Bài này chỉ là một bài suy ngẫm ngắn, chẳng có gì đáng nói cả vì từ
lâu nó đã được coi là hiển nhiên. Mức độ trung thực của một dân tộc có
thể được trông thấy ở siêu thị.
Nếu bạn đã đi siêu thị ở Singapore, Úc, Nhật, Mỹ, Âu, Anh, Malaysia,
Thái hay thậm chí cả Campuchia thì bạn sẽ để ý rằng mỗi siêu thị chỉ có
vài người bảo vệ. Chủ yếu đứng ở của ra vào và quầy tính tiền, nhưng chỉ
lẻ tẻ vài người. Khi bạn đi vào siêu thị, bạn đem ba lô vào luôn, chẳng
có ai nghi ngờ bạn cả. Có vài siêu thị có máy tự tính tiền.
Ở đây tôi không so sánh, nhưng nếu bạn đi siêu thị ở Việt Nam thì sẽ
biết rằng mỗi siêu thị có cả chục nhân viên bảo vệ. Đứng ở cửa ra vào , ở
quầy bán hàng, rồi thỉnh thoảng đi lòng vòng kiểm tra. Khi bạn vào siêu
thị phải gửi ba lô hay những hàng hóa đã mua sắm để nhân viên giữ.
Đọc tới dây thì bạn sẽ nói “rồi sao, vấn đề là gì?” Vấn đề ở đây là
chúng ta, người Việt Nam chúng ta, đang phải trả một chi phí cho sự
thiếu trung thực. Vì sao siêu thị lại có hơn chục nhân viên bảo vệ? Đơn
giản vì nạn ăn cắp vặt của chúng ta. Vì sao chúng ta không được đem ba
lô vào siêu thị? Vì người ta không tin tưởng vào lòng trung thực của
chúng ta.
Nghĩa là gì? Nghĩa là thay vì món hàng kia chỉ có giá 100,000
VND thì chúng ta phải trả 120,000 VND. 20,000 VND kia là tiền bảo vệ,
một chi phí cho sự thiếu trung thực. Chúng ta đang tự đánh thuế lên
chúng ta. Chưa kể siêu thị phải tăng giá cho hàng hóa để bù lỗ cho những
món bị ăn cắp vặt.
Không có gì to lớn, chỉ là một nhận xét của một người vô danh thôi
Ku Búa @ Café Kubua
Chủ Nhật, 31 tháng 7, 2016
Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016
Hạnh Phúc Chúa Ban - Đào Anh Dũng
Nguyệt
San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp
Thằng
cháu vừa mang giày vừa nói với ông:
"Nội, please don't go home. Wait for
me. I wanna play hide-and-seek with you." (Nội ơi, xin Nội đừng về nhà,
chờ con. Con muốn chơi trốn kiếm với Nội.)
Ông mỉm cười trả lời cháu:
"Ừ, nội chờ, con đi chơi cho vui! Yes,
I will wait for you. Have fun!"
Ông luôn trò chuyện với mấy đứa cháu của mình
bằng hai thứ tiếng cho chúng nó nghe quen tai, rồi từ từ ông sẽ dạy chúng tiếng
Việt. Tội nghiệp, chúng nó nói theo ngôn ngữ của mẹ nhưng lúc nào cũng cố gắng
gọi ông bà bằng "Nội" nghe thật ấm lòng.
Thằng Yên (Ian) cháu của ông bà mới có ba tuổi
mấy, nó đâu có để ý đến chuyện ba má nó nhờ ông bà đến trông chừng thằng em một
tuổi rưỡi của nó để đi xem con chị nó trình diễn màn vũ ở trường học. Ừa, mà thằng
em quậy thiệt, nên ba má nó để ở nhà, không dám bồng theo. Nó đúng là một con lật
đật, đứng lên, ngồi xuống, leo chỗ này, trèo nơi nọ không biết mệt. Ông trông
chừng cháu được chừng một tiếng đồng hồ, bà đến kiểm soát cái tã cháu đang mặc,
nguýt ông một cái thiệt dài rồi vừa bồng nó đi vào phòng ngủ, vừa nói:
"Giữ cháu cũng không nên thân. Cái tã nặng
chình chịch như vầy mà không hay, không biết!"
Nghe bà "rầy" như vậy, ông chỉ biết
cười trừ. Thiệt là oan vì ông đâu có dịp giữ cháu hàng ngày như các ông bà bạn.
Thỉnh thoảng vợ chồng thằng con mới nhờ ông bà đến chơi với cháu mà thôi. Vì thế,
việc thay tã cho cháu bà giành làm luôn. Riêng ông thì hơn 30 năm nay có bao giờ
đụng tới cái tã con nít đâu nà!
Ông bước đến cánh cửa kéo, nhìn ra sân sau
nhà. Đã hơn sáu giờ chiều nhưng ánh nắng vẫn còn chứa chan. Xuân vừa đến, ngày đã
bắt đầu dài... Ông bỗng cảm thấy thời gian trôi sao quá nhanh. Mới đó mà mình đã là ông nội! À... hồi mình còn
nhỏ như thằng cháu, mình có chơi trốn kiếm với ông của mình không vậy cà? Ông
thầm nghĩ và hình ảnh của những buổi trưa ấm áp năm xưa vụt hiện lên trong tâm
khảm...
2
Đó là những buổi trưa mẹ bắt anh em ông ra tắm, nói cho mát,
xức chút dầu thơm rồi dẫn đi thăm ngoại. Nhà ngoại không xa, đi bộ một lát là tới.
Ông nhớ từ đằng xa đã thấy ngoại ngồi ở hàng ba trước nhà, nở một nụ cười hiền
lành, ngoắt anh em ông lại gần, ôm vào lòng, vò đầu, hỏi hai đứa có giỏi không,
rồi cho năm cắc mua đá nhận. Lần nào cũng vậy.
Nói thiệt, mỗi lần mẹ đưa đi thăm ngoại, anh
em ông nôn nức vì cục đá nhận, xịt si-rô, lạnh ê răng nhưng ngon ơi là ngon, chứ
chưa biết thương, biết nhớ ngoại. Rồi một ngày, anh em ông được mặc áo mới màu trắng,
cha mẹ nói áo để tang ngoại mất và mất là chết. Thấy người lớn khóc, anh em ông
cũng khóc theo chứ không biết chết là gì, chỉ biết từ đó không còn đi thăm ngoại
nữa, chỉ thấy hình ngoại trên bàn thờ, không còn được ngoại cho năm cắc ăn đá nhận.
Lớn lên, ông nghe cha mẹ kể lại ngoại buồn vì
chiến tranh làm tiêu tan sự nghiệp, rồi ngoại mang bệnh trầm cảm. Biết ngoại thương
hai đứa cháu trai nên mẹ thường hay đưa anh em ông đi thăm, hy vọng ngoại vui,
lên tinh thần, hết bệnh. Vậy mà cũng không xong. Nhớ đến đó, ông tự hỏi, sao
ngoại không bày trò chơi nào với cháu, để vừa khuây khoả, vừa gần gũi cháu hơn,
để anh em của ông có nhiều kỷ niệm với ngoại. Ông hỏi để tự trả lời, thế hệ cha
ông của ông ở quê nhà là vậy, thương con cháu nhưng ít khi hoà đồng, luôn giữ khoảng
cách với chúng. Và, câu trả lời này làm cho ông ngẩn người, trầm ngâm tiếc nuối...
3
"Nội, I am home!" (Nội ơi,
con về rồi!)
Tiếng gọi của thằng cháu làm ông giật mình,
choàng tỉnh. Ông chưa kịp trả lời đã nghe cha nó méc:
"Nó xem có một lát là chán, đòi về. Vừa
xong màn múa của Ái Liên, con phải chở nó về đây!"
Nhưng thằng cháu đâu có màng, nó chạy ngay đến
nắm tay ông, kéo ông xuống tầng hầm để chơi trốn kiếm với nó. Vừa đi theo thằng
cháu, ông vừa ngẫm nghĩ, thiệt đúng là con nít, lần nào nó cũng đòi trò chơi này,
cũng trùm mền trốn trong kẹt cửa, sau cái ghế phô-tơi, hay ở góc phòng, ông cũng
phải giả bộ đi tìm kiếm khắp nơi, nó cũng im thin thít, rồi khi ông tìm được, nó
cũng sung sướng cười nắc nẻ.
Ông đếm năm mười xong, thấy thằng cháu trùm
mền nằm trên giường, nhưng ông vẫn làm bộ đi kiếm chỗ này, tìm nơi nọ như mọi khi, vừa đi vừa hỏi, "Yên ơi, cháu ở đâu? Ông tìm
không ra. Ian, where are you? I can't find... you." nhưng nó vẫn im
phăng phắc. Đến gần chiếc giường, ông chợt nghĩ đến một câu hỏi khác, lên tiếng,
"Yên ơi, con có thương nội không? Ian, do you love grandpa?" Khi
ấy, trong lòng ông không hề nghĩ thằng cháu sẽ trả lời, vậy mà nó đáp:
"Yes!" (Dạ có!)
Câu trả lời của thằng cháu chỉ có một chữ,
phát ra sau lớp mền nghe thật nhỏ và ấm nhưng lúc ấy nó xuyên qua lồng ngực, thấu
tận đáy tim của ông. Ông giật tung tấm mền, chưa kịp nói hết câu, "A... ông
tìm ra cháu rồi! I found you!", thằng cháu đã nhảy phóc lên, ôm ông
thật chặt.
Đâu đó giọng nói quen thuộc của bà vang lên,
"Ông cháu đâu rồi? Chơi trốn kiếm sao mà im re vậy?" nhưng ông chỉ nghe
tiếng lòng mình thổn thức, ngập tràn hạnh phúc. Mắt nhìn cây Thánh Giá treo trên
tường, ông lầm thầm nói câu tạ ơn Chúa. Vậy mà thằng cháu nghe được, nó trố mắt
hỏi, "Nội, what do you say?" (Nội ơi, nội nói gì vậy?) Ông sung sướng trả lời, "I thank God
for having you in my life!" (Ông cám ơn Chúa đã ban cho ông một đứa cháu
ngoan trong đời!) quên rằng mình thường
hay trả lời cháu bằng tiếng Việt, rồi tiếp theo bằng tiếng Anh. Thằng cháu hôn ông
nghe một cái "chụt" trên má rồi nhìn ông, mỉm cười nói, "I
thank God, too!" (Con cũng cám ơn Chúa nữa!)
đào
anh dũng
Xuân
2016
Thư Giản CN - Trùm Sò tổng hợp (vn express)
1./ Nhiều người không đếm được có bao nhiêu lỗ trên chiếc áo này, còn bạn?
Bạn đếm được bao nhêu lỗ trên chiếc áo này?
2./ Tại sao câu đố này lại nhận được hơn 150.000 lượt chia sẻ?
Câu đố hóc búa này đã thu hút hơn 150.000 lượt chia sẻ trên mạng xã hội thế giới chỉ trong một tuần. Liệu bạn có thể giải đáp về mối quan hệ rắc rối này không?
Nếu con gái của Teresa là mẹ của con gái tôi thì tôi là gì của Teresa?
3./
4./ Kết quả của phép tính này bằng bao nhiêu mà khiến nhiều người điên đầu?
Kết quả của dãy hình cuối bằng bao nhiêu?
5./
Có bao nhiêu hình tam giác?
6./
Hình nào là sản phẩm của công đoạn trên?
ĐÁP ÁN :
Đáp án 1 : Không thể biết chính xác số lỗ trên áo được vì không thấy mặt sau chiếc áo.
2 :
3 : 50 (số giữa nhân số cuôpí trừ đi số đầu )
4 : 34
5./ Đáp án B :13
6: Hình B
Na Uy tính xây đường hầm giao thông lơ lửng dưới nước
Đường hầm chìm dưới nước đầu tiên trên thế giới ở Na Uy sẽ chạy xuyên qua vịnh lớn nhất nước này, giúp giảm đáng kể thời gian lưu thông của phương tiện.
Thiết kế bên trong đường hầm dưới nước chạy xuyên qua vịnh Sognefjord ở Na Uy. Ảnh: Norwegian Public Roads Administration.
|
Với hơn 1.100 vịnh nước sâu phân bố chằng chịt khắp cả nước, tài xế Na
Uy lái xe từ nơi này tới nơi khác phải qua nhiều điểm trung chuyển, cầu
cống và vô số lần đi phà, theo Seeker.
Nhằm khắc phục vấn đề lưu thông khó khăn, Na Uy đang tiến hành dự án
tham vọng hướng đến xây dựng một đường hầm giao thông chìm hoàn toàn
dưới mặt nước ở vịnh Sognefjord. Đây là vịnh lớn nhất Na Uy, rộng 915 m và sâu hơn 1.219 m.
|
|
Đường hầm giao thông lơ lửng dưới nước sẽ khắc phục nhiều vấn đề do địa hình hiểm trở gây ra. Ảnh: Norwegian Public Roads Administration.
|
Theo các nhà hoạch định dự án, đường hầm hình ống sẽ được nối với những
chiếc phao khổng lồ nổi trên mặt nước và được giữ cân bằng nhờ các giàn
nối. Hai đường hầm hình ống đặt cạnh nhau cho phép giao thông không bị
gián đoạn ở cả hai chiều, và nằm lơ lửng ở độ sâu 20-30 m dưới nước.
Đây là đường hầm đầu tiên trên thế giới được thiết kế lơ lửng dưới
nước. Đường hầm sẽ giúp giải quyết một số vấn đề khó khăn cho các nhà
quy hoạch do nhiều tính chất địa lý xung quanh vịnh Sognefjord khiến
việc xây cầu treo hoặc cầu nổi kiểu truyền thống trở nên bất khả thi.
Những cây cầu cũng rất dễ hư hỏng do thời tiết khắc nghiệt ở Na Uy.
|
|
Đường hầm gắn với nhiều phao nổi trên mặt nước. Ảnh: Norwegian Public Roads Administration.
|
Đường hầm dưới nước cũng giữ cho mặt nước trong lành, phục vụ hoạt động
của tàu thuyền thương mại và tàu chiến của Hải quân Na Uy. Độ sâu của
vịnh gây trở ngại cho đường hầm đào dưới đáy biển kiểu truyền thống,
nhưng đường hầm treo lơ lửng dưới nước là giải pháp rất phù hợp.
Na Uy đã quyết định đầu tư 25 tỷ USD cho dự án. Nếu kế hoạch diễn ra
trôi chảy, đường hầm Sognefjord sẽ hoàn thành vào năm 2035.
Tùy theo thành công của công trình ban đầu, nhiều đường hầm dưới nước
sau đó sẽ được cân nhắc ở các khu vực khác. Các nhà hoạch định cho biết
theo mô hình mô phỏng trên máy tính, đường hẩm lơ lửng dưới nước có thể
giảm thời gian lái xe từ miền bắc đến miền nam Na Uy từ 22 tiếng xuống
còn 11 tiếng.
Phương Hoa
Quân Đội Mỷ Sắp Ứng Dụng Công Nghệ Sóng Não Điều Khiển Robot
Điều khiển robot bằng suy nghĩ vốn chỉ xuất hiện trong các bộ phim khoa học viễn tưởng nay đã trở thành sự thật và có thể sẽ sớm được ứng dụng trong quân đội Mỹ.
Mũ đội đầu với 128 điện cực đọc sóng não sẽ truyền mệnh lệnh tới máy tính. Ảnh: Huffington Post
|
Theo Huffington Post, suốt hai năm qua, các nhà nghiên cứu về
định hướng và điều khiển robot tại đại học bang Arizona đã làm việc với
quân đội Mỹ về lĩnh vực ứng dụng điều khiển robot bằng suy nghĩ trên các
thiết bị bay không người lái như trong bộ phim khoa học viễn tưởng
Oblivion.
Công nghệ này hiện đã phát triển vượt bậc, cho phép một người có thể
kiểm soát được nhiều thiết bị bay không người lái. Mục tiêu của các nhà
khoa học là đưa ra giải pháp cho một người có thể dùng suy nghĩ để điều
khiển một phi đội máy bay không người lái và thực hiện những mệnh lệnh
phức tạp.
Trên thế giới hiện có nhiều nhóm nghiên cứu về điều khiển thiết bị bay
bằng sóng não. Năm ngoái, các nhà nghiên cứu từ Bồ Đào Nha đã thực hiện
quá trình cất cánh, bay, và các động tác phức tạp trên không thông qua
suy nghĩ của người điều khiển.
Thiết bị điều khiển phi đội máy bay không người lái của nhóm nghiên cứu
thuộc đại học Arizona có dạng mũ đội đầu với 128 điện cực đọc sóng não
và truyền tới máy tính. Máy tính sẽ phân tích và đưa tín hiệu điều khiển
tới các máy bay.
Thiết bị bay không người lái được điều khiển cùng lúc tại Đại học Arizona. Ảnh: Đại học bang Arizona.
|
Một trong những lĩnh vực mới mà chúng tôi đang khám phá là làm thế nào
để bạn có thể thu hẹp khoảng cách giữa con người và robot, đặc biệt với
nhiều robot", giáo sư Panagiotis Artemiadis, trưởng nhóm nghiên cứu,
cho biết.
"Chúng tôi tin rằng công nghệ này có thể được sử dụng trong quân đội trong vòng 5-10 năm tới", Artemiadis khẳng định.
Tuy nhiên, ngoài mục đích quân sự, công nghệ này còn có nhiều ứng dụng.
Các robot thường được dùng trong các nhiệm vụ gây nguy hiểm cho con
người, các nhiệm vụ tìm kiếm cứu hộ, hay tiếp cận các khu vực thảm họa,
thăm dò môi trường.
Con người và thiết bị bay không người lái trong phim khoa học viễn tưởng Oblivion. Ảnh: Colorado-cat.ru
|
Thanh Tùng
Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016
Về Cẩm Giang - Han Ho
Xuôi theo con nước hững hờ trôi
Ta về lặng lẽ gọi sông ơi
Dòng sông ôm bóng cha ngày ấy
Có chút tro tàn bõ cuộc chơi
Trần thế nay ta thèm gát lại
Bay vào khoãng lặng tím nầy thôi
NHỚ GIỌT CÀ PHÊ - Thơ Hồ Nguyễn
NHỚ GIỌT CÀ PHÊ
Ngồi buồn bỗng nhớ giọt cà
phê,
Quán bạn năm
nao cải tạo về.
Giọt đắng nếm thời gian cũng đắng,
Tách sờn ngắm nghĩ
phận buồn ghê.
Đôi ba đứa bạn ngồi tâm sự,
Vài kẻ thân thương uống cận kề.
Thoát đã bốn mươi
năm đổi vận,
Nay buồn bỗng nhớ giọt cà
phê.
Hồ Nguyển
Bài Họa Mai Xuân Thanh.
Hồ Nguyển
Bài Họa Mai Xuân Thanh.
UỐNG CÀ PHÊ ĐEN
Ghé quán Tao Phùng đen đá phê,
Anh em gặp gở, ở xa về...
Bao năm đất khách chân trời tím,
Bảy chục tuổi rồi lận đận ghê.
Tâm sự hàn huyên từng giọt đắng,
Tri tân ôn cố một đôi kề...
Đổi đời mấy chốc phờ râu bạc,
Lớp trẻ đôi khi cũng uống phê ...
Mai Xuân Thanh
Ngày 29 tháng 07 năm 2016
HỒ NGUYỄN (24-7-16)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
MŨI NÉ -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa
MŨI NÉ , Con đường khó thở lúc chiều lên Tấp nập dòng xe khuấy động miền Mũi Né ngày xưa an ổn giấc Không gian thuở ấy ái êm đêm Biển trờ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
☘ Ở lứa tuổi trung học, học trò con trai ít khi ăn hàng. Tôi nhớ hình như trước cổng sau của trường Phan Thanh Giản không có nhiều hàng q...





