Thứ Năm, 2 tháng 6, 2022

Bác sĩ Nhật Bản: Nhịn ăn có tác dụng bài trừ chất độc và thanh lọc máu

Nhịn ăn không chỉ có tác dụng giảm cân, còn có thể thải phân và chất độc môi trường tích lũy trong cơ thể

Lời dẫn của biên tập viên: Ở độ tuổi 67, ông Shunsuke Funase, nhà phê bình nổi tiếng Nhật Bản về các vấn đề y tế và sức khỏe, vẫn có mái tóc đen bóng, thân thể có hình dạng tam giác ngược khỏe mạnh, đường cong cơ bắp rõ ràng, tình trạng thân thể không khác mấy so với lúc 30 tuổi. Ông cho biết, nguyên nhân là do ông áp dụng hình thức nhịn ăn . Nhịn ăn không chỉ có thể giảm cân, còn có thể bài xuất các chất thải lâu ngày, lọc sạch máu; đồng thời loại bỏ các chất độc trong môi trường như thuốc trừ sâu, các chất độc hóa học có trong phụ gia thực phẩm.

Thải phân: Thanh lọc nguồn gốc của mọi bệnh tật

Tôi nhớ rất rõ lời dạy của bậc thầy Yoga có uy tín lớn nhất ở Nhật Bản – Masahiro Oki: “Sinh mệnh chính là IN và OUT!”. Nói một cách đơn giản thì chính là “Ăn vào, và thải ra”.

  Điều này cũng phù hợp với ý kiến của bác sĩ Mitsuo Koda: “Trước tiên, chúng ta phải ưu tiên cân nhắc vấn đề ‘thải ra’. Giống như đi xe khách vậy, xuống xe trước rồi mới lên xe. Nếu có người vẫn chưa xuống xe, mà hành khách ở dưới vội vã lên xe, thì sẽ gây ra hỗn loạn. Cũng giống như thế, những chất thải trong cơ thể rõ ràng còn chưa bài xuất ra, lại liên tục hấp thu chất dinh dưỡng mới vào, trong cơ thể sẽ sinh ra hỗn loạn. Máu vẩn đục tuần hoàn hỗn loạn khắp nơi trong cơ thể, chính là nguồn gốc tạo thành các loại bệnh tật”.

Chuyện gia y học tự nhiên, bác sĩ Keiichi Morishita cũng khẳng định: “Nguồn gốc của mọi bệnh tật chính là máu không được thanh lọc”. Nói cách khác, chính là “máu bẩn đục sẽ gây ra các loại bệnh tật”.

Chúng ta có thể đưa ra ba loại luận chứng: “Thanh lọc máu, mọi bệnh tật liền khỏi”; Cách tốt nhất để thanh lọc máu là nhịn ăn; Từ đó có thể biết được, nhịn ăn là phương pháp tuyệt vời để chữa khỏi mọi bệnh tật.

Thủ phạm của bách bệnh — “phân” là chất thải lâu ngày đáng sợ nhất

Nhịn ăn có thể loại bỏ chất thải lâu ngày, trong đó công dụng lớn nhất chính là tống “phân”.

Phân chính là chất thải cũ đáng sợ nhất, nguyên nhân là do ăn uống quá độ dẫn đến tích tụ chất thải trong ruột, kể từ đó dẫn tới tê liệt ruột, hay còn gọi là chứng táo bón. Các chất độc trong phân được thành ruột hấp thu đưa vào cơ thể, sinh ra các loại bệnh tật.

“Vì vậy, phân cuối cùng trở thành thủ phạm của nhiều căn bệnh như nhồi máu cơ tim, đột quỵ, ung thư, bệnh tự miễn (Autoimmune disease), viêm da dị ứng và các bệnh khác…”, bác sĩ Koda cho biết.

Các chất độc trong phân sẽ lan ra khắp cơ thể, dẫn đến đủ thứ bệnh tật, mà nguyên nhân sâu xa là do ăn uống quá độ. Như vậy, phải làm thế nào để ngăn chặn và loại bỏ sự tích tụ của phân? Nói thực ra, nhịn ăn là phương pháp tốt nhất.

Bác sĩ Koda chỉ ra: “Bằng cách không hấp thu bất kỳ thức ăn nào trong thời gian dài, ruột có thể hoạt động tích cực hơn và tăng cường khả năng tự bài tiết”.

Loại bỏ chất độc môi trường: khả năng thải độc rất mạnh

Muốn loại bỏ các chất độc môi trường, cũng có thể ứng dụng “quy tắc IN và OUT”.

Cơ thể sống có chức năng tự đào thải các dị vật trong cơ thể ra ngoài, ngay cả các tế bào nhỏ cũng đều là như thế. Cho nên nếu khi các chất độc xâm nhập vào cơ thể con người thì càng cần phải thải độc.

Nhịn ăn có thể đẩy nhanh tác dụng giải độc của cơ thể, tống độc tố ra khỏi cơ thể một cách hiệu quả. Để đạt được hiệu quả, trước tiên phải tạm thời ngăn việc hấp thu thức ăn. Đạo lý này cũng tương tự như thứ tự lên xuống khi đi tàu điện vậy, nếu như hành khách vẫn đứng ở trên tàu hoặc liên tục có người lên, thì không cách nào tiến hành quét dọn trong toa xe.

  Hiện giờ, xung quanh chúng ta đầy rẫy các loại chất độc. Đầu tiên chính là thuốc chữa bệnh, mọi người tuyệt đối đừng quên rằng “thuốc chính là độc”.

Ngoài ra, còn có các chất hóa học tổng hợp độc hại như thuốc trừ sâu hay các phụ gia thực phẩm, các chất ô nhiễm có trong không khí và nguồn nước v.v… Còn có một điều mà rất nhiều người không biết được – nhà ở, những khu nhà ở được xây dựng với quy mô lớn hầu hết đều sử dụng vật liệu xây dựng hóa học, sẽ làm các hợp chất hóa học hữu cơ dễ bay hơi có độc (VOC) sẽ bay hơi, tỏa ra khắp trong phòng.

Trong thí nghiệm của Tiến sĩ Sakashita thuộc Khoa Y Đại học Mie, Nhật Bản, đã dùng dầu gội tổng hợp bán sẵn trên thị trường bôi lên lưng chuột, kết quả gây ra rụng lông nghiêm trọng và lở loét da trên chuột, 1/3 số chuột trong đó nôn ra máu và chết. 

Không ngờ rằng trong dầu gội đầu hoặc các sản phẩm chăm sóc tóc mà chúng ta sử dụng hàng ngày lại chứa chất độc đáng sợ có thể sẽ gây rụng tóc hoặc lở loét da. Người hiện đại thường bị rụng tóc, tóc chẻ ngọn, hói đầu, bạc tóc, hơn nữa ngày càng gia tăng. Tuy vậy, người tiêu dùng vẫn đang bị lừa gạt bởi các quảng cáo đầy rẫy trên TV hoặc tạp chí thuyết phục để tiếp tục sử dụng các sản phẩm đó.

Những chất độc hại tràn ngập trong môi trường xung quanh chúng ta hàng ngày này, được gọi là chất độc môi trường. Thông qua tác dụng thải độc của việc nhịn ăn, các độc tố môi trường tích tụ trong cơ thể có thể được đào thải ra ngoài.

  Sau khi nhịn ăn, một lượng lớn thuốc trừ sâu được bài tiết qua nước tiểu

  Thí nghiệm của bác sĩ Koda đã chứng minh: Nhịn ăn có thể kích hoạt “tác dụng giải độc thuốc trừ sâu”.

  Thời kỳ phát triển kinh tế cao ở Nhật Bản, thuốc trừ sâu Clo hữu cơ được sử dụng rộng rãi trên toàn quốc. Trong đó tiêu biểu chính là BHC (thuốc trừ sâu) có độc tính cao, loại thuốc trừ sâu này một khi vào cơ thể sẽ tích tụ lại bên trong mỡ.

  Bác sĩ Koda cho biết: “Một khi trong mỡ tích tụ thuốc trừ sâu, trong thời gian vài năm sẽ không có cách nào đào thải ra ngoài. Nhiều người Nhật Bản sống trong thời đó, có thể cho đến bây giờ vẫn còn chất độc hại BHC tích tụ trong cơ thể của họ”.

Năm 1973, Tiến sĩ Koda đã hợp tác với Giáo sư Kitamura thuộc Khoa Y tế Công cộng của Đại học Kobe để tiến hành thí nghiệm về tác dụng của việc nhịn ăn trong việc giải độc BHC. Kết quả cho thấy “Sau khi áp dụng liệu trình nhịn ăn, kiểm tra thấy có một lượng lớn BHC được thải ra trong nước tiểu của những đối tượng thí nghiệm”. Nhịn ăn khiến chất béo trong cơ thể bị phân giải thành Ketone, được thải ra ngoài theo nước tiểu kèm theo BHC có trong chất béo.

Các hormone môi trường khác còn có Dioxin và Phenol methane (một chất phụ gia nhựa, còn được gọi là Bisphenol A), đều sẽ xâm nhập vào cơ thể chúng ta dưới dạng chất độc môi trường.

  Bác sĩ Koda khẳng định: “Những người có chức năng tiêu hóa không tốt, cả những người vì ăn uống quá độ dẫn đến tích tụ phân, rõ ràng sẽ không đủ khả năng tự bài tiết các hormone môi trường xâm nhập vào trong cơ thể”.

Đó là bởi vì chất độc một khi đã xâm nhập vào mỡ thì sẽ không dễ bị đào thải ra ngoài. Tuy nhiên, bác sĩ Koda cho rằng những chất độc kia có thể cũng giống như BHC, sẽ bị đào thải ra ngoài nhờ nhịn ăn. Làm cho mỡ bị “đốt cháy”, thì những chất độc tích tụ trong cơ thể sẽ được đào thải ra ngoài theo nước tiểu và phân.

Đã có nhiều nghiên cứu (chẳng hạn như Báo cáo nghiên cứu của Đại học Kyushu) chứng minh rằng: “Ăn nhiều các loại thực phẩm như rau diếp hoặc tảo xanh có thể đào thải Dioxin ra khỏi cơ thể”. Do đó, có thể thấy ăn thức ăn nhiều chất xơ sẽ thúc đẩy hiệu quả việc thải độc, mà thực phẩm giàu chất xơ có thể làm cho hiệu quả thải độc của việc nhịn ăn càng gia tăng.

Bài viết được trích từ “Kỳ tích của bụng rỗng” — Nhà xuất bản Thương Chu.

Tác giả: Shunsuke Funase

Lưu Đàm Tâm biên tập

Tiểu Minh biên dịch

 

Tìm thấy vương quốc khổng lồ dưới lòng đất tại cao nguyên Thanh Tạng?

 

Một địa động khổng lồ đã được phát hiện dưới cao nguyên Thanh Tạng, giới khoa học cho đến nay vẫn chưa có lời giải. Có phải đó là Shambhala, xứ sở bí mật của Tây Tạng, nơi cư ngụ của các Thần tộc thời tiền sử? Hitler đã tìm ra "trục tâm của Trái Đất"? (Được cung cấp bởi Bí ẩn chưa được giải đáp)

Những phát hiện khoa học này đã làm hưng phấn những người lâu nay tin rằng ở Tây Tạng có tồn tại một thế giới ngầm, và có vẻ như chân tướng sẽ dần lộ diện. Nếu thế giới ngầm chân thực tồn tại, nó sẽ như thế nào?

Xin chào quý vị, chào mừng các bạn đến tham khám những Bí ẩn chưa được giải đáp cùng chúng tôi. Hôm nay, chúng ta hãy nói về cao nguyên Thanh Tạng bí ẩn và thế giới dưới lòng đất chưa được biết đến.

Nhắc đến cao nguyên Thanh Tạng, trong tâm trí mọi người sẽ hiện lên những cư dân Tây Tạng thuần phác, những ngọn núi phủ tuyết trắng hùng vĩ, và đỉnh Everest khiến không biết bao nhiêu người đam mê leo núi mơ ước được đặt chân. Trên thực tế, tất cả những ngọn núi cao hơn 7000m trên thế giới đều nằm ở đây. Vì vậy mà cao nguyên Thanh Tạng được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới”.

ừ lâu, đã có một truyền thuyết lưu truyền trên cao nguyên Thanh Tạng rằng, bên dưới dãy núi Himalaya kỳ thực là một không gian rỗng. Có những lối đi thần bí dẫn đến thế giới dưới lòng đất, nơi đó không phải là hang động, mà là một thế giới hoàn toàn khác, có nền văn minh phát triển cao độ và bất đồng với nền văn minh của nhân loại trên mặt đất. 

Trong nhiều năm, mọi người đều coi truyền thuyết này như một chuyện viễn tưởng, nghĩ rằng đó chỉ là thần thoại do nền văn minh cổ đại ở Tây Tạng lưu lại. Nhưng phát hiện của những nghiên cứu địa chất cận đại đã khiến người ta kinh ngạc: Hết thảy đều không phải là thần thoại truyền thuyết, mà là chân tướng sự thật.

Cao nguyên Thanh Tạng được mệnh danh là “nóc nhà của thế giới”.

Địa động dưới lòng đất rộng 15 vạn km vuông

Theo quan điểm chính thống hiện nay trong cộng đồng khoa học, cao nguyên Thanh Tạng được hình thành do sự va chạm của các bản khối lục địa Á-Âu và tiểu lục địa Ấn Độ, và những ngọn núi cao xuyên mây này cũng do va chạm của các bản khối lục địa mà bị đùn đẩy lên. Tuy nhiên, các nhà khoa học đã có một phát hiện đáng ngạc nhiên trong quá trình tính toán vật chất trước và sau vụ va chạm: vật chất không thủ hằng (vật chất không bất biến).

Ngay từ những năm 1970, một số học giả đã ước tính rằng, kể từ vụ va chạm giữa bản khối Ấn Độ và lục địa Á-Âu, diện tích bề mặt bị tổn thất do sự thu ngắn của lớp vỏ tạo thành, sẽ vào khoảng 57 × 105 km2 đến 62 × 105 km2. Chiểu theo đạo lý thông thường, diện tích bề mặt bị tổn thất này đáng lẽ sẽ làm tăng độ dày lớp vỏ của cao nguyên Thanh Tạng sau khi bị ép đùn lên. Tuy nhiên, khi tiến hành so sánh dữ liệu này với sự dày lên của lớp vỏ cao nguyên Thanh Tạng, họ đã rất ngạc nhiên khi phát hiện rằng, khoảng một nửa hoặc một phần ba sự tổn thất bề mặt này không hề khởi tác dụng, nó chỉ đơn giản là biến mất.

Vì vậy, vào năm 1995, một nhóm bao gồm các học giả từ Canada, Ireland, Trung Quốc, Pháp và các nước khác đã hợp thành một tiểu tổ khoa học liên hợp quốc tế, tiến vào cao nguyên Thanh Tạng, chuẩn bị vận dụng phương pháp điện từ để nghiên cứu lớp vỏ Trái Đất ở đây. Tuy nhiên, họ không ngờ rằng, lần nghiên cứu này đã đưa ra những phát hiện đáng kinh ngạc

Tín hiệu điện kỳ dị

Tiểu tổ khoa học đã bố trí bốn cấu hình thám trắc độ sâu bằng siêu khoan tần toàn đại địa qua sông Yarlung Zangbo theo hướng đông-tây trên dãy Himalaya tại miền nam Tây Tạng. Kết quả phát hiện, dải cực tây có điện trở suất cao và tính dẫn điện kém, trong khi ba dải phía đông có điện trở suất thấp và tính dẫn điện tốt. Đường này kéo dài hơn 1.000km theo hướng đông tây, càng hướng về phía đông thì điện trở suất đo được càng giảm, tính dẫn điện càng tốt.

Hiện tượng kỳ lạ này đã dẫn khởi sự hứng thú của các nhà khoa học, họ phát hiện, độ dẫn điện trong phạm vi của lớp vỏ ở độ sâu 100km dưới cao nguyên Thanh Tạng đạt từ 0,3 vạn đến 2 vạn Siemens, gấp 10 đến 100 lần độ dẫn điện của lớp vỏ lục địa ổn định điển hình. Có thể thấy, “dưới chân” của cao nguyên Thanh Tạng không phải toàn là nham thạch lạnh, mà là một vật chất thần bí có điện trở thấp, càng về phía đông thì quy mô của vật chất này càng lớn.

Vậy thì vật chất thần bí này là gì?

Chúng ta biết rằng trong những tình huống thông thường, đá là chất cách điện và hầu như không dẫn điện. Các vật chất có tính dẫn điện cao thường thấy là kim loại, than chì, nước, v.v. Do đó, các nhà khoa học đầu tiên lần theo phương hướng này mà nghiên cứu.

Tuy nhiên, kết quả phát hiện cho thấy không có mỏ kim loại quy mô lớn nào nằm dưới cao nguyên Thanh Tạng, nên họ đã loại trừ “kim loại”. Liệu đó có thể là “than chì”? Ví dụ, nham thạch ở rất sâu có thể có chứa các thứ mang các-bon, cuối cùng bị hóa than chì, dẫn đến độ dẫn điện cao? Các nghiên cứu về sự phân bố của các lớp than chì trên cao nguyên Thanh Tạng phủ nhận quan điểm này. Vậy liệu đó có phải là “nước” không? Các chuyên gia giải thích, nước sâu trong lòng đất nói chung hòa tan rất nhiều muối, không phải là trạng thái nước thường thấy trên mặt đất, mà rất có khả năng được phân bố đầy trong các khe nứt của đá dưới hình thái đặc thù, nhưng rải rác, không thể tập trung trong một diện tích rộng lớn như vậy.

Những vật chất trên đều không phải, vậy nó sẽ là gì? Các nhà khoa học đột nhiên nghĩ đến một khả năng khác – magma (mắc ma).

Có thể là nhiệt độ ở sâu dưới lòng đất rất cao, vượt quá nhiệt độ nóng chảy của đá, khiến đá tan chảy, điện trở suất giảm xuống đáng kể. Trạng thái nóng chảy và sệt này nên tồn tại ở những khu vực rộng lớn trong lớp vỏ dưới độ sâu 100km. Tuy nhiên, trong cả một khu vực rộng lớn bán kính 20km dưới mặt đất của cao nguyên Thanh Tạng, điện trở suất chỉ là vài ohm (Ôm). Nhưng điện trở suất của đá ở nhiệt độ thông thường là hàng chục nghìn ohms. Và trong phạm vi 20km dưới lòng đất, dù có magma nóng chảy, nó cũng không thể tồn tại trên diện rộng. Nếu nó thực sự tồn tại, e rằng toàn bộ cao nguyên Thanh Tạng có thể sẽ biến thành một hỏa diệm sơn.

Sau nhiều lần phỏng đoán, nghiệm chứng và phủ quyết, cuối cùng tiểu tổ khoa học đã đưa ra một giả thuyết khả tín hơn.

Hải dương rộng lớn và khu vực có thể sống được

Các nguồn tài nguyên địa nhiệt ở Tây Tạng xếp hạng nhất ở Trung Quốc, và có rất nhiều suối phun địa nhiệt gần Lhasa. Các cuộc thử nghiệm đã phát hiện ra rằng nước phun ra từ các suối phun địa nhiệt này rất giàu khoáng chất, chất điện phân và có độ dẫn điện rất cao.

Nếu có một lượng lớn dung dịch chứa chất điện phân dưới lòng đất, điều đó có nghĩa là có một hải dương khổng lồ, và hải dương đó phải là một không gian khổng lồ dưới lòng đất. Khả năng không gian khổng lồ này không bị nước biển lấp đầy, mà còn tồn tại một không gian cực lớn có không khí.

Nếu có một lượng lớn dung dịch chứa chất điện phân dưới lòng đất, điều đó có nghĩa là có một hải dương khổng lồ…

Về lý thuyết mà nói, rất có thể tồn tại một thế giới có thể sinh sống được dưới lòng đất. Bởi trước hết, thế giới dưới lòng đất này có nguồn nước và địa nhiệt có thể thích hợp cho sự sống tồn tại. Nước ở đây không nhất định toàn bộ là nước có nhiệt độ cao, khác xa địa nhiệt của những dòng sông ngầm ở những hang động thông thường, và có những thủy đạo (lạch nước) rất dài. Nhiệt độ nước ngầm không bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi của khí hậu biến hóa trên bề mặt, nên nước ngầm có thể được giữ ở nhiệt độ ổn định khoảng trên dưới 20 độ, thích hợp cho thực vật thủy sinh và các loại động vật khác nhau sinh sống.

Vậy không gian này rộng bao nhiêu? Theo đo đạc của nhóm khoa học, dưới núi Animaqing, một trong tứ đại Thần Núi của Phật giáo Tạng truyền, có khoảng 10 vạn đến 15 vạn km2 không gian rỗng, có kích thước tương đương gấp 3 lần Đài Loan.

Hình ảnh 3D được tiết lộ: không gian rỗng còn lớn hơn cao nguyên Thanh Tạng

Từ đó, giới địa chất đối với cao nguyên Thanh Tạng thậm chí còn si mê hơn. Kết quả là, các nhân viên nghiên cứu từ Trung Quốc, Canada và Mỹ đã tiến hành bố trí thám trắc lại một số lượng lớn các địa chấn trên cao nguyên Thanh Tạng. Từ năm 2007 đến 2011, người ta đã mất 4 năm để nghiên cứu dữ liệu của 227 trận địa chấn ở Đông Á, thu thập tổng cộng hàng trăm triệu dữ liệu, thám trắc 900km dưới lòng đất để vẽ thành hình ảnh, cuối cùng mới xác định được bản đồ mô phỏng 3D của cao nguyên Thanh Tạng.

Sau khi tiến hành phân tích vô số dữ liệu, các nhà khoa học đã rất ngạc nhiên khi phát hiện, không gian rỗng bên dưới cao nguyên Thanh Tạng có thể lớn hơn nhiều so với dự kiến, thậm chí thể tích của nó có thể lớn hơn toàn bộ cao nguyên Thanh Tạng.

Thế giới thần bí dưới lòng đất

Những phát hiện này đã làm hưng phấn những người lâu nay tin rằng ở Tây Tạng có tồn tại một thế giới ngầm, và có vẻ như chân tướng sẽ dần lộ diện. Nếu thế giới ngầm chân thực tồn tại, nó sẽ như thế nào?

Có lẽ đã đến lúc cần nghiêm túc xem lại những truyền thuyết cổ xưa đó. Nhưng trước đó, chúng ta cần giới thiệu về một người.

Nhà thám hiểm Nicholas Roerich

Nicholas Roerich sinh ra trong một gia đình giàu có ở Nga vào năm 1874, lớn lên sống ở châu Âu và châu Mỹ, nhập quốc tịch Mỹ. Roerich không chỉ có tài hội họa, viết lách mà còn rất thích khảo cổ học và thám hiểm, ông đã dành cả cuộc đời để khám phá những điều chưa biết và ba lần được đề cử giải Nobel Hòa bình. Vì tò mò và khao khát tìm hiểu nền văn hóa huyền bí phương Đông, Roerich đã tìm đến xứ sở Shambhala, vương quốc bí ẩn dưới lòng đất của Tây Tạng, như giấc mộng cả đời của ông.

Năm 1923, đoàn thám hiểm do Roerich dẫn đầu khởi hành từ Mỹ đến Darjeeling, Ấn Độ, và cuối cùng đến Tây Tạng vào mùa hè năm 1927. Chuyến thám hiểm của Roerich đã thu hút sự chú ý của các cơ quan ngoại giao và tình báo bao gồm Liên Xô, Mỹ, Anh và Nhật Bản. Tuy nhiên, ngay trong hoàn cảnh bị giám sát chặt chẽ đó, đoàn thám hiểm đã đột ngột biến mất từ ​​tháng 8 năm 1927 đến tháng 6 năm 1928.

Vào thời điểm họ xuất hiện trở lại trong mắt mọi người, đoàn thám hiểm đã mất năm thành viên. Roerich và những người khác cho biết họ đã bị tấn công ở Tây Tạng, bị chính quyền cưỡng hành ngăn chặn và giam giữ trong 5 tháng. Họ bị buộc phải trú trong những mùng che diện tích nhỏ dưới thời tiết 0 độ, và sống bằng khẩu phần thức ăn đạm bạc.

Nhưng người ta tính toán, sau khi trừ đi thời gian bị giam giữ, Roerich và đồng đội vẫn không rõ hành tung trong mấy tháng liền. Họ đã đi đâu?

Người ta kể rằng khi Roerich đang tìm kiếm xứ sở Shambhala, ông đã gặp một vị cao tăng ở biên giới giữa Ấn Độ và Tây Tạng, người nói với ông rằng: Từ rất lâu về trước, tất cả các đại lục đều đan xen liên kết với nhau. Xứ sở Shambhala chiếm cứ vị trí cao nhất trên thế giới. Họ sẵn có những năng lực vượt xa người thường. Người Shambhala có những đường hầm bí mật dưới lòng đất, hệ thống đường hầm này trải dài theo tứ phương tám hướng, và dẫn đến bất kỳ ngóc ngách nào trên thế giới. Nếu họ muốn đến bất cứ nơi nào trên thế giới, họ sẽ đến nơi họ muốn ngay lập tức.

Sau đó, đã phát sinh một trận động đất lớn, một số vùng đất ở phía nam dần dần chìm xuống nước, một số bị nửa chìm nửa nổi. Thuyết pháp này cũng có thể được tìm thấy trong cuốn sách cổ của Trung Quốc “Hoài Nam Tử”, trong đó có ghi chép tương tự rằng “Địa bất mãn Đông Nam, cố thủy lao trần ai quy yên” (tạm dịch: đất ở phía đông nam sụt xuống, nước lớn cuốn cát bụi đổ về). Kết quả là đại địa bắt đầu tan rã, phân tách và trôi dạt về bốn phía đại dương xung quanh. Shambhala mất liên hệ với các vị Thần trên Thiên Thượng.

Vì vậy, người Shambhala, trên vùng đất chưa kịp chìm ở phía nam, đã thiết lập những tiêu chí đánh dấu để thu hút sự chú ý của các vị Thần. Sau đó, họ chuyển xuống lòng đất dưới vùng tuyết phủ, và sống ẩn tàng bí mật kể từ đó…

Sử sách Tây Tạng và Kinh truyền Tây Tạng cũng có ghi chép về điều này, tin rằng xứ sở Shambhala xác thực tồn tại, là một thiên đường dưới lòng đất và là thánh địa Phật quốc.

Shambhala được bao quanh bởi những ngọn núi phủ hai tầng tuyết. Vương quốc này bao gồm tám khu vực có hình dạng như những cánh hoa sen hợp thành. Ở trung tâm, còn có một núi tuyết bên trong. Trung tâm của vương quốc Shambhala là cung điện Kabbalah, nơi sinh sống của quốc vương Shambhala – chủ nhân thực sự của thế giới địa tâm.

Sau đó, Roerich đã tuyên bố trong cuốn sách “Shambhala the Resplendent” của mình rằng, kỳ thực, trong những tháng đoàn thám hiểm hành tung bất minh, chính là họ đã đến xứ sở Shambhala trong truyền thuyết, tiến nhập vào một thế giới văn minh siêu công nghệ, và chứng kiến vô số những cảnh tượng bất khả tư nghị. Roerich cũng đã sáng tác một lượng lớn hội họa để ghi lại những gì ông đã nhìn thấy trên đường đi.

Xứ sở Shambhala

Kỳ thực, ngoài Roerich, còn có một nhóm người đến từ phương Tây cũng biết đến vương quốc ngầm huyền thoại ở Tây Tạng. Đó là Đức Quốc xã, những kẻ rất cao hứng với lực lượng thần bí và công nghệ đen.

Một truyền thuyết về Atlantis đã được lưu truyền ở châu Âu trong một thời gian dài. Người ta tin rằng lục địa Atlantis vô cùng giàu có, nơi những Thần tộc có năng lực siêu phàm sinh sống. Sau một lần đại địa chấn, lục địa Atlantis bị chìm, một số người nói rằng người Atlantis sau đó đã di chuyển xuống độ sâu của đại dương để sinh sống, cũng có người nói rằng cuối cùng họ đã định cư ở Tây Tạng, Trung Quốc.

Đức Quốc xã tin rằng những người Atlantis có Thần lực này là tổ tiên của người Aryan. Vì vậy vào năm 1938 và 1943, người đứng đầu lực lượng SS của Đức Quốc xã là Himmler đã đích thân tổ chức hai cuộc thám hiểm tiến sâu vào Tây Tạng để tìm kiếm Atlantis và một huyệt động có tên “Shambhala”. “Shambhala” này nghe rất giống “Shamballa”. Tương truyền trong hang động này có một “trục tâm Địa Cầu”, uẩn hàm nguồn năng lượng vô hạn, có thể cải biến thời gian và lịch sử.

Liệu đoàn thám hiểm Đức quốc xã đã tìm ra thế giới ngầm chưa?

Theo các quan chức Đức, một bộ phim tài liệu do Đức Quốc xã quay ở Tây Tạng lần đầu tiên đã bị cháy trong trận hỏa hoạn ở Cologne vào mùa thu năm 1945. Lần thứ hai họ đến thăm Tây Tạng, một số lượng lớn tài liệu mang về từ Lhasa đã bị tịch thu bởi người Anh. Các kho lưu trữ về Đức Quốc xã tiến nhập Tây Tạng được xếp vào loại cơ mật, theo quy định của Đức, Anh và Mỹ, chúng có thể được giải mật sau năm 2044, hoặc có thể bị niêm phong vĩnh viễn trong lịch sử.

Mặc dù giới quan chức giữ bí mật, nhưng các nghiên cứu dân gian và truyền thuyết khác nhau thì rất náo nhiệt. Một trong những lời kể là, đoàn thám hiểm của Đức Quốc xã đã tìm thấy lối vào xứ sở “Shambhala” và chụp ảnh. Ngay cả lực lượng tinh nhuệ 25 vạn người của Hitler cũng đã chạy trốn vào thế giới ngầm trước khi Thế chiến II kết thúc.

(Ảnh minh hoạ: chụp từ video Epoch Times)

Theo Epoch Times
Hương Thảo biên dịch

 

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2022

KHI TÔI CHẾT - Thơ Đặng Quang Tâm

 
KHI TÔI CHẾT


Nhớ Ngô Quang Thọ

Khi tôi chết tôi trở về cát bụi
Thịt da này xin trả lại nhân gian
Nắm xương tàn qua một kiếp lầm than
Chẳng biết gửi nơi đâu cho tiện

Khi tôi chết xin đừng ai đưa tiễn
Cũng đừng ai phúng điếu gửi vòng hoa
Để tôi đi thong thả cỏi ta bà
Thăm bạn cũ và thân bằng quyến thuộc

Khi tôi chết thắp dùm tôi ngọn đuốc
Để tôi cầm soi sáng cõi âm u
Giúp cho tôi nhận diện bạn hay thù
Mà lúc sống tôi không sao biết được

Khi tôi chết chôn theo tôi cây thước
Để tôi đo lòng bè bạn gần xa
Ở bên kia có những lúc nhớ nhà
Tôi sẽ biết đứa nào nên thăm viếng

Khi tôi chết xin vội vàng tẩm liệm
Đừng đợi chờ ai đến để phân ưu
Tôi bước đi qua bóng tối mịt mù
Quên hết những ngày tha phương vất vả

Khi tôi chết đời không còn chi cả
Hôn vợ con rồi từ giã tôi đi
Bao nhớ thương tôi không nói được câu gì
Thật ngắn ngủi kiếp nhân sinh là mấy

4/15/2015

ĐẶNG QUANG TÂM

*Tôi viết bài này sau khi nghe tin Ngô Quang Thọ mất. Mới ngày nào còn đi ăn đám cưới, nghe NQT hát vọng cổ, tân nhạc quá hay, đâu thua gì ca sĩ chuyên nghiệp, vậy mà đùng một cái, NQT mất. Tôi quen với NQT năm 1969 khi tôi vào học Trường Kỹ Sư Phú Thọ. NQT là một trong hai công tử của lớp tôi.
*Nhân sinh quan, trong bài viết này, là của tôi chứ NQT là người lạc quan, yêu đời và... yêu người.

* Bài 35

 
Ảnh bìa tập thơ Đặng Quang Tâm gồm 50 bài


Mời xem :AI...? Thơ Đặng Quang Tâm

 

Giọng Huế của Mạ - Hoàng Quân

 

Chưa đến ba mươi tuổi, một nách hai đứa con thơ, theo Ba, Mạ phải xa Huế. Từ đó, hơn nửa thế kỷ qua cho đến khi lìa đời, Mạ xuôi Nam, rồi sang Đức. Suốt mấy chục năm, Mạ chỉ còn những lần về Huế đôi ba ngày ngắn ngủi thăm gia đình, chứ Mạ không còn được sống ở Huế nữa. Bầy con Mạ sanh ở Quảng Ngãi, có lẽ đã ngấm giọng ru ngọt ngào của Mạ từ thuở chưa lọt lòng… à ơi, chiều chiều ông Ngự đi câu, cái ve cái chén cái bầu sau lưng... Bởi vậy, đứa nào giọng nói cũng đầy đủ sáu vài, mười hai nhịp.

 

Ở Quảng Ngãi, ở Sài Gòn, đi đâu chăng nữa, lời ăn tiếng nói của Mạ luôn xếp đặt mọi việc ổn thỏa ba bên, bốn bề. Mạ vào Sài Gòn đặt sách báo cho tiệm sách. Mạ đi mua trang thiết bị cho quán cà phê. Mạ đến những công sở ở Quảng Ngãi để tham dự đấu thầu cung cấp bút chỉ văn phòng. Mùa hè đỏ lửa, Ba không thể rời nhiệm sở ở miền Trung, Mạ dẫn bầy con nhỏ vào Sài Gòn chạy loạn. Thời gian này, một cảnh hai quê, lòng Mạ lo lắng ngổn ngang trăm mối. Tuy vậy, Mạ vẫn sắp xếp dắt bầy con nhỏ đi đó đây khắp Sài Gòn. Mạ muốn đưa mấy đứa con đi Chợ Lớn. Mạ hỏi đường, người Sài Gòn ngẩn người, không biết “Chợ Lợn” ở đâu. Nhưng rồi, Mạ vẫn tìm đến được những địa điểm như ý muốn. Người bạn của Mạ ở gần chợ Cầu Muối. Bác diễn tả, nhà bác có lát gạch bông đàng trước. Bình thường, với thông tin như vậy, có lẽ ai cũng phải lắc đầu, từ bỏ ý định tìm kiếm. Mạ lặn lội hỏi quanh và cuối cùng Mạ cũng đến thăm được người bạn.

 

Mạ giải quyết êm đẹp những “bất đồng ý kiến” giữa khách của quán cà phê nhà và các cô hàng cà phê. Một người khách quen kể: “Thiệt kỳ lạ, mỗi lần anh hồi tưởng về quê nhà Quảng Ngãi, là anh nhớ tới Mạ các em. Một người phụ nữ Huế, có khuôn mặt đẹp, cương nghị, dáng điệu khoan thai, trầm tĩnh, cư xử dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ. Các cô trong nhà chỉ cần học Mạ các em là đủ, không cần học thêm bất cứ ai”.

 

Người giúp việc trong nhà không hề chịu cảnh chủ tớ, mặc dầu có những người quen gọi Ba Mạ là ông chủ, bà chủ. Nhiều người, đã nghỉ việc, nhưng khi có dịp vẫn ghé qua nhà, thăm hỏi gia đình.

 

Sau cuộc đổi đời 1975, vai Mạ oằn xuống vì những gánh nặng khổ ải dồn dập. Khi công an, bộ đội súng ống hung dữ ập vào tịch thu nhà, Mệ nội quá hoảng sợ, tức giận, Mệ khóc lóc không chịu đi. Những khuôn mặt sắt máu lớn tiếng nạt nộ. Bầy con ngơ ngác, bàng hoàng. Mạ nhẹ nhàng trấn an cả nhà. Mạ tiếp tục cưu mang, gánh vác gia đình, sau khi cả nhà phải rời khỏi ngôi nhà Ba Mạ đã gầy dựng biết bao năm. Mất tiệm sách, mất quán cà phê, mất nhà, Mạ tảo tần với hàng cơm ở bến xe Quảng Ngãi, khách hàng đa số là người dân lao động. Trong những lần đi thăm Ba, Mạ luôn an ủi, khuyên nhủ, để Ba khỏi suy sụp tinh thần, để còn có ngày về đoàn tụ với gia đình. Mạ đau đứt ruột, tiễn các con rời Việt Nam, mà thuở ấy, khó mong có ngày trở về, với hy vọng các con có cuộc đời đáng sống. Ba về nhà sau gần mười năm tù với nhiều chứng bệnh mang trong người. Sau lần bị đột quỵ, Ba đã bị liệt nửa người. Mạ ghé vai Ba cho Ba vịn đứng dậy. Mạ rốt ráo hỏi tìm khắp nơi cách chữa trị, thuốc ta, thuốc tây. Mạ vái tứ phương. Tình thương yêu của Mạ như phép màu giúp Ba bình phục và vượt qua những cơn bệnh thập tử nhất sinh.

 

Mạ và một cô giáo của con, đã có những lần cùng nhau đi thăm chồng ở trại cải tạo. Mấy chục năm sau, gặp lại cô, cô hồi tưởng: “Dáng Mạ gầy gầy, vẻ nhẫn nhục chịu đựng gian khổ lo cho chồng, cho con. Nhưng vẫn toát lên vẻ quý phái, cao sang. Dạo ấy, là người Huế, sống giữa đất Quảng, lại xa chồng, cô càng thấy mình bơ vơ, lạc lõng. Mỗi khi cô đến với Mạ con, cô có cảm tưởng như mình đang ở Huế, gần gũi với gia đình.”

 

Lúc khá giả cũng như khi cơ cực, Mạ đối xử với mọi người như bát nước đầy. Thời nhà sách, Mạ thân thiết với những gia đình trên đường Phan Bội Châu. Sau khi Ba đi cải tạo, nhà bị tịch thu, bác Kh., một người chưa quen biết, đã mở lời giúp đỡ Mạ trong lúc ngặt nghèo, mặc dầu gia đình bác cũng chỉ sống đắp đổi qua ngày. Mạ về cùng bác Kh. bán hàng cơm ở bến xe lam cạnh cây xăng. Ban đầu, có người hàng xóm do đố kỵ, tỏ vẻ hằn học, hiềm khích. Thế mà, sau một thời gian, Mạ đã lay chuyển được thái độ của người ấy. Rồi Mạ có thêm nhiều người láng giềng gần gũi, tối lửa tắt đèn có nhau. Những năm cuối thập niên 70 cho đến ngày các con rời Việt Nam, nhà ở Phú Nhuận, các con nhiều lần khốn đốn với phường khóm địa phương. Vậy mà, khi Mạ ở đây và lúc Ba về nhà sau khi ra khỏi trại cải tạo, những tổ trưởng, tổ phó khắt khe, xét nét đã trở thành những người quen thoải mái, vui vẻ với Ba Mạ.

 

Ngày đón Ba Mạ ở phi trường Frankfurt, bầy con xúc động nước mắt lưng tròng. Gia đình sum họp sau nhiều năm xa cách. Mạ vui mừng khôn xiết. Nhưng Mạ lo Ba vừa qua cơn trọng bệnh, khéo léo nói nhỏ vào tai bầy con: “Mấy đứa đừng khóc, sợ Ba xúc động mạnh, không tốt”.

 

Mạ dặn dò, con gái đừng cằn nhằn với chồng, con trai đừng gắt gỏng với vợ. Khi thấy con phải đối mặt với nguy cơ rạn vỡ trong gia đình nhỏ, Mạ ân cần khuyên nhủ, “Con nì, quyết định chi, con nhớ nghĩ đến con của con nghe”. Mạ thấy đứa con này cuối tuần ở nhà, Mạ nhỏ nhẹ: “Sao con không đi thăm bồ!” Mạ thấy đứa con kia hơi tròn trịa, Mạ nghiêm giọng: “Ăn uống kỹ kỹ lại nghe con.”

 

Như vậy đó, giọng Huế của Mạ đã ru, đã nuôi, đã dưỡng bầy con từ thuở còn thơ cho đến khi con đầu có hai thứ tóc. Giọng Huế của Mạ tận tụy chăm sóc Ba trong những thăng trầm của cuộc đời. Giọng Huế của Mạ đã bươn chải ở nhiều nơi, để chồng con đầy đủ miếng ăn, cái mặc. Giọng Huế của Mạ đã chạm vào trái tim của người chưa quen biết để họ trở thành ân nhân của gia đình. Giọng Huế của Mạ đã là bản đồ tìm đường, kiếm lối. Giọng Huế của Mạ đã mang đến những bạn bè, những láng giềng tử tế. Giọng Huế của Mạ đã an ủi chia sẻ với những người cùng cảnh ngộ.

 

Những cái tết Mạ còn trên đời, đêm ba mươi bên mâm cúng tất niên, Mạ lâm râm cầu nguyện cho toàn thể gia đình an lành, mạnh khỏe. Mạ vẫn giữ thông lệ lì xì con cháu cho đến cái tết cuối cùng, năm Mạ vĩnh viễn lìa xa trần thế. Con, cháu, dâu, rể xếp hàng khoanh tay chờ Mạ mừng tuổi. Mạ ngọt ngào gọi tên từng đứa con, cháu, nhỏ trước lớn sau và đặt vào tay con, tay cháu phúc lộc đầu năm. 

 

Giờ đây, tụi con không còn được nhận được bao lì xì mừng tuổi của Ba Mạ nữa. Nhưng trong tim tụi con vẫn nghe được giọng Huế của Mạ, phù hộ cho con cháu luôn được an lành, trên thuận dưới hòa, gia đình yêu thương đùm bọc nhau, vạn sự hanh thông như ý trong cuộc sống.

 

Hoàng Quân




Memorial Day

Memorial Day là một ngày lễ lớn của người Mỹ để tưởng niệm
những binh sĩ chết trận - ngày thứ Hai của tuần cuối cùng trong
tháng 5. Nó còn là ngày nghỉ để báo hiệu bắt đầu mùa Hè cho
học sinh. Vì vậy nó còn là dịp cho thiên hạ dẫn con đi du lịch,
cắm trại, ra biển v.v.


Nhưng ngày xưa lễ này không được gọi là Memorial Day, mà
là Decoration Day, nghĩa là ngày trang hoàng mộ tử sĩ. Truyền
thống này bắt đầu sau cuộc Nội Chiến của Mỹ, do một vị tướng
tên John Logan khởi xướng. Ông chọn ngày 30/5 hàng năm để
làm ngày lễ vì cho rằng đó là một ngày không xảy ra bất cứ trận
đánh nào.
Nhưng nhiều người nghĩ lý do chính đáng hơn là vì đây là thời
điểm có nhiều hoa. Dù sao đi nữa, Decoration Day là dịp để
người dân Mỹ truy điệu binh sĩ bỏ mình trong cuộc nội chiến
từ cả hai miền.


Dẫu vậy dần dà ngày 30/5 trở thành một ngày lễ chung. Đến 
năm 1968 Quốc Hội Hoa Kỳ biến nó thành ngày lễ chính thức
 trên toàn quốc (nhà băng, trường học, công sở... đều đóng cửa) 
và đổi sang ngày thứ Hai cuối tháng. Lúc ấy tên gọi đã biến thành Memorial Day.

Đài Tưởng niệm Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ (Ảnh: mark-tegethoff-unsplash)





Cắm cờ cho hơn 260,000 bia mộ tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington dịp Memorial Day 2022 – Arlington, Virginia, ngày 26 Tháng Năm 2022 (Ảnh: Drew Angerer/Getty Images)

kmd 1
Ngày tưởng niệm tử sỹ - Memorial Day

Một người vợ trẻ của lính cùng con trai đến với chồng, cha của
 mình trong dịp lễ Memorial Day.

.
Cờ Hoa Kỳ đánh dấu mọi ngôi mộ vào Ngày Tưởng niệm tại Nghĩa trang Quốc gia Arlington. - Trả phí Bản quyền Một lần Lễ Chiến Sĩ Trận Vong Bức ảnh sẵn có

.
Vietnam Veterans Memorial (Ảnh: ryan-stone-lsnIohyS_tA-unsplash)
Nghĩa trang Quốc gia Los Angeles trong (ngày) Memorial Day (Ảnh: Al Seib/Los Angeles Times via Getty Images)





KÍNH MỜI XEM THƠ "HẠ TƯƠNG TU" của TIỂU VŨ VI và 4 BÀI THƠ HỌA


Tiểu Vũ Vi ,Tiểu Miêu,Hồ Nguyễn,Songquang,Phượng Hồng

 

HẠ TƯƠNG TƯ

Còn ủ môi thơm một đóa sầu,
Trong chiều cuối hạ tạ từ nhau.
Người không muốn nhớ câu thề trước,
Em chẳng hề quên hẹn ước đầu.
Chốn ấy thuyền xưa vui sóng cả,
Nơi này bến cũ lạnh trăng thâu.
Năm chờ tháng đợi duyên tao ngộ,
Song vắng canh tàn tủi lệ ngâu.

Tiểu Vũ Vi

 

Họa vần: HẠ SẦU

Sân trường nức nở tiếng ve sầu,
Hạ đến thôi đành giã biệt nhau.
Anh ở thành đô miền phố thị,
Em về thôn dã chốn giang đầu.
Thương người nhân nghĩa nhìn sao rạng,
Nhớ bạn chung tình ngắm nguyệt thâu.
Ngẫm chuyện Ngưu Lang và Chức Nữ,
Mi buồn lóng lánh giọt mưa ngâu.

Tiểu Miêu

HỌA: HẠ ĐẾN

Hè sang phượng đón tiếng ve sầu,
Áo trắng sân trường gợi nhớ nhau.
Thầy đứng phấn ghi tay nhấn bảng,
Trò ngồi dáng ngại tóc che đầu.
Mắt mơ đưa ngóng nhìn e ngại,
Miệng nở môi cười hút dạ thâu.
Kỷ niệm khó quên khi hạ đến,
Ngưu Lang Chức Nữ khóc sầu ngâu.

 HỒ NGUYỄN (26-5-2022)
 

HOA :HẠ XƯA

Hạ xưa ,nhớ mãi mối tình đầu
Đã trãi hẹn thề dưới nguyệt thâu
Ngày ấy ,lòng đau khi giã bạn
Bây giờ ,dạ thảm lúc xa nhau
Ta luôn ray rứt niềm thương cảm
Em có vương mang nỗi khổ sầu ?
Cứ mỗi hè sang tràn ký ức
Âm thầm cám cảnh giọt mưa ngâu

songquang - 20220529


 HỌA :ÂM THẦM ,

Thương nhớ người yêu khắc khoải sầu
Hằn sâu ký ức nghĩ về nhau
Năm canh dạ buốt lời trao cuối
Sáu khắc lòng đau ý nguyện đầu
Thuở ấy bên nhau đan gót nhỏ
Bây chừ cách biệt quặn đêm thâu
Cao xanh cảm cảnh cô đơn ấy
Nên đã âm thầm xoá giọt ngâu !

PHƯỢNG HỒNG


Tản Mạn Chuyện Hậu Sự


Tác giả: Lưu Thái Dzo
Bài số 2811-1628881- vb3121509


Tác giả tên thật Hoàng Huy Năng, sinh năm 1934, cựu sĩ quan VNCH và
cựu tù chính trị, diện HO 5, định cư tại Houston từ 1992, hiện là Uỷ
Viên Xã Hội Đoàn Liên Minh Thánh Tâm Giáo Xứ Đức Kitô Ngôi Lời Tập Thể
ở Houston. Trước 1975, tại Việt Nam, ông đã cộng tác với nhiều báo
quân đội và cho tới nay đã xuất bản 5 tập thơ và một tập truyện tại
Hoa Kỳ. Với bài viết "Tổ Ấm Đa Chủng" tác giả đã nhận giải đặc biệt
Viết Về Nước Mỹ 2009. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.

***

Tại thành phố Houston, Tiểu Bang Texas, trong khu vực gần nơi cư ngụ
của gia đình tôi, có ba Nhà Quàn: Thiện Tâm, Vĩnh Cửu và Vĩnh Phước.
Cả ba phục vụ về "Hậu Sự" cho tất cả sắc dân cư ngụ tại vùng tây nam
thành phố. Tôi thấy Nhà Quàn Vĩnh Phước được nhiều khách hàng chiếu cố
hơn cả, bởi lẽ nhà quàn nầy ra đời trước và giá cả có phần nhẹ nhàng
hơn. Ngoài ra, còn tìm cách giúp đỡ tối đa những gia đình nghèo chẳng
may có người thân nằm xuống. Tôi thường đến Nhà Quàn Vĩnh Phước tham
dự các buổi đọc kinh cầu nguyện cho linh hồn những tín hữu Công Giáo
thuộc Giáo Xứ tôi là Giáo Xứ Ngôi Lời Nhập Thể.
Liên lạc với một số khách hàng, tôi thu thập được một số dữ kiện về
"Hậu Sự"có thể hữu ích trong việc học hỏi, tìm hiểu thêm về phong tục,
tập quán liên quan đến đám tang của người Việt.
1. Tranh chấp về tang lễ
Ông bà Bá đã già, có đứa con gái duy nhất là S. Cô nầy không ở chung
nhà với bố mẹ kể từ khi vào đại học  y khoa. Sắp ra trường và đi làm
thì bà Bá lâm trọng bệnh và từ trần tại bệnh viện Memorial Hermann
Hospital.
Không hiểu vì lý do gì, hai bố con giành nhau việc tổ chức tang lễ .
Cô S. viện cớ là cô rất yêu thương mẹ và ngược lại, bà Bá cũng thương
yêu cô không kém. Cô luôn sẵn sàng lái xe chở mẹ đi bất cứ đâu và lúc
nào. Do đó, cô phải được quyền  đứng ra tổ chức đám tang cho mẹ, từ ấn
định ngày giờ phát tang, đến nghi thức cầu siêu, việc lựa chọn địa
diểm chôn cất, v.v... Theo yêu cầu của ông Ba, thi thể bà Bá đã được
đưa về nhà quàn Vĩnh Phước. Tuy nhiên, vì có đơn khiếu nại của cô S. ,
nên nhà quàn chưa thể xúc tiến những "nghi thức hậu sự" cần thiết. Ông
Bá và cô S. đều mướn luật sư biện hộ. Hai bố con không ai nhượng
ai.Thời gian chờ đợi hơn 10 ngày. Cuối cùng, nội vụ được giải quyết
bằng lý thuần túy. Tòa không mở phiên xử công khai tại đình trường,
nhưng cho một đại diện đến gặp hai bố con ông Bá tại nhà quàn. Vị đại
diện tuyên bố: việc tổ chức tang lể cho bà Bá là trách nhiệm của người
chồng (tức ông Bá). Cô S. tức giận, bước ra khỏi phòng đặt linh cửu bà
Bá, vừa đi vừa lẩm bẩm trong nước mắt: Thôi, để hôm đưa đám mẹ, con cố
gắng  đi dự.

2. Tờ Di Chúc

-Năm 1989, Ông Phan V. B. vượt biên qua Mỹ , để lại Việt Nam vợ  và 2
con nhỏ. Tại Mỹ, một thời gian sau,  ông cưới bà  M. và có với bà nầy
một con trai.  Ông và vợ cả vẫn liên lạc bằng thư từ, đồng thời lập hồ
sơ bảo lãnh cho 3 mẹ con, chờ ngày đoàn tụ. Năm 2001, ba mẹ con bà
Phan  ở Việt Nam qua, nhưng  cư ngụ tại Michigan.
Năm 2005, ông Phan bị ung thư phổi và chết tại Houston, Texas. Bà M.
đứng ra nhận lãnh trách nhiệm tang lễ.  Nhưng bà không đủ tiền để
trang trải mọi  phí khoản.  Được  tin  chồng từ trần, bà Phan  tức tốc
lấy vé máy bay về  Houston. Bà đến nhà quàn Vĩnh Phước thì gặp bà M.
đang có mặt tại đó. Hai bà trao đổi chuyện hậu sự. Bà M. và Ông
manager Nhà Quàn Vĩnh Phước chiết tính tổng số chi phí dành cho đám
tang. Theo di chúc ông Phan để lại thì bà Phan được hưởng  một trăm
ngàn đô la ($100,000.00) là tiền bảo hiểm nhân thọ ông Phan đã mua.
Trong di chúc, không thấy có khoản tiền nào dành cho bà M. và đứa con
trai (con chung của ông Phan với bà M.). Viện dẫn tình và lý giữa hai
bà và người quá cố, ông manager nhà quàn đề nghị bà Phan trích một
phần trong số tiền bảo hiểm nhân thọ để thanh thỏa phí khoản cho nhà
quàn. Bà Phan đồng ý đề nghị của ông manager. Bà chào từ giả bà M.,
ông đại diện nhà quàn và nói  bà sẽ trở lại nhà quàn vào sáng hôm sau
để giải quyết. Bà không quên để lại số cell phone của mình cho hai
người.
Tuy nhiên, sáng hôm sau, bà M. và ông  đại diện  nhà quàn không thấy
bóng dáng bà Phan xuất hiện. Gọi cell phone 5 lần bảy lượt, vẫn êm ru
bà rù. Đợi thêm 3 ngày nữa, không thấy bà Phan, bà M. đành cắn răng
hỏi vay bạn bè  số tiền còn thiếu để lo cho xong chuyện hậu sự. Nhìn
đứa con trai, bà vừa xót thương nó, vừa oán hận ông Phan đã  không
nghĩ gì đến hai mẹ con bà khi ông  cầm bút viết tờ di chúckia.

3. Con Cái Và Tang Lễ

Cuối năm 1995, Ông Nguyễn K., một cựu Sĩ Quan Quân Lực VNCH đến Mỹ
theo diện HO. Gia đình ông gồm vợ và bốn con, ba trai một gái. Sau một
thời gian không lâu, các con ông bà K. đều lập gia đình và mỗi người ở
một Tiểu bang riêng rẽ.  Chỉ có đứa gái út ở Houston, nhưng  cô ta
cũng ra riêng với chồng. Ngôi nhà trước kia ở chung 6 mạng, nay chỉ
còn hai ông bà già.
Đầu năm 2007, ông K. từ trần vì bị ung thư gan. Bà K. thông báo cho 3
con trai ở 3 Tiểu Bang  xa  về  Houston dự tang lễ. Theo lời yêu cầu
của bà K., xác ông K. đã được chở về nhà quàn Vĩnh Phước. Ông bà K.
hưởng tiền già (SSI), hằng tháng, mỗi người lãnh $505.50 (năm trăm lẻ
năm đô la, năm mươi xu). Tổng cộng là một ngàn, mười một đô la
($1,011.00). Bà K, gọi phone cho nhà quàn Vĩnh Phước, yêu cầu  đưa thi
thể chồng về nhà quàn. Nhưng bà không ký hợp đồng thanh toán phí khoản
hậu sự. Lý do đơn giản là vì bà không có tiền. Giá tối thiểu hỏa táng
là $4,000.00 (bốn ngàn đô la). Còn chôn cất tại nghĩa trang thì tùy
từng ca. Tang gia mất khá bộn tiền vì giá đất đắt và quan tài tốt, xấu
có giá khác nhau. Ngoài ra, nếu xử dụng "trong quan, ngoài quách" thì
giá lại cao hơn.


Tóm lại,  chôn tại nghĩa trang, tang gia phải trả ít nhất là  7, 8
ngàn  đô la cho một đám tang hạng bét.
Bà K. tổ chức buổi họp mặt bốn  con, yêu cầu mỗi người góp tiền để lo
đám tang của bố. Trong bốn con, phải có một người ký giấy tờ chịu
trách nhiệm thanh toán phí khoản tang lễ. Không ai nhận lãnh công tác
nầy. Anh hai "chuyền bóng"  cho  anh ba. Anh ba né tránh. Bà mẹ chụp
bóng, "pass"  qua con gái út và  rể. Bà nói rằng tụi con chỉ ký trên
giấy tờ cho hợp lệ mà thôi. Còn tiền bạc, mỗi đứa bỏ ra một phần. Khi
góp đủ, bà đích thân trả cho nhà quàn, có biên nhận đàng hoàng. Cuối
cùng, con gái chịu đứng tên ký giao kèo với nhà quàn. Số tiền cần thu
là  $8,000.00 (tám ngàn đô la). Các con bà miễn cưỡng chấp nhận việc
đóng góp, mỗi người hai ngàn đồng. Cuộc "lạc quyên" được tiến hành hết
sức chậm chạp. Bốn con bà K. viện đủ lý do để trì hoãn. Nào là thu
nhập ít ỏi, con cháu bệnh hoạn, cần đi bác sĩ. Nào là việc làm bấp
bênh, có thể "lay off" bất ngờ v.v...
Tình trạng góp tiền cù cưa, nhùng nhằng  như thế, nên xác thân ông K.
phải nằm trong  phòng lạnh nhà quàn Vĩnh Phước đúng một tháng. Sau đó
mới được nhập quan, đưa ra phòng ngoài cho thân nhân, bạn bè thăm
viếng và  thực hiện những nghi thức đạo, đời cần thiết.
4. Quyên góp cho tang lễ
Ba trường hợp liên quan đến "Hậu Sự"  như trên làm tôi bùi ngùi nhớ
đến anh Hùng, một cựu tù nhân chính trị Cộng sản Việt Nam được đi định
cư tại Hoa Kỳ theo diện HO vào năm 1993. Anh đến Houston một mình,
không vợ con, gia đình, được bạn bè giúp đỡ để sớm hội nhập cuộc sống
mới.
Khoảng hai tháng sau khi đặt chân lên đất Mỹ, anh Hùng  đi khám bệnh
tổng quát thì phát hiện bị ung thư gan thời kỳ chót. Nằm điều trị tại
South West Hermann Hospital một tháng thì từ trần. Ngoài một số ít
giáo dân Giáo Xứ Ngôi Lời Nhập Thể (lúc bấy giờ  còn thống thuộc Giáo
Xứ Mỹ mang tên Notre Dame ở đường Boone), không có bà con, họ hàng nào
của anh Hùng đến  thăm viếng, săn sóc anh. Điều đặc biệt là anh Hùng
ngỏ ý muốn học hỏi để trở thành tín hữu Công Giáo. Anh đã được linh
mục Bảng, tuyên úy bệnh viện, truyền đạt những tín điều căn bản về
Kitô Giáo. Trước giờ lâm chung, anh được linh mục Bảng trao ban   Bí
Tích Thanh Tẩy (baptism).
Vì không có thân nhân, nên anh Th., Hội Trưởng Hội Đạo Binh Đức Mẹ
(Legio Mariae ) thuộc Giáo Xứ Ngôi Lời đứng ra  lãnh nhận việc mai
táng.
Về tài chánh, anh Hùng chỉ được hưởng SSI. Nhóm giáo dân chúng tôi tổ
chức gây quỹ yểm trợ tang lễ dành cho một tín hữu tân tòng vừa nằm
xuống. Nếu hỏa táng thì chỉ tốn khoảng 3,4 ngàn đô  la. Tuy nhiên,
trường hợp anh Hùng không thể hỏa táng, nhưng phải chôn cất tại nghĩa
trang  để đề phòng  trường hợp có người thân khiếu nại về cái  chết
của   anh . Chúng tôi lạc quyên  công khai tại Nhà Thờ. Giáo dân tích
cực  giúp đỡ. Kết quả rất khả  quan.  Nhà quàn Vĩnh  Phước  đảm  trách
việc mai táng. Họ  chỉ lấy phần nửa phí tổn tang lễ. Do đó, số tiền
lạc quyên, sau khi thanh toán cho nhà quàn, còn dư chút đỉnh,  gởi cho
thân nhân anh Hùng ở Việt Nam (cô: Nguyễn Thị Thanh Vân, em gái anh
Hùng, Số 19F, đường 31, Tổ 78, Phường 18, Quận Tân Bình) .

*
Tìm hiểu về chuyện "Hậu Sự", đối chiếu với Việt Nam, tôi nhận thấy có
những điểm khác biệt, như: tại Mỹ, người ta để xác tại nhà quàn
(Funeral Home), chứ không bao giờ để tại tư gia  như ở Việt Nam.
Tôi còn thấy ở Việt Nam có những gia đình mua sắm  cỗ quan tài và
trưng bày ngay tại tư thất để xử dụng khi hữu sự. Đám tang ở thôn quê
Việt Nam còn mang hình ảnh, màu sắc, đường nét đặc thù cổ xưa. Không
biết bây giờ có thay đổi gì không. Nhưng trước năm 1975, có địa phương
còn tổ chức  đám tang với kèn sáo, trống chiêng rộn ràng, với đội ngũ
"Phu Đòn" trai tráng  (công nhân phụ trách khiêng linh cử ) ăn mặc áo
khăn diêm dúa, lạ mắt. Thậm chí có gia đình còn áp dụng chương trình
"khóc mướn, thương vay" để  khách bàng quan cho rằng tang gia thuộc
thành phần giàu sang, con đàn, cháu đống.
Về chi phí , một đám tang ở Mỹ quá tốn kém, nhất là chôn cất tại nghĩa
trang. Bao nhiêu  nhu cầu phải chi tiêu: từ mua đất, đào huyệt, tẩm
liệm , phát thanh, đăng báo phân ưu,  cáo phó,  đến tổ chức lễ cầu
hồn, cầu siêu tại Nhà Thờ, Chùa, di quan bằng xe hơi, thuê mướn cảnh
sát hộ tống, dẫn đường đến nghĩa địa v,v...
Đám cưới ở Mỹ đã tốn. Có khi đám tang còn tốn hơn. Tùy phong tục, tập
quán,Tôn Giáo của mỗi Quốc Gia, chúng ta lo chuyện hậu sự cho người
thân qua đời bằng đám tang  đơn giản, ít tốn kém, hay sang trọng, có
nhiều nghi thức cầu kỳ, mới lạ. Trước là để biểu lộ lòng hiếu thảo của
con, cháu đối với  ông bà, cha mẹ. Sau là bảo tồn và phát huy truyền
thống văn hóa Dân Tộc  đã có từ ngàn xưa. Không nên  viện dẫn lý do
nầy, nguyên nhân nọ như nghèo khổ, tài chánh hạn hẹp chẳng hạn để đám
tang  tiến hành  quá chậm trễ (thi thể người thân để tại nhà quàn một
tháng) đôi khi đám tang đáng lẽ là bi kịch, lại biến thành hài kịch
hoặc nửa bi nửa hài gây bất hòa, chia rẽ trong gia tộc. Từ đó, chúng
ta tin chắc rằng người quá cố khó có thể ngậm cười nơi Chín Suối ./.
 

Lưu Thái Dzo


 

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...