Thứ Bảy, 24 tháng 1, 2026

THÊM MỘT MÙA XUÂN - Thơ H Vân và Thơ Họa


THÊM MỘT MÙA XUÂN

Thêm một mùa Xuân, một tuổi đời
Nắng chiều dần xuống... lá vàng rơi...
Gió Thu man mác... nào mong tới
Nắng Hạ đìu hiu... chẳng gọi mời
Chuyện cũ, mưa ơi! Xin chớ gợi
Đêm buồn, gió hỡi! Hãy đừng khơi
Đông phong hiu hắt sầu vời vợi
Mòn mỏi canh khuya... dạ rã rời...

13/1/2026
H VÂN


Thơ Họa:


TÀN PHAI

Bao mùa Xuân đến ở trong đời
Khi miệng mỉm cười, lúc lệ rơi
Khổ nhọc, gian lao từng nếm trải
An vui, hạnh phúc đã say mời
Tiếc thời tuổi trẻ tình yêu đắm
Xót cảnh thân già kỷ niệm khơi
Năm tháng dần qua... tàn mộng ước
Niềm tin, hy vọng đã xa rời.

Sông Thu
( 13/01/2026 )




CHÀO MỪNG XUÂN TỚI

Mỗi lần Năm Mới thấy yêu đời
Hạnh phúc dâng tràn, lệ bỗng rơi
Em chớ giả vờ quên tiệc cưới
Anh mừng thực sự đón thư mời
Thế nào bạn hữu vui Xuân mới
Cũng nhớ người xưa lạc viễn khơi
Tất cả tri âm giờ tóc rối
Cùng thương mộng cũ chẳng sao rời …

Hawthorne 13 - 1 – 2026
CAO MỴ NHÂN


NĂM THÁNG THU TÀN

Năm tháng tàn Thu hỡi cuộc đời!
Xuân về để lá thôi ngừng rơi
Cho lòng náo nức vào mong đợi
Quên nỗi sầu lo họa tới mời
Tuổi hạc cô đơn mình với gối
Đêm dài quạnh tiếng sóng ngoài khơi
Đường trần vẫn cứ bốn mùa đổi
Một cõi nhân gian chẳng muốn rời…

Hải Rừng
14/1/2026



VÔ LAI VÔ KHỨ


(Bát vận đồng âm)
Buồn/vui nuốt chửng bảy phần đời
Cái tuổi vàng thu lá sắp rơi
Gió hởi khoan đe, còn kẻ đợi
Xuân ơi chậm đến, có ai mời
Vô lai vô khứ… tâm vô khởi
Chẳng oán chẳng hờn ý chẳng khơi
Tự tại trong niềm an lạc mới
Thân vui chánh niệm trụ không rời

Kiều Mộng Hà
Jan.13..2026




THÊM MỘT MÙA XUÂN


Thêm mùa Xuân nữa chất lên đời
Nghiệm cảm trong hồn khiến lệ rơi
Tuổi hạc nào mong nhưng gấp tới
Thiên thu chẳng muốn lại chào mời
Chuyện xưa nồng ấm lòng còn gợi
Thuở trẻ son vàng trí mãi khơi
Năm tháng trôi nhanh nào có đợi…
Xuân kia cố níu cũng xa rời.

CAO BỒI GIÀ
13-1-2026



XUÂN NỒNG

Đầu năm Bính Ngọ vẫn yêu đời
Chắc mẩm Xuân nầy lệ nỏ rơi
Lắm thiệp trường xưa dồn dập gởi
Nhiều thư bạn cũ thiết tha mời
Tương lai chửa đến tâm nào đợi
Quá khứ thôi màng bậu chẳng khơi
Chợt ngẫm tường cao đà ngại với
Chừ đây tuổi hạc khó xa rời…

Như Thu
01/13/2026




MỪNG THÊM TUỔI NỮA

Ta như hoa dại giữa dòng đời
Xanh thắm, úa vàng lặng lẽ rơi
Hoa nở chẳng vì người đắm gọi
Sắc phơi đâu bởi kẻ say mời
Tùy thời, nụ trổ khi xuân tới
Tiện tiết, lộc tràn lúc tết khơi
Cứ hãy hồn nhiên mừng tuổi mới
Và giây phút cuối mỉm cười rời.

LAN
(14/01/2026)



LẠI MỘT MÙA XUÂN ĐẾN

( BVĐA)
Một mùa Xuân nữa đến trong đời
Mộng ước lụi tàn tựa lá rơi
Thân lão chất chồng nào có đợi
Tuổi già lụm cụm chẳng đâu mời
Lặng nghe nghĩa thắm lòng như gợi
Thầm nghĩ tình nồng dạ muốn khơi
Đất mẹ nghìn trùng xa diệu vợi
Ngày về thăm lại thấy xa rời

Songquang
20260113




XUÂN -THIỂN NGẪM


Tuổi đuổi xuân đi... ngắn lại đời
Thu tàn lá úa thoắt vèo rơi"?"
Ngày ra nắng hửng thường trông ngóng
Bóng xế chiều vơi chẳng đợi mời?
Nợ chất vương mang?... Thân nặng gánh
Thọ trường đa nhục!... Dạ sầu khơi?
Đời như hoa nở bừng sinh sắc
Hết độ mãn khai... tã cánh... rời!

Nguyễn Huy Khôi
14-01-2026




NÍU GIỮ MẦN CHI

Níu giữ mần chi, khiến nhọc đời
Huy tà sẽ rụng cuối chiều rơi
Tầng không ảo huyễn sương mù tới
Mặt đất trầm u bóng tối mời
Lắm nỗi hoang mang ngoài cảnh gợi
Bao niềm hoảng hốt giữa lòng khơi
Ngàn xưa tích nhựa nuôi ngày mới
Lộc biếc đơm xanh, lá úa rời…

Lý Đức Quỳnh
14/1/2026



THÊM NĂM THÊM TUỔI

Tết thêm nặng gánh vác lo đời,
Đến lúc như cành lá rớt rơi.
Hạ nóng lê la mang khúc tới,
Thu sầu thê thiết chẳng ai mời.
Đông se buốt lạnh chia buồn gợi,
Xuân nhú hoa cười số tuổi khơi.
Niên hạc đẩy đu nhân thế nhắc,
Qua nhanh hiu hắc tuổi thơ rời!
*
Mượn đôi vần điệu thích vui chơi!

HỒ NGUYỄN
(12-01-2026)



GÁI TRAI HỚN HỞ

Gái trai hớn hở sẽ yêu đời…
Luống tuổi xế chiều ngắm lá rơi
Bấc lạnh già gân nào muốn gọi
Nồm hanh lão giả há đâu mời…
Mưa ơi năm cũ xin đừng gợi
Gió hỡi ngày xưa lại chớ khơi
Hiu hắt đông phong buồn diệu vợi
Mỏi mòn ruột thắt dạ không rời…

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley, January 14, 2026




TUỔI CUỐI ĐỜI

Cảm tạ Ơn Trên tuổi cuối đời
Bên người tổ ấm chắn mưa rơi.
Tâm hồn lắng đọng thơ văn thưởng
Cờ tướng say ngây nhóm bạn mời.
Liệu xiệu gậy lần hoa cỏ vẫy
Dịu dàng tay nắm nhạc lòng khơi !
Gió Xuân lành lạnh hương đêm ngát
Vắng lặng công viên chẳng muốn rời .

Mailoc
01-14-2026




NÀNG XUÂN VỌNG ƯỚC


Nàng Xuân vẫy gọi rất yêu đời
Quý hữu giao hòa mộng hổng rơi
Tứ trỗi tưng bừng năm Ngọ [1] khởi
Nguồn khai đẹp đẽ bướm, hoa mời
chương trình thiết thực luôn còn gởi
Vũ lực ngông cuồng chả thích khơi
Triển vọng yên bình non nước hỡi
Tình yêu kết hợp chẳng xa rời...

Đức Hạnh
15012026



CẢNH ĐỜI


Hạnh phúc ước ao sống cảnh đời
Nào ngờ cành héo lá sầu rơi
Bầu trời trong sáng sao mưa vội
Sấm chớp ôm đen có kẻ mời
Loạn lạc gặp thời âu chẳng đến
Yên bình vời vợi thế nào khơi
Vầng mây uốn gió vòng theo nghiệp
Thanh thản may ra mộng sẽ rời ..

Yên Hà
15/1/2026




RÓT YÊU THƯƠNG

Cung bậc thênh thang gắn bó đời
Bốn mùa trăn trở đếm ngày rơi
Bóng hình xuân sắc lung linh… ới
Dáng vẻ non tơ lấp lánh… mời
Bởi lẽ buồn vui quần cõi tạm
Và thêm mặn đắng quấn trùng khơi…
Thì thôi đừng ngại ngùng chi cả
Trời rót yêu thương chẳng thể rời !

PHƯỢNG HỒNG



THÊM MỘT MÙA XUÂN


Họa nương vận
Chỉ mong càng sớm chuyển thay đời
Xanh tốt không vàng thể lá rơi
Để cho ai nấy đều vui hưởng
Và thảy muôn dân tất được mời
Tham dự tiệc xuân, mừng tuổi thọ
Đón chào cảnh tết chúc tình khơi
Cuối năm kết quả sinh con gái
Quấn quít yêu thương bước chẳng rời.

Thái Huy
Jan/15/26



LẠI MỘT MÙA XUÂN

Lại một mùa Xuân đến với đời
Tàn Thu nhạt nắng áng chiều rơi
Hắt hiu gió bấc trà thơm đợi
Lạnh lẽo đông phong tửu ấm mời
Dĩ vãng xa vời tâm vọng khởi
Tương lai mờ mịt trí mù khơi
Hoài trông ảo mộng tình quê gợi
Lòng bỗng bâng khuâng dạ rối rời

Hưng Quốc
Texas 1-16-2026



THỜI GIAN

Thời gian tịnh tiến điểm niên đời
Ví thể muôn loài nhú lại rơi
Sự sống tàn phai đâu khắc đợi
Mình thân rủ úa chẳng câu mời
Xuân khai sắc diễm màu tươi thởi
Hạ mãn hoa ngời cảnh đẹp khơi
Thu liễm đông tàng năm chuyển tới
Cùng theo một hướng thẳng không rời

Mai Vân-VTT, 17/01/26.


THÊM MỘT TUỔI ĐỜI

Mấy chục năm nay sống ở đời
Xuân về xanh lá đến thu… rơi !
Bốn mùa xoay chuyển theo chân ới
Năm tháng trôi đi chẳng bước mời
Quá khứ qua rồi thôi khỏi bới
Tương lai đâu nữa chớ tìm khơi
Nương thân trần thế gần như…vợi
Quê Mẹ từ lâu đã tạm… rời !

THIÊN LÝ




XUÂN HỒI


Xuân hồi truyền cảm lại yêu đời
Mai nở nụ cười lá hết rơi
Họa cảnh xinh tươi thi vị tới
Say mùa tốt đẹp tửu bôi mời
Xuân tình hoan hỉ thân tình gợi
Xuân ý an hòa mỹ ý khơi
Xuân tiết luân lưu hồn diệu vợi
Hồi hương kỷ niệm chẳng xa rời.

(Phan Thượng Hải)
1/17/26




 

ThaiLy.: VỀ MIỀN TÂY - ( T.Vấn Và Bạn Hửu )

 

 KHỞI HÀNH

             Như đã hẹn. Ba chị em tôi đã vào SG trước một ngày. Sáng nay, đúng 11g xuất phát, sau bữa trưa thanh đạm tại nhà hàng Thiên Thu. Nghe đã “ớn chưa”? Nhưng không ai thắc mắc, vì đây là nơi bọn trẻ thường ghé mà….

           Xe bon bon, người hân hoan háo hức. Miền Tây- Đồng Tháp- Sa Đéc vốn là quê hương hai bên Nội Ngoại của con trai tôi, tôi cũng cùng về với hai con mấy lần rồi, nhưng hôm nay vẫn đầy háo hức; tâm trạng vô cùng phấn chấn bởi vì điểm đến hoàn toàn mới lạ, hứa hẹn “thoả đam mê” vô cùng hấp dẫn: Tràm Chim. Đường đi, qua cầu, cầu vừa cong vừa cao, nhìn xuống sông rộng mênh mông, nước đỏ quạch dường như đặc quánh phù sa. Đang mùa nước nổi. Người dân Miền Tây đón đợi trong niềm vui, sẽ có nhiều đặc sản ngon cùng về theo mùa nước, tôi không biết nhiều, nhưng các món: gỏi, bánh xèo bông điên điển thì khá là ngon. Lẩu mắm cá linh đã từng thử qua với lủ khủ các loại rau. Tất cả, đã là những chiêu gọi có thương hiệu cho du khách gần xa. Hôm nay, bọn tôi lại sa đà vào thứ khác: Món ăn tinh thần không thể thiếu “xem hoa và chụp ảnh”. Chúng tôi đến tham quan Làng hoa Sa Đéc trước. Nói về hoa, phải công nhận rất nhiều, vì là “Làng” mà, nhưng là vườn ươm nên vắng những chậu hoa mãn khai rực rỡ sắc màu, chỉ trên tinh thần vui là chính.

       TRÀM CHIM

         Hành trình Về Miền Tây tiếp tục, vì chưa đạt được điểm đến chính Tràm Chim. Lại lên xe, sau chầu cafe cho tỉnh người. Giờ lại suýt xoa, thiếu điều muốn “xuống xe”chụp ảnh tiếp do: Sen Trắng xuất hiện, tuy ít nhưng thật lộng lẫy tinh khôi, dưới ánh nắng ban mai, làn gió mát dịu thoang thoảng đưa hương. Hương mùa nước lũ chở nặng phù sa… Xe bon bon …

          Đây là điểm đến cuối cùng, cũng là đích đến của chuyến đi. Sáng giờ chỉ xôn xao mỗi chủ đề Sen- Bạch Sen. Giờ thì tâm trạng lại chuyển sang cảnh đẹp đường xa. Càng vào sâu, ruộng đồng càng bát ngát. Hai bên đường, nơi thì đồng nước mênh mông, phải, là “đồng nước”. Bởi vì cánh đồng rộng lắm, xa tít tận chân trời hoặc bị chặn bởi những hàng cây xanh mịt; có nơi lại là đồng lúa cũng bao la không kém. Lúa mới xạ, xanh ngắt một màu, từ xa nhìn như thảm nhung mượt mà, cảm giác thật êm ái. Sự khác biệt này, được  con trai giải thích: chỗ nào có “bờ bao” thì không sao, nước lũ có về người dân vẫn trồng được lúa, chỗ không có bờ bao thì phải chịu, do nước lũ ngập đồng. 

             Tâm trạng háo hức đã cao lại càng cao, khi xa xa kia đã xuất hiện cái đài cao, màu xanh nổi bật giữa bầu trời cao rộng cũng ngát một màu xanh, nơi góc đường có cả bảng hướng dẫn, giới thiệu Khu Du Lịch Vườn Quốc Gia Tràm Chim. Trời ơi… nhanh lên con. Đến nơi, sau khi con gái lo vào trước mua vé vào cổng, vé đặt ghe… cả nhóm phải đợi 1g30 phút mới có ghe. Lại tranh thủ chụp ảnh, leo lên đài kia, một tầng đã đuối, nhưng đẹp quá. Trời xanh, xanh biếc, phóng tầm mắt ra cả bốn phương, lòng thật an bình…, bụi trần như giũ sạch. Cả nhà reo vui. Những tấm ảnh được bấm, đẹp thì không chắc nhưng thần thái thật khó có thêm lần nữa…

             Rồi cũng đến lúc xuống ghe. Ôi, vừa mừng vừa vui, con trai vừa tuyên bố: Ghe số 9 nghe mẹ. Là tôi đã có mặt sau lưng, vịn tay con, bước xuống, ghe tròng trành dữ, nhìn phía sau đã thấy 2 dì nối gót, con gái bọc hậu. Xem ra chỉ tôi cần dìu đỡ. Ghe có cả hướng dẫn viên thuyết minh. Nhưng thú thật tâm trạng đâu mà nghe chứ? Hồn vía cả ba chị em đã lênh đênh, dập dềnh khi ghe vừa tách bến. Im lặng, như lắng nghe là sự tôn trọng hdv thôi, chứ thật tâm ai cũng muốn reo hò cho thoả dạ. Đã lắm. Đi trên đầm nước thênh thang, xa xa rừng Tràm dày đặc, càng vào sâu càng dày và càng không biết đâu là bờ bến. Khi mới vào còn thấy những vạt năng thấp thoáng, có cả người đang nhổ củ, nước khá sâu, nghe độ 4m… Vào càng sâu, cảnh càng đẹp… gió lồng lộng thổi, rừng Tràm xanh với những hoa trắng chen với trời xanh, cảm giác lâng lâng thoát tục, lúc thì chìm sâu theo dòng suy tưởng miên man, khi lại dâng cao trong sự sảng khoái đắm say giữa mênh mông trời nước, khi lại hả hê cùng sóng nước nhưng… không thể dừng lại chuyện ghi ảnh. Nhỏ con gái tôi, đi lần hai, lần trước chỉ mới cách một tuần mà còn biểu hiện đầy cảm xúc như vậy kia mà. Nó hào hứng cất tiếng: 

                     – Chụp hình không mẹ, mấy dì?

             Gần như đồng loạt:

Thứ Sáu, 23 tháng 1, 2026

NHỚ QUÊ -Thơ Mailoc và Thơ Họa

 

NHỚ QUÊ

Thân khách năm dài chạnh cố hương
Vẫn đi cho hết cuối con đường.
Tâm tư se sắt tình sông nước
Tuổi hạc lạnh lùng gió tuyết sương.
Nhớ mãi nắng hanh vàng mái lá
Thương sao tà áo trắng sân trường.
Xuân về cận Tết lòng xao xuyến
Xóm nhỏ nghèo nàn dạ vấn vương!

Mailoc
Jan-17-2026


Thơ Họa:

HOÀI HƯƠNG


Xuân sang , đất khách quặn hoài hương
Nhớ cảnh quê cha những nẻo đường
Tuổi hạc chất chồng thân héo úa
Tháng năm phiêu bạt tóc pha sương
Mơ về thăm thú trong nhà cổ
Ngỡ bước lang thang dưới mái trường
Kỷ niệm bao nhiêu ùa xúc cảm…
Chốn xưa hình ảnh mãi còn vương.

CAO BỒI GIÀ
18-1-2026


TỪ ĐƯỜNG


Cận Tết về làng thắp nén hương
Rêu phong nhợt nhạt mái từ đường*
Bàn thờ quánh đặc màu tro bếp
Bức liễn phai mờ sắc khói sương
Phúc địa tiền nhân mong vững chãi
Vinh hoa hậu thế ước miên trường
Giờ chim bỏ tổ, rời xa cội
Lạc giữa muôn trùng, giọt lệ vương…

Lý Đức Quỳnh
19/1/2026


*Từ đường: nhà thờ họ, nơi thờ cúng tổ tiên của gia tộc.


CÚNG GIAO THỪA

Nghi ngút mâm thờ tỏa khói hương
Thắp nhang thành kính vọng ra đường
Cầu mong thế giới ngừng chinh chiến
Nguyện ước cuộc đời thoát gió sương
Gia đạo an vui niềm thuận ái
Lứa đôi hạnh phúc mộng miên trường
Thiên tai, thảm họa không còn nữa
Tình nghĩa nhân quần mãi luyến vương.

Sông Thu
( 19/01/2026 )



NHỚ CỐ HƯƠNG


Ai người cũng chỉ một quê hương
Nỗi nhớ khôn đong đếm độ đường?
Xót cảnh thôn làng bươn bão tố
Thương đời cha mẹ đẫm mưa sương!
Ẩn niềm khắc đậm thời tao loạn
Ký ức hằn sâu thuở tựu trường!
Pháo rộ giao thừa...choàng mộng giấc
Trông về Tổ Quán...dạ sầu vương!?

Nguyễn Huy Khôi
19-01-2026


NHỚ QUÊ HƯƠNG


Về thăm đất tổ chốn quê hương
Thay đổi nhiều nơi khắp ngã đường
“Bến nước đò xưa “ nhìn thảo dã
“Cầu treo dây cáp” thấy hơi sương
Nhớ hoài vách ván xanh cây lá
Thương mãi “mái tôn” xám mái trường
Tết nhất xuân về tình quyến luyến
Bà con Đà Nẵng dạ tơ vương…

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley January 18, 2026


XUÂN VỀ LẠI NHỚ.

Với cả lòng thành thắp nén hương
Dâng lên mâm cỗ giữa Từ Đường
Mời cha chén rượu hân hoan khởi
Kính mẹ ly trà hạnh phúc vương
Nhớ lúc vì con che bão tố
Thương khi bởi trẻ bước phong sương
Nay ngày Tết đến bên di ảnh
Thổn thức tim ta suốt buổi trường.

LAN
(19/01/2026).


KHÚC HOÀI HƯƠNG

Hoa hoán vận

Lắng nghe vọng cổ khúc Hoài Hương
Tiếng bổng trầm vang chuông giáo đường
Nỗi nhớ quê nhà càng áo nảo…
Sầu thương đất khách tóc pha sương
Một thời mơ mộng hồn lơ lãng
Ôi thuở vu vơ thơ thẩn vương
Vào lớp ngóng trông ngoài cửa lớp
Bóng ai quanh quẩn ngó vô trường

Kiều Mộng Hà
Jan.18.2026



KÍNH HỌA: TẾT NHỚ QUÊ HƯƠNG

Xuân về nhắc lại kiếp ly hương,
Đất khách bôn ba khắp nẻo đường.
Sớm tối nhọc nhằn xa gốc nước,
Tháng ngày thắt thẻo tấp hơi sương.
Dáng hình ẩn hiện tình thôn xóm,
Kỷ niệm in sâu bóng mái trường.
Mấy chục năm lìa quê xót dạ,
Tết sang pháo nhắc nhớ vương vương.
*
Ân nồng quê cũ nghĩa tình thương.

HỒ NGUYỄN (19-01-2026)


VƯƠNG

Trở về chữa bệnh ở quê hương
Lê bước chân qua mọi dưỡng đường
Diện chẩn nắn gân nhầm huyệt vị
Đông y bắt mạch đoán hàn sương
Thuốc dòi không giúp gì lao phổi
Gừng nghệ xem như mất sở trường
Cứ mỗi ngày di trên các ngón
Đôi tay lần lữa nỗi niềm vương.

2026-01-21
Võ Ngô

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026

THĂM HÀ NỘI -Thơ Phan Thượng Hải và Thơ Họa


THĂM HÀ NỘI

Thủ đô Hà Nội cạnh sông Hồng
Du khách dừng chân một cuối Đông
Lẩn quẩn Ba Đình quanh Phố cổ
Lang thang Hoàn Kiếm gặp hàng rong
Viếng vài hồ đẹp đà ưng ý
Thăm những chùa xưa được thỏa lòng
Viễn thị Long Biên, cầu lịch sử
Tìm xem Văn miếu nhớ Thăng Long.

(Phan Thượng Hải)
1/8/20


Thơ Họa:


THĂM HÀ NỘI


Thủy lưu sông Nhị sắc loang hồng
Khách lãng du nhìn tới biển Đông
Ba Sáu Phố Phường đưa bước lãm
Năm Ô Cửa Trấn thả hồn rong
Hồ Gươm, linh vật thiêng liêng sử
Văn Miếu, tinh hoa kính ngưỡng lòng
Biểu tượng Rồng Bay Hà Nội cổ
Vàng son vận hội thuở vân long.

Lý Đức Quỳnh
19/1/2026



SÔNG HỒNG HÀ

Con sông dài rộng, sắc tươi hồng
Nước chảy xuôi dòng ra biển đông
Bồi đắp phù sa vùng Bắc Bộ
Hình thành châu thổ đất Thăng Long
Ruộng đồng màu mỡ, người an dạ
Cuộc sống yên vui, kẻ ấm lòng
Ước được theo thuyền đi dọc hết
Một lần, cho thỏa bước chân rong.

Sông Thu
( 20/01/2026 )



MIỀN NAM YÊU DẤU.

Một đời chưa bước đến dòng Hồng
Chỉ biết mỗi Hòn Ngọc Viễn Đông
Có Bến Bạch Đằng,cung phố đẹp
Có Cầu Khánh Hội,quán trà rong
Nhà thờ Chợ Quán,lăng Cha Cả
Thành phố Biên Hòa,tỉnh Vĩnh Long
Chín chú Rồng thiêng*xuôi uốn lượn
Miền Nam yêu dấu mãi trong lòng.

LAN.
(20/01/2026).

* Chín chú Rồng thiêng:Cửu Long Giang.


HÀ NỘI CỔ

Hà Nội ngày xưa lắm bóng hồng
Viếng thăm du khách cả mùa Đông
Dấu ghi sử tích dân oai dạ
Thấm tận con tim nay phế rong
Bảo vật Hồ Gươm thần giúp nước
Sư thầy uyên bác trợ yên lòng
Rồng bay biểu tượng Kinh Đô cổ
Năm tháng trở mùi Quái hiếp Long ..

Yên Hà
20/1/2026



PHIÊU NGOẠN CẢNH QUÊ
(Họa tá vận)

Bình minh hòa quyện sắc mây hồng
Thơ thới lúa thì giỡn gió đông?
Non Tản nhạn thoi chao chấp chới
Giang Đà thuyền lá thả thong rong
Trăng phiêu quyến rũ nhìn thơi dạ
Khách lãng ngoạn du ngắm thảnh lòng!
Ai đến Xứ Đoài xin quá bộ
Thả hồn chiêm bái cảnh Đầm Long. *

Nguyễn Huy Khôi
20-01-2026


* Đầm Long - Bằng Tạ -thuộc xã Cảm Lĩnh - Ba Vì - TP Hà Nội, là khu du lịch sinh thái hấp dẫn - đáp ứng được các nhu cầu giải trí lý thú khác nhau của du khách.



THĂM HÀ NỘI

Hà Nội bao năm cạnh dáng Hồng,
Dòng sông lưu sử rạng trời Đông.
Cửa hàng phố cổ đầy du khách,
Hoàn Kiếm sóng vèo thả nhịp rong.
Xe cộ ngập vang nghe hết ý,
Gái xinh tung bóng thấy xua lòng.
Thủ đô thanh lịch bao thời đại,
Hà Nội xa chòm níu Hạ Long.

HỒ NGUYỄN (20-01-2026)


       HÀ NỘI BÂY GIỜ .

Nước bị phù sa phủ sóng hồng
Sông qua Bắc phủ, đọng Hà Đông
Hồ Tây giờ chỉ còn mây nổi
Hoàn Kiếm nay thường thấy khách rong
Họ nhảy đầm ngoài đường thích thú
Kẻ treo đồ trước quán thòng lòng
Hét la, chửi rủa,  rồi văng tục
Đến nỗi Rồng bay trú Hạ Long …
     
Utah  20 - 1 -2026
         CAO MỴ NHÂN

Kính Họa Vận : HÀ NỘI 

Hà Nội kinh đô đẹp biển Đông
Hùng Vương thuỷ tổ, nước non hồng 
Phố phường băm sáu, mua đồ cổ
Hoàn Kiếm hồ Gươm, bán bánh rong 
Lẩn quẩn trà đình, chưa toại ý
Loanh quanh tửu điếm đặng vui lòng 
Bắc Nam thống nhất nhiều phương tiện 
Thắng cảnh danh lam, Vịnh Hạ Long 

MAI XUÂN THANH 
Silicone Valley January 20, 2026


Thăng Long
Họa hoán vận

Phong Châu sáng rỡ cõi trời Đông
Lạc Việt người dân rạng ánh hồng
Hoàn Kiếm đòi gươm sau thắng trận
Linh Quy giúp Lý trước thành công
Bao thời thịnh phế thương đau dạ
Bấy cuộc hưng vong thống khổ lòng
Cũng bởi Hoa Lư không phát triển
Đại La thành, đổi lại Thăng Long 

ThanhSong ntkp
CA. 21/01/2026


HÀNH DU HÀ NI

 

Hà Ni mùa thu sắc rực hng
Khách du se sắt ngỡ còn đông
H Tây man mát tình vươn lng
Hoàn Kiếm thảnh thơi chân thả rong
Ph Cổ loanh quanh vờn ảo mng
Đồng Xuân nhóm hp xôn xao lòng
Ngàn năm văn hiến vẫn truyền thống
Đất nước ví mình Phượng với Long… 

 

Hải Rừng
21/1/2026


THĂNG LONG (Tự họa 4 vận) 

Đại Việt kinh đô giống Lạc Hồng
Thăng Long huyền thoại tự Tiên Long
Thanh danh truyền bá qua triều đại 
Lịch sử thăng trầm trải chiến công
Phát triển quốc gia ngoài đất Bắc 
Phát nguyên văn hóa ở phương Đông
Nay là Hà Nội, nhiều thay đổi
Thăm viếng hàn ôn đủ đẹp lòng.

(Phan Thượng Hải)
1/21/26

Phố Tạ Hiên-HN ảnh wikipedia



KHÁM PHÁ BÍ ẨN: MA GÀ, LINH THỂ ÁM ẢNH NHỮNG CÔ GÁI TRẺ ĐẸP Ở VÙNG CAO VIỆT NAM (Lưu Khâm Hưng .Blog )

Hãy tưởng tượng bạn đang lạc bước giữa những cánh rừng mù sương của miền núi phía Bắc hoặc Tây Nguyên xa xôi. Tiếng gió vi vu qua tán lá, xen lẫn tiếng gà gáy văng vẳng lúc nửa khuya; không phải tiếng gà thật, mà là lời thì thầm của một linh hồn lang thang.

Đó chính là “ma gà”, một truyền thuyết dân gian rùng rợn, không chỉ là nỗi ám ảnh về trộm cắp hay điên loạn, mà còn là lời nguyền dành riêng cho những cô gái trẻ đẹp.

Liệu đây chỉ là mê tín dị đoan, hay ẩn chứa một lớp bí mật sâu xa về tâm linh và bản năng con người?
 
Từ con gà thân thuộc đến linh thể sống

Chúng ta thường nghĩ đến gà như một loài vật gần gũi, mang lại thức ăn và sự sống cho đồng bào vùng cao.

Nhưng ở các bản làng của người Tày, Nùng, hay thậm chí Tây Nguyên, gà có thể biến thành thứ gì đó kinh hoàng hơn nhiều: “ma gà”, hay còn gọi là ma chài, ma ngũ hải; một loại bùa ngải sống, chỉ dành cho những ai có “duyên âm”.

Hãy hình dung cảnh này: Trong một ngôi nhà sàn cũ kỹ, gần bàn thờ tổ tiên, luôn lẩn khuất một chiếc chum sành nhỏ, bịt kín nắp bằng lá cây hoặc vải thô. Không phải để đựng gạo hay nước, mà là “nhà” của ma gà.


Linh thể này không có hình dạng cụ thể: không lông, không cánh, chỉ là một bóng dáng vô hình, nuôi bằng máu tươi của gà sống.

Mỗi tháng, chủ nhà phải thực hiện nghi thức cúng: nhỏ máu gà vào chum, thì thầm lời khấn để “nuôi dưỡng” nó. Tại sao? Vì ma gà được dùng để trông nhà, giữ của; bất kỳ kẻ trộm nào lẻn vào cũng sẽ bị nó “theo đuổi”, ăn sạch ruột gan hoặc khiến họ hóa điên, lang thang như bóng ma.

Nhưng bí mật lớn hơn nằm ở sự ràng buộc: Một khi nuôi ma gà, bạn không thể dừng lại. Nếu quên cúng, nó sẽ nổi giận và nhập vào người nhà, khiến họ đòi máu, đòi ăn; nếu bạn vẫn quên không cúng, nó sẽ dùng mạng người để thay thế.

Sau khi gia chủ nuôi nó chết đi, con cháu phải nối nghiệp, truyền lời nguyền qua bao thế hệ. Những ngôi nhà có ma gà thường sạch sẽ lạ thường: không mạng nhện, không bụi bặm, như thể linh thể đang “dọn dẹp” để đổi lấy sự trung thành.

Ngoài ra, con cháu họ cũng trở nên xinh đẹp bất thường. Đẹp đến ma mị, đặc biệt dưới ánh trăng rằm, da dẻ sáng bóng, nhưng chẳng ai dám cưới, vì cưới là rước luôn con ma về nhà.

Tôi từng lang thang qua những bản làng ở Lạng Sơn, lắng nghe người dân thì thầm: “Nhà có ma gà, đừng khen vật nuôi của nhà khác. Khen ‘trâu đẹp’ hay ‘gà béo’, hôm sau nó chết queo.”

Ma gà ghen tị, đòi độc quyền, nó chỉ muốn gia chủ nhìn mỗi nó, thờ mỗi nó. Đó cũng là một lời nhắc nhở rằng, sức mạnh của nó không chỉ từ máu me, mà từ nỗi sợ hãi và sự cô lập mà nó tạo ra.

Lời nguyền truyền kiếp

Để hiểu ma gà, chúng ta phải bước vào những câu chuyện dân gian, những mảnh ghép sống động, được kể bên bếp lửa đêm khuya.

Đầu tiên, câu chuyện về cô dâu hiếu kỳ: Một thiếu nữ trẻ được gả vào nhà chồng mà không hay biết về chiếc chum bí mật. Sáng sớm, cô quét dọn và mở nắp, bên trong là giòi bọ nhung nhúc, cuồn cuộn như địa ngục. Hoảng loạn, cô đổ nước sôi vào. Lũ giòi quằn quại chết và ngay lập tức, cả nhà chồng cô gục ngã theo, không vết thương, không bệnh tật, chỉ là cái chết đột ngột. Từ đó, chum ấy trở thành vật cấm kỵ, và lời đồn lan ra: Ma gà không tha thứ cho sự xâm phạm.

Rồi có bà lão bảy mươi, lưng còng chân run, nhưng khi bị nhập, bà chạy vun vút như gió, nhảy qua hàng rào cao hai mét nhẹ tênh. Hay người phụ nữ khác, miệng nhai than hồng, trèo lên nóc nhà với tay co quắp như chân gà, mắt trợn trừng, giọng nói lạ lùng không ai hiểu. Những hiện tượng này không chỉ là điên loạn, chúng là dấu hiệu của sự “hòa quyện” giữa người và ma, nơi linh thể mượn thân xác để trút giận.


Và làm thế nào để giải thoát? Người xưa bảo: Khi chủ nhân chết, phải chôn sấp mặt, mang theo bát nhang thờ ma gà xuống mồ. Nhưng bao đời nay, ít ai dám làm. Họ sợ hãi hoặc quên lãng khiến ma gà vẫn lang thang, ẩn náu trong rừng sâu.

Đêm xuống, tiếng gà gáy giữa khuya làm bạn khó mà phân biệt thật giả.

Tại sao ma gà “chọn” những cô gái trẻ đẹp?

Bây giờ, chúng ta đi sâu hơn vào nỗi ám ảnh cốt lõi: Ma gà không nhập bừa, nó đặc biệt “thích” những cô gái trẻ đẹp.

Tại sao? Theo truyền thuyết, ma gà vốn là linh hồn của một thiếu nữ xinh đẹp chết oan uổng. Khát khao níu giữ tuổi xuân và sắc đẹp đã mất, nó lang thang tìm “vỏ bọc” mới: chiếm lấy linh hồn những cô gái khác, sống lại qua hình hài họ. Đó không phải ám ảnh tình dục, mà là nỗi thèm khát sự sống, một bi kịch của những linh hồn bị kẹt giữa hai thế giới.

Như trường hợp Nông Hinh ở Lạng Sơn: Cô gái đẹp nhất bản, độ xuân thì rực rỡ. Một đêm, cô bắt đầu nói mê sảng, mắt lạc thần, hai bên nách trồi lên những cục thịt lạ lùng. Gia đình mời thầy mo, tiếng chiêng trống vang vọng ba ngày đêm giữa rừng sâu, khói nhang nghi ngút. Nhưng đến ngày thứ ba, Hinh trút hơi thở cuối cùng. Đêm ấy, gió thổi ngược chiều, tiếng gà gáy nửa khuya rợn người như lời từ biệt của ma gà.

Cô gái Ea Tam, Đắk Lắk: Năm mười sáu tuổi, đôi mắt cô sáng mê hoặc, nhưng phảng phất ma mị khiến ai nhìn cũng gai người. Thầy cúng xác nhận: Ma gà nhập. Nghi lễ trục tà kéo dài suốt đêm, ánh đuốc bập bùng trên gương mặt run rẩy. May mắn là cô thoát nạn, nhưng từ đó, không bao giờ thấy cô soi gương ban đêm nữa.

Chị Phương, nữ cán bộ miền xuôi: Hiền lành, mặt trái xoan như hoa rừng. Trong chuyến công tác, chị khen con chó con nhà dân: “Quý tướng lắm, sau lớn giữ nhà giỏi.” Nửa tháng sau, chó chết đột ngột. Chị Phương thì ho khan, mắt thâm quầng, đêm đêm lảm nhảm như nói chuyện với bóng tối. Dân bản thì thầm: “Ma gà đã chọn cô rồi…”

Liệu một lời khen vô tư có phải “lời mời” cho linh thể ghen tị hay không?

Những câu chuyện này không chỉ rùng rợn, chúng khiến ta đặt câu hỏi: Phải chăng ma gà là biểu tượng cho nỗi sợ mất mát sắc đẹp, tuổi trẻ ở những vùng đất khắc nghiệt? Hay chỉ là cách giải thích cho những căn bệnh lạ, tâm lý bất ổn mà y học cổ chưa lý giải?


Mê tín hay sự thật tâm linh?

Sau hành trình này, chúng ta trở về với câu hỏi lớn: Ma gà có thật? Khoa học hiện đại coi đây là mê tín, thiếu cơ sở như những hiện tượng có thể giải thích bằng bệnh lý thần kinh hoặc ngộ độc. Nhưng với người vùng cao, vạn vật hữu linh: Mọi thứ đều có nhận thức, từ cây cỏ đến linh hồn thấp kém. Con người, với ý thức yếu đuối và lòng tham, tự “mời gọi” chúng qua bùa ngải.

Thực ra, ma gà không nguy hiểm tự thân, nguy hiểm là ở con người: truy cầu bất chính, thờ cúng tầng thấp. Giữ tâm ngay chính, không hại người, và dù ma gà hay bất kỳ linh thể nào cũng không nên chạm tới. Như lời người xưa: “Ma hay Phật, quỷ hay thần chỉ khác một niệm.”

Ảnh minh họa.

Bạn nghĩ sao? Ma gà có phải lời cảnh tỉnh về sự cân bằng giữa vật chất và tâm linh? Hay chỉ là câu chuyện dân gian để ru êm nỗi sợ hãi? Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn và nếu dám, lần sau lên vùng cao, lắng nghe tiếng gà gáy nửa khuya… biết đâu, bạn sẽ khám phá thêm một bí mật mới.

Tú Uyên biên tập
Theo: vandieuhay

 

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2026

LAN - Thơ Phan Thượng Hải Và Thơ Hoạ

LAN

Giữa những ngàn hoa chỉ thích Lan
Trọn niềm thương mến mãi dâng tràn
Gần xa đều đẹp hình thanh lịch
Kề cận càng xinh nét rõ ràng
Phong kín hương thơm nhưng quyến rũ
Tự nhiên sắc thắm khó phai tàn
Tại gia yêu quí qua ngày tháng
Hoa mỹ đời ta chỉ có Lan

Phan Thượng Hải


HỌA: NÀNG HOA LAN

Vườn hoa hực hở dáng nàng lan,
Thích thú đeo mang khoái ngập tràn.
Sắc vóc long lanh bung lịch lãm,
Nét tươi yểu điệu ửng xinh ràng.
Ngạt ngào thơm phứt khơi phơi rũ,
Dìu dịu thanh cao chẳng héo tàn.
Thôn xóm khắp nơi trân trọng quý,
Tháng qua năm lại mến yêu lan,

HỒ NGUYỄN (16-01-2026)


HỮU XẠ TỰ NHIÊN HƯƠNG.

Muôn dòng, nhiều loại chỉ hoa Lan.
Thuần khiết mùi hương ngại tỏa tràn
Lặng lẽ dâng đời không chóng lụi
Âm thầm phơi dáng chẳng mau tàn
Nàng Hồ Điệp trổ duyên sang chảnh
Ả Ngọc Lan phô nét rỡ ràng
Quý phái,rạng ngời nào đối thủ
Kiêu sa, lộng lẫy vẫn là Lan.

LAN.
(19/01/2026).


LAN

(Họa hoán vận)

Thầm thĩ đưa hương dẹ gió tràn
Khép mình bình dị - vốn là LAN
Rễ tiềm sữa ngọt...mầm nhanh trổ
Thân rộ đài thơm...sắc muộn tàn
Hoàng Thảo đơm bông chào điệp vũ
Trẩm Vàng mở cánh đón ra ràng
Chan hòa thảo diệu như nhiên nở
Ẩn giữa muôn loài chảnh nhất LAN!

Nguyễn Huy Khôi
19-01-2026



Thứ Ba, 20 tháng 1, 2026

TẢN MẠN TẤT NIÊN - Thơ Nguyễn Gia Khanh Và Thơ Họa

 

TẢN MẠN TẤT NIÊN

Giữa buổi tàn đông én nhạn mờ
Mai đào mấy cội vẫn nằm trơ
Chờ xuân thản đãng hoà nghiên bút
Đón tuổi điềm nhiên ngẫm cuộc cờ
Chuyện cũ tan cùng đêm pháo nổ
Hương nồng ủ với nỗi lòng mơ
Thuyền xưa thuận gió buồm căng đẫy
Chở những niềm vui lại ghé bờ.

Nguyễn Gia Khanh

Thơ Họa:


TẢN MẠN CUỐI NĂM

Trà vơi nửa chén lạnh sương mờ
Lửa nhóm niên tàn, bóng trụi trơ
Trắng nở ngoài sân, hoa cỏ dại
Vàng bay trước ngõ, bướm tình cờ
Thềm xưa đợi tết hoài nao dạ
Cảnh cũ nghe lòng chợt khát mơ
Cổ mộng trôi suông bèo bọt tuổi
Niềm tin ở lại ngóng theo bờ

Lý Đức Quỳnh
18/1/2026


(Bài xướng Ngũ độ thanh, vội nên Quỳnh họa không theo Nđt)


HỌA: ĐỘC BÚT CHÀO XUÂN

Đông tàn bóng nhạn khuất xa mờ,
Cúc huệ đào mai dáng ẻo trơ.
Mượn nét tay vàng bung bút vẽ,
Tìm câu thắm vận vén cung cờ.
Xa ùm pháo vọng rền vang nổ,
Cận góc ai nhìn dáng xuội mơ.
Tản mạn Xuân về tim lắng đọng,
Chờ ai bến gục thảm bên bờ.
*
Cung trầm lệch ý nghẹn vần thơ!

HỒ NGUYỄN (18-01-2026)



CHƠI CỜ ĐÊM GIAO THỪA

(Ngũ Độ Thanh)
Trời khuya, lặng lẽ ánh sao mờ
Cảnh vật im lìm ngỡ đứng trơ
Một thảm sương dài buông xõa bóng
Hai người bạn thiết mải say cờ
Êm đềm gió thổi qua vòm liễu
Thoảng nhẹ hương lùa giữa tán mơ
Pháo nổ giao thừa vang rộn rã
Dừng chơi, dạ ngẩn tiếc vô bờ.

Sông Thu (18/01/2026)


CUỐI NĂM RA BIỂN TÂY .

Năm tàn, biển động, khói sương mờ
Cả một sườn non sóng vỡ trơ
Đã mỏi chim về ngang vạt núi
Còn nghe lệ chảy đẫm vuông cờ
Buồn ai trễ hẹn cùng khai pháo
Giận kẻ quên lời mãi đắp mơ
Bạch mã đường hoang đành thả vó
Tìm đâu khách lỡ ở đôi bờ …

Hawthorne 18 - 1 - 2026
CAO MỴ NHÂN



Kính Họa Vận : TẢN MẠN TẤT NIÊN…

Tất Niên sum họp tối trăng mờ
Mấy cội mai già lá trụi trơ
Chuẩn bị lau chùi, đôi liễng Tết
Sửa sang quét dọn, một quân cờ
Lắng nghe tiếng pháo râm ran nổ
Chợt thấy hương trầm thoang thoảng mơ
Bến nước buồm căng lồng lộng đẩy
Niềm vui ấm áp ghé vô bờ…

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley January 18, 2026


NIỀM VUI NGÀY XUÂN.

Trời sao ảm đạm quá lu mờ
Lạnh lẽo, sương tràn cảnh héo trơ
Khách vãn nhà tôi còn gửi rượu
Ta mời chiến hữu,lại chơi cờ
Vui ngày Tết cổ, dường như mộng
Sướng buổi Xuân nồng,ngỡ tựa mơ
Những cánh mai vàng phô đẹp nhỉ
Người khen hạnh phúc quả vô bờ.

LAN.
(19/01/2026).



BẾN ĐỢI


Gió lạnh mù sương nguyệt tỏ/mở
Đào chưa vội nở mấy cành trơ
Đêm còn khắc khoải chao tim lụn
Lệ có sầu thương lỡ thế cờ?
Rượu chữa giao bôi đành khất hẹn
Duyên chưa thấm đậm chuỗi ngày mơ
Thì thôi cứ nghĩ tình vô vọng
Bến đợi thuyền trôi chẳng tắp bờ

Kiểu Mộng Hà
Jan.18.2026

 TRỞ VỀ
                     (NĐT)
Năm tàn khói nhạt bủa sông mờ
Chẳng biết trên lầu hạc vẫn trơ.
Lả lướt sương chiều mơn cội liễu
Buồn vương bãi sậy phất lau cờ.
Ngày đi kỷ niệm tâm còn thắt
Bến đổ con đò dạ mãi mơ.
Trở lại làng thôn sầu lữ khách 
Vàng rơi gió nổi sóng reo bờ.
           Mailoc
      01-19-2026
,



Chuyện Vui :...ai mới là kẻ trộm thật sự?

 

Trong một vụ cướp ngân hàng ở Alabama, tên cướp hét lớn với mọi người trong ngân hàng:
“Đừng nhúc nhích! Tiền là của Nhà nước — còn mạng sống là của các người.”
Cả ngân hàng lập tức nằm xuống im re.
Đây gọi là: “Thay đổi cách suy nghĩ” — chuyển hướng tư duy, phá vỡ lối mòn truyền thống.
Khi một người phụ nữ nằm tạo dáng gợi cảm trên bàn, tên cướp hét lên:
“Làm ơn lịch sự văn minh! Đây là cướp, không phải hiếp dâm!”
Đây gọi là: “Tính chuyên nghiệp” — chỉ tập trung làm đúng việc mình được “đào tạo”!
Khi bọn cướp về tới nhà, tên cướp trẻ (có bằng MBA) nói với tên cướp già (chỉ học hết lớp 6):
“Anh hai, mình đếm xem cướp được bao nhiêu.”
Tên cướp già trả lời:
“Mày ngu quá! Tiền nhiều thế đếm đến sáng cũng chưa xong. Tối nay coi TV, bản tin sẽ báo cho biết mình lấy bao nhiêu.”
Đây gọi là: “Kinh nghiệm” — thời nay kinh nghiệm đôi khi còn giá trị hơn bằng cấp!
Sau khi bọn cướp rời đi, giám đốc ngân hàng nói với cấp dưới gọi cảnh sát ngay. Nhưng người cấp dưới nói:
“Khoan! Mình lấy thêm $10 triệu của ngân hàng cho riêng mình, rồi cộng vào $70 triệu mà mình đã biển thủ trước đó.”
Đây gọi là: “Thuận theo dòng chảy” — biến tình huống bất lợi thành có lợi!
Rồi cấp dưới nói tiếp:
“Ước gì mỗi tháng đều có một vụ cướp như vậy.”
Đây gọi là: “Giết thời gian chán nản” — hạnh phúc cá nhân quan trọng hơn công việc.
Ngày hôm sau, tin tức đưa rằng: $100 triệu đã bị lấy khỏi ngân hàng.
Bọn cướp đếm tới đếm lui, cuối cùng chỉ thấy $20 triệu.
Tức điên, chúng than:
“Tụi mình liều mạng mà chỉ được $20 triệu. Giám đốc ngân hàng bốc $80 triệu trong nháy mắt! Đúng là học hành đàng hoàng còn ngon hơn làm cướp.”
Đây gọi là: “Tri thức quý như vàng.”
Trong khi đó, giám đốc ngân hàng mỉm cười nhẹ nhõm vì những khoản lỗ chứng khoán của ông ta đã được “bù” nhờ vụ cướp.
Đây gọi là: “Nắm bắt cơ hội” — dám liều mới có ăn!
Vậy… ai mới là kẻ trộm thật sự?
Chuyen vui thôi 😆
Cảm ơn bạn đã đọc FB AnhVU

THÊM MỘT MÙA XUÂN - Thơ H Vân và Thơ Họa

THÊM MỘT MÙA XUÂN Thêm một mùa Xuân, một tuổi đời Nắng chiều dần xuống... lá vàng rơi... Gió Thu man mác... nào mong tới Nắng Hạ đìu hiu... ...