Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013

Thơ VKP.Đạm Phương: Anh trách em


Anh trách em làm thơ.
Rao bán chuyện chúng mình.
Để người đời châm chọc,
Bêu rếu chuyện riêng tư

Nhưng anh có còn nhớ?
Nhờ thơ mình quen nhau
Nhờ thơ mình được đến.
Bến bờ của TÌNH YÊU.

Nhưng Anh vẫn lo sợ.
Chàng thơ cướp mất em.
Bỏ anh sống thui thủi.
Đêm ngày dài ngóng trông

Thôi anh ạ đừng ghen.
Với kẻ không bóng hình
Xưa anh còn hơn thế,
Em đâu trách đâu phiền.

Biển không cướp được anh,
Thơ làm gì em được?
Ngoài giây phút mộng mơ,
Anh vẫn là muôn thuở...

Thôi mình hòa đi nhé,
Cùng chung sức đắp bồi:
Vườn thơ và biển cả
Đó mới là TÌNH YÊU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MŨI NÉ -Thơ Phượng Hồng và Thơ Họa

  MŨI NÉ , Con đường khó thở lúc chiều lên Tấp nập dòng xe khuấy động miền Mũi Né ngày xưa an ổn giấc Không gian thuở ấy ái êm đêm Biển trờ...