Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Bất chợt - Thơ Đặng Mỷ Duyên(từ emlada)

bất chợt

BẤT CHỢT

Khi tôi nhận ra mùa thu
Là chiếc lá vàng cuối cùng đã rụng
Mùa đã trở.
Man mát heo may.

Khi tôi nhận ra, bàn tay
Đã trổ những đốm đồi mồi mỉm cười chế nhạo
Những tế bào xơ cứng, những tế bào nhão
Luồn vào tim.

Khi tôi bảo em
Luôn có những nụ cười bất trắc
Em đã về đất Phật
Tự bao giờ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

ĐỜI NGƯỜI -Thơ Chánh Minh và Thơ Họa

  ĐỜI NGƯỜI Đời người, hai mặt một đồng tiền, Vui chốc rồi buồn lẽ tự nhiên. Hạnh phúc vừa vào ngay trước đó, Khổ đau sẽ đến tiếp sau liền....