Thứ Ba, 4 tháng 8, 2026

HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


 
HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)


Trong dòng chảy lịch sử của vùng Thánh Địa Tây Ninh, cơ sở Phạm Nghiệp mang một dấu ấn đặc biệt về tinh thần kiến thiết, tự lực tự cường và sự gắn bó của một cộng đồng sơ khai.
⏰Bắt đầu vào năm Kỷ Tỵ (1929) tại xóm Trường Đua, thuộc xã Hiệp Ninh, Châu Thành, tỉnh Tây Ninh (nay là phường Thanh Điền, tỉnh Tây Ninh). Ban đầu, Đức Hộ Pháp Phạm Công Tắc đã sang lại một phần đất và giao cho ông Lễ Sanh Thượng Ngươn Thanh đứng ra dựng một ngôi nhà đơn sơ bằng cột cây, lợp tranh. Rất nhiều người có tâm đạo đã tự nguyện tìm đến chung tay góp sức. Từ một công trình nhỏ, nơi đây dần trở thành điểm tựa tinh thần, thu hút ngày càng đông người đến để học hỏi và sinh hoạt chung.
✨Khi nhân số ngày một đông, đến năm Canh Ngọ (1930), một hệ thống tổ chức rõ ràng hơn được thiết lập. Những ai muốn chính thức gắn bó trọn đời tại Phạm Môn đều phải lập "Tờ Hiến Thân". Quá trình này mang tính minh bạch và tôn trọng nền tảng gia đình rất cao, đòi hỏi phải có sự đồng thuận, ký tên từ cha mẹ, người phối ngẫu và sự chứng kiến của Đầu Họ Đạo.
🌻Cộng đồng lúc bấy giờ sinh hoạt theo một nề nếp lao động nghiêm ngặt: mỗi tháng làm việc 27 ngày, chỉ nghỉ 3 ngày (vào mùng 1, 20 và 30 hoặc 29 nếu tháng thiếu). Điều này cho thấy một lối sống đề cao tính kỷ luật, trách nhiệm và sự cống hiến cho tập thể.
Bài toán lương thực bắt đầu nảy sinh khi cộng đồng mở rộng. Thay vì trông chờ, những người đi trước đã thể hiện sự nhạy bén và bám sát đời sống thực tế bằng cách tự phân công lao động.
Nhóm kỹ thuật: Những người lớn tuổi, có tay nghề đảm nhận việc cưa cây, làm mộc để hoàn thiện trang trí cơ sở.
Nhóm nông nghiệp: Tổ chức đi khai hoang, làm rẫy.
Họ đã mướn sở đất tại Bến Sỏi để canh tác. Với sự giúp sức về trâu cày và lúa giống từ những người dân tại Ninh Điền, Trà Siêm, một mô hình nông nghiệp tự cung tự cấp đã hình thành. Đó là bức tranh đẹp về sự hòa hợp, lao động chân chính và sống nương tựa vào thiên nhiên.
🌅Khi ngôi nhà hoàn thiện với hai trụ cửa ngõ khang trang, tấm bảng mang tên "Phạm-Nghiệp" được treo lên cùng đôi câu đối đúc kết triết lý nhân sinh mộc mạc nhưng sâu sắc:
"梵 業 承 閒 利 祿 功 名 無 所 用
Phạm Nghiệp thừa nhàn lợi lộc công danh vô sở dụng
門 關 積 道 精 神 法 寶 有 箕 裘
Môn Quan tích Đạo tinh thần pháp bửu hữu cơ cầu"
Tạm hiểu: Nơi đây là chốn thanh nhàn, những thứ công danh lợi lộc thế gian đều không có chỗ dùng; Cửa đạo chỉ tích lũy những giá trị tinh thần và đạo pháp cốt lõi để lưu truyền cho thế hệ sau.
Cùng với những thăng trầm của thời cuộc, cơ sở Phạm Nghiệp đã trải qua nhiều thay đổi về công năng sử dụng. Sau năm 1975, khu vực này được chính quyền tiếp quản và chuyển đổi thành Trung Tâm Bảo Trợ Xã Hội tỉnh Tây Ninh cho đến ngày nay. Dù vai trò hiện tại đã thay đổi, nơi đây vẫn là một mảnh ghép quan trọng, nhắc nhớ về một giai đoạn lịch sử đầy tính nhân văn và tinh thần kiến tạo của người dân Tây Ninh xưa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929)

  HỒI ỨC VỀ CƠ SỞ PHẠM-NGHIỆP (1929) Trong dòng chảy lịch sử của vùng Thánh Địa Tây Ninh, cơ sở Phạm Nghiệp mang một dấu ấn đặc biệt về tinh...