年前二十三. 
Có nghĩa :
               Nếu cô dâu muốn hỏi chàng rể bao nhiêu tuổi, thì xin thưa rằng...
               Năm mươi năm trước mới có hai mươi ba tuổi mà thôi !

            Inline image  Inline image
Anh MAI XUÂN THANH và Thầy MAI LỘC hội ngộ ở sea-food Thuận Thành năm 2016
    * THƠ HỌA MỪNG SINH NHẬT

Ngày hai sắp tới tháng ba này
Sinh nhật anh Thanh ấm cúng thay
Bè bạn gần xa quà chẳng thiếu
Đường thi sớm tối chữ thêm đầy
Tặng vàng biếu bạc muôn người sánh
Gởi thiệp chúc thơ mấy kẻ tày?
Qua mạng điện thư treo bài xướng
Năm châu bốn biển thảy đều hay.
Lý Đức Quỳnh
   1/3/2019

 *   THÁNG BA HOA NỞ 
Mến hoạ " Happy Birthday March  O2 " 
của Nhà Thơ MAI XUÂN THANH. 
Thay lời Chúc Mừng Vui Vẻ Hạnh Phúc nhé. 
               CMN
Bạn hữu mọi nơi biết chuyện này 
Đại mừng sinh nhật rộn ràng thay
Vào ra con cháu tưng bừng chúc
Lui tới vườn thơ thích thú đầy
Lãng, Lãm thi đàn văn vẻ lạ
Cao, Long phú hội ngữ ngôn tày
Tháng ba hoa nở mùa phong cách 
Ta cũng như người tuế nguyệt hay ...
   Hawthorne  1 - 3 - 2019
         CAO MỴ NHÂN

* LĐM XIN CÓ BÀI HỌA 
MỪNG SANH NHẬT
Mừng Bác sanh ra ở chốn này
Chan hòa chung sống thiệt vui thay
Tâm từ gìn giữ thường ăm ắp
Độ lượng chăm nom cứ mãi đầy
Gặp lúc cơ hàn lòng chẳng nản
Cầm khi khốn khổ dạ không tày
Giao lưu xướng họa tinh thi hữu
Góp bút dâng người dẫu dở hay
Như Thị
    *  MỪNG SN Mai Xuân Thanh 
Ai đã bầy ra lễ hội này ?
Bên nhà Sinh Nhật mới vui thay !
Nhập gia tuỳ tục sao đừng thiếu
Cắt bánh trưng hoa liệu phải đầy 
Văn đáng siêu phàm không kẻ sánh
Thơ ngang cự phách chẳng ai tầy
Ngày mai *xin viết lời thăm hỏi
Chúc bác bình an, vạn sự hay
*mùng hai tháng ba tây,hôm nay là mùng một
Thanh Hoà 

 *   MỪNG ANH


Ngày xuân vuốt tóc, tóc tam tam*
Từ thuở biết đời, nữ thập tam…
Thơ thẩn nào thua ngài Lý Bạch
Văn xuôi theo gót cụ Tường Tam
Một năm tính đủ mười hai tháng
Riêng một mình ta xí nguyệt tam
Những tưởng tàn hơi thôi tí toáy
Trống dùi tương hợp vẫn tam tam

Lộc Bắc
(1) Rối bù. (2) Dáng rủ dài xuống.

CÁM ƠN BẰNG HỮU
Hai bạn Thái Huy, Chiêu Đức "tình"  (1)
Thơ mừng sinh nhật thật là nhanh
Nụ cười thú vị ngàn thân ái
Lời nói hay ho vạn tốt lành
Xuất khẩu Đường Thi nghe trác tuyệt
Vung tay bát cú thấy tinh anh
Cám ơn bằng hữu Vườn Thơ Thẩn
Nhả ngọc phun châu chúc "thọ" mình...(!)



MAI XUÂN THANH
(1) Tình : tình anh em bằng hữu chúng ta

Thứ Sáu, 1 tháng 3, 2019

CAFE NGỘ (26/2/2019 )

 


Cafe NGỘ tăng 2 các bạn ạ!
Đến đây khui quà kết hợp với tên quán . . Tất cả đều nghĩ rằng dường như có sự sắp xếp hoặc sự trùng hợp kỳ lạ! Các bạn đề nghị Kim Trân ghi lại vài câu thơ để nhớ!!!

Trung học Tây Ninh họp mặt về
Rủ nhau ghé quán NGỘ cafe
Kỳ duyên hội tụ nơi thanh tịnh
Phật ngự ao sen nước bốn bề.
Có lẻ Bề Trên định sẵn rồi!
Tám nương háo hức đến vui chơi
Nôn nao quà mở xem trong ấy
Trân trọng ngạc nhiên Phật sáng ngời
Trầm ngâm Đức Phật giải cơn mê
Soi sáng lòng ta một lối về
Tâm tĩnh trí minh thần sáng suốt
Làm theo Phật dạy hướng Từ Bi
Tưng bừng tám ả vui sao
Cafe quán NGỘ tranh nhau mở quà
Cẫm Tú nhanh nhảu khui ra
Tượng Phật Di Lặc Ma Ha ngắm nhìn
Kim Ánh lớn tiếng reo lên
Áo vàng Chú tiể thật hên nhất là. . .
Vì sao bịt mắt-thì ra
Để không thấy cảnh ta bà nhiểu nhương
Thu Mai quà tặng lớn hơn
Bình hoa sắc nét xanh dương đậm đà
Ý gì trong mỗi món quà?
Phải ban Tổ chứcmuốn ta hướng vào
Xuân qua tuổi đã nhạt màu
Tu tâm dưỡng tánh thanh tao đẹp đời
Giữ thân thường lạc ai ơi!
Tinh thần giác ngộ rạng ngời Phật duyên
Kim Trân thân tặng các bạn

 

NGHĨA TÌNH - Thơ Thu Hà

NGHĨA TÌNH
Lần gặp lại nghe nỗi buồn man mác
Tóc bây giờ lác đác điểm hoa râm
Tình thương kia năm tháng vẫn lặng thầm
Thương nhớ quá ôi! trong ngày gặp lại

Nhớ những buổi nắng vàng đua nhau trãi
Bước chân em theo gót chị đi về
Bên quán vắng ly cafê giọt đắng
Chị em mình tâm sự chất đầy tim
Rồi năm tháng như chìm trong quên lãng
Ta xa nhau bỏ lại tháng năm nào
Kỉ niệm đó ngọt ngào bên Tao Ngộ
Chị xa rời em chợt thấy chơi vơi
Bổng hôm nay em chị bước chung đôi
Quay trở lại mái trường xưa năm cũ.
Chị vẫn đấy với nụ cười hiền dịu
Cầm tay nhau nghe nhung nhớ mọi điều
Em nhớ lắm nhớ nhiều về kỉ niệm
Nhớ ngày nào em chị sống chung nhau
Dầu thời gian có phai nhạt tóc nhàu
Em vẫn mãi trong tim hình bóng chị!..
Thu Hà.
(40 năm gặp lại chị HP )

CHUYỆN CƯỜI (HX ST )


1- Nguồn gốc 7-UP:
      ..Nàng Bạch Tuyết một hôm đi vào rừng dạo chơi, mê xem cảnh rừng nên ở lại trong rừng cùng với 7 chú lùn. Hàng ngày, 7 chú lùn đi vào hầm mỏ trong rừng sâu đào quặng, Bạch Tuyết ở nhà nấu nướng giặt giũ... Thấm thoát đã được vài tháng. 
       Một hôm, Bạch Tuyết nổi hứng lên, đòi đi theo các chú lùn chơi, gọi là "thay đổi không khí". Các chú vốn chiều nàng Bạch Tuyết, đồng ý ngay. Tất cả xếp thành hàng một hành quân vào rừng, vừa đi vừa hát "Hey ho.. hey ho.. to take the trouble go..." theo đúng như trong phim. 
       Đang đi, bỗng đâu có một khe suối hiện ra, nước trong veo mát lạnh. Bạch Tuyết thích quá, đòi xuống suối tắm. Bảy chú lùn không yên tâm để Bạch Tuyết lại suối một mình. Nàng đành bảo: "Thế bây giờ các chú quay mặt đi vậy, bao giờ ta tắm xong ta sẽ ném một hòn đá xuống suối "tủm" một phát, thì mấy chú mới được quay lại". Nhớ nghe!
       Các chú lùn vốn thật thà, ngay lập tức xếp thành hàng quay lưng lại phía suối, chú nọ trông chừng chú kia. Bạch Tuyết được một mẻ tắm suối đê tê mê (giống hồi còn ở hoàng cung được tắm bồn mà). Vừa khi nàng tắm xong, đi lên bờ định mặc quần áo thì có một con ếch thấy động nhảy xuống suối. Nghe tiếng"Tủm" một cái! 7 chú lùn quay lại... 
       Thế là từ đó hãng nước ngọt 7-UP ra đời!
2- Bị lừa:
       Một ông 70 tuổi lấy cô vợ 25 tuổi và đi hưởng tuần trăng mật. Đến ngày thứ tư thì cô vợ trông rất phờ phạc vì ông chồng không cho vợ rời nửa bước. Thừa lúc chồng vào nhà tắm, cô vợ lẻn xuống quầy cà phê của khách sạn để thư giãn. Chủ khách sạn hỏi: 
- Sao, hạnh phúc không? 
- Tôi mệt muốn chết đây! Ông ấy đã lừa tôi... 
- ??? 
- Ông ấy nói là đã dành dụm cả mấy chục năm nay, không dám xài phung phí. Tôi cứ tưởng là ông ấy nói về chuyện tiền.
3- Bất lực 300%:
Một cô gái tới phòng mạch của bác sĩ với khuôn mặt rầu rĩ. 
- Bác sĩ xem có thể làm gì giúp em được không? 
- Cô bị làm sao vậy? 
- Dạ, chồng em bị bất lực 300% rồi bác sĩ ạ. 
- Tôi chẳng hiểu cô nói gì cả. 
- Để em giải thích nhé. 100% bất lực đầu tiên thì bác sĩ hiểu là cái gì rồi chứ ạ?. Cái thứ hai là anh ấy bị bỏng lưỡi còn cái 100% ; cuối cùng là anh ấy bị gẫy hết mấy ngón tay...!!!!!!!
4- Con thật thà:
       Cậu bé Johnny hớn hở đón mẹ vừa đi vắng một tuần trở về. "Mẹ biết không? Hôm qua khi con đang chơi trong tủ quần áo ở phòng ngủ của bố mẹ, con thấy bố đi vào phòng cùng với người phụ nữ ở nhà bên. Họ cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta..."
       Người mẹ vội vàng giơ tay lên ngăn cậu bé lại và nói: "Không cần kể thêm từ nào nữa. Hãy chờ đến khi bố về nhà và mẹ muốn con kể chính xác những gì con vừa nói với mẹ".
       Ông bố về nhà, bà vợ liền tuyên bố sẽ bỏ ông ta. "Nhưng tại sao?", ông chồng ngạc nhiên hỏi.
"Kể đi Jonny. Hãy cho bố biết những gì con đã nói với mẹ".
       "Được rồi", Jonny bắt đầu nói:
       "Con đang chơi trong tủ quần áo thì bố lên gác cùng người phụ nữ ở nhà bên. Hai người cởi quần áo, leo lên giường, bố trèo lên người bà ta và họ làm đúng những gì mẹ làm với chú Bob, khi bố đi vắng hè vừa rồi. Tất cả con đã kể xong!”
???????!!!!
5- Tiếng Anh ngoặc ngoẹo:
       Một anh chàng mới học tiếng Anh nhưng rất thích nổ. Anh ta dùng tiếng Anh rất “lưu loát” như sau:
– Hover go for water it pure: Lượn đi cho nước nó trong.
- I want to toilet kiss you: Anh muốn cầu hôn em. 
– Son with no girl: Con với chả cái. 
– Like is afternoon: thích thì chiều
– Tangerine do orange flunk: quýt làm cam chịu.
– Sky down no enemy: Thiên hạ vô địch…
– Nest your father: Tổ cha mày!
– Eat picture: Ăn ảnh.
– Home face road: Nhà mặt phố
– Dad do big: Bố làm to
– No family live: Vô gia cư
– Go dust: Đi bụi. 
– Sugar sugar a Hero man: Đường đường một đấng anh hào.
– Light as pink feather: Nhẹ như lông hồng.
- I want to eat dug looking for noodle: Tôi thích ăn món vịt tìm.
6- Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể:
        Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Có 3 chàng trai đến dự thi:
Chàng A nói: Cháu có tài khoản có một triệu đô.
Chàng B khoe: Cháu có một biệt thự hai triệu đô và tài khoãn ngân hàng vài triệu.
Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Nhưng cũng rán cho chàng thứ ba vào thử.
Chàng C ấp úng một hồi rồi nói:
       - Thưa hai bác, Cháu chả có gì cả, mong hai bác thông cảm cho…..Cháu chỉ duy nhứt có mỗi một đứa con. Nó hiện đang nằm trong bụng của con gái hai bác!
?????!!!!

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...