Thứ Ba, 2 tháng 8, 2022

TRÒ CHUYỆN VỚI CÁI GHẾ

Theu FB Ngọc Dương
Thứ sáu ngày 29 tháng 7 năm 2022 5:48 AM

- Này Ghế, có khỏe không?
- Chú là ai mà hỏi xách mé thế, cứ như là ngang hàng với tôi không bằng?
- Ơ hay, anh cũng chỉ là cái Ghế chứ là quái gì mà cao ngạo thế?
- Thế chú không biết người ta chạy chọt, luồn cúi, hối lộ, tranh giành, cắn xé nhau, thậm chí đảo chính, lật đổ, nội chiến cũng chỉ vì anh mày đây à?
- Nói thật nhé, anh cũng chỉ là thứ mà người ta gửi tạm cái “bàn tọa” thôi, chứ cao sang gì! Bức tranh làm nên giá trị cho cái khung. Nhân cách người ngồi trên ghế mới mang lại danh giá cho nó, đúng không?!
- Chú em đúng là đồ... lý thuyết suông! Chính anh mày đây mới là người mang lại danh giá cho kẻ ngồi!
- Làm gì có chuyện ngược đời thế?
- Anh hỏi nhé: Chú mày học hành tử tế, bằng cấp đàng hoàng, thông thạo ngoại ngữ, đạo đức sáng ngời, nói năng lưu loát, viết lách giỏi, tổ chức quản lý cừ... Tóm lại là rất ổn. Đúng không?
- Ờ ờ… đại loại là như thế. Thì sao?
- Nhưng anh hỏi, chú mày nói có ai nghe không?
- Ờ ờ ...thì thì…là... mà...
- Đấy, thấy chưa? Nhưng nếu chú mày ngồi lên đây, tất nói sẽ có người nghe, đe có kẻ sợ. Vậy thì cái gì làm nên “giá trị”: Người hay Ghế?
- Anh nói thế nghĩa là kể cả dốt nát, tham lam, dối trá, nịnh bợ... hễ cứ ngồi được lên ghế là danh giá?
- Chứ sao! Chú cứ tót lên đây mà xem, lại khối kẻ xun xoe: “nghe – anh – nói – bọn – em – sáng – ra – ngay!” Không danh giá thì là gì?
- Nhưng đó là cái danh hão, báu gì!
- Danh hão thì đúng rồi, nhưng quyền lực lại thật. Mà có quyền thì làm gì chả được?
- Đương nhiên, thời nào thì cũng phải có quyền mới thực thi được mọi chuyện. Nhưng tôi hỏi, các ông chủ của anh Ghế, người ta đã phải chi phí rất nhiều để có anh, thì họ chủ yếu dùng anh vào việc gì?
- Làm tiền. “Măn ny” ấy mà, để trước mắt là bù đắp chi phí, gọi là “thu hồi vốn”.
- Đồng ý với anh “trước mắt” là “thu hồi vốn”. Thế còn… “sau mắt” là gì?
- Là tiền…!
- Để làm gì nữa?
- Có thế mà cũng hỏi. Để “sắm” một cái ghế cao hơn!
- Tôi kinh sợ anh rồi đấy! Đúng là chỉ vì anh, mà người ta sẵn sàng chạy chọt, nịnh nọt, hối lộ, dối trá, tranh giành, cắn xé nhau... đủ mánh khóe!
- Đúng. Chú mày nói đúng tim gan của một “bộ phận không nhỏ” đấy. Nhưng nếu không thế, theo chú mày thì sao?
- Còn sao với giăng gì nữa. Phải công khai minh bạch, thi thố khách quan, bầu cử đàng hoàng, ai có thực tâm, thực tài thì phải được trọng dụng.
- Ý anh là Ghế phải đi tìm Người, chứ Người tài không đi tìm Ghế?
- Đúng thế! Người tài ai người ta quỵ lụy cái... vật bốn chân ấy!
- Chú mày chỉ được cái nói đúng, quá đúng luôn!
- Chứ sao!
- Chỉ có một điều nho nhỏ thôi, nói một câu cho vuông để chú mày buồn dần đi là vừa...
- Là điều gì vậy?
- Đó là cái đúng của những người ... không có ghế!
Tiểu phẩm của FAXUCA

(Copy từ trang Trần Nhương)

Độc đáo thiết kế Nhật Bản: chiếc thuyền giống y như phéc-mơ-tuya mở khóa mặt nước

Được tạo ra bởi nghệ sĩ Nhật Bản Yasuhiro Suzuki, chiếc thuyền này được tạo ra để trông giống như một chiếc phéc-mơ-tuya khổng lồ.
Cư dân Tokyo và du khách có thể đã rất ngạc nhiên trước một con thuyền trông rất kỳ lạ - trông giống hệt một chiếc phéc-mơ-tuya khổng lồ đang lướt đi trên sông Sumida theo đúng nghĩa đen.

Trên thực tế, con này này chính là sản phẩm từ dự án kỳ lạ của nghệ sĩ Nhật Bản, Yasuhiro Suzuki, được sinh ra từ quan sát đơn giản - một ngày nọ, nghệ sĩ đang nhìn xuống vịnh Tokyo từ cửa sổ máy bay, anh đã thấy những con thuyền lướt trên mặt nước và tạo ra những hiệu ứng rất giống với hỉnh ảnh người ta đang mở khóa áo khoác vào mùa đông.

 Được biết đến là nghệ sĩ tạo ra những tác phẩm lấy cảm hứng từ cuộc sống hàng ngày, Yasuhiro Suzuki đã tạo ra rất nhiều tác phẩm mang đến cái nhìn mới mẻ về các sự kiện quen thuộc. Và con thuyền này cũng không phải là ngoại lệ.

Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 2.

Yasuhiro Suzuki đã đưa ra ý tưởng của mình từ năm 2004. “Khi chiếc thuyền lướt trên mặt nước, cảnh tượng trông như cánh cửa của biển đang được mở ra”, Yasuhiro mô tả về chiếc du thuyền của mình.
.Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 3.
.
Con thuyền này có tên là Ship Zipper ra mắt trong khuôn khổ sự kiện Designart Tokyo 2020. Nhà thiết kế người Nhật Yasuhiro Suziki đã tạo ra một con thuyền độc đáo có hình dạng giống như một chiếc phéc-mơ-tuya khổng lồ. Khi con thuyền di chuyển trên mặt nước trông giống như nó đang chuẩn bị mở ra mặt nước.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 4.

Con thuyền này sở hữu chiều dài khoảng 9 mét, bao gồm phần thân, cầu và bộ phận giống hình phéc-mơ-tuya. Nó xuất hiện trên sông Sumida, đi lại giữa Azumabashi và Sakurabashi.
.Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 5.
Tại trang web của sự kiện này cũng chia sẻ: “Nếu nhìn vào dòng sông Sumida hiền hòa, bạn có thể thấy mặt nước sóng sánh, thay đổi hình dạng bởi những con sóng mà chiếc thuyền tạo ra trên mặt nước lấp lánh phản chiếu bầu trời. Khi con thuyền phéc-mơ-tuya di chuyển, nó sẽ tạo ra và truyền tải nhiều trạng thái của mặt nước vốn ẩn giấu quanh ta".
.Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 6.
Điều thú vị là anh Suzuki đã tạo ra một mô hình có dạng thuyền dây kéo này lần đầu tiên vào năm 2016, sau khi sản phẩm thực sự ra mắt vào năm 2010. Nó đã xuất hiện trở lại trong vài tuần qua như một phần của Designart 2020, và một lần nữa thu hút sự chú ý của cộng đồng quốc tế.
.Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 7.
Yasuhiro Suzuki từng đạt nhiều giải thưởng nghệ thuật về thiết kế với các tác phẩm như Nhận thức của Globe Jungle năm 2001, hay Property of Water, năm 2004 kể từ khi tốt nghiệp trường đại học Tokyo Zokei.
.

Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 9.

Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 10.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 11.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 12.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 13.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 14.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 15.
Cả thế giới phải ngỡ ngàng vì "chiếc khóa kéo" khổng lồ này có thể phi như bay trên mặt nước! - Ảnh 16.

Truyện số 40: NÊN GIÁO DỤC CON CÁI CÓ PHẨM CÁCH CAO QUÝ ( Phúc Ông Trăm Truyện.)

 


FUKUZAWA Yukichi (*)

Dịch: Nguyễn Sơn Hùng

***

Xây dựng môi trường, nền nếp trong gia đình chúng ta tốt là việc quan trọng để nuôi dưỡng, bồi đắp tính tình tốt cho con cái. Tuy nhiên, thói quen, phong tục của xã hội ngày nay nói chung không được tốt mấy. Do đó, trong vấn đề giáo dục con cái, việc chọn láng giềng để giao lưu, sinh hoạt cũng quan trọng.

Tuy nhiên, không mai khi gặp trường hợp tính tình của những người sống lân cận không tốt, chúng ta nên làm như thế nào?

 Tính tình của trẻ con cơ bản là chúng cho cha mẹ chúng là tốt nhất và gia đình chúng là nơi vui vẻ nhất. Do đó chúng ta nên sử dụng đặc tính này để giáo dục, bồi dưỡng tính tính con cái.

Chúng ta dạy cho con cái hiểu rằng ở khu vực gia đình chúng ta đang sinh sống không có nhà nào đáng tôn quý bằng gia đình của chúng. Chính nhà của chúng là thật sự tuyệt vời, là vui vẻ, hạnh phúc. Do đó những người được sinh ra ở nhà này phải tự nhiên khác với gia đình khác. Dù cho cử chỉ, hành động của trẻ con láng giềng có khó coi thì đó là việc của người khác, còn chúng phải giữ gìn nền nếp, truyền thống của gia đình chúng, là phải hoạt bát, vui vẻ và sạch sẻ. Người ngoài là người ngoài, ta là ta (phải giữ nền nếp, truyền thống tốt đẹp của gia đình mình, không nên bắt chước theo thói xấu người khác). Việc người khác có đê tiện, yếu đuối không có gì khó hiểu, cũng không phải là điều chúng ta phải trách cứ hay truy tìm trách nhiệm. Chúng ta chỉ nuôi dưỡng, giáo dục con cái chúng ta đừng bắt chước những hành vi đê tiện, khó coi mà thôi.

 Bằng phương cách trên, chúng ta giáo dục con cái chúng ta xem con cái của láng giềng như giống người khác và hướng dẫn tinh thần chúng có phẩm cách tốt, đúng đắn dần dần. Tâm hồn của trẻ con còn non nớt và yếu đuối nên dần dần chúng sẽ có tinh thần độc lập, tự tôn, dù có tiếp xúc với môi trường xấu xa chung quanh chúng ta cũng không sợ chúng bị ảnh hưởng, hoặc bắt chước theo. Cho con cái ăn mặc y phục khác với trẻ con chung quanh để phân biệt cũng là một phương pháp thực tiễn và có hiệu quả tự nhiên.

Một phương pháp khác là dời nhà đến nơi xa, nơi có tiếng nói địa phương khác với tiếng nói chúng ta đang sử dụng cũng là cách để con cái chúng ta tự ý thức chúng khác biệt với trẻ con chung quanh,

 Ngày xưa, trong thời đại phong kiến, các gia đình võ sĩ sống ở thành thị hay thôn quê chung với tầng lớp thường dân khác nhưng con cái của họ cũng không hạ thấp phẩm cách. Có được kết quả này là do họ đã xây dựng nên môi trường, nền nếp của gia đình (gia phong) họ thành một loại đặc biệt giống như họ xây thành trì “tự tin và tự tôn”, họ dạy cho con cái họ nhìn các phong tục, tập quán xấu xa của người chung quanh và cho rằng đó là tình trạng bình thường của tầng lớp có thân phận thấp hèn và không bị nhiễm xấu. Ngày nay không còn chế độ phong kiến, nhưng xây dựng nền nếp, gia phong cao quý cũng giống như các gia đình võ sĩ ngày xưa, chắc chắn là ở thời nay chúng ta cũng có thể duy trì được phẩm cách cao quý.

Nguyễn Sơn Hùng

Tháng 6/2017

 (*) Nguồn: Truyện số 40 trong quyển “Phúc Ông Trăm Truyện” của Fukuzawa Yukichi, 1897, Thời Sự Tân Báo Xã phát hành.

Ảnh : Chào Hỏi Đầu Giờ Và Cuối Giờ

Lò ấp trứng sùng – Truyện trào phúng Lê Văn Nghĩa

Vanvn- Trong đám bạn xuất thân từ cán bộ phường từ thời oảnh tẹc, chỉ có thằng Láu là thằng nhìn xa trông rộng. Hồi làm bên thanh niên, nó đã nhìn thấy con đường bên chính quyền là con đường có thể trường kỳ tiến tới bền vững cho bản thân. Vì thế từ cán bộ thanh niên, nó đã tìm đường chuyển sang làm cán bộ phường lèo tèo, suốt ngày chỉ ngồi đóng dấu cho các bản sao giấy tờ. Ấy vậy mà trong một thời gian nó đã nhảy lên phó chủ tịch phường. Nhiều người ngơ ngác tự hỏi “Sao thấy nó có thành tích gì đâu mà nhảy nhanh như vận dộng viên điền kinh vậy?”. Một thức giả, nhếch mép không râu cười mà rằng “Sao lại không có thành tích. Thành tích của nó là có ba làm chủ tịch quận!”

Trong đợt chuẩn bị sắp xếp ghế, thằng Láu được ba nó chuyển lên quận, đảm nhiệm chức vụ nhỏ nhoi là phó chủ tịch kinh tế của quận nhà. Nhiều ý kiến trong quận phản đối quyết liệt vì nó tốt nghiệp cử nhân môn cờ người (theo thơ của Hồ Xuân Hương là ‘Chàng Cùng thiếp năm canh trằn trọc/ Đốt đèn lên đánh cuộc cờ người…’), rất giỏi chiêu ‘đem pháo đầu dú dí vô cung’ các em người mẫu nội y mà làm sao có thể phụ trách kinh tế được, phụ trách mảng sinh đẻ có kế hoạch còn mặc may’. Quyết liệt quá, thơ tay rơi tới cấp trên luôn nhe. Thế là chỉ trên 10 ngày ký tầm bậy, tầm bạ mấy cái công văn xin xỏ gì đó, nó lại được chuyển qua làm công tác xã hội, ngồi chơi chờ thời.

Tôi là bạn nối khố của nó thời học sinh, không xin ơn mưa móc của nó, thuần là bạn bia, nó biết tôi là thằng không hề quan trọng nên dốc hết bầu tâm sự trong cơn say buồn mất chức. “Buồn vào hồn không tên, cái ghế của em, nó bay đi mất rồi…”. Rồi nó kể tiếp cho tôi nghe:

– Mầy biết không, bố tao nói chí ‘ní’ nhắm – thằng nầy có tật ngọng chũ ‘l’ và ‘n’ đổi chỗ cho nhau – làm lãnh đạo kinh tế thì phải có tiến sĩ kinh tế, đố thằng đ, con phò ‘lào’ ‘lói’ được mình. Bởi vậy, mầy biết không… bố tao đã có cách…

– Cách gì? Cấp cho mầy cái bằng Tiến sĩ kinh tế hả?

– Ừ, bố tao mà cấp cái đ. gì! Ổng chỉ cấp ‘củ’ cho mấy cái con lính của ổng. Cái nầy là do tao gặp mấy thằng tiến sĩ, bạn tao thời học trong trường đại học Cờ Người… Nầy, để tao kể cho nghe…

***

Thằng bạn tớ nhá, tiến sĩ với ‘nuận án’ “Hành vi, và thái độ xin xỏ của quan chức về hưu”, dựa trên nghiên cứu đơn xin cấp nhà công vụ của một ông cán bộ nguyên thứ trưởng. Trong đơn xin mua nhà công vụ ‘não’ ta than rằng chưa bao giờ mua được nhà, ‘não’ nghèo lắm, suốt đời phục vụ cách mạng trên răng dưới ‘ca tút’. Nhưng ‘não’ ta lại quên khai rằng vợ ‘não’ là chủ tịch tỉnh, con gái là phó chủ tịch tỉnh, con trai ruột là giám đốc sở. ‘Nuận’ án này được điểm tối đa của hội đồng chấm ‘nuận’ án.

Theo lời nó kể thì không cần đến ngày ra hội đồng nó cũng biết là ‘nuận’ án của nó được điểm tối đa. Tớ bối rối hỏi “Tao biết gì đâu mà làm ‘nuận án’ Tiến sĩ kinh tế”. Nó cười hăng hắc “Tao cũng biết đ. gì đâu về chuyện xin xỏ nhà cửa gì đâu. Nè tao hỏi, mầy có khoảng 500 củ không?”

“500 củ? Số tiền lớn quá. Nhưng chi vậy?” “Thì để làm tiến sĩ chứ, mầy tưởng làm TS không tốn tiền à. Càng dốt như tao với mầy thì càng phải có nhiều tiền mới có bằng Tiến sĩ nhé. Thằng nào học giỏi thật cũng phải tốn ít nhất 300 củ. Tiền bố mầy kiếm được dễ dàng, chứ có thằng tiến sĩ là con đâu phải dễ mậy. Ít nhất ổng cũng được người ta trọng vọng vì bố tiến sĩ nhá…”

Nó dẫn tôi ra Hà Nội, đất ngàn năm văn vật, đất của tiến sĩ vì có cái gọi là Viện Hầm khoai lang không học xả hơi. Cái Viện nầy hàng năm sản xuất ra chừng vài trăm tiến sĩ đủ mọi chủng loại. Thằng bạn tôi dẫn tôi gặp một vị mặt vuông, má béo chất ngất, xệ tới cằm. Đầu hói (chứng tỏ thông minh), mắt hí (chứng tỏ học nhiều), môi vẫu (chứng tỏ mím môi, mím lợi vì chữ). Trước đó, thằng bạn tớ đã bảo nhỏ: “Lão nầy một năm hướng dẫn gần 40 nghiên cứu sinh, ra lò ấp hết nhá”. “Ủa, theo tớ được biết một GS chỉ được hướng dẫn 3 nghiên cứu sinh thôi mà”. “Ủa, tao chưa cho mầy biết là lão nầy là một trong những vị lãnh đạo lò ấp này à? Dư luận bao lâu nay đã gọi nơi đây là lò ấp trứng sùng (TS) mầy không biết sao? Tao cũng thuộc loại trứng sùng nhưng kệ mẹ, có ai biết đâu. Mầy nên nhớ rằng đây là cái viện quan trọng của đất nước nầy nhé, cung cấp trứng sùng cho các ngành quan trọng như kinh tế, xã hội, ngoại giao. Mầy có cái bằng tiến sĩ của Viện nầy coi như là có dấu đỏ đó nha.”

Thằng bạn tớ và lão hói, béo thấy thương nầy thảo luận một hồi, và nhất là sau khi thằng nầy đưa cho lão một bì thư (tiền của tớ) thì tớ được biết là tớ cứ việc về nhà, an nhàn ăn chơi, nhưng ráng giữ sức khỏe đợi đến ngày ra cho hội đồng thấy mặt và nhận bằng tiến sĩ. Á, mà không quên ứng trước 300 củ, phần còn lại là 200 củ sẽ giao nộp sau khi nhận bằng tiến sĩ. Trước khi về lão hói nói với tao “Lầy, đề tài của cậu sẽ “nà” “Bước đầu nghiên cứu giá trị kinh hãi của các đề tài tiến sĩ kinh tế”.

  ***

Sau khi nó kể cho tôi nghe câu chuyện nầy thì tôi phải chuyển đi công tác tỉnh một thời gian thật dài, lấy vợ rồi sinh con luôn. Không còn quan tâm đến chuyện ở Sài Gòn nữa.

Mới đây, về Sài Gòn có chuyện liên quan đến một dự án kinh tế. Tôi cùng đi trong phái đoàn do một vị lãnh đạo tỉnh dẫn đầu, cần phải gặp cho được phó chủ tịch phụ trách kinh tế của quận. Té ra vị phó chủ tịch quận nầy là thằng bạn của tôi ngày xưa khi tôi đọc tấm danh thiếp thấy ghi rõ ‘TS. Tài Văn Láu. PCT …’

Nó thì không nhìn ra tôi vì sau bao năm đi về vùng cao tôi đã biến đổi khá nhiều cũng như nó, tôi  nhìn không ra một thằng bạn ngày xưa. Bây giờ nó cũng béo láng chất ngất…

Té ra nó đã tốt nghiệp ở cái lò ấp trứng sùng ấy và bây giờ trở thành người phát biểu chỉ đạo những nhà kinh tế thuần thành chúng tôi. Nghe nó nói về kinh tế thì tôi biết tương lai nền kinh tế của cái quận nầy sẽ đi về đâu rồi: “nền kinh tế công nghiệp chủ đạo của quận tôi sẽ tập trung chủ đạo dựa vào sản xuất mì gói, giấy vệ sinh, lời chào Whisper, Sakura… ôi, lãi lắm, lãi lắm nhé…”

Đúng là lời của nhà kinh tế của lò ấp Trứng Sùng!

LÊ VĂN NGHĨA

Xem Thêm :

Một năm nhớ nhà văn Lê Văn Nghĩa
 

TP New York: Bệnh đậu mùa khỉ là tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồn

New York đã ban bố tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng do sự bùng phát bệnh đậu mùa khỉ.

Thị trưởng Eric Adams và bác sĩ Ashwin Vasan, cao ủy cơ quan y tế New York, đã ban bố tình trạng trên hôm thứ Bảy.

Hai quan chức cho biết trong một tuyên bố chung: "Thành phố New York hiện là tâm điểm của đợt bùng phát và chúng tôi ước tính rằng khoảng 150.000 người New York hiện có nguy cơ phơi nhiễm bệnh đậu mùa khỉ”.

Các quan chức cho biết: “Trong vài tuần qua, chúng tôi đã tiến hành nhanh chóng nhất có thể để mở rộng việc liên hệ và tiếp cận với vắc-xin và điều trị để giữ an toàn cho mọi người”.

Họ nói tiếp: “Chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc với các đối tác liên bang của mình để có nhiều liều vaccine hơn ngay khi có. Cần phải đối đầu đợt bùng phát này bằng sự khẩn cấp, hành động và nguồn lực, cả trên phạm vi quốc gia và toàn cầu, và việc tuyên bố tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng này phản ánh mức độ nghiêm trọng ở thời điểm này ”.

Hôm thứ Sáu tuần trước, Thống đốc bang New York Kathy Hochul đã ban bố mệnh lệnh hành pháp, tuyên bố tình trạng khẩn cấp về thảm họa cấp bang vì dịch đậu mùa khỉ.

Tổ chức Y tế Thế giới đã tuyên bố đợt bùng phát bệnh đậu mùa khỉ trên toàn cầu là tình trạng khẩn cấp về sức khỏe cộng đồng, gây quan ngại trên bình diện quốc tế.

 Nguồn :VOA/TV

Mời Xem : Triệu chứng của bệnh đậu mùa khỉ, điều trị và phòng ngừa

Thứ Hai, 1 tháng 8, 2022

CUỘC TÌNH BUỒN ĐÃ ĐỦ- Thơ vkp Đạm phương


Tin anh nhắn muốn một lần gặp lại
Em ngỡ ngàng tưởng đang sống trong mơ
Bao năm qua em đâu có ngóng chờ
Người xưa cất bước quay về chốn cũ!
*
Thôi anh ạ, cuộc tình buồn đã đủ
Nhắc lại làm chi? chỉ khổ thêm thôi
Dù bây giờ em vẫn sống đơn côi
Vết thương đã chôn sâu vào bể hận!
*
Nếu chẳng may chút tình còn vướng bận
Gặp nhau rồi tim thổn thức càng đau
Níu làm chi hình ảnh giấc chiêm bao?
Chìm trong quá khứ, một thời yêu vội!
*
Đường ân ái trót chia hai bờ lội
Hơn nửa cuộc đời mỏi gối chồn chân...
Chuyện dĩ vãng theo cát bụi hồng trần
Để lại con tim bao lần cay đắng !

Hãy giữ cho nhau những gì đẹp nhất,,,
Vkp đạm phương

Mời Xem : 1/

TIẾC NUỐI -Thơ VKP.Đạm Phương và Đức Hùynh  

2/

MƯỜI BẢY NĂM- vkp đạm phương 

TRÊN CON ĐƯỜNG THẾ HỆ - Trần Trung Đạo


TRÊN CON ĐƯỜNG THẾ HỆ

Anh vẫn nhớ những con đường quê cũ
Cong theo chiều của tổ quốc yêu thương
Nghìn sao lạ sáng soi bờ liễu rũ
Thời hoa niên theo giấc mộng vô thường

Còn ở đó một quê nghèo nắng bỏng
Vết chân mòn trên những cánh đồng khô
Chiều viễn xứ anh ngồi nghe tiếng sóng
Đời mười năm chưa hết nợ giang hồ

Anh muốn hát bài ngợi ca đất nước
Sao ý tình như lạc chốn xa khơi
Đôi tay nhỏ, một tâm hồn tập bước
Làm sao anh ôm hết mộng trên đời

Thơ anh đấy vẫn sẽ buồn như thế
Vẫn một màu sương khói giữa chiều lam
Thơ anh viết cho cuộc đời dâu bể
Cho niềm đau chất chứa ở trong lòng

Anh mơ viết ngàn lời thơ tuyệt đẹp
Cho bạn bè, cho tổ quốc Việt Nam
Gởi qua đấy một tấm lòng sắt thép
Trong như gương và thắm tựa hoa hồng

Anh đã nguyện đi trên đường thế hệ
Sẽ không buồn vì có các em theo
Đi đi nhé chẳng bao giờ quá trễ
Để muôn đời lịch sử tiếng thông reo.

Trần Trung Đạo

 


Mời Xem : Thế Sơn Hát - Đổi Cả Thiên Thu Tiếng Mẹ Cười ( Nhạc:Võ Tá Hân, thơ: Trần Trung Đạo...

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...