La Quán Trung (sống vào khoảng năm 1330 – 1400) xuất thân từ một gia đình quý tộc. Tuổi thanh niên ông nuôi chí phò vua giúp nước; song lúc đó, triều đình nhà Nguyên đang suy tàn, ông bỏ đi phiêu lãng nên có biệt hiệu là Hồ Hải tản nhân.
La Quán Trung là tác giả của cuốn tiểu thuyết “Tam quốc diễn nghĩa”, và còn có thuyết cho rằng La Quán Trung cũng là một người tham gia soạn và chỉnh biên tác phẩm “Thủy hử”, đó là hai cuốn tiểu thuyết trong “Tứ đại danh tác” – bốn tác phẩm nổi tiếng nhất trong văn học cổ điển Trung Hoa.
Nhiều sử gia không chắc chắn rằng hai người này là một, hay là tên Thi Nại Am được dùng làm bút danh của “Thủy hử” vì tác giả không muốn bị dính líu vào việc chống chính phủ như trong tác phẩm này. Ông là người đóng góp xuất sắc cho trường phái tiểu thuyết lịch sử đời Minh-Thanh.
Thi Nại Am leo lên cây để quan sát hổ
Thi Nại Am (sống vào khoảng năm 1296 – 1370) là một tiểu thuyết gia thời cuối Nguyên đầu Minh. Khi soạn bản thảo Thuỷ Hử, vì cần phải viết về nhiều cảnh đánh hổ nhưng ông chưa bao giờ nhìn thấy một con hổ thực sự, chưa nắm rõ về thói quen và khả năng săn mồi của loài hổ, chỉ dựa vào truyền thuyết và trí tưởng tượng, với sự hiểu biết chung chung, chưa từng thấy cảnh anh hùng đánh hổ thì làm sao thể hiện được sức mạnh siêu phàm của người anh hùng đánh hổ?
Để bổ sung cho chỗ thiếu sót này, có một hôm, ông một mình đơn độc chạy đến vùng núi non trùng điệp thường có hổ qua lại, trèo lên một cái cây to, ngồi trên cành cây rồi lẳng lặng quan sát bốn bề. Đột nhiên, một con hươu chạy “xoạt” ngang qua trước mắt ông, sau đó một tiếng hổ gầm vang như sấm, từ trong rừng nhảy ra một con hổ lớn. Bỗng nhiên trường cảnh đầy máu với một con hổ đói săn mồi và con hươu sợ hãi bỏ chạy hiện ra trước mắt.
Thi Nại Am ngẩn nhìn, mãi đến khi con hổ đi xa rồi ông mới từ trên cây nhảy xuống; ông còn đi đến những nơi khác quan sát hổ hoặc tìm những người thợ săn giàu kinh nghiệm để tìm hiểu cách họ săn hổ hoặc đọ sức với lũ hổ.
Nhờ thế, sau này khi Thi Nại Am tả những cảnh như anh em họ Giải săn hổ, Lý Quỳ giết hổ hay Võ Tòng đánh hổ trên đồi Cảnh Dương thì đều lột tả hết sức chân thực và sinh động.
La Quán Trung vẫn thường nhập mê khi viết sách
La Quán Trung là ông tổ của tiểu thuyết thể loại chương hồi Trung Quốc. Khi ông soạn thảo truyện “Tam quốc diễn nghĩa” thường tập trung tinh thần cao độ, đến mức quên ăn quên ngủ, nhiều lần nhập mê.
Phu nhân nghe xong biết là ông viết sách đến mức nhập thần, không giống người sống nữa. Quả thật bà không biết nên cười hay nên khóc.
Mọi người (những người đến giúp dập lửa) đều bị hành động của La Quán Trung làm kinh ngạc đến sững sờ. Sau khi được phu nhân của La Quán Trung giải thích, tất cả mới hiểu ra: Thì ra là ông ấy đang viết tiểu thuyết Tam quốc diễn nghĩa, giờ đã nhập mê rồi!
(Theo Uyên giám loại hàm của tác giả Trương Anh triều Thanh)
TQĐ chuyển

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét