Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2026

MÙA KHẮC NGHIỆT - Thơ Anh Khờ Và Thơ Họa



mùa khắc nghiệt

mấy bữa hôm nay lạnh quá trời!
bên ngoài gió hú tựa ma trơi?
thêm còn tuyết trắng vương đây đó
lại nữa mây mù phủ khắp nơi…
chậu cúc bèo nhèo… hoa gục rũ
nhà xe cứng ngắc... cửa đào khơi
mong đông khắc nghiệt mau qua lẹ
để chúa xuân về được thảnh thơi…

anh khờ

Thơ Họa:

TỚ NGHĨ…


(Họa tá vận)
Tớ nghĩ giàu sang định bởi trời
Nên làm lấy có, mãi trơi trơi*
Bôn ba chỉ nhọc nhằn muôn nẻo
Tất bật thêm đày đọa lắm nơi
Thơ túi lãng phiêu ngoài viễn thẳm
Rượu bầu đùa giỡn giữa trùng khơi
Chờ mây phối sắc tranh vân cẩu
Đợi nguyệt soi hình đáy giếng thơi…

Lý Đức Quỳnh
29/1/2026

*Làm trơi trơi: là làm qua loa lấy có, không tận lực.
(Nghĩ vậy nên làm vậy, chứ cuộc đời không phải vậy, phải "Tận nhân lực" mới "Tri thiên mệnh.")


THIỂN NGẪM

Chung quy tất tật vẫn do trời
Khéo dọa ai trần giỡn chấp trơi!
Tuyết phủ hàn đông đầy tứ ngả
Bão lùa giá bấc đọa muôn nơi!...
Mơ hoa tàn tạ?...lòa mây núi
Mộng khát hư huyền?...lõa sóng khơi!?
Đa thọ, đa mang, da khổ lụy...
Nợ đời khôn trả?...dễ gì thơi?!!

Nguyễn Huy Khôi
29-01-2026



ĐỜI CÕI TẠM

Phú quý giàu sang bởi số trời
Lắm người biếng nhác diễu bơn trơi
Chờ sung há miệng mong cơn gió
Lây lất qua ngày biệt chốn nơi
Cảnh sống phù du đời cõi tạm
Bon chen chẳng hưởng của đùa khơi
Một mai biết nghĩ bàn tay trắng
Nhắm mắt đi rồi .. với thảnh thơi ..

Yên Hà
29/1/2026


MIỀN ĐÔNG BẮC MỸ…

Miền đông bắc Mỹ giá băng…trời
Gió hú tơi bời giống quỷ…trơi !
Tuyết trắng hàng cây bay khắp chốn
Mây mù dãy núi phủ muôn nơi
Nhánh đào chậu cúc hoa hồng héo
Cửa nẻo ga ra xe cộ khơi
Khắc nghiệt mùa đông qua thật lẹ
Chúa Xuân sắp ngự sẽ nhàn thơi…

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley January 28, 2026



HỌA: TUYẾT ĐÔNG BUỒN

Đông sang mây phủ trắng bầu trời,
\Tuyết ngập quanh vùng cảnh tréo trơi.
Đường phố cách ngăn không có lối,
Cộ xe mất ngõ hết còn nơi.
Vườn sau cây cối te tua rũ,
Sân trước garage cứng khó khơi.
Trường học cửa hàng hiu hắt vắng,
Nguyện cầu Phật Chúa cứu an thơi!
*
Cuộc đời bỗng khổ ngập nơi nơi.
HỒ NGUYỄN (29-01-2026)


1 Số Bài Thơ của NA.Người Đẹp Long Yên về Phong cảnh Quê Hương VN Và Các Đề Tài Khác (trích từ FB )

 

1./ BÀ VỌNG PHU

(nđt)
Đau lòng thiếu phụ giữa ngàn xanh
Mãi đợi tình quân khuất nẻo thành
Những buổi lên đường ngăn giặc nước
Bao chiều nuốt lệ nhỏ từng canh
Ngày qua nghĩa bậu mòn đâu kể
Tháng lại lòng son vỡ phải đành
Sử sách tiền nhân còn giữ lại
Gương ngời thục nữ sánh dường tranh
Ngọc Ánh Nguoideplongyen

VÒNG TAY LỠ CUỘC HỜN THEO GIÓ
VỚT MẢNH TÀN PHAI GÃY DỌC ĐƯỜNG
( Trích thơ Ngọc Ánh)
(Tung hoành trục khoán)
(Nhất vận ƯƠNG)
VÒNG giỡn đùa chơi dưới cổng trường
TAY gầy níu giữ lại niềm thương
LỠ khi lạc phím bài giao hưởng
CUỘC thể trầm kha não chán chường
HỜN tủi cuồng ngông về lỗi hướng
THEO dòng nghiệt ngã tới nhầm phương
GIÓ đưa bão lộng vùi tâm tưởng
VỚT MẢNH TÀN PHAI GÃY DỌC ĐƯỜNG

Ngọc Ánh Nguoideplongyen

19/05/2024 

ĐÀN AI TRÊN BẾN ĐỢI

Vẳng tiếng đàn tranh khẽ vọng đưa
Xuôi dòng nước đục đẫm màn mưa
Trời trong vắng vẻ vừng mây bạc
Quạnh quẽ bao trùm cả giấc trưa
Gạn hỏi về đâu người lữ khách
Trao lời nhắn gửi bạn tình xưa
Phương này tuyết lạnh còn bay nữa
Dõi mắt chờ trông dưới rặng dừa
Ngọc Ánh nguoideplongyen

SẮC ĐẸP KHUYNH THÀNH
(nđt)(bvđâ)
Rằng em yểu điệu dáng xinh người
Dạng liễu yêu kiều sức khoẻ tươi
Cổ vẽ đường cong nhìn mát rượi
Vòng eo kỷ lục chốt luôn mười
Trời nghiêng đất ngã đôi bồng bưởi
Bạn trẻ chân dừng mắt vỡ ngươi
Thục nữ xem hình ghen tức tưởi
Hiền nhân ngoảnh lại toét môi cười
Ngọc Ánh Nguoideplongyen
27/10/2025

HỮU HẢO TÌNH THÂN
(nđt) (bvđâ)
Lạnh lẽo phương này tuyết mỏng rơi
Cành khô trụi lủi gió ngân lời
Hiên trường vắng trẻ ai hoài đợi
Quán nhỏ bên dòng nhạc đã khơi
Sưởi ấm chân tình nuôi mộng hỡi
Gìn câu ngũ độ sáng văn ngời
Cầu mong hữu hảo Đường thi mới
Hãy nhớ xin đừng bỏ cuộc chơi
Ngọc Ánh Nguoideplongyen
26/01/2026
NỢ DUYÊN
Những phút u hoài lạc cả tơ
Con thuyền bất định mãi xa bờ
Ngày nao trở lại mong còn nhớ
Buổi nọ rời xa tiếc ngẩn ngơ
Chẳng muốn đau lòng câu trót lỡ
Đừng cho cõi dạ trách ơ hờ
Thề xưa vốn đã không tròn nợ
Kỷ niệm dần phai xoá chuỗi thơ
Ngọc Ánh nguoideplongyen

GIỮA BẾN TRẦN AI
(nđt)
Cần Thơ mỹ lệ đón anh về
Lỡ buổi Xuân nồng dạ tái tê
Lộ giữa anh hùng thơ thẩn bước
Đường xưa thục nữ luyến lưu thề
Ninh Kiều ái mộ mê hoài cổ
Lệ Thủy yêu nghề nhớ mãi quê
Bến cũ thương nàng điên điển dại
Cầu tre lắc lẻo mộng ê chề
Ngoc Anh Nguoideplongyen


LINH SƠN THÁNH MẪU
(Tung hoǎnh ngũ ďô)
Xuân về ngoạn cảnh núi Bà Đen
Trải dưới vầng mây rực rỡ đèn
Vực thẳm chìm sâu hùng vỹ lấn
Hôn hoàng rủ bóng mập mờ chen
Chùa trung vọng tiếng lời kinh vẳng
Vãn khách vòng theo quảng lộ chèn
Thánh mẫu quyền năng hằng phổ độ
Cho nhà Nguyễn Chúa đoạn đường quen
Ngọc Ánh Nguoideplongyen
16/01/2026

VÃN BẾN ĐÒ XƯA -Thơ LAN và Thơ Họa


VÃN BẾN ĐÒ XƯA.

Con đò, người bạn quá thân thương
Một thuở đưa tôi đến học đường
Nắng hạ chang chang không bỏ chuyến
Mưa thu tầm tã vẫn xuôi phương
Như hình, cùng tớ bao niên khóa
Tựa bóng, bên ta suốt dặm trường
Nay trở về đây nơi bến cũ
Cả trời ký ức lại hồi vương.

LAN.
(25/01/2026).

Thơ Họa
:


SÔNG NƯỚC MIỀN NAM

Miền Nam, quê ngoại ngập yêu thương
Nơi những dòng sông thế ngõ, đường
Chia nhánh miệt mài đi khắp chốn
Đưa thuyền xuôi ngược đến trăm phương
Ân cần nối kết duyên tìm bến
Chăm chỉ đón đưa trẻ đến trường
Hình ảnh thân quen hằn ký ức
Dọc ngang thủy lộ tựa tơ vương.

Sông Thu
( 25/01/2026 )


CÔ LÁI NGÀY XƯA

Hớn hở câu chào thật dễ thương
Cười tươi miệng thốt ngọt như đường
Chân thành hỏi chuyện người muôn hướng
Tập nập qua đò kẻ bốn phương
Giảm giá khi cần tâm rộng lượng
Ghìm tay sóng giật chí can trường
Ơi nàng có thấu ta hoài tưởng?
Để rối tim nồng dạ mãi vương…

Như Thu
01/25/2026


HOÀI CỐ HƯƠNG

Chốn xưa một thuở ắp yêu thương
Tình cảm luyến lưu khắp nẻo đường
Khắc dạ người vong thân đất khách
Níu hồn kẻ viễn bước tha phương
Ngày ôn chồng chất niềm rưng lệ
Đêm nhớ càng thêm nỗi đoạn trường
Chả biết bao giờ chân đáo lại…
ảnh hình quê cũ vẫn nao vương.

CAO BỒI GIÀ
25-1-2026


BÓNG DÁNG ĐÒ QUÊ


Con đò khắc đậm dáng quê thương
Dẫu chiếc cầu nay đã nối đường
Bờ bến vọng trông người khắp chốn
Mái chèo lưu luyến khách muôn phương
Theo thời cảnh cũ dần xa vắng
Ký ức miền xưa vẫn cửu trường
Ngày tháng đẹp thêm trời cổ độ
Giọng hò sông nước mãi hoài vương

Lý Đức Quỳnh
26/1/2026



Kính Họa Vận : BẾN CŨ ĐÒ XƯA…

Đà Nẵng tình em vẫn mến thương
Qua cầu Cẩm Lệ nhớ con đường
Bình Khuê tiểu học trong làng xã
Trung Học Phổ Thông giữa bốn phương
Lớp cũ, cùng nhau qua mấy khóa
Trò xưa cố hữu lại bao trường
Anh em xa cách vì hoàn cảnh
Hoài niệm suốt đời vẫn vấn vương

M
AI XUÂN THANH
Silicone Valley January 25, 2026


Nhớ Bến Sông Xưa
Họa hoán vận

Có một dòng sông mãi nhớ thương
Chờ em đi học buổi tan trường
Mù u con bướm vàng quanh quẩn
Áo lụa hồn anh nặng vấn vương
Cách trở nơi này ta tám hướng
Phân ly nẻo đó bậu đôi đường
Sóng đời trôi cuộn trời thơ mộng
Thờ thẩn tìm ai khắp bốn phương

ThanhSong ntkp
CA. 25/01/2026


DƯ ÂM NGÀY CŨ

Làm sao ôm nỗi nhớ niềm thương
Dẫu đã bước qua trăm ngả đường
Cảnh ngộ tình người bao luỵ vướng
Khổ đau nhân thế ngập ngàn phương
Bến đò xưa đó tìm khắp hướng
Giờ một chốn sầu xót đoạn trường
Dâu bể thời gian ngoài tưởng tượng
Dư âm mang máng lòng hoài vương.

Hải Rừng
26/1/2026

MỘT THOÁNG MÌNH GẶP NHAU 


Cô gái giống nàng nét dễ thương 

Hỏi ra lối ngõ lại chung đường 

Biết chăng tận xóm cây đa hướng

Có rõ cuối hàng dương liễu phương

Quê cũ nơi đây dường chẳng đổi 

Cảnh xưa hồi đó vẫn hằng trường 

Thăm nhau bỡ ngỡ mừng tương ngộ

Trở gót ai người dạ vấn vương


Hưng Quốc 

Texas 1-26-2026



HỌA: BẾN THUẬN

Bến cũ đò sang nhắc nhớ thương,
Ngày xưa hai đứa hiệp chung đường.
Âm thầm trao ý thân từng chuyến,
Ước nguyện giao hòa khắp bốn phương.
Thuận lợi thành công sau cuối khóa,
Mừng vui kết quả tốt…ra trường.
Tháng năm khổ cực nay tìm lại,
Kỷ niệm còn lưu mãi vấn vương.
*
Chan hòa ân nghĩa ngất ngây hương.
HỒ NGUYỄN (26--01-2026)

KINH THÀNH MỘT THUỞ

Bấy nẻo Kinh thành gợi mến thương

Đồng bao kỷ niệm gắn tên đường

Hàng cây mượt mướt bao toàn hướng

Tán lá sum suê tỏa tứ phương

Ngã tắt rào ngang thường dẫn bước

Lối sang chặng rẽ vẫn vô trường

Đây Hồ Tịnh Tâm kia đài nội

Lắm chỗ cung đình với điện vương …

Mai Vân-VTT, 04/02/26.


HOÀI NIỆM

Cổ độ?...giận người chả đoái thương
Lối sang bờ bãi nối thông đường
Dòng xuôi  thuận mái vui muôn ngả
Đò chở đầy khoang đốn tứ phương
Trộm tưởng mái chèo khi cập bến
Thầm ơn ông lái lúc xa trường!...
Bến chờ vẫn đó?...nàng xa khuất
The thắt niềm riêng níu dạ vương!?

                        Nguyễn Huy Khôi

                              04-02-2026


Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Kính mời các Anh Chị xem thơ – Uớc Vọng Hòa Bình và có thể họa giao lưu cho vui!


ƯỚC VỌNG HÒA BÌNH

Ước vọng yên bình khắp mọi nơi
Ngài Trump sáng lập ngát hương đời
Hiến chương hưởng ứng Hòa bình [1] khởi
Nhân loại vui mừng sự sống khơi
Chính nghĩa thực thi tình chẳng vợi
Tình yêu nẩy nở nghĩa không rời
Việt Nam ủng hộ lòng hồ hởi
Thế giới thanh bình mộng hổng vơi.

Đức Hạnh = 28012026
* “Tổng thống Donald Trump ký Hiến chương thành lập Hội đồng Hòa bình ngày 22/1/2026”

Thơ Họa :

QUÊ HƯƠNG  THANH BÌNH

Quê hương ta mới chính là nơi
Giặc giã ngoại xâm bao cõi đời
Nô lệ đói nghèo đà thoát khỏi
Thanh bình xây dựng nay ra khơi
Tình dân cá nước vòng tay nối
Nghĩa tộc non sông gắn chẳng rời
Độc Lập Tự Do – chung tiếng gọi
Giữ gìn nguồn thống chí không vơi…

Hải Rừng
30/1/2026

ƯỚC VỌNG HÒA BÌNH
Họa


An lành đang vắng ở nhiều nơi
Ai chất lên nhau nỗi khổ đời?
Môi miệng bàn kia rồi lại bỏ
Hiến chương ký đó chỉ thêm khơi
Chiến tranh bám sát không sao cản
Thù hận càng tăng chứ chẳng rời
Phép lạ mong chờ từ khấn nguyện,
Chung bằng nước mắt nhỏ khôn vơi

Thái Huy Jan/28/26

Kính Họa Vận : Đình Chiến

Bình an, đình chiến khó khăn nơi !
Nỗi khổ can qua uất hận đời…!
Chấm dứt chiến tranh bàn hội nghị
Dây dưa thảo luận họp hành khơi
Đánh nhau đỗ máu người không cản
Thù địch phơi xương nợ chẳng rời
Phép lạ cầu xin lên Thượng Đế
Đau lòng lệ tủi khóc thương vơi…!

Mai Xuân Thanh


CÔNG LÝ HÒA BÌNH

Con đường rộng rãi tỏ từng nơi

Cảnh thế hòa lưu rạng rỡ đời

Cuộc sống yên bình tình mãi đợi

Chương trình thiết thực nghĩa chưa khai

Chiến tranh bỉ ổi mau dừng lại

Chiến dịch cuồng ngông phải tách rời

Công lý Hòa bình yêu thế giới

Công bằng xã hội cảnh nào vơi !

Anthony

Los Angeles 29012026



 NHÂN LOÀI KHÁT VỌNG

Khát chờ an lạc tỏa nơi nơi
Trút mọi tai ương đọa vạn đời
Thế giới phồn vinh cơ vận -  mở
Nhân loài  thịnh vượng phúc sinh -  khơi
Hiệp thương hòa giải nhanh tiến triển
Bành trướng lấn xâm vĩnh viển rời!
Hưng Quốc thái bình tràn lục địa 
Kinh-tài đồng triển...mộng khôn vơi.

                           Nguyễn Huy Khôi
                                 30-01-2026

KÍNH HỌA: CẦU XIN THẾ GIỚI HÒA BÌNH.

Cầu xin Thế Giới Hòa Bình nơi...
Chấm dứt Chiến tranh hưởng phước Đời
Nhìn thấy Nhơn sanh còn đói khổ
Ước sao Nhân Loại đặng vui chơi...
Tổng Trump Hòa ký Hiến Chương mới
Thành lập Hội Đồng Hòa Ái khơi...
Các Nước Tham gia Hạnh Phúc khởi...
Việt Nam Chánh Nghĩa kết Tình vơi...

Mỹ Nga,31/01/2026

ĐÌNH CHIẾN

Bình an, đình chiến khó khăn nơi !
Nỗi khổ can qua uất hận đời…!
Chấm dứt chiến tranh bàn hội nghị
Dây dưa thảo luận họp hành khơi
Đánh nhau đỗ máu người không cản
Thù địch phơi xương nợ chẳng rời
Phép lạ cầu xin lên Thượng Đế
Đau lòng lệ tủi khóc thương vơi…!
Mai Xuân Thanh
29.01.2026


TRẢI


Trải đức công bằng sáng tỏ nơi
Trải tâm thiển cận úa dòng đời
Trải nguồn chính trực đầy nhân cách
Trải dạ hẹp hòi tẻ biển khơi
Trải chuyện nhỏ nhen tình mãi biến
Trải tâm thấu đáo bạn không rời
Trải lòng kiên nghị ngời tâm huyết
Trải nụ hoa tình nghĩa khó vơi.!

Anh Hân
California - 29.02.02026



CÔNG LÝ HÒA BÌNH

Con đường rộng rãi tỏ từng nơi
Cảnh thế hòa lưu rạng rỡ đời
Cuộc sống yên bình tình mãi đợi
Chương trình thiết thực nghĩa chưa khai
Chiến tranh bỉ ổi mau dừng lại
Chiến dịch cuồng ngông phải tách rời
Công lý Hòa bình yêu thế giới
Công bằng xã hội cảnh nào vơi !

Anthony
Los Angeles 29012026


KHÁT VỌNG


Khát vọng thanh bình đến khắp nơi
Chiến tranh kết thúc dựng xây đời
Tình yêu ngự trị tâm hồn khởi
Công lý chan hòa hạnh phúc khơi
Lẽ phải hòa lưu nguồn đổi mới
Hạt nhân hủy hoại cảnh xa rời
Nhân loài ước vọng hòa bình tới
Cuộc sống yên lành mộng chẳng vơi.

Kim Chi

Floria 30.01.26


NHÂN LOÀI KHÁT VỌNG


Khát chờ an lạc tỏa nơi nơi
Trút mọi tai ương đọa vạn đời
Thế giới phồn vinh cơ vận - mở
Nhân loài thịnh vượng phúc sinh - khơi
Hiệp thương hòa giải nhanh tiến triển
Bành trướng lấn xâm vĩnh viển rời!
Hưng Quốc thái bình tràn lục địa
Kinh-tài đồng triển...mộng khôn vơi.

Nguyễn Huy Khôi
30-01-2026


THƠ HÒA CUỘC SỐNG

[Tnt-Tứ đối-Bvđâ]
Thơ chào Bính Ngọ vọng ngàn nơi
Thơ thích muôn hoa tỏa cõi đời
Thơ trải niềm tin ngời thế giới
Thơ bàn thế sự đượm trùng khơi
Thơ nguồn rộng rãi tình luôn tới
Thơ nẻo an nhiên cảnh chẳng rời
Thơ chúc nhân loài xuân phấn khởi
Thơ hòa cuộc sống mộng đầy vơi.

Hồng Xuyến
01.02.2026



MỘNG XUÂN


[Nđt-Bvđâ]
Nụ trỗi hương tình tỏa khắp nơi
Nàng xuân đẹp đẽ ước mơ đời
Nhân loài kết hiệp nguồn vui khởi
Nghĩa cử chan hòa mộng thắm khơi
Nỗ lực giao hòa tình mải tới
Ngừng yêu cách biệt cảnh xa rời
Non ngàn rộn rã mừng năm mới
Nhiệt huyết dâng tràn chẳng lẽ vơi.!

Hạnh Trương
02.02.2026

THỰC HIỆN HIẾN CHƯƠN

“Hiến chương hưởng ứng Hòa bình khởi
Nhân loại vui mừng sự sống khơi”
Trích thơ: “Ước Vọng Hòa Bình”Đức Hạnh

Hiến pháp rõ ràng tỏa vạn nơi
Chương trình thiết thực cảnh nào vơi
Hưởng nguồn đạo lý tình không vợi
Ứng cảnh dân sinh mộng khó rời
Hòa hợp tình yêu trừ khí giới
Bình bầu chính nghĩa tỏ muôn đời
Khởi công thực hiện an bình tới
Nhân Loại Vui Mừng Sự Sống Khơi.

Đình Đẩu
                                                                           02 02 2026



BẢO TỒN SỰ SỐNG


Sông tình rộng mở thắm trùng khơi
Sóng trỗi trường ca thỏa chuyện đời
Sự kiện Hòa bình tâm phấn khởi
Song hành chân lý mộng đầy vơi
Sương mù bão tố lòng không vợi
Sứ điệp tình yêu nghĩa chớ rời
Sự sống bảo tồn toàn thế giới
Sinh nguồn nghĩa khí tỏa ngàn nơi.

Ngọc Vinh
Washington 02.02.2026



CẢM TẠ ƠN NGƯỜI

Con thuyền vững lái vượt trùng khơi
Chính sách vì dân chẳng tách rời
Cương trực khai trừ loài quỷ quái
Can trường thực hiện giữa muôn nơi
Chương trình đích thực ngời non nước
Chính thể tự do thắm cõi đời
Cảm tạ ơn Người xây cuộc sống
Con đường chính nghĩa cảnh nào vơi.

Xuân Hồng
03.02.2026


TUYẾT TRẮNG -Thơ Thái Huy và Thơ Họa

 

Ảnh Huong Lệ Oanh

TUYẾT TRẮNG

Bó gối xuyên mành, ngắm tuyết rơi
Bay từng cánh nhỏ giữa khung trời
Niềm vui chợt hiện cho bầy nhóc
Cái lạnh ùa theo nẩy chuyện đời
Nghĩ tới thân già nơi đất khách
Trộm so tầm gửi chốn quê người
Suy về xuân đến đầu thêm bạc,
Bó gối xuyên mành, ngắm tuyết rơi!

Thái Huy
Jan/27/26


Thơ Họa:



TUYẾT TRẮNG


Tuyết trắng chưa lần được ngắm rơi
Ước chi mình có phép xuyên trời
Vù qua đất Mỹ nhìn no mắt
Vụt tới miền Âu nghía đã đời
Cột điện chôn chân, sầu mệnh số
Cây si mọc rễ, xót thân người
Chúc nhau thì vẫn: Xuân như ý
Tuyết trắng chưa lần được ngắm rơi !

Lý Đức Quỳnh
28/1/2026



TẾT ĐẾN

Đông về năm trước ngắm hoa rơi
Lạnh cóng vừa qua tuyết trắng trời
Phản phất mưa phùn cành nặng trĩu
Ngã cây nhà sập hẩm hiu đời
Thân già co cụm nhìn thiên biến
Bầy trẻ làm sao nắn nộm người
Tết đến chỉ còn non mỏng tháng
Lại thêm tuổi nữa .. đến ngày rơi ! ..

Yên Hà
28/1/2026


HỌA: ĐÔNG SANG

Đông sang tuyết kéo tấp ào rơi,
Đám trắng bung cao phủ kín trời.
Nhảy nhót tung tăng reo đám trẻ,
Co ro lụm cụm cụ than đời.
Bao năm lưu lạc nhèo thân khách,
Biệt xứ gian nan nhạt kiếp người.
Đầu bạc lão nhìn quanh một sắc,
Đông sang tuyết kéo tấp ào rơi.

HỒ NGUYỄN (28--01-2026)


TUYẾT TRẮNG MÊNH MÔNG
( Viết theo tâm sự người bạn ở Canada )

Bên ngoài, tuyết trắng cứ rơi rơi
Trắng xóa mênh mông cả đất trời
Suốt buổi co ro ngồi cám cảnh
Cả ngày lẩn thẩn nghĩ thương đời
Nhớ thời xum họp nơi quê mẹ
Xót phận cô đơn ở xứ người
Chốn cũ giờ đây tràn nắng ấm
Bên này tuyết trắng vẫn rơi rơi.

Sông Thu
( 29/01/2026 )



ĐÔNG GIÁ.


Tuyết tựa pháo chùm lả tả rơi
Một màu trắng xóa,sáng ngời trời
Ta ngồi khơi dậy than lò sưởi
Miệng hát nghêu ngao khúc nhạc đời
Nhìn trẻ nô đùa vui thích dạ
Xa em nhung nhớ nghĩ thương người
Đông sang lạnh lẽo buồn tê tái
Tuyết tựa pháo chùm lả tả rơi.

LAN.
(28/01/2026).


Kính Họa Vận : MAY MÀ NGẮM TUYẾT…

May mà ngắm tuyết lạnh lùng rơi…
Sao trắng lững lờ giữa đất trời
Chợt hiện niềm vui lo nghĩ trẻ
Bỗng nghe thú vị sợ lên đời
Khi già tự tại thương quê quán
Lúc trẻ an nhiên chạnh xứ người
Độc mã Xuân về đầu tóc bạc
May mà thấy tuyết lạnh lùng rơi

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley January 28, 2026


BÃO TUYẾT

Lặng nghe băng tuyết xạc xào rơi
Trắng xóa không gian trắng đất trời
Cảnh vật đượm buồn lây lất phận
Tâm tư trĩu nặng hắt hiu đời
Xót thân lưu lạc xa quê mẹ
Sầu kiếp tha hương tận xứ người
Xuân đến mơ màng hồn lắng động
Lặng nghe băng tuyết xạc xào rơi

Hưng Quốc
Texas 1-28-2026


ÁO TRẮNG SÂN TRƯỜNG.
( Thân kính tặng Ông Bà Đồ ĐỖ CHIÊU ĐỨC )
cmn

Sân trường áo trắng tưởng mây rơi
Cửa mở, nhỉn theo tới cuối trời
Bầy nữ sinh kia về khắp chốn
Một anh giáo nọ ngó ngang đời
Bảng đen, phấn bạc bao nhiêu lớp
Luận án, giáo trình bấy lượt người
Nhưng nhớ trò ngoan đôi mắt biếc
Buồn vì điểm ít, lệ tuôn rơi …

Hawthorne 28 - 1 - 2026
CAO MỴ NHÂN


KÍNH HỌA: THÔNG BÁO TUYẾT.

Thông báo tuần nầy có Tuyết rơi,
Tuyết bay trắng xóa cả bầu Trời...
Mọi nhà chuẩn bị lương khô sẳn,
Sạc điện,bếp ga ,nước giúp đời.
Texas,rất may không có bảo,
Trẻ con đùa giỡn Tuyết quê người
Người già ngồi ngắm buồn thân phận,
Hơn nữa đời người thấy Tuyết rơi...

Mỹ Nga, 30/01/2026




LẠNH GIÁ

Quê nhà chỉ mực bấc phùn rơi

Gió tạt lùa mây tối nghịt trời

Buốt buốt se se rầu cảnh tượng

Hanh hanh giá giá khổ thân đời

Càng thương bấy bấy đàn con trẻ

Lại xót nhiều nhiều phận lão người

Cái lạnh chênh ngày đêm lắm bệnh

Huống hồ xứ lạ tuyết dày rơi  

Mai Vân-VTT, 02/02/26.




NĂM NGỰA NÓI CHUYỆN NGỰA - Nhất Hùng

 

Sắp đến năm Bính Ngọ hay còn gọi là năm Ngựa. Nhắc đến Ngựa tôi lại nhớ đến sinh hoạt dân gian Việt, cụ thể trong đời sống hàng ngày, khi chê bai phụ nữ nào có tính “phóng khoáng” “điệu đà” hoặc vài tánh không “bình thường” khác, họ thường nói “con đó ngựa lắm”, đôi khi chỉ một từ ngắn “ngựa” là đủ bao hàm nhiều ý xấu cho người phụ nữ đó.

Việc dùng từ "ngựa" hoặc "đồ con ngựa" để chỉ những cô gái có tính cách phóng khoáng, thích chưng diện hoặc "hơi hư trong mắt người phê phán”, không phải là ngẫu nhiên. Nó bắt nguồn từ sự kết hợp giữa đặc tính sinh học của loài vật này và quan niệm khắt khe của xã hội phong kiến.

Có vài lý do chính:

- Con ngựa là loài vật năng động, không đứng yên, thích tự nhiên, thích chạy nhảy, thích sải bước trên đường dài. Trong xã hội xưa, phụ nữ được yêu cầu phải đoan trang, thùy mị, tại gia tòng phụ, quanh quẩn trong khuê phòng. Nên những phụ nữ thích ra ngoài, thích giao du, thích đi chỗ này đi chỗ nọ thường bị so sánh với con ngựa - không chịu ở yên một chỗ.

- Ngựa, đặc biệt là ngựa hoang, rất khó thuần hóa. Từ "ngựa" ám chỉ những phụ nữ có cá tính mạnh, không dễ bảo, hay cãi lời hoặc đi ngược lại với các chuẩn mực đạo đức khắt khe thời cũ.

- Bạn để ý khi con ngựa đi, nó thường ngúng nguẩy, vẩy đuôi, điệu đà và có vẻ rất "diễn" nên người ta dùng từ "ngựa" để chỉ người phụ nữ nào có sự điệu đà quá mức, thích làm dáng, thích chưng diện để thu hút sự chú ý.
- Cụm từ "thấy trai là sáng mắt lên" hoặc "lăng loàn" đôi khi cũng bị gán cho chữ "ngựa" cho người phụ nữ nào có dáng vẻ lả lướt, không giữ kẽ. Thậm chí có cô chỉ hơi điệu thôi cũng bị gán là “ngựa ngầm”.

- Thành ngữ có câu "Ngựa quen đường cũ”. Câu này có nghĩa bóng, mỉa mai người phụ nữ về khía cạnh đạo đức. Nếu cô ấy đã lỡ mắc sai lầm (theo quan điểm cũ) mà vẫn tiếp tục tái phạm, người ta dùng hình ảnh con ngựa luôn nhớ đường về lối cũ để mỉa mai sự khó nết, khó sửa đổi.

Ngày nay, mặc dầu Ngựa vẫn còn nguyên bản năng vốn có của Ngựa, không những không là xấu mà còn là đẹp và xã hội đã phóng khoáng nhiều nên những điệu đà, ngún nguẩy…của người phụ nữ ngày nay chưa hẳn là xấu, có khi lại hấp dẫn, quyến rũ đấy chứ.

Ông bà cũng từng dạy, cái “nết” của người phụ nữ mới quý. Tôi từng biết vài phụ nữ rất điệu đàng, đỏm đáng lúc còn con gái, dễ bị gọi là “ngựa” thời ấy nhưng đến khi lấy chồng, tay xách nách mang, quần ống thấp ống cao tảo tần buôn bán phụ chồng nuôi con. Có phụ nữ lúc còn con gái rất thùy mị, đoan trang, lấy chồng vài chục năm sau, dữ ơi là dữ, chồng nói gì nghe không thuận lỗ nhĩ là ngúng nguẩy bỏ đi - ngúng hơn cả Ngựa…bởi thế mới có câu “Sư tử Hà Đông”. 

Thôi không bàn nhiều, không khéo lại mất vui cả năm NGỰA.

Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

KÍNH MỜI QUÝ THI HỮU XEM và HỌA THƠ VUI của HỒ NGUYỄN

 


CÔ BÉ XINH XƯA

Em vn như xưa…dáng m miu,

Nhìn anh hn lc chn phiêu diêu.

Môi nhô ưng ng tia bng chn,

Mt biếc cong veo liếc khp chiu.

V đp ba vòng xinh vn tp,

Nét tươi t hưng thbung khêu.

Ngu ngơ nam t sa tình sp,

Bng nh đâu đây nh Thúy Kiu.

HỒ NGUYỄN (22-01-2026)

Thơ Họa :

TÌNH ĐƠN PHƯƠNG

Em mộng và mơ, mỹ với miều
Khiến tôi thờ thẫn dạ liêu diêu
Đăm đăm trước ngõ, mong từng sáng
Lóng ngóng bên hiên, đợi mỗi chiều
Thức trọn đêm dài, trang giấy viết
Đốt thêm củi ấm, ngọn đèn khêu
Tuổi đà thu muôn, nào đâu dám
Sánh gái đôi mươi đẹp diễm kiều.

Sông Thu
( 24/01/2026 )

THẦM YÊU.

Mẹ khéo,sinh em mỹ lại miều
Xui anh say đắm trí liêu diêu 
Nhiều lần chờ ngõ,tờ mờ sáng 
Lắm buổi bám đuôi,chạng vạng chiều 
Nàng mãi lơ là,buồn chất chứa 
Ta hoài mơ mộng, khổ đau khêu 
Một ngày kiệu đón,tim tan vỡ 
Lặng đứng trông theo dáng diễm kiều.

LAN.
(24/01/2026).

EM XINH

Thương em vẫn đậm nét nhung miều,

Hồn mộng anh tàn lạc bến diêu.

Mi mắt nhéo bung xa liếc đóm,

Má môi ửng đỏ nhú trêu chiều.

Ngày qua cố gắng quên thư thản,

Tháng lại ráng nhòa bóng kéo khêu.

Cái đẹp sao mà mê đắm đuối,

Luôn bên mãi thắm nét yêu kiều.

JULIE DUNG TRƯƠNG

Nợ ân tình


Posted by GLN


Cách đây ba tháng, thằng con đang tuổi ăn tuổi lớn của tôi gây tai họa: nó làm nát bét chiếc xe gia đình vì mải nhắn tin lúc lái. Ơn trời, không ai bị thương, nhưng bảng báo giá sửa xe làm tôi muốn xỉu: 4.200 đô. Riêng tiền bảo hiểm bắt mình tự chịu đã là 2.500 đô rồi. Tôi vừa giận, vừa run. Nhà làm gì có số tiền đó. Tôi phải cày hai công việc một lúc, chồng tôi thì mất sức lao động. Có những tháng, cả nhà phải thắt lưng buộc bụng, đắn đo mãi giữa việc đóng tiền điện hay mua đồ ăn.

Anh thợ sơn xe chỉ tôi đến một chỗ dưới mạn Nam thành phố. — "Dưới đó rẻ hơn," ảnh nói. "Nhưng chỉ nhận tiền mặt thôi nhé."

Tôi lái xe đến một nơi trông chẳng khác gì bãi đồng nát. Xe cộ rỉ sét chất đống, cỏ dại mọc lởm chởm qua những vết nứt bê tông. Tấm biển hiệu thì bạc phếch, treo lủng lẳng sắp rụng. Tôi đã định quay đầu xe đi về cho rảnh nợ.

Thế rồi, một ông lão lẹt bẹt bước ra. Chắc cũng phải 75 tuổi trở lên. Bộ đồ công nhân lấm lem dầu mỡ, đôi bàn tay hơi run run. Ông nói với cái giọng địa phương đặc sệt: — "Xe cần sửa hả cô?"

Tôi kể hết nỗi khổ của mình. Ông nhìn cái xe, lầm bầm rồi đi vào trong. Một lúc sau, ông cầm ra cái bảng kẹp giấy: — "Tôi lấy 800 đô thôi." Tôi há hốc mồm: — "Nhưng người ta bảo tận..." — "Kệ họ. Họ đòi thay đồ mới, sơn xịn nên mới đắt," ông thản nhiên đáp. "Tôi có đồ tốt rồi, tôi sẽ làm cho nó chạy chắc chắn là được. 800 đô nhé." — "Dạ... rồi khi nào thì tôi phải gửi tiền ông?" — "Giờ đưa trước 50 đô cũng được. Còn lại bao giờ có thì đưa, không vội."

Tôi đứng ngẩn tò te: — "Sao ông lại tin tôi thế?" Ông nhìn tôi bằng ánh mắt của một người đã trải đời: — "Hồi chiến tranh, có một người lạ đã giấu cả nhà tôi trong kho thóc của họ suốt nửa năm trời. Họ chẳng lấy một đồng, chỉ dặn: 'Sau này có điều kiện thì hãy giúp lại người khác'. Tôi thì chẳng có kho thóc nào để giấu ai cả, nhưng tôi biết sửa xe."

Tôi đã đứng khóc ngon lành ngay giữa cái bãi xe cũ nát đó.

Ông sửa xong trong ba ngày. Xe chạy êm ru, chắc chắn. Lúc đến lấy xe, tôi thấy một bà cụ đang vừa khóc vừa múa may bên chiếc xe móp méo của mình. Ông lão chỉ gật đầu, đặt tay lên vai bà cụ rồi cầm lấy chìa khóa. — "Lại một ca 'từ thiện' nữa hả ông?" — Tôi hỏi khẽ. Ông nhún vai: — "Chồng bà ấy mới mất, chưa có lương hưu. Không có xe thì bà ấy không đi thăm cháu được. Thôi, giúp bà ấy một tay."

Suốt hai tháng sau, mỗi lần có chút tiền, 50 hay 100 đô, tôi lại mang qua trả ông. Lần nào ghé, tôi cũng thấy một người nào đó đang ở đó — khi thì anh bố đơn thân, lúc thì anh công nhân vừa mất việc. Họ đều lái những chiếc xe nát tưởng chỉ có nước bán sắt vụn, nhưng vẫn chạy tốt nhờ bàn tay ông lão — người chỉ lấy tiền theo kiểu "tùy tâm"... hoặc chẳng lấy xu nào.

Lần cuối cùng sang trả nốt nợ, tôi tò mò hỏi: — "Ông cứ làm thế này mãi thì sống sao nổi?" Ông mỉm cười hiền từ: — "Cũng có người trả đủ tiền mà cô. Tiền của họ giúp tôi duy trì cửa hàng, còn những người trả ít giúp tôi duy trì... cái tâm mình. Thế là huề."

Tuần trước, tôi chạy ngang qua xưởng của ông. Cửa đóng then cài, có tấm biển "Bán nhà" dựng trước sân. Tôi hoảng quá, gọi ngay vào số điện thoại trên danh thiếp. Con gái ông bắt máy, giọng nghẹn lại: — "Cha cháu mất hôm thứ Ba rồi cô ạ. Cụ bị đột quỵ ngay tại xưởng."

Tôi lặng người, tim thắt lại. — "Chị em cháu đang kiểm kê sổ sách," cô ấy nói tiếp. "Trong ngân hàng cụ chỉ có 847 đô. Nhưng cuốn sổ tay của cụ... có tận 73 người vẫn còn nợ tiền. Tổng cộng hơn 30.000 đô." Cô ấy dừng lại một chút, rồi kể: — "Cụ để lại mảnh giấy ghi: 'Xóa nợ hết đi. Họ cần cái xe để mưu sinh hơn là cha cần tiền'."

Đám tang ông hôm qua đông lắm. Cả 73 con người có tên trong sổ đều đến. Những người xa lạ không quen biết nhau, nhưng đều mang ơn ông lão — người đã không bỏ mặc chúng tôi lúc khốn khó. Chúng tôi gom tiền lại, trả hết các khoản nợ còn tồn của xưởng, rồi đưa phần còn lại cho con gái ông.

Về nhà, con trai tôi hỏi: — "Mẹ ơi, sao mẹ khóc nhiều thế? Mẹ có thân với ông ấy lắm đâu." Tôi bảo con: — "Bởi vì ông ấy đã dạy mẹ một bài học mà thế hệ của con cần phải biết. Mỗi ngày, con nhìn thấy rất nhiều người — nhưng hãy thực sự nhìn thấy họ. Thấy cái xe họ hỏng, thấy lòng họ đau, thấy túi họ rỗng. Lúc đó con phải chọn: mình sẽ là người chìa tay ra giúp, hay là người quay lưng bỏ đi?"

Thằng bé im lặng. Tháng trước, tôi thấy nó bắt đầu đi làm tình nguyện ở chỗ phát cơm từ thiện. Nó không khoe khoang, cứ lặng lẽ mà làm thôi.

Cái xưởng của ông lão vẫn đang treo biển bán. Tấm biển "Chỉ nhận tiền mặt" vẫn còn đó. Nhưng 73 người chúng tôi đều hiểu ý nghĩa thật sự của nó là gì: Có bao nhiêu trả bấy nhiêu. Lúc nào có thì trả. Nếu có thể thì trả.
Vì có những món nợ không thể tính bằng tiền. Đó là món nợ của lòng trắc ẩn: Nhớ rằng vào cái ngày ta tuyệt vọng nhất, đã có một người bằng lòng "sửa chữa" cuộc đời ta mà không đòi hỏi gì.

TG Văn Chương

Hoa Huỳnh chuyển

Thơ Ngọc Ánh : ĐÓN XUÂN , LẶNG LẼ XƯAN

LẶNG LẼ XUÂN (nđt Mùa Xuân lạnh lẽo đến âm thầm Vẽ dạng hao gầy mắt kẻ thâm Cảm xúc u buồn gây não loạn Sầu dâng thắp thỏm nghẹn tim bầm Đô...