Thứ Năm, 28 tháng 9, 2017

Thuyền phó tàu Titanic tiết lộ bí mật vĩ đại giấu kín nửa đời người (Từ daikynguyen.com)

Đêm ngày 14/4/1912, một vụ tai nạn kinh hoàng đã xảy ra. Con tàu mang phong hiệu “không thể chìm” có tên Titanic đã đâm sầm vào một tảng băng trôi khổng lồ. Kết quả của vụ va chạm ấy là những con số và nỗi đau mà người ta không bao giờ muốn nhắc lại…
1.514 người đã thiệt mạng trong vụ đắm tàu kinh hoàng năm ấy. Nỗi đau đã khép lại hơn 100 năm, ngày nay, những gì người ta lưu lại về từ khóa “Titanic” có thể là: Vụ đắm tàu, thảm họa nghiêm trọng nhất mọi thời đại hay mối tình lãng mạn của Jack và Rose, cũng có thể là ca khúc bất hủ My heart will go on qua chất giọng cao vút của Celine Dion…
Tuy nhiên, hầu như tất cả đều không nhận ra, đằng sau bức màn đen tối của những nỗi đau và mất mát ấy là một kiệt tác vĩ đại của “Lòng vị tha”.
Charles Letter, khi ấy 38 tuổi, Thuyền phó thứ 2 trên con tàu Titanic, ông là người cuối cùng được kéo lên trên thuyền cứu hộ, cũng là người còn sống sót có chức vị cao nhất trên thuyền lúc đó.
Charles Lightoller, Phó Thuyền trưởng tàu RMS Titanic. (Ảnh: Daily Mirror)
Trở về từ cõi chết, sau rất nhiều năm giấu kín và im lặng, cuối cùng Charles quyết định viết 17 trang hồi ức, kể lại chi tiết vụ tai nạn kinh hoàng mà ông chứng kiến. Từng câu từng chữ của ông chưa bao giờ sống động và dồn dập đến vậy. “Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!”
Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không bao giờ quên được cảnh tượng đêm đó!” (Ảnh: GOVDO)
“Phụ nữ và trẻ em lên trước!”
Khi mệnh lệnh vừa vang lên, nhiều người rời thuyền cứu hộ, họ lặng lẽ bước ra phía sau châm điếu thuốc và hút. Charles không thấy bất kỳ một phụ nữ hay trẻ em có ý định bỏ lại những người đàn ông thân yêu của họ. Tất cả mọi người dường như rất bình tĩnh… trước cái chết… dù đó là một thương nhân nổi tiếng hay người hầu vô danh.
Cảnh người nhạc công say sưa kéo đàn khi tai nạn ập đến trong bộ phim “Titanic” 1997. (Ảnh: Youtube)
Khi chiếc thuyền cứu hộ đầu tiên được đưa xuống mặt nước, Charles đã hỏi một người phụ nữ họ Straw khi ấy đang ở trên boong tàu rằng: “Bà có muốn tôi đưa bà lên thuyền cứu hộ không?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Không, tôi nghĩ vẫn là ở lại trên tàu thì tốt hơn”. Người chồng của bà hỏi: “Tại sao em lại không muốn đi lên thuyền cứu hộ?” Người phụ nữ mỉm cười trả lời: “Không, em vẫn muốn ở bên cạnh anh”. Cũng kể từ đây, Charles không bao giờ còn gặp lại đôi vợ chồng này lần nữa…
 Những khoảnh khắc cuối cùng của Jack và Rose, hai nhân vật chính trong bộ phim “Titanic” năm 1997. (Ảnh: Wallpoop.com)
Astor đệ tứ (John Jacob Astor IV), một nhà kinh doanh, nhà phát minh, nhà văn nổi tiếng và là một trong những người giàu nhất thế giới lúc bấy giờ. Sau khi đưa người vợ mang thai 5 tháng tuổi lên thuyền cứu hộ, một tay dắt chó, tay còn lại châm điếu xì gà rồi hét to về phía chiếc thuyền cứu hộ đang trôi dần về nơi xa: “Anh yêu hai mẹ con”.
Thuyền phó I đã ra mệnh lệnh cho Astor đệ tứ lên thuyền, nhưng ông kiên quyết trả lời rằng: “Tôi thích cách nói cơ bản nhất (bảo vệ phái yếu)!”. Sau đó, ông nhường chỗ của mình cho một người phụ nữ ở khoang hạng 3.
Diễn viên Kenneth More vào vai Charles Lightoller trong bộ phim A night to remember. (Ảnh: Pinterest)
Vài ngày sau, khi bình minh vươn lên trên mặt biển Đại Tây Dương, đội cứu hộ tìm thấy thi thể ông trong tình trạng đầu bị chấn thương nghiêm trọng do đập vào ống khói. Khối tài sản của ông đủ để chế tạo 10 con tàu Titanic, nhưng Astor đệ tứ đã từ chối tất cả. Ông chọn cái chết để bảo vệ người thân yêu của mình, bảo vệ “phụ nữ và trẻ em” và bảo vệ nhân cách của mình.
Ben Guggenheim, một nhà tỷ phú, một nhân vật nổi tiếng trong ngành ngân hàng. Trong giờ phút nguy nan nhất, khi tất cả mọi người đang hối hả và vội vã, ông thản nhiên thay một bộ vest dạ hội sang trọng và tuyên bố: “Tôi phải chết thật trịnh trọng, như một quý ông”.
Trong lời nhắn ông gửi cho vợ viết: “Trên con tàu này, không có bất kỳ một phụ nữ nào vì anh cướp chỗ trên thuyền cứu hộ mà bị bỏ lại trên boong tàu. Anh sẽ không chết giống như một tên khốn, anh sẽ giống như một người đàn ông chân chính”.
Một thủy thủ đề nghị với Strauss, nhà sáng lập công ty bách hóa Macy của Mỹ, cũng là người giàu thứ hai thế giới rằng: “Tôi bảo đảm sẽ không ai phản đối một người già như ngài bước lên thuyền cứu hộ đâu”. Strauss nói: “Tôi sẽ không đi khi những người đàn ông khác còn đang ở lại”. Khi ông cố gắng khuyên giải bà Rosalie vợ của mình lên thuyền cứu hộ thì bà vẫn một mực từ chối. Bà nói: “Bao nhiêu năm qua, anh đi đâu là em theo đến đó, em sẽ cùng anh đi đến bất cứ nơi nào mà anh muốn đi”.
Sau đó, ông choàng lấy cánh tay của bà Rosalie, thong thả bước đến chiếc ghế trên boong tàu, ngồi xuống và chờ đợi giây phút cuối cùng của cuộc đời. Ngày nay, tại Bronx thành phố New York, người ta xây một tượng đài để tưởng niệm vợ chồng ông Strauss, trên đó khắc hàng chữ: “Tình yêu không thể nào nhấn chìm dù có nhiều nước biển hơn nữa”.
Một doanh nhân người Pháp tên Nahuatl đưa hai cậu con trai của mình lên thuyền cứu hộ, nhờ một vài người phụ nữ chăm sóc cho chúng, và mình thì từ chối lên thuyền. Sau khi hai đứa con trai được cứu sống, báo chí khắp nơi trên thế giới đều rầm rộ đăng hình ảnh của hai đứa trẻ này, cho đến khi mẹ của chúng từ hình ảnh nhận ra được chúng.
John Merivale (ở giữa) trong bộ phim A Night to Remember (1958). (Ảnh: Britannica)
Trong giờ phút nguy kịch, Lydepas ôm chặt lấy người chồng mới cưới, không muốn thoát chết một mình. Vì bất đắc dĩ, chồng Lydepas phải đấm cô ngất xỉu, khi cô tỉnh lại thì đã thấy mình trên một chiếc thuyền cứu hộ đang trôi lênh đênh ngoài biển. Về sau, Lydepas cả đời không tái giá, sống độc thân để hoài niệm người chồng đã mất của mình.
Trong buổi họp mặt những người may mắn sống sót tại Lausanne nước Thụy Sĩ, bà Smith kể lại: “Lúc đó hai đứa con của tôi được bế lên thuyền cứu hộ. Vì quá tải nên tôi không thể lên thuyền nữa, một người phụ nữ ngồi trên thuyền cứu hộ khi ấy đã đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, rồi đẩy tôi lên và hét lớn với tôi một câu: ‘Ngồi đi, những đứa trẻ không thể thiếu mẹ!’.” Bà hối tiếc vì lúc đó đã không hỏi tên người phụ nữ đó.
Bức tranh “Phụ nữ và trẻ em lên trước”. (Ảnh: encyclopedia-titanica.org)
Những người thiệt mạng trong vụ tai nạn này còn có tỷ phú Acid, nhà báo nổi tiếng Stead, Thiếu tá pháo binh Bart, kỹ sư Robble nổi tiếng v.v.. Họ nhường chỗ của mình trên thuyền cứu hộ, cho những phụ nữ nông dân không một đồng trên người.
Hơn 50 nhân viên cấp cao trên tàu Titanic, ngoài thuyền phó thứ hai Letter chỉ huy cứu hộ may mắn sống sót, toàn bộ đều hết mình cứu người đến chết trong cương vị của mình.
Khoảng 2h sáng nhân viên điện báo số 1 John Philip nhận được mệnh lệnh bỏ tàu của thuyền trưởng, mọi người tự mình cứu mình, nhưng ông vẫn ngồi trong phòng thông báo, vẫn giữ tư thế phát tín hiệu SOS liên tục cho đến phút cuối cùng.
Khi đuôi tàu bắt đầu chìm, những lời yêu thương vang lên: “I love you! I love you!”. (Ảnh: Google Plus)
Khi đuôi tàu bắt đầu chìm xuống nước, Charles nghe thấy vào khoảnh khắc cuối cùng, khoảnh khắc của sinh ly tử biệt, những lời yêu thương vang lên: I love you! I love you!”
Trong bức màn đêm đen tối nhuốm đẫm đau khổ và chia ly, “tinh thần quý tộc” nổi lên như ngọn đuốc rực sáng, khắc họa nên một tuyệt tác vĩ đại về nhân cách và đạo đức con người. Giáo dục lối sống không chỉ là lý thuyết; mà trong những hoàn cảnh thực tế, những bài học đạo đức ăn sâu vào tâm thức trở thành kim chỉ nam cho hành động của mỗi người.
“Phụ nữ và trẻ em”, những con người yếu đuối cần được tôn trọng và ưu tiên. Những người đàn ông lịch lãm không chỉ là kẻ nói lời hoa mỹ và tử tế trên bàn tiệc; mà ngay cả khi đối diện với thực tế rằng dù ngày mai tất cả đều trở thành vô nghĩa thì bài học về đạo đức và nhân cách hôm nay vẫn cần được thực hành một cách tuyệt đối.
Nhân sinh như cõi mộng, dù cho người đó giàu có bao nhiêu hay nghèo kém cỡ nào, đứng trước sinh tử cũng đều chỉ là một sinh mệnh bé nhỏ. Quan trọng hơn, khi ấy người ta mới thật sự nhận ra điều quan trọng nhất của cuộc đời: Không phải vật chất, không phải quyền danh càng không phải nhận lại điều gì cho mình mà là cho người khác, là “vị tha”.
“Vị tha” là hàm chứa một sức mạnh vô tỉ, đã biến những con người xấu số trong cơn “bão biển” kinh hoàng năm ấy trở thành biểu tượng vĩ đại của tấm lòng thiện lương cao cả.

Hồng Tâm

Thứ Tư, 27 tháng 9, 2017

TẾT TRUNG THU - Thơ Xướng Họa



LỄ HỘI TRĂNG RẰM

Rằm nay có trống múa lân chơi,
Đám rước, lồng đèn trẻ khắp nơi
Bánh ú, ngôi sao, đèn cá chép
"Kéo quân", trái bí điểm tô đời
Ông bà cháu chắt mang đồ mới
Cha mẹ con em diện tuyệt vời
Ca nhạc vang lên vui biết mấy,
Rộn ràng nhảy nhót khỏe xin mời

Trung thu thích quá chị Hằng ơi,
Lũ trẻ nhà tôi nhảy nhót cười.
Đêm hội Trăng Rằm đi tổ chức,
Lồng đèn, ông địa múa lân chơi.
Phụ huynh góp sức lo làm bánh,
Anh chị mua quà hiến tặng mời.
Ái hữu đồng môn yêu mến trẻ
Nhi đồng đón Tết rất nhiều nơi...

HỌA VẬN :

     Lễ Hội Trăng Rằm

Lễ hội Trăng rằm trẻ thích chơi,
Phố phường náo nhiệt rộn nơi nơi.
Lồng đèn tháng tám treo cùng khắp,
Bánh mứt Trung Thu "xực" đã đời.
Lân múa đón trăng vang mọi nẽo, 
Trẻ reo mừng tết vút cao vời.
Nào ai có muốn vui cùng bé,
Xin hãy đến đây sẽ được mời !

Xin cứ đến đây ới bạn ơi !
Ngắm trăng cùng hát hãy cùng cười.
Chị Hằng trang điểm theo mây xuống
Chú Cuội hóa thân lại đến chơi.
Thỏ ngọc cây đa đều hiện diện,
Thiềm thừ cành quế cũng xin mời.
Mỗi năm mỗi độ đoàn viên lại,
Vui Tết Trung Thu khắp mọi nơi !

                                Đỗ Chiêu Đức

TẾT TRUNG THU

Tết Trung Thu, lễ hội trăng rằm
Nao nức trẻ thơ nhớ mỗi năm
Tiếng trống đoàn lân đi rộn rã
Hồi chuông, ông địa, vọng dư âm


Thanh niên hăng hái chơi đèn chiếu

Thiếu nữ vui say chậm bước thầm

Vằng vặc đêm nay cô nguyệt thẹn
Êm đềm sống khỏe chuyện xa xăm

Mai Xuân Thanh

6 GIÁ TRỊ MỶ KHÔNGTHỂ MUA ĐƯỢC BẰNG TIỀN


1. Ca sĩ Madonna từng nhổ nước bọt vào mặt một bà cụ, lập tức tòa án Liên bang phán quyết cô phải bồi thường 5 triệu đô-la Mỹ cho bà lão.
Quan tòa nói, sở dĩ mức phạt nặng như vậy không phải bởi miếng nước bọt đó đã mang đến tổn thương lớn ngần nào cho bà cụ. Lý do là với những người có tiền như Madonna nếu chỉ phạt bồi thường 50 nghìn đô-la, lần sau cô ấy chắc chắn sẽ tái phạm. Có thể cô ấy cũng sẽ gây tổn thương cho hơn 10 người khác nữa.

2. Ở Mỹ, không có một hãng truyền thông nào thuộc về chính phủ. Bởi vì pháp luật nước Mỹ quy định, không thể lấy tiền của dân chúng để dát vàng cho mình mà lừa mị, mê hoặc dân chúng.
Kênh truyền thông duy nhất mà chính phủ Mỹ bỏ vốn làm chủ là đài phát thanh VOA của Mỹ, nhưng nó không được phép phát sóng trên đất Mỹ. Trong con mắt của người Mỹ, dư luận nên phải là tự do, nhiều nguồn, muôn hình muôn vẻ, thậm chí là mâu thuẫn lẫn nhau.

3. Nước Mỹ coi trẻ em là tài sản quý báu của quốc gia, trẻ em được pháp luật che chở cẩn thận. Nếu bạn không có tiền gửi con ở nhà trẻ, chính phủ sẽ chi trả, hoặc không có tiền mua sữa bột, chính phủ cũng sẽ chu cấp. Ngoài ra còn có nhiều chính sách đặc biệt trợ cấp cho phụ nữ mang thai, sản phụ thu nhập thấp và trẻ em chưa đến 5 tuổi.
Các gia đình thu nhập thấp có thể nhận được bữa cơm dinh dưỡng sáng và trưa miễn phí. Nếu bạn không có tiền thuê nhà, chính phủ sẽ chi trả, hơn nữa quy định trẻ nhỏ cần phải có phòng ngủ riêng. Ở nước Mỹ, bạn sẽ không bao giờ bắt gặp hình ảnh trẻ em đi xin ăn.
Có một bà mẹ mải mê bận rộn việc nhà, nhất thời không để ý trông con. Đứa con chẳng may ngã xuống bể bơi chết đuối. Trong lúc người mẹ đang đau khổ không thôi thì bất ngờ nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Lý do mà tòa án đưa ra vô cùng đơn giản, bà đã không làm hết trách nhiệm của một người giám hộ nên sẽ phải đối mặt với việc bị tuyên án. Điều đó cũng giúp cảnh tỉnh ý thức chăm sóc con trẻ cho hàng triệu người mẹ khác.
Người Mỹ quan niệm, một đứa trẻ trước hết thuộc về bản thân nó. Đứa trẻ đó mang theo vô số quyền lợi sống vốn có trong xã hội này. Không kể là bản thân nó có ý thức được hay không, không kể là nó có thể lớn lên thành người hay không, xã hội này có tầng tầng pháp luật để bảo vệ nó.

4. Ở nước Mỹ, người dân có bệnh thì bệnh viện cần phải điều trị trước, sau đó mới gửi hóa đơn viện phí đến nhà bệnh nhân. Nếu bạn không gánh nổi khoản tiền trị liệu thì các tổ chức từ thiện hoặc chính phủ sẽ ‘ra mặt’ giải quyết. Trong trường hợp người nghèo khó chỉ vì không có tiền chi trả viện phí mà bệnh viện ngưng điều trị thì những người có liên quan sẽ bị chất vấn và nhận chế tài của pháp luật.

5. Trong chiến tranh vùng Vịnh lần thứ hai (nổ ra vào tháng 3/2003), quân Mỹ huy động lực lượng quân sự lớn mạnh tấn công tầm xa trong sa mạc. Quân đội của nhà độc tài Saddam Hussein binh bại như núi đổ, nhếch nhác bỏ chạy. Lúc này, trong cát bụi mịt trời, một chiếc xe vận tải của quân Mỹ mất phương hướng, lạc vào trận địa của quân địch.
Người lái xe là một nữ quân nhân tên Lira, bị thương và bị địch bắt giữ làm con tin để uy hiếp quân Mỹ. Cô bị nhốt ở một nơi hẻo lánh bí mật và bị canh giữ sát sao. Vì để cứu Lira, quân Mỹ đã huy động đội đột kích Hải Báo tấn công mãnh liệt khiến quân địch mất phương hướng, hoảng loạn tan vỡ.
Chỉ trong thời gian mấy phút, quân Mỹ đã giải cứu thành công Lira. Cô nhanh chóng được đưa về hậu phương điều trị. Chiến tranh kết thúc, Lira cùng với hai binh sĩ Mỹ từng bị bắt giữ khác trở về quê nhà và được chào đón như những người anh hùng.

6. Điều được giảng trong “Tuyên ngôn độc lập” của Mỹ không phải là quần thể, quốc gia, thậm chí không hề giảng đến dân chủ. Điều được giảng là 3 quyền lợi lớn: quyền sống, quyền được tự do và mưu cầu hạnh phúc. Ba quyền lợi này đều là quyền lợi của cá nhân, không phải là quyền lợi của quần thể hay quốc gia.

P/s...: Những quyền lợi này có được ngay từ khi công dân Mỹ vừa mới sinh ra, chứ không phải do ai ban tặng. Mặt khác, những quyền lợi này có thể bảo vệ cá nhân, khiến họ không phải chịu đựng sự xâm hại của bất cứ ai. Chỉ có kiến lập trên cơ sở quyền lợi cá nhân, mọi người mới có thể có được một xã hội tự do chính nghĩa, tôn nghiêm và bình đẳng.


(Hoa Huỳnh chuyển)

Đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh của “đối xử lương thiện”.

Trong phòng ký túc xá, khi tất cả mọi người đều đang chìm trong giấc ngủ trưa, duy chỉ còn lại một cô bé nằm ở giường số 3 là thức.

Cô bé đứng dậy, rón rén đi đến bên cạnh đầu giường bạn nữ ở giường số 1, sau khi nhìn thoáng qua mọi người, cô bé nhẹ nhàng cầm lấy túi bột giặt của bạn đổ vào trong chậu giặt quần áo của mình.

Sau khi làm xong một loạt các động tác rồi lại trở về giường, quay đầu nhìn sang giường số 1 thấy tư thế bạn gái không hề thay đổi, vẫn còn đang ngủ say.

Buổi chiều ngày hôm sau, khi cô bé giường số 3 giặt quần áo, khi cầm túi bột giặt của mình lên, chợt cảm thấy tay rất nặng.

Cô bé nghĩ: “Thật không thể nào! Túi bột giặt của mình chỉ còn lại có một chút cơ mà, mà sao bên trong chiếc túi này lại đầy bột giặt, mùi hương thơm mát, hơn nữa mùi hương này không giống mùi bột giặt của mình”.
Cô bé nhìn kỹ lại cái túi, hoàn toàn chính xác, đúng là nhãn hiệu mà cô bé thường mua.

Lúc cô bé ấy từ trong nhà vệ sinh đi ra, liếc mắt nhìn thấy túi bột giặt của bạn giường số 1 đã cạn sạch, còn đang nhìn mình và nở một nụ cười. Đột nhiên, cô bé thấy như có một vật gì đó chặn lại nơi cổ họng.

Mười năm sau, trong một lần gặp mặt bạn cũ, cô gái đã từng nằm ở giường số 1 và cô gái nằm ở giường số 3 ngồi cạnh nhau.

Cô gái ở giường số 3 nói với bạn của mình: “Thật lòng cảm ơn hành động của bạn, lòng khoan dung độ lượng của bạn đã cải biến mình, cũng là đã cứu rất nhiều mạng sống!”.

Bạn nữ giường số 1 tròn mắt ngạc nhiên, không hiểu. Cô bạn giường số 3 liền nói tiếp:

“Có một cô bé bước vào tiệm tạp hóa ven đường mua một chai dầu gội đầu có giá rẻ nhất, kết quả là khi gội đầu không có bọt nên bị các bạn giễu cợt.

Cô bé ấy để chiếc bánh bao của bữa ăn sáng đến chiều ăn, kết quả là chiếc bánh bị biến mùi mà cô ấy vẫn gặm ăn, khiến các bạn cười châm biếm rằng thần kinh có vấn đề.

Cô bé ấy còn mặc chiếc áo khoác màu nâu của cha mình cho đỡ lạnh, kết quả bị các bạn cười chê là thằng hề.

Cô bé ấy đến quán cơm chỉ mua cơm trắng rồi xin thầy giáo chút nước để ăn, kết quả là bị các bạn cười và cho là khác loài!….

Cô bé ấy không thích bất kể thứ gì ở trường học mà chỉ nhận được sự lạnh lùng và châm biếm. Rất nhiều lần, cô tưởng tượng ra cảnh mình cầm một chiếc kéo và xông lên phía trước mà đâm. Rồi cho đến một hôm khi phát hiện ra túi bột giặt của mình đã được ai đó đổ đầy!

Cảm ơn bạn đã cải biến tôi, và cũng vì thế mà cứu được rất nhiều mạng sống! Không thì có khả năng tôi đã giống như Mã Gia Tước mất rồi!”. (Mã Gia Tước là sinh viên khoa Sinh Đại học Vân Nam, năm 2004 đã giết 4 bạn sống cùng ký túc xá vì xích mích).

Bạn nữ giường số 1 vừa cười vừa nói:
“Nguy hiểm thật! Hóa ra thiếu chút nữa thì mình đã chết từ 10 năm trước rồi! Đừng cảm ơn mình, hãy cảm ơn mẹ của mình. Thực ra, lúc bạn lén lút lấy túi bột giặt của mình đổ vào chậu quần áo của bạn, mình đã nhìn thấy hết. Mình không biết phải làm thế nào nên đã bí mật gọi điện thoại về cho mẹ, mẹ nói với mình rằng:
“Nếu như bột giặt của con còn rất nhiều, con có lấy trộm của người khác không?” Mình đã nói là không.
Mẹ còn nói tiếp: “Nếu như bột giặt của con còn rất nhiều, con có thể chia sẻ một chút cho người đang cần”, cứ như thế, mình đem bột giặt của mình đổ cho bạn.”

Bạn nữ giường số 3 nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt.

Một câu nói đơn giản, một hành động nho nhỏ, đã cải biến một con người. Hơn nữa còn cứu vãn một số sinh mệnh có thể bị đâm chết, bao gồm cả tính mạng của mình.
Đừng bao giờ xem nhẹ sức mạnh của “đối xử lương thiện”.

Với tư cách làm cha làm mẹ, chúng ta hãy đem điều này giáo dục cho con cháu của mình nhé!

Image result for long totImage result for long tot(Hoa Huỳnh chuyển)

GÁNH HÀNG RONG - Thơ Mai Thắng,Bài Họa Mai Xuân Thanh,


GÁNH HÀNG RONG

Bên hè ngã vật buổi ban trưa
Giấc ngủ say mê chẳng thiếu thừa
Gót ngọc phơi hàng rong nghỉ sức 
Thân ngà úp mặt nón che mưa 
Cưu mang lắm hẽm năm dài bám 
Lặn lội bao đường tháng lụn đưa 
Xã hội thiên đàng vơ vẫn mãi 
Oằn vai mấy nữa bảo đang vừa!

Mai Thắng  - 
170920



 HỌA : CHÂN CỨNG ĐÁ MỀM

 Cô bán hàng rong suốt buổi trưa,
Thức khuya dậy sớm vốn không thừa.
Lo buôn hàng chạy nhanh theo gió,
Bận bán quà đi lẹ dưới mưa.
Cái hẻm nằm sâu quen cũng hết,
Con đường hun hút lạ xa đưa.
Thiên đường cuối nẻo sao chưa thấy ?
Chẳng lẽ đâu đây, mấy cũng vừa .!.... 

Mai Xuân Thanh

Bí quyết 3 chữ, bất cứ ai cũng có thể làm được để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần!

Cảm xúc của con người thường không ổn định và khi những cảm xúc tồi tệ xuất hiện nhiều, chức năng của lục phủ ngũ tạng sẽ bị rối loạn, huyết áp tuần hoàn cũng trở nên bất thường
Vì vậy, khi cảm xúc của chúng ta có vấn đề, nhiều khả năng sức khỏe của chúng ta cũng vấn đề.
Nói cách khác, hai yếu tố sức khỏe và cảm xúc có ảnh hưởng qua lại lẫn nhau, muốn phòng bệnh, cũng cần nắm vững yếu tố cảm xúc, không tức giận cũng chính là yếu tố quan trọng để con người không mắc bệnh.
Vậy, cần phải làm những gì để chúng ta không tức giận? Đó là một sự kết hợp nhiều kỹ năng, nhiều yếu tố, đòi hỏi sự cố gắng rất nhiều.
Tâm phải tĩnh, thân phải động
Đối mặt với những áp lực nặng nề trong công việc và xã hội, làm thế nào để có thể giúp cho tâm thật tĩnh?
Câu trả lời là: Dùng trí tuệ để xử lý mọi việc chứ không nên dùng tình cảm để làm việc đó. Bằng cách này, tâm sẽ luôn tĩnh trong mọi tình huống.
Song song với đó là việc rèn luyện, luyện tập sức khỏe thường xuyên. Vận động để thân luôn động, đó là cách để dương khí sung mãn, giúp con người tràn trề sức sống.
Bí quyết 3 chữ, bất cứ ai cũng có thể làm được để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần! - Ảnh 1.
Giữ một trái tim tĩnh trong cơ thể luôn vận động, không tức giận, bạn sẽ đón nhận cuộc đời theo cách tràn đầy nhiệt huyết.
Không làm ngược lại với tự nhiên
Những quy luật của tự nhiên, chúng ta không nên làm ngược lại nếu không muốn tự hủy hoại sức khỏe bản thân. Ví dụ như: Đến bữa thì phải ăn, sáng phải dậy, tối đi ngủ…, mùa thu cây rụng lá, mùa xuân đâm trồi nảy lộc…
Người Trung Quốc có câu: “Xuân ô thu đông, bách bệnh bất sinh”, ý chỉ vào mùa xuân và sáng sớm, giữ ấm cơ thể sẽ có lợi cho việc bảo vệ và thúc đẩy dương khí sinh sôi, quần áo cũng cần mặc nhiều hơn, sao cho phù hợp.
Con người sống trong trời đất, cần tuân theo quy luật bất biến của vũ trụ, nếu ngược lại, hãy thử nghĩ đơn giản thôi, như cái cây non nhất định muốn sinh trưởng trong mùa đông, đợi nó ở phía trước thậm chí có thể là cái chết.
Đừng cưỡng ép bản thân
Khoan dung với người khác và không cưỡng ép, gò bó bản thân, đó là cách để tâm tĩnh, không tức giận.
Trong cuộc sống hằng ngày, đừng cố tình ép cơ thể phải hoạt động theo cách khiên cưỡng, ví dụ đơn giản như đừng ngủ nướng, cũng đừng cố gắng luyện tập quá sức, bình thường nếu có thể đi bộ hãy không ngồi xe…
Về mặt ăn uống, hãy hạn chế đồ ăn dầu mỡ. Bữa sáng, bữa trưa nên ăn phong phú một chút và bữa tối nên ăn đơn giản. Mỗi tuần, có thể tập không ăn một bữa tối để dạ dày, ruột được nghỉ ngơi.
Đó là những việc đơn giản mà ai cũng có thể làm được để cơ thể tránh xa bệnh tật.
Bí quyết 3 chữ, bất cứ ai cũng có thể làm được để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần! - Ảnh 2.
Ngược đãi bản thân, gò bò bản thân vào những việc vượt qua những chuẩn mực bình thường sẽ dẫn đến nhiều hệ lụy không tốt về tâm trạng và sức khỏe. Ảnh minh họa.
Đừng chỉ trông chờ vào bác sĩ
Bác sĩ không phải là vạn năng, thế nhưng rất nhiều người lại đang giao tất cả vấn đề sức khỏe của mình cho bác sĩ mà không chú ý tự giữ gìn và chăm sóc sức khỏe. Đây thực sự là một sai lầm lớn.
Lại có không ít người khi có bệnh rồi mới đi chữa mà trước đó hoàn toàn không ý thức đến việc bảo vệ sức khỏe của mình, mặc sức tàn phá sức khỏe bằng nhiều hình thức khác nhau như vui nhậu thâu đêm suốt sáng, làm việc cật lực không nghỉ ngơi…
Đến khi phát bệnh mới chữa, lúc đó có thể đã rất muộn rồi, hối hận cũng không kịp!
Bác sĩ thực sự của mỗi người là chính bản thân người đó
Con người khát thì uống nước, đói thì ăn cơm, đây chính là chức năng tự điều chỉnh của cơ thể đang phát huy tác dụng. Chức năng tự điều chỉnh của cơ thể là “thần bảo hộ” sức khỏe, cũng được xem là món quà mà tự nhiên ban tặng cho con người.
Con người khi mắc bệnh, trong quá trình điều trị, các bác sĩ phần lớn đều thông qua việc thúc đẩy quá trình khôi phục chức năng tự điều chỉnh của cơ thể, từ đó đạt được hiệu quả chữa bệnh.
Nói tóm lại, bác sĩ thực sự của mỗi người chính là bản thân người đó, hãy lắng nghe bản thân để chức năng trời phú nói trên không bị quá tải, dẫn đến việc mất khả năng của “thần bảo hộ”.
Bí quyết 3 chữ, bất cứ ai cũng có thể làm được để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần! - Ảnh 3.
Bản thân chúng ta đã là bác sĩ của chính mình và nhiệm vụ quan trọng nhất của vị bác sĩ này là lắng nghe cơ thể. Ảnh minh họa.
Nắm giữ cảm xúc là nắm giữ vận mệnh
Học được cách nắm giữ cảm xúc đồng nghĩa với việc nắm giữ được vận mệnh của bản thân. Nếu cảm xúc bị mất kiểm soát, đầu tiên là bản thân mỗi người sẽ mất trạng thái cân bằng tự nhiên, sau đó là đến các thành viên trong gia đình, đồng nghiệp… các mối quan hệ giữa người với người cũng trở nên tồi tệ.
Việc này ảnh hưởng đến mọi mặt của cuộc sống, đặc biệt là sức khỏe của bản thân.
Đau đớn về thể xác chưa chắc đã nghiêm trọng bằng những tì vết trong tinh thần. Con người, nóng giận là bản năng nhưng có thể kiềm chế nóng giận, đó mới là bản lĩnh!
Đừng quá chú ý đến danh lợi
Có tiền, có sức khỏe, tiền của bạn gọi là tư sản; có tiền không có sức khỏe, tiền của bạn khi đó gọi là di sản. “Đến gần lúc chết mới biết vạn sự hư không, tiền tài danh lợi tất cả chỉ là bong bóng xà phòng, đến lúc đó mới hối hận lúc đầu đã không biết sống cho lành mạnh.”
Bí quyết 3 chữ, bất cứ ai cũng có thể làm được để khỏe mạnh cả về thể chất lẫn tinh thần! - Ảnh 4.
Nguồn:SoHa

7 CÂU NÓI ĐÁNG SUY NGẨM








                                           (N.Diễm chuyển)

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...