Thói quen ăn kèm thêm một thực phẩm khác để hạn chế và loại bỏ chất độc của món ăn trước là giải pháp tối ưu giúp bạn bớt lo sợ...Có nhiều món ăn không tốt hoặc độc hại cho sức khỏe do thực phẩm hoặc cách chế biến thiếu lạnh mạnh.Các bác sĩ sức khỏe và dinh dưỡng cho rằng, thói quen ăn uống “lấy thực để thanh trừ thực” là cách mà chúng ta nên làm ngay để bảo vệ sức khỏe và chăm sóc cơ thể một cách tối ưu nhất.1. Ăn chuối sau khi ăn đồ nướngNhững món ăn nướng thường là nguyên nhân gây ung thư vì chúng sản xuất ra nhiều chất gây ung thư benzopyrene trong quá trình nướng.Các nghiên cứu mới nhất cho thấy rằng, chuối có thể ức chế tác dụng gây ung thư của benzopyrene đến một mức độ nhất định, giúp bảo vệ đường tiêu hóa một cách hiệu quả.Ăn chuối sau khi ăn đồ nướng2. Uống nước ép cần tây sau khi ăn nhiều chất béoSau khi tham gia một bữa tiệc nhiều món hoặc một bữa ăn nào đó bạn “quá đũa” với nhiều món béo. Hãy uống ngay một cốc nước ép cần tây.Chỉ một cốc cần tây với lượng đường thấp, lại chứa lượng cellulose cao sẽ giúp “đẩy” chất béo ra ngoài một cách hiệu quả.3. Ăn sữa chua sau khi ăn lẩuKhi bạn vừa ăn một bữa lẩu, cơ thể sẽ nóng lên bởi nhiệt độ cao của nồi lẩu với khá nhiều nước lẩu nóng sẽ khiến bạn “bốc hỏa”.Các thành phần dễ gây mặn như muối trong nước lẩu và đĩa gia vị bạn chấm liên tục trong bữa ăn sẽ kích thích tiêu hóa rất lớn.Vì thế, nếu ăn một hộp sữa chua sau khi ăn lẩu sẽ có tác dụng tốt trong việc bảo vệ niêm mạc đường tiêu hóa.Ngoài ra, sữa chua chứa vi khuẩn axit lactic, có thể ức chế sự tăng trưởng của vi khuẩn gây hại cho cơ thể, đặc biệt là đường tiêu hóa.4. Ăn trái cây sau khi ăn mì ăn liền (mì tôm)Mì tôm là món ăn không được khuyến khích trong bất kỳ trường hợp nào, bởi nó chứa nhiều chất phụ gia.Ăn một số trái cây như táo, dâu tây, cam, kiwi … sẽ có tác dụng bù đắp cho sự thiếu hụt vitamin và khoáng chất sau khi ăn mì ăn liền.Ngoài ra, trái cây cũng có tác dụng thúc đẩy quá trình tiêu hóa, làm cho mì mềm hơn mới có thể di chuyển được trong đường tiêu hóa, giúp đường ruột hấp thụ dinh dưỡng thuận lợi hơn.5. Uống nước gừng tươi – đường nâu sau khi ăn cuaCua là món thuộc tính lạnh, những người tì vị hư hàn sau khi ăn cua có thể sẽ dẫn đến hiện tượng bị đau bụng, tiêu chảy và ói mửa.Trong trường hợp này, uống một cốc nước ấm với gừng tươi và đường nâu sẽ làm cho dạ dày ấm áp, tăng cường tiêu hóa và giảm bớt sự khó chịu trong dạ dày.Tuy nhiên, đồ uống này lại không thích hợp với bệnh nhân tiểu đường.6. Ăn một quả hồng sau bữa ăn giúp nhuận phổi, chữa hoQuả hồng có tác dụng nhuận phổi rất tốt, có hiệu quả trong việc dưỡng âm thanh khô, là một loại quả lý tưởng cho người bị ho hen và mắc các bệnh về đường hô hấp.Tuy nhiên hồng không phải là trái cây có thể ăn trong lúc bụng đói, bởi chất axit tannic có trong quả hồng dễ dàng gây hình thành khối u trong dạ dày.7. Uống trà lúa mạch hoặc nước vỏ cam sau bữa ănSau khi ăn nếu hay gặp hiện tượng đầy bụng, khó tiêu, uống ngay một cốc trà lúa mạch hoặc nước vỏ cam sẽ giúp cho bạn cảm thấy “nhẹ” bụng hơn.Chất allantoin trong lúa mạch và chất tinh dầu trong vỏ cam sẽ làm tăng tiết dịch dạ dày, thúc đẩy khả năng vận động của hệ tiêu hóa, giúp quá trình tiêu hóa và hấp thụ thức ăn rất tốt.
Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2016
Những thói quen rất tốt sau ăn!
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016
Đọc Trên Báo Tây Ninh :Ngày tàn của các “hot girl” cùng kế hoạch đổi đời nhẫn tâm
Thời gian qua, có nhiều vụ án mua bán người được TAND tỉnh Tây Ninh
đưa ra xét xử, các bị cáo phải nhận hình phạt thích đáng của pháp luật.
Thế nhưng, đằng sau mỗi vụ án vẫn còn điều đáng băn khoăn là không ít bị
hại đã tự biến mình thành “món hàng” cho các đối tượng mua bán. Nguyên
nhân chính là bị hại “ảo vọng” về sự đổi đời nhanh chóng qua lời dụ dỗ
của bọn buôn người.
Những nạn nhân của vụ án mua bán người do hai bị cáo Đào Thị Trúc Phương (SN 1990), Nguyễn Thanh Thảo (SN 1984, cùng ngụ tại ấp Tân Nam, xã Tân Bình, huyện Tân Biên) thực hiện, đều xuất phát từ “ảo vọng” đổi đời, làm việc nhẹ nhưng lương cao.
Năm 2012, “hót girt” Phương sang Malaysia làm tiếp viên karaoke, nhà hàng, quen 2 đối tượng tên Ty Ty và tên Khỉ (người Malaysia). Tại đây, Phương theo dõi, ghi chép sổ sách, tính tiền cho các tiếp viên khi đi bán dâm và quy đổi “phiếu bán dâm” ra tiền. Hằng tháng, Phương được Ty Ty trả tiền công là 8.000.000 đồng Việt Nam. Còn tên Khỉ hằng ngày có nhiệm vụ đưa rước tiếp viên đến các khách sạn bán dâm và đón về phòng trọ nơi Phương ở.
Sau đó, Ty Ty bàn với Phương về Việt Nam tuyển chọn các cô gái trẻ đẹp giao lại cho Ty để đưa vào các khách sạn hoạt động mại dâm. Ty Ty chịu mọi chi phí đưa phụ nữ Việt Nam sang Malaysia. Số phụ nữ này khi sang Malaysia phải làm việc trả lại cho Ty Ty 2.500 Ringgit (tiền Malaysia- tương đương 16.000.000 đồng Việt Nam), Phương đồng ý.
Sau khi thoả thuận, Phương về Việt Nam bàn với mẹ ruột là Nguyễn Thị Giàu và chị dâu là Nguyễn Thanh Thảo tìm phụ nữ Việt Nam giao lại cho Phương, mỗi trường hợp Phương trả công 2.000.000 đồng. Sau đó, Giàu tuyển chọn được 4 phụ nữ Việt Nam gồm: Đ.T.D (sinh ngày 2.2.1998), H.T.H (SN 1995), H.T.M (SN 1989) và 1 người tên N (không rõ địa chỉ). Còn Thảo thì tuyển được T.T.K.D (sinh ngày 25.9.1996). Các cô gái được Giàu và Thảo dụ dỗ bằng viễn cảnh hấp dẫn “làm tiếp viên karaoke ở các nhà hàng, khách sạn với lương hằng tháng khoảng 80 triệu đồng”, mọi chi phí sang Malaysia Phương sẽ lo hết, sang bên đó các cô gái “làm việc” có thu nhập sẽ trả lại sau.
Đến Malaysia, các nạn nhân hằng ngày bị Khỉ và người của Ty Ty đưa vào khách sạn bán dâm. Số tiền có được từ việc bán dâm đều do Ty Ty và Phương giữ lại. Việc đi lại của các nạn nhân đều có người của Ty Ty và Phương kiểm soát.
Tại toà, các nạn nhân trình bày, khi nghe Giàu và Thảo nói là sang Malaysia làm việc lương rất cao thì họ lập tức nhận lời, không hề băn khoăn. Mục đích của họ là cố gắng làm, có nhiều tiền để giúp gia đình. Đồng thời họ cũng tưởng là sang Malaysia làm nghề đàng hoàng, sống sung sướng. Tuy nhiên, khi đến Malaysia, họ mới biết là bị đưa vào hoạt động mại dâm.
Còn vụ án “mua bán người” vừa được TAND tỉnh đưa ra xét xử, đối tượng Nguyễn Kim Ngân (SN 1990, ngụ xã Trường Hoà, huyện Hoà Thành) và bị cáo Kim Eng Hoe (SN 1977, Quốc tịch Malaysia), các nạn nhân cũng bị “loá mắt” trước lời “chào mời” của các đối tượng, với kịch bản tương tự.
Theo cáo trạng, khoảng tháng 11.2013, “hot girl” Ngân sang Malaysia làm ăn, quen với Hoe (A Kim) cùng tên A Gỗ và Quyên (chưa rõ lai lịch). Tháng 6.2014, A Gỗ mở quán bar nên bàn với Ngân và A Kim về Việt Nam tìm phụ nữ đưa sang làm tiếp viên và bán dâm cho khách. Mỗi phụ nữ Ngân giao được trả công từ 300 đến 400 ringrit (khoảng từ 1,4 đến 1,8 triệu đồng Việt Nam), mọi chi phí A Gỗ lo hết.
Ngân về Việt Nam gặp chị Hương và chị Thuý nói mình mở nhà hàng và xưởng gỗ ở Malaysia nên cần người làm, ai có nhu cầu chỉ giùm. Hương và Thuý đồng ý, sau đó giới thiệu 6 phụ nữ gặp Ngân. Ngân cho biết sang Malaysia làm việc ở nhà hàng, lương cao, chi phí đi có người lo, làm có lương trả lại sau. Nghe lời “giới thiệu” hấp dẫn, các bị hại đã không ngần ngại sang Malaysia theo sự sắp đặt của Ngân trong các tháng 7, 8 năm 2014.
Khi đến Malaysia, các nạn nhân được A Kim và người của A Gỗ đến đón, đưa về chung cư, có người canh giữ, đồng thời họ thu hết giấy tờ tuỳ thân và ép các nạn nhân viết giấy nhận nợ, sau đó buộc họ phải đi bán dâm. Đến ngày 18.8.2014, lợi dụng sự sơ hở của các đối tượng canh giữ, 5 chị bỏ trốn đến Đại sứ quán Việt Nam ở Malaysia trình báo, nhờ giải cứu và được đưa về Việt Nam tố cáo hành vi của Ngân cùng đồng phạm.
Có mặt tại phiên toà, một bị hại cho biết, do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên khi nghe nói có việc làm ở Malaysia mức lương hơn 20 triệu đồng/tháng, cho mượn chi phí đi… thì đồng ý. Khi sang Malaysia mới phát hiện chuyện “công việc nhẹ, hưởng lương cao” chỉ là lời hứa hão.
Mong rằng sau này sẽ không còn ai có “ảo vọng” đổi đời qua lời chào mời của bọn mua bán người, để tự biến mình trở thành nạn nhân nữa.

Nguyễn Kim Ngân và Kim Eng Hoe tại phiên toà sơ thẩm mới đây.
Những nạn nhân của vụ án mua bán người do hai bị cáo Đào Thị Trúc Phương (SN 1990), Nguyễn Thanh Thảo (SN 1984, cùng ngụ tại ấp Tân Nam, xã Tân Bình, huyện Tân Biên) thực hiện, đều xuất phát từ “ảo vọng” đổi đời, làm việc nhẹ nhưng lương cao.
Năm 2012, “hót girt” Phương sang Malaysia làm tiếp viên karaoke, nhà hàng, quen 2 đối tượng tên Ty Ty và tên Khỉ (người Malaysia). Tại đây, Phương theo dõi, ghi chép sổ sách, tính tiền cho các tiếp viên khi đi bán dâm và quy đổi “phiếu bán dâm” ra tiền. Hằng tháng, Phương được Ty Ty trả tiền công là 8.000.000 đồng Việt Nam. Còn tên Khỉ hằng ngày có nhiệm vụ đưa rước tiếp viên đến các khách sạn bán dâm và đón về phòng trọ nơi Phương ở.
Sau đó, Ty Ty bàn với Phương về Việt Nam tuyển chọn các cô gái trẻ đẹp giao lại cho Ty để đưa vào các khách sạn hoạt động mại dâm. Ty Ty chịu mọi chi phí đưa phụ nữ Việt Nam sang Malaysia. Số phụ nữ này khi sang Malaysia phải làm việc trả lại cho Ty Ty 2.500 Ringgit (tiền Malaysia- tương đương 16.000.000 đồng Việt Nam), Phương đồng ý.
Sau khi thoả thuận, Phương về Việt Nam bàn với mẹ ruột là Nguyễn Thị Giàu và chị dâu là Nguyễn Thanh Thảo tìm phụ nữ Việt Nam giao lại cho Phương, mỗi trường hợp Phương trả công 2.000.000 đồng. Sau đó, Giàu tuyển chọn được 4 phụ nữ Việt Nam gồm: Đ.T.D (sinh ngày 2.2.1998), H.T.H (SN 1995), H.T.M (SN 1989) và 1 người tên N (không rõ địa chỉ). Còn Thảo thì tuyển được T.T.K.D (sinh ngày 25.9.1996). Các cô gái được Giàu và Thảo dụ dỗ bằng viễn cảnh hấp dẫn “làm tiếp viên karaoke ở các nhà hàng, khách sạn với lương hằng tháng khoảng 80 triệu đồng”, mọi chi phí sang Malaysia Phương sẽ lo hết, sang bên đó các cô gái “làm việc” có thu nhập sẽ trả lại sau.
Đến Malaysia, các nạn nhân hằng ngày bị Khỉ và người của Ty Ty đưa vào khách sạn bán dâm. Số tiền có được từ việc bán dâm đều do Ty Ty và Phương giữ lại. Việc đi lại của các nạn nhân đều có người của Ty Ty và Phương kiểm soát.
Tại toà, các nạn nhân trình bày, khi nghe Giàu và Thảo nói là sang Malaysia làm việc lương rất cao thì họ lập tức nhận lời, không hề băn khoăn. Mục đích của họ là cố gắng làm, có nhiều tiền để giúp gia đình. Đồng thời họ cũng tưởng là sang Malaysia làm nghề đàng hoàng, sống sung sướng. Tuy nhiên, khi đến Malaysia, họ mới biết là bị đưa vào hoạt động mại dâm.
Còn vụ án “mua bán người” vừa được TAND tỉnh đưa ra xét xử, đối tượng Nguyễn Kim Ngân (SN 1990, ngụ xã Trường Hoà, huyện Hoà Thành) và bị cáo Kim Eng Hoe (SN 1977, Quốc tịch Malaysia), các nạn nhân cũng bị “loá mắt” trước lời “chào mời” của các đối tượng, với kịch bản tương tự.
Theo cáo trạng, khoảng tháng 11.2013, “hot girl” Ngân sang Malaysia làm ăn, quen với Hoe (A Kim) cùng tên A Gỗ và Quyên (chưa rõ lai lịch). Tháng 6.2014, A Gỗ mở quán bar nên bàn với Ngân và A Kim về Việt Nam tìm phụ nữ đưa sang làm tiếp viên và bán dâm cho khách. Mỗi phụ nữ Ngân giao được trả công từ 300 đến 400 ringrit (khoảng từ 1,4 đến 1,8 triệu đồng Việt Nam), mọi chi phí A Gỗ lo hết.
Ngân về Việt Nam gặp chị Hương và chị Thuý nói mình mở nhà hàng và xưởng gỗ ở Malaysia nên cần người làm, ai có nhu cầu chỉ giùm. Hương và Thuý đồng ý, sau đó giới thiệu 6 phụ nữ gặp Ngân. Ngân cho biết sang Malaysia làm việc ở nhà hàng, lương cao, chi phí đi có người lo, làm có lương trả lại sau. Nghe lời “giới thiệu” hấp dẫn, các bị hại đã không ngần ngại sang Malaysia theo sự sắp đặt của Ngân trong các tháng 7, 8 năm 2014.
Khi đến Malaysia, các nạn nhân được A Kim và người của A Gỗ đến đón, đưa về chung cư, có người canh giữ, đồng thời họ thu hết giấy tờ tuỳ thân và ép các nạn nhân viết giấy nhận nợ, sau đó buộc họ phải đi bán dâm. Đến ngày 18.8.2014, lợi dụng sự sơ hở của các đối tượng canh giữ, 5 chị bỏ trốn đến Đại sứ quán Việt Nam ở Malaysia trình báo, nhờ giải cứu và được đưa về Việt Nam tố cáo hành vi của Ngân cùng đồng phạm.
Có mặt tại phiên toà, một bị hại cho biết, do hoàn cảnh gia đình khó khăn nên khi nghe nói có việc làm ở Malaysia mức lương hơn 20 triệu đồng/tháng, cho mượn chi phí đi… thì đồng ý. Khi sang Malaysia mới phát hiện chuyện “công việc nhẹ, hưởng lương cao” chỉ là lời hứa hão.
Mong rằng sau này sẽ không còn ai có “ảo vọng” đổi đời qua lời chào mời của bọn mua bán người, để tự biến mình trở thành nạn nhân nữa.
Theo THIÊN TÂM/Báo Tây Ninh
Những phong tục kỳ lạ trên thế giới về kết hôn
(PLO) - Hôn
nhân và đám cưới là những cụm từ luôn mang đến cho người ta liên tưởng
về niềm vui và hạnh phúc ngọt ngào. Có muôn vàn cách để thể hiện cảm xúc
trong ngày đại sự khiến chúng ta phải ngạc nhiên nhưng ngược lại, cũng
có những tục lễ vô cùng “ly kỳ” làm ta phát hoảng…
Một cặp vợ chồng mới cưới người Tidon
Những tục lễ thú vị
Thông thường các cặp vợ chồng phải trải qua quá trình tìm hiểu tính cách, sở thích và lý tưởng sống trước khi tiến đến hôn nhân. Tuy nhiên, tại một số tộc người Roma (Italia) cổ xưa lại thịnh hành hình thức “đốt cháy giai đoạn”. Chàng trai “nhắm” được một cô gái vừa mắt và trực tiếp lên kế hoạch cùng bạn thân và gia đình để… bắt cóc làm vợ. Cô gái khi được đưa về bắt buộc phải chấp thuận và an phận làm vợ của người đàn ông xa lạ.
Thổ dân Equateur - Brazil sống theo chế độ mẫu hệ nên quyền lựa chọn hôn nhân thuộc về những cô gái. Tập tục cưới hỏi rất lạ đời, gia đình nhà gái phải đem lễ vật đến nhà trai gồm sừng tê giác, một khúc ngà voi hay một chiếc răng heo rừng. Chàng trai được quyền “thách cưới” như hàng chục con gà trống thiến, trâu, vàng, bạc...
Vùng Pay Basque ở Tây Ban Nha cũng có tục cưới hỏi kỳ lạ không kém. Thổ dân ở đây chỉ tổ chức lễ cưới khi một con cá voi (mà họ cho là vật linh thiêng) qua đời. Đôi vợ chồng son chỉ được gần gũi nhau khi “ma chay” xong xuôi cho chú cá voi xấu số.
Tại quần đảo Acores thuộc Bồ Đào Nha, tục lễ cưới có màu sắc bí ẩn. Những đêm trăng sáng, đôi tình nhân ngồi trên bãi biển nhìn ra khơi xa tự giới thiệu tên, tuổi và cầu nguyện. Nếu tín hiệu là một cơn sóng thần ập đến có nghĩa là họ đã được sự chấp nhận từ biển cả.
Dân đảo Brand có một tập tục rất lạ lùng. Trước khi hôn lễ cử hành, một người phụ nữ có vai trò cạo sạch lông của cô dâu, kể cả vùng kín. Nếu đêm tân hôn, chú rể thấy còn lông… nách thôi, anh ta sẽ tỏ ra vô cùng bực bội như thể bị xúc phạm nặng nề.
Ở Hy Lạp, một đám cưới sẽ được bắt đầu với việc cô dâu phải ôm chặt chú rể và dùng răng cắn đứt vòng cổ được làm bằng bánh để “giải cứu” chú rể. Sau đó, chú rể sẽ đưa cô dâu về nhà mình. Trước đó, cánh cửa nhà chú rể đã được dội mật ong và các chất kết dính khác. Khi vào nhà, cô dâu sẽ phải ném một quả lựu vào cánh cửa này. Nếu hạt lựu dính vào cửa, mới được coi là điềm báo rằng đôi vợ chồng trẻ này sẽ có con trai.
Theo
phong tục Italia xưa, khách mời sẽ cố gắng xé rách quần áo của cô dâu
để nhận được thật nhiều may mắn. Ngày nay thay vì xé quần áo, tục này
được điều chỉnh lịch sự hơn là xé rách mạng che mặt của cô dâu. Trong
ngày cưới, cô dâu và chú rể sẽ cùng nhau đập vỡ một lọ hoa hoặc chai
rượu và đếm số mảnh vụn, mỗi mảnh tượng trưng cho một lời chúc hạnh
phúc.
Tại Mali, màu đen tượng trưng cho sự hoàn mỹ. Vì thế, trong đám cưới, các cô dâu thường bôi màu đen lên chân tay và răng để mình đẹp hơn. Trong lễ đón dâu của người Mali, vào buổi tối khi tổ chức hôn lễ, chú rể sẽ lên kế hoạch cùng bạn đột nhập cướp cô dâu đi, mặc cô dâu có la hét và khóc cũng không được thả. Theo đó, một người bạn của chú rể sẽ vác cô dâu chạy về hướng nhà chú rể.
Những phong tục cưới khiến cô dâu kinh hãi
Người Scotland có quan niệm hết sức ngược đời là trong ngày cưới, cô dâu càng bẩn càng tốt. Vì vậy, khi đón cô dâu về nhà chồng, những người thân trong gia đình chú rể sẽ ném thức ăn thừa, bột mỳ hoặc cái gì đó đang bốc mùi lên người cô dâu. Còn trước đó, bạn bè và người thân của cô dân đã ném đủ các loại sửa hỏng, trứng thối… lên cô dâu. Sau đó, cô dâu tương lai bị bôi bẩn sẽ phải đi diễu qua nhiều khu phố để mọi người nhìn thấy.
Ở Mauritania (Tây Phi), người dân yêu thích ngắm nhìn mẫu phụ nữ phổng phao, phốp pháp. Họ cho rằng đây là tuýp người hấp dẫn, gợi cảm và khỏe mạnh, phù hợp mọi tiêu chí phục vụ cho cuộc sống gia đình. Tất cả các cô dâu trẻ mới về nhà chồng trong trạng thái mảnh mai đều bị ép vỗ béo tăng cân… vô giới hạn.
Trong
bộ lạc Samburu – châu Phi, người con gái khi đến tuổi lấy chồng, cô ta
có quyền mời những chàng trai về nhà ngủ cùng, rồi lựa chọn ra người đàn
ông ưng ý nhất. Tục lệ giúp cho các cô nếm mùi khoái lạc trước khi lập
gia đình nhưng sau họ sẽ trải qua tập tục cắt bì – một hủ tục làm liệt
khả năng tình dục của người con gái.
Ở miền Bắc Kamchatka (vùng Viễn Đông của Nga), các dân tộc thiểu số có quan niệm, nếu khách tới nhà mà “quan hệ” với vợ mình thì đó là niềm vinh dự lớn. Vị chủ nhà sẽ càng hạnh phúc hơn nếu 9 tháng sau vợ mình có bầu với vị khách nọ.
Người Tibet quan niệm, người phụ nữ được ngưỡng mộ khi cô gái đó được nhiều đàn ông để mắt và bất cứ cô gái nào cũng phải có kinh nghiệm trong “chuyện ấy” trước khi làm đám cưới. Điều này đòi hỏi cô gái phải quan hệ với 20 người đàn ông để lấy “kinh nghiệm”. Trong điều kiện ít người như vùng Tibet, việc trao thân cho 20 người đàn ông không phải là dễ dàng.
“Làm khó” cả chú rể và cô dâu
Đối với mỗi cặp uyên ương trẻ, đám cưới là ngày trọng đại vui vẻ được mong đợi nhất. Tuy nhiên với người dân tại Borneo, đây lại là dịp “tra tấn” không mong muốn. Trong ngày đại sự, tân lang tân nương bị kiểm soát và quy định không được phép đại, tiểu tiện. Họ bị “giam lỏng” trong 1 phòng nghỉ và bị theo dõi gắt gao. Người dân bản địa giải thích: “Đó là cách thử thách đồng cam cộng khổ đầu tiên cho cặp vợ chồng mới cưới”.
Tương tự, những cặp vợ chồng sắp cưới người Tidon ở Sabah (Malaysia) sẽ không được phép tắm hoặc đi vệ sinh trong suốt 72 giờ trước đám cưới. Họ sẽ bị bỏ đói và chỉ được uống một chút nước. Những người thân trong gia đình sẽ đứng canh cô dâu – chú rể. Người dân Tidon tin rằng, nếu hai vợ chồng này vẫn khỏe mạnh bình thường sẽ chứng tỏ họ có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Những người Hamer thuộc cộng đồng Omotic sống ở phía Đông thung lũng Oma, Tây Nam Ethiopia lại có phong tục không kém phần “đau đớn”. Với những chàng trai, nếu muốn lấy vợ, họ phải nhảy qua lưng những con bò 4 lần để chứng minh sức mạnh của mình. Thậm chí người ta còn bôi phân lên lưng bò để tăng thêm độ trơn và độ khó cho thử thách. Còn với các cô gái, để cổ vũ cho các chàng trai, họ phải chịu cho một người đàn ông khác đánh bằng roi da cho đến khi toàn thân bật máu để thể hiện tâm ý với chàng trai mình yêu mến và đó cũng là món nợ của người đàn ông với vợ sau này.
Thông thường các cặp vợ chồng phải trải qua quá trình tìm hiểu tính cách, sở thích và lý tưởng sống trước khi tiến đến hôn nhân. Tuy nhiên, tại một số tộc người Roma (Italia) cổ xưa lại thịnh hành hình thức “đốt cháy giai đoạn”. Chàng trai “nhắm” được một cô gái vừa mắt và trực tiếp lên kế hoạch cùng bạn thân và gia đình để… bắt cóc làm vợ. Cô gái khi được đưa về bắt buộc phải chấp thuận và an phận làm vợ của người đàn ông xa lạ.
Thổ dân Equateur - Brazil sống theo chế độ mẫu hệ nên quyền lựa chọn hôn nhân thuộc về những cô gái. Tập tục cưới hỏi rất lạ đời, gia đình nhà gái phải đem lễ vật đến nhà trai gồm sừng tê giác, một khúc ngà voi hay một chiếc răng heo rừng. Chàng trai được quyền “thách cưới” như hàng chục con gà trống thiến, trâu, vàng, bạc...
Vùng Pay Basque ở Tây Ban Nha cũng có tục cưới hỏi kỳ lạ không kém. Thổ dân ở đây chỉ tổ chức lễ cưới khi một con cá voi (mà họ cho là vật linh thiêng) qua đời. Đôi vợ chồng son chỉ được gần gũi nhau khi “ma chay” xong xuôi cho chú cá voi xấu số.
Tại quần đảo Acores thuộc Bồ Đào Nha, tục lễ cưới có màu sắc bí ẩn. Những đêm trăng sáng, đôi tình nhân ngồi trên bãi biển nhìn ra khơi xa tự giới thiệu tên, tuổi và cầu nguyện. Nếu tín hiệu là một cơn sóng thần ập đến có nghĩa là họ đã được sự chấp nhận từ biển cả.
Dân đảo Brand có một tập tục rất lạ lùng. Trước khi hôn lễ cử hành, một người phụ nữ có vai trò cạo sạch lông của cô dâu, kể cả vùng kín. Nếu đêm tân hôn, chú rể thấy còn lông… nách thôi, anh ta sẽ tỏ ra vô cùng bực bội như thể bị xúc phạm nặng nề.
Ở Hy Lạp, một đám cưới sẽ được bắt đầu với việc cô dâu phải ôm chặt chú rể và dùng răng cắn đứt vòng cổ được làm bằng bánh để “giải cứu” chú rể. Sau đó, chú rể sẽ đưa cô dâu về nhà mình. Trước đó, cánh cửa nhà chú rể đã được dội mật ong và các chất kết dính khác. Khi vào nhà, cô dâu sẽ phải ném một quả lựu vào cánh cửa này. Nếu hạt lựu dính vào cửa, mới được coi là điềm báo rằng đôi vợ chồng trẻ này sẽ có con trai.
| Trang phục cưới của cô dâu Tibet |
Tại Mali, màu đen tượng trưng cho sự hoàn mỹ. Vì thế, trong đám cưới, các cô dâu thường bôi màu đen lên chân tay và răng để mình đẹp hơn. Trong lễ đón dâu của người Mali, vào buổi tối khi tổ chức hôn lễ, chú rể sẽ lên kế hoạch cùng bạn đột nhập cướp cô dâu đi, mặc cô dâu có la hét và khóc cũng không được thả. Theo đó, một người bạn của chú rể sẽ vác cô dâu chạy về hướng nhà chú rể.
Những phong tục cưới khiến cô dâu kinh hãi
Người Scotland có quan niệm hết sức ngược đời là trong ngày cưới, cô dâu càng bẩn càng tốt. Vì vậy, khi đón cô dâu về nhà chồng, những người thân trong gia đình chú rể sẽ ném thức ăn thừa, bột mỳ hoặc cái gì đó đang bốc mùi lên người cô dâu. Còn trước đó, bạn bè và người thân của cô dân đã ném đủ các loại sửa hỏng, trứng thối… lên cô dâu. Sau đó, cô dâu tương lai bị bôi bẩn sẽ phải đi diễu qua nhiều khu phố để mọi người nhìn thấy.
Ở Mauritania (Tây Phi), người dân yêu thích ngắm nhìn mẫu phụ nữ phổng phao, phốp pháp. Họ cho rằng đây là tuýp người hấp dẫn, gợi cảm và khỏe mạnh, phù hợp mọi tiêu chí phục vụ cho cuộc sống gia đình. Tất cả các cô dâu trẻ mới về nhà chồng trong trạng thái mảnh mai đều bị ép vỗ béo tăng cân… vô giới hạn.
| Bôi nhọ cô dâu ở Scotland |
Ở miền Bắc Kamchatka (vùng Viễn Đông của Nga), các dân tộc thiểu số có quan niệm, nếu khách tới nhà mà “quan hệ” với vợ mình thì đó là niềm vinh dự lớn. Vị chủ nhà sẽ càng hạnh phúc hơn nếu 9 tháng sau vợ mình có bầu với vị khách nọ.
Người Tibet quan niệm, người phụ nữ được ngưỡng mộ khi cô gái đó được nhiều đàn ông để mắt và bất cứ cô gái nào cũng phải có kinh nghiệm trong “chuyện ấy” trước khi làm đám cưới. Điều này đòi hỏi cô gái phải quan hệ với 20 người đàn ông để lấy “kinh nghiệm”. Trong điều kiện ít người như vùng Tibet, việc trao thân cho 20 người đàn ông không phải là dễ dàng.
“Làm khó” cả chú rể và cô dâu
Đối với mỗi cặp uyên ương trẻ, đám cưới là ngày trọng đại vui vẻ được mong đợi nhất. Tuy nhiên với người dân tại Borneo, đây lại là dịp “tra tấn” không mong muốn. Trong ngày đại sự, tân lang tân nương bị kiểm soát và quy định không được phép đại, tiểu tiện. Họ bị “giam lỏng” trong 1 phòng nghỉ và bị theo dõi gắt gao. Người dân bản địa giải thích: “Đó là cách thử thách đồng cam cộng khổ đầu tiên cho cặp vợ chồng mới cưới”.
Tương tự, những cặp vợ chồng sắp cưới người Tidon ở Sabah (Malaysia) sẽ không được phép tắm hoặc đi vệ sinh trong suốt 72 giờ trước đám cưới. Họ sẽ bị bỏ đói và chỉ được uống một chút nước. Những người thân trong gia đình sẽ đứng canh cô dâu – chú rể. Người dân Tidon tin rằng, nếu hai vợ chồng này vẫn khỏe mạnh bình thường sẽ chứng tỏ họ có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Những người Hamer thuộc cộng đồng Omotic sống ở phía Đông thung lũng Oma, Tây Nam Ethiopia lại có phong tục không kém phần “đau đớn”. Với những chàng trai, nếu muốn lấy vợ, họ phải nhảy qua lưng những con bò 4 lần để chứng minh sức mạnh của mình. Thậm chí người ta còn bôi phân lên lưng bò để tăng thêm độ trơn và độ khó cho thử thách. Còn với các cô gái, để cổ vũ cho các chàng trai, họ phải chịu cho một người đàn ông khác đánh bằng roi da cho đến khi toàn thân bật máu để thể hiện tâm ý với chàng trai mình yêu mến và đó cũng là món nợ của người đàn ông với vợ sau này.
Uyên San
4 ngôi làng cổ ở Trung Quốc vẫn còn tồn tại đến tận ngày nay
Tác giả: Juliet Song, Epoch Times | Dịch giả: Qua Thất Chuân
Trấn Tây Đường, ảnh chụp ngày 14/04/2007 (Cancan Chu/Getty Images)
Trải qua lịch sử lâu đời hứng chịu ngoại xâm, nghèo đói, những cuộc nội chiến, gần đây , cùng với sự phát triển chóng mặt của “các dự án đầu tư ma” trong lĩnh vực bất động sản, rất nhiều điều trong lối sống của nhiều cộng đồng người Hoa đã bị thất truyền, khởi đầu là sự biến mất về mặt di sản không gian và kiến trúc.
Tuy nhiên, vẫn luôn có những trường hợp ngoại lệ. Có lẽ do may mắn hoặc do cách thiết kế mà một số làng cổ vẫn tồn tại, mặc cho những thiên tai khắc nghiệt và quá trình hiện đại hóa, họ vẫn giữ được những ngôi nhà và không gian sống cổ kính. Dưới đây là 4 ví dụ điển hình:
Tây Đường – thị trấn sông nước 2.500 năm tuổi
Đây là nơi nam diễn viên Hollywood Tom Cruise nhảy lên mái nhà và phóng qua các bức tường trong bộ phim “Mission Impossible 3” (tạm dịch: Nhiệm vụ Bất khả thi – phần 3). Ngoài ra, các thí sinh Hoa Hậu cũng từng viếng thăm ngôi làng cổ này. Nhưng từ rất xa xưa, nguyên ban đầu thị trấn Tây Đường ở miền đông Trung Quốc lại là căn cứ địa cho một vị tướng dũng cảm.Cách đây 2.500 năm, Trung Quốc lâm vào cuộc nội chiến kéo dài 300 năm, gọi là thời Chiến Quốc. Một trong những cuộc xung đột đầu tiên và mang tính biểu tượng nhất trong thời kỳ này là cuộc chiến giữa nước Việt và nước Ngô. Trấn cổ Tây Đường được thành lập sau khi tướng Ngũ Tử Tư đào một con kênh để quân đội của ông có thể tiếp tế lương thực cho tiền tuyến.
Về sau, nó đã trở thành đường thủy nối liền giữa Thượng Hải, Chiết Giang và Giang Tô, được sử dụng cho mục đích hòa bình hơn. Trải qua nhiều thời đại, họ đã đào thêm rất nhiều con kênh, tạo thành 122 con lạch nhỏ với những ngôi nhà được được xây dựng trực tiếp trên mặt nước. Hầu hết việc giao thông và buôn bán đều diễn ra trên những con thuyền.
Một
ngư dân bắt cá cùng bầy chim cốc của ông trên một con kênh vào ngày
31/1/2006 tại Trấn Tây Đường, thuộc Gia Thiện, tỉnh Chiết Giang, đông
nam Trung Quốc. (China Photos/Getty Images)
Mê cung Bát Quái
Khi nhìn từ trên những ngọn đồi gần đó, làng Bát Quái tại Lan Khê, tỉnh Chiết Giang, trông giống như một tác phẩm nghệ thuật. Thị trấn với khoảng 4.000 cư dân này được xây dựng dựa trên hình dạng Bát quái của Đạo giáo, không nhằm mục đích thu hút khách du lịch.
Trung tâm làng là một khu vực hình tròn phỏng theo hình tượng Thái Cực của Đạo giáo, với phần âm (phía tối) là một cái ao, và phần dương (phía sáng) là nền đất cứng.
Lấy hồ Thái Cực làm trung tâm, họ mở rộng thêm những con đường xuyên tâm chia ngôi làng thành 8 phần tương ứng với Bát quái. Bát quái là một công cụ được sử dụng trong việc tiên định và bói toán có từ thời cổ đại, tương truyền là do thần Phục Hy truyền lại.
Cách thiết kế của Gia Cát Đại Sư dựa trên triết lý về sự hài hòa cũng như đảm bảo an ninh cho ngôi làng. Để cho cửa chính các ngôi nhà không đối diện với nhau, nhằm giúp cho các gia đình có thể duy trì một khoảng cách lành mạnh để tránh xung đột, Gia Cát Đại Sư đã bài trí các khu nhà thành từng đoạn có độ dài khác nhau. Đồng thời, cách bố trí của ngôi làng giống như một mê cung khiến cho người lạ dễ nhầm lẫn và ngăn không cho tội phạm từ bên ngoài [đột nhập vào]. Cấu trúc này cũng là một hình thức hỗ trợ phòng thủ tập thể.
Tọa lạc tại tỉnh Vân Nam ở biên giới phía nam của Trung Quốc, giáp ranh với Miến Điện và Ấn Độ, trấn cổ Lệ Giang là quê hương của đồng bào dân tộc thiểu số Nạp Tây, và rất nổi tiếng vì nó không có bờ tường.
Trấn cổ Lệ Giang có lịch sử từ thời nhà Nguyên, được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới, nằm ở độ cao 2.400 mét so với mực nước biển (khoảng 8.000 feet). 1/3 cư dân của làng vẫn sinh sống bằng nghề thủ công truyền thống và sản xuất thương mại các vật liệu đồng, bạc, hoặc dệt vải và ủ rượu.
Kiến trúc ở Lệ Giang là sự pha trộn độc đáo giữa các phong cách Trung Quốc, Tây Tạng cùng với dân tộc Nạp Tây. Điểm nhấn nổi bật của trấn cổ này là tháp Ngũ Phượng cao 20 mét, được xây dựng năm 1601 vào thời nhà Minh.
Ngôi làng này được xây dựng vào thời nhà Đường cách đây khoảng 1.300 năm. Độc Khắc Tông nằm trên tuyến đường cổ kết nối giữa Vân Nam và Miến Điện, thông thương trà và muối. Ban đầu, nó được xây dựng với vai trò là chiến lũy quân sự cho quân đội Tây Tạng, và tên gọi của làng có nghĩa là “lâu đài được xây dựng trên nền đá”.
Một sản phẩm cổ xưa độc đáo của làng là một con dao bén đến mức có thể dễ dàng gọt đứt những cây đinh mà không hề sứt mẻ, theo một phóng sự do Đài Truyền hình Trung ương Trung Quốc trình chiếu.
Cây Đèn "Măng Xông" - P.Hoa
Nhìn cái đèn biết đây là món đồ cũ lớn hơn tuổi nó..,mình bổng nhớ cái thời cách nay khoãng gần 60 mươi năm ,lúc mới vào lớp đệ thất trường trường TH.Tây Ninh, vào thâp niên 50 ) thế kỷ trước
Nhà mình ở cửa số 7, ngoại ô Tòa thánh Tây ninh Xóm nhỏ với mấy chục nóc nhà,tranh,lá,ngói và 1 cái chợ chồm hổm chỉ họp buổi sáng .Mọi người ở đây tối tối xài đèn dầu leo lét,có nhà dùng cây đèn Hoa kỳ,nólớn,sáng hơn,nhưng lại gần rất nóng và dỉ nhiên tốn dầu nhiều hơn.
Sau đó chú Ba Hửu bán tạp hóa trong dãy phố đối diện chợ chồm hổm mua từ Saigon về một cây đèn măng xông. Cửa tiệm của chú sáng lên,buổi tối cũng bán thêm được hàng nhờ cây đèn nầy nhưng mà đèn sáng làm tụi con nít tò mò đưng nhìn trước tiệm ,thỉnh thõang con chú Ba phải chạy chạy ra đuổi tụi nó đi chỗ khác
Gia đình mình cũng mướn nhà ở dãy phố đó,cách tiệm chú Ba mấy căn
Mẹ mình làm chủ 1 tiệm may nhỏ,có 2 cái máy may đạp bằng chân hiệu Singer.
Gần Tết,khách hàng đặt may quần áo rất đông mà ngày thường không có vì bà con xung quanh xóm đó rất nghèo,mọi thứ mua sắm đồ mới đều dồn vào dip Tết
Mẹ mình,có khi phải thức rất khuya để may,làm khuy nút nhưng không kịp giao hàng.Mẹ ao ước có cây đèn
May thay có 1 người quen đi Saigon và mua dùm một cây "măng xông".
Cây đèn nầy đốt bằng dầu hôi. (dầu hỏa) có 2 phần :Bầu và ngọn đèn - có kiến bao chung quanh
Đổ dầu vào cái bầu phía dưới cho gần đầy rồi bơm bằng ống bơm gắn trong bình đèn.Dầu từ từ chảy lên 1 ống trên đầu đèn rồi dẩn xuống măng xông (manchon). Châm 1 mồi lửa vào măng xông - (giống như 1 cái túi nhỏ,màu trắng,có lẽ dệt bằng 1 thứ lụa đặ biệt) ,măng xông phình ra,đèn từ từ tỏa sáng ánh sáng không được rõ như đèn neon bây giờ nhưng nó có thể kéo dài 2,3 tiếng đồng hồ .Nếu thấy ánh sáng bị mờ,lu thì phải bơm tiếp hoặc châm dầu .Đèn được móc treo giữa nhà nên cũng không nóng lắm,cái chụp đèn làm ánh sáng tỏa xuống phía dưới.
Đổ dầu vào bình đèn thì dung 1 cái phểu nhỏ và bơm dầu cũng phải có "kỷ thuật"...Đôi khi làm ko đúng đèn cháy đùng lên,khói đen bay mù , ko khéo gây hỏa họan nhưng mà mẹ mình làm rất tốt chưa bị gì,lâu lâu măng xông bị hỏng ,nó bị thủng,đụng vào tan như bột thì ra thì ra chợ TN hoặc Long Hoa mua cái mới về thay
Khi đèn đốt lên, 1 vài bà con hàng xóm cũng tụ đến,chuyện trò vui vẻ.
Trong những năm tháng khó khăn ở vùng quê nghèo,không có điện,cây đèn nầy đã là 1 công cụ tuyệt vời,nhờ nó mà minh được học bài dể dàng vì nó sáng và ko nóng như cây đèn dầu
Nhờ cây đèn "măng xông" ,mẹ mình đã may kịp thời các quần áo bà con xung quanh cho kịp Tết, và có tiền để chi dụng cho gia đình nhỏ của mình : 2 mẹ con và bà nội
Cây đèn chấm dứt sứ mang của nó 2 năm sau đó khi trong xóm có một người đi Saigon và đem máy phát điện cũng chạy bằng dầu hôi về mắc đèn neon cho bà con, tới khõang 7 giờ tôi,điện tỏa sang mọi nhà đến 11 giờ thì tắt,dỉ nhiên bà con phải trả tiền nhưng dùng tiện lợi hơn...
Bây giờ,ko có dịp đến vùng sâu,vùng xa xôi,ko biết có ai còn dùng loại đèn nầy ko ? Có lẽ khó vì cái măng xông,vật dễ hư nhất trong cây đèn.
Mẹ mình cũng ra người thiên cổ,không kịp hưởng những tiện ích của công nghệ mới nhưng bài học về sự chịu khổ,chiu khó của một người phụ nũ nhà quê,bình dân ,trong những tháng ngày vất vả,cố gắng nuôi con ăn học đã để lại cho con cháu những bài học cao quí.
Rồi những khuôn mặt những bạn bè,người thân quen trong xóm nghèo cũ,những ánh mắt sáng lên khi lần đầu nhìn thấy cây đèn,cuộc sống trải qua rất nhiều xáo trộn,bây giờ họ trôi dạt ở phương nào ? Cầu mong sao mọi người luôn gặp những niềm vui trong thế giới đầy những phức tạp bụi bặm nầy
Đây là hình mình lấy trên mạng.
Mời xem để nhớ về một thời....
Sự biến tướng của Văn Hoá – Vấn đề không của riêng ai !
Thấy bài nầy trên mạng,xin phép copy về cho các bạn xem ;
Chúng ta cần nhìn nhận lại đất nước chúng ta đang sống một cách sát thực nhất có thể .
Nó không đẹp như chúng ta vẫn tưởng , các bạn không muốn quan tâm đến vấn đề chính trị cũng như văn hoá của một dân tộc cho đến khi chúng ta mất tất cả khi đó bạn mới giật mình ngã ngửa vì các bạn quá tin tưởng vào những giá trị mang tính chất “Định Hướng”.
Việt Nam, một quốc gia đang phát triển mạnh về kinh tế với những công trình lớn, những cơ sở hạ tầng mọc lên như nấm, những thành phố phồn hoa tráng lệ mà ít ai biết được chúng ta đánh đổi bằng một món nợ khổng lồ 120 tỷ USD ( 1 tỷ usd = 22500 Tỷ đồng).
Tính bình quân 1 công dân vừa mới sinh ra đã mang nợ ~29.000.000vnđ .
Vấn đề sẽ không bức xúc nếu sự đầu tư này đúng mực và hiệu quả cho tương lai. Thay vào đó một loạt các sai phạm được chỉ ra, những công trình thiếu tính chất thực thi và hiệu quả hay chất lượng công trình kém, tham ô, tham những, cắt xén vật liệu, báo giá khống …dẫn đến giá thành thì cao mà chất lượng thì rất kém.
Chưa kể đến hàng loạt các công trình, dự án treo bỏ hoang cỏ mọc, gây hoang phí và đắp chiếu nguồn vốn .
Dân thì mất đất vì những dự án ma này .
Ai chịu trách nhiệm ? Ai đã ký duyệt ?
Để rồi sau khi dân xài hết tiền đền bù thì thất nghiệp, và tệ hại hơn nữa tầng lớp thanh thiếu niên được gia đình cho tiền đền bù ăn chơi xả láng dẫn đến hư hòng và khi hết tiền thì sinh ra thất nghiệp .
Hàng hoạt người thất nghiệp khắp nơi, nông dân mất đất cùng với tầng lớp thanh niên hư đi lên thành phố kiếm ăn tạo thành một làn sóng di dân khổng lồ chủ yếu vào phía Nam.
Họ không được trang bị, đào tạo lao động để đáp ứng với các nhà tuyển dụng, họ tìm mọi cách để kiếm kế sinh nhai, bán hàng rong,bất chấp pháp luật .
Hỏi rằng các ngài bắt sao cho hết ! Nhà tù nào cho đủ ?
Vấn đề cốt lõi nằm ở sự thất nghiệp và những hệ quả mà các ngài đã vô tình tạo ra
Một xã hội hỗn loạn mà niềm tin giữa con người với con người đã mất !
Người ta nói với nhau là “Công Lý chỉ là diễn viên hài ” – Cười ra nước mắt một sự thật quá đau lòng .
Một đất nước hơn 8000 lễ hội / 1 năm không được sự quản lý chặt chẽ mà ngược lại còn được khuyến khích , khuếch chương bày vẽ các trò “Quăng xương xem… cắn nhau”… để cho dân chúng tranh giành cướp giật đến tuột cùng của lòng tham .
Lễ hội không xấu, nhưng cách và ý thức người ta tham gia lễ hội đã biến tướng nó đi.
Ngay cái cúng “CÔ HỒN”ở quận 5 những năm gần đây tôi đã thấy điều bất ổn này , cho đến khi “Đền Hùng Thất Thủ” thì người ta mới ngỡ ngàng nhận ra những điều biến tướng .
Cho đến khi Vũng Tàu chìm ngập trong rác qua những ngày nghỉ người ta mới kêu là người Việt Nam ý thức kém !
Hoặc tai nạn giao thông, đường xá hỗn loạn, vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, không có văn hoá nhường đường trong giao thông. Vâng, đó là cái hệ luỵ của cách người ta tham gia 8000 lễ hội, loạn xạ không thể kiểm soát đã tạo ra những tầng lớp con người sống chỉ biết chen lên phía trước …
Ai ai cũng như vậy, thành ra trong suy nghĩ của họ nếu không chen lên thì họ sẽ thụt lùi về phía sau.
Ý thức con người là do xã hội tạo nên chứ không tự nhiên mà có …
Để đến khi người Việt Nam ra nước ngoài mang theo những văn hoá lộn xộn nơi lễ hội đình làng để cho thế giới phải ngán ngẩm đăng những biển cấm bằng tiêng Việt tại đất nước của họ, như vậy đã đủ tự hào hay chưa ?
Hay một đất nước mà bị chi phối quá nhiều vào Anh Bạn Tốt từ kinh tế cho đến địa lý. Giả sử ông láng giếng tốt bụng lâu lâu đóng đập cho thiếu nước, hạn hán, xâm mặn đến các vùng đồng bằng để cho dân chúng lầm than thì Việt Nam cũng đâu làm gì được ?
Cũng chỉ có thể ngồi nhà đọc diễn văn cho các cháu nghe chứ cũng chẳng hơn .
Đơn giản vụ cá chết hàng loạt ở miền Trung vừa rồi, nghi án là do công ty gì đó đéo thèm nhớ tên của TQ xả nước thải ra Biển Đông làm ảnh hưởng hệ sinh thái. Các quan của nhà mình tỏ ra “Quan Ngại” và không thể vào được trong đó để cho các phóng viên của nhà mình liều lĩnh đột nhập cùng với ngư dân lặn xuống biển “Mục sở thị” cái “ống đái” đang xả ra biển.
Tin vui cho người dân chưa được bao lâu thì ông “Kình Ngư” dám nói ra bí mật ấy biến mất, nghe đồn có ông nào đó mới chết không rõ nguyên do .
Trong khi thế giới đang tìm mọi cách để khắc phục và bảo vệ môi trường thì tại sao Việt Nam không rút ra kinh nghiệm, học cho mình những bài học quý giá.
( Bạn nên xem Mỹ Nhân Ngư – để xem cách họ đấu tranh bảo vệ môi trường)
Khi đó các quan lớn họp 24000 tiến sĩ lại bàn bạc ngày đêm và đưa ra một quyết định : “Mời chuyên gia nước ngoài vào cuộc “.
Ơ vậy chẳng khác nào thừa nhận mình ngu dốt ?
Cũng đúng bởi máy đẻ tiến sĩ kia cứ đút vào 1 đầu 17000$ là sau vài tiếng đồng hồ đầu kia sẽ cho ra một ông tiến sĩ .
Chẳng trách sứ sở “Tiền Thân” này lại có những nông dân phát minh và sáng chế để kết cục đi vào bế tắc vì dám qua mặt 24000 TIẾN XĨ !
Thảo nào mà các tri thức thật sự của Việt Nam chỉ thích định cư nước ngoài, không thích tranh giành quyền lợi với những ông tiến sĩ dởm .
Mua bằng để mục đích là giữ chỗ chứ đâu có giỏi giang gì ?
Hơn nữa những cái đầu đã thông đạo lý sẽ sống tốt đời đẹp đạo, ung dung tự tại và không thích cái trò tranh giảnh, cướp giật tiểu nhân tranh quyền đoạt chức đó.
Nhưng thôi, đó là hệ quả lâu dài của cái gọi là mua danh. Nhất thân, nhì quen có ai mà không biết ?
Từ bản chất con người ta đã biết dúi tiền vào tay phật, cúng kiếng các loại , đốt biết bao nhiêu vàng mã … để cầu danh hão .
Vừa lãng phí lại vừa đầu độc tư duy con người muốn thăng quan tiến chức phải biết “Lót tiền vào tay phật.”
“Dâng lễ vật cho thần thánh !”
“Cầu xin”
“Bon chen”
“Tranh Giành Lễ Vật ”
“Cướp”
“Tranh thủ chặt chém du khách”
“Lợi dụng móc túi”
“Xả rác bất cứ nơi đâu”
và gì nữa ? Thấy toàn cái xấu đâu có gì đẹp ?
Văn hoá bị biến tướng không thể kìm hãm .
Lỗi tại ai ? Câu hỏi khó bởi trách nhiệm không của riêng ai nên người ta phủi tay “Chẳng ai có trách nhiệm”. Nhưng hệ luỵ thì nhân dân chịu .
Chúng ta đang sống trong một cái vỏ bọc của sự giàu sang và thịnh vượng .
Ai không biết giá trị của đồng tiền là thước đo cho kinh tế xã hội . Có bao giờ bạn hỏi tại sao 1 USD của đám tư bản giấy chết kia lại gấp 22.500 lần tiền Việt ??? thế là thế nào ?
Thậm chí tiền Campuchia cũng gấp 4 lần tiền Việt ?
Vậy là chúng ta đang giàu phải không bởi tiền của tụi mình nhiều chữ số hơn tiền của tụi nó ?
Tụi mình có 500.000 VNĐ lớn nhất mà tụi Mỹ chỉ có tờ 100 USD đang được lưu hành là lớn nhất ! Mệnh giá của chúng nhỏ hơn, tụi nó nghèo hơn mình là cái chắc .
Thôi, chúng ta quay lại với biển đảo thân yêu .
Bây giờ chúng ta xâu chuỗi lại những địa điểm nhậy cảm có sự xuất hiện của người TQ nhé .
Tất cả vùng biên giới phía bắc kết hợp với căn cứ đảo Hải Nam, kết hợp khu Vũng Áng – Hà Tĩnh . kết hợp với quần đảo Hoàng Sa mà tụi nó đang giữ, cũng với khu vực gần đèo Hải Vân đang cho phía TQ thuê đất , xuôi xuống đảo Chữ Thập gần quần đảo Trường Sa.
Tới cuối đất nước Việt Nam vùng Trà Vinh cũng xuất hiện khu TQ thuê đất …
Nếu có chiến tranh xảy ra thì chúng ta cầm cự được bao lâu ?
Chẳng trách suốt ngày nghe bài diễn văn “Việt Nam quan ngại”
Không quan ngại thì làm được gì nó ?
Chúng ta rơi vào thế khó rồi .
Lịch sử đã chứng minh. giặc ngoại xâm mạnh cỡ nào người Việt Nam cũng giành chiến thắng .
Nhưng niềm tin đã mất thì hậu quả khôn lường.
P/S : Có thể tôi viết ra những điều này tôi sẽ gặp rắc rối, nhưng không viết ra ngày nào ngày đó tôi cảm cảm thấy day dứt, tội lỗi.
Vì tôi yêu đất nước của tôi và tôi mong muốn mọi người nhìn nhận lại vấn đề, đừng đổ lỗi cho bất kì ai, mỗi một cá nhân chúng ta cần có ý thức tự giác, chung tay góp sức để thay đổi đất nước theo chiều hướng tốt hơn . Đây chỉ là quan điểm cá nhân của tôi .
Vu Van Quyet
Chúng ta cần nhìn nhận lại đất nước chúng ta đang sống một cách sát thực nhất có thể .
