Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

Về Bài THU GIANG TỐNG KHÁCH Của Bạch Dư Dị(Trikhacpham, Mai Xuân Thanh)


THU GIANG TỐNG KHÁCH
Bạch Cư Dị (772-846)

Thu hồng thứ đệ quá
Ai viên triêu tịch văn
Thị nhật cô chu khách
Thử điạ diệc ly quần
Mông mông nhuận y vũ
Mạc mạc mạo phàm vân
Bất tuý Tầm Dương tửu
Yên ba sầu sát nhân

Nghĩa bài thơ

Nhạn thu gọi bầy lần lượt bay ngang trời / Sớm chiều nghe tiếng vưọn kêu ảo não / Ngày một mình trên thuyền khách lià bến Là thôi là đã mãi mãi bỏ xứ xa quê
                              Mưa giăng giăng ướt áo 
                               Buồm lất phất bay mây / 
                     Rượu Tầm Dưong uống mãi mà không làm sao say                            cho được / 
                    Để quên để nhớ (?) nỗi buồn khói sóng giết người này . 


SÔNG THU TIỄN KHÁCH
PKT 09/14/2018

Dịch Thơ
Nhạn vào thu gọi bạn
Nghe vượn sớm chiều than
Thuyền khách từ lìa bến
Trời trăng đã rã đàn
Mưa giăng giăng thấm áo 
Buồm lất phất đùa mây
Sương khói Tầm Dương cũ
Rượu nào say được đây

Phụ Chú  : Nói đến Tầm