Thứ Ba, 31 tháng 3, 2026

HỎI ĐƯỜNG (Nguyễn Ngọc Tư) .


Những ngày lang thang trên đất lạ, với tấm bản đồ rách rã, đôi khi tôi phải dừng lại hỏi đường
Ông ơi, lối đi này dẫn tới đâu, cháu muốn tới những thung sâu, những bãi cỏ buổi sáng từng là chợ, họ bán mấy rau và tặng mấy hẹn hò,
ông già im lặng và ngón tay gầy quắt, vẽ cho tôi một con đường
Những ngày hoang mang trên đất lạ, tôi hỏi những em bé gầy gò, lem luốc
em ơi, đi lối nào tôi sẽ đến đỉnh ngọn núi kia, để nhìn dòng sông kẻ một chân mày nơi đáy vực,
Những em bé ngó nhau, lời ngọng nghịu trên môi, vạch cho tôi một con đường.
Những ngày phiêu lưu trên đất lạ, tôi hỏi những cô gái tỉa bắp bên đường,
chị ơi, ngã nào thì tới cánh đồng, bầy dê nhỏ vùi mặt vào cỏ rối, bên lối đi nhiều hoa dại, lúa xỏ mầm qua đất, xanh non.
Những cô gái gạt mồ hôi, ánh mắt cười lung linh trao cho tôi một con đường.
Những ngày rong ruổi trên đất lạ, tôi một lần dừng chân lại hỏi con đường, lối nào sẽ dẫn đến người,
Đường im lặng đi lên đồi mải miết, người ngốc ơi, chỉ cần dừng chân lại, sẽ thấy người...

(Nguyên tác từ blog saurieng năm 2007, và trong tập thơ "Chấm" bài thơ còn được dịch sang tiếng Anh bởi Jason Gibbs) 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MỜI XEM ẢO THUẬT

 (Hoa Huỳnh chuyển )