NGÔN NGỮ VÙNG MIỀN.
.Ai là dân Saigon cũng biết SG có hai trường nữ công lập lớn và rất nổi tiếng là Trưng Vương và Gia Long. Nữ sinh Trưng Vương thì hết 90% là dân gốc Bắc di cư. Còn bên Gia Long thì 90% là dân Nam, gốc Sài Gòn hoặc từ các tỉnh lên Sài Gòn ăn học. Tỷ lệ thi vào hai trường nầy rất khó khăn. Riêng bên Gia Long, mỗi năm có khoảng 10,000 thí sinh từ các quận ở SG và từ miền Tây, miền Trung vô Sài Gòn thi, mà trường chỉ tuyển có 600 em.
Chuyện có thật nầy được kể từ một cựu nữ sinh Gia Long, là đàn chị của người viết :
Ai đã từng học Gia Long, phần lớn đều biết thầy Hoàng Huyên, giáo sư dạy Toán. Ông lúc mới vào trường dạy còn trẻ măng, nên các nữ sinh còn gọi là "giáo sư babylac". Ông là người Bắc, tướng tá cao ráo, phong độ và rất đẹp "giai" ! Ông đi dạy cũng với phong cách rất "lãng tử", không bao giờ xách cặp da như những giáo sư khác, lúc nào cũng "kẹp" trên tay quyển sách toán, hai tay nhiều lúc còn dính dơ, chưa kịp rửa, vì cứ mải mê lo đánh bóng bàn ở sân thể thao, tới gần giờ dạy mới "tà tà" đi lên lớp !
Hôm đó, ông có giờ dạy một lớp 12 ban B. Vừa vào lớp, ông "tá hỏa" vì trên bàn giáo sư bày sẵn 3 chén chè và một bó nhang. Ông chưa kịp hiểu chuyện gì thì chị trưởng lớp đã đứng lên nói rất trịnh trọng : " Thưa thầy, cuối năm nay tụi em đi thi. Xin thầy thay mặt chúng em, thắp nhang van vái trời phật phù hộ cho cả lớp đều được đậu !"
Ông thầy trợn mắt, kinh hãi trước trò "quái đản" của đám học sinh. Chưa biết trả lời sao thì 60 cái miệng "Nam kỳ rặc"cùng đồng loạt hô to : "dái" thầy, "dái" thầy, "dái" đi thầy.... làm ổng càng hoảng hơn ! Nhưng ngay sau đó thì thầy cũng lấy lại được bình tĩnh và từ tốn nói : "Biết "khấn" gì bây giờ !"
Sau chữ KHẤN phát ra từ miệng ông thầy người Bắc, đám nữ sinh Nam kỳ mới nhận ra là tụi mình "vô diên" dễ sợ. Đứa nào cũng thẹn thùng đỏ mặt, không ai dám lên tiếng nói năng, thiếu điều muốn "độn thổ" vì mắc cở ... Khi tôi học với thầy Huyên, có lần nghe thầy nói : "Thầy thích chữ "mắc cở" của người Nam, nghe dễ thương hơn chữ "xấu hổ" của người Bắc !.....Dĩ nhiên là sau đó dọn dẹp bàn giáo sư cho thầy giảng bài như thường lệ, không có khấn vái gì hết !
Mỗi vùng miền có những từ ngữ và cách phát âm không giống nhau.
Ỡ miền quê trong Nam hay nói: "Bắt con cá Gô bỏ vô Gổ".
Dân quê miền Bắc vẫn nói lẫn lộn giữa chữ L và N : lo lắng thành "no nắng".
Chúng ta không thể nào sửa đổi âm giọng hay từ ngữ địa phương, nhưng khi đã qua hết bậc tiểu học thì bắt buộc phải viết đúng chánh tả. Tuy có phát âm sai, ngọng, nhưng không thể nói sao viết vậy. Thời nay ở Việt Nam xảy ra nhan nhản trên các bảng thương hiệu, biểu ngữ, thậm chí là trong sách giáo khoa (con dơi thì viết là con rơi !)
Còn các từ ngữ lai căng, vô nghĩa và ngớ ngẩn như : bức xúc, sự cố...thì cần phải dẹp bỏ vì đó không phải là ngôn ngữ Việt thuần túy và trong sáng của ngày xưa !
Tác giả : Oanh Nguyễn
Trang: "BẢO TỒN TIẾNG VIỆT TRONG SÁNG"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét