Thứ Tư, 16 tháng 4, 2025

BỤI THỜI GIAN - Thơ Đặng Quang Tâm

                 

  

                    BỤI THỜI GIAN 

Phủi bụi thời gian thấy lại mình 

Tang thương theo vận nước điêu linh 

Ra đi chỉ có bàn tay trắng 

Gồng gánh trên vai chữ nhục vinh 


Mới đó mà qua mấy chục năm

Xứ người lận đận đã bao lần

Quê nhà càng lúc càng xa lắc

Kẻ mất người còn đứa biệt tăm


Buồn quá đêm nay nằm không ngủ 

Nghe tiếng mưa rơi lại nhớ nhà

Có trở về quê thăm chốn cũ

Người xưa chưa chắc đã như xưa


Tóc đã thưa đi đầu đã bạc

Còng lưng chống chỏi với phong sương 

Ngồi đây ghép mãnh đời tan nát

Kẻ sống tha hương nhớ cố hương


Biết nói gì đây buổi cuối đời

Hơn thua cho lắm cũng vậy thôi

Có đi mới biết đường đi khó

Bể khổ chưa qua chưa tới nơi


Như vậy là xong một kiếp người 

Trách ai xui vận nước nổi trôi

Lỡ sanh nhầm lúc thời lý loạn

Có trách ai chăng chỉ trách Trời


ĐẶNG QUANG TÂM

4-14-2025

Mời Xem :

💦CHÂN LÝ - Thơ Đặng Quang Tâm

💤😨
 LÀM SAO ĐỂ BIẾT MÌNH BỊ SUY TIM - BS.Đặng Quang Tâm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trang Thơ Ngô Kế Đang (T.1.2026.1 ) : MỘT LÒNG , , HỢP TAN. CHUYỆN ĐẦU NĂM

MỘT LÒNG ... Sau bão lũ biết bao Lão Hạc Thà chết mòn , để của cho con Nhịn ăn , thân xác héo hon Gửi tiền ông giáo , giúp chôn xác mình Ba...