Thứ Bảy, 3 tháng 5, 2025

QUA VƯỜN BƯỞI Thơ Songquang Họa : Chu Hà,Hồ Nguyễn,Cao Mỵ NhÂn

Ảnh của Phương Trang Green



QUA VƯỜN BƯỞI

Sáng hè cành bưởi thoảng mùi hương
Ngào ngạt hoa thơm trải khắp vườn
Cánh trắng đài xòe trong ngọn gió
Nụ vàng nhụy nở giữa làn sương
Chim kêu ríu rít vang chòm lá
Sóc nhảy tung tăng rộn ngõ đường
Dạo bước lối mòn nhìn cảnh vật
Trong lòng phơi phới nỗi niềm vương

Songquang (22/4/2025)


Thơ Họa
 :

Hương Bưởi

Có phải mùa hoa nên ngát hương
Từ khi ngọn gió thổi ngang vườn
Mang theo cánh trắng đùa trong nắng
Gửi lại nụ hồng cợt dưới sương
Lắm ả vo ve lời quyến rủ
Bao chàng thủ thỉ mộng qua đường
Ngây thơ nào thiết chi ong bướm
Vẫn vẻ trang đài chẳng chút vương

Chu Hà


HỌA: VƯỜN BƯỞI LÁI THIÊU

Chùm bưởi no tròn thoang thoảng hương,
Lái Thiêu hừng hực sáng khu vườn.
Lá vờn úp trái quơ theo gió,
Nắng chiếu tia vàng đón giọt sương.
Cô gái tới lui tay vuốt tóc,
Thềm hiên khách đợi hiện bên đường.
Tình quê bỗng nhớ ngày xưa ấy,
Thờ thẩn lòng lưu dấu vấn vương.
*
Lái Thiêu vườn trái nhớ hoài thương!

HỒ NGUYỄN (27-4-2025)



BƯỞI THANH TRÀ HUẾ.

Tinh khiết hàng cây tuyệt phả hương
Mới hay hoa bưởi rụng tươi vườn
Vẫn thơm ngào ngạt dù mưa nắng
Càng tỏa ngất ngây dẫu khói sương
Lá biếc mộng mơ nơi quạnh vắng
Vị thanh ngơ ngẩn chốn hoang đường
Trên mâm quả phẩm tròn xoe trái
Đón hạ “ thanh trà “ xứ đế vương …

Rancho Palos Verdes 27 - 4 - 2025
CAO MỴ NHÂN


Xe gắn máy tại miền Nam trước 75

 Nói đến xe gắn máy thì chắc là mọi người sống tại miền Nam trước đây đều biết đến xe Mobylette. Vì Việt Nam là thuộc địa của Pháp nên hãng Motobécane của Pháp, chế tạo ra chiếc Mobylette, đương nhiên là hiện diện trên thị trường Việt Nam. Nhưng nhiều người biết đến tên Mobylette hơn là Motobécane. Xe Mobylette ở Việt Nam có loại Mobylette vàng và Mobylette xanh. Cả hai đều dùng động cơ 49,99cc để được xếp vào loại vélomoteur, không cần bằng lái, nhưng Mobylette vàng thì nhỏ hơn, chỉ có ống nhún phía trước, còn Mobylette xanh thì lớn, nặng hơn có ống nhún ở cả bánh trước lẫn bánh sau nên đi êm hơn và giá cao hơn.

Xe Mobylette xem chừng ra không thay đổi nhiều lắm qua nhiều năm. Xe  Mobylette trong thập niên 1950 thân là những ống tuýp hàn lại. Qua thập niên thì thân làm bằng tôn ép. Màu sắc cũng ít thay đổi. Có lúc Mobylette vàng đổi thành Mobylette xám. Xe Mobylette được chế tạo để dễ sử dụng. Xe không cần sang số mà dùng embrayage automatique, vặn ga lớn thì xe chạy nhanh, vặn ga nhỏ lại thì xe chạy chậm và đứng lại. Khi muốn nổ máy thì chỉ cần đạp cho nhanh là xe nổ máy. Đạp hoài không nổ thì chỉ cần gạt một cái chốt ở đĩa có dây couroie ăn vào động cơ để  tách rời động cơ và bánh sau thì có thể đạp bộ về nhà.
Nếu có khi nào trong lúc bạn đạp xe đạp rồi nghĩ bụng sao không gắn một cái động cơ nhỏ lên xe đạp để khỏi phải đạp thì ý nghĩ đó đã có người nghĩ đến và chế tạo ra chiếc Vélosolex. Xe Vélosolex là một chiếc xe đạp có gắn động cơ lên bánh trước. Động cơ này làm lăn một cục đá tròn phía dưới. Khi người lái kéo cái cần trước mặt thì cục đá dở hổng lên khỏi bánh trước và có thể đạp như xe đạp. Khi đạp đến một tốc độ nào đó, hạ cần xuống thì tốc độ của xe làm cho động cơ nổ máy và động cơ kéo chiếc xe đi bằng bánh trước. Khi xe đã chạy ngon trớn thì người lái có thể rút chân lên miếng để chân nhỏ ở giữa xe mà ngồi một cách thoải mái. Từ một ý kiến rất giản dị phát xuất giữa thế kỷ 20, xe Vélosolex vẫn còn tồn tại qua đến đầu thế kỷ 21.
Vì cách sử dụng giản dị, trọng lượng nhẹ nhàng nên các xe Mobylette, Vélosolex thông dụng trong giới sinh viên, học sinh và phái nữ.

Ở một hạng cao hơn là các xe scooter của Ý: Vespa, Lambretta. Các xe scooter này vì lòng máy lớn hơn 50 cc, nhỏ nhất là 125 cc hoặc 150 cc hoặc 200 cc tùy theo kiểu, nên không còn được xếp vào loại vélomoteur. Người sử dụng phải trên 18 tuổi và phải có bằng lái. Vì thế, những người đi xe Vespa, Lambretta thường là ở tuổi trung niên và có đời sống cũng tương đối khá vì xe scooter đắt hơn. Xe Vespa hàng chục năm nay không thay đổi mấy. Thân xe làm bằng tôn ép. Có lẽ vì thế nên làm hình tròn như quả trứng để chịu lực tốt hơn. Máy được đặt ở chỗ phình bên phải, còn bên trái là ngăn để chứa đồ. Vì thế xe Vespa khi chạy hơi nghiêng về phía phải vì bên này nặng hơn. Xe Lambretta tuy trông bề ngoài giống Vespa nhưng cấu tạo lại khác. Khung xe bằng ống sắt hàn lại, máy đặt ở giữa khung và che bên ngoài bằng lớp vỏ sắt. Xe Lambretta hồi đầu thập niên 1960 có đường nét cong. Cuối thập niên 60, qua đầu thập niên 70 thì kiểu dáng thẳng, theo như mốt của thời đó, nên trông thanh nhã. Cả hai đều sang số bằng tay, bóp embrayage vào và  vặn để đổi số.
Từ cuối thập niên 1950, miền Nam cũng nhập cảng các xe gắn máy Đức như  Goebel, Sachs, Puch. Các xe này đều có chung đặc điểm là có bình xăng đặt trước người lái, sang số bằng tay, có ống nhún cả trước lẫn sau, và máy đều là 50cc để được xếp vào loại vélomoteur, không cần bằng lái. Mỗi xe lại có những đặc điểm riêng như máy xe Puch luôn luôn được bọc trong lớp vỏ bằng nhôm, có quạt chạy để làm mát. Như thế có lợi  điểm là máy xe được làm mát ngay cả khi ngừng đèn đỏ. Vì là xe có sang số nên tuy chỉ có 50cc, xe gắn máy Đức có sức kéo mạnh hơn các xe Mobylette ở số 1, 2, nên cũng được dùng để kéo xe lôi, có thể kéo được thêm được bốn năm hành khách và hàng hóa phía sau. Hãng Puch và Sachs ngày nay vẫn còn tồn tại.
Vào khoảng 1965 thì thấy nhắc đến tên Honda, với một số kiểu xe mới lạ xuất hiện. Một số xe Honda đầu tiên do người Mỹ mua đem sang Việt Nam để đi làm việc rồi khi họ về nước thì để lại, lọt ra ngoài thị trường người Việt mua được. Một trong những công dụng của xe Honda là các phi công Mỹ dùng để di chuyển giữa chỗ đậu phi cơ và doanh trại. Từ doanh trại ra chỗ đậu thường xa, đi bộ cũng mất vài phút đến vài chục phút. Có xe Honda phóng thì thu ngắn thời gian nhất là khi có báo động thì phóng xe Honda ra máy bay nhanh hơn là chạy bộ. Xe Honda S90 có lẽ là chiếc được ưa chuộng nhất trong số các xe Honda trước 1965 vì kiểu đẹp và máy mạnh, tiếng nổ dòn. Các kiểu xe kia là C110, S65 (thường được gọi là S50), P50, C50. Xe P50 có cấu tạo đặc biệt với máy nằm ở sát  bánh sau và truyền động thẳng vào bánh chứ không qua dây xích. Cách đặt máy này có lợi là khỏi bị mất lực khi truyền qua dây xích và giảm bớt số bộ phận nhưng có khuyết điểm là xe dễ bị mất thăng bằng vì đầu nhẹ, đuôi nặng. Lại thêm khi đi xuống ổ gà vì không có ống nhún nên sức va chạm có thể làm vỡ răng cưa ở vành bánh xe. Xe Honda dame C50 trước 1965 có chiếc đã có bộ đề bằng điện, khỏi cần đạp. Trong khi chiếc Honda dame nhập cảnh hàng loạt sau này phải đạp máy nổ bằng  chân.

Xe Honda Dame được làm để cho phái nữ đi nên dùng ambrayage tự động, khi sang số chân không cần phải bóp embrayage tay mà chỉ cần giảm ga. Các hiệu xe Suzuki Dame, Yamaha Dame cũng giống thế. Còn các xe gắn máy Nhật kiểu đàn ông được vẽ kiểu giống như những chiếc mô tô phân khối lớn ở chỗ không có pédale mà có cần đạp cho nổ máy, hai bên có thanh ngang để chân, bên phải là thắng chân, bên trái là cần sang số, embrayage tay trái, thắng trước tay phải, bình xăng phía trước. Các xe này còn giống mô tô ở chỗ hai bên bình xăng có hai miếng cao su để đầu gối áp vào cho êm. Điều đáng kể là yên xe thấp vừa với chiều cao người Á Châu khiến cho việc leo lên xe, chống xe dễ dàng hơn khi sử dụng các xe gắn máy Tây phương. Tay ga vặn nhẹ nhàng chứ không nặng như xe Tây  phương. Máy đạp nhẹ nhàng và dễ nổ. Nói tóm lại, các nhà chế tạo Nhật  khiến cho các chiếc xe gắn máy sử dụng dễ dàng, tiện nghi hơn khiến cho người dùng thấy rất thoải mái khi đi xe.

Sau chiếc xe Honda Dame là sự xuất hiện của Honda đàn ông 66 (SS50).  SS là chữ viết tắt của Super Sport. Chiếc Honda 66 xuất hiện vào năm 1966, với màu đỏ hay đen, tay lái ngắn ngủn để người lái thu hẹp khoảng cách hai tay, giảm tiết diện cản gió, xe không có đèn signal, hộp số có năm số và có thể đạt đến tốc độ tối đa đáng nể là 90km/giờ đối với một chiếc xe máy 50 cc. Đó là một chiếc xe được vẽ kiểu với các đặc tính của xe đua. Tuy nhiên chiếc xe này không tiện dụng trong  thành phố vì tay lái quá ngắn nên khó điều khiển. Sang năm 1967, Honda  sửa lại kiểu xe cho tay lái rộng hơn, hộp số có năm số, sơn đen hoặc đỏ, có đèn signal, ống nhún trước có bọc cao su, tốc độ tối đa 80k/ giờ. Kiểu xe 67 (SS50E) đã đi vào lịch sử vì máy mạnh, chạy nhanh, được nhiều người ưa chuộng và có lẽ là được sử dụng nhiều nhất tại miền Nam cùng với xe Honda Dame. Về sau Honda có ra các kiểu khác nhưng Honda 67 vẫn được nhiều người biết đến nhất. Vì máy mạnh nên chiếc Honda 67 được dùng để kéo xe lôi thay cho các hiệu xe Đức trước đây.

Cả tứ đại gia của làng xe gắn máy Nhật, Honda, Yamaha, Suzuki,  Kawasaki đều có mặt tại miền Nam lúc đó. Hãng Suzuki tung ra kiểu xe nam M15 và M12 và xe Suzuki Dame, M31. Hai kiểu xe nam đại khái giống nhau, dùng cùng một động cơ nhưng kiểu thể thao có ống pô vắt cao và vè trước ngắn để trông có vẻ thể thao hơn.

Hãng Yamaha có hai kiểu xe đàn ông, trong đó có kiểu YF5, và một kiểu Yamaha Dame. Xe Yamaha đàn ông kiểu đẹp, nhiều bộ phận xi bóng loáng. Yamaha Dame sơn màu xanh da trời, với đường cong dịu dàng, trông rất  mỹ thuật. Các xe Yamaha xem ra không được ưa chuộng bằng Honda vì máy  không mạnh bằng.


Xe Suzuki Dame và Yamaha Dame đèn trước thấp hơn xe Honda Dame, trông  vẻ nhu mì thích hợp với các cô mặc áo dài.

Kawasaki là hãng nhỏ nhất trong các hãng xe Nhật lúc đó, chỉ đưa sang một kiểu xe đàn ông. Xe Kawasaki chạy tuy tốt nhưng bị chê là nặng và máy yếu. Xe Kawasaki đem sang Việt Nam là kiểu dùng sườn của xe 80 cc, thay vào đó bằng động cơ 50 cc để được xếp vào loại vélomoteur, không cần bằng lái.

Hiệu xe ít người nhớ đến có lẽ là Bridgestone. Bridgestone là hãng chuyên chế tạo vỏ bánh xe nhưng lúc đó cũng có một phân bộ chuyên sản xuất xe mô tô để đua. Kiểu Bridgestone đem sang Việt Nam năm 1966 có máy 65 cc. Vì thế xe Bridgestone vọt rất mạnh. Đặc điểm của  Bridgestone là hộp số có bốn số quay vòng giống như các xe đua, nghĩa là sang đến số bốn thì nhấn thêm sẽ trở về số một mà không phải trả số ngược lại. Xe Bridgestone chìm vào quên lãng của người Việt khi phân bộ xe mô tô của hãng đóng cửa năm 1967 vì lý do là nếu sản xuất xe đua thì các hãng xe gắn máy Nhật khác không muốn mua vỏ xe của hãng kình địch với mình trong các cuộc đua.

Không như các hãng xe châu Âu giữ các kiểu xe y nguyên nhiều năm, các  hãng Nhật ào ạt tấn công thị trường Việt Nam với các kiểu xe mới ra mỗi năm. Qua 1968, Honda tung ra xe CL50. CL là chữ viết tắt của Scrambler. Đó là kiểu xe được chế tạo để chạy các đường đất lồi lõm nên chỉ có bốn số, xe kéo mạnh ở số một và số hai, nhưng tốc độ tối đa kém xe Honda 67. Ống pô vắt cao để khỏi va chạm vào mô đất hay ngập nước. Qua 1969, Honda tung ra kiểu SS50M. Cũng dùng cùng máy và sườn như xe Honda 67 nhưng bình xăng dài hơn cho có vẻ thể thao. Qua năm 1970, Honda đưa sang kiểu CD50. Xe này cũng dùng cùng loại sườn và động cơ như SS50 nhưng bình xăng và hộp đựng đồ phụ tùng vẽ kiểu khác nên trông bề ngoài khác hẳn. Xe được chế tạo để chạy trong thành phố nên chỉ có bốn số với các số đầu kéo mạnh, thích hợp với cách chạy xe trong thành phố phải luôn luôn dừng lại đèn đỏ rồi lại bắt đầu vọt lên. Cùng là kiểu SS50E, đến 1971, 1972, Honda tung ra kiểu xe với sơn đỏ metal và vè xi bóng, ghi đông cao kiểu sừng bò trông rất hấp dẫn. Honda thay đổi hình dáng bề ngoài thu hút thêm khách hàng mới. Năm 1969, Suzuki cũng tung ra kiểu xe mới AS50 trông rất thể thao và rất đẹp. Ngoài các kiểu xe Honda chính thức nhập cảng, trên đường phố Sài Gòn thỉnh thoảng xuất hiện một số kiểu xe Honda lạ như Honda Monkey, nhỏ xíu như xe con nít, hoặc Honda CT50, CT70, với chữ T là viết tắt của Trail, loại xe Honda dùng để đi dạo chơi ở đồng quê, trên các đường mòn nhưng tại Việt Nam trở thành phương tiện để đi học, đi làm tuốt luốt.

Trong tất cả các loại xe Nhật, chỉ có Honda là dùng loại động cơ bốn thì, với xăng và nhớt chứa riêng còn các hãng kia dùng loại động cơ hai thì, chạy xăng pha nhớt.

Với các đủ loại xe tung vào thị trường, đường phố miền Nam trở nên nhộn nhịp với các loại xe đủ màu sắc. Đường phố Sài Gòn náo nhiệt với các coureurs cúi rạp trên con ngựa sắt ra sức phóng, lạng, máy nổ dòn, đinh tai nhức óc. Đúng ra máy xe Honda chạy rất êm. Nhưng vì nhiều người đã tháo bỏ ốm tiêu hãm thanh gắn ở đầu ống khói nên máy nổ lớn. Ống này nhỏ như ống tiêu, với thân có đục nhiều lỗ, dài khoảng gang tay. Chỉ cần tháo con vít nhỏ ở đầu ống khói là kéo ông tiêu ra được. Lý do tháo ốm hãm thanh là vì người dùng thấy xe chạy vọt hơn.

Sài Gòn nhiều xe hơn và cũng nguy hiểm hơn vì các xe Nhật đều chạy nhanh, vọt mạnh. Vì thế, một số phụ huynh lo ngại không muốn mua cho con mình chiếc xe quá mạnh. Hãng Honda tung ra loại xe PC50, cũng dùng động cơ 50 cc nhưng không cần sang số, và không vọt mạnh như các loại xe có sang số. Tốc độ khi chạy nhanh cũng có thể đến 60 km/giờ. Xe PC50 là kiểu P50 cải tiến lại với động cơ đặt vào giữa cho xe được thăng bằng hơn và có nhún cả ở bánh trước lẫn bánh sau. Cách sử dụng xe PC50 cũng giản dị như xe Mobylette chỉ cần đạp nổ máy rồi vặn ga  phóng đi.

Inline image
Inline image

Hãng Motobécane cũng tung ra kiểu xe Cady nhỏ nhắn thích hợp với giới  học sinh. Cái tên Cady có lẽ từ chữ Cadet, cho biết đây là kiểu em út trong gia đình Motobécane. Tuy cũng dùng động cơ 50 cc nhưng xe chỉ chạy được tối đa 40km/giờ. Chạy chậm có vẻ là một khuyết điểm của xe cộ nhưng đây lại là ưu điểm vì nó là lý do để các bậc phụ huynh chọn mua xe cho con mình để được an tâm hơn. Với khuynh hướng design nhiều  màu sắc vào đầu thập niên 1970, xe Cady lúc đầu sơn nâu, hay xám, về  sau sơn các màu xanh đỏ vàng sặc sỡ. Cùng với sự xuất hiện của mini  jupe, đường phố Sài Gòn thấy xuất hiện xe mini Cady với hai bánh xe  nhỏ trông rất xinh xắn, đồng thời mini xe đạp cũng xuất hiện và các cô nữ sinh áo dài mini trông trẻ trung, tươi tắn tung tăng trên các loại xe mini đủ màu sắc.

Inline image

Nó trở thành kỷ niệm đẹp mỗi khi nhớ lại giây phút dắt chiếc xe mới toanh đi về nhà và những ngày tháng rong ruổi trên những con ngựa sắt.

TQD

Thứ Sáu, 2 tháng 5, 2025

GIỖ ĐẦU - Thơ Kiều Mộng Hà,Họa :Lý Đức Quỳnh,Như Thu,Sông Thu,LAN,Hồ Nguyễn,Chu Hà, Hưng Quốc, Lê Mỹ Hoàn ,Spngquang


GIỖ ĐẦU

*Tưởng nhớ Thi Sĩ Hồ Công Tâm

Tròn một năm rồi! Anh biết không?
Tim khô xác héo mỏi mòn mong
Người xa biền biệt thời gian vút
Em đứng tần ngần mãi ngóng trông
Facebook còn nguyên hình ảnh đẹp
Message hiển hiện trái tim hồng
Vậy mà ngày giỗ đầu ghi dấu…
Có phải??? Sao nghe giá buốt lòng

Kiều Mộng Hà (April/28/2025)

Thơ Họa :


MÃI ĐỢI NGƯỜI XA

Non thề biển hẹn, có còn không?
Khuyết mảnh trăng sầu, xót đợi mong
Mắt thẫn đêm dài ngơ ngác nhớ
Canh tàn bóng lẻ cút côi trông
Bài thơ mãi giữ ngôn tình đẹp
Bức ảnh hoài lưu vũ điệu hồng
Đã hóa thành phim miền dĩ vãng
Thiên thu diễm tuyệt ở trong lòng !

Lý Đức Quỳnh
29/4/2025



MỘT NĂM...

Chàng, một vì sao bỏ khoảng không
Em, bầu trời lặng mãi chờ mong
Một giờ...một buổi...âu sầu dạ
Một tháng...một năm...buốt nhói lòng
Đã biết không còn hy vọng gặp
Mà sao vẫn cứ mỏi mòn trông
Nhớ hoài những lúc kề vai đọc
Từng áng Đường thi cạnh bếp hồng.

Sông Thu
( 01/05/2025 )


ANH VỀ KHÔNG?
 
Ơi chàng nếu tiện trở về không?
Kể chuyện đôi mình thỏa ước mong
Bấy giọt châu hờn đây mải nhớ!
Bao mùa tuyết phủ dạ chờ trông
Hoài mơ mảnh ghép sầu chăn lạnh 
Nhắn gửi lời thương nhạt má hồng
Dẫu cách hai miền xin tỏ thật…
Nhờ trăng chứng giám chẳng thay lòng!

Như Thu 
5/01/2025 


NĂM TRƯỚC.

Năm trước, ngày này thảm thiết không?
Tiễn người lần cuối, có ai mong?
Biết đâu gặp nữa,sao hoài đợi 
Chẳng thể quay về, vẫn mãi trông 
Nỗi nhớ trào dâng,đau đớn dạ 
Niềm thương cuồn cuộn, nát tan lòng 
Tim ta dường tựa tim đà chết 
Buồn bã,đời tôi nhạt sắc hồng!

LAN.
(01/05/2025).


HỌA: LỄ GIỖ ĐẦU

Anh đi biền biệt nhớ hay không?
Kẻ ở tim quằn quại bóng mong.
Mới đó thời gian nhanh thoát vút,
Nơi nầy ai đứng ngóng ngồi trông.
Vườn vui vẫn nhóm thơ tình đẹp,
Giao hữu tình thân thiết đượm hồng.
Kỷ niệm năm đầu ngày lễ giỗ,
Sao nghe như nhắc buốt tê lòng!
*
Giờ ở nơi nào anh biết không?
HỒ NGUYỄN (01-5-2025)

Kính Họa:
Tưởng Nhớ Thi Sĩ Tiền Bối Hồ Công Tâm
 
Như vừa mới đó lại hoàn không
Những cuộc tương phùng để nhớ mong
Có lúc trên thơ cùng nghị luận
Bao lần bạn hữu ngóng chờ trông
Vô thường ... Người đã xa biền biệt! 
Giả tạm ... tài hoa vẫn thắm hồng!
Đối họa từ nay đà thiếu Bác 
Lãng Phong thổi nhẹ tái tê lòng ...!

Chu Hà


NỖI LÒNG NGƯỜI CÔ PHỤ

Từ lúc vắng anh nhà trống không
Em luôn thương nhớ mãi sầu mong
Dẫu rằng hiện thực sao tìm gặp
Lại cứ mơ màng thể đợi trông
Năm tháng cô đơn buồn lặng lẽ
Đêm ngày hiu hắt tái tê lòng
Lần trang thơ cũ soi hoài niệm
Mắt lệ hoen mi nhạt má hồng

Hưng Quốc
Texas 5-1-2024


THƯƠNG NHỚ

Người đã đi vào một cõi không
Ta ngồi đây mãi héo mòn trông
Đường xa vô định sao tìm kiếm
Gian thế về đâu vẫn mỏi mong
Mới biết tình là chi chỉ tím
Mà nên duyên lại đẹp tơ hồng
Đêm khuya bóng ngã trong tiềm thức
Để nhớ thương tràn ngập nỗi lòng.

Lê Mỹ Hoàn
5/2024


NHÀ VẮNG EM

Em đi nhà vắng biết hay không?
Anh thấy niềm đau buốt cả lòng 
Lặng lẽ thời gian trôi chả đợi
Âm thầm thương nhớ mãi hoài mong 
Hương thơm còn đó không phai sắc
Kỷ vật nằm kia chẳng nhạt hồng 
Đến giỗ ba năm ngùi luyến nhớ 
Làm sao quên được cứ vời trông

songquang 
20250502

Đã Một Năm Qua

Anh đã xa rồi,có thật không ?
Năm tròn lệ ứa,hết chờ trông.
Đêm đen,thấm đẫm màu cô quạnh,
Mây xám, giăng đầy nỗi nhớ mong
Chả trách trời xanh chia nghiã thắm,
Không than phận bạc rẽ duyên hồng
Niềm yêu xin gởi vào lời nguyện 
Cầu rứt đau thương,nức nở lòng…

ThanhHoà 
03/05/2025

Những Chữ KHÓ Trong Cuộc Đời Chúng Ta

 

Khó giữ gìn nhất: Sức khoẻ

Không ít người ỷ vào tuổi trẻ, cho rằng sinh mệnh là thịnh vượng mãi mãi, vì vậy ăn uống quá độ, triền miên thức thâu đêm, phóng túng bản thân… Đến khi đột nhiên mắc trọng bệnh, mới giật mình nhận ra: Thanh xuân có thể phóng khoáng nhưng thân thể thì không.

Bước sang tuổi trung niên, chúng ta lại càng cảm nhận sâu sắc hơn: Thân thể không chỉ thuộc về bản thân mình, mà nó còn có quan hệ mật thiết với hạnh phúc gia đình.

Đời người khó giữ gìn nhất là sức khoẻ, tuy nhiên thứ cần được giữ gìn nhất lại là một thân thể khoẻ mạnh. Bởi vì chỉ có khoẻ mạnh mới là có trách nhiệm lớn nhất đối với bản thân, với gia đình.

*Khó hiểu nhất: Hạnh phúc

Hạnh phúc là gì? Có người nói, hạnh phúc chính là khi bạn mệt mỏi, có một chiếc giường khiến bạn ngủ ngon. Khi bạn đói, có một bát cơm khiến bạn no bụng. Khi bạn lạnh, có một bếp than củi ấm áp cho bạn sưởi. Khi bạn nắng, có bóng cây che cho bạn. Kỳ thực, mỗi người đều có thể hạnh phúc.

Hạnh phúc có hàng nghìn loại khác nhau, chúng ta không có cách nào hiểu được tất cả, cũng không có đáp án chính xác. Bởi vì hạnh phúc thường ở ngay cạnh chúng ta, chỉ là những thứ đó quá phổ thông, quá bình thường, quá nhỏ bé nên chúng ta thường không biết trân quý.

Nếu một người biết trân quý hiện tại, trân quý những gì xung quanh họ, thì người đó nhất định là người hạnh phúc.

*Khó sắp xếp: Mối quan hệ

Mối quan hệ giữa người với người là khó sắp xếp nhất, bởi vì xung quanh chúng ta tồn tại quá nhiều mối quan hệ: đồng nghiệp, hàng xóm, vợ chồng, mẹ chồng nàng dâu, bạn bè… Chỉ cần không chú ý, không thể sắp xếp tốt một số quan hệ sẽ dẫn đến bạn bè xa rời, anh em từ mặt, vợ chồng ly hôn… tạo thành những vết thương không thể lành, cuối cùng chìm trong đau khổ.

Nhiều người không cảm thấy hạnh phúc, đa số vì đều chưa sắp xếp tốt những mối quan hệ này, dẫn đến ngày càng mất đi cảm giác hạnh phúc.

*Khó chu toàn nhất: Tiểu tiết

Trong cuộc sống có rất nhiều tiểu tiết khiến bạn có thể xem nhẹ, nhưng chính những điều này lại phần nào nói lên phẩm chất của bạn, hơn nữa còn ảnh hưởng và quyết định tương lai của bạn.

Bất kể ở ngành nghề nào, sống ở giai tầng nào, biểu hiện bên ngoài và học vấn ra sao, cũng đều có thể từ những tiểu tiết nhỏ mà nhận ra được phần nào phẩm chất của một người. Bởi vì tiểu tiết có thể phản ánh ra được những mặt sáng và mặt tối trong tính cách của họ.

*Khó thay đổi nhất: Thói quen

Thói quen của một người chính là hình ảnh thu nhỏ tính cách của người đó.

Sau khi đại não dưỡng thành thói quen, hệ thần kinh của chúng ta sẽ hình thành một vòng tuần hoàn lặp đi lặp lại và không ngừng thúc đẩy thói quen đã dưỡng thành đó.

Một khi thói quen được dưỡng thành thì sẽ rất khó thay đổi. Tuy nhiên thay vì phải sửa thói quen xấu, chúng có thể bắt đầu hình thành những thói quen tốt mới.

Cuộc đời của một người cuối cùng ra sao đa số đều phụ thuộc người đó có những thói quen gì, thói quen tốt càng nhiều thì sẽ càng thành công và ngược lại.

*Khó cân bằng nhất: Tâm thái

Tâm thái khác nhau dẫn đến cuộc sống cũng khác nhau.

Có một đôi vợ chồng trẻ gặp tai nạn thảm khốc, khiến chiếc xe hơi gần như hư hỏng hoàn toàn, nhưng rất may mắn cả 2 vợ chồng đều chỉ bị thương nhẹ. Thay vì than trách số phận đen đủi, hai vợ chồng trẻ lại ôm nhau đứng trước đầu xe chụp lại một bức ảnh lưu niệm và tạ ơn đất trời đã cứu mạng.

Khi phải đối diện với những tình huống như trên, hỏi mấy người có thể lạc quan đến vậy?

Những người có tâm thái lạc quan luôn có thể mỉm cười trước những khó nạn của cuộc đời. Cũng trong những chuyện tương tự, có người nhìn thấy hy vọng nhưng cũng có người lại nhìn thấy vực thẳm, vì vậy then chốt vẫn là ở tâm thái.

Tâm thái có được sự cân bằng hay không có ảnh hưởng rất lớn đến một người, bởi vì nó ở trong vô thức mà quyết định cuộc đời bạn.

*Khó tìm kiếm nhất: Tri kỷ

Tri kỷ không chỉ là bề ngoài cười nói với nhau, mà tâm linh còn phải tương thông. Cũng không phải vì bề ngoài đẹp mà sinh hảo ý, mà chính là duyên số sinh cảm tình, cũng không phải là ngày ngày phải sát cạnh, mà là người dù ở nơi nào cũng có sự tương thông về tâm hồn và hiểu được đối phương, đó mới là tri kỷ thật sự.

Nếu bạn thấy rất khó để tìm được một tri kỷ, thì xin vẫn cứ dùng chân thiện để đối đãi với mọi người xung quanh. Còn nếu bạn đã tìm được tri kỷ của đời mình thì xin hãy trân trọng mối nhân duyên đó.


N.Giang Via fb Tuấn Mai SG

Hoa Huỳnh chuyển

Thứ Năm, 1 tháng 5, 2025

SÓNG BIỂN, NHẬT KÝ CÔ GÁI YÊU MÀU TÍM GIẤC MƠ ĐỜI , - Thơ MP.Trường Giang Thủy

 


SÓNG BIỂN

Ta đã đến đây những hoàng hôn,
Biển chiều từng đợt sóng dập dồn,
Em cười nước mặn tung lên mắt,
Xoay mình theo sóng,sóng cao hơn.
Ta đã từng đi trên cát êm,
Biển chiều nước xuống, quán lều chen,
Em cười tóc xỏa mềm vai nắng ,
Sứa vấp đôi chân, cát ướt mềm!
Cát ôm bờ - sóng cuốn trôi xa,
Giữa khơi sóng lại cuốn cát vào,
Biển yêu cát trắng như yêu sóng,
Sóng cũng hiền hoà vui hát ca!
Anh là sóng dữ chiều biển động,
Lại rất hiền lành lúc biển êm,
Em như cát trắng vô tư lắm,
Vẫn đợi sóng về giữa mênh mông!
MP_Trường Giang Thủy



NHẬT KÝ CÔ GÁI YÊU MÀU TÍM

Hoa phượng đỏ dập dềnh trêu nỗi nhớ,
Thưở vào yêu thêu dệt giấc mơ đời,
Ác mộng xưa khói lửa vấy mịt trời...
Chiều đưa tiễn người - về sầu chất ngất
Chuyến xe cuối đưa người đi xa lắc
Rời thế gian quên mất gởi nụ cười
Cô bé yêu màu tím cũng lạc loài
Đau đớn giữa vạn người khao khát sống
Nắng lửa hạ bừng bừng cơn ác mộng
Phượng đỏ rơi chiều gió lộng kinh hoàng
Lời cầu kinh xao xác nỗi hoang mang
Ai đã bóp trái tim mình vụn nát
Tuổi xuân thì chôn theo vào lòng đất
Gởi theo người bất chấp cả tương lai
Chua xót nhìn kỷ niệm cũ tàn phai
Cánh phượng đỏ ép khô nay cũng tím!
MP.Trường Giang Thủy
GIẤC MƠ ĐỜI

Bốn mươi năm giấc mơ dài,
Không còn xuân với những ngày nắng hoa,
Tuổi hồng một thoáng bay xa,
Nghìn thu in dấu ngựa qua lũng chiều !
Vàng khung trời nhớ liêu xiêu,
Thắp cho ai nén hương yêu cuối đời .
Ngày đi xanh thắm nụ cười,
Ngày về mưa bão một trời tang thương!
Bốn mươi năm một giấc buồn,
Xương rồng nở tím ngõ hồn đá xanh.
Lời yêu thoảng nhẹ mong manh,
Khói sương ảo mộng vây quanh lối đời!
Bốn mươi năm mộng nửa vời,
Mùa thu băng hoại cuối trời chiến chinh.
Bây giờ hạ đỏ yên bình?
Mà sao chưa dứt vạn nghìn nỗi đau !

MP.Trường Giang Thủy

ĐÃI BÀNG - Thơ LAN và Họa : Chu Hà,Yên Hà,Mai Xuân Thanh,Hồ Nguyễn,



ĐẠI BÀNG

Tên gọi Đại Bàng thiệt chẳng sai
Vươn mình, cánh sải lớn và dài
Săn mồi dưới đất, đôi chân khỏe
Bắt cá ngoài khơi, cặp móng tài
Ánh mắt sáng ngời, xuyên bóng tối
Lỗ tai cực thính, bận đêm ngày
Lẹ nhanh, uyển chuyển khi sà xuống
Vũ bão nâng mình, nước toé bay.

LAN (21/04/2025)

Thơ Họa:

ĐẠI BÀNG MỶ QUỐC

Đại bàng vỗ cánh tựa khâm sai
Nhãn lực thần thông thấu dặm dài
Biển cả kình ngư đều khiếp vía
Rừng sâu mãnh thú thảy kinh tài
Anh hùng mạt vận lâm cùng cực
Nghĩa sĩ sa cơ ắt có ngày
Thế sự bềnh bồng xin chớ hỏi
Phân rành thiện ác.. vẽ đường bay!

Chu Hà



CÁNH ĐẠI BÀNG

Tôn vinh tên gọi quả không sai
Cánh sải Đại Bàng thật lớn dài
Mảnh lực bầu trời loài khó sánh
Thân hình lượn gió cỡ đa tài
Long lanh mắt sáng mồi đang trốn
Tai ngóng trên cao suốt cả ngày
Khiếp vía dù hung hăng bậc nhất
Nghe hơi cũng ớn đến chi bay ..

Yên Hà
26/4/2025



Kính Họa Vận : MÃNH ĐIỄU ĐẠI BÀNG…

Đại Bàng mãnh điểu thật không sai
Sãi cánh tự do khoảng rộng dài
Dưới đất kinh hoàng “hình bóng” khỏe
Ngoài khơi hãi sợ “vuốt chân” tài
Nhìn xuyên vực thẳm trong đêm tối
Thấy suốt bưng biền giữa tháng ngày
Như chớp tha hùm beo đáp xuống
Tựa chim bói cá bự tung bay…

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley, April 26, 2025


HỌA: CHIM ĐẠI BÀNG

Đại Bàng tên gọi chẳng gì sai,
Đôi cánh cao tung phủ trãi dài.
Ăn thức ăn tươi vung khỏe sức,
Biển tìm bắt cá vững anh tài.
Trời cao cánh giữ đêm tràn lối,
Khoảng rộng mồi xa suốt cả ngày.
Giông bão sức chim không mỏn mỏi,
Gian lao thử bạn kết đàn bay.
*
Đại Bàng chim hiếm tự xưa nay!

HỒ NGUYỄN (26-4-2025)

VIÊN MỠ BÒ Tác giả: Guy de Maupassant

 Viên Mỡ Bò (tiếng Pháp: Boule de Suif) (còn được dịch giả Nguyễn Hiến Lê dịch là Thùng Nước Lèo) là một truyện ngắn của Guy de Maupassant, được viết vào năm 1879. Truyện ngắn này được công bố lần đầu tiên vào tháng 1 năm 1880 khi Guy de Maupassant đọc cho bạn bè thuộc "nhóm Médan" nghe. Sau đó nó được xuất bản trong tập truyện ngắn mang tên Les Soirées de Médan (Những buổi tối của Médan) vào 15 tháng 4 năm 1880.

Tên "Viên Mỡ Bò" là được dịch sát nghĩa từ Boule de Suif sang tiếng Việt. Trong tiếng Pháp, boule de suif được dùng để chỉ các cô gái mũm mĩm.


Trong vùng bị quân Đức chiếm đóng có một nhóm người muốn thoát ra đến vùng do Pháp kiểm soát vì lý do riêng. Họ cùng xin được giấy phép, thuê chung một chuyến xe ngựa và cuộc khởi hành được ấn định vào một buổi sớm mùa đông.
Cuộc hành trình gồm 10 người, trong đó có ba cặp vợ chồng (một thương nhân giàu có, một chủ nhà máy, và một quý tộc), hai nữ tu và hai người thuộc thành phần "đặc biệt": một cô gái giang hồ to béo nhưng xinh đẹp có biệt danh là "Viên Mỡ Bò" và "nhà dân chủ" Cornudet. Trong chiếc xe ngựa chật hẹp như vậy cũng tạm chia thành mấy đẳng cấp. Kẻ có tiền nghiễm nhiên được xem là đầy đủ đạo đứcvà đáng kính nhất là 3 cặp vợ chồng; và hai nữ tu sĩ trở thành một thứ giai cấp (vì đặc điểm hoàn cảnh xã hội của truyện lúc bấy giờ thì giai cấp tăng lữ của nhà thờ Thiên chúa giáo luôn được tôn trọng). Còn tầng lớp thấp nhất là "nhà dân chủ" và cô gái giang hồ Viên Mỡ Bò. Vì hoàn cảnh xuất thân và nghề nghiệp nên Viên Mỡ Bò luôn chịu sự dè bỉu khinh bỉ của người, nhưng cô là người có bản lĩnh nên sau đó không ai dám nói gì cô...
Cuộc hành trình gặp nhiều khó khăn hơn so với dự định: đường xa, vắng bóng hàng quán khiến mọi người bụng đói cồn cào. Không ai chuẩn bị gì cho tình huống bất ngờ này. Vốn lo xa, chỉ có Viên Mỡ Bò là người duy nhất có lương thực trong xe. Cô ngần ngại không dám mời ai vì sợ mọi người vẫn còn định kiến với mình. Sau cùng vì quá đói, có người ngất xỉu. Họ đành chấp nhận lời mời của cô gái giang hồ hèn kém, và chưa bao giờ người ta thấy một "thế giới cộng đồng" hoàn chỉnh như vậy bên cạnh giỏ đồ ăn của cô gái vốn bị khinh rẻ này.
Chuyến xe bị chặn lại tại đồn lính Đức. Tên sĩ quan trưởng đồn từng nghe tiếng về vẻ đẹp của Viên Mỡ Bò, hắn ra điều kiện, nếu Viên Mỡ Bò bằng lòng qua một đêm với hắn thì mọi người tiếp tục lên đường. Trong đêm ở quán, Nhà dân chủ đã có ý ve vãn cô nhưng cô kiên quyết từ chối vì không thể nào làm nhục đất nước bằng cách hành nghề bên cạnh quân thù. Là cô gái giang hồ nhưng cô có ý thức về sĩ diện đất nước và không ưa gì quân Đức, Viên Mỡ Bò kiên quyết cự tuyệt. Đoàn người tiếp tục bị giữ lại và họ đổ lỗi cho cô, rồi tìm lời ngon ngọt thuyết phục cô, "bằng gương hy sinh của các nữ anh hùng" đã "không tiếc thân mình" để phá quân thù, Viên Mỡ Bò cũng muốn được đi nên bằng lòng.
Sáng hôm sau, đoàn người được phép lên đường. Nhưng họ đổi thái độ với cô, xem cô như một kẻ nhơ nhuốc giữa những người lương thiện. Viên Mỡ Bò bối rối không kịp chuẩn bị gì cho cuộc hành trình xa xôi nên cô không còn gì để ăn. Ai cũng có đồ ăn và không ai mời đến cô kể cả hai nữ tu. Cô đói, khát, giá lạnh, trên tất cả là lòng căm phẫn trước sự bạc bẽo xảo trá của "bọn người lương thiện đểu cáng". Cô bật khóc nức nở trong khi Nhà dân chủ đã ăn no, vui vẻ, huýt sáo vu vi bài quốc ca Pháp và từng giai điệu hòa lẫn trong tiếng khóc tức tưởi của cô gái giang hồ.
***
Các tác phẩm của Guy de Maupassant:

Tiểu thuyết
• Một cuộc đời (Une vie, 1883)
• Anh bạn đẹp (Bel-Ami, 1885)
• Mont-Oriol (1887)
• Pierre et Jean (1888)
• Fort comme la Mort (1889)
• Notre Coeur (1890)

Truyện ngắn
• Viên mỡ bò (Boule de Suif, 1880)
• La Maison Tellier (1881)
• Une partie de campagne (1881)
• Cô Fifi (Mademoiselle Fifi, 1882)
• Contes de la Bécasse (1883)
• Au soleil (1884)
• Clair de Lune (1883)
• Les sœurs Rondoli (1884)
• Yvette (1884)
• Miss Harriet (1884)
• Adieu (1884)
• Monsieur Parent (1885)
• Contes du jour et de la nuit (1885)
• La Petite Roque (1886)
• Toine (1886)
• Le Horla (1887)
• Sur l'eau (1888)
• Le Rosier de madame Husson (1888)
• L'héritage (1888)
• La Main gauche (1889)
• Histoire d'une fille de ferme (1889)
• La vie errante (1890)
• L'Inutile beauté
• Le père Millon (1899, sau khi chết)
• Le colporteur (1900)
• Les dimanches d'un bourgeois de Paris (1900)
• Bố của Simon (Le Papa de Simon)
• La Ficelle (1883)
• La Légende du Mont St Michel (1882)

Kịch:
• Histoire du vieux temps (1879)
• Musotte (1890)
• La paix du ménage (1893)
• Une répétition (1910)
• Phê bình
• Émile Zola (1883)
• Étude sur Flaubert (1884)

(FB Nguyễn Châu )

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...