Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Lỡ khúc mộng du - Thơ Thuyên Huy

Để tặng người con gái có tên một trong bốn mùa còn ở lại Sài Gòn

Chiều lùa nắng xếp lá Thu
Cỏ buồn hát khúc mộng du giữa đời
Mắt hờ khép hạt sương rơi
Đường về em bỏ lại trời nhớ nhung
Gởi theo em một nổi lòng
Cơn mưa bất chợt ngập ngừng bước đi
Giáo đường góc nhỏ tôi quỳ
Giọt xiêu xiêu đổ nói gì với ai
Sầu vương đếm sợi tóc bay
Chuông từng hồi đổ buồn lây lất buồn
Qua cầu nhìn phố mà thương
Thương đôi tà áo cuối đường nắng thưa
Hắt hiu trời sắp thay mùa
Cơn mê tan giữa sầu đong đưa sầu
Tàn mùa Thu cũng biết đau.

Thuyên Huy


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LẨM CẨM TUỔI GIÀ - Thơ Uyên Châu Vũ

  LẨM CẨM TUỔI GIÀ Mấy hôm rày ta lại hay quên Chưa rửa mặt đã pha cafe ghiền Để nhớ đời đen như xa lộ  Đi chơi vơi ngàn dặm không đèn Châm ...