Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

Thơ Xướng Họa : NĂM NGỌ BÌNH AN : Hường Xưa và Ngọc Ánh

NĂM NGỌ BÌNH AN
Ất Tỵ liền qua đã ngủ vèo
Sương tràn lặng lẽ phủ sầu theo
Đời xưa lật gió phai hồn dẻo
Nẻo cũ mòn chân nặng dốc đèo
Xác rũ bên người duyên phận hẻo
Tâm buồn lối kẻ nợ tình đeo
Xuân về dõi nắng hồng muôn rẻo
Giáp Ngọ bình an sẽ chẳng bèo

HX 

Họa :

VỮNG CHÍ QUA ĐÈO
(nđt)
Thời Xuân cứ tưởng đã trôi vèo
Trộm nghĩ thân già chỉ cố theo
Lẫn lộn nhiều khi tồn lại dẻo
Trùng tu sức khỏe vẫn lên đèo
Trao dồi sĩ khí dìm sâu hẻo
Chỉnh đốn tinh thần vững mạnh đeo
Loại những đường đi còn dốc rẻo
Thì năm Giáp Ngọ sẽ không bèo
Ngọc Ánh Nguoideplongyen
04/01/2026


MỜI XEM THƠ "BƯỚC CHIỀU" của SƠN VŨ và BÀI HỌA


BƯỚC CHIỀU

gió trúc bên hồ thánh thót lay
chiều rơi lãng đãng nắng thu bày
đường xa lũ bướm khoe khoang lượn
ngõ vắng đàn chim ríu rít bay
nón lá che nghiêng chùng ánh mắt
tà mây khép hở ngượng bàn tay
chân son nhẹ bước tâm như mộng
ngại áng tình thơ... vướng cỏ may

VU SƠN


HỌA 1 : NHỚ THU XƯA

Hồ tung nước thả dáng lung lay,
Nắng tạt bên hiên bóng thả bày.
Đám bướm mê vườn hoa kéo lượn,
Đàn chim kêu đón gió tung bay.
Ai ngồi bên gốc đa hiu mắt,
Người đứng cuối đường buông thả tay.
Nhẹ bước tới lui tâm nhói xót,
Nhắc thu khắc khoải nhớ hiu may!

*
Kỷ niệm bên nầy vẫn nhớ ai!
HỒ NGUYỄN (10-12-2025)

HỌA 2./ VẤP BÔNG MAY

Sương chiều nhòa nhoạt bóng thu lay
Cảnh sắc thiên nhiên khéo đặt bày
Sen trắng giễu ong rờ rỡ nở
Lá vàng giỡn nắng nhẹ nhàng bay
Liễu xòa tha thướt - nhành buông tóc
Trúc ngả la đà - nhánh mở tay
Hoài niệm khôn khuây ngày hẹn ước
Lối về trăng lổ,...vấp bông may?!

Nguyễn Huy Khôi
11-12-2025



vô tình...


liễu đứng mơ màng mặc gío lay
trăng rơi đáy nước rõ như bày
khoan thai góc bụi... cành hoa nở
lững thững bên hồ... chiếc lá bay
ý lạ! ...đâu người vung mái tóc?
nào ngờ! ...có kẻ rửa đôi tay…
vô tình ngắm được giai nhân tắm
chẳng lẽ… không dè... chút mảy may?

vu sơn


                      

Niềm vui đầu năm ! - Kim Loan


 Dù chưa đến tuổi nghỉ hưu, nhưng con cái đã lớn, tài chánh gia đình không còn là nỗi lo, Nàng quyết định đi làm volunteer tại một Nhà Già (Retirement Home). 


Lúc đầu, Nàng muốn làm chỗ Nhà Già dành cho người Việt để Nàng được trò chuyện lắng nghe những tâm tình của những “cư dân”, nhưng nơi đó khá xa, ông xã khuyên Nàng chọn làm chỗ gần nhà, chỉ có 3 blocks đường đi bộ, người Tây họ cũng có những nỗi lòng, những câu chuyện đời để cần người chia sẻ.

Nàng chọn giờ làm chiều Chúa Nhật hàng tuần, từ 4 giờ đến 8 giờ tối, công việc đơn giản nhẹ nhàng, phụ với Culinary staff chuẩn bị và phục vụ bữa tối.

Nhà Già này, có 3 nhóm cư dân. 

1 - Nhóm thứ nhất là những người còn khỏe mạnh, tự túc được mọi việc, họ chọn vào sinh sống ở Nhà Già để an hưởng tuổi già, không phiền bận con cái. 

2 - Nhóm thứ hai, ở trên lầu một, là nhóm Assisted Living, là những người có chút bệnh của tuổi già, cần sự hỗ trợ của practical nurses và staff trong chuyện ăn uống, theo dõi sức khỏe mỗi ngày. 

3 - Nhóm cuối cùng, Memory Care, dành cho những người bắt đầu hoặc đang bị vấn đề về trí nhớ, kèm theo các bệnh khác. Nhóm này, ở khu riêng biệt, cửa nẻo luôn đóng, chỉ có người có nhiệm vụ mới có thể vào, các cư dân cũng không thể tự tiện ra, vào như các cư dân của hai khu còn lại, ngoại trừ có người thân đến đón đưa hoặc y tá dẫn đi khi có việc cần.

Nàng làm ở khu các cư dân khỏe mạnh. Nàng đến nơi lúc 4 giờ chiều, dù giờ ăn bắt đầu lúc 4 giờ 30 chiều nhưng nhiều ông bà già rảnh rang đã lai rai kéo xuống phòng ăn. Có vài người tụ tập trước quầy bar, ngồi trên các ghế sofa tán gẫu chuyện mưa nắng và xem tin tức trên chiếc màn hình tivi, có vài người đến thẳng chỗ ngồi vào bàn, thảnh thơi lặng im, sẵn sàng đợi chờ bữa tối .

Nàng thích nhất thời gian này, khi Nàng quanh quẩn ngoài phòng ăn, xem xét các bàn đã được setup đầy đủ ly, tách, muỗng nĩa, nước lọc, khăn giấy, trà và cafe, Nàng có dịp hỏi han, nói chuyện với ông này bà kia, những người có nhu cầu được nói, dù chỉ là những câu chuyện vẩn vơ không đầu không đuôi.

Từ thứ Hai đến thứ Bảy, bữa tối được phục vụ tận bàn cho cư dân. Riêng ngày Chúa Nhật, bữa tối được gọi là “Buffet and Pub Night”. Nhóm đầu bếp chuẩn bị thức ăn bên ngoài phòng ăn nơi có quầy dùng làm Buffet, các cư dân sẽ xếp hàng để tự lấy thức ăn, đem về bàn thưởng thức, dĩ nhiên, nếu có người nào “long thể bất an” thì có thể nhờ nhân viên lấy thức ăn giùm.

Sau bữa tối Chúa Nhật, đúng 7  giờ, phòng ăn sẽ được dọn dẹp gọn gàng, chừa một không gian rộng với nhiều chiếc ghế gần quầy bar, sẽ có một “one band man” đến chơi đàn guitar hoặc keyboard, ca hát giúp vui cho các cư dân có một cuối tuần vui vẻ .

Họ ngồi thưởng thức những bài hát theo yêu cầu, nhắc nhớ một thời kỷ niệm vàng son, có thể kêu chút rượu nếu không muốn uống trà hoặc cafe, nếu có hứng thì bước ra sàn nhún nhún theo điệu nhạc, cũng vui lắm.  Nàng thích thời gian “giải trí vui chơi” này, nhìn ngắm các ông bà già yêu đời theo lời ca tiếng nhạc, theo từng điệu nhảy, họ như trẻ ra, như những chàng trai thiếu nữ của những ngày ấy xa xôi. Chủ Nhật hôm ấy, mới sau Lễ Giáng Sinh, các ông bà già ai cũng hớn hở, có lẽ những ngày Lễ vừa qua đã được con, cháu đến thăm, hoặc đón về nhà chung vui  quây quần, nhận những món quà từ những người thân yêu. 

Nàng vừa bước vào chỗ làm, bà Ellen khoe liền:
– Chiếc áo đầm này cô thấy đẹp không, con dâu tôi tặng đấy.

Ông Bryan tiến đến:
– Còn đây chiếc mũ mới, con trai tôi lùng khắp thành phố để mua đúng chiếc tôi yêu thích đấy.

Bà Wendy hài hước ồn ào hơn:
– Ối dào, mấy đứa cháu nội tưởng tôi còn sung sức nên cho tôi mấy chai rượu vang, đêm giao thừa sắp đến tôi phải… mở tiệc, chơi lớn luôn!!

Cả buổi buffet dinner hôm ấy, Nàng cũng vui theo những cư dân hạnh phúc này, những câu hỏi thăm về mùa Noel luôn là cảm hứng cho những câu chuyện bất tận.

Rồi đến giờ dọn dẹp cho đêm nhạc, lần này đặc biệt hơn, sẽ có thêm một người chơi keyboard bên cạnh “one man band” guitar vì là mùa Lễ, chuẩn bị đón Năm Mới.

Nàng vẫn theo thường lệ trách nhiệm của mình, đứng nơi bàn trà và cafe để phục vụ khi có yêu cầu. Ban nhạc, mỗi trước bài hát, thường có vài lời tâm tình, hỏi han các cư dân có biết bài này bài kia, có kỷ niệm gì thì chia sẻ, rồi sau đó mới hát, có khi còn nhắc các cư dân hát theo, rồi vỗ tay.

Đến gần cuối giờ, vì Chúa Nhật tuần sau sẽ lố qua ngày New Year, nên tối nay mọi người sẽ cùng nhau countdown đón mừng năm mới với ban nhạc. Nơi quầy bar đã có sẵn những chiếc mũ giấy sặc sỡ, những chiếc kèn giấy, và cả những túi confetti, khi đèn được tắt bớt đi, chỉ còn ánh đèn màu mờ ảo, ban nhạc chậm rãi nổi lên bài nhạc nổi tiếng của đêm giao thừa “Auld Lang Syne” cùng giọng ca trầm ấm của chàng “one man band”. Cả phòng bỗng im lặng, không gian chùng xuống, hình như ai cũng thả hồn theo khoảnh khắc mỗi năm chỉ có một lần này, và Nàng cũng thế. Nàng nhớ gia đình, tình thân ruột thịt, nhớ bạn bè của những mùa lễ đầu năm nơi quê nhà, nhớ tuổi thanh xuân, rồi bỗng dưng nước mắt Nàng thổn thức tuôn trào không thể ngăn lại. Khi bài nhạc kết thúc, tiếng “pháo hoa” rộn rã từ những chiếc kèn giấy, tiếng cười, chúc tụng ồn ào, bài hát khác nhộn nhịp bắt đầu, có vài ông bà già bước ra sàn nhảy, 

Nàng sực tỉnh, tìm hộp khăn giấy, thì phía sau có tiếng hỏi nhẹ nhàng:
– Cô có sao không? Tôi mời cô nhảy nhé!?

Nàng vẫn cúi đầu, bối rối lau nước mắt, vội vàng trả lời:
– Không! Tôi không sao cả, cám ơn!

Có tiếng bước đi chậm rãi, Nàng quay ra nhìn, đó là bóng dáng của ông Joe đang từ từ chống gậy đi về phía thang máy nơi cuối hành lang.

Ruth, cô nhân viên làm chung, nói với Nàng:
– Hình như ông Joe buồn vì cô đã từ chối lời mời ra sàn nhảy của ông ấy!

Trời ơi, nào Nàng có để ý đến câu mời của ông Joe khi Nàng còn đang rối bời với bao cảm xúc buồn vui theo tiếng nhạc Auld Lang Syne (có ai nghe bài này mà không bâng khuâng?). Lòng Nàng tràn ngập nỗi day dứt, vô tình Nàng đã đem lại nỗi buồn cho ông Joe vào thời khắc của mùa cuối năm này. Bây giờ Nàng có muốn mời ông nhảy cũng đã muộn rồi, ông vừa bước vào thang máy, trở về phòng.

Ruth nhìn Nàng, mỉm cười:
– Thôi cô đừng buồn, cô có cơ hội chuộc lỗi trong bữa tiệc New Year dành cho nhân viên vào tuần tới.
– Ừ nhỉ! Tôi mới vào làm, nên chưa biết tiệc cũng có cư dân Nhà Già tham dự sao?
– Tiệc cho chúng ta, nhưng có một số cư dân làm thiện nguyện, giúp dọn dẹp, đứng quầy bar, tặng quà, phục vụ chúng ta, có DJ chơi nhạc, và bất cứ cư dân nào muốn xuống chung vui cũng được, vui lắm, rồi cô sẽ thấy.
– Vậy ông Joe trong nhóm thiện nguyện ư?
– Mọi năm thì có, còn năm nay ông mới bị bong gân mắt cá chân vì hôm bữa giúp ông Terry kê lại cái sofa, ổng mang gậy cả tuần nay cô cũng biết mà, nhưng chắc chắn ông Joe sẽ xuống vì ổng hoạt bát và chưa bao giờ bỏ lỡ…cuộc vui nào!

Nàng nhẹ nhõm cõi lòng, vì Joe là một trong những cư dân Nàng thường chuyện trò và cảm mến nhất nơi Nhà Già. Tuổi trẻ của Joe rong ruổi khắp miền đồng bằng thảo nguyên Canada, với công việc kỹ sư Nông Nghiệp. Khi về hưu, hai vợ chồng Joe là thành viên hăng hái của Hiệp Hội Red Cross. Cách đây 5 năm, vợ Joe qua đời, ông ở lại căn nhà nhỏ vẫn tiếp tục niềm vui thiện nguyện, rồi 2 năm sau, hai người bạn thân của ông cũng rời xa ông: một người đi về bên kia thế giới, một người đi tiểu bang khác, nên ông quyết định dọn vào khu Nhà Già này, tìm thêm những người bạn mới chia sẻ buồn vui quãng đời còn lại.

Ngày tiệc Năm Mới, vợ chồng Nàng đến sớm, hòa vào không khí nhộn nhịp, ngắm nghía không gian bữa tiệc đã được trang trí thật đẹp. Khán phòng đông đúc, Nàng chẳng thấy Joe đâu, Nàng tính đi ra cửa hỏi thăm bàn tiếp tân Nhà Già, nơi có theo dõi chi tiết mỗi ngày, cư dân nào đi đâu, với ai, có xuống ăn trưa ăn tối hay không, có bệnh hoạn vào bệnh viện hay ở tại phòng… thì may quá, Ruth xuất hiện giải tỏa thắc mắc cho Nàng với khuôn mặt đăm chiêu giùm Nàng:
– Hồi trưa ông Joe được vợ chồng cô con gái đón về nhà ăn tối, không biết có quay về đây, hay sẽ ở qua đêm nhà con gái!?

Nàng trở lại bàn, băn khoăn, coi như đêm nay không có dịp được chuộc lỗi với Joe. Bên ngoài tuyết đang rơi dày đặc, dự báo thời tiết cho biết nhiệt độ sẽ rất lạnh trong suốt tuần lễ, người trung niên như Nàng còn thấy ớn lạnh, huống chi những người già, chẳng ai muốn ra ngoài đường nếu không có việc cần thiết.

Giữa buổi tiệc, Nàng quay qua chồng:
– Mình về thôi anh, đường xa trơn trợt lắm. Chắc ông Joe ở lại nhà con gái rồi!

Chồng nhìn Nàng, cảm thông:
- Đành vậy! Lần tới em sẽ mời Joe nhảy sau bữa tối “Buffet and Pub Night”, cũng vẫn còn tháng 1, còn là New Year.

Ngày tiệc Năm Mới, vợ chồng Nàng đến sớm, hòa vào không khí nhộn nhịp, ngắm nghía không gian bữa tiệc đã được trang trí thật đẹp. Khán phòng đông đúc, Nàng chẳng thấy Joe đâu, Nàng tính đi ra cửa hỏi thăm bàn tiếp tân Nhà Già, nơi có theo dõi chi tiết mỗi ngày, cư dân nào đi đâu, với ai, có xuống ăn trưa ăn tối hay không, có bệnh hoạn vào bệnh viện hay ở tại phòng… thì may quá, Ruth xuất hiện giải tỏa thắc mắc cho Nàng với khuôn mặt đăm chiêu giùm Nàng:
– Hồi trưa ông Joe được vợ chồng cô con gái đón về nhà ăn tối, không biết có quay về đây, hay sẽ ở qua đêm nhà con gái!?

Nàng trở lại bàn, băn khoăn, coi như đêm nay không có dịp được chuộc lỗi với Joe. Bên ngoài tuyết đang rơi dày đặc, dự báo thời tiết cho biết nhiệt độ sẽ rất lạnh trong suốt tuần lễ, người trung niên như Nàng còn thấy ớn lạnh, huống chi những người già, chẳng ai muốn ra ngoài đường nếu không có việc cần thiết.

Nhưng kìa, Nàng nhìn ra ngoài khi cánh cửa ngoài bàn tiếp tân mở rộng, dáng cao gầy của Joe bước vào cùng vợ chồng cô con gái. Joe nở nụ cười tươi chào cô tiếp tân, vừa đứng giậm chân nơi tấm thảm để rũ bỏ những mảng tuyết còn bám trên đôi giày boots, cô con gái phụ bố cởi chiếc áo măng tô dày màu lông chuột, cậu con rể ôm Joe tạm biệt, rồi đôi vợ chồng bước ra khỏi cửa. 

Nhìn Joe nhanh nhẹn, khó ai đoán được trúng tuổi 85 của ông. Cao gầy, khỏe mạnh, Joe thường xuống ăn tối với chiếc quần Jeans và áo thun hoặc áo sơ mi ngắn tay gọn gàng, nói chuyện rôm rả, dí dỏm hài hước với tất cả mọi người, kể cả mấy bà già khó tính nhất trong Nhà Già cũng phải bật cười mỗi khi nghe Joe kể chuyện.

Nàng sung sướng, rời bàn, chạy đến bắt tay Joe:
– Happy New Year Joe!! Tôi đợi ông nãy giờ, cứ tưởng ông không về tối nay!

Joe rạng rỡ cầm tay Nàng:
– Tôi phải về chớ, dù con gái có nài nỉ tôi ở lại qua đêm, tôi nhớ mấy ông già bà già bạn của tôi, và nhớ mấy cô nhân viên dễ thương tốt bụng như cô nữa đấy.

Nàng nói vội vàng vì sợ Joe đổi đề tài:
– Vậy tôi xin được mời ông nhảy nhé. Tôi xin lỗi vì tuần trước không nhảy với ông, khiến ông buồn…

Joe bật cười lớn:
– Trời ơi! Tôi không buồn cô chút nào hết á! Cô biết không, từ khi vợ tôi mất, tôi thường có thói quen, là chiều cuối năm sẽ uống champagne một mình với…vợ và đón giao thừa với bả, nhưng hồi tuần rồi chưa phải chính thức giao thừa nên tôi mới ở lại chung vui, ai dè ban nhạc chơi bài Auld Lang Syne hay quá, làm tôi rưng rưng xúc động nhớ vợ, quay qua thấy cô đang khóc, chắc cô cũng nhớ kỷ niệm nào đó, nên tôi muốn chia sẻ ủi an, nhưng cô còn nức nở hơn, tôi đành bỏ về phòng tâm sự cùng…vợ vậy!

Nàng giúp Joe treo chiếc áo khoác trên móc áo ngoài phòng tiếp tân rồi kéo ông ra sàn nhảy, đúng lúc DJ chuyển qua điệu slow rock chậm rãi. Nàng và ông đứng đối diện nhau, nhún nhảy theo điệu nhạc giữa đám đông cũng đang say sưa theo từng bước nhảy. Ông Joe hôm nay mặc chiếc quần kaki màu đen, với chiếc áo thun tay dài màu bọc-đô, bỏ trong quần với dây thắt lưng đúng điệu, đúng màu sắc của Năm Mới, miệng cười liên tục, vừa nhảy vừa chào hỏi những người nhảy gần bên, rồi nháy mắt nhìn Nàng như biểu Nàng đừng ghi nhớ chuyện của tuần trước, hãy vui lên, năm mới mà!

Nàng cũng chợt nhận ra, ông Joe không còn mang gậy, vậy là chân của ông đã khỏi hẳn, không còn bong gân nữa!

Quả là một niềm vui đầu năm!

Edmonton, Tháng1/2026
Kim Loan ( Tác giả ) 

TQĐ chuyển

Thứ Bảy, 3 tháng 1, 2026

ĐẦU NĂM KHAI BÚT - Thơ Thanh Song Kim Phú Và Thơ Họa


ĐẦU NĂM KHAI BÚT
(Tung Hoành Trục Khoán)

"Năm châu bốn biển chân thành nguyện
Mười phương tám hướng rỡ ràng vui".

NĂM nay Bính Ngọ đón niềm vui
CHÂU chấu làm xe phải giật lùi
BỐN tiết giao tình người dứt khổ
BIỂN trời kết nghĩa kẻ ngưng xui
CHÂN tâm hỷ xả đừng cay đắng
THÀNH ý từ bi gắng ngọt bùi
NGUYỆN cả muôn loài luôn hạnh phúc
MƯỜI PHƯƠNG TÁM HƯỚNG RỠ RÀNG VUI.

ThanhSong ntkp (CA. 01/01/2026)



Thơ Họa:



ĐẦU NĂM KHẤN NGUYỆN

(Thtk, 1 giao cổ đối)
NĂM Hai Sáu, Ngựa chở đầy vui
CHÂU ngọc nhập gia chẳng bước lùi
BỐN nẻo thường may rồng nước gặp
BIỂN trần qua một thuở nhiều xui
CHÂN tình cứu chuộc đau cùng khổ
THÀNH quả sẻ chia ngọt với bùi
NGUYỆN khấn cao vời ban phước lộc
MƯỜI PHƯƠNG TÁM HƯỚNG RỠ RÀNG VUI

Lý Đức Quỳnh
2/1/2026


ĐẦU NĂM KHAI BÚT

Năm nào Tết đến cũng không vui
Châu báu giành nhau đem giấu lùi
Bốn loại chúng sinh chưa thoát khổ
Biển đâu thủy tộc đạt hên xui
Chân tình đối xử gây nồng ấm
Thành thật giao hòa tạo dịu bùi
Nguyện khắp thế gian thôi chém giết
Mười phương tám hướng rỡ ràng vui

ThaNhân

Camthành Jan 1st, 2026


XÔNG NHÀ ĐẦU NĂM.

Năm chàng tuấn mã nhịp đều vui
Châu dáng bước lên,tiến chẳng lùi
Bốn tấm kính treo,xua vận rủi
Biển triều thủy để,tiễn điều xui
Chân lòng mong ước tràn men ngọt
Thành dạ cầu xin lắm vị bùi
Nguyện khắp nhân gian xuân ấm cúng
Mười phương tám hướng rộn ràng vui.

LAN.
(02/01/2026).


ĐẦU NĂM KHAI BÚT

Năm mang lão Mã tràn đầy vui
Châu lệ thôi rơi bão tố lùi
Bốn mắt chứa chan đời xẻ ngọt
Biển tình lai láng sống chia bùi
Chân thương luyến ái người tương hợp
Thành nghĩa an bài tạo khiến xui
Nguyện dựng, cầu xây, tài lộc mới...
Mười phương tám hướng rỡ ràng vui.

2026-02-01
Võ Ngô


ĐÓN GIAO THỪA NĂM MỚI 


NĂM canh đón Tết mọi người vui,
CHÂU lục toàn cầu đếm giật lùi. (1)

BỐN cõi đều cầu mong hết rủi,
BIỂN đời cũng chúc ước xua xui. (2)
CHÂN tình, kẻ trọng, tan cay đắng,
THÀNH ý, người yêu, thấm ngọt bùi.
NGUYỆN thảy muôn dân đều hạnh phúc.
MƯỜI phương tám hướng rỡ ràng vui.

Chú thích:
(1) countdown
(2) đời là biển khổ toàn gặp những chuyện xui xẻo.


Đỗ Quang Vinh
phụng họa
3-1- 2026



HỌA: KHAI BÚT

NĂM sang khai bút kết tình vui,
CHÂU phố bùng hên khổ bước lùi.
BỐN xóm tung tăng vơi bớt nhọc,
BIỂN bờ ngăn chặn giải điềm xui.
CHÂN tình cảm kích xoa dòng đắng.
THÀNH thật chia đau xớt giọt bùi.
NGUYỆN ước khắp thôn xa bến cận,
MƯỜI PHƯƠNG TÁM HƯỚNG RỠ RÀNG

VUI.

HỒ NGUYỄN (02-01

LỠ VẤP XUI

NĂM nay thịnh vượng sẽ cười vui
CHÂU thấm bớt rơi bão trụt lùi
BỐN mục dục tu là tứ khổ
BIỂN trời vời vợi đắng cay bùi
CHÂN vương nghịch cảnh mang sầu thảm
THÀNH thật giúp người lỡ vấp xui
NGUYỆN đấng bề Trên ban huệ phước
MƯỜI phương tám hướng rỡ ràng vui ..

Yên Hà
2/1/2026 -2026)



Kính Hoạ Vận : NĂM NAY…

Năm Châu Bốn Biển Chân Thành Nguyện
Mười Phương Tám Hướng Rỡ Ràng Vui
(Tung Hoành Trục Khoán)


NĂM nay Mã đáo sẽ yên vui
CHÂU lệ ngưng rơi, bão lụt lùi…
BỐN mắt giao nhau yêu mặn ngọt
BIỂN tình hòa hợp nhớ ngon bùi
CHÂN tâm ân ái người dang dở
THÀNH ý thân thương kẻ lỡ xui
NGUYỆN góp công lao xây dựng mới…
MƯỜI PHƯƠNG TÁM HƯỚNG RỠ RÀNG VUI

MAI XUÂN THANH
Silicone Valley January 02, 2026




NEW YEAR‘S RESOLUTIONS! VÀ MỘT CÁI CHẾT CÓ THỂ TRÁNH!

 


Một người bà con xa của chúng tôi ở Irvine vừa bị một chiếc xe hơi lạc tay lái tông chết khi chị đang jogging trên lề đường gần nhà. 

Người chồng cho biết hai vợ chồng anh hồi đầu năm có làm một resolution list cho năm 2025 trong đó có việc mỗi ngày hai vợ chồng phải chạy bộ ít nhất là 30 phút. Họ đã giữ đúng lời hứa với chính mình được mười một tháng. Đến tháng chót, tai-nạn rủi-ro đã xảy đến cho người vợ, một người bị chết khi đang cố-gắng cải-thiện sức-khỏe của mình nhằm ngăn-ngừa bệnh-tật để được sống khỏe. 

Khi nhận được tin buồn này, tôi thầm nghĩ nếu biết được chuyện tập thể-dục của họ sớm hơn, có thể tôi đã cứu được một mạng người. 

Từ trước đến nay, chúng tôi vẫn thường hay trình-bày với bạn bè CHÍN điều lợi hại khác biệt giữa việc chạy bộ ngoài đường và dùng treadmill trong nhà, với mục-đích là cố-gắng thuyết-phục mọi người dùng treadmill trong nhà. 
Đa-số cho biết họ thấy những điều nhắc nhở này nghe có lý. Có người lâu nay vẫn dùng treadmill như là một chỗ chứa đồ linh-tinh, phơi khăn, móc dù, treo bóp....., nay quyết-định trở lại dùng nó để chạy tập thể-dục trong nhà, thay vì chạy bộ ngoài đường. 

CHÍN ĐIỀU KHÁC BIỆT:

1. QUẦN ÁO TẬP THỂ-DỤC:
Chúng ta không phải bận-tâm nhiều đến quần áo, giày dép thể-thao khi đi treadmill trong nhà. 
Mặc cái gì cũng được. 
Có khi ở nhà một mình, một cái quần lót cũng xong. Nếu không xong là vì tại mình mặc không đúng size. 😊

2. THỜI-TIẾT:
Chúng ta không bị ảnh-hưởng bởi thời-tiết nóng, lạnh, mưa, nắng, hay giờ giấc sáng, trưa, chiều, tối khi chạy với treadmill. Có điện là chạy được.
Treadmill khó bị hư, bảo-trì dễ, chúng tôi mua một cái trên dưới $300.00, xài gần hai chục năm nay, hầu như ngày nào cũng dùng gần hai tiếng đồng-hồ, nay vẫn còn tốt. Cứ mỗi ba tháng thì cho dầu một lần, mình quên thì khi chạy nó kêu nghe rột-rẹt để nhắc khéo mình. Quên nữa thì nó vẫn kiên-trì nhắc khéo mình, nghe nhắc lớn hơn, lớn hơn. Cho đến khi nó chết. Rồi mới tới mình !🙄

3. TIẾT-KIỆM THÌ GIỜ:
Khi dùng treadmill, chúng ta tiết-kiệm được thì giờ. Vừa đi treadmill chúng ta có thể vừa xem video hoặc những chương-trình TV mình ưa thích, hoặc nghe nhạc thoải-mái. Chúng tôi còn biết có người vừa đi treadmill vừa tập hát Karaoke, rất thành-công. 
Nhưng đến khi đi dự party thì đòi phải có treadmill mới chịu hát. Thật là quá đáng!

4. ĐẠP “KÍT” CHÓ:
Đi treadmill không sợ đạp phải "kít" chó, hoặc đạp phải chó Chihuahua như khi chúng ta chạy jogging ngoài đường. Chính chó Chihuahua cũng khuyên-răn con cái của chúng - kể cả những con đực, cũng là con của chúng, không nên chạy bộ lăng-quăng ra ngoài đường, có ngày bị đạp mất mạng.

5. BỊ CHÓ CẮN:
Đi treadmill trong nhà không sợ bị chó rượt cắn như khi chạy bộ ngoài đường. Nên nhớ chúng ta không phải là mailman hoặc mailwoman. Mấy người này chúng ta khỏi phải bàn. Họ chạy nhanh hơn chó!

6. VẤP LỀ ĐƯỜNG:
Không sợ bị vấp té ở những chổ có lề đường gập ghềnh.  
Chúng tôi có một người bạn bị vấp té dập mặt, phải vào nhà thương, đã thề là suốt đời sẽ không bao giờ chạy bộ ngoài đường nữa. Và trong cơn khủng-hoảng đã tuyên-bố sẽ tránh không gặp bạn bè nếu mặt mày răng cỏ không được chữa lành lặn lại như trước khi bị té. 
Bạn bè thân, thông-cảm, muốn thăm anh phải kín-đáo đeo mask vào để anh không biết ai là ai, thăm xong ra về ai cũng thề sẽ không bao giờ chạy bộ trên lề đường nữa. Mấy người chạy treadmill thì khỏi thề, lo đứng gạ bán treadmill cũ của mình cho mấy người vừa thề!
Thật ra chạy treadmill không cẩn-thận cũng có thể bị té. Có điều lúc té không được nhiều người bu lại xem và nhất là không bị chụp hình đưa lên Facebook như khi bị té ở ngoài đường. 

7. BỊ XE TÔNG:
Đi treadmill không sợ bị xe tông như người bà con của chúng tôi hồi đầu tháng. 
Có khá nhiều những ông những bà lái xe ẩu, hoặc vừa lái xe vừa gọi phone, vừa text, hoặc đang lái xe thì bị stroke, bị heart attack, bị seizure, bị đường trong máu xuống, bị say rượu, bị say thuốc (hiện nay Cannabis is legal trên toàn 50 tiểu-bang) hoặc đi ăn cướp nhà băng bị cảnh-sát rượt chạy thục-mạng, chạy đâu không chạy lại chạy ngay vào công-viên, nơi chúng ta đang chạy bộ, nơi các ngài vẫn thường có thói quen hay chạy đến khi cần hẹn-hò, bàn-bạc, chia chác với các bạn đồng-nghiệp thân thương của mình.  

8. HÍT KHÓI XĂNG:
Đi treadmill trong nhà chắc chắn tránh được việc phải hít khói xăng do xe cộ thải ra. 
Fun fact: Nếu loài người chúng ta ai ai cũng chịu khó hít khói xăng một cách thật tích-cực và thường-xuyên, số lượng không-khí bị ô-nhiễm trên quả đất này sẽ giảm đi rất nhiều. 
Số người trên quả đất này cũng sẽ giảm đi rất nhiều! 

9. CƯỚP VẶT:
Đi treadmill trong nhà không bị kẻ xấu làm phiền. Chạy ngoài đường, có khi mình vừa chạy về tới cửa nhà mình thì nó cũng vừa chạy về tới cửa nhà mình. Ngay sau lưng mình là nó. Ngay sau lưng nó là thằng bạn rất thân của nó. Hai đứa này tình-cờ quen biết nhau và kết-nghĩa anh em khi còn ở trong tù. Vừa vượt ngục ra công-viên ngồi chờ đồng bọn thì thấy mình đang jogging thoải-mái, vừa chạy tung-tăng vừa nghe nhạc qua earphones, vừa hát theo. Mà hát rất lớn, ai cũng nghe. Nghe loáng-thoáng như là bài "Chuyện ba người".
Hai thằng kia thì chỉ khe-khẽ duo bài "I will follow you".
🫣😊🫣

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2026

CHUNG VUI HỌA : ĐẦU NĂM KHAI BÚT- CHÚC MỪNG 2026


CHÚC MỪNG NĂM MỚI 2026

Bính Ngọ hai không hai sáu đây,
Mã đề dương cước lại lần thay.
Ước mong thế giới hòa bình mãi,
Cầu nguyện năm châu hữu nghị hoài.
Thân hữu mọi nơi đều thịnh vượng,
Đồng hương khắp chốn thảy chiêu tài.
Gia đình hạnh phúc mừng năm Ngọ,
Quốc thái dân an phước thọ dài!

ĐỖ CHIÊU ĐỨC (01-01-2026)


HỌA: MỪNG VUI ĐÓN TÂN NIÊN

Hai không hai sáu đến rồi đây,
Xóa cũ tươi dần đón đổi thay.
Bến thế khổ đau không lẽ mãi,
Cỏi trần phước hạnh cứ trông hoài.
Bình an cuộc sống cao bồi thịnh,
Hạnh phúc muôn nơi lộc vĩnh tài.
Ngựa nhảy tung tăng xa đến ngõ,
Gái trai già trẻ đón vui dài!
*
Rượu nồng môi nhấp thắm mê say!

HỒ NGUYỄN (Jan 01, 2026)

CHÚC TẾT.

Năm mới, xuân về kính chúc đây 
CHÚC cho thế giới đẹp xinh thay 
CHÚC trang nam tử ga lăng miết 
CHÚC đấng mày râu lịch lãm hoài 
CHÚC quý chị em luôn mạnh giỏi 
CHÚC nền kinh tế mãi thơm tài
CHÚC quen đến lạ đều khang,vượng 
CHÚC nước Việt ta phát triển dài.

LAN.
(02/02/2026).

Bính Ngọ Mong Cầu

 

Bính Ng mang vui khắp đó đây

Vang lừng tiếng hí hực lòng thay

Cầu van nhân loại bừng tâm dậy

Chúc tụng  thế gian yên ắng hoài

Diệt chủng chiến tranh nên não tẩy

Quốc gia hợp tác trợ phù tài

Quê nhà sông nước xuôi dòng chảy

Cường thịnh tương lai dẫu ngắn dài!

 

Hải Rừng

2/1/2026



Kính họa cùng thầy Đỏ Chiêu Đức (Hoán Vận)

Năm nầy Bính Ngọ quay về đây
Cuộc sống con người khó chuyển thay
Nước lũ chảy tràn trôi vật chất
Bão giông cuốn thổi hết tiền tài
Trên trời lưỡi lửa thè ra mãi*
Dưới đất cuồng phong trở lại hoài
Hai bốn bước vào trong vận chín**
Thiên tai nhân loại chịu lâu dài.

2026-01-04
Võ Ngô


* Bão mặt trời

** Vận chín (hỏa) 20 năm từ 2024-2043.

ĐẦU NĂM KHAI BÚT

 


ĐẦU NĂM KHAI BÚT


TNBC ĐL
TÂM TRẠNG
LƯỠNG ĐẦU XÀ (đơn)
MÀN treo cửa chắn lộng khung MÀN
CHAN bóng ai ngồi nhỏ lệ CHAN
CẠN nỗi bi tình đau đớn CẠN
TRÀN cơn mộng ảo xót xa TRÀN
CẢN dòng gió bão âm thầm CẢN
CAN lỗi lầm thêm hận tủi CAN
CHÁN cảnh từ ly buồn bực CHÁN
ĐÀN ai khẫy khúc nhạc tao ĐÀN
Ngọc Ánh Nguoideplongyen
02/01/2026

Thơ Xướng Họa : NĂM NGỌ BÌNH AN : Hường Xưa và Ngọc Ánh

NĂM NGỌ BÌNH AN Ất Tỵ liền qua đã ngủ vèo Sương tràn lặng lẽ phủ sầu theo Đời xưa lật gió phai hồn dẻo Nẻo cũ mòn chân nặng dốc đèo Xác rũ...