Cảm nghĩ về bài thơ "THAO THỨC" của Vương văn Ký.
Bài thơ hay tưởng chìm vào quên lãng.
Năm mươi năm mới được trình làng.
Ân huệ trời ban..sao quá phủ phàng?
Do tạo hóa khắt khe,ai chẳng thế?.
Xin dám hỏi giờ có còn THAO THỨC???
Còn độc hành trong vũ trụ mênh mông??
Bao năm rồi chắc tìm được TRI ÂM?
Hay mãi mãi...người lữ hành cô độc?
Trách phân phận của người con nối dõi.
Chuyện ngày xưa sao lắm nỗi chua cay?
Như anh tôi...13 năm sống đọa đày.
Cuộc đời còn lại là người con xa xứ.
Chinh chiến qua rồi,sống nơi đất khách.
khi trở về có nhận diện được quê hương?
Hay chỉ là hình ảnh mờ sương.
Trong tiềm thức ngày xưa còn đọng lai?P.3H
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Trang Thơ Ngô Kế Đang ( T.4/2026. 1 ) : LƠI NGUYỀN, GƯỜI GIÀU LẠI NỢ , ẤU XƯA LUÂN HỒI
LỜI NGUYỀN Sống kiếp hưu cố mà nhịn nhục Đời còn gì ? Sống chút tạm thôi ! Ngày ngày tìm lấy niềm vui Bên hoa , cá , kiểng , chim thời dễ...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...
-
Trong văn h ọc, ai cũng có đọc bài thơ nổi tiếng về câu chuyện của Nguyễn Trãi và cô hàng chiếu như sau: “Ả ở đâu ta bán chi ế u gon, ...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét