Nắng hồng dội xuống khắp thôn trang
Chợt thấy buồn khi nắng phủ vàng
Nhớ thuở nghiêng vành che nón lá
Em cười yểu điệu nét dung nhan
Một thời áo trắng tóc ngang vai
Lứa tuổi ngây thơ tuổi lược cài
Hai buổi đi về không vướng bận
Tâm hồn trong trắng mộng riêng ai !
Lửa loạn bừng lên vắng nụ cười
Khi đời vừa chấm cửa đôi mươi
Một mình đếm bước chiều phai nắng
Chợt thấy mùa Xuân mộng rã rời
Cuộc chiến lan tràn trong xót đau
Làm thân viễn xứ cũng hanh hao
Kéo lê từng bước nơi trời lạ
Chạnh nỗi tương tư nhớ dạt dào
Nhớ một người nơi chốn xa xăm
Từng đêm trăn trở khóc âm thầm
Người gọi tên em tình nhân hỡi?
Bao giờ em mới trở về thăm
Kiếp nầy đã lỡ nợ duyên sâu
Gối chiếc em ôm trọn nỗi sầu
Tình ta lạc hướng đời đôi ngả
Tháng bảy mây buồn rớt giọt ngâu
Ngọc Ánh nguoideplongyen
NẾU MAI NÀY !…
VÀ ĐOẠN TÁI BÚT….
Nếu mai chết xin anh nằm yên đó
Chít vành khăn nhỏ lệ khóc cho nhau
Đấp lên mồ một nắm cỏ xanh màu
Để ủ ấm những sầu đau cuộc thế
Mai anh chết em trở thành hoang phế
Như ngàn năm chỉ để khóc một lần
Bụi Hồng hoang còn in đậm dấu chân
Nên tất cả sẽ trở thành miên viễn
Nếu anh chết em cũng về với biển
Sóng trùng dương gào lên tiếng dạt dào
Vỗ muốn đời vào bãi cạn ghềnh cao
Anh muốn chết? Làm sao anh chết được?
"…………VÀ ĐOẠN TÁI BÚT.
Thời khắc điểm dòng tương tư chảy ngược
Đổ vào tim tắt ngọn đuốc tình sầu
Ngọn nến tàn tiêm lụn đã từ lâu
Chờ gió nhẹ hắt hiu rồi vụt tắt
Trong tiếng nhạc côn trùng pha nước mắt
Anh rời xa thầm lặng như sao băng
Bỏ lại em cô lẻ kiếp nhọc nhằn
Giữa cảnh đời ô trọc với trăng thơ
Chuyến xe đời đơn điệu vỡ câu thề
Người chợt đến rồi đi không báo trước
Thời gian trôi nhạt nhòa ai biết được
Lời thơ buồn sướt mướt mãi trong em!..



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét