Thứ Bảy, 28 tháng 6, 2014

Mời họa thơ - Hồ Nguyễn,Khôi Nguyên

Bài Xướng
Có ai về bến chợ Long Hoa,
Giúp nhắn dùm tôi gởi chút quà.
Cách trở muôn trùng đường vạn dặm,
Tấm lòng quê mãi đậm ngời xa.

Ngày xưa tình bạn vốn thâm giao,
Đèn sách bao năm thắm dạt dào.
Ơn nghĩa thầy cô ghi khắc dạ,
Xóm giềng thân hữu nhớ làm sao!

Ao Hồ nước mát buổi hè sang,
Bơi lội tung tăng bóng cội bàng.
Mít Một đua xe quanh xóm Đạo,
Thương Binh chợ nhỏ, bắp rao vang.

Trường xưa Công Lập thuở còn xanh,
Chúng bạn quanh năm gắng học hành.
Chọc phá, đẩy xô vui trửng giỡn,
Đâu còn bóng dáng bạn đùa quanh!

Thánh Tòa ẩn hiện dưới hàng cây,
Tòa áo bay bay trắng chốn này.
Tiếng mõ ngân vang trong tĩnh mịch,
Lời kinh thánh thoát vút trời mây.

Mỗi sớm bình minh nhạt nắng hồng,
Bầu trời xanh thẳm mắt nhìn trông.
Núi Điện lung linh xanh bóng hiện,
Lâng lâng thanh thoảng ấm se lòng.

Bây chừ em có nhớ anh không,
Chắc có chồng con, cháu ẵm bồng.
Tuổi hạc giờ đây ra sao nhỉ?
Xin vui gởi tiếng nhắn vời trông.

Một mình thơ thẩn giữa đồi cao,
Đông đến lang thang nhớ dạt dào.
Mỹ Quốc xa xôi mang kỷ niệm,
Tây Ninh quê cũ nhớ làm sao!

Hồ Nguyễn

Bài Họa
Tết này xin hẹn lại Long Hoa,
Tình cảm gởi thôi, sẽ gởi quà.
Hai chục năm rồi mình cách trở,
Nhưng lòng luôn thấy vẫn không xa!

Chung lớp, chung thầy, mối kết giao,
Đồng môn tha thiết, mến dồi dào.
Công thầy dạy dỗ hằng mong nhớ,
Tất cả ân tình nặng chứ sao?

Thường ngày nghỉ học bạn cùng sang,
Bày các trò vui tại gốc bàng.
Kế tiếp Ao Hồ đi tắm mát,
Chia phe tạt nước, hét ầm vang.

Trường tôi mới lập chửa cây xanh,
Thay tiếng chim kêu, tiếng học hành.
Nhớ dịp thăm trường, tôi bỡ ngỡ,
Bạn thầy đều lạ, ngắm loanh quanh!

Tòa Thánh Tây Ninh giữa dãy cây,
Danh lam thắng cảnh chính nơi này.
Sau giờ tan lễ người như kiến,
Cho thấy niềm tin cao ngất mây.

Núi Bà đội nón, ráng mây hồng,
Duyên dáng nhìn xa, khách thích trông.
Đã đến nơi đây, nên khấn nguyện,
Linh thiêng Bà chứng, hãy an lòng!

Long Hoa hỏi nhỏ có phiền không?
Về việc chồng con, cháu ẵm bồng,
Gia đạo thế nào tôi muốn biết,
Thuyền tôi đỗ bến vẫn còn trông.

Tinh thần bay bổng tận trời cao,
Cảm xúc dâng lên quá dạt dào,
Khi biết cả hai cùng cảnh ngộ.
Rồi đây ai biết sẽ ra sao?
               Khôi Nguyên


Tây Ninh nổi tiếng Chợ Long Hoa
Nhớ bạn hiền nên cũng có quà.
Được biết hôm nay em mới nhận,
Vui lòng nhắn lại kẻ phương xa...

Thân thương bạn cũ vốn tương giao,
Học giỏi quen nhau nhớ dạt dào.
Tốt nghiệp chia tay người mỗi ngã,
Thầy cô bạn hữu biết ra sao.... !

Về quê nhảy nhót tháng Hè sang,
Thoải mái vui chơi dưới gốc bàng.
Núp bóng, hương quê , đầy gió mát,
Thương Binh, Mít Một, tiếng còn vang.

Tây Ninh , tiểu học thuở ngày xanh,
Lớp Nhất trường công nhỏ học hành.
Gắng sức đua chen cùng chúng bạn,
Sinh viên Đại Học cũng vòng quanh.

Vươn cao Tòa Thánh, lá xanh cây,
Áo trắng đồng môn, tín hữu này.
Tịch mịch không gian nghe tiếng kệ,
Câu kinh tụng niệm vẵng lên mây... !

Nắng ấm hừng đông phớt ánh hồng,
Trưa nồng gió đứng lại chờ trông.
Núi Điện Bà như hình nón úp,
Xa nhìn cảnh đẹp vấn vương lòng.

Lâu ngày cách biệt nhớ nhau không,
Sáu bó hay hơn, cháu chắc bồng.      ( 60 tuổi hay hơn )
Tuổi hạc hồi xuân qua tráng kiện,
Thương em bóng xế cũng hoài trông.

Xa xôi vạn dặm vượt đồi cao,
Trở lại thăm quê nhớ dạt dào.
Mỹ quốc an cư hay lạc nghiệp,
Tây Ninh thịnh vượng ước làm sao ...  ... !

Mai Xuân Thanh
25 June 2014  @ 6 : 30 PM



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét