Thứ Ba, 28 tháng 5, 2024

SÔNG VÀM CỎ QUÊ TÔI- Thơ Ngoc Ánh

 

SÔNG VÀM CỎ QUÊ TÔI
 
Tây Ninh của tôi không xa Sài gòn mấy,
Tỉnh lỵ buồn hẻo lánh ít người qua,
tiếng đồn ở đây nắng cháy da,
Nhưng cũng có những danh lam thắng cảnh.
 
Con rạch nhỏ bắt nguồn từ chân núi,
Chảy lăng lờ qua cầu nhỏ bắc ngang.
Với sáu nhịp Cầu Quan sơn màu trắng,
Nối hai bờ phố chợ với dốc Tòa.
 
Sông quê tôi không phải chốn phồn hoa,
Cũng không phải quá xa xôi hẻo lánh,
Gái Tây Ninh không phải không duyên dáng,
Trong đôi tà áo trắng vượt cầu Quan.
 
Cũng mỹ miều như Tràng tiền xứ Huế,
Lòng ai không có chút vấn vương yêu.
Là cả một bức tranh sơn diễm tuyệ
Cuối chân trời xanh biếc núi Bà đen.
 
Bao nhiêu năm xa mãi nhớ trong đầu,
Sông hiền hòa không một tiếng thở than.
Vẫn ôm chặt hai bờ làng nội, ngoại,
Bao điêu linh mưa đạn phũ sông buồn.
 
Tôi nhớ hoài mùa gặt lúa trên đồng,
Thanh Điền, Hiệp Ninh sóng bũa láng cò
Mặt trời chiếu soi ánh vàng lấp lóa
Tiếng nghé kêu gọi mẹ rước qua bờ.
 
Tháng chín mùa gặt lúa hai bên sông,
Buội chùm mòi rậm rạp lá xanh um.
Nơi trú nắng buổi trưa Hè nóng cháy,
Sông quê tôi gánh nặng biết bao tình.
 
Chiếc ghe lườn khẵm lúa chở qua sông,
Bông lúa vàng trĩu nặng chất đầy khoan.
Là thành quả của dầm mưa dãi năng.
Giọt mồ hôi đổi lấy bát cơm ngon.
 
Hai bên biền thơm ngát những sen hồng,
Lá xanh xanh đem gói bún gạo thơm,
Hoa súng tím đua màu cùng sen trắng,
Buổi cơm chiều ngon miệng gỏi ngó sen.
 
Mùa mưa già nước lớn bìm bịp kêu,
Cánh đồng xanh cơn gió thổi rập rờn..
Rau chiết, rau sơn cùng rau cứt mọt,
Nhớ làm sao thơm phức dĩa bánh xèo.
 
Trong lòng tôi da diết nhớ mênh mông,
Con sông quê trong những phút chạnh lòng.
Tôi đã tắm những ngày thơ ấu cũ,
Ấp ủ đời trên những bước long đong.
NGỌC ÁNH Nguoideplongyen


Mời Xem Thơ XH:

Thơ Xướng Họa : THA NHÂN TỦI : Ngoc Ánh ,Ái Khanh,Hương Lan  

CHIẾC VÕNG TRƯA HÈ- Thơ Hưng Quốc Và Bài Họa Của Các Thi Hửu

               Ảnh từ báo Thái Bình
 


CHIẾC VÕNG TRƯA HÈ

Con nằm trên võng dưới tàn cây,
Gió thổi hiu hiu bóng mát đầy.
Với tiếng chim kêu vờn mộng mị,
Và lời mẹ hát giục mê say.
Tuổi thơ hạnh phúc êm đềm quá,
Hình ảnh tuyệt vời lưu luyến đây.
Chợt thoáng nhớ về ngày tháng cũ,
Bâng khuâng hoài niệm thuở thơ ngây.
Hưng Quốc (Texas 5-25-2024)
 
 
HỌA 1 :KỶ NIÊM KHÓ QUÊN

Nhớ quá ngày xưa dưới gốc cây,
Ghi bao kỷ niệm chất đong đầy.
Lời ru thắm thiết chim say đắm,
Giọng hát êm đềm trẻ ngủ say.
Tha thiết võng đưa mê mẩn quá,
Thân yêu mẹ vẫn bóng hình đây.
Hè sang bỗng nhớ ngày xưa cũ,
Mẫu tử tình thâm chất ngất ngây.
*
Mẹ đã xa rồi vẫn bóng đây!
HỒ NGUYỄN (26-5-2024)

 
HỌA 2 :GIẤC NGỦ TRƯA HÈ

Đung đưa trên võng dưới vòm cây,
Gió thổi mơn man, giấc ngủ đầy.
Thấy mẹ đan khăn, ngồi cặm cụi,
Gặp cha xem báo, đọc mê say.
Chim xanh nhảy nhót trên cành lá,
Con trẻ nô đùa khắp đó đây.
Giấc ngủ trưa hè bao mộng đẹp,
Tỉnh rồi, dạ vẫn cứ ngô ngây.
 Sông Thu (26/05/2024)


HỌA 3 :NGẪM ĐỜI

Mắc hai đầu võng giữa thân cây
Nghe tiếng ve kêu hè nắng đầy
Chú sóc trèo lên cành lựu nghịch
Chim non tập hót nhánh đào say
Cà vừa nhú nụ ong quanh quẩn
Đậu mới ra bông bướm lượn đây
Gió lướt hoa tàn tan tác rụng
Ngẫm đời… cảm xúc dạ ngây ngây
Kiều Mộng Hà
May25.2024


 
Kính Họa Vận 4  : MẮC VÕNG NGỦ TRƯA

Võng đưa kẽo kẹt, bóng lùm cây
Gió mát trưa hè ngủ được đầy
Mặc khách túi thơ nên chất chứa
Tao nhân bầu rượu cũng no say
Nam thanh áo vải nông dân đó
Nữ tú bà ba nội trợ đây
Ngủ võng ngon lành mơ mộng đẹp
Thôn trang thảo dã chẳng buồn ngây…!
MAI XUÂN THANH
Silicone Valley, May 26, 2024




HONDA DAME & SÀI GÒN XƯA

Vào khoảng năm 1965, người dân Sài Gòn bắt đầu nhắc đến tên xe "Honda", cùng với một số kiểu xe mới lạ xuất hiện.

Một số xe Honda đầu tiên do người Mỹ mua đem sang Việt Nam để đi làm việc rồi khi họ về nước thì để lại, lọt ra ngoài thị trường người Việt mua được. Một trong những công dụng của xe Honda là các phi công Mỹ dùng để di chuyển giữa chỗ đậu phi cơ và doanh trại. Từ doanh trại ra chỗ đậu thường xa, đi bộ cũng mất vài phút đến vài chục phút.

Có xe Honda phóng thì thu ngắn thời gian nhất là khi có báo động thì phóng xe Honda ra máy bay nhanh hơn là chạy bộ. Xe Honda S90 có lẽ là chiếc được ưa chuộng nhất trong số các xe Honda trước 1965 vì kiểu đẹp và máy mạnh, tiếng nổ ròn.

Các kiểu xe kia là C110, S65 (thường được gọi là S50), P50, C50. Xe P50 có cấu tạo đặc biệt với máy nằm ở sát bánh sau và truyền động thẳng vào bánh chứ không qua dây xích. Cách đặt máy này có lợi là khỏi bị mất lực khi truyền qua dây xích và giảm bớt số bộ phận nhưng có khuyết điểm là xe dễ bị mất thăng bằng vì đầu nhẹ, đuôi nặng.

Lại thêm khi đi xuống ổ gà vì không có ống nhún nên sức va chạm có thể làm vỡ răng cưa ở vành bánh xe.

Xe Honda dame C50 trước 1965 có chiếc đã có bộ đề bằng điện, khỏi cần đạp. Trong khi chiếc Honda dame nhập cảng hàng loạt sau này phải đạp máy nổ bằng chân.

Chiếc xe Honda được chính thức nhập cảng để bán cho người tiêu thụ là xe Honda Dame năm 1965.

Hãng Honda thì gọi là kiểu C50, nhưng mọi người thường gọi là Honda Dame.

Có Honda Dame nhưng không ai gọi Honda Homme, mà gọi là Honda đàn ông. Những chiếc xe Honda Dame đầu tiên xuất hiện tại Sài Gòn thu hút được sự chú ý của người đi đường.

Những ngày đầu tiên xe bán ra ngoài, trên các nẻo đường phố người ta nhìn thấy các chiếc xe Honda Dame màu đỏ hay xanh lá cây nhạt.

Có người bị tắt máy xe, hý hoáy nhìn xuống chân vì chưa quen với cách sang số bằng chân. Sang lộn số có thể làm xe tắt máy.

Khi thấy có một số người dắt xe Honda đi bên đường, có người nói hãng Motobécane của Mobilette thuê người dắt xe Honda Dame đi khắp các đường phố để người dân thấy xe Nhật dở, bị chết máy hoài, sợ không dám mua. Không biết là có đúng hay không. Một số người lúc đó nói là hàng Nhật không bền, chỉ vài năm là hỏng và tiên đoán rằng chừng năm mười nữa thì các xe gắn máy Pháp, Đức vẫn còn chạy, còn xe Nhật thì lúc đó vứt đi.

Những người đó có lẽ căn cứ vào phẩm chất hàng hóa của Nhật trước thập niên 1960. Nhưng qua thập niên 1960, các hãng xe gắn máy Nhật đã trải qua những năm cạnh tranh khốc liệt trong nước.

Vào đầu thập niên 1960, nhiều hãng xe gắn máy ào ạt ra đời tại Nhật, cuối cùng theo luật thư hùng đào thải chỉ có những hãng có khả năng cải tiến mới sống còn. Lúc xe Nhật sang Việt Nam cũng là lúc các hãng xe gắn máy Nhật bắt đầu tung ra thế giới với nhiều cải tiến làm cho phẩm chất xe Nhật vượt hẳn các xe Tây phương.

Xe Honda Dame được làm để cho phái nữ đi nên dùng ambrayage tự động, khi sang số chân không cần phải bóp embrayage tay mà chỉ cần giảm ga.

         Các hiệu xe Suzuki Dame, Yamaha Dame cũng giống thế.

Nói tóm lại, các nhà chế tạo Nhật khiến cho xe Honda sử dụng dễ dàng, tiện nghi hơn khiến cho người dùng thấy rất thoải mái.

(VVD)

TQĐ chuyển


 Mời Xem :

NHỚ XE NGỰA XƯA - Lê Trung Ngân

 

Tại sao gọi là XE ĐÒ? 

 

Sáng tạo thời bao cấp: Xe đò chạy bằng…than!... 

Thứ Hai, 27 tháng 5, 2024

Góc Đường Thi : ĐỀ BÌNH DƯƠNG QUẬN PHẦN KIỀU BIÊN LIỄU THỌ: Sầm Tham, (Đỗ Chiêu Đức Diển Giãi )

Góc Đường Thi :   

  ĐỀ BÌNH DƯƠNG QUẬN PHẦN KIỀU BIÊN LIỄU THỌ 
                             Sầm Tham
                      
   
            Bản viết tay của Đỗ Chiêu Đức năm 1972 
       SẦM THAM 岑 參(715~770)thi nhân đời Đường. Ông người đất Nam Dương, thuộc tỉnh Hà Nam hiện nay; đậu tiến sĩ trong những năm Đường Thiên Bảo (742-756); làm quan đến chức Thứ sử Gia Châu, nên còn được gọi là Sầm Gia Châu 岑 嘉 州. Ông mất ở đất Thành Đô (Tứ Xuyên). Năm Thiên Bảo thứ 5, 6 (746-747) Ông từng về thăm lại đất Tấn quận Bình Dương tỉnh Sơn Tây, nơi mà trước đây ông đã từng cư trú 8,9 năm, nên cảm xúc mà làm bài thơ Ngũ ngôn tuyệt cú nầy.

        題 平 陽 郡 汾 橋 邊 柳 樹  
Đề Bình Dương Quận Phần Kiều Biên Liễu Thọ
               此 地 曾 居 住,      Thử địa tằng cư trú,
               今 來 宛 似 歸.      Kim lai uyển tự quy.
               可 憐 汾 上 柳,      Khả lân Phần thượng liễu,
               相 見 也 依 依!      Tương kiến dã y y!
                          岑 參                   Sầm Tham

                   

* Chú thích:
    - Một dị bản của tựa nầy là 題 汾 橋 邊 柳 樹  Đề Phần Kiều Biên Liễu Thọ: Đề Hàng liễu bên cầu sông Phần.
    - 曾 Tằng : là Đã từng.
    - 宛 似 Uyển Tự : Giống như là; Ngỡ như là...
    - 歸 Quy : là Về lại nhà, về lại quê hương.
    - 可 憐 Khả Lân : là Đáng thương, đáng yêu, Tội nghiệp...
    - 依 依 Y Y : là Quyến luyến, nắm níu, dựa dẵm vào nhau...

* Nghĩa bài thơ :

   Đề Hàng liễu bên cầu sông Phần thuộc quận Bình Dương
        Ta đã từng cư trú ở nơi nầy (tám chín năm). Nay có dịp về thăm lại, nên có cảm giác thân thiết như là về lại quê nhà. Khá thương thay cho hàng liễu bên cầu trên bến sông Phần, gặp lại nhau cũng phất phơ quyến luyến như không nở rời xa nhau vậy!

        Rõ khéo nhân cách hóa hàng liễu bên cầu ven bến sông Phần, Sầm Tham đã là người đa tình rồi; Trở lại chỗ ở trọ khi xưa mà xúc động như là trở về quê cũ, nên ông thấy mọi vật ở đây đều như có tình cảm tựa con người, cả hàng liễu theo gió phất phơ vướng víu vào mình, ông cũng ngỡ là dương liễu quyến quyến mình như mình đã quyến luyến nơi ở trọ nầy vậy!
        Vừa chân thật, vừa đa tình nên lời thơ thật nên thơ tràn đầy thi vị dễ làm xúc động lòng người... Trông người lại ngẫm đến ta, mang thân lưu vong nơi xứ lạ quê người, không phải chỉ có tám chín năm như Sầm Tham, mà những hai, ba, bốn chục năm trời nơi đất khách... Nếu có dịp lại phải rời xa, chúng ta có xem nơi tạm dung nầy như là quê hương thứ hai của ta để mà quyến luyến chăng?!...
                      
                   

* Diễn Nôm :
                  Đề Bình Dương Quận Phần Kiều Biên Liễu Thọ
                       Nơi nầy từng cư trú,
                       Về lại tựa về quê.
                       Thương thay bờ liễu rủ,
                       Gặp nhau mãi vân vê !
          Lục bát :
                       Ngày xưa từng trọ nơi đây,
                   Giờ quay lại ngỡ nơi nầy cố nhân.
                     Thương thay bờ liễu sông Phần,
                   Gặp nhau quyến luyến như không nở rời !
                                 Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm
                              
                                    

        Hẹn bài dịch tới :
                          THU TUYỀN của Tiết Đào

                                                 杜 紹 德
                                              Đỗ Chiêu Đức

Mời Xem :
 

 

Fjord ở Lofoten ( Norway ) - Lê Thanh Hoàng Dân


Trong chuyến du hành thăm viếng các Fjord ở Norway vừa qua, vợ chồng đã thăm viếng nhiều Fjord, nhưng Fjord ở Lofoten đẹp đặc biệt nhất.
Fjord là hẻm núi bị ngập nước, miệng Fjord nơi gặp biển cạn hơn bên trong, do đó tạo nhiều lốc xoáy, rất đặc biệt, khác hẳn những Rias, là hẻm núi ngập nước bình thường.
Khi đi ngang qua quần đảo Lofoten, loa trên tàu kêu gọi du khách ra boong tàu để thưởng thức cảnh Fjord ở đây. Tất cả chúng tôi chạy ra boong tàu thi đua chụp hình, Fjord đẹp tuyệt vời, không đâu bằng.
Ở đây những ngọn núi cao thẳng đứng với biển tạo một cảnh tượng không thể nào quên được, đẹp tuyệt vời, như tài liệu du lịch nói.
Nhìn những ngọn núi này trên nền trời miền Bắc Scandinavia mặt trời không bao giờ lặn, thật là một cảnh tượng tôi chưa bao giờ mơ tôi được thưởng thức. Cảnh tượng này đã tạo nhiều cảm hứng cho nhiều thế hệ nghệ sĩ trước đây.
10,000 năm trước vùng đất này đầy sông băng (Glacier). Sông băng di chuyển tạo nên nhiều hẻm núi hình chử U. Khi sông băng tan thành nước, nước tràn vào những hẻm núi nầy tạo nên những khối nước bên trong núi, thông thương với bên ngoài qua các eo biển.
Đa số Fjord sâu hơn biển bên ngoài. Chẳng hạn Fjord Sognerfjord ở Na Uy sâu 1,300 m (thước) dưới mực nước biển.
Tại đa số các Fjord, ngay miệng Fjord và biển lại cạn hơn bên trong Fjord. Những chỗ cạn nầy tạo nên dòng nước xoáy dữ dội, có khi nguy hiểm.
Những đặc điểm này giúp chúng ta phân biệt Fjord và Rias. Rias chỉ là những vùng ngập nước thông thường mà thôi..."
 
(Trích bản thảo sách "Rong Chơi Bắc Âu và Vùng Bắc Cực" của Lê Thanh Hoàng Dân)
 
Kỷ niệm 49 năm sống ở Mỹ, tôi sẽ trích đăng bản thảo bộ sách "Du lịch thế giới", cho các bạn đọc miển phí. Đón xem. Bộ sách kể lại những chuyến du lịch khám phá thế giới hơn 22 năm hưu trí.
Hình FB "Clarence Mcclain".


 Xem Thêm :

Phần 2: Vườn Quốc Gia Grand Teton, Chương 16: Thả bè trên sông Rắn (Snake River).

Thơ Vui : TÊN 63 TỈNH THÀNH NƯỚC VIỆT NAM

THƠ VUI
Tên 63 tỉnh thành trên đất
nước Việt Nam
*****
Hà giang, Hà Nội, Điện Biên
Cao Bằng, Vĩnh Phúc, Hưng Yên, Thái Bình
Lạng Sơn, Yên Bái, Quảng Ninh .
Thừa thiên Huế, Hồ chí Minh, Hải Phòng
Phú Yên, Bắc Cạn, Vĩnh Long
Bến Tre, Bình Phước, Lâm Đồng, Trà Vinh
An Giang, Đắc Lắc, Bắc Ninh
Lai Châu, Thanh Hóa, Ninh Bình, Hậu Giang
Gia Lai, Đồng Tháp, Tuyên Quang
Kon Tum, Quảng Trị ,Tiền Giang, Hòa Bình
Bắc Giang, Bình Thuận, Tây Ninh
Bình Dương ,Nam Định ,Quảng Bình Cà Mau
Long An, Bà Rịa - Vũng Tàu
 
👉👉Vào nam ra bắc gặp nhau Tràng Tiền
Sơn La, Phú Thọ, Thái Nguyên
Nghệ An Hà Tĩnh nối liền sông Lam
Bạc Liêu, Bình Định, Quảng Nam
Cần Thơ, Quảng Ngãi ,Hà Nam,Khánh Hòa
Trường Sa Phú Quốc không xa
Dập dồn sóng dữ vẫn là Việt Nam
Xi Păng đỉnh núi hiên ngang
Nóc nhà tổ quốc rõ ràng Lao Cai
Đắc Nông Ninh Thuận Đồng Nai
Hải Dương Đà Nẵng trai tài gái xinh
Kiên Giang vùng đất nghĩa tình
Sóc Trăng cảnh đẹp bóng hình Buôn Mây
Dù ai đi khắp trời Tây
Vẫn về đất Việt -nơi đây nghĩa tình
Cảnh vừa đẹp người lại xinh
Ngàn năm vẫn thấy bóng hình mẹ cha
Gọi là một chút nôm na
Tôi điểm danh lại 63 tỉnh thành
Mong rằng các chị các anh
Nếu mà đọc được chân thành góp vui
Ngày : 21/5/2024

Từ Fb Chỗi Cọ 


 

THÊM MỘT BÀI VĂN GÂY XÔN XAO DƯ LUẬN !!!

Đề bài: “Em hãy phát biểu cảm nghĩ về một người thân yêu nhất”
 
Bài làm:
 
Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là ai chưa? Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.
Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ. Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.
Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương gió. Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình.
Gia đình tôi không khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng ngày. Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.
Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngả bóng từ lâu. Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở khách đi đường xa, đường xóc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.
Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-40 độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường. Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.
Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con được không?
Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.
Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối, khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.
Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn, danh ngôn nổi tiếng…
Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.
Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả, đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố. Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi.
Những giỏ phong lan có bao giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang trên mình một cái lá héo nào? Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc.
Không những yêu hoa mà bố còn rất thích nuôi động vật. Nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo. Có lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa. Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả mọi việc khi chưa quá muộn.
Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để ra đi về thế giới bên kia. Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại. Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa.
Bố có biết chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả bố? Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của chúng ta.
Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi đường cho con đi. Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.
 
Nguyễn Thị Hậu
(Lớp 10A2, Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng, TP Vinh, Nghệ An)
 
(Theo Tuổi Trẻ)
 
Xem Lại  
 

NHỚ QUÊN - Thơ Sông Thu Và Thơ Họa

NHỚ...QUÊN... Tuổi già lúc nhớ lại khi quên Quên...nhớ...bao phen tạo lụy phiền Chuyện tự xa xưa lòng vẫn nhớ Điều vừa trước mắt dạ liền qu...