Thứ Hai, 28 tháng 4, 2025

GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI - Nguyễn Ngọc Tư

 


GIỮA NGƯỜI VỚI NGƯỜI

Nguyễn Ngọc Tư
Cuộc tình của em mẻ một miếng sau bữa bồ khoe ca trực tối qua có thằng trộm trâu bị đánh suýt chết, ngay lúc cấp cứu bồ kịp lấy điện thoại chụp cái ảnh thằng nhỏ nằm rúm ró tải ngay lên mạng xã hội, thiên hạ ào vô thích quá trời. Nhỏ em nghĩ bồ quên vai trò mình là y sĩ còn thằng nhỏ là bệnh nhân, nhưng sao có thể quên kẻ đang chịu đau đớn kia là một con người?
Chuyện đã cũ rồi, tình cũng thành tình cũ, nhưng em nói không bao giờ ghé lại ngôi nhà trên mạng của bồ, giờ cũng là một địa chỉ đông khách thăm. Em sợ lại gặp trên ấy gương mặt biến dạng của người phụ nữ bị chồng thiêu, bàn tay rụng đốt của một em bé bị bạo hành. Những con người buộc phải đến khoa cấp cứu trong tình trạng bên bờ sống chết, chỉ với điện thoại thông minh buộc vào mạng xã hội là thành một cần câu, anh y sĩ ung dung biến ca trực cùa mình thành buổi câu tin nóng hổi. “Và bằng mồi người”, em nói, không cười.
Hai chữ mồi người thịnh hành khá lâu, lúc những trang báo lá cải bắt đầu câu người đọc bằng những tình duyên, đường cong, rãnh sâu của diễn viên người mẫu. Lần hồi cũng lạt miệng, mồi câu không còn móc vào giới phù hoa. Đầu năm những người bán bắp luộc chết giấc với tin nồi nước luộc có pin đèn, cuối năm giới hủ tiếu gõ sập tiệm với tin nước dùng chuột cống. Mẹ em nấu chè dừa non bán, hổm rày lo rầu sợ mở báo thấy đăng tin chè bưởi có thuốc rầy, chẳng hạn. Tai bay vạ gió, biết đâu chỉ vì một người bán chè nào đó ở cổng trường thấy một cậu học trò chửi thề ghê quá, bảo ban nó mấy câu, ai ngờ nó để bụng về tung lên mạng cái câu ăn chè bưởi ngộ độc thuốc trừ sâu. Những trang báo đói ngấu chộp lấy, năm giây sau cả nước biết tin, tẩy chay món chè của bà già.
Em hỏi chị bạ gì cũng đọc, có chuyện nào truyền thuyết nào về cái sự người không ngó thấy người, kiểu như truyền thuyết Babel giải thích rằng bởi vì chúa trời trừng phạt nên chúng ta không nghe và hiểu nhau. Đâu phải tự dưng mà lịch sử thế giới triền miên những cuộc chiến vì tôn giáo, sắc tộc, màu da, nhìn nhau chi để nhận diện giặc hay ta. Điện thoại thương hiệu Mỹ, Hàn, hoàn toàn không mắc mớ gì tới chén cơm cúa mình đâu mà vẫn tung tóe những lời nhiếc mắng trên diễn đàn công nghệ. Một vụ cướp tiền giữa ban ngày, người ta chỉ thấy giấy bạc bay mà không thấy nạn nhân. Hôi bia cũng vì chỉ thấy bia lăn lóc ra đường.
“Tụi mình cứ như bị lời nguyền”, em nói. Biết đâu những bộ tộc trong rừng rậm châu Phi, họ đang lưu truyền một vài lời nguyền rằng người ta luôn bị che mất tầm nhìn bởi những bức tường vô hình, chọn bầy đàn này, nghĩa là chống lại bầy đàn khác, chọn tôn giáo này buộc phải miệt khinh người của tôn giáo khác. Đến và đi cùng lúc, trong cái cách người ta gần lại có ẩn chứa sự xa nhau.
Ngay cả mạng xã hội, thứ dùng để chia sẻ, cũng đi bên lằn ranh chia rẽ. Nó giúp em tìm lại rất nhiều bạn học cũ, tham gia những chuyến từ thiện, quen và yêu anh y sĩ đẹp trai. Nhưng mạng xã hội cũng góp tay cho đường ai nấy bước. Mẹ em tiếc thằng rể hụt, nói tao thấy nó hiền queo, có gì để chê đâu. Em cười cười. Thí dụ một người thấy cô gái trèo thành cầu để nhảy sông tự vẫn, anh ta đắn đo không biết nên giữ cô lại, hay cứ để cổ nhảy và ta chụp ảnh đem lên mạng hái hàng trăm cái tặc lưỡi xuýt xoa. Cái đắn đo ấy, dù là trong khoảnh khắc, cũng đáng sợ.
Đến đồ chơi mà cũng điều chỉnh được hành vi con người, làm cho tình người xao lãng, động vật cấp cao coi vậy mà dễ tổn thương.

•Nguyễn Ngọc Tư.

Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2025

Trang Thơ Ngô Kế Đang ( T.4/2025.2 ) : : NHẬP TỈNH,BỎ HUYỆNCHUYỂN MÌNH


NHẬP TỈNH

Nhớ xưa quê thuộc Tiền giang
Phải qua một tỉnh Long An mới về
Nơi từng sống với bộn bề
Tây Ninh ta nhớ ,hai quê mà gần
Bây giờ nhập tỉnh bâng khuâng
Lấy tên Đồng tháp, bước chân tới mà
Tuy gần , giờ lại thấy xa
Già rồi, chân cẳng bước qua dễ nào !
Hỏi rằng vài chục năm sau
Cháu con còn nhắc ? Ôi chao qua rồi ! ..

BỎ HUYỆN

Trước, Gò Công bước qua Cần đước
Là Tiền giang nối được Long An
Bây giờ nhập tỉnh, ngỡ ngàng
Học hoài chẳng nhớ , già càng khó hơn !
Trăm năm sau , ai còn nhớ lại ?
Một đời người gắn mãi cái tên
Chắc rồi đời sẽ lại quên
Nhập tên Đồng tháp, kề liền Tây Ninh
Mai giàu có , nghĩa tình có đổi ?
Sắp xếp thôi , cơ hội đi lên !
Ưu.tư gì , một cái tên ?
Miễn là giàu mạnh nào quên sử vàng
9g12.22/4/2025
Ngô Kế Đang

CHUYỂN MÌNH
Giờ nhập tỉnh , cắt ngang thuận tiện
Có núi non , sông biển gì hơn ?
Được chia cái thế chu toàn
Cha Rồng từ biển , mẹ Tiên lưng trời
Một đất nước cơ ngơi hứa hẹn
Như cây lành , rễ bén đầy phân
Qua rồi cái thuở cách ngăn
Chiến chinh khóa chặt bước chân dân mình
Sao cứ bảo rừng vàng biển bạc
Đất phì nhiêu, khai thác được bao ?
Quen lời ru ngủ thôi nào
Giựt mình tỉnh giấc mà xao xuyến lòng !
Nước Cao Ly , Á đông cằn cỗi
Chia hai miền lại vội chấn hưng
Triều Tiên nghèo khó đã từng
Hạt nhân nguyên tử không ngừng vươn xa !
Bắc đã vậy , Nam còn giàu có
Cả hai miền cũng khó đụng vô
Triều Tiên vững một cơ đồ
Mấy tên xâm lược có ngờ được đâu !
Đã đến lúc cùng nhau suy nghĩ
Có bay lên thế kỷ này không ?
Việt Nam chung một tấm lòng
Biển khơi , hải đảo , núi , sông chuyển mình.
10g00.23/4/2025

Ngô Kế Đang. 

VỀ ĐÂU...? -Thơ YLB và Thơ Họa: Sông Thu,Cao Mỵ Nhân,Cao Bồi Già,Lý Đức Quỳnh,LAN,Chu Hà,Hồ Nguyễn,Mai Vân VTT,Người Sông Cửu,Thanh Hòa

 


VỀ ĐÂU...?

Chim đàn tung cánh biết về đâu?
Biển rộng trời cao vạn nẻo sầu
Trước mặt màn đêm bao ngập lối
Sau lưng bóng tối phủ giăng đầu
Ngày trôi lặng lẽ...non xa vợi
Chiều xuống âm thầm... vực thẳm sâu
Lau sậy ngậm ngùi trên bến vắng
Hoàng hôn trầm lặng...tiếng kinh cầu...!

23/4/2025
YLB

Thơ Họa:


HOÀNG HÔN TRÊN BẾN VẮNG

Mây mãi trôi hoài đến tân đâu ?
Chiều buông lặng lẽ gợi tâm sầu
Đàn chim chấp chới bay về tổ
Ngọn gió lao xao thốc rối đầu
Xào xạc bờ lau, triều ướt ngập
Trầm buồn tiếng cuốc, giọng khàn sâu
Ráng chiểu ửng đỏ loang màu nước
Khách đứng trầm tư dưới dạ cầu.

Sông Thu
( 24/04/2025 )

CHIM BAY VỀ TỔ .

Thả cánh bay về Tổ chớ đâu
Chim đan mộng đẹp thả mây sầu
Tình vui mới kiếm đường đi cuối
Lòng rộn càng mong lối mở đầu
Người có nghe Sơn ca hót khản
Nắng đang xuyên Thuỷ mộ khơi sâu
Bài thơ ai viết chưa lời kết
Kẹt ở cành hoa trắng giữa cầu …

Rancho Palos Verdes 23 - 4 - 2025
CAO MỴ NHÂN

CẢNH CHIỀU

Mây trời phiêu viễn tận nơi đâu
Chiều tím tô thêm nét quạnh sầu
Xào xạc bờ lau triền dốc núi
Cô liêu bến vắng chốn giang đầu
Bâng khuâng giọt nắng buồn tê dại
Lãng đãng bóng tà chậm thấm sâu
Một cánh chim côi gào thảm thiết…
Nước trôi trầm mặc dưới chân cầu

CAO BỒI GIÀ
24-4-2025



CHIM TRỜI


Kệ gió mây trời sẽ tới đâu
Chim không nặng cánh chở hoang sầu
Bay qua núi thẳm cây xanh lá
Liệng tới trùng dương sóng bạc đầu
Thả bóng trên đồi hoa diễm lệ
Soi hình dưới đáy nước trong sâu
Vui cùng hạt nằng lay chiều muộn
Lộng lộng trường giang vắng nhịp cầu…

Lý Đức Quỳnh
25/4/2025


GIỌT SẦU.

Đất trời rộng lớn, chỗ là đâu?
Hụt hẫng, chơi vơi vạn nỗi sầu!
Chim nhạn theo đàn về tổ ấm 
Bông lau nương gió ở giang đầu 
Hoàng hôn tỏa bóng bên triền cạn 
Ánh sắc pha màu dưới lũng sâu 
Buồn hỡi! xin mi đừng tới nữa 
Giọt sầu hơn cả nước sông Cầu!

LAN.
(25/04/2025).

VỀ ĐÂU...?

Mãi cố tranh hùng!... tổ ấm đâu?
Người ôm huyển mộng tím cơn sầu!
Mây giăng biển Bắc mây quần vũ
Sóng cuộn trời Nam sóng bạc đầu
Một ánh sao băng vừa chợp tắt
Đôi bờ nhật nguyệt sẽ chìm sâu
Năm châu bốn bể ngày long hội
Trả nghiệp từ đây!... chớ cưỡng cầu!

Chu Hà


HỌA: CHIỀU BUỒN

Thả cánh chim về nơi chốn đâu?
Hoàng hôn biển lặng gánh u sầu.
Sóng trào dạt tấp lên bờ cát,
Gió thổi quàu quơ nhạn ngẩn đầu
Ngồi ngắm mây trời xa bóng vợi,
Dạ eo xèo sụp bến tình sâu.
Ngày xưa hai đứa vui bên thắm,
Nay cách đôi nơi mãi vọng cầu.
*
Anh ở nơi nầy ...em ở đâu?

HỒ NGUYỄN (25-4-2025)


NẺO VỀ

Chẳng biết mai nầy đến nẻo đâu?
Dường nghe tâm trạng lé loi sầu
Khi nhìn nắng lả lưng triền núi
Lúc ngẫm chiều lơi ngả đỉnh đầu
Lũng thẳm vời xa chân thác lắng
Non trùng hút dạng mé rừng sâu
Trần gian cõi tạm nào đâu khác
Một kiếp rồi ai cũng tới cầu …

Mai Vân-VTT
28/4/25



VỀ ĐÂY EM

Về đây em nhé chớ đi đâu !
Đừng để duyên ta chuốc khổ sầu
Người có nghe chăng lời nguyện ước?
Anh thì vọng mãi mối tình sâu
Thuyền rời bến đậu trôi theo nước
Sóng nhảy bờ xa chảy dưới cầu
Kỷ niệm vẫn còn vương nỗi nhớ
Luôn thường hình bóng thuở ban đầu

Người Sông Cửu
Tháng 4/2025


🌺🌺🌺🌺🌺 Thêm  Mailoc,Hưng Quốc,Thanh Hòa


NỖI BUỒN THÁNG TƯ

Nỗi buồn lữ thứ có vơi đâu !
Năm chục năm qua khắc khoải sầu .
Cố quốc mơ màng se sắt dạ
Lòng quê da diết xác xơ đầu.
Hãi hùng biển cả còn rờn rợn
Hoảng loạn Saigon mãi đậm sâu.
Tuổi hạc buồn tênh trời đất khách
Ngùi trông mây trắng đã qua cầu !

Mailoc
04-26-25



CƠN GIÓ CHIỀU

Gió chiều hiu hắt đến từ đâu
Xám xịt không gian man mát sầu
Những bụi trúc đào nghiêng ngã ngọn
Mấy cành liễu rủ lắc lư đầu
Năm dài lặng lẽ lòng chưa thỏa
Tháng vắng tênh buồn giấc khó sâu
Cô đọng tâm tư từ dĩ vãng
Niềm riêng gợi nhớ dẫu vô cầu

Hưng Quốc
Texas 4-26-2025



VỀ THĂM CHỐN XƯA

Bến cũ, thuyền đò, chả thấy đâu,
Mù tăm dấu vết, vạn u sầu
Cầu xây cốt sắt, hoang mang dạ,
Đường lót xi măng, nhức nhối đầu.
Ngọn trĩu tre làng… vòm kín đáo,
Miệng mòn giếng cổ… nước trong sâu
Bóng hình ký ức tràn tâm khảm…
Mường tượng đâu đây tiếng nguyện cầu!

ThanhHoà
29/04/2025







KHOẢNG TRỐNG CUỘC ĐỜI

 


Qua người bạn thân cùng lớp, tôi quen với gia đình bác Chấn, một gia đình gốc Tây học, giàu có và thế lực của miền Nam trước năm 1975. Bác có hai người con, một trai, anh Quang hơn tôi 3 tuổi, một gái, chị Yến hơn tôi 1 tuổi. Hai người con của bác đều theo học chương trình Tây. Sự quen biết của tôi với gia đình bác rất sơ sài, không bước xa hơn những lời chào hỏi xã giao thông thường hay vài câu hỏi tò mò về thân thế, gia đình và học hành của tôi trong những lần tôi theo người bạn đến nhà bác chơi. 

Sau này khi vừa xong tú tài, trong một lần ghé thăm bác Chấn, tôi được biết hai người con của bác đã đi du học tại Thụy Sĩ ngay sau khi tốt nghiệp bậc trung học Pháp tại Sàigon. Còn tôi không có điều kiện nên học đại học trong nước, sau khi tốt nghiệp xuống Cần thơ dạy học, tôi không có dịp nào đến chơi nhà bác Chấn nữa. Đầu năm 1974, trước khi nhận học bổng tu nghiệp ở Nhật Bản, tôi được người bạn cho biết bác Chấn trai đã bị mất vì ung thư. Bác gái vẫn sống với vài người cháu họ xa ở căn nhà khá lớn, sang trọng ngày xưa ở đường Ngô Tùng Châu rất gần với trung tâm Sàigon.
Rồi với bao nhiêu đưa đẩy của thời cuộc, cuối năm 1979 tôi rời bỏ Nhật Bản vì tìm được việc làm đúng với chuyên môn ở thành phố Zürich, vùng nói tiếng Đức, miền bắc Thụy Sĩ. Sang Thụy Sĩ được khoảng một năm tôi lập gia đình với người bạn gái người Nhật mà tôi đã quen biết nhiều năm trong thời du học tại đó.
Một lần vào năm 1983 gia đình tôi xuống Genève thăm người bạn, ngẫu nhiên tôi gặp được chị Yến, cô con gái của bác Chấn. Chị cho biết chị và anh Quang đã tốt nghiệp xong đại học Genève từ lâu. Cả hai đang đi làm, vẫn sống ở Genève, nhưng kẻ ở đầu tỉnh, người ở cuối tỉnh, lại bận rộn với công việc làm cho nên cũng rất ít gặp nhau. Chị Yến cũng cho biết cả hai vẫn chưa lập gia đình nhưng sống chung với người yêu đều là người Thụy Sĩ. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cả hai đều đã xấp xỉ 40 tuổi mà vẫn độc thân, nhưng không dám thắc mắc vì có lẽ lối sống Tây phương là thế.
Trong lần gặp nhau đó, tôi cho chị địa chỉ, số điện thoại của gia đình, ân cần mời chị và anh Quang nếu có dịp đến chơi, coi như tìm được người bạn xa xưa nơi xứ lạ quê người. Nhưng tôi có cảm tưởng chị không có vẻ hân hoan với lời mời vồn vã, chân thành của tôi lắm. Vô tình hay cố ý, chị cũng không cho tôi biết địa chỉ! Tuy nhiên tôi cũng chẳng bận lòng vì nghĩ họ đã sống và lớn lên với nền văn hóa Tây Phương từ ngày còn bé, sự lạnh lùng, cách biệt với những người không cần thiết là lẽ tự nhiên mà thôi.
Chỉ có vậy, lần gặp nhau như thoáng qua, đã được quên đi dễ dàng. Bất thình lình, khoảng gần 2 năm sau ngày chúng tôi gặp nhau thoáng qua, nhạt nhẽo đó, tôi nhận được điện thoại của chị cho biết bác Chấn gái đã được anh em chị bảo lãnh sang đoàn tụ, hiện đang sống với chị ở Genève đã được khoảng một tháng rồi. Chị có nói với bác Chấn về gia đình chúng tôi, bác mong muốn mời gia đình tôi đến chơi để tâm sự. Đặc biệt trong cuộc điện thoại này chị rất thân thiện, thân thiện đến nỗi tôi có cảm tưởng chị năn nỉ chúng tôi đến chơi với mẹ chị, giúp bà vui mà quên đi nỗi nhớ quê hương khi chưa quen biết ai ở Genève.
Sau đó, một buổi sáng sớm thứ bẩy cuối tuần,vợ chồng tôi lái xe xuống Genève, chúng tôi đến tạm trú nhà một người bạn cũng ở trong Genève, nghỉ ngơi, nói chuyện một lúc. Khoảng 2 giờ chiều chúng tôi mới đến nhà chị Yến thăm bác Chấn. Trong lần gặp gỡ này có cả anh Quang cùng với 2 người Thụy Sĩ là bạn trai và bạn gái của họ. Ngay khi bước vào nhà, sau vài câu chào hỏi thông thường, vợ chồng tôi đã nhận thấy ngay bầu không khí nặng nề giữa bác Chấn với 2 người con của bác cũng như với 2 người bạn trai gái của họ.Bác Chấn hoàn toàn bị tách xa trong cuộc sinh hoạt của hai người con và bạn của họ, dù ngôn ngữ Pháp với bác không thành vấn đề. Sau vài câu xã giao bình thường, nói chuyện vu vơ với chúng tôi, nhóm con của bác Chấn cũng tự tách rời. Họ nói chuyện, cười đùa, âu yếm nhau trước mặt chúng tôi, chẳng có tí ngại ngần rồi dẫn nhau vào phòng bên cạnh đùa giỡn trong âm thanh của âm nhạc khá ồn ào. Họ để bác Chấn tiếp đãi trò chuyện với chúng tôi. Bác Chấn có vẻ ngượng ngùng, nhưng chúng tôi cố làm ra vẻ không để ý, coi như chuyện bình thường của giới trẻ Tây phương. Chúng tôi ân cần mời bác lên nhà chúng tôi chơi bất cứ lúc nào, có thể ở với chúng tôi cả tháng trời cũng chẳng sao vì nhà khá rộng lại có vườn riêng để ăn uống ngoài trời. Bác tỏ vẻ rất cảm động với nhiệt tình của chúng tôi. Bác càng thích hơn khi thấy vợ tôi cầm chiếc áo len mà bác đang đan nửa chừng, tò mò xem ra chiều hiểu biết và đồng sở thích thêu thùa. Lúc sửa soạn ra về, vợ chồng tôi có ý gặp hai người con để chào từ giã, nhưng với tí chút ngần ngừ trong vẻ ngượng ngùng bác nói:
– Thôi, các cháu cứ về đi, bác sẽ nói với chúng nó sau!
Từ giã bác Chấn, chúng tôi trở lại nhà người bạn ngủ qua đêm, sáng hôm sau, ngày chủ nhật, sau khi ăn sáng với gia đình người bạn xong chúng tôi từ giã ra về. Chiều ý vợ, tôi lái xe đi một vài vòng thành phố Genève cho vợ tôi xem tí chút về thành phố, trước khi về lại Zürich. Đang lúc chạy xe tôi thoáng thấy bác Chấn ngồi ở chiếc ghế của một trạm xe bus. Dừng xe vào lề đường tôi chạy vội đến nói với bác:
– Bác Chấn, bác đi đâu vậy? Bác lên xe cháu chở cho.
Bác giật mình khi nhìn thấy tôi, nhưng ngay lúc đó cảm giác ngượng ngùng buồn bã hiện rõ trên khuôn mặt, trong ánh mắt khi bác nhìn tôi. Chẳng đợi cho bác trả lời tôi nói tiếp:
– Cháu đang định chạy lòng vòng xem thành phố đây, bác đừng ngại gì cả, cứ lên cháu chở đi mà!
Nói xong tôi cầm tay, kéo bác về hướng chiếc xe, nơi đó vợ tôi đang mở cửa xe chờ đợi. Ngần ngừ tí chút, nhìn tôi như gửi gấm nỗi buồn kín đáo, bác nói như muốn khóc:
– Bác có muốn đi đâu đâu! Ở nhà buồn và cô đơn quá cháu ạ, chịu không được!  Ngày nào bác cũng ra ngồi ở các trạm xe bus, xe điện để nhìn người ta lên xe, xuống xe cho đỡ buồn đó mà thôi!
Nghe bác nói, tôi ngẩn ngơ, nhìn bác trân trối! Câu trả lời của bác xót đau quá! Tôi có cảm nhận người đàn bà xấp xỉ tuổi 70 đang đứng tước mặt tôi có rất nhiều tâm sự buồn đau khó nói. Hình ảnh cuộc gặp mặt chiều hôm qua ở nhà cô Yến, con gái của bác lại hiện ra, trở về trong ký ức tôi! Tôi thoáng hiểu một phần nào nỗi buồn, cô đơn của bác. Nhân dịp gặp lại trong ngẫu nhiên này tôi muốn được nghe bác tâm sự, biết đâu tôi lại tìm được điều gì đó giúp bác giảm được nỗi buồn mà bác đang chất chứa trong lòng ?! Nghĩ như vậy, tôi thân thiện khoác tay lên vai bác, khẩn khoản tôi nói:
– Bác cháu mình tìm một quán nước nào đó nói chuyện đi! Bác đừng ngại ngần gì cả, ngày hôm qua cháu muốn nói chuyện với bác nhiều mà chưa hết.
Hình như sự nhiệt lòng của tôi và cũng có lẽ vì quá buồn, bác im lặng đi theo. Sau một lúc chạy lung tung, chúng tôi vào một quán nước bên ngoài hành lang của một khách sạn trên đại lộ Quai du Mont Blanc, bên kia đường là hồ nước Lehmann. Bầu trời trong xanh, ánh sáng ban mai chiếu rọi lên mặt hồ nhấp nhô tạo ra những dải sáng lấp lánh tuyệt đẹp của một buổi sáng nắng tốt. Bác Chấn đã khóc gần như suốt thời gian ngồi kể cho tôi nghe về lý do của bác khi lựa chọn rời xa VN, sang Thụy Sĩ định cư. Một lựa chọn mà bác nghĩ rằng đã sai lầm, đang làm cho bác buồn đau vì cô đơn.
Bác cho biết, với lời khuyên nhủ rất hợp lý, chân tình của hai con, bác đã bán căn nhà của mình ở trong nước, tiền bán nhà cùng với tất cả tiền bạc,nữ trang mà bác đã dành dụm từ khi mới kết hôn, bác đã giúp 2 con, mua cho mỗi người một căn hộ ở Genève. Căn hộ mà chúng tôi đến thăm hôm qua là của Yến. Một căn khác cho Quang, nhưng đến nay dù đã hơn một tháng ở Thụy Sĩ nhưng bác vẫn chưa có dịp đến xem nó ra sao!
Trước khi rời bỏ quê hương sang Thụy Sĩ, bác nghĩ rằng, tuổi đã già, bệnh hoạn, sống chết không biết lúc nào, vì vậy nếu được sống với chính con của mình là một điều rất hợp lý, vẫn hơn sống với những đứa cháu họ ở Việt Nam. Đã thế bác nghĩ với khả năng thông thạo tiếng Pháp, có lẽ bác chẳng khó khăn trong việc giao tế với người địa phương. Thêm vào đó với sở thích đọc sách báo, thêu thùa cũng sẽ giúp bác che lấp được những lúc nhàn rỗi, cô đơn khi các con đi làm. Với ý nghĩ lạc quan như vậy bác đã chờ đợi từng ngày được ra đi đoàn tụ với hai con. Nhưng khi đến Thụy Sĩ, chỉ sau một tuần lễ đầu tiên bác đã nhận thấy mình sai lầm! Cái sai lầm ra ngoài tưởng tượng, tính toán của bác.Dù thích đọc sách,thích thêu thùa nhưng bác chẳng có được hứng thú mà làm được như mong muốn!
Bác được Yến, người con gái mà bác thương yêu nhất, đón về sống chung. Mấy ngày đầu tiên, Yến nghỉ làm việc, dẫn bác đi lo giấy tờ hành chánh, bảo hiểm sức khỏe đồng thời chỉ dẫn bác cách mua vé, xử dụng các phương tiện giao thông công cộng như xe bus, xe tram của thành phố. Yến cũng không quên hướng dẫn bác xử dụng các máy móc trong nhà như máy giặt, máy sưởi cùng với những việc làm trong tập thể chung cư.
Mấy ngày đầu tiên còn bận rộn với những học hỏi, làm quen với cuộc sống mới nơi xứ lạ quê người,bác không có thời gian để cảm thấy cô đơn. Nhưng chỉ một tuần sau,mọi hoạt động đã được đưa vào thứ tự và đều đặn. Buổi sáng Yến vội vàng đi làm,chiều tối về nhà, mệt mỏi nên cô ta chẳng có thì giờ và hứng thú để nói chuyện với bác ngoài vài câu hỏi sức khỏe vu vơ. Đã thế Yến thường về với người bạn trai, họ lại quây quần với nhau trong phòng riêng, chẳng thèm để ý đến bác. Bác sống im lìm như một chiếc bóng thừa thãi trong căn hộ.
Mấy ngày đầu tiên, có lẽ vì món ăn lạ hay nể nang công lao nấu nướng của bác, Yến và người bạn trai còn về nhà ăn cơm tối.Nhưng chỉ được vài ngày, họ chẳng còn thú vị với món ăn của bác nữa. Yến nói với bác đừng nấu cơm cho họ, họ tự lo được. Từ đó Yến và bạn trai thường ăn cơm ở đâu đó trước khi về nhà khá muộn. Thỉnh thoảng Yến mua đồ ăn nguội, rượu bia mang về bày ra bàn, ăn uống, nói chuyện cho đến khuya rồi chẳng thèm thu dọn. Sáng hôm sau khi thức dậy, nhìn thấy đống bát đĩa bác lại phải lau chùi, thu dọn! Không nói ra nhưng bác Chấn đã có cảm tưởng mình là người hầu hạ trong nhà, không còn là người mẹ được con đón sang để phụng dưỡng nữa. Còn anh Quang, con trai của bác, thỉnh thoảng cùng với cô bạn gái đến chơi, thoáng qua một vài giờ đồng hồ nói chuyện vu vơ với bác rồi từ giã ra về, cũng chưa một lần nào chở bác đến nhà để biết cuộc sống của anh ra sao!
Đôi lần thấy bác buồn, than van với các con là cô đơn không bạn bè... Yến khuyên bác hãy làm theo lối giải trí, tìm vui của người Thụy Sĩ khi về già, không có việc gì làm. Họ tìm cách tránh thời gian rảnh rỗi, cô đơn bằng cách mua vé tháng của thành phố cho xe bus, xe tram... rồi sáng đi, tối về. Ngày ngày dùng phương tiện giao thông đi từ phố này, sang phố kia ngắm nhìn người ta buôn bán ở các siêu thị hay các công viên của thành phố... Buổi trưa hay lúc mệt mỏi thì tạt vào những nhà ăn bình dân rẻ tiền trong các siêu thị uống cà phê hay ăn trưa. Nghe lời đề nghị của cô con gái, bác đã hình dung khá rõ con đường sống của mình sẽ ra sao nếu còn sống nơi đây. Bác chợt hiểu ra rằng hai đứa con của bác thật sự đã là dân Thụy Sĩ rồi, chúng sống, chúng suy nghĩ và chúng giải quyết theo xã hội, con người Thụy Sĩ. Chúng không thể nào nhìn thấy hay cảm thấy nỗi buồn, cô đơn của bác được nữa. Nói đến đây, bác Chấn ngước nhìn tôi với đôi mắt nhòa lệ, buông tiếng thở dài buồn bã bác than thở:
– Có lẽ bác phải về lại VN cháu ạ, sống ở đây chắc bác sẽ chết vì cô tịch mà thôi. Mấy ngày trước bác có liên lạc với tòa lãnh sự VN ở Genève để hỏi về việc hồi hương. Theo bác không khó khăn lắm, nhưng cần nhiều thủ tục để lấy lại hộ khẩu của bác ở VN và nhất là chứng minh được sự bảo đảm về tài chánh cho sự sinh sống của bác khi hồi hương. Thấy tôi im lặng, bác buồn rầu nói tiếp:
– Hiện nay bác chẳng có gì ở VN nữa, nhà cửa đã bán, tiền bạc, nữ trang cũng không còn. Bác đúng nghĩa một người nghèo, già lão đơn độc nếu về lại quê hương thì sống làm sao đây?
Tôi buột miệng hỏi:
– Tại sao bác không nói với anh Quang, chị Yến trả lại cho bác một ít tiền để có thể về VN sinh sống? Theo cháu biết thì không cần quá nhiều đâu vì cuộc sống và nhà cửa ở VN vẫn còn rất rẻ.
Lắc đầu ra vẻ thất vọng, bác cho biết tiền bán nhà, bán nữ trang vừa rồi rất lớn so với xã hội VN nhưng có đáng bao nhiêu so với Thụy Sĩ! Bác đã chia cho hai con để giúp chúng mua nhà, theo bác biết thì 2 người con cũng còn phải mượn ngân hàng hơn một nửa mới có đủ tiền để mua 2 căn hộ. Hiện nay tiền lời ngân hàng cùng với chi phí dịch vụ cho chung cư như thang máy, điện nước, lau chùi, cắt cỏ, xúc tuyết, làm vườn... tất cả không phải nhỏ, chẳng thua gì tiền đi thuê nhà. Bác cũng đã bàn với 2 con để trả lại bác một số tiền cho bác mua một căn nhà nhỏ ở VN, nhưng coi vẻ không được vì chúng vẫn phải trả nợ ngân hàng mỗi tháng, chẳng dư dả để đưa cho bác được! Đã thế khi về VN tiền sinh sống, thuốc thang, bệnh viện khi ốm đau cũng không thể coi là chuyện bỏ qua mà không tính toán được!
Nhẩm tính lại cuộc sống ở VN, tôi nói với bác:
– Theo cháu nghĩ nếu hai người con của bác giúp bác mỗi tháng 200 quan Thụy Sĩ (thời điểm 1986) chắc bác sống không khó khăn lắm đâu!
Bác Chấn mỉm cười với tí cay đắng, bác trả lời:
– Cháu tưởng đơn giản như thế sao? Giả dụ mà chúng nó gửi cho bác 200 quan mỗi tháng thì cũng chỉ đủ cho sinh sống bình thường mà thôi. Còn lúc ốm đau, chi dụng cho việc thuê nhà, cho người quen, họ hàng để người ta vui vẻ mà săn sóc cho mình làm sao mà đủ?! Tuổi già của bác đâu có thể sống độc lập được, mà phải dựa vào người khác, nhất là lúc ốm đau. Dù là họ hàng, quen biết cũng phải có tiền cháu ạ! Không dễ dàng và đơn giản như cháu nghĩ đâu!
Nghe bác tâm sự, tôi đã đã tạm hiểu hoàn cảnh của bác. Đúng như vậy, cái sai lầm lớn nhất là bác đã bán nhà, thu dọn tài sản để gửi cho con mong được sống gần con. Điều này nghe ra nó đơn giản và hợp lý như thói thường của gia đình văn hóa VN. Nhưng với hai người con của bác, nếp sống, sự suy nghĩ của văn hóa Tây phương đã thấm sâu vào con người họ, nó không còn là đơn giản nữa! Tìm một giải quyết cho bác không dễ dàng, họa chăng một hay cả hai người con bác biết cảm thông nỗi cô đơn, buồn bã của mẹ mà chính họ tìm cách giúp đỡ mà thôi. Bác không nói ra, nhưng tôi có cảm tưởng 2 người con bác không như bác chờ mong.
Trước khi chia tay tôi ân cần nhắc lại lời mời của gia đình tôi, bất cứ lúc nào bác có ý muốn đến nhà tôi chơi nhiều tuần, vài tháng, hoàn toàn không có gì khó khăn. Hình như nhìn rõ sự chân thành của tôi, bác vuốt nhẹ bàn tay vợ tôi mỉm cười và hỏi vợ tôi:
– Cháu có phiền lòng nếu bác đến nhà cháu chơi không?  
Dù ngôn ngữ VN chỉ hiểu lõm bõm, nhưng vợ tôi cảm nhận hoàn toàn ý nghĩa lời nói của bác qua ánh mắt, khuôn mặt và cả dáng điệu chân thành trong giọng nói, nụ cười của bác. Vợ tôi đưa tay ra dấu thêu đan, lõm bõm câu tiếng Việt:
– Bác cứ đến chơi đi, có nhiều việc làm với nhau lắm, bác đừng lo! 
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong cuộc gặp gỡ bác hôm qua và cả hôm nay, tôi mới nhìn thấy nỗi buồn bã biến mất trên nét mặt của bác. Thay vào đó là niềm vui thoáng hiện trong ánh mắt, nụ cười của người đàn bà xấp xỉ 70 tuổi mà tôi cũng chỉ quen biết thoáng qua trong quá khứ....
Trở về lại Zürich đã cả tháng trời, tôi cũng chẳng có dịp liên lạc với bác nữa.Đôi lúc trong lúc thảnh thơi tôi cũng nghĩ đến bác. Tôi cho rằng với thời gian bác sẽ làm quen với những người VN khác, rồi cũng giống như mọi người, đâu cũng vào đó mà thôi. Nhưng bất thình lình vào buổi tối khi tôi đang ăn giở bữa cơm thì bác gọi đến. Với giọng nói thều thào, chứa đầy buồn bã, chán nản bác cho biết hiện đang ở bịnh viện đã gần một tuần lễ nay. Tôi hỏi lý do, bác không nói rõ ràng lắm nhưng có lẽ liên quan đến tim mạch lại thêm bị trầm uất vì buồn bã, cô đơn mà ra. Bác khóc qua điện thoại cho biết hai người con chỉ đến thăm bác một lần duy nhất vào ngày đầu tiên, sau đó vì bận rộn họ chỉ điện thoại hỏi thăm mà thôi. Tôi buông tiếng thở dài, nói vài câu an ủi bác, hứa sẽ chở vợ đến thăm bác vào ngày mai hay ngày kia! Có lẽ cảm nhận được ý nghĩa tiếng thở dài của tôi trong điện thoại, bác nói rất nhẹ: 
– Cám ơn vợ chồng cháu, biết là làm phiền cháu nhưng bác muốn gặp lại các cháu lắm. Vợ chồng cháu cố đến với bác lần nữa nhé! Chắc bác không có dịp gặp lại vợ chồng cháu nữa đâu!
Tôi nghe mà rụng rời, tưởng như bác muốn gặp chúng tôi để nói lời trối trăn! Tôi nói vài câu an ủi, nâng đỡ tinh thần bác rồi tôi hứa chắc ngay ngày mai sẽ xin nghỉ làm một ngày đến thăm bác.
Xế chiều hôm sau vợ chồng chúng tôi đến bệnh viện của tỉnh, căn phòng khá rộng có 4 bệnh nhân. Chúng tôi đã giật mình đến độ nghi ngờ thị giác của mình khi nhìn thấy bác xơ xác nằm như đang ngủ. Chỉ hơn một tháng trời mà sắc diện của bác thay đổi quá mau! Khuôn mặt tái xanh, hốc hác như người bệnh lâu năm, cơ thể như bị thu nhỏ lại nằm ép dính xuống tấm nệm của chiếc giường! Cánh tay trái khẳng khiu, tái xanh thò ra ngoài chiếc chăn, được nối với sợi dây truyền serum treo lủng lẳng trên chiếc giá bằng alumin trắng. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay xương xẩu của bác,bác giật mình tỉnh dậy. Nhìn thấy chúng tôi, sự vui mừng, cảm động hiện rõ trên khuôn mặt già nua trắng bệch. Bác gật đầu nhẹ, đáp lại lời chào hỏi của vợ chồng tôi, rồi thều thào:
– Cám ơn hai cháu đã đến thăm bác,mời hai cháu ngồi!
Bác cho biết mấy ngày trước tự nhiên bị mệt mỏi,chóng mặt rồi bị xỉu, ngã ngay ở trong bếp vào ban đêm. Yến nghe tiếng động của chiếc ghế bị đổ, chạy ra mới biết và chở bác đến bệnh viện. Qua kiểm nghiệm bác sĩ cho biết do chứng suy tim đã có từ trước kèm theo thận hoạt động không bình thường gây tắc trách sự tuần hoàn dẫn đến chứng lậm độc máu.
Sau vài giờ đồng hồ tâm sự, bác kể cho chúng tôi nghe những ngày tháng cô độc, buồn chán càng lúc càng đè nặng lên bác vừa qua. Tôi lắng tai nghe nhưng cũng chỉ biết khuyên nhủ để nâng đỡ tinh thần bác mà thôi. Chúng tôi ở với bác mãi đến buổi chiều, khi từ giã, bác nói với vợ chồng tôi trong nước mắt:
– Chắc bác và vợ chồng cháu không còn có dịp gặp lại nhau nữa đâu! Dù thế nào thì bác rất cảm động với lòng tốt của các cháu đã vì thương bác mà nghe tất cả những lời tâm sự của bác. Bác cũng không ngờ cuối đời mình lại cô độc và buồn đau như thế này. Con của bác vì bận rộn hay vì vô tâm mà quên săn sóc bác. Biết làm sao hơn là im lặng! Nhưng ít ra vào lúc cuối đời này bác cũng có một niềm vui đó là có hai cháu để hàn huyên, tâm sự...
Bác nói với chúng tôi nhiều lắm, toàn là những câu nói đượm buồn và kín đáo than van! Tôi có cảm tưởng tinh thần bác hoàn toàn suy sụp, buông xuôi. Nỗi chán nản cùng cực của bác không những thể hiện trên khuôn mặt mà còn trong những lời nói như trăn trối với vợ chồng tôi. Tôi cố gieo vào bác lòng tin về tài năng của y học Thụy Sĩ, họ sẽ mang lại cho bác sức khỏe và niềm vui. Tôi hứa chắc chắn khi bác khỏe mạnh tôi sẽ xuống chở bác lên chơi với gia đình tôi vài tháng. Bác nghe lời hứa của tôi trong trạng thái bâng quơ hình như kín đáo che giấu sự thất vọng ở trong lòng.
Sau khi từ giã ra về, tôi tạt vào phòng y tá trực của dẫy phòng bác nằm,ý định gặp người y tá nào đó nói với họ vài lời cám ơn, nhân tiện nhờ họ thông báo cho tôi biết ngay nếu có gì cần thiết. Thật may, tôi gặp được cô y tá trưởng, biết nói tiếng Đức,nhờ vậy mà vấn đề giao tiếp, nhờ vả của tôi dễ dàng hơn. Tôi cũng chẳng ngần ngại nói rõ với cô ta sự thật về hoàn cảnh không vui của bác cùng với sự nhạt tình, thiếu săn sóc của hai người con. Tôi mong cô ta cảm thương nỗi cô tịch của bác mà đặc biệt quan tâm. Tôi cũng không quên đưa cho cô ta số điện thoại, ân cần xin cô ta báo tin cho tôi biết ngay, bất cứ giờ nào, ban đêm hay ban ngày nếu có gì bất trắc, để tôi kịp đến thăm viếng hay giúp đỡ bác nếu cần.
Trở về nhà, vừa được 2 ngày, vào buổi sáng khi đang sử soạn đi làm thì cô y tá trưởng từ bệnh viện Genève gọi đến. Tôi giật mình, linh cảm có gì không may xẩy đến cho bác rồi. Cô ta cho biết bác hiện đang ở khoa cấp cứu, trong tình trạng tuyệt vọng! Với tí chút ngập ngừng cô ta cho biết đêm hôm qua vào khoảng nửa đêm, khi mọi người an ngủ, bác đã dùng kéo cắt đứt sợi dây truyền serum, rồi để nguyên mũi kim trong mạch máu ở khủy tay cho máu chẩy ra ngấm vào chăn và đệm! Khi người y tá trực đêm biết thì bác đã rơi vào hôn mê. Bác sĩ khoa cấp cứu cho biết rất khó hy vọng cứu chữa vì bệnh nhân đã bị sẵn bệnh về tim mạch lại bị mất máu nên cơ thể rất yếu. Theo cô ta, nếu tôi đến bệnh viên trước buổi trưa hy vọng có thể gặp được bác lần cuối cùng.
Dù bị vướng bận với việc làm, nhưng tôi cũng xin nghỉ, lái xe một mình xuống Genève hy vọng gặp được bác thêm một lần nữa. Trên đường đi, tôi cầu mong sự kiện không phải quá bi đát như lời cô y tá nói với tôi.
Đến Genève,người đầu tiên tôi tìm gặp là cô y tá, cô ta cho biết bác đã mất ngay sau khi cô ta điện thoại cho tôi, hiện đang nằm ở một phòng riêng gần khu nhà xác của bệnh viện để làm thủ tục cần thiết trước khi đưa vào nhà xác của bệnh viện. Tôi thẩn thờ khi biết mình đến quá chậm để không gặp được bác lần cuối cùng! 
Mở cửa bước vào căn phòng nhỏ ở cuối hành lang của dẫy nhà phụ được tách biệt với khu vực chính của bệnh viện,chỉ có một chiếc giường duy nhất trên đó bác Chấn đang nằm. Cặp mắt của bác nhắm lại, bình thản như đang trong giấc ngủ! Chỉ có khác là khuôn mặt của bác hốc hác làm cho đôi gò má nổi hẳn lên giữa màu xám, tái xanh xấu xí của làn da mặt. Tôi im lặng đặt nhẹ bàn tay lên thân thể, lên cánh tay xương xẩu của bác như muốn cảm nhận rõ hơn cái lạnh lẽo của cơ thể cũng như nỗi buồn đau, cô độc của tâm hồn bác lúc ra đi.
Cũng chính lúc đó, lời tâm sự của bác mấy ngày trước khi vợ chồng tôi đến thăm bác ở bệnh viện hình như vang nhẹ bên tai tôi: Bác đã lầm lẫn chọn lựa! Cái lầm lẫn đã làm cho bác mất tất cả!Mất nhà cửa,mất tiền bạc nữ trang và có lẽ mất cả hai đứa con của bác nữa! Bác đã không thể hình dung ra cuộc sống xa quê hương nó lại mang đến cho bác thất vọng và buồn đau đến như thế! Nhưng ân hận cũng đã muộn, chẳng còn giải quyết nào khác hơn là phải chấp nhận những ngày tháng cô liêu đang đến. Nhưng bác tự hỏi bác có can đảm để chấp nhận nó suốt cuộc đời còn lại của bác hay không? Tôi đưa mắt nhìn qua khung cửa sổ, bên ngoài ánh nắng hoàng hôn đổ dài trên con đường trải đá sỏi trong khung viên của bệnh viện.Vài con chim nho nhỏ chuyền nhẩy trên cành cây làm rung động những bông hoa cuối mùa đã khô vì nắng gió còn sót trên những đọt cây... Không gian thật vô tư, im lặng, chẳng có gì khác lạ để cảm thương cho một người mẹ đã vượt xa biết bao nhiêu khoảng cách trời đất, rời bỏ quê hương đến nơi đây với hy vọng được sống gần những đứa con, tìm cho mình một niềm vui đoàn tụ. Nhưng cuối cùng phải mang lấy nỗi buồn đau, cô tịch mà về với hư vô!
Switzerland, Zuerich, 19/10/2024
Lưu An Vũ Ngọc Ruẩn

Thứ Bảy, 26 tháng 4, 2025

Thơ XH : Ngoc Ánh,Nguyễn Cang ; TÌNH XA

 


TÌNH XA

Người đi mấy độ vẫn chưa về
Cũng tại tim giờ thổn thức ghê
Mộng rã thuyền quyên vì hiếu tử
Trào tim nghĩa ái dậy hương thề
Thu vàng quạnh vắng buồn đơn lẻ
Hạ vãn âm thầm xót kẻ quê
Cảnh cũ đường xưa dù khác biệt
Còn đâu chữ thẹn với câu nề
Ngoc Anh Nguoideplongyen
21/04/2024

Bài họa: ĐỜI CÒN NGĂN CÁCH
(ndt+gcđ)

Vàng trăng trải lụa đón em về
Mấy độ phai tàn ảo não ghê
Lối cũ mờ, hoa tràn mọi nẻo
Đường xưa ngập nắng, lỡ câu thề
Mười năm cách trở xa lời hẹn
Nửa phút sum vầy đẫm lệ quê
Dẫu biết tình ta là biển rộng
Trường giang sóng vỗ quản chi nề

Nguyễn Cang

MỸ NỮ TRẦN GIAN -Thơ Hưng Quốc và Thơ Họa: Songquang ,Sông Thu,LAN ,Hồ Nguyễn,Yên Hà, ,Lý Đức Quỳnh ,Kiều Mộng Hà Lê Mỷ Hoàn ,Mai Xuân Thanh

 

MỸ NỮ TRẦN GIAN

 

Tàn đông ấm áp Tết Nguyên Tiêu

Người đẹp du xuân nét mỹ miều

Rạng rỡ dung nhan xinh tuyệt diễm

Dịu dàng vóc dáng đẹp yêu Kiều

Như hoa tươi thắm chờ người thưởng

Tựa quả thơm lừng gợi khách trêu

Mỹ nữ trần gian tiên giáng hạ

Khiến tâm nhân thế đảo điên nhiều

   Hưng Quốc

Texas 3-31-2025


Thơ Họa:

 

TÂM SỰ LÍNH TIỀN ĐỒN

 ( họa 4 vận)

 

Tôi người lính trận chốn tiền tiêu

Tình nước thân trai nợ cũng nhiều!

Vực thẫm hang sâu không kẻ đẹp

Đèo cao gió hút chẳng nàng kiều

Chim kêu thảnh thót luôn mời gọi

Vượn hú gầm ghè cứ chọc trêu

Lễ hội từng đoàn Sơn nữ múa

Lòng nầy cảm xúc…biết bao nhiêu !

songquang

 20250331

 

TRƯƠNG CHI- MỴ NƯƠNG TÂN TRUYỆN

 

Trên thuyền, văng vẳng một làn tiêu

Bạch diện thư sinh chẳng mũ miều

Điệu thả lâng lâng hồn nhạc Trịnh

Lời ngân dào dạt ý thơ Kiều

Trong lầu, khuê nữ đà xao xuyến

Đắm mộng, tâm tình thích ghẹo trêu

Phất dải khăn xanh tuồng vẫy gọi

Khiến chàng lãng tử đắm say nhiều.

   Sông Thu

( 01/04/2025 )

 

THÔN NỮ VƯỜN TIÊU.

 

Gặp nàng thôn nữ giữa vườn tiêu

Sắc đẹp kiêu sa, nét mặn miều

Nón lá nghiêng nghiêng càng quyến rũ

Dáng hoa thon thả thật thanh kiều

Mon men vờ hỏi, em vui đáp

Nhí nhảnh nói cười, dạ thích trêu

Ngơ ngẩn tựa vừa qua giấc mộng

Xinh như tiên nữ,có đâu nhiều!

     LAN.

(02/04/2025).

 

NỮ HOÀNG TRONG TÔI

 

Tết đến vang rền tiếng nguyệt tiêu,

Lung linh ai đẹp vẻ nhung miều.

Dung nhan bóng bẩy khoe nhô ửng,

Dáng vẻ bền ghi đắm diệu kiều.

Tươi thắm như rung rung ghẹo dạ,

Vui vui tợ kéo bám tim trêu.

Nữ hoàng tiên nữ sa trần thế,

Khiến kẻ nầy đây đậm lụy nhiều.

                             *

Âm ỉ tôi thầm gọi tiếng “yêu!”

HỒ NGUYỄN

 (02-4-202)

 

DẠO VƯỜN TIÊU

 

Chiều Xuân bóng ngã dạo vườn tiêu

Cô ả chủ khoe mặt mủng miều

Má núng đồng tiền da trắng phếu

Bờ vai tóc xoả dáng o Kiều

Hồi lâu ngắm nghía nàng Tiên giáng

Từ thuở đâu ai tận mắt trêu

Thôn nữ miền cao sao dễ cảm

Thân này ngớ ngẩn tối mơ nhiều ..

 Yên Hà

6/4/2025

 

DÈ ĐÂU…

(Họa 4 vần)


Cứ ngỡ buồn phiền đã triệt tiêu

Dè đâu vạ gió đẫm mưa chiều

Bao niềm trắc ẩn lòng Kim Trọng

Bấy nỗi trầm luân kiếp Thúy Kiều

Như cải tử dòng thê thiết ấy

Tựa hồi sinh chuyện xót xa trêu

Mây đen phủ kín, trăng nhòa nhạt

Trở giấc chiêm bao, khắc khoải nhiều !

Lý Đức Quỳnh

    7/4/2025

 

NGẬM NGÙI…

( hoạ 4 vận)

 

Khuya vắng lặng nghe vẳng tiếng tiêu

Trong đêm trừ tịch thật đìu hiu

Tám ngàn mãnh tướng rời quân trại…

Một khúc sầu bi lộng bóng kiều

Trỗi sáo quân sư… mưu đại thắng

Múa gươm hoàng hậu… chẳng ai trêu

Tranh hùng Hán-Sở âu thời vận

Cái kết Ngu Cơ… cảm xúc nhiều

Kiều Mộng Hà

April.06.2025

 

HẠT LÚA THƠM NỒNG

 

Đồng quê vừa phảng phất hồn tiêu

Vàng trĩu bao la đẹp dáng miều

Mấy chú mục đồng da xạm nắng

Vài cô thôn nữ nét thu kiều

Trên bờ đê lúa đều vai gánh

Nơi bến sông lời ngỏ khách trêu

Ôi những hạt thơm nồng nức nở

Đêm về thi đập thóc vui nhiều.

Lê Mỹ Hoàn

    4/2025

 

TRINH NỮ MỸ NHÂN…

 

Bến tàu thương cảng nhất hoa tiêu

Đà Nẵng mỹ nhân diện mạo miều

Gia chánh, đoan trang như Giáng Ngọc

Nữ công, lễ nghĩa tựa Vân Kiều

Hương thơm thục nữ bao người ngắm

Mật ngọt thuyền quyên mấy kẻ trêu

Sắc đẹp tuyệt trần ai cũng thích

Tu mi nam tử há mê nhiều…!

MAI XUÂN THANH

    Silicone Valley, April 6, 2025


Ảnh Hoa của Phan Trần Đức



MỜI BẠN ĐỌC TRUYỆN CỰC NGẮN của NGUYỄN THỊ HẬU trên VĂN VIỆT


 *** BỒ CÂU-GÀ

Nhà kia nuôi mấy con bồ câu nhỏ chung với đàn gà mới nở trong chuồng gà, không làm riêng chuồng trên cao.
Dần dần bồ câu lớn lên và biết bay là là trên sân.
Nhưng khi có tiếng động gây sợ hãi, đám bồ câu lại đập cánh… chạy thật nhanh vào chuồng giống hệt bầy gà, mỏ cũng há ra nhưng không kêu quang quác được.
“Sống đâu âu đấy”, bồ câu trở thành gà là bởi bị nhốt chung trong một cái chuồng dưới đất.
Con người cũng vậy, sống mãi trong sự tù túng nên thấy ai tự do thì hay phán xét.
*** HÓA TRANG
Nơi kia, cứ vào mùa lễ hội Halloween thì mặt nạ mang gương-mặt-người hiền lành tử tế rất đắt hàng.
Ma quỷ lạ lắm, hỏi nhau:
- Nơi khác, bọn người toàn hóa trang thành bọn ta cơ mà?
- Thì hóa trang là để khác bộ mặt thật.
Một con quỷ nhún vai tỏ vẻ hiểu biết.
*** XÁ TỘI VONG NHÂN
Tháng bảy, mùa xá tội vong nhân. Những ngôi chùa lớn nhỏ sáng tối đông đặc người lui tới đèn nhang.
Tháng Bảy mưa Ngâu… Sài Gòn áp thấp nhiệt đới, phố xá khuất trong mưa, nhà cửa mờ sau màn nước.
Từ trong ngôi chùa lớn, một chiếc xe hơi sang trọng chạy ra. Ngang qua cửa chùa, nó làm bắn tung tóe vũng nước đọng lên người ông già bán vé số đang nép dưới mái hiên.
- Mô Phật. Ông già khẽ nói.
- Mô Phật. Mấy thầy ngồi trên xe cũng cất giọng trầm bổng.
*** VU LAN
Từ sáng sớm, anh chị đã rối rít chuẩn bị nhang đèn hoa trái lên cúng chùa kèm món tiền công đức khá lớn.
Mẹ anh hỏi:
- Chiều mấy giờ về để mẹ nấu cơm?
- Mẹ đừng chờ. Tụi con sẽ ăn cơm chay với thầy trụ trì.
Xe chạy.
Mẹ đứng đó tần ngần. Lễ Vu Lan mà mẹ vẫn một mình cơm nước, như mọi ngày...
*** VẾT THƯƠNG
Nhà không có đàn ông, mọi việc bạn đều phải tự làm lấy. Kiếm tiền, xây nhà, nuôi con, dạy dỗ… bạn đều thành thạo.
Nhưng có một lần, bạn gọi cho tôi, giọng nức nở. Tôi hốt hoảng hỏi có chuyện gì… Bạn nghẹn ngào không nói được.
Lúc sau, con bạn gọi lại cho biết “Mẹ con bị búa đập vào tay ạ”.
Tôi lặng người. Búa đập vào tay thì rất đau, nhưng đau đến mức phải gọi và khóc với một ai đó thì nỗi đau không chỉ ở cái tay bị thương…
*** THÚY VÂN
Chỉ có Vân là thực sự thương yêu Kiều. Khi nhận lời thay chị lấy chàng Kim, nàng biết lúc ấy trái tim chàng dành cho chị nàng, nhưng nàng nguyện mang lại hạnh phúc cho chàng như chị nàng có thể.
Không bao lâu, Vân nhận ra Kim đã quên hẳn chị mình, chàng chỉ biết thỏa mãn với cuộc sống ấm êm và thành đạt.
Từ ấy, với nàng, chồng nàng trở thành người xa lạ!
*** TRẠI SÚC VẬT (ngoại truyện)
Khi đã cướp được chính quyền ở trại súc vật, bọn lợn nắm quyền lãnh đạo và lập tức từ chuồng vào ở trong nhà.
Chúng đưa ra nguyên tắc: Bất kỳ cái gì đi bằng hai chân đều là kẻ thù.
Một thời gian sau, khi đã học đứng thẳng được thì bọn chúng tuyên bố “Bốn chân tốt, nhưng hai chân tốt hơn".
Nhưng cả bầy vẫn ăn cám trong máng và ị trên giường y như ở trong chuồng. Con nào ăn cơm và ị trong cầu tiêu đều bị lên án!
*** CHÓ NHÀ CHÙA
Chùa ở nơi heo hút, chỉ có sư thầy, chú tiểu và một con chó mà sư thầy nhặt được mang về nuôi từ khi nó còn nhỏ.
Đêm con chó thức canh cho chùa, ngày nó cũng hai lần cơm chay như thầy.
Sư thầy mãn phần. Chú tiểu trở thành trụ trì nhà chùa.
Cũng từ ấy, hễ nhà chùa cho ăn là con chó bị ói. Nó không biết ăn mặn.
Một ngày kia, con chó cũng trở thành món mặn.
Phật đã cho nó thành chánh quả.
*** KHÓA TÌNH YÊU
Cầu cũ chi chít những chiếc khóa nhiều loại nhiều màu.
Chàng và nàng trịnh trọng bấm ổ khóa có khắc tên hai người vào thanh sắt. Chìa khóa – theo phong tục – được vứt xuống sông. Họ thề thốt: Không ai có thể chia lìa hai ta...
Nhưng:
1. Chỉ vài tháng sau, đường ai nấy đi.
Cả hai đều không biết người kia còn giấu một chiếc chìa của “khóa tình yêu”.
2. Vừa qua khỏi cầu họ đã cãi nhau, vì đã vứt nhầm chìa khóa xe hơi xuống sông. Thế là chia tay.
*** TIN NHẮN
Rất lâu rồi, vợ chồng hình như chẳng còn nói lời ngọt ngào với nhau.
Một ngày kia, theo trò chơi của bạn bè, cô lấy điện thoại nhắn cho chồng:
“Em yêu anh!”.
Đó là "mật khẩu" ngày xưa của hai người. Nhớ lại, cô bỗng bồi hồi...
Chồng trả lời ngay:
“Làm sao thế? Điên à? Hay nhắn nhầm cho thằng nào?!”
Cô giật mình, tưởng như vừa đăng nhập sai tài khoản.
................................

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...