Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Muốn Về Quê Mẹ - Thơ Thái Dương, HUẾ Ơi-Trần Quốc Bảo

Muốn Về Quê Mẹ

Qua kiếng nhìn chim nhìn sóc nhảy
Thương ơi thương mái cỏ xanh rờn
Những cây gió lắc lá rung rinh
Huy hoàng tạo vật quá thông minh !
Đêm nay gối đầu kinh Lăng Nghiêm
Niệm Phật liên miên khi chìm giấc ngủ
84 tuổi rồi chưa chết rủ
Còn con còn cháu núm níu bấy lâu !
Ta lạc quan không vướng 1 cơn sầu
Luôn kính nhớ thầy Pháp Hòa kiệt xuất
Luôn buông bỏ những gì tâm ấm ức
Sống cuối đời thanh nhã cách vô ưu….
Nhẹ nhõm bước đi không nhọc đời tù
Nhìn vạn vật với mặt nhìn yêu mến
Con đường đẹp sẽ dẫn về tới bến
Ung dung hạnh phúc suốt bên đời….
Ngắm đời mình là sống tạm vui chưa
Ta thường nghĩ tìm sống về quê mẹ
Dù đến hay đi cũng mĩm miệng cười
Đất lành quê mẹ vẫn muôn đời !
Sunday May 31-2026
THÁI DƯƠNG
Huế Ơi !      

 

Ai về núi Ngự, sông Hương,

Cho tôi gửi bớt nhớ thương về cùng,

Bao năm xa cách Miền Trung,

Nhớ chi nhớ rứa!... lạ lùng, Huế ơi!

 

Nhớ về Bến Ngự… nhớ Truồi,

Nhớ tà áo trắng, ngược xuôi Trường Tiền!

Trên sông, em gái Thừa Thiên,

Chở về Vỹ Dạ, một thuyền đầy trăng…

 

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Câu hò mái đẩy, chèo sang bến tình!

Ối tang!… tình tang... Ối tình!

Dặt dìu điệu hát, Nam bình, Nam ai.

 

Inline image

Giọng em nức nở cảm hoài,

Âm thanh lả lướt, trải dài Hương Giang.

Ối tang!... Ối tang!… tình tang…

Mộng mơ rứa đó!... xốn xang cõi lòng!

 

Nhớ O thôn nữ Kim Long,

Che nghiêng vành nón, đi trong nắng tà!

Gió đưa cành trúc la đà,

Gió vờn ve vuốt, mượt mà tóc O!

 

 Inline image

 

Đồng Khánh ơi! tuổi học trò,

Có còn soi bóng, bến đò Bao Vinh?

Cố đô lưu luyến bao tình,

Răng chừ trở lại Ngự Bình, Sông Hương!

 

Huế ơi!... trăm nhớ ngàn thương!

Hương sen hồ Tịnh, hằng vương vấn lòng.

Giọng hò cô gái Kim Long.

Tình tang… Ơi hỡi!… ước mong ngày về!

 

          Trần Quốc Bảo

                  Richmond, Virginia

            Địa chỉ điện thư của tác giả:

          quocbao_30@yahoo.com

Mời ghe Nhạc


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

"Stress" - by Bs Đỗ Hồng Ngọc / Trần Văn Giang (ghi lại).

  Không có “ Stress ” có lẽ con người cũng không thể tồn tại. Thế nhưng, đến một lúc nào đó khi đã vượt quá sức chịu đựng thì con người cũng...