Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn thơ Ngu uyên. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị bài đăng được sắp xếp theo mức độ liên quan cho truy vấn thơ Ngu uyên. Sắp xếp theo ngày Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 13 tháng 4, 2024

Ba bài thơ tháng Tư - Ngu Uyên

Ba bài thơ tháng Tư - Ngu Uyên

                                                                           


  1./   Mai Vàng Lấp Lánh
Mai Vàng lấp lánh trên vai
Nắng mưa bão tố miệt mài thành xanh
Anh ơi Hy vọng mong manh...
Vàng đâu? Ai đắp? Cho thành Mai xưa ?!
Ơn Trời Nắng thuận Mưa vừa
Để Mai nở đúng vào mùa Xuân sang...
             Ngu Uyên


    2./   Mưa Tháng Tư
Nắng len từng chắn song thưa
Đẩy cơn gió lạnh lùa mưa vào đời
Mộng vàng Ai kết đầy vơi?
Mà trong tâm sự có lời hẹn suông ?!
Trách Người để lỡ tơ vương
Lại không giữ được Can Thường Non sông !
Mưa rơi tím cả trời hồng !
Mưa rơi ướt lối Tang Bồng Nam Nhi !
Trăng sầu dõi bước Ai đi ?
Mênh mông bão tố còn chi là Tình...?!
        Ngu Uyên


3./  Nắng Tháng Tư
Hè đã về thật rồi
Sao Hoa vẫn chơi vơi
Chưa mỉm cười với gió
Và hôn nắng mặt trời?

Kìa Ve cũng im tiếng
Chưa trổi giọng hát ca
Cái điệu trầm vạn cổ
Nhưng êm ái mặn mà...?

Phượng yêu ơi sao thế
Ai bắt Hoa nhịn cười
Ai bắt Ve hát khẻ
Độc ác thế người ơi...? !

Nhánh hoa Hè nở muộn
Tuổi trẻ thì qua mau
Mà Đời lặng lè quá...
Hy Vọng ơi Mấy màu...?
     Ngu Uyên

 

 

 

 

Mời Xem :XIN CẢM ƠN - Thơ Ngu uyên


 

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

XIN CẢM ƠN - Thơ Ngu uyên


Cảm ơn người cảm tác thơ.
Tùng quyền ngộ biến biết nhờ cậy ai 
Mai vàng thắm sắc đừng phai
Quê hương thôi hết những ngày khổ đau
Tuổi xuân ngày một qua mau
Chuyện non,chuyện nước qua cầu gió đưa
Người đi theo nắng theo mưa
Người còn ở lại sớm trưa não lòng
Vẫn biết kiếp sống long đong
Cảm ơn cảm tác mấy dòng thơ hay
Mây trời cứ vẫn xa bay
Chút duyên kỳ ngộ chất đầy hồn thơ.

Ngu uyên

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2022

THƯƠNG ANH BỎ PHỐ LÊN RỨNG - Thơ Ngu uyên

 

  
THƯƠNG ANH BỎ PHỐ LÊN RỪNG
 
Thương Anh bỏ phố lên rừng
Tìm cây gỗ quí "  nữa mừng nữa lo
Đường cao dốc ngược quanh co
Ba lô thức uống lương khô cạn dần
Người đưa đường lại phân vân
Cứ đi sẽ đến chỗ cần tìm thôi
Thì nay đã đến nơi rồi
Ta xây dựng lán tạm thời nghĩ ngơi
Trên đầu nắng đỗ chơi vơi
Băng truông tìm lối tìm thôi là tìm !
Gỗ quí đâu ? rừng vẫn im
Tháng qua ngày lại người thêm muộn sầu !
Thân Anh rách rưới ốm đau
Rừng ơi gỗ quí cất đâu hỡi rừng ? !
 
* trầm hương
 
Ngu Uyên
 
Mời Xem :
 
 

Thứ Sáu, 9 tháng 4, 2021

ĐÂY LỜI GIÃ BIỆT (Thơ Trịnh Cơ và 22 Bài Họa Của Các Thi Hửu )



Trong Vườn Thơ Hải ngoại có 2 cây thuộc hàng cổ thụ đã đóng góp nhiều bài thơ tình cảm, vui, dí dỏm,ý tứ thâm trầm ...
Nhưng mới đây nhà thơ Lạc Thủy Đỗ Quí Bái lai nói lời chia tay vỉnh biệt 
 .Mời xem Tại Đây

Bây giờ tới phiên nhà thơ Trịnh Cơ


ĐÂY LỜI GIÃ BIỆT

Biếng nhác vì buồn… đã chán thơ
Xả thân xướng họa tới bây giờ
Diễn đàn có lúc như hoang loạn
Danh sách đôi lần thấy ngẩn ngơ

Tên tuổi… kẻ thù luôn gạt bỏ
Nghệ danh… người tốt khoái giăng tơ :
“Sao mà cứ bám theo chân hạc,
Vì lý do gì… vậy Trịnh Cơ ?”

Thôi thì nghỉ việc, thế là xong
Ngồi rú cô đơn tại lãnh phòng
Ta tránh né tranh hùng Hắc Bạch
Tớ tìm về sống cạnh dòng sông

Thi ca xướng họa đâu màng nữa
Âm nhạc tiêu dao mới toại lòng.
Thôi nhé, vẫy tay chào các bạn
Bây giờ đây…có kể như không !

Paris, 05 Avr. 2021
TRỊNH CƠ


Bài  Họa 1:GỞI QUÝ HỮU

Biết người chán ngán từ lâu thơ
Theo đuổi văn chương đến tận giờ
Khách lạ phá làng đang luẩn quẩn
Người thân dựng xóm ngó ngu ngơ

Xướng hoà tưởng đã trơ chân tóc
Thù tạc xem ra dứt mối tơ
Trách cứ làm chi tuồng giảo hoạt
Tay che trời, hại bạn sa cơ...

Dù chưa hưu, cũng nghỉ cho xong
Thanh thản ngâm nga ở thính phòng
Sương phủ mịt mù mờ chữ nghĩa
Khói tan thấp thoáng rạng non sông

Dòng thơ trấm bổng làm yên dạ
Giàn nhạc chơi vơi lại ấm lòng
Bạn vẫn luôn luôn là quý hữu
Nói chi điều sắc sắc, không không ...

Los Angeles 5 - 4 – 2021
CAO MỴ NHÂN



Họa 2 : RỒI SẼ RA SAO NGÀY SAU ?

Buồn chán đâu nào bởi ở thơ
Tri âm khó gặp gỡ xưa giờ
Sắc thanh đồng điệu,còn sai nhịp
Chuẩn mực nhất thời,cũng rối tơ

Thảng thốt mây hờn ru gió tủi
Bàng hoàng mắt ngẩn gọi môi ngơ
Vầng trăng tĩnh tịch soi tròn,khuyết
Tự ủi an lòng buổi thất cơ

Ngoảnh mặt,quay lưng ngỡ đã xong
Trời riêng ngự trị chốn cô phòng
Sao quên? Ký ức là nhân thế
Chạnh nhớ! Tâm hồn của núi sông

Lẽ sống cây đời vươn giữa trí
Mầm xuân hạt giống ủ trong lòng
Buông xuôi,bỏ mặc cho hoàn cảnh
Chấp nhận quay về lại số không ?!

Lý Đức Quỳnh



 Họa 3 :CẠN THƠ

Khói nhện giăng mù tới cõi thơ
Đà lâu chán nản thiết chi giờ
Đò xưa vắng bạn hồn thu ngẩn
Bến cũ thưa người ý hạ ngơ

Có phải làn mây còn trắng lụa
Hay là ánh nắng hết hồng tơ
Hoàng hôn nhuộm cảnh sầu nhân thế
Phú cạn văn cùn tệ vậy cơ

Xua phiền xếp bút quẳng lìa xong
Khép kín tâm tư ẩn dật phòng
Trở lại ôm hình soi bóng nước
Quay về ủ bóng ngắm bờ sông

Đường thi gởi mộng thêm sầu não
Lục bát trao xuân chỉ héo lòng
Đã hết duyên thì thôi giã biệt
An lành giấc điệp luyện “ Tam Không “


Minh Thuý Thành Nội
Tháng 4/6/2021


Họa 4 :TRAO ĐỔI CÙNG ANH TRỊNH CƠ

Giận người, sao lại bỏ luôn thơ ?
Ôm mãi ưu tư tự bấy giờ
Đã biết cuộc đời khôn toại nguyện
Thì sao tâm trạng lại sầu ngơ ?

Đường trần đã vượt bao gai góc
Cõi thế nề chi lắm mối tơ
Đang bước thong dong thì đứng lại
Như thế là sao, anh Trịnh Cơ ?

Nghỉ việc, sự đời đâu đã xong
Suốt ngày cô độc ở thư phòng
Đàn ngân nốt thả theo làn gió
Mắt dõi mây chìm xuống đáy sông

Tâm sự cùng ai ngày nhạt nắng
Sẻ chia đâu kẻ buổi se lòng
Có người bầu bạn dù trên giấy
Có phải cuộc đời đỡ tẻ không ?

Sông Thu
( 07/04/2021 )



Họa Vận 5 : Thông Cảm Anh Cơ

Anh Cơ trọng tuổi, nghỉ chơi thơ
Thông báo lần hai đó đến giờ...
Xướng họa vui chung, mình mệt mỏi
Gieo vần xứng hợp kẻ ngu ngơ

Đàn anh gác bút, câu từ giã
Tiểu đệ nuôi tằm kén nhả tơ
Tới lúc hồi hưu thôi chọn chữ
Đường thi thực, luận đối, anh Cơ... ?

Tự tại an nhiên, thế cũng xong
Tham thiền nhập định tại cô phòng
Di cư định phận đây bờ cõi
Lạc nghiệp yên thân đó bến sông

Cặp đối Thơ Đường không trọn ý
Đôi vần xướng họa chẳng xiu lòng
Vẫy tay giã biệt chào thi hữu
Buông xã từ nay mới "sắc không"...

Mai Xuân Thanh


 Họa 6 : ĐẠI BÀNG SẦU CHI.! .

Đại Bàng gãy cánh, hận nên thơ
Viết lách đôi câu đặng giết giờ
Lở vận bút cùn, đâu sắc bén
Thất thời thân liệt, mãi lơ ngơ

Đã đành lở hẹn câu non nước
Thôi phải trọn thề chuyện tóc tơ
Xướng họa đôi câu cùng bạn hữu
Quên sầu đeo đẳng mỗi chiều cơ.

Ngồi buồn quạnh quẽ, thế sao xong.!
Thiếu vắng chat mail, lạnh lẽo phòng
Đã mất nhau rồi, nơi cố quận
Còn chi đâu nữa, chốn bờ sông

Câu thơ xướng họa cho an dạ
Khúc nhạc đệm đưa lại thõa lòng
Chuyến cuối tàu đời chưa cặp bến
Sầu chi cuộc thế, có như không!

Thanh Trương


 Họa 7 :CỚ CHI GIẢ BIỆT

Cớ chi giả biệt chán mần thơ ?
Xướng họa cùng vui trước tới giờ.
Thi hữu xôn xao còn muốn tiếp,
Thi đàn rộn rã lại làm ngơ !

Còn bay ong bướm luôn ươm mật,
Đến thác con tằm vẫn vướng tơ.
Sông cạn đá mòn hoài khắng khít,
Cớ gì buông bỏ hả ngài CƠ ?!

Bộ tưởng bỏ ngang thế đã xong,
Có vui chăng khi chốn cô phòng ?
Yên thân sao nở lìa thi tứ,
Nặng nợ đành quên hết núi sông ?

Trong nhạc có thơ hòa vạn ý,
Trong thơ có nhạc thỏa muôn lòng.
Dỗi hờn chi nữa ... Ngài CƠ hỡi !...
"SẮC" đã có rồi , sao lại "KHÔNG" ?!!!

Đỗ Chiêu Đức
04-07-2021



Họa 8 : XƯỚNG HOẠ MÀ CHƠI

Bác ơi sao lại chán mầu thơ ?
Hồn bút còn reo mãi đến giờ.
Chữ nghĩa là duyên nên đượm thắm,
Văn chương còn nợ dễ làm ngơ ?!

Tao nhân mặc khách rành thân liễu,
Trí thức anh hoa rõ mối tơ.
Nào có xá chi phường hoãng loạn…
Và người xảo trá đợi thời cơ !

Nghỉ việc mà chi, thế chẳng xong,
Cô đơn buồn chán giữa thư phòng !
Tuổi già thi phú vui tâm trí,
Chén rượu văn chương ấm cõi lòng.

Danh lợi tựa bóng mây lướt gió,
Vàng son như bọt nước trôi sông !
Bút thơ ngẩu hứng xin mời bạn…
Xướng hoạ mà chơi có được không ?

Liêu Xuyên (Georgia)



Họa 9 :XIN ĐỪNG GIÃ BIỆT

Vì vui tình bạn cũng vì thơ
Nhập chốn văn chương đến tận giờ
Hội hữu bốn phương không xét nét
Hòa đồng đôi lúc luống ngẩn ngơ

Khuất nguyên thái độ nên chăng tá
Văn tâp Li Tao (*) gỡ mối tơ :
Nước đục rửa chân thôi cũng được,
Nước trong giải mũ giặt thời cơ.

Hồ thỉ tang bồng kể đã xong
Một mình đối bóng giữa cô phòng
Mặc cho thế sự vần xoay chuyển
Thây kệ tuồng đời xoáy vẩn sông

Bè bạn cảm thông khuây phận hạc
Tấm tình tri kỷ thắm đôi lòng.
Còn thơ với rượu say lòng bậu
Xin nhắc nhở nhau chớ để không !

07 April. 2021
UYÊN QUANG


(*)_Ly tao là tác phẩm của Khuất Nguyên,là bài thơ lãng mạn-trữ tình-tự thuật đầu tiên và lớn nhất trong lịch sử văn học Trung Quốc.


Họa 10 :CỚ SAO?

Buồn vui gói trọn gửi vào thơ
Thức trọn canh khuya...hỏi mấy giờ
Chữ nghĩa quay cuồng lòng ngớ ngẩn
Văn chương hóc búa dạ sầu ngơ

Khi thương bạn hữu hòa khúc nhạc
Lúc nhớ trị âm dạo tiếng tơ
Chẳng lẽ còn vương hoài dĩ vãng
Cớ sao ngắn ngẫm Hỡi huynh Cơ?

Buông bỏ sự đời thế cũng xong
Mình ta hiu quạnh chốn cô phòng
Oai phong rồi cũng ra bèo bọt
Uy vũ...thôi đành, trả bến sông

Rượu đắng chưa vơi niềm tủi hận
Men cay chẳng dứt nỗi đau lòng
Âm thầm nhịp thở cô đơn bóng
Lặng lẽ đêm buồn ai biết không?

Bạc Liêu/7/4/202
Hồng Vân



Họa 11 :Buồn Như Mây Khói

Còn lắm khách chờ mến điệu thơ
Hồn mơ vẫn thấm đến bây giờ.
Thi nhân luôn giữ tình không nhạt
Bằng trắc vẫn bền nghĩa chẳng ngơ.

Chi cớ mây trôi, lìa quãng nguyệt
Sao đành gió thoảng, lỏng đường tơ.
Từ lâu thân thiết người trong hội
Giờ nghĩ xa lìa, gát bút cơ.

Tâm tưởng văn đàn thế chẳng xong?!
Cứ hoài chữ vẽ giữa riêng phòng...
Bao nhiêu nuối tiếc người thi phú
Đã lắm tầm mơ tiếng nhạc lòng.

Đất nước tỏ bày chung vạn ý
Trang thơ xướng hoạ khắp non sông.
Buồn chi buông bỏ trời thanh thản
Trí có muôn lời, bỏ uổng không.!!

Đặng Xuân Linh
08-04-2021


Họa 12 : ĐÂU CÓ BUỒN NÀO

Đâu có buồn nào, để chán thơ
Sự đời phiền muộn từ bao giờ
Hơi đâu mà giận, tâm không ổn
Nghĩ thấm đâu bằng tháng ấy..ngơ !

Leo núi, băng sông còn chịu nổi
Sá gì chút xíu mối đường tơ
Xung quanh thơ - bạn, cùng bày tỏ
Chút mộng hải hồ, gắng bạn..Cơ !!...

Thế sự cõi đời muốn chẳng xong
Vươn lên tranh đấu biết đề phòng
Mạt vận anh hùng nên ra mặt
Chặn đám gian tà phá núi sông

Nối tiếp cháu con đang nợ nước
Vững tâm bền chí chớ sẽ lòng
Bạn hiền thơ họa, chưa quen biết
Hy vọng nước nhà, có phải không ?...
Yên Hà
Atlanta, 8/4/2021

Kính họa: Chia xẻ cùng huynh Trịnh Cơ
Họa 13 :Đừng Mong Tránh Khỏi Thơ

Bao lần em cũng muốn thôi thơ
Quá tốn thời gian lãng phí giờ
Lắm lúc vô tình không hữu ý
Nhiều khi vui ghẹo chỉ vu vơ

Người thương hỉ xả cùng thi họa
Khách giận đôi co nát mối tơ
Giữa chốn chợ đời ai tránh khỏi
Thì thôi gồng gánh có sao cơ

Chín bỏ lành mười vạn sự xong
Còn hơn hờn giận giam trong phòng
Sầu riêng mình bán đem ra chợ
Khổ quả ai mua đổ xuống sông?

Âm nhạc đã yêu đừng trái ý
Thi ca khó chạy dối chi lòng
Nghỉ chơi vài bữa rồi quay lại
Thi phú cùng vui có sướng không?

Chu Hà


Họa 14:SAO LẠI BỎ THI ĐÀN?

Buồn chi đến nỗi chán văn thơ?
Thơ đã bén duyên thuở bấy giờ,
Bấy giờ múa bút từng tha thiết
Bây giờ xướng họa lại làm ngơ?

Xướng họa thi ca thêm bạn hữu,
Trao đổi tâm tình gỡ mối tơ.
Trinh Cơ anh bảo anh buồn quá,
Chắc chắn buồn không phải động cơ!

Nghỉ việc, này anh, chẳng phải xong!
Tuổi già lú lẫn phải đề phòng.
Dao năng liếc ắt dao năng sắc,
Trí nghỉ ngơi như cạn đáy sông.

Bệnh tật vào thăm mình lại khổ,
Vợ con thấy vậy cũng đau lòng.
Thi đàn vắng tiếng chim oanh hót,
Anh Trịnh ơi! Anh có biết không?

Đỗ Quang Vinh


Họa 15:Sao vậy đại huynh

Tiếc quá đại huynh giã biệt thơ

Nỗi buồn đệ biết tính sao giờ
Anh em tứ hải lòng thờ thẩn
Bằng hữu tâm giao dạ ngác ngơ

Nghiệp dĩ thơ văn nào thõa chí
Nợ duyên tằm gửi phả̉i vương tơ
Tao Đàn lại mất thêm người nữa
Nghĩ lại mà buồn thương lắm cơ

Cái nợ làm thơ khó trả xong
Quạnh hiu trống vắng dậy trong phòng
Tiêu dao một thuở bên bờ trúc
Thanh thản bao thời cạnh nhánh sông

Say ngắm mây trời khoe áo mới
Vui nhìn cây lá nở hoa lòng
Ôi nầy! Huynh Trịnh xin xem lại
Từ giã bạn bè có nhớ không?

Toronto 8/4/2021 Nguyên Trần

Họa 16:THỜI GIAN QUA

Nghe người tuyên bố chẳng làm thơ
Quá đỗi ngạc nhiên suốt nửa giờ
Có lẽ ai đùa nên giả bộ
Hay là bạn dỗi mới làm ngơ

Ngũ ngôn hoà ý xinh màu mực
Tứ tuyệt gieo vần mượt mối tơ
Con chữ loanh quanh đòi món nợ
Bao giờ quay gót hỡi chàng Cơ?

        Thấu hiểu tâm tình chuyện kể xong
       Hân hoan từ biệt khắp thư phòng
        Rửa tay đặt bút vào ngăn tủ
        Gác kiếm neo thuyền nghỉ mé sông
     

Lắm bữa ôm đàn nghe mát ru
Nhiều đêm dỗ giấc lại vui lòng
Bồi hồi mơ tưởng thời gian ấy
Dõi mắt quanh mình khoảng trống không!

                        Như Thu
                        04/07/2021



 Họa 17 :THI HỮU QUAY VỀ CÓ ĐƯỢC KHÔNG?

Hải Ưng mỏi cánh chán làm thơ,
Xướng họa đang vui trước tới giờ.
Bạn hữu kính yêu luôn quấn quýt,
Tao nhân hiếu khách chẳng làm ngơ.

Túi thi, lá rụng, vầng trăng tỏ
Bầu rượu, hoa tàn, sợi nắng tơ.
Văn phú lừng danh vang dội khắp,
Bỗng người bỏ hết mọi duyên cơ.

Bỏ hết duyên tình thế cũng xong
Người đi ở ẩn, khép u phòng,
Ngày đêm thanh thản cùng trăng nước,
Năm tháng vui buồn với suối sông.

Nhạc có chim rừng vui vẻ dạ,
Thơ trong hoa núi thỏa thuê lòng.
Tao đàn thiếu một buồn nguyên mhóm,
Thi hữu quay về có được không?
Mỹ Ngọc



CẢM TÁC VỀ BÀI THƠ" ĐÂY LỜI GIÃ BIỆT "

"Thôi nhé vẫy tay chào các bạn
Bây giờ đây ...có kể như không "
Sân chơi vắng bạn nghe như thiếu
Bạn về sống cạnh bên dòng sông

Xướng - Họa Trịnh Cơ đà ở ẩn
Chập chờn kẻ sĩ vắng đò đông
Tiêu dao ngày tháng nguồn vui mới
Tiếng nhạc âm thanh bạn thỏa lòng ...

Ta là kẻ mới tân tòng
Qua sông một chuyến đò đông
Thấy bạn mi thanh mục tú
Thơ mới làm quen vài dòng

Duyên thơ chẳng được như nguyện
Chúc bạn lên đường thành công
Biết đâu trên làn sóng điện
Được nghe bạn hát bên sông

" Sông Tương nước chảy lờ đờ
Thì ta lội xuống để mà rửa chân
Sông Tương nước chảy trong veo
Thì ta lội xuống giặt lèo mũ ta ...."
Nhìn trời cười lớn ...ha...ha ...!

Chung Văn

HỌA: HÃY XÓA BUỒN PHIỀN

1- Buồn buồn thân hữu chuyển trao thơ,
Xướng họa vui nhau trước đến giờ.
Bằng trắc đôi khi sai ..xóa sửa,
Đối câu lắm lúc lệch..làm ngơ.

Thi âm vốn dĩ do tâm nối,
Văn tứ nguyên từ bởi kết tơ.
Thắm thía ẩn sầu thương thoáng hiện,
Cảm thông tình nghĩa với Huynh Cơ.

2- Đời vốn ưu phiền khó phủi xong,

Luôn vây ẩn hiện khắp quanh phòng.
Khối buồn lắm lúc hờn cây cối,
Nỗi khổ đôi khi trách núi sông.

Bận rộn thói tình nghe xót dạ,
Lu bu nhân thế nhói đau lòng.
Thôi thôi hãy bỏ qua phiền muộn,
Cứ sống an nhàn … tất cả KHÔNG!

HỒ NGUYỄN (08-4-2021)


 Họa 20 :ĐỐT LỬA YÊU THUƠNG
Kính nương vận thơ Đai Lão Tiền Bối TRỊNH CƠ

ĐỐT lửa yêu thuơng với ý thơ
ĐỐT mau kẻo muộn chẳng còn giờ
ĐỐT đời đạp sóng lòng thanh thản
ĐỐT kiếp lênh đênh dạ ngẩn ngơ
ĐỐT chuyện tình đi vào ngã rẽ
ĐỐT người ấy nỡ dứt đường tơ
ĐỐT xong nhìn lại cười nhân thế
ĐỐT cháy đời nhau khoái thế cơ

GÁC mấy năm trường mãi chửa xong
GÁC rồi viết lại để trong phòng
GÁC cho thật kỹ trên cành trúc
GÁC dấu qua loa dưới cội thông
GÁC mối tình xưa còn ngóng đợi
GÁC duyên nợ cũ vẫn chờ mong
GÁC tay lên trán nằm suy nghĩ *
GÁC hết vần thơ có dễ không

Nông gia hai lúa New Jersey
* Trích ý từ câu nói của Charles Descartes:"Je pense, donc je suis". Người Mỹ dịch là:" I think, therefore I am". Còn hai lúa diễn Nôm sang tiếng Ta là:" Tui còn suy nghĩ nên tui vưỡn còn sống ( để mần thơ chế giễu cuộc đời cho dzui) 
Họa Vận  21: Buồn Vui Tuổi Già

Xướng họa đông đầy vội chán thơ ?
Nửa chừng bỏ cuộc mới bây giờ !
Đàn anh trọng tuổi mà vui vẻ
Lớp trẻ chung tình cũng ngác ngơ
Nghiệp dĩ thi đàn đây lưu bút
Duyên may hình ảnh đó vương tơ
Nghỉ hưu thong thả vườn thơ thẩn
Sức khỏe nguyên nhân đó động cơ...?

Gác bút nghiên mà nghỉ chẳng xong
Cao niên đức trọng đóng thư phòng
Gừng cay nguồn gốc cây già cỗi
Người giỏi nguyên nhân lý luận thông
Xướng họa anh em chưa hội ngộ
Tình thơ tỷ muội vẫn chờ mong
Giải khuây trở lại thi đàn nhé...!
Từ giã tao nhân có nhớ không...?

Mai Xuân Thanh
April 08, 2021


 Họa 22: VUI VỚI VẦN THƠ

1.

Sao đành sớm vội nản vần thơ

Viễn ảnh cùng tham dự đến giờ

Lúc cảm thần suy rồi sẽ loại

Khi bàn thế lạc thảy đều ngơ

Không hờn bọn bướm sai vườn cũ

Chẳng trách loài ong diễu cuộc hờ

Hạc cưỡi đâu bằng phương xử lý

Tâm bền bỉ chọn khéo thời cơ

2.

Cơ dàn cuộc sống chả là xong

Thủ kỹ cùng phương thế dự phòng

Bão chướng tranh hùng đâu tại hổ

Sông hiền phán lệnh chẳng từ long

Hòa giao chính trực vun bồi não  

Xướng họa đồng vui thỏa mãn lòng

Ngợ giữ thư nhàn nơi khoảng vắng

E đành lạc ngưỡng khó chờ mong.


Mai Thắng – 210410


 


Thứ Sáu, 18 tháng 8, 2017

TỰ HỎI - Thơ Ngu uyên,Hạnh Ngộ - Ngân Triều


TỰ HỎI
Gặp Bạn sao tôi thấy mình quen quá
Có phải là ta đã biết lâu rồi
Nghĩ sân trường hoa hạ vẫn lên ngôi
Và bỗng chốc bây giờ mình gặp lại ?

Bóng thời gian vẫn chập chờn đi mãi
Mà lòng người ngần ngại thoảng trong mơ
Dòng sông xưa vẫn buông chảy ơ hờ
Tâm sự trắng cả miền quê hương nhỏ

Hoa lá cười trên đường ta gặp gở
Câu chuyện vui theo đến cả mọi người
Nắng vàng chan trên ngọn chuối xanh tươi
Tự hỏi Bạn là người từ đâu đến ? 

              Thân tặng các Bạn trong chuyến về Tây Ninh 12/8/2017
                                                         Ngu- Uyên.
  HẠNH NGỘ

Chừ mới gặp sao thấy người quen quá
Cố nhân chăng sao chẳng lạ tí nào
Nét  thanh tân, da trắng, tóc búi cao
Soi ký ức nghe dạt dào cõi nhớ

Người là thơ là tiếng lòng muôn thuở
Réo rắt vần ấm áp cả trời mơ
Muốn đến hỏi nhưng thấy lòng bở ngỡ
Trộm nhìn người nẻo nhớ khuất vườn thơ

               Ngân Triều



(Ảnh kỷ niệm họp mặt ở Tây Ninh 12/8/2017)

Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020

Cẩn Họa Bài Thơ " CẢM HỨNG " Của TRẠNG TRÌNH NGUYỄN BỈNH KHIÊM


Trương truyền bài thơ: CẢM HỨNG - Trạng Trình NGUYỄN BỈNH KHIÊM tiên 

đoán việc nhà Lê sẽ trung hưng và nói đến việc họ Trịnh chuyên quyền lấn 

áp vua Lê. Và những việc của ông tiên đoán điều không sai một mảy.”

 感興                           CẢM HỨNG
  
泰和宇宙不虞周,     Thái hòa vũ trụ bất Ngu Chu,
互戰教爭笑兩讎。     Hỗ chiến giáo tranh tiếu lưỡng thù.
川血山骸隨處有,     Xuyên huyết sơn hài tùy xứ hữu,
淵魚叢雀為誰驅。     Uyên ngư tùng tước vị thùy khu.
重興已卜渡江馬,     Trùng hưng dĩ bốc độ giang mã,
後患應防入室貙,     Hậu hoạn ưng phòng nhập thất khu,
世事到頭休說著,     Thế sự đáo đầu hưu thuyết trước,
醉吟澤畔任閒遊。     Túy ngâm trạch bạn nhậm nhàn du.
                 阮秉謙                                  Nguyễn Bỉnh Khiêm

 Diễn Nôm :
                               CẢM HỨNG

                    Thái bình sao chẳng giống Ngu Chu,
                    Đánh đấm lẫn nhau tựa kẻ thù.
                    Thây núi máu sông đầy rẫy khắp,
                    Chim lùm cá vực khó an cư.
                    Độ mã qua sông trùng hưng lại,
                    Dẫn cọp vào nhà hậu hoạn hư.
                    Thế sự đổi thay ai biết được,
                    Bên hồ thơ rượu cứ nhàn du !
    Lục bát :
                   Thanh bình chẳng giống Ngu Chu,
                   Đánh nhau dường tựa kẻ thù bao năm.
                   Thây như núi, máu thành sông,
                   Cá sông chim bụi cũng không yên nào.
                   Trùng hưng ngựa vượt chiến hào,
                   Hậu hoạn dẫn hổ chẳng sao phòng hờ.
                   Chuyện đời khó nói dường mơ,
                   Câu thơ bầu rượu vẩn vơ bên hồ !
                                                               Đỗ Chiêu Đức
🌱🌱🌱🌱
Các Bài Cẩn Họa :


 - ĐOÁN MỘNG
Quốc thái càn khôn giữa Thuấn - Chu

Bỗng nhiên chiến trận cảnh phân thù

Thây tràn núi đổ dòng sông máu

Cá lặn chim hờn chốn biển khu

Thúc ngựa tiêu thù tô thắm nước

Khai nguồn diệt phỉ giữ an khu

Anh tài đoán mộng  ngời danh tiếng

Nhấm rượu xem đời tỏ viễn du…

Đức Hạnh 25 07 2020

 - Cảm Hứng

Thái bình khác hẳn thuở Ngu Chu

Bôi mặt gà nhà đá hận thù

Sông máu, núi thây phơi khắp chốn

Chim rừng cá vực sợ...di cư

Qua sông với ngựa,,, hưng triều chính

Chớ cọp vô nhà...đại cuộc hư...

Thời sự thay ngôi hay đổi bậc

Rượu thơ hồ dậy sóng ngao du,,,!

Mai Xuân Thanh
Ngày 20/07/2020


3/ Mai Thắng Phỏng Dịch

CẢM HỨNG


Chẳng giống Ngu Chu bảo thái hòa

Hai loài trực chiến giữa giao thoa

Thây non máu rạch đầy phơi đổ

Cá vực chim lùm khó sống qua

Thúc ngựa sang bờ nâng thể chế

Mưu đồ thủ chính chận gian ma

Mơ hồ sự kiện không lường trước

Rượu uống thơ ngâm cảm tiếng khà.

Mai Thắng – 200724

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2015

Áo Tím (Ngu Uyên), Khi Vắng Anh (VKP.Đam Phương)



                     ÁO TÍM

       Mặc áo tím mỗi chiều tôi xuống phố
      Thiên hạ nhìn và tôi được ngợi khen
      Anh một thời vẫn là khách chưa quen
      Trông ánh mắt một trời riêng tôi biết.

       Màu tím là màu tự tình tinh khiết
       Làm rộn ràng những bước khách đi xa
       Phố đông người nhưng ta vẫn là ta
       Nhìn nắng nhạt trên đường hè phố nhỏ.

       Hoàng hôn xuống cho trăng vàng hé lộ
       Bàn tay nào vội kiếm một bàn tay?
       Gió hững hờ khẻ lùa tóc ai bay?
      Trăng tháng hạ lung linh trên đầu phố ...

               Tháng 06/2015   Ngu uyên
************************************
Nhân đọc bài Áo Tím của Ngu Uyên, xin đốt lò hương cũ:


KHI VẮNG ANH   
vkp đạm phương
          ***
“Vắng anh… chớ mặc áo  màu xanh, tím
Vì ai cũng yêu màu tím màu xanh
Phút yếu lòng, thôi hết của riêng anh…”
( Thơ Đức Ngọc , Luật Khoa 1965 )
*
Khi vắng anh…em nào đâu dám mặc
Màu áo thơ ngây, tím lịm hồn ai
Sợ lời mật ngọt làm tim đập sai
Lạc nhịp cung đàn, phải đành lỗi hẹn!
*
Khi vắng anh…Em  nào đâu dám diện
Áo màu thiên thanh của tuổi mộng mơ
Giảng đường vắng tanh, em đứng thẫn thờ
Chờ ngưới áo trắng chinh nhân thủy thủ…
*
Dành riêng cho anh hai màu chưa đủ
Màu áo trinh nguyên ấp ủ tình ta

 Sóng dâng cao, hoa biển đẹp mặn mà
Gió đưa mây trắng quyện hòa hơi thở…
*
Ba màu yêu còn in trong tim vỡ
Người xưa đâu? Sao cứ ngỡ còn đây???

                Luật khoa Saigon 1966
                     Vkp đạm phương

Trang Thơ Ngô Kế Đang ( T.3.2026.2 );THỰC TRẠNG , MỘ CHỜ , SANG SÔNG

T HỰC TRẠNG 1/ Người sai , người được lên cao nữa ! Cũng khéo , trò đời chẳng hiểu sao ! Chắc tại khách quan nên khó sửa Đời hưu đến chết ...