Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2026

NỖI NIỀM KHÔNG TÊN -Thơ LAN và Thơ Họa

 

NỖI NIỀM KHÔNG TÊN.

Đời là một chuỗi những buồn vui

Cay đắng đan xen với ngọt bùi

Tình cảm chan hòa thường khó nhận

Nỗi niềm sâu lắng lại khôn nguôi

Nhìn quanh nghĩ quẩn đâm phiền muộn

Tính trước lo sau khiến ngậm ngùi

Danh vọng, tiền tài đâu khỏa lấp

Góc nhà, thờ thẫn tới rồi lui.

     LAN.

(12/06/2026).

Thơ Họa:

CÁI SỰ ĐỜI

Đời kéo dài lâu chuyện khổ vui,

Đắng cay sung sướng ấm se bùi.

Ái ân bố hóa cho không nhận,

Ghét bỏ ôm hoài phủi khó nguôi.

Bè bạn mắt tin tim dối trá,

Thâm giao miệng đổi dạ bùi ngùi.

Tiền tài tưởng quý trùm hang hố,

Danh vọng hao mòn tới lại lui.

                 *

Cuộc đời nghĩ lại khổ hay vui?

HỒ NGUYỄN

  (12/6/2026)

 

THẦM NGHĨ

 Giập bầm chi mãi cảnh sầu vui,

Ngậm ngải nhiều khi mới thấm bùi?

Đoạn tháng,...muôn trò đều lắng dịu,

Qua ngày,...mọi lẽ sẽ ngoai nguôi...

An nhiên trút bỏ điều phiền muộn,

Thơi thảnh xua tan mọi mủi ngùi?

Vạn vật ngoài thân vô nghĩa hết,

Gì gì?...cũng phải tính đường LUI?!

Nguyễn Huy Khôi

     12-6-2026

 

CUỘC ĐỜI MUÔN VẺ

Cuộc sống đâu toàn chuyện sướng vui

Có khi hớn hở, lúc bùi ngùi

Thức ăn lẫn chút cay và đắng

Mùi vị càng thêm ngọt với bùi

Tiền chẳng vô hoài không đợt mất

Đường nào đi mãi chẳng lần lui

An nhiên, tự tại lòng thanh thản

Muộn phiền nếu có sẽ dần nguôi.

  Sông Thu

( 12/06/2026 )

 

HỒI TÂM GIÁC NGỘ̣.

Cuộc đời còn lắm cảnh sầu vui...

Thử thách Nhân sinh tiếng mật - bùi.

Lừa lọc hảo huyền Chơn đổi Giả...

Sắp bày kế độc...Lệ nào nguôi,

Oan khiên sao khỏi lằn vay trả,

Đau khổ tang thương...Lệ ngậm ngùi...

Danh lợi Thế quyền là mộng ảo,

Hồi Tâm Giác Ngộ Tiến không lui.

Mỹ Nga

   12/06/2026 ÂL,27/04/ Bính Ngọ.

 

THẾ SỰ

 Thế sự hiện giờ chẳng thấy vui

Thiên tai nhân tạo đắng cay bùi

Năm châu súng đạn căm thù nổ

Bốn biển hãi hùng hận chớ nguôi

Trắc ẩn lòng người ganh đố kỵ

Khoan dung lẫn tránh vướng bùi ngùi

Tình thương mang lại quên sầu hận

Hạnh phúc trời ban .. biết tiến lui …

 Yên Hà

12/6/2026

 

SẮC MÀU TRẦN THẾ

Cảm xúc đời thường buồn với vui

Đắng cay chua chát béo thêm bùi

Thất tình lắm cảnh mê không bỏ

Lục dục  nhiều đường thích chẳng lui

Quanh quẩn hơn thua luôn trí rối

Lăng xăng thương ghét khó lòng nguôi

Bỏ buông tam độc tâm thanh thản

Nhẹ gót phiêu du dạ nỏ ngùi

   Hưng Quốc

Texas 6-12-2026

 

NỖI NIỀM KHÔNG TÊN

 Một mình buồn chán, ruổi tìm vui

Giữa những cay chua, thoáng vị bùi

Sa mạc dấn thân nào hết khát

Vũng lầy đưa bước dễ chi nguôi

Đôi khi xởi lởi* buông cười đượm

Lắm bữa tiêu tao** giấu lệ ngùi

Xót ngựa vòng quanh mòn lối cũ

Không đường tiến tới, phải đành lui

Lý Đức Quỳnh

   13/6/2026

*Xởi lởi: là tính từ dùng để chỉ những người có thái độ cởi mở, niềm nở, dễ hòa đồng và rộng rãi, phóng khoáng trong giao tiếp cũng như đối nhân xử thế. (chú thích chép lại trên mạng Net)

** Tiêu tao (chữ Nôm: tiêu tao 蕭騷) là tính từ, có nghĩa là buồn bã, hiu quạnh hoặc tiêu điều. Từ này thường dùng để miêu tả cảnh vật lạnh lẽo, vắng vẻ hoặc thần sắc ảm đạm, bi thương của con người.(chú thích chép trên mạng Net) 

HÃY SỐNG VUI …


Bóng đỗ sang chiều cứ sống vui

Hằng luôn xẻ ngọt lẫn chia bùi

Hàn huyên chúng bạn thời khuây khỏa

Góp mặt hội hè ắt giải nguôi   

Gạt nỗi buồn lo gìn trí thảnh

Lờ đi oán giận dẫn tâm bùi

Tiền tài vật chất cùng danh lợi

Hẳn chẳng theo đồng cuối ngõ lui …

Mai Vân-VTt, 16/6/26.


BÁN GIÀY - Nguyễn Duy Chính

 (Phóng tác theo “What I Learned in the Shoe Store” của William M. Hendryx)

Khi ba tôi được thuyên chuyển từ Ðà Lạt về Saigon, gia đình tôi cũng phải theo.  Cái hạnh phúc của việc từ một tỉnh lẻ được trở về nơi phố chợ không bù cho tôi những mất mát. Năm ấy tôi mới học lớp 10, vừa nghỉ hè nên cha tôi định hết bãi trường sẽ ghi tên cho tôi vào một trung học tư.

Khu phố tôi ở rất đông trẻ cỡ choai choai nhưng xem ra chúng khôn lanh hơn tôi nhiều. Trẻ con ở tỉnh làm sao sánh được với dân Saigon. Thành thử, tôi trở thành một đối tượng để trêu chọc và ăn hiếp. Cha tôi cũng e tôi theo đám thanh niên lêu lổng, đua đòi nên tìm cho tôi một việc tạp dịch tại một tiệm bách hóa, vừa giữ chân tôi, vừa kiếm thêm ít tiền phụ việc học. Tôi chán lắm nhưng chẳng biết sao hơn. Công việc cũng nhàn, ngoài việc dọn dẹp, sắp xếp hàng hóa, tôi còn đặc trách việc bưng hàng cho những người khách ra xe, rồi ràng buộc kỹ càng cho họ.

 ***

Một buổi chiều, khi đang xếp đồ cho khách ở ngoài bãi đậu xe, nhìn ngay xéo bên kia đường tôi chợt nhận ra có một tiệm giày bề thế, chỉ cách chỗ tôi làm chưa đầy 50 thước.  Mặt ngoài tiệm đánh đá mài màu xám đậm và bên trong cửa kính, những đôi giày bóng lộn xếp ngay ngắn thành nhiều dãy. Tôi tự nhủ, làm việc trong một căn phòng mát rượi, máy lạnh chạy vù vù, thơm mùi da mới hẳn hấp dẫn hơn cái cảnh mồ hôi mồ kê chất hàng. Nghĩ vậy, tôi định bụng khi có dịp sẽ sang xem thử như thế nào.

Mấy hôm sau, tôi diện bộ đồ “kẻng” nhất, còn thẳng nếp thơm mùi băng phiến vốn chỉ dám mặc trong ngày tết. Ngập ngừng mãi tôi mới thu hết can đảm đi thẳng vào trong tiệm giày. Một người đàn ông trọng tuổi, dáng cao gầy, mảnh dẻ đón tôi bằng một nụ cười tủm tỉm. Mái tóc hoa râm chải lật về phía sau để lộ vầng trán cao và đôi mắt tinh anh. Ông ta đeo kính trắng gọng vàng, mặc com lê màu xanh đậm và thắt cà vạt lụa điểm những bông hoa nhỏ. Bộ đồ may cắt khéo, tuy kiểu chững chạc nhưng vẫn có vẻ dân sành sỏi. Tôi cảm thấy mình “lên đồ” không đến nỗi uổng công.

– Cậu muốn xin việc phải không?

– Dạ.

Tôi trả lời mà không hiểu tại sao ông ta lại biết. Vẫn từ tốn, ông ta đưa tay bắt:

– Tôi thấy cậu không đi xem những mặt hàng nên tôi biết cậu không phải vào đây để mua giày.

Nở thêm một nụ cười ông tự giới thiệu:

– Tôi là Hiệp, Trần văn Hiệp, quản lý tiệm này. Tôi đang cần thêm người đây. Thế nhưng cậu có thích giao tiếp không?

Câu hỏi làm tôi hơi sựng lại. Từ thuở dọn về đây đã gần một tháng, tôi đã có đứa bạn nào đâu. Trẻ con ở vùng này có vẻ ngỗ nghịch và phe đảng. Ðã nhiều lần tôi nhủ thầm “Ông đếch thèm chơi với chúng mày” mỗi khi bị chúng nó trêu chọc. Tôi di di mũi giày, cúi đầu nói lí nhí trong miệng:

– Dạ, cháu cũng thích chứ ạ!

Tuy nói thế nhưng trong bụng tôi không lấy gì làm chắc những gì mình vừa trả lời. Ông Hiệp để tay lên vai tôi:

– Xem ra cậu không tự tin lắm. Này em! Bán hàng được hay không, quá nửa là làm sao cho khách thấy thoải mái. Nếu người ta thấy mình thực tâm muốn giúp người ta, người ta sẽ đáp lại. Lúc đó, nếu không mua hàng, người ta sẽ thấy như phụ lòng mình. Còn như nếu khách hàng thấy mình có vẻ miễn cưỡng, chỉ mong cho xong chuyện, thì chả cần đuổi họ cũng ra khỏi tiệm ngay.

Ông ta đặt vấn đề thật giản dị. Tôi có linh cảm là tôi sẽ học được nhiều điều hay từ một người xem ra thân thiện được với bất cứ ai như ông già này.

***

 Ông Hiệp bằng lòng nhận tôi vào làm ngay chiều hôm đó. Suốt một tuần, ngoài việc học tên, học giá các mặt hàng, tôi còn được chỉ dẫn tường tận những điều nên làm, những điều không nên làm. Ông chỉ tay ra ngoài đường phố đang dập dìu người qua lại:

– Mình không giống như các tiệm giày khác. Người ta chịu mất công đi đến tận đây thì mình cũng phải đền bù cái gì cho người ta chứ. Cậu có làm được không?

Tôi lộ vẻ ngờ vực:

– Thế nhưng mình không có cái người ta muốn thì sao ?

Tôi hỏi xong chợt thấy mình bạo gan quá. Nhìn lên ông Hiệp, tôi thấy ánh mắt ông có vẻ gì không bằng lòng. Ông gằn giọng:

– Không bao giờ, không bao giờ bảo với khách là mình không có! Mà phải cho khách coi những gì mình có, hiểu chưa?

– Thế nhưng, nếu như …

Không để tôi nói dứt câu, ông Hiệp ngắt lời:

– Ðừng nói gì cả, chỉ đưa cho khách xem mặt hàng. Không phải lúc nào mình cũng có hàng mà người ta muốn, nhưng lúc nào mình cũng có thể đề nghị cho người ta một cái gì. Họ nhận hay không là quyền của họ. Còn như mình ra tay không, tất nhiên là mình phủ nhận cái cơ hội đó, và người ta sẽ đi nơi khác. Phải nhớ kỹ rằng luôn luôn lúc nào mình cũng có một cái gì khiến khách hàng phải quan tâm. Có điều là mình phải tìm cho ra món ấy là món nào.

Ông Hiệp dẫn tôi đi một vòng quanh tiệm và giải thích về cách trả lương tại đây. Lương căn bản tính theo giờ cộng thêm huê hồng hàng bán được. Huê hồng cao nhất là các loại kem đánh giày, kế đến là các bóp đầm xách tay và các loại phụ tùng. Sau đó, tôi phải đóng vai một khách hàng mới đến để ông chỉ cho các “ngón nghề”.

Khi tôi bước chân vào cửa, ông Hiệp tiến ra cúi đầu mỉm cười đưa tay bắt:

– Chào ông đến thăm bổn tiệm!

Ông cầm tay tôi rồi tiện thể dẫn đến ngồi trên ghế. Tôi còn hoang mang thì ông đã nhẹ nhàng cởi ngay đôi giày tôi đang đi, kéo chiếc bàn đo lại:

– Mời ông đứng lên đây!

Và ông khéo léo đo cả hai chân cho tôi. Khi ngồi xuống, tôi hỏi:

– Ủa sao bác không hỏi cháu cần mua gì?

Ông Hiệp cười một cách hóm hỉnh:

– Có chứ, nhưng lúc này tôi là người làm chủ tình thế. Cậu thấy chưa, cậu đang ngồi trong một chiếc ghế êm ái, giày cởi ra rồi. Chẳng lẽ cậu đứng dậy cậu đi ra à. Ðến lúc này mới là lúc tôi hỏi xem cậu cần gì, nghe chưa?

– Thế sao bác không hỏi cỡ chân của cháu có tiện không, việc gì phải đo cho mất công ?

Ông Hiệp xua một ngón tay, chậm rãi nhưng đanh thép:

– Không, không bao giờ hỏi cỡ chân ai cả! Lý do tôi đo chân người ta là cốt để tạo cho người khách một ấn tượng là tôi thành thạo, chuyên môn. Có thế lúc mình đề nghị này nọ người ta mới tín nhiệm mình chứ.

Tín nhiệm. Tự tin. Xem ra cả hai món này tôi đều kém. Thế nhưng ông Hiệp thì có vẻ chắc như đinh đóng cột và tôi cũng muốn xem lòng tự tin của ông làm được gì trong việc tiếp khách hàng. Tôi theo ông như hình với bóng. Tôi để ý đến việc ông pha trò với những người khách mặt khó đăm đăm. Thường là ông tự diễu cợt cái nhân dáng gầy như que tăm của chính mình. Ông tự vỗ vào lưng:

– Lòng khòng như tôi mà không chịu khó kiêng khem thì ngồi gẫy ghế mất!

Một hôm, tôi xem ông tiếp hai bà khách cùng đi mua hàng. Ông đem ra cho họ không chỉ một đôi giày họ đòi thử, mà đến bốn năm đôi mỗi thứ một kiểu. Trong khi hai người đứng ngắm nghía soi bóng mình trong gương, ông đưa thêm cho mỗi bà một cái ví xách tay.

– Ðể xem các bà cầm tay có hợp không nào!

Ông Hiệp nói một cách ân cần. Ông xếp những đôi giày thành hình bán nguyệt trước ghế của khách ngồi, cạnh mỗi đôi lại để một kiểu ví đầm. Không biết hai bà khách khi ra khỏi tiệm nghĩ sao, nhưng mặt người nào cũng tươi rói, tay cầm một bọc trong đựng hai ba đôi giày, hai ba chiếc bóp. Lúc vắng người, ông bảo tôi:

– Nếu như mình chỉ bán cho người ta những thứ người ta định tới để mua thì tức là mình không bán được gì cả. Phải bán cho họ ngoài những thứ người ta muốn còn thêm những thứ khác nữa. Có thế thì hàng trong kho của mình mới vơi đi, mà tiền huê hồng của mình cũng gấp bội. Lại có ích cho bản thân mình nữa. Bán hàng khiến cho mình thêm tự tin, và một khi mình đã tự tin rồi thì nó là cái vốn mình xài suốt đời. Ðức tính đó mình dùng vào đủ thứ việc, vì ở trên đời này cái gì cũng là một hình thức mua bán, trao đổi cả.

Vài hôm sau, khi phải tiếp người khách đầu tiên trong nghề, tôi thấy đánh lô tô trong bụng. Ông Hiệp kéo tôi sang một bên trấn an:

– Cái gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác. Mình muốn người ta đối với mình thế nào thì cũng xử với người ta như thế. Mọi việc tự nó sẽ êm xuôi.

Sau khi tôi mời bà khách và cô con gái ngồi, tôi đo chân rồi cho họ thử mỗi người một đôi dép da thật tiệp với quần áo. Tôi cũng đề nghị họ dùng thêm loại thuốc xịt chống thấm nước và bàn chải để bảo trì. Bà khách mua tất cả không đắn đo. Không biết ai là người sung sướng hơn – tôi hay ông Hiệp.

Lẽ dĩ nhiên đâu phải chỉ ngày một ngày hai mà tôi đủ lông đủ cánh nhưng từ một đứa trẻ rụt rè, thầm lặng tôi đã trở nên một người bán hàng khéo léo, nhanh nhẹn, hoạt bát. Ðó cũng là nhờ noi gương ông Hiệp. Không mấy ngày tôi không học ở ông một vài cách thức mới trong việc phục vụ khách hàng.

Một lần, tôi thấy ông đưa ra cho một bà khách to béo đôi giày cỡ số chín mà ông khăng khăng là cỡ số sáu theo ý bà ta muốn xem. Nở một nụ cười hơi bí hiểm, ông xoay đôi giày lại chỉ cho thân chủ:

– Bà xem, thợ cẩu thả đóng số ngược đây mà!

Bà khách xem chừng hoan hỉ lắm, mua ngay đôi giày và còn hẹn sẽ giới thiệu cho bạn bè lại nữa.

Mấy tháng hè qua thật nhanh. Ông Hiệp không phải là ông chủ mà giống như một ông chú, ông bác thân tình. Hầu như ông chỉ vẽ cho tôi mọi điều trong đời chứ không cứ gì chuyện mua bán. Một buổi chiều vắng khách tôi đã cảm động nói với ông:

– Cháu ước gì bố mẹ cháu cũng được như bác!

Ông Hiệp hơi khựng lại, đăm đăm nhìn tôi dò hỏi, đôi kính để trễ trên sống mũi. Trông ông như một giáo sư già giờ điểm danh trong lớp. Ông đã gặp bố mẹ tôi vài lần và vẫn thường khen ngợi gia đình tôi.

– Cháu nói thế là sao ?

– Dạ, bác cháu mình nói về đủ mọi vấn đề mà bác không bao giờ bực mình với cháu. Còn bố mẹ cháu thì lại khác.

Ông Hiệp nhìn ra cửa một hồi lâu. Sau cùng ông quay lại chậm rãi :

– Này cháu, vừa là bố mẹ lại vừa là bạn không phải dễ dàng gì. Cháu đừng khó khăn với cha mẹ quá. Bố mẹ cháu là người biết điều.

Ông Hiệp nói đúng. Tuy học ở ông nhiều điều hay nhưng tôi đã làm gì được cho cha mẹ đâu. Có lẽ tôi phải tỏ ra mình người lớn một chút, bố mẹ tôi mới coi tôi như đã trưởng thành. Tôi không bao giờ quên được ánh mắt ngạc nhiên của hai ông bà khi tôi tình nguyện ở nhà trông em cho bố mẹ đi công chuyện.

***

Sau khi nhập trường, tôi vẫn còn làm việc ở tiệm giày vào buổi chiều. Khi lên lớp 12, bố mẹ tôi bắt phải nghỉ để chuyên tâm vào việc đèn sách. Tôi báo tin cho ông Hiệp mà lòng buồn rười rượi. Tối hôm đó, khi mọi người làm đã về hết, tôi ngập ngừng đến trước mặt ông :

– Cháu không biết nói gì để cảm ơn bác. Bác dạy cho cháu nhiều điều thật bổ ích.

Ông Hiệp nhìn tôi, đôi mắt ông cũng long lanh, mặt ông ửng hồng:

– Bác chả dạy cháu gì cả. Những cái đó là tự cháu làm đấy chứ.

Tôi đáp lại:

– Thế nhưng bác chỉ cho cháu cách làm.

– Ai cũng phải làm như thế – dù là bố mẹ cháu, thầy cô cháu, hay các bậc trưởng thượng của cháu. Quan trọng là khi bước chân vào đây, cháu đã sẵn sàng nghe lời và học hỏi. Những cái đó nằm sẵn trong con người của cháu chỉ chờ dịp là nảy nở thôi.

Tôi lặng thinh suy nghĩ những điều ông nói. Từ khi làm ở đây, tôi bỏ được tính nhút nhát. Tôi đã dám nhận lời đóng vai tráng sĩ núi Lam trong vở kịch nhà trường, lại tham gia vào ban tổ chức hội Xuân. Tôi có thêm nhiều bạn mới ở học đường cũng như ở ngoài đời. Ðối với ai tôi cũng chí tình, cởi mở như với người thân. Và chính thế mà ai cũng chân thành đáp lại.

Có tự tin thì người khác mới tin mình. Nói ít mà làm nhiều. Muốn người ta đối xử với mình ra sao thì phải đối xử với người ta như thế. Chỉ nghĩ đến cho hơn là đến nhận. Những qui luật đơn giản đó đã trở thành thiên tính thứ hai của tôi và tôi áp dụng vào mọi nơi, mọi chốn, từ công việc đến nhà trường, ngoài xã hội.

Ông Hiệp không chỉ dạy tôi nghề bán giày mà còn chỉ cho tôi một triết lý nhân sinh. Không phải lúc nào mình cũng có những gì người khác mong mỏi. Nhưng không phải vì thế mà mình không có một cái gì để đáp lại. Không có giày hay một hộp kem, thì ít nhất cũng có bản thân, tư cách, và lời ăn tiếng nói của mình.

Nguyễn Duy Chính

Tâm Đặng chuyển
 

Thứ Bảy, 20 tháng 6, 2026

HOÀI CẢM Thơ Mai Vân VTT và Thơ Họa



 HOÀI CẢM

Nhớ thuở hoài mang chỉ bóng hình

Luôn hằn sâu thẳm vóc ngà xinh

Bờ thương lỡn vỡn lèn tâm khảm

Sợi nhớ chênh chao quyện lấy mình

Bấy chặng hoa đời trầm lắng giữ

Bao ngày tháng mộng chẳng phân minh

Một thời đau đáu ngời hương lửa

Những thoáng hồn ngây đắng đót tình …

Mai Vân-VTT, 10/6/26.

Thơ Họa >

 MUỘN SẦU ẨN ỨC
      (Say nắng thời hoa mộng)

Sầu muộn tương tư đắm ảnh hình,
Thuở nào?..."say nắng" dáng Kiều Xinh!
Môi hồng cháy bỏng cồn trong dạ,
Má đỏ nồng ngây nóng cạnh mình?!
Vào mộng xao lòng khi tối đến,
Ra ngày thẹn mặt trước bình minh?!
Mê si hương lửa ai khêu nhóm,
Giời chả thương cho...vẫn nặng tình!?

                               Nguyễn Huy Khôi
                                      16-6-2026


CUỐN LƯU BÚT

Lưu bút thủy chung giữ tấm hình
Dáng người muôn cũ mãi hoài xinh
Dấu son kiều mị cài hoa bướm
Nét chữ ngây thơ kể chuyện mình
Ngưỡng cửa xôn xao niềm mới lạ
Chân trời rực rỡ tuổi bình minh
Thời gian tựa mũi tên lao vút
Trang giấy ố hoen vẫn đượm tình
Lý Đức Quỳnh
 16/6/2026

KÍNH HỌA: GỢI NHỚ.


Kỷ niệm ngày xưa giữ lại hình,
Xuân thời con gái thật là xinh.
Tan trường các cậu theo sau ghẹo,
Lúc ấy có người đeo sát mình.
Ảnh củ còn đây...Người xa khuất...
Thời gian trôi chảy bất phân minh.
Buồn tênh chiếc bóng nhòa hương phấn,
Gợi nhớ làm chi ?... Một cuộc tình.

Mỹ Nga, 16/06/2026 ÂL, 01/05/ Bính Ngọ



HỌA: MỘNG ẢO

Tâm tư lưu luyến bóng in hình,
Nét đẹp chan hòa dáng thắm xinh.
Người ấy ẩn sâu tâm trí não,
Dấu kia khắc đậm nhói tim mình.
Tăm dài kéo đậm vùi sâu thẳm,
Tháng lụn nhọc nhằn hực ánh minh.
Duyên phận khó phôi phai nỗi nhớ,
Gió sầu phát hiện lá hương tình.
*
Ân tình trong trẻo nét tươi xinh!

HỒ NGUYỄN (17-6-2026)


LANG THANG HOÀI NIỆM

Lối nhỏ quanh co chẳng thấy hình
Bóng người con gái dáng xinh xinh

Xuân ngời hoa thắm che trăng mộng

Thu ngát hương nồng phủ nguyệt minh

Thơ thẩn cả ngày cô độc chiếc

Lang thang suốt buổi lẻ loi mình

Đường đời trăm ngã tìm đâu thấy

Duyên nợ pha phôi lạc mất tình

Hưng Quốc
Texas 6-17-2026
 


 HỒN TỬ SĨ
Ra trận..xa nàng nhớ dáng xinh,
Nhớ
 làn môi nụ mỉm cười xinh!...
Bạn trêu đỏ mặt?...trò đôi lứa,
Mẹ nựng nao tâm?...chuyện chúng mình.
Kẻ ở mong chờ nơi Tổ Quán,
Người đi nằm lại chốn U Minh!...
Chinh Phu dõi bóng mờ nhân ảnh
Xa xót thương Ai...đẫm lệ tình!?
                      Nguyễn Huy Khôi
                            18-6-2026


LANG THANG HOÀI NIỆM 


Lối nhỏ quanh co chẳng thấy hình

Bóng người con gái dáng xinh xinh

Xuân ngời hoa thắm che trăng mộng

Thu ngát hương nồng phủ nguyệt minh

Thơ thẩn cả ngày cô độc chiếc

Lang thang suốt buổi lẻ loi mình

Đường đời trăm ngã tìm đâu thấy

Duyên nợ pha phôi lạc mất tình

Hưng Quốc 

Texas 6-17-2026


 Hứa

Bao nhiêu kỷ niệm ẩn trong hình
Trước mắt cảnh đời vẫn đẹp xinh
Giữa lúc chia tay rời khỏi lớp
Trong khi bè bạn đứng quanh mình
Săc hồng phượng đỏ còn lưu giữ
Phấn trắng bảng đen sẽ chứng minh
Lời hứa sang năm cùng trở lại
Giở trang sách mới nối đôi tình.
2026-06-20
Võ Ngô

Thứ Năm, 18 tháng 6, 2026

ĐỜI NGƯỜI -Thơ Chánh Minh và Thơ Họa


 ĐỜI NGƯỜI

Đời người, hai mặt một đồng tiền,

Vui chốc rồi buồn lẽ tự nhiên.

Hạnh phúc vừa vào ngay trước đó,

Khổ đau sẽ đến tiếp sau liền.

Đời người cũng đổi thay dài ngắn,

Vạn pháp không tồn tại viễn miên.

Càng giữ càng thêm nhiều hệ lụy,

Xả ly, nhẹ gánh những ưu phiền.

Chánh Minh

 20-3-2026

Thơ Họa:

 ĐỜI NGƯỜI

Thế tục tồn sinh phải có tiền

Đời người sung túc sống an nhiên

Mấy ông muốn vợ đều cần lắm

Vài lão mua tiên thảy được liền (*)

Giàu lại khôn ngoan duyên hạnh phúc

Nghèo còn lười biếng khổ triền miên

Kim tiền mãnh lực trùm thiên hạ

Khỏi phải đi tu, chẳng muộn phiền.

(Phan Thượng Hải)

6/14/26

(*) Chú thích: Từ câu “Có tiền mua tiên cũng được” (Tục ngữ)


 

NGƯỜI ĐỜI

Nghèo lo bươn chải kiếm nhiều tiền

Lẽ sống bình thường, chuyện tất nhiên

Trái đạo, vì tình luôn giẫm nát

Vô luân, bởi nghĩa bỏ qua liền

Khi tâm đuối chết đường danh lợi

Lúc trí say tìm giấc thụy miên

Mê lộ thế trần thêm nghiệt ngã

Vong thân bước giữa quẩn quanh phiền

Lý Đức Quỳnh

    15/6/2026 

Quả & Nhân 


Nhân quả hôm nay báo nhãn tiền
Ác lòng sao sống được hồn nhiên
Tạo chi vi khuẩn mong làm hại
Chèn ép mầm sinh phải chích liền*
Quyền lợi bây giờ đang hổn hển
Cán cân thuở đó trả triền miên
Đạo trời không phụ ai làm đúng
Trước cấy nhân, sau tránh muộn phiền.
2026-06-17
Võ Ngô
  •  Thuốc tạo ra ALS , bệnh xơ cột bên teo cơ (Amyotrophic lateral sclerosis)
  •  HIV. human immunodeficiency virus 


  • HỌA: TIỀN

    Cuộc sống an vui khổ cũng TIỀN,
    Tiền mang hạnh phúc lẽ đương nhiên.
    Tiền vào kéo thước đo tri thức,
    Tiền phủi sạch tâm hoảng hiện liền.
    Tiền bố ân ban xua họa hết,
    Tiền lo cứu thế vẹn triền miên.
    Tiền tình tù tội gom thành sét,
    Tiền giữ Nho phong khỏi lụy phiền.
    *
    Tiền món moi trồng tạo kiếp duyên.
    HỒ NGUYỄN (17-6-2926)

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2026

MŨI NÉ -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa

 

MŨI NÉ ,

Con đường khó thở lúc chiều lên

Tấp nập dòng xe khuấy động miền

Mũi Né ngày xưa an ổn giấc

Không gian thuở ấy ái êm đêm

Biển trời vẫn nhả màu xanh thắm

Đồi cát hoài tươm sắc óng mềm

Sóng khẽ khàng trôi đi khắc khoải

Để đưa người chạm mốc bình yên

PHƯỢNG HỒNG


Thơ Họa:

 

VẪN THẤY LÒNG YÊN

 Con đường thoai thoải dốc dần lên

thu hút khách phương khắp  mọi miền

náo nhiệt ồn ào từ khởi sáng

êm đềm thanh vắng lúc về đêm

biển xanh thăm thẳm khơi nguồn sống    

bờ cát bao la trải lụa mềm

mắt dõi xa xăm từ thuở ấy

trong hồn vẫn thấy cõi lòng yên.

CAO BỒI GIÀ

   14-6-2026

 

MŨI NÉ

Mũi Né như diều gặp gió lên

Tiếng vang ngày mỗi vọng xa miền

Khách ngoài quần tụ vui từ sớm

Dân nội đổ dồn rộn cả đêm

Biển lặng thênh thang bờ cát óng

Đồi quang sảng khoái bước chân mềm

Lãm du Tiên suối hồn phiêu lãng

Quên hết nhọc nhằn, sống ổn yên

Lý Đức Quỳnh

   15/6/2026 


CẢM ĐỀ

Mũi Né ngợp tràn đón nắng lên,

Quyến chân du khách hút trăm miền.

Lưng. trời trắng sáng mâù vân sớm,

Đáy nước xanh rờn ánh nguyệt đêm.

Biển rộng chênh chao thoi én.mảnh,

Non xa mờ ảo vạt sương mềm.

Gió tươi dào dạt ru lhồn mộng,

Cảnh sắc thái hoà buổi thịnh yên.

Nguyễn Huy Khôi

     15-6-2026

 

ĐÊM TRĂNG TRÊN BÃI BIỂN MŨI NÉ

 

Tuyệt vời cảnh vật lúc trăng lên

Qui tụ tinh hoa khắp mọi miền

Lồng lộng trời cao tràn ánh nguyệt

Bao la biển rộng vẫy màn đêm

Khách du dạo bước, lòng hưng phấn

Làn gió mơn vai, tóc xõa mềm

Lồng ngực hít căng đầy sảng khoái

Tâm hồn thanh thản thật an yên.

   Sông Thu

( 15/06/2026 )

 RONG CHƠI MŨI NÉ.

Rì rào sóng vỗ, biển đang lên

Dòng nước cuộn trôi đến mọi miền

Mũi Né rộn ràng khi đón hạ

Hoàng Gia*đông đúc lúc chơi đêm

Lang thang hóng gió lên đồi mượt

Lẩn thẩn theo em vuốt tóc mềm

Bãi cát mịn màng, vàng óng ánh

Khung trời thơ mộng, đẹp và yên.

     LAN.

(15/06/2026).

*Hoàng Gia: nhà hàng hải sản. 


NHỚ MÃI BÓNG QUÊ NHÀ


Nhớ mãi quê nhà lúc nắng lên
Hàng cây xao động gió đưa miền
Trời cao vội vã mây đưa lối
Biển rộng mênh mông sổng trải đêm
Cõi thế đua chen vai gánh nặng
Trần ai vất vã gót chân mềm
Nắng vàng rực rỡ đầy thơ mộng
Thanh thản phận người sồng ổn yên

songquang
20261526


KÍNH HỌA: LÀNG CHÀi MŨI NÉ.


Làng Chày Mũi Né lúc Trăng lên,

Êm ả mây bay thoáng nổi miềm.

Chất chứa giọt sầu không ổn dạ...

Đêm về thờ thẩn nhớ êm đềm.

Ngày còn ngơ ngẩn màu xanh biển,

Bải cát nhớ thương vóc dáng mềm,

Sóng vổ chập chùng trong nắng ấm...

Còn ai song bước chốn bình yên.

Mỹ Nga. 15/06/2026 ÂL,30/04/ Bính Ngọ.


HÃY SỐNG VUI …

\Bóng đỗ sang chiều cứ sống vui

Hằng luôn xẻ ngọt lẫn chia bùi

Hàn huyên chúng bạn thời khuây khỏa

Góp mặt hội hè ắt giải nguôi   

Gạt nỗi buồn lo gìn trí thảnh

Lờ đi oán giận dẫn tâm bùi

Tiền tài vật chất cùng danh lợi

Hẳn chẳng theo đồng cuối ngõ lui …

Mai Vân-VTt, 16/6/26.



  NHỚ LẠI 

Rì rào phẳng lặng nước đang lên
Mũi Né ngả ba khách khắp miền 
Chợ xổm dọc đường ngay quốc lộ 
Người mua kẻ bán tới thâm đêm 
Xa xưa nhớ lại rành danh địa 
Hồi ấy băng qua bãi cát mềm
Lánh giặc hung tàn ùa xuống biển 
Còn may thuyền vớt vẫn bình yên !..
                         Yên Hà 
                       17/6/2026 




NỖI NIỀM KHÔNG TÊN -Thơ LAN và Thơ Họa

  NỖI NIỀM KHÔNG TÊN . Đời là một chuỗi những buồn vui Cay đắng đan xen với ngọt bùi Tình cảm chan hòa thường khó nhận Nỗi niềm sâu lắng lại...