4./
5./ ĐOAN NGỌ
Mời Xem :
LẮM CHIÊU, PHẨU THUẬT, TRÁI NGƯỢC - Ngô Kế Đang (T.5/24 - 2)
4./
5./ ĐOAN NGỌ
Mời Xem :
LẮM CHIÊU, PHẨU THUẬT, TRÁI NGƯỢC - Ngô Kế Đang (T.5/24 - 2)
Tranh Claude Monet (Pháp )
Mời Xem :
NGẪM LẼ VÔ THƯỜNG
Cuộc sống vô thường tựa đánh đu
Ai rồi cũng ngủ giấc thiên thu
Nhưng đời khổ nạn còn đeo mãi
ấy nợ gian trần dễ thoát ru!
Hứng đã bao tai, nay đà tỉnh…
Vượt qua trăm ải, liệu chừng …tu?
Thong dong bách tuế, nhiêu người nhỉ …
Ngùi ngậm thân ta ách mịt mù…
CAO BỒI GIÀ
21-5-2024
Các Bài Họa :
1./ Ngẫm Lẽ Vô Thường
Họa đảo vận
Đời như bão tố cuộn mây mù
Chợt tủi cho mình bởi vụn tu
Nhớ khúc quân hành Cha vẫn hát
Thương vần lục bát Mẹ hay ru
Trần gian thân mẫu lìa bao hạ
Cõi tục nghiêm đường biệt mấy thu
Nghiệp quả con dù vương vấn lụy
Vô thường diệt tuyệt chẳng ham đu
ThanhSong ntkp
CA.May/21/2024
2./ CÕI TẠM TA BÀ
Ta bà cõi tạm cứ thầm đu!
Gánh nặng khôn màng dẫu mấy thu
Tảng sáng còn trông niềm chửa đạt
Ban chiều thích dỗ mộng hoài ru!
Bờ mê gợn sóng vì chưa tỏ
Bể ái xoay vòng bởi vụng tu
Hổ thẹn mình ên rồi tự vấn
Chừng nao vượt khỏi áng mây mù?
Như Thu 05/21/2024
3./ BUÔNG XẢ
Tâm viên ý mã khuấy lòng tu
Nhảy nhót trên cành vượn mãi đu.
Phú quí quyền uy dương thế ám
Tiền tài sắc dục khách trần ru.
Ta bà vất vưởng người mê mải
Cõi tạm hổn mang khói mập mù.
Buông xả vô ưu vào tỉnh thức
Đường về tay trắng giấc nghìn thu!
Mailoc
5-21-24
4./ SỐNG
Sống nào có khác bám dây đu
Chẳng biết an lành được mấy thu ?
Giông gió lắc lư tay mệt oải
Nắng mưa bầm dập mắt hoa mù
Vực sâu thăm thẳm như ma đợi
Sóng dữ ầm ào tựa quỷ ru
Lơ đãng buông lơi là tận số
Rủi ro hay bởi vụng đường tu ?
Sông Thu
( 22/05/2024)
5./ TIỀN HƠN-TÌNH THUA.
Chơi với kẻ giàu họ nghĩ đu
Còn ta trong sáng tợ trăng thu
Mặc người e ngại,lòng luôn hỏi
Kệ bọn dè chừng,dạ cứ ru
Nước nhạt từng ngày,tâm ổn tịnh
Cơm tơi mỗi bữa,trí ngờ tu
Đồng tiền ma lực hơn tình nghĩa
Đốt cả lương tri,dẫu chẳng mù!
LAN.
(22/05/2024).
6./HƯỚNG THƯỢNG
Rơi vào cõi thế cũng đành đu,
Lốc xoáy coi thường ,nhẹ gió thu!
Vùi dập đau thương nào chán nản,
Tập tành xả bỏ đạt êm ru!
Trần ai thế tục dường mê trận
Cạm bẫy trần gian tựa hỏa mù
Thoát nỗi ai bi ,tìm tĩnh định,
Tâm thần thư thái...ấy đường tu!
Thanh Hoà
22/05/2024
7./ LỐI VỀ
Bởi vì kém đức vụng đường tu
Còn nợ trần gian phải cố đu
Bao bận thả hồn mơ tiếng hát
Bấy lần nhắm mắt ngỡ lời ru...
Mai kia hóa kiếp làn sương sớm
Mốt nọ hoàn thân lớp bụi mù
Trả hết cõi đời nhiều giả tạm
Lối về, tay trắng...giấc ngàn thu...
22/5/2024
HỒNG VÂN
8./THÁNH LINH QUYỀN PHÉP .
Trên ngọn sồi cao, quạ lửa đu
Cánh đen che lấp mảnh vàng thu
Sáng chiều tiếng ó kêu lanh lảnh
Khuya sớm đời người tưởng hát ru
Cú gọi hồn ma say bóng lả
Mèo kêu vía quỷ thấm men tu
Thánh Linh xuất thế đưa sinh khí
Phả khắp trần gian, tắt hoả mù ...
Rancho Palos Verdes 22 - 5 - 2024
CAO MỴ NHÂN
9./ CÕI VÔ THƯỜNG
Cõi tạm ta bà khách bám đu
Trần gian tốt xấu rối như mù
Hơn thua chấp niệm sầu đeo đuổi
Đặng thất xả buông lặng bước tu
Đắm đuối đường tình say nắng hạ
An nhàn ngỏ tục thưởng trăng thu
Mây chiều tán tụ về đâu tá ?
Nghiệp dẫn mơ hồ lướt nhẹ ru
Hưng Quốc
Texas 5-22-2024
10./BỆNH ĐEO
Trưa chiều, sáng tối nghiệp theo đu
Bệnh tật đeo hành cũng lắm thu
Tứ khổ lao đao vừa tủi hát
Ly sầu lận đận đã buồn ru
Qua thời ủ rũ nào mong ước
Luống tuổi âm thầm chỉ muốn tu
Có lúc như quên mình hiện hữu
Nhìn quanh mọi thứ giống sa mù
Minh Thúy Thành Nội
Tháng 5/22/2024
Toàn Như
ĐÁO VỀ QUÁN YÊU - Thơ Cao Bồi Già và 14 Bài Họa Của Các Thi Hửu
Bà
Hishako ngồi trong một chiếc ghế khá to, chung quanh thân hình
mỏng manh, bé tí, của bà bao nhiêu là gối, chăn, chèn, chắn để
những cái xương của bà được bọc êm ái không chạm vào thành
ghế cứng. Bà nhìn qua khung cửa kính, mảnh vườn nhỏ cuối thu
ngoài kia đã bắt đầu trống trải, xơ xác, lá rụng hết rồi.
Những cái cành khẳng khiu vươn ra như những cánh tay gầy không
mặc áo, chúng đang chờ mùa đông tới.
Ông Kentaro chồng bà, ngồi trên một chiếc xe lăn, không xa
bà mấy. Tóc ông rụng gần hết, mấy sợi còn lại trắng như cước
dính sát vào da đầu. Cái kính ông đeo trễ xuống chỏm mũi, ông
cũng chẳng cần sửa lại. Ngoài kia có cái gì đáng ngắm đâu.
“Mùa thu đã hết” - ông lẩm bẩm trong miệng. Bà không nghe
thấy, mà thật ra bà cũng chẳng để ý, ông nói đến lần thứ
ba, bà mới nghe rõ, bà chỉ gật đầu đáp lại.
Mùa thu đã hết, mùa phơi hồng cũng chấm đứt. Bà mơ
màng nhớ lại thời trẻ của hai ông bà. Chao ôi sao mà đẹp thế.
Ông bà có vất vả thật. Hết làm ruộng đến trồng rau, qua làm
rau thì đến đợt phơi hồng. Làm ruộng thì nhà cũng chỉ có ba
sào, trồng rau thì khoảng ba mươi chiếu (*), hồng thì nhà có
năm cây cổ thụ, mỗi cây cho từ hai trăm tới ba trăm trái. Ông bà
có việc làm quanh năm, nhờ thế mới có tiền cho ba đứa con ăn
học.
Bà nhớ hồi nhỏ các con cũng phụ với ông bà xếp những
trái hồng đã phơi khô vào thùng để bỏ mối. Nói đến hồng bà
lại nhớ hình ảnh ông lúc còn khỏe, còn trẻ, một ngày ông hái
cả ngàn quả hồng và ông luôn luôn nhớ không bao giờ hái hết,
phải chừa lại một ít quả trên cây như một niềm tin cần thiết
cho mùa thu hoạch năm tới được tốt đẹp, (người Nhật gọi là
Kimorigaki) và để cho những chú chim ruồi mejiro có thức ăn trong
mùa đông nữa. Bà nhớ là khi hai vợ chồng làm ruộng hay trồng
rau, luôn luôn phải để dành một luống không gặt hết lúa, không
cắt hết rau cho những con chim, con chuột đồng, con sâu, cái kiến
được no lòng. Ngay cả những thân cây khô, những đống củi cũng
là nơi trú ẩn cho những sinh vật nhỏ bé như con ong, con sâu, ông
bà cũng không bao giờ nỡ đuổi chúng đi.
Cái văn hóa tốt đẹp này của người Nhật được cả thế giới ngưỡng mộ.
Bây giờ ông 88 tuổi rồi, bà kém ông 3 tuổi. Cả hai cùng
mong manh yếu đuối. Kết quả của mấy chục năm làm việc đồng
áng trong nắng, trong tuyết, bốn bàn tay gầy guộc co quắp lại.
Cả hai ông bà không còn cầm được cái gì cho vững chắc trên tay
nữa, di chuyển cũng trên cái ghế có bánh xe.
Ba người con lên tỉnh học, lập gia đình rồi ở lại. Họ
không thể về quê sống, vì không có công việc thích hợp với
những chuyên môn kiến thức của họ. Họ cũng không mang ông bà đi
được vì nhà cửa ở tỉnh chật hẹp và đắt đỏ. Ông bà vẫn sống
trong căn nhà của sáu mươi năm về trước, ngôi nhà từ hồi ông
bà lấy nhau. Các con có sắm sửa một ít đồ đạc cho tiện nghi
đời sống như tủ lạnh và máy giặt, bếp điện. Đấy là từ mười
năm về trước khi ông bà còn tự chăm sóc cho mình được. Bây giờ
thì phải có người để dùng những đồ đạc tiện nghi và văn minh
đó.
Con cái những ngày lễ, ngày nghỉ phép thay nhau thỉnh
thoảng về thăm, ở một vài ngày rồi đi. Mấy đứa cháu chơi với
ông bà vài ngày cũng chán vì nhà và vườn không còn gì hấp
dẫn khi không có người săn sóc và ông bà càng ngày càng chậm,
đi không vững, nghe không rõ. Ba người con cùng thương cha mẹ nhưng
họ không biết làm gì khác hơn. Họ cũng có thuê người mang
thức ăn tới, nhưng lại không đủ tiền mướn một người làm tất
cả các việc lặt vặt và ở luôn trong nhà. Cuối cùng họ chung
nhau tiền mua cho ông bà một anh carebot.
Anh carebot này rất giỏi, anh làm gần như đủ mọi việc,
anh có thể bế ông bà từ ghế vào giường, từ giường vào nhà
tắm. Anh biết sửa soạn bữa ăn cho ông bà, miễn là trong tủ
lạnh hay trên kệ có sẵn thức ăn đã nấu hay đồ hộp.
Bà Hishako và ông Kentaro mới đầu buồn tủi lắm, khi
thấy mình được (hay bị) săn sóc bằng người máy, nhưng dần dần
họ phải miễn cưỡng chấp nhận thôi. Ngoài thức ăn một tuần hai
lần có người giao tới nhà, bỏ tủ lạnh cho. Tất cả các công
việc khác từ hâm nóng thức ăn, bế vào giường, làm vệ sinh nhà
cửa, giúp giặt giũ, tắm rửa hoàn toàn trông vào carebot.
Từ ngày có carebot con cháu của ông bà hình như đến thăm
ít hơn. Bà nghĩ chúng bận làm, bận học. Nhưng ông thì không
nghĩ thế, ông nói: - Chúng nó giao bà với tôi cho người máy rồi.
Bà an ủi ông: -
Nhưng ông không thấy người máy cũng biết ôm ấp à. Thỉnh thoảng
Sato (tên ông bà đặt cho carebot) chẳng ôm tôi là gì.
Cứ như vậy đã ba, bốn mùa hồng đi qua, hình ảnh con
cháu mờ dần trong hai cặp mắt già nua. Những mảnh đất lâu năm
không ai trồng trọt, tự nó đã mọc đầy cỏ dại, những cây hồng
không ai hái, trái rụng, chết mục khắp mặt đất. Hai ông bà như
hai con chim già trong một cái lồng bắt đầu xiêu đổ.
Ông Kentaro ra hiệu cho Sato đến đùn chiếc ghế lại gần
vợ. Ông đưa bàn tay khẳng khiu của mình sang nắm bàn tay khô mốc
của vợ; bà biết ông sắp muốn nói điều gì, bà nghiêng đầu
dựa sát vào vai ông để nghe cho rõ.
Ông nói vào tai vợ: - Tại sao văn hóa của người Nhật đối với thiên nhiên tốt đẹp như thế !
Họ chia mùa màng cho chim chóc, muông thú, sự quan tâm
tối đa. Sao họ lại để cho những mảnh kim loại, những thiết bị
điện tử săn sóc cha mẹ họ. Khi các con còn nhỏ tôi với bà thay
nhau bế ẵm, thay nhau cho con bú mớm. Con khỏe mạnh mình cười,
con ốm đau mình khóc. Mình có giao cho ai đâu, thậm chí con chó,
con mèo chơi với con cũng phải ngay bên cạnh mình. Bây giờ tôi
với bà có chết trong nhà này thì anh Sato chắc là chạy chung
quanh mình kêu bíp bíp… Anh ta sẽ kêu hoài như thế cho tới khi
chị Junko mang thức ăn tới, có thể là ba hay bốn ngày hôm sau.
Bà im lặng nghe ông nói, không biết trả lời thế nào. Bà
nhớ khi anh con trai trưởng mang Sato tới cho ông bà, anh có
nói: -
Cha mẹ đừng lo sợ gì, có carebot là như có con ở bên cạnh, anh
ta làm hết được mọi việc, có khi còn giỏi hơn con nữa. Mà cha
mẹ có biết không, bây giờ thanh niên Nhật họ lười cưới “vợ
người” lắm, họ chỉ cần mua một cô vợ robot về là được đủ
việc và chỉ tốn tiền có một lần thôi. Họ sẽ không cần phải
làm việc nhiều để nuôi gia đình như con bây giờ đâu.
Bà nhớ là bà đã hốt hoảng nhìn xem cô con dâu có đứng
gần đó không? Cô đó nhạy cảm lắm, nghe được thì gia đình sẽ
mất vui. May quá, cô ấy đang chuyện trò gì đó với hai đứa con.
Khi con cháu ra về hết để lại anh Sato, ông bà cũng mất
cả tuần lễ mới quen với cách đi đứng, cách chăm sóc của anh.
Bây giờ dù muốn hay không ông bà cũng phải chấp nhận sự hiện
diện của anh. Không như chồng, lúc nào cũng than phiền là anh ta
bằng máy, những va chạm của anh cứng ngắc, anh ta không có cảm
xúc khi chăm sóc mình.
Bà Hisako mỗi lần nhận được điều gì của anh, bà cố
hình dung ra anh là người bằng xương bằng thịt. Thậm chí khi anh
bế bà từ ghế vào giường bà nghe được cả hơi thở và nhịp tim
anh đập. Bà có tưởng tượng thái quá không?
Chị Junko mang thức ăn nấu sẵn tới như thường lệ, chị
cất thức ăn vào tủ lạnh rồi đi tìm Sato. Chị cũng có bổn
phận kiểm soát lại Sato mỗi khi chị đến, xem chức năng phục vụ
của anh có cần điều chỉnh lại không ?
Căn nhà im ắng quá, thật ra cả ba người này có bao giờ
gây tiếng động to nào đâu. Chị đi từ nhà ngoài vào tận buồng
ngủ của ông bà mới gặp cả ba người.
Trên hai chiếc giường nhỏ kê song song cạnh nhau. Bà Hisako
và ông Kentaro nằm như ngủ, nằm rất thẳng thắn trên gối và
chăn đáp ngang ngực. Sato đứng gập người, như cúi lạy dưới chân
giường của hai người. Chị đến gần, áp mặt mình vào mặt bà,
rồi lại áp sang mặt ông. Cả hai đều không còn thở nữa. Chị
chạm tay mình lên vai Sato, anh ta không có phản ứng nào, không
phát ra tiếng động nào, hình như anh cũng đã “chết”.
Junko lặng lẽ đi ra khỏi nhà, khép rất nhẹ cánh cửa lại sau lưng mình. Hành động của chị như một người máy.
Trần Mộng Tú
NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...