Nó không đẹp như chúng ta vẫn tưởng , các bạn không muốn quan tâm đến vấn đề chính trị cũng như văn hoá của một dân tộc cho đến khi chúng ta mất tất cả khi đó bạn mới giật mình ngã ngửa vì các bạn quá tin tưởng vào những giá trị mang tính chất “Định Hướng”.
Việt Nam, một quốc gia đang phát triển mạnh về kinh tế với những công trình lớn, những cơ sở hạ tầng mọc lên như nấm, những thành phố phồn hoa tráng lệ mà ít ai biết được chúng ta đánh đổi bằng một món nợ khổng lồ 120 tỷ USD ( 1 tỷ usd = 22500 Tỷ đồng).
Tính bình quân 1 công dân vừa mới sinh ra đã mang nợ ~29.000.000vnđ .
Vấn đề sẽ không bức xúc nếu sự đầu tư này đúng mực và hiệu quả cho tương lai. Thay vào đó một loạt các sai phạm được chỉ ra, những công trình thiếu tính chất thực thi và hiệu quả hay chất lượng công trình kém, tham ô, tham những, cắt xén vật liệu, báo giá khống …dẫn đến giá thành thì cao mà chất lượng thì rất kém.
Chưa kể đến hàng loạt các công trình, dự án treo bỏ hoang cỏ mọc, gây hoang phí và đắp chiếu nguồn vốn .
Dân thì mất đất vì những dự án ma này .
Ai chịu trách nhiệm ? Ai đã ký duyệt ?
Để rồi sau khi dân xài hết tiền đền bù thì thất nghiệp, và tệ hại hơn nữa tầng lớp thanh thiếu niên được gia đình cho tiền đền bù ăn chơi xả láng dẫn đến hư hòng và khi hết tiền thì sinh ra thất nghiệp .
Hàng hoạt người thất nghiệp khắp nơi, nông dân mất đất cùng với tầng lớp thanh niên hư đi lên thành phố kiếm ăn tạo thành một làn sóng di dân khổng lồ chủ yếu vào phía Nam.
Họ không được trang bị, đào tạo lao động để đáp ứng với các nhà tuyển dụng, họ tìm mọi cách để kiếm kế sinh nhai, bán hàng rong,bất chấp pháp luật .
Hỏi rằng các ngài bắt sao cho hết ! Nhà tù nào cho đủ ?
Vấn đề cốt lõi nằm ở sự thất nghiệp và những hệ quả mà các ngài đã vô tình tạo ra
Một xã hội hỗn loạn mà niềm tin giữa con người với con người đã mất !
Người ta nói với nhau là “Công Lý chỉ là diễn viên hài ” – Cười ra nước mắt một sự thật quá đau lòng .
Một đất nước hơn 8000 lễ hội / 1 năm không được sự quản lý chặt chẽ mà ngược lại còn được khuyến khích , khuếch chương bày vẽ các trò “Quăng xương xem… cắn nhau”… để cho dân chúng tranh giành cướp giật đến tuột cùng của lòng tham .
Lễ hội không xấu, nhưng cách và ý thức người ta tham gia lễ hội đã biến tướng nó đi.
Ngay cái cúng “CÔ HỒN”ở quận 5 những năm gần đây tôi đã thấy điều bất ổn này , cho đến khi “Đền Hùng Thất Thủ” thì người ta mới ngỡ ngàng nhận ra những điều biến tướng .
Cho đến khi Vũng Tàu chìm ngập trong rác qua những ngày nghỉ người ta mới kêu là người Việt Nam ý thức kém !
Hoặc tai nạn giao thông, đường xá hỗn loạn, vượt đèn đỏ, đi ngược chiều, không có văn hoá nhường đường trong giao thông. Vâng, đó là cái hệ luỵ của cách người ta tham gia 8000 lễ hội, loạn xạ không thể kiểm soát đã tạo ra những tầng lớp con người sống chỉ biết chen lên phía trước …
Ai ai cũng như vậy, thành ra trong suy nghĩ của họ nếu không chen lên thì họ sẽ thụt lùi về phía sau.
Ý thức con người là do xã hội tạo nên chứ không tự nhiên mà có …
Để đến khi người Việt Nam ra nước ngoài mang theo những văn hoá lộn xộn nơi lễ hội đình làng để cho thế giới phải ngán ngẩm đăng những biển cấm bằng tiêng Việt tại đất nước của họ, như vậy đã đủ tự hào hay chưa ?
Hay một đất nước mà bị chi phối quá nhiều vào Anh Bạn Tốt từ kinh tế cho đến địa lý. Giả sử ông láng giếng tốt bụng lâu lâu đóng đập cho thiếu nước, hạn hán, xâm mặn đến các vùng đồng bằng để cho dân chúng lầm than thì Việt Nam cũng đâu làm gì được ?
Cũng chỉ có thể ngồi nhà đọc diễn văn cho các cháu nghe chứ cũng chẳng hơn .
Đơn giản vụ cá chết hàng loạt ở miền Trung vừa rồi, nghi án là do công ty gì đó đéo thèm nhớ tên của TQ xả nước thải ra Biển Đông làm ảnh hưởng hệ sinh thái. Các quan của nhà mình tỏ ra “Quan Ngại” và không thể vào được trong đó để cho các phóng viên của nhà mình liều lĩnh đột nhập cùng với ngư dân lặn xuống biển “Mục sở thị” cái “ống đái” đang xả ra biển.
Tin vui cho người dân chưa được bao lâu thì ông “Kình Ngư” dám nói ra bí mật ấy biến mất, nghe đồn có ông nào đó mới chết không rõ nguyên do .
Trong khi thế giới đang tìm mọi cách để khắc phục và bảo vệ môi trường thì tại sao Việt Nam không rút ra kinh nghiệm, học cho mình những bài học quý giá.
( Bạn nên xem Mỹ Nhân Ngư – để xem cách họ đấu tranh bảo vệ môi trường)
Khi đó các quan lớn họp 24000 tiến sĩ lại bàn bạc ngày đêm và đưa ra một quyết định : “Mời chuyên gia nước ngoài vào cuộc “.
Ơ vậy chẳng khác nào thừa nhận mình ngu dốt ?
Cũng đúng bởi máy đẻ tiến sĩ kia cứ đút vào 1 đầu 17000$ là sau vài tiếng đồng hồ đầu kia sẽ cho ra một ông tiến sĩ .
Chẳng trách sứ sở “Tiền Thân” này lại có những nông dân phát minh và sáng chế để kết cục đi vào bế tắc vì dám qua mặt 24000 TIẾN XĨ !
Thảo nào mà các tri thức thật sự của Việt Nam chỉ thích định cư nước ngoài, không thích tranh giành quyền lợi với những ông tiến sĩ dởm .
Mua bằng để mục đích là giữ chỗ chứ đâu có giỏi giang gì ?
Hơn nữa những cái đầu đã thông đạo lý sẽ sống tốt đời đẹp đạo, ung dung tự tại và không thích cái trò tranh giảnh, cướp giật tiểu nhân tranh quyền đoạt chức đó.
Nhưng thôi, đó là hệ quả lâu dài của cái gọi là mua danh. Nhất thân, nhì quen có ai mà không biết ?
Từ bản chất con người ta đã biết dúi tiền vào tay phật, cúng kiếng các loại , đốt biết bao nhiêu vàng mã … để cầu danh hão .
Vừa lãng phí lại vừa đầu độc tư duy con người muốn thăng quan tiến chức phải biết “Lót tiền vào tay phật.”
“Dâng lễ vật cho thần thánh !”
“Cầu xin”
“Bon chen”
“Tranh Giành Lễ Vật ”
“Cướp”
“Tranh thủ chặt chém du khách”
“Lợi dụng móc túi”
“Xả rác bất cứ nơi đâu”
và gì nữa ? Thấy toàn cái xấu đâu có gì đẹp ?
Văn hoá bị biến tướng không thể kìm hãm .
Lỗi tại ai ? Câu hỏi khó bởi trách nhiệm không của riêng ai nên người ta phủi tay “Chẳng ai có trách nhiệm”. Nhưng hệ luỵ thì nhân dân chịu .
Chúng ta đang sống trong một cái vỏ bọc của sự giàu sang và thịnh vượng .
Ai không biết giá trị của đồng tiền là thước đo cho kinh tế xã hội . Có bao giờ bạn hỏi tại sao 1 USD của đám tư bản giấy chết kia lại gấp 22.500 lần tiền Việt ??? thế là thế nào ?
Thậm chí tiền Campuchia cũng gấp 4 lần tiền Việt ?
Vậy là chúng ta đang giàu phải không bởi tiền của tụi mình nhiều chữ số hơn tiền của tụi nó ?
Tụi mình có 500.000 VNĐ lớn nhất mà tụi Mỹ chỉ có tờ 100 USD đang được lưu hành là lớn nhất ! Mệnh giá của chúng nhỏ hơn, tụi nó nghèo hơn mình là cái chắc .
Thôi, chúng ta quay lại với biển đảo thân yêu .
Bây giờ chúng ta xâu chuỗi lại những địa điểm nhậy cảm có sự xuất hiện của người TQ nhé .
Tất cả vùng biên giới phía bắc kết hợp với căn cứ đảo Hải Nam, kết hợp khu Vũng Áng – Hà Tĩnh . kết hợp với quần đảo Hoàng Sa mà tụi nó đang giữ, cũng với khu vực gần đèo Hải Vân đang cho phía TQ thuê đất , xuôi xuống đảo Chữ Thập gần quần đảo Trường Sa.
Tới cuối đất nước Việt Nam vùng Trà Vinh cũng xuất hiện khu TQ thuê đất …
Nếu có chiến tranh xảy ra thì chúng ta cầm cự được bao lâu ?
Chẳng trách suốt ngày nghe bài diễn văn “Việt Nam quan ngại”
Không quan ngại thì làm được gì nó ?
Chúng ta rơi vào thế khó rồi .
Lịch sử đã chứng minh. giặc ngoại xâm mạnh cỡ nào người Việt Nam cũng giành chiến thắng .
Nhưng niềm tin đã mất thì hậu quả khôn lường.
P/S : Có thể tôi viết ra những điều này tôi sẽ gặp rắc rối, nhưng không viết ra ngày nào ngày đó tôi cảm cảm thấy day dứt, tội lỗi.
Vì tôi yêu đất nước của tôi và tôi mong muốn mọi người nhìn nhận lại vấn đề, đừng đổ lỗi cho bất kì ai, mỗi một cá nhân chúng ta cần có ý thức tự giác, chung tay góp sức để thay đổi đất nước theo chiều hướng tốt hơn . Đây chỉ là quan điểm cá nhân của tôi .
Vu Van Quyet
Kim tự tháp lớn nhất thế giới không nằm ở Ai Cập
Hình ảnh Đại kim tự tháp Cholula bị che phủ bởi cỏ cây và đất, phía trên là một ngôi đền, ở bang Puebla, Mexico.
Tác giả: Jack Phillips, Epoch Times

Kim
tự tháp lớn nhất thế giới không phải là Đại kim tự tháp Giza (Ai Cập)
như mọi người vẫn nghĩ. Nó thậm chí cũng không nằm ở Ai Cập.
Mà đó là Đại kim tự tháp Cholula ở bang Puebla, nước Mexico. Được biết đến với cái tên “Tlachihualtepetl”, có nghĩa là “ngọn núi nhân tạo” trong tiếng Nahuatl của người Aztec, nó là một ngôi đền cổ được sử dụng bởi những người Aztec, nhưng nó có thể đã được xây dựng trước khi xuất hiện nền văn minh của họ.
Kim tự tháp này được xây dựng trong nhiều giai đoạn, các nhà nghiên cứu ước tính nó bắt đầu được xây dựng từ thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên và kết thúc vào thế kỷ thứ 9 sau Công nguyên, theo David Carballo, một nhà khảo cổ học tại Đại học Boston, Mỹ, người đã có buổi trao đổi với đài BBC về công trình tưởng niệm này.
Kim tự tháp, được xây dựng ở thành phố Cholula này, rộng 457 mét và cao hơn 60 mét – lớn gấp bốn lần so với các kim tự tháp Giza (dù thực tế Giza có chiều cao lớn hơn, 138 mét). Nó thực sự là công trình tưởng niệm nhân tạo lớn nhất được tìm thấy cho đến nay, theo BBC. Tuy nhiên, khi nhìn lướt qua người ta sẽ không biết rằng nó là một kim tự tháp, nó được bao phủ bởi cỏ, cây và đất, và người Tây Ban Nha đã xây dựng một nhà thờ trên đỉnh của nó.
Vào thời điểm đội quân xâm lược Tây Ban Nha của Hernan Cortez đến châu Mỹ, kim tự tháp này bị bao phủ bởi đất và tán lá rừng rậm rạp. Khi lực lượng của Hernan Cortez tiến vào Cholula, họ đã giết chết khoảng 3000 người và đốt cháy một phần của thành phố và chỉ chịu sự kháng cự yếu ớt.
Mãi đến năm 1910 kim tự tháp này mới được phát hiện. Theo bản tin của BBC, người dân địa phương đã phát hiện ra nó khi họ đang cố gắng xây dựng một bệnh viện tâm thần. Những khai quật ban đầu đã làm lộ ra các bộ hài cốt: xương, hộp sọ bị biến dạng, và các bộ xương biến dạng của trẻ em.
Việc xây dựng kim tự tháp này vẫn còn là một bí ẩn. Các chuyên gia không biết chính xác ai là người đã xây dựng kim tự tháp hoặc khi nào nó được bắt đầu xây dựng.
Theo các chuyện thần thoại địa phương, nó được xây dựng bởi một người khổng lồ.
Sống xung quanh kim tự tháp từng là giai cấp những người giàu có mà đã giàu lên từ những tuyến đường thương mại trong khu vực này. “Dường như đây là tập hợp của nhiều dân tộc, với rất nhiều di dân”, Carballo nói với BBC.
Kim tự tháp này được xây dựng bằng gạch “sống” – được làm bằng cách trộn bùn với các vật liệu khác như cát hoặc rơm, và sau đó được nung dưới ánh nắng mặt trời – và được sơn màu đen, vàng và đỏ. Quá trình xây dựng của nó đã có lúc bị bỏ dở dang trong thế kỷ thứ 7 hoặc thế kỷ thứ 8.
http://vietdaikynguyen.com/v3/109198-kim-tu-thap-lon-nhat-the-gioi-khong-nam-o-ai-cap/
Tác giả: Jack Phillips, Epoch Times
Hình
ảnh Đại kim tự tháp Cholula bị che phủ bởi cỏ cây và đất, phía trên là
một ngôi đền, ở bang Puebla, Mexico. Nó được người Aztec địa phương gọi
với cái tên “ngọn núi nhân tạo”. Các chuyên gia cho rằng nó có thể đã
được xây dựng trước cả khi xuất hiện nền văn minh của người Aztec.
(Nguồn: Creative Commons)
Mà đó là Đại kim tự tháp Cholula ở bang Puebla, nước Mexico. Được biết đến với cái tên “Tlachihualtepetl”, có nghĩa là “ngọn núi nhân tạo” trong tiếng Nahuatl của người Aztec, nó là một ngôi đền cổ được sử dụng bởi những người Aztec, nhưng nó có thể đã được xây dựng trước khi xuất hiện nền văn minh của họ.
Kim tự tháp này được xây dựng trong nhiều giai đoạn, các nhà nghiên cứu ước tính nó bắt đầu được xây dựng từ thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên và kết thúc vào thế kỷ thứ 9 sau Công nguyên, theo David Carballo, một nhà khảo cổ học tại Đại học Boston, Mỹ, người đã có buổi trao đổi với đài BBC về công trình tưởng niệm này.
Kim tự tháp, được xây dựng ở thành phố Cholula này, rộng 457 mét và cao hơn 60 mét – lớn gấp bốn lần so với các kim tự tháp Giza (dù thực tế Giza có chiều cao lớn hơn, 138 mét). Nó thực sự là công trình tưởng niệm nhân tạo lớn nhất được tìm thấy cho đến nay, theo BBC. Tuy nhiên, khi nhìn lướt qua người ta sẽ không biết rằng nó là một kim tự tháp, nó được bao phủ bởi cỏ, cây và đất, và người Tây Ban Nha đã xây dựng một nhà thờ trên đỉnh của nó.
Vào thời điểm đội quân xâm lược Tây Ban Nha của Hernan Cortez đến châu Mỹ, kim tự tháp này bị bao phủ bởi đất và tán lá rừng rậm rạp. Khi lực lượng của Hernan Cortez tiến vào Cholula, họ đã giết chết khoảng 3000 người và đốt cháy một phần của thành phố và chỉ chịu sự kháng cự yếu ớt.
Mãi đến năm 1910 kim tự tháp này mới được phát hiện. Theo bản tin của BBC, người dân địa phương đã phát hiện ra nó khi họ đang cố gắng xây dựng một bệnh viện tâm thần. Những khai quật ban đầu đã làm lộ ra các bộ hài cốt: xương, hộp sọ bị biến dạng, và các bộ xương biến dạng của trẻ em.
Việc xây dựng kim tự tháp này vẫn còn là một bí ẩn. Các chuyên gia không biết chính xác ai là người đã xây dựng kim tự tháp hoặc khi nào nó được bắt đầu xây dựng.
Theo các chuyện thần thoại địa phương, nó được xây dựng bởi một người khổng lồ.
Sống xung quanh kim tự tháp từng là giai cấp những người giàu có mà đã giàu lên từ những tuyến đường thương mại trong khu vực này. “Dường như đây là tập hợp của nhiều dân tộc, với rất nhiều di dân”, Carballo nói với BBC.
Kim tự tháp này được xây dựng bằng gạch “sống” – được làm bằng cách trộn bùn với các vật liệu khác như cát hoặc rơm, và sau đó được nung dưới ánh nắng mặt trời – và được sơn màu đen, vàng và đỏ. Quá trình xây dựng của nó đã có lúc bị bỏ dở dang trong thế kỷ thứ 7 hoặc thế kỷ thứ 8.
http://vietdaikynguyen.com/v3/109198-kim-tu-thap-lon-nhat-the-gioi-khong-nam-o-ai-cap/
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
NGƯU LANG & CHỨC NỮ -Thơ Duy Anh và Thơ Họa
NGƯU LANG & CHỨC NỮ Tháng Bảy mưa không tạnh giọt ngâu Buồn cho đôi lứa phải vương sầu. Ngưu-Lang nuối tiếc tình nồng cuối Chức-Nữ hoài ...
-
Mít không chỉ có mùi vị ngon ngọt nó còn mang tới rất nhiều lợi ích sức khỏe. Tuy vậy, mít không “lành” với tất cả mọi người. Có nhiều ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
Trong văn h ọc, ai cũng có đọc bài thơ nổi tiếng về câu chuyện của Nguyễn Trãi và cô hàng chiếu như sau: “Ả ở đâu ta bán chi ế u gon, ...
