Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Bất chợt - Thơ Đặng Mỷ Duyên(từ emlada)

bất chợt

BẤT CHỢT

Khi tôi nhận ra mùa thu
Là chiếc lá vàng cuối cùng đã rụng
Mùa đã trở.
Man mát heo may.

Khi tôi nhận ra, bàn tay
Đã trổ những đốm đồi mồi mỉm cười chế nhạo
Những tế bào xơ cứng, những tế bào nhão
Luồn vào tim.

Khi tôi bảo em
Luôn có những nụ cười bất trắc
Em đã về đất Phật
Tự bao giờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGẮM CẢNH -Thơ Anh Khờ và Thơ Họa

  ngắm cảnh nghỉ lễ đi chơi... vợ với con tha hồ ngắm cảnh núi cùng non đồi xanh khuất mịt mây đan kín cát trắng đùn quanh gío lượn tròn dướ...