Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014

truyên thật ngắn của Đào Anh Dũng

                                    Một mẫu chuyện đời

Hi tôi còn quê nhà, mi ln thy tôi bun vì nhng đng chm đng cay vi đi, cha tôi luôn an i, dy tôi qua hai câu lc bát mc mc:

Cuc đi như tm gương soi

Ta cười, ta khóc nó noi theo lin.

Qua M, tôi hc được thêm mt câu cách ngôn đ đi phó vi nhng long đong bui đu. Nh hai câu thơ ca cha, tôi chép nó thành hai câu văn vn như sau:

Khi đi cho trái chanh chua

Thêm đường pha ung, ta xua ni bun.(*)



Li dy ca cha và câu phương châm này đã giúp tôi vượt qua nhiu khó khăn nơi x người. Vì thế, tôi thường dùng ý tưởng y đ khuyên lơn, giúp bn bè ca tôi lên tinh thn mi khi h gp nhng chuyn bun lòng... Cho đến hôm kia, mt người bn hi ngược li tôi trên đin thoi, “Nếu không có đường thì ta làm sao đây?”

Tôi cm thy ht hng, thm nghĩ đến nhóm t ng mi “bótay.com” thi nay thiên h thường dùng trên mng và tôi t hi, “Không l bn bi quan đến thế sao? Hay là bn b bnh trm cm?” Tôi lng thinh, không biết nói gì đ an i bn đến khi nghe bn cười tht to và nói trong máy:

Nghĩ xa xôi ri đó, phi không bn hin? Nếu không có đường thì ta pha chanh vi nước lã, không tn mt xu nào mà li được thưởng thc nước ung có mùi v thơm ngon ca chanh. Phi không nào?”

Tôi li cm thy ht hng vì bn đã nói trúng tim đen ca mình. Tôi cười tht giòn, tr li bn, “Trúng phóc! Hay quá, vy mà tui nghĩ không ra ch!” mà trong lòng thì khoan khoái vì bn mình vn còn biết cười vi tm gương soi đi.

đi, lm khi cái “tha” là thy ca “ta”.





đàoanhdũng
đu hè 2014

* When life gives you lemons, make lemonade.

1 nhận xét:

  1. Rất hay,đó là cách để đối phó với trắc trở của cuộc đời...

    Trả lờiXóa