Chủ Nhật, 2 tháng 6, 2024

, PHẢi SỐNG , ĐẠO LÀM NGƯỜI , TRỜI ĐÁNH, GÓC NHỎ ĐOAN NGỌ Thơ Ngô Kế Đang (T.6/24 .1 )

1./ PHẢI SỐNG
 
Những người bất hiếu mẹ cha
Lại thêm bất nghĩa ruột rà anh em
Chỉ lo bòn rút bạc tiền
Bám vào cha mẹ chiếm riêng cho mình
Để rồi lạc lõng mưu sinh
Mẹ cha đã mất , nghĩa tình còn đâu
Mọi người phó mặc , làm cao
Chẳng ai thèm đến , của bao cho người !
Của cải ôm trọn hết rồi
Sống mà vung vẩy , lại thời đem cho
Bây giờ của hết , co ro
Bệnh nằm một chỗ ai mà nuôi đâu
Trời chưa bắt chết đi mau
Phải sống hành xác , trả bao tội tình
9g00.01/6/2024.
Ngô Kế Đang.
 
 
2./ ĐẠO LÀM NGƯỜI
 
Phải đâu cha mẹ cho người dốt !
Đi học trường này đến trường kia
Mà sao đầu óc người không tốt ?
Nhiễm bẩn thói đời , ai sẻ chia !
Sao không tinh khiết như sen vậy ?
Sống giữa bùn lầy ,thơm vẫn thơm
Đầu óc tính toan , không dễ tẩy
Chờ khi ma quỷ rước đi luôn !
Như người ngoan đạo, luôn đi lễ
Chuá nhật tuàn nào cũng nhởn nhơ
Liệu tội chất chồng che mắt thể ?
Cho rằng thiên hạ quá ngu ngơ
Sống mà không thật thời không chỗ
Dẫu đến nhà thờ , cứu được đâu !
Ác lai ác báo , đừng gây nợ
Đâu dễ con người xóa tội mau !
Chí tôn , Chúa , Phật tùy tôn giáo
Đều dạy con người đạo đức thôi
Sống mà lừa dối, hại người
Thì không có chỗ cho đời thứ tha.
9g30.02/6/2024
Ngô Kế Đang


3./TRỜI ĐÁNH

Bởi vì tội lỗi nhiều vô kể
Chết chẳng đầu thai , vất vưởng thôi
Thành quỷ thành ma phiền nhân thế
Sống nhà , thác mộ có yên nơi ?
Nhập vào con trẻ thành tiểu quỷ
Hung hãn với người , chửi bới thôi !
Chẳng kể họ hàng , dù cao tuổi
Đời thì sợ hộ , sợ thiên lôi !
Trời mưa sấm sét, thiên lôi xuống
Đánh đám hù đời núp bóng cây
Đánh cho tan tác người không tưởng
Hết chỗ dung thân chỉ phút giây
6g21.05/6/2024
Ngô Kế Đang.

4./
GÓC NHỎ
 
Xưa thì xóm ấp còn thưa thớt
Nhà cách nhà , đi muốn hụt hơi
Bờ đất chạy dài, mơ bất chợt
Đến mùa bắt dế , thả diều thôi
Bây giờ nhà mọc lên san sát
Chật chội còn nghe đấu khẩu nhau
Kết bè kết nhóm , quên đi mất
Ai hỏi trả lời : không biết đâu !
Xưa , xa mà lại gần nhau lắm
Khách ở đâu tìm , dắt tận nơi
Bây giờ gần gũi mà lạ lẫm
Lớn nhỏ gặp nhau , chẳng một lời
Đôi khi cao ngạo , ta đương chức
Ra vẻ quyền uy , sợ biết bao !
Già cả về hưu , còn thấy bực
" Khiêm tốn , thật thà , dũng cảm " dâu ?
Xã hội nhiểu nhương bao kẻ xấu
Suy tàn đạo đức chẳng như xưa !
Thui chột nhiệt tình, thuyền neo đậu
Sông xô thuyền dạt , giữa cơn mưa !
7g48.09/6/2024
Ngô Kế Đang.

5./ ĐOAN NGỌ

Mới đây mà tết giữa năm
Thời gian nhanh quá , "trăm năm " cũng gần
Già rồi , nhớ lúc khó khăn
Một cơn đại dịch , người dân khốn cùng !
Bâng khuâng lời sấm , ngập ngừng
Phải chăng trùng hợp , độ chừng nhận ra :
" Mười phần chết bảy còn ba
Chết hai còn một mới ra thái bình "
Bây giờ phải cố giữ gìn
Trọn đời trung hiếu cho mình thân an
Mỗi giây mỗi phút là vàng
Khuyên răn còn cháu , rỡ ràng tổ tiên
6g16.10/6/2024
Ngô Kế Đang.

Mời Xem :


 LẮM CHIÊU, PHẨU THUẬT, TRÁI NGƯỢC - Ngô Kế Đang (T.5/24 - 2)

MƠ NỬA VẦNG TRĂNG - Thơ Ngọc Ánh


 
MƠ NỬA VẦNG TRĂNG
 
Gió chuyển mùa lung lay rèm cửa trắng
Hạ sắp về nghe lạnh vắng đâu đây
Đường tàu đêm chuyển bánh chuyến tốc hành
Sân ga lạnh người về trong đêm vắng
 
Em nhớ anh bờ mi nghe nằng nặng
Buồn tương tư trong đêm vắng sao thưa
Gió rung rinh hàng cây giật đong đưa
Làm run rẫy cỏi lòng đang sầu lắng
 
Nhấm từng giọt rượu hồng thêm hơi đắng
Men rượu nồng như hơi thở của anh
Trời trong xanh chao lượn cánh hải âu
Vang tiếng gọi bầy nghiêng đôi cánh trắng
 
Không có anh hồn chạnh buồn thoang thoảng
Chợt ùa về trong khoảng trống mông mênh
Mộng về anh lòng se thắt buồn tênh
Từng giọt đắng thấm mềm đôi môi nhạt
 
Anh bây giờ có thả hồn phiêu lãng?
Kết vần thơ câu ân ái tặng em?
Mùa Hạ về hồn thơ có đê mê
Như sống lại một thời hoa mộng cũ
 
Em bay cao như một loài chim biển
Sống lạc loài hiu quạnh kiếp thiên di
Trong cô đơn em chợt muốn nhiều khi
Quay trở lại cùng trăng vui hạnh ngộ
Ngọc Ánh nguoideplongyen

Tranh Claude Monet (Pháp )


Mời Xem :

SÔNG VÀM CỎ QUÊ TÔI- Thơ Ngoc Ánh  

NGẪM LẼ VÔ THƯỜNG - Thơ Cao Bồi Già và 13 Bài Họa Của Các Thi Hửu


NGẪM LẼ VÔ THƯỜNG

Cuộc sống vô thường tựa đánh đu
Ai rồi cũng ngủ giấc thiên thu
Nhưng đời khổ nạn còn đeo mãi
ấy nợ gian trần dễ thoát ru!
Hứng đã bao tai, nay đà tỉnh…
Vượt qua trăm ải, liệu chừng …tu?
Thong dong bách tuế, nhiêu người nhỉ …
Ngùi ngậm thân ta ách mịt mù…
CAO BỒI GIÀ
21-5-2024 

Các Bài Họa :

 1./ Ngẫm Lẽ Vô Thường
Họa đảo vận

Đời như bão tố cuộn mây mù
Chợt tủi cho mình bởi vụn tu
Nhớ khúc quân hành Cha vẫn hát
Thương vần lục bát Mẹ hay ru
Trần gian thân mẫu lìa bao hạ
Cõi tục nghiêm đường biệt mấy thu
Nghiệp quả con dù vương vấn lụy
Vô thường diệt tuyệt chẳng ham đu
ThanhSong ntkp
CA.May/21/2024


2./ CÕI TẠM TA BÀ

Ta bà cõi tạm cứ thầm đu!
Gánh nặng khôn màng dẫu mấy thu
Tảng sáng còn trông niềm chửa đạt
Ban chiều thích dỗ mộng hoài ru!
Bờ mê gợn sóng vì chưa tỏ
Bể ái xoay vòng bởi vụng tu
Hổ thẹn mình ên rồi tự vấn
Chừng nao vượt khỏi áng mây mù?
Như Thu 05/21/2024

3./
BUÔNG XẢ

Tâm viên ý mã khuấy lòng tu
Nhảy nhót trên cành vượn mãi đu.
Phú quí quyền uy dương thế ám
Tiền tài sắc dục khách trần ru.
Ta bà vất vưởng người mê mải
Cõi tạm hổn mang khói mập mù.
Buông xả vô ưu vào tỉnh thức
Đường về tay trắng giấc nghìn thu!
Mailoc
5-21-24


4./ SỐNG

Sống nào có khác bám dây đu
Chẳng biết an lành được mấy thu ?
Giông gió lắc lư tay mệt oải
Nắng mưa bầm dập mắt hoa mù
Vực sâu thăm thẳm như ma đợi
Sóng dữ ầm ào tựa quỷ ru
Lơ đãng buông lơi là tận số
Rủi ro hay bởi vụng đường tu ?
Sông Thu
( 22/05/2024)


5./ TIỀN HƠN-TÌNH THUA.

Chơi với kẻ giàu họ nghĩ đu
Còn ta trong sáng tợ trăng thu
Mặc người e ngại,lòng luôn hỏi
Kệ bọn dè chừng,dạ cứ ru
Nước nhạt từng ngày,tâm ổn tịnh
Cơm tơi mỗi bữa,trí ngờ tu
Đồng tiền ma lực hơn tình nghĩa
Đốt cả lương tri,dẫu chẳng mù!
LAN.
(22/05/2024).


6./HƯỚNG THƯỢNG

Rơi vào cõi thế cũng đành đu,
Lốc xoáy coi thường ,nhẹ gió thu!
Vùi dập đau thương nào chán nản,
Tập tành xả bỏ đạt êm ru!
Trần ai thế tục dường mê trận
Cạm bẫy trần gian tựa hỏa mù
Thoát nỗi ai bi ,tìm tĩnh định,
Tâm thần thư thái...ấy đường tu!
Thanh Hoà
22/05/2024


7./ LỐI VỀ

Bởi vì kém đức vụng đường tu
Còn nợ trần gian phải cố đu
Bao bận thả hồn mơ tiếng hát
Bấy lần nhắm mắt ngỡ lời ru...
Mai kia hóa kiếp làn sương sớm
Mốt nọ hoàn thân lớp bụi mù
Trả hết cõi đời nhiều giả tạm
Lối về, tay trắng...giấc ngàn thu...
22/5/2024
HỒNG VÂN

8./THÁNH LINH QUYỀN PHÉP .

Trên ngọn sồi cao, quạ lửa đu
Cánh đen che lấp mảnh vàng thu
Sáng chiều tiếng ó kêu lanh lảnh
Khuya sớm đời người tưởng hát ru
Cú gọi hồn ma say bóng lả
Mèo kêu vía quỷ thấm men tu
Thánh Linh xuất thế đưa sinh khí
Phả khắp trần gian, tắt hoả mù ...
Rancho Palos Verdes 22 - 5 - 2024
CAO MỴ NHÂN

9./ CÕI VÔ THƯỜNG

Cõi tạm ta bà khách bám đu
Trần gian tốt xấu rối như mù
Hơn thua chấp niệm sầu đeo đuổi
Đặng thất xả buông lặng bước tu
Đắm đuối đường tình say nắng hạ
An nhàn ngỏ tục thưởng trăng thu
Mây chiều tán tụ về đâu tá ?
Nghiệp dẫn mơ hồ lướt nhẹ ru
Hưng Quốc
Texas 5-22-2024


10./
BỆNH ĐEO

Trưa chiều, sáng tối nghiệp theo đu
Bệnh tật đeo hành cũng lắm thu
Tứ khổ lao đao vừa tủi hát
Ly sầu lận đận đã buồn ru
Qua thời ủ rũ nào mong ước
Luống tuổi âm thầm chỉ muốn tu
Có lúc như quên mình hiện hữu
Nhìn quanh mọi thứ giống sa mù
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 5/22/2024



11./ NGẪM SỰ HỮU THƯỜNG

Tránh vòng danh lợi kiếm đường tu
Mà bẢ công hầu cứ mãi đu
Thử hỏi làm sao an trí được?
Rồi chờ có thể khoẻ tâm ru !
Tiền tài khi đến thì mê muội
Phú quí lúc vô biến hoả mù
Tình nghĩa phải chăng là thuốc bổ ?
Cuối cùng để lại của ngàn thu !
songquang
20240523

12./XÔNG XÁO ,

Mải miết đong đưa chiếc xích đu
Mong làm một phát đến nghìn thu
Chưa qua bão tố chưa bình thản
Chửa hết phong ba chửa vợi ru
Ước bạc hay tiền mong lẹ có
Mộng danh cùng lợi ắt chăm tu
Đường đi dẫu khó đừng ngần ngại
Xông xáo đôi chân thoát lối mù
PHƯỢNG HỒNG


13./
LẼ VÔ THƯỜNG

Vô thường cõi tạm mải mê đu
Nào biết rủi xui như lá thu
Mới đó nói cười vang náo nhiệt
Mà nay yên lặng tịnh như ru
Công danh mải miết đành buông bỏ
Phận số chực chờ hãy gắng tu
Ngó quẩn quanh ta bao kiếp nạn
Nhìn lên ai thấy áng mây mù 

Toàn Như


Mời Xem :



ĐÁO VỀ QUÁN YÊU - Thơ Cao Bồi Già và 14 Bài Họa Của Các Thi Hửu








ỨC MAI - NGUYỄN HÀM NINH ( 1808-1867 )Thời nhà Nguyễn


 

ỨC MAI - NGUYỄN HÀM NINH

Lâm đường tạc dạ sóc phong xuy,
Tiểu các thanh hàn độc toạ trì.
Địch lí quan san sầu cựu khúc,
Thuỷ biên li lạc nhận tiền kì.
Hương nam tuyết bắc vô hương tấn,
Nguyệt địa vân giai hữu mộng tư.
Dục hả tân từ viễn tương tặng,
Mỹ nhân uyển tại thuỷ chi mi.
 
Nguyên Bản
 
憶梅 - 阮咸寧

林塘昨夜朔風吹
小閣清寒獨坐池
笛裡關山愁旧曲
水邊籬落認前期
香南雪北無方訊
月地雲階有夢思
欲把新詞遠相贈
美人宛在水枝眉

Nhớ Mai (người dịch: Mai Văn Hoan)

Đêm qua, gió bấc thì thào
Một mình gác nhỏ lạnh vào thấu xương
Vẳng nghe tiếng sáo mà thương
Bờ sông, thuở ấy vẫn thường bên nhau
Hương nam, tuyết bắc còn đâu
Trăng sân, mây biếc… mộng sầu biệt ly
Xa xôi muốn gởi thơ đi
Bên hồ người ngọc tức thì hiện ra!

Nhà thơ Lương An cho biết: bài thơ này được Nguyễn Hàm Ninh sáng tác khi công chúa Mai Am - người mà ông thầm yêu trộm nhớ đã lấy Thân Trọng Dị - một vị quan to trong triều. Trở lại Phủ Tùng Thiện Vương, không còn bóng dáng người đẹp, ông cảm thấy vô cùng trống trải. Xuyên suốt bài thơ là nỗi thương nhớ công chúa Mai Am. Ngay cái tiêu đề Ức mai cũng nói lên điều đó. Bài thơ này đã được công chúa Mai Am trân trọng đưa vào Diệu Liên thi tập của mình. Dám làm thơ “ghẹo” cả công chúa, hơn nữa chồng công chúa lại là một vị quan to trong triều. Thiết nghĩ từ xưa đến nay ít ai bạo gan như Nguyễn Hàm Ninh.

Sơ lược tiểu sử tác giả:

Nguyễn Hàm Ninh (阮咸寧, 1808-1867) tự là Thuận Chi, hiệu Tĩnh Trai và Nhâm Sơn; là một danh sĩ trong lịch sử Văn học Việt Nam thời nhà Nguyễn.

Nguyễn Hàm Ninh là người làng Phù Ninh, sau dời sang làng Trung Ái, phủ Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình (nay là làng Trung Thuần, xã Quảng Lưu, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình).
Ông sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, được người cô không con nuôi cho ăn học.
Năm Kỷ Sửu (1829), ông đỗ tú tài. Năm Tân Mão (1831), thì ông đỗ thủ khoa (giải nguyên) kỳ thi Hương lúc 23 tuổi.


Ban đầu, ông được bổ dạy học tại Quốc tử giám. Năm Quý Tỵ (1833), ông làm tri huyện Lục Ngạn (Bắc Giang). Gặp lúc thân phụ qua đời, ông về cư tang cho đến năm Bính Thân (1836) thì được vời ra giữ chức Quốc học độc thư và dạy học cho thái tử Nguyễn Phúc Miên Tông.
Năm Mậu Tuất (1838), ông được chuyển giữ chức Tôn nhân phủ Chủ sự, nhưng vì phạm lỗi, bị vua Minh Mạng cho bãi chức.

Về quê được ít lâu, năm Tân Sửu (1841), học trò ông là Nguyễn Phúc Miên Tông lên nối ngôi (tức vua Thiệu Trị), ông lại được vời ra giữ chức hành tẩu ở Nội các, rồi viên ngoại lang bộ Hình.

Năm Bính Ngọ (1846), chuyển ông sang làm lang trung bộ Lễ, rồi đổi làm Án sát tỉnh Khánh Hòa. Ở đây, ông bị thuyền buôn bắt chở sang Trung Quốc, đến lúc về nước, bị triều đình cách chức đày vào Đà Nẵng sung quân.

Ít lâu sau, ông mới được cho về làm Trước tác ở Viện Hàn Lâm. Lại bị khiển trách, và lần này thì ông bị cách chức luôn.

Ngày 15 tháng 12 năm Đinh Mão (1867), Nguyễn Hàm Ninh qua đời, lúc thọ 59 tuổi.

Mộ Nguyễn Hàm Ninh hiện ở xã Quảng Lưu, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình.

Nguồn: Thi Viện


từ trang Lưu Khâm Hưng

Thứ Bảy, 1 tháng 6, 2024

MẸ -Thơ Hoàng Khai Nhân,Nhạc HKN+Pham Anh Dũng,Minh Đạt hát,Đỗ Hải hòa âm..


 

Hà Đặng : MUỘN MÀNG,MƯA CHIỀU,NHỚ NHAU ,TIỄN ĐƯA (T.5/24 )

                              
Tranh Ludwing Muninger 1923-1997
 
1./ MUỘN MÀNG
 
Gặp nhau đã quá muộn màng
Thôi thì cứ thẳng một đàng mà đi
Tay ôm một khối tình si
Lai sinh kiếp khác ...trọn ghì nghĩa ân!
HD 19/05/2024

 

2./ MƯA CHIỀU
 
Chiều nay phố thị đỗ mưa sa
Chợt thấy đâu đây bóng nhập nhòa
Nhớ lại câu hò năm xưa cũ
Bây giờ tan rũ giữa làn mưa
Chiều nay phố thị bỗng đỗ mưa
Kỉ niệm năm xưa chợt hiện về
Nhớ lại câu thề ai trao gởi
Bây giờ dịu vợi...quá người ơi!
HD 17/05/2024


3./ NHỚ NHAU
 
Đêm nay không biết bao đêm
Nghe mưa rơi rụng bên thềm nhớ nhau
Cuộc đời ngẫm được là bao
Cớ sao lại phải nghẹn ngào chia xa
Hạt mưa rời rã diết da
Nhớ ai mà lệ vỡ òa trong tim
Từng đêm rồi lại từng đêm
Mưa rơi vương rãi...bên thềm nhớ nhau
HD 26/05/2024
 
4./ TIỄN ĐƯA
 
Tiễn đưa nhau em về trong nước mắt
Giọt lệ nào làm quặn thắt tim đau
Tình còn đâu khi lời nói ngọt ngào
Xa trôi mãi đi vào trong dĩ vãng
Tiễn đưa nhau nghe nỗi buồn nhàu nát
Người đi rồi ...rát bổng cả con tim
Lệ ở đâu rơi ướt cả môi mềm
Trong tìm thức nghe nỗi niềm lên tiếng
Tiễn đưa nhau chợt nghe hồn tan biến
Hình bóng nào hiện diện mãi trong em
Để từng đêm qua bóng nhỏ bên rèm
Ôm kỉ niệm mà đem vào quá khứ...
HD 01/06/2024
Tranh Hứa Xuân Trường
 

CAREBOT - Trần Mộng Tú

Bà Hishako ngồi trong một chiếc ghế khá to, chung quanh thân hình mỏng manh, bé tí, của bà bao nhiêu là gối, chăn, chèn, chắn để những cái xương của bà được bọc êm ái không chạm vào thành ghế cứng. Bà nhìn qua khung cửa kính, mảnh vườn nhỏ cuối thu ngoài kia đã bắt đầu trống trải, xơ xác, lá rụng hết rồi. Những cái cành khẳng khiu vươn ra như những cánh tay gầy không mặc áo, chúng đang chờ mùa đông tới.
         Ông Kentaro chồng bà, ngồi trên một chiếc xe lăn, không xa bà mấy. Tóc ông rụng gần hết, mấy sợi còn lại trắng như cước dính sát vào da đầu. Cái kính ông đeo trễ xuống chỏm mũi, ông cũng chẳng cần sửa lại. Ngoài kia có cái gì đáng ngắm đâu.
         “Mùa thu đã hết” - ông lẩm bẩm trong miệng. Bà không nghe thấy, mà thật ra bà cũng chẳng để ý, ông nói đến lần thứ ba, bà mới nghe rõ, bà chỉ gật đầu đáp lại.

1715747669329blob.jpg
         Mùa thu đã hết, mùa phơi hồng cũng chấm đứt. Bà mơ màng nhớ lại thời trẻ của hai ông bà. Chao ôi sao mà đẹp thế. Ông bà có vất vả thật. Hết làm ruộng đến trồng rau, qua làm rau thì đến đợt phơi hồng. Làm ruộng thì nhà cũng chỉ có ba sào, trồng rau thì khoảng ba mươi chiếu (*), hồng thì nhà có năm cây cổ thụ, mỗi cây cho từ hai trăm tới ba trăm trái. Ông bà có việc làm quanh năm, nhờ thế mới có tiền cho ba đứa con ăn học. 
         Bà nhớ hồi nhỏ các con cũng phụ với ông bà xếp những trái hồng đã phơi khô vào thùng để bỏ mối. Nói đến hồng bà lại nhớ hình ảnh ông lúc còn khỏe, còn trẻ, một ngày ông hái cả ngàn quả hồng và ông luôn luôn nhớ không bao giờ hái hết, phải chừa lại một ít quả trên cây như một niềm tin cần thiết cho mùa thu hoạch năm tới được tốt đẹp, (người Nhật gọi là Kimorigaki) và để cho những chú chim ruồi mejiro có thức ăn trong mùa đông nữa. Bà nhớ là khi hai vợ chồng làm ruộng hay trồng rau, luôn luôn phải để dành một luống không gặt hết lúa, không cắt hết rau cho những con chim, con chuột đồng, con sâu, cái kiến được no lòng. Ngay cả những thân cây khô, những đống củi cũng là nơi trú ẩn cho những sinh vật nhỏ bé như con ong, con sâu, ông bà cũng không bao giờ nỡ đuổi chúng đi.

         Cái văn hóa tốt đẹp này của người Nhật được cả thế giới ngưỡng mộ.

         Bây giờ ông 88 tuổi rồi, bà kém ông 3 tuổi. Cả hai cùng mong manh yếu đuối. Kết quả của mấy chục năm làm việc đồng áng trong nắng, trong tuyết, bốn bàn tay gầy guộc co quắp lại. Cả hai ông bà không còn cầm được cái gì cho vững chắc trên tay nữa, di chuyển cũng trên cái ghế có bánh xe.

         Ba người con lên tỉnh học, lập gia đình rồi ở lại. Họ không thể về quê sống, vì không có công việc thích hợp với những chuyên môn kiến thức của họ. Họ cũng không mang ông bà đi được vì nhà cửa ở tỉnh chật hẹp và đắt đỏ. Ông bà vẫn sống trong căn nhà của sáu mươi năm về trước, ngôi nhà từ hồi ông bà lấy nhau. Các con có sắm sửa một ít đồ đạc cho tiện nghi đời sống như tủ lạnh và máy giặt, bếp điện. Đấy là từ mười năm về trước khi ông bà còn tự chăm sóc cho mình được. Bây giờ thì phải có người để dùng những đồ đạc tiện nghi và văn minh đó.

         Con cái những ngày lễ, ngày nghỉ phép thay nhau thỉnh thoảng về thăm, ở một vài ngày rồi đi. Mấy đứa cháu chơi với ông bà vài ngày cũng chán vì nhà và vườn không còn gì hấp dẫn khi không có người săn sóc và ông bà càng ngày càng chậm, đi không vững, nghe không rõ. Ba người con cùng thương cha mẹ nhưng họ không biết làm gì khác hơn. Họ cũng có thuê người mang thức ăn tới, nhưng lại không đủ tiền mướn một người làm tất cả các việc lặt vặt và ở luôn trong nhà. Cuối cùng họ chung nhau tiền mua cho ông bà một anh carebot.

          Anh carebot này rất giỏi, anh làm gần như đủ mọi việc, anh có thể bế ông bà từ ghế vào giường, từ giường vào nhà tắm. Anh biết sửa soạn bữa ăn cho ông bà, miễn là trong tủ lạnh hay trên kệ có sẵn thức ăn đã nấu hay đồ hộp.

          Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào carebot. 

1715747714138blob.jpg

         Từ ngày có carebot con cháu của ông bà hình như đến thăm ít hơn. Bà nghĩ chúng bận làm, bận học. Nhưng ông thì không nghĩ thế, ông nói: - Chúng nó giao bà với tôi cho người máy rồi.

         Bà an ủi ông: - Nhưng ông không thấy người máy cũng biết ôm ấp à. Thỉnh thoảng Sato (tên ông bà đặt cho carebot) chẳng ôm tôi là gì.

         Cứ như vậy đã ba, bốn mùa hồng đi qua, hình ảnh con cháu mờ dần trong hai cặp mắt già nua. Những mảnh đất lâu năm không ai trồng trọt, tự nó đã mọc đầy cỏ dại, những cây hồng không ai hái, trái rụng, chết mục khắp mặt đất. Hai ông bà như hai con chim già trong một cái lồng bắt đầu xiêu đổ.

         Ông Kentaro ra hiệu cho Sato đến đùn chiếc ghế lại gần vợ. Ông đưa bàn tay khẳng khiu của mình sang nắm bàn tay khô mốc của vợ; bà biết ông sắp muốn nói điều gì, bà nghiêng đầu dựa sát vào vai ông để nghe cho rõ.

         Ông nói vào tai vợ:  - Tại sao văn hóa của người Nhật đối với thiên nhiên tốt đẹp như thế !

         Họ chia mùa màng cho chim chóc, muông thú, sự quan tâm tối đa. Sao họ lại để cho những mảnh kim loại, những thiết bị điện tử săn sóc cha mẹ họ. Khi các con còn nhỏ tôi với bà thay nhau bế ẵm, thay nhau cho con bú mớm. Con khỏe mạnh mình cười, con ốm đau mình khóc. Mình có giao cho ai đâu, thậm chí con chó, con mèo chơi với con cũng phải ngay bên cạnh mình. Bây giờ tôi với bà có chết trong nhà này thì anh Sato chắc là chạy chung quanh mình kêu bíp bíp… Anh ta sẽ kêu hoài như thế cho tới khi chị Junko mang thức ăn tới, có thể là ba hay bốn ngày hôm sau.

         Bà im lặng nghe ông nói, không biết trả lời thế nào. Bà nhớ khi anh con trai trưởng mang Sato tới cho ông bà, anh có nói: - Cha mẹ đừng lo sợ gì, có carebot là như có con ở bên cạnh, anh ta làm hết được mọi việc, có khi còn giỏi hơn con nữa. Mà cha mẹ có biết không, bây giờ thanh niên Nhật họ lười cưới “vợ người” lắm, họ chỉ cần mua một cô vợ robot về là được đủ việc và chỉ tốn tiền có một lần thôi. Họ sẽ không cần phải làm việc nhiều để nuôi gia đình như con bây giờ đâu.

         Bà nhớ là bà đã hốt hoảng nhìn xem cô con dâu có đứng gần đó không? Cô đó nhạy cảm lắm, nghe được thì gia đình sẽ mất vui. May quá, cô ấy đang chuyện trò gì đó với hai đứa con.

         Khi con cháu ra về hết để lại anh Sato, ông bà cũng mất cả tuần lễ mới quen với cách đi đứng, cách chăm sóc của anh. Bây giờ dù muốn hay không ông bà cũng phải chấp nhận sự hiện diện của anh. Không như chồng, lúc nào cũng than phiền là anh ta bằng máy, những va chạm của anh cứng ngắc, anh ta không có cảm xúc khi chăm sóc mình. 

         Bà Hisako mỗi lần nhận được điều gì của anh, bà cố hình dung ra anh là người bằng xương bằng thịt. Thậm chí khi anh bế bà từ ghế vào giường bà nghe được cả hơi thở và nhịp tim anh đập. Bà có tưởng tượng thái quá không?

         Chị Junko mang thức ăn nấu sẵn tới như thường lệ, chị cất thức ăn vào tủ lạnh rồi đi tìm Sato. Chị cũng có bổn phận kiểm soát lại Sato mỗi khi chị đến, xem chức năng phục vụ của anh có cần điều chỉnh lại không ?

         Căn nhà im ắng quá, thật ra cả ba người này có bao giờ gây tiếng động to nào đâu. Chị đi từ nhà ngoài vào tận buồng ngủ của ông bà mới gặp cả ba người.

         Trên hai chiếc giường nhỏ kê song song cạnh nhau. Bà Hisako và ông Kentaro nằm như ngủ, nằm rất thẳng thắn trên gối và chăn đáp ngang ngực. Sato đứng gập người, như cúi lạy dưới chân giường của hai người. Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà, rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.

Junko lặng lẽ đi ra khỏi nhà, khép rất nhẹ cánh cửa lại sau lưng mình. Hành động của chị như một người máy.

Trần Mộng Tú 

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...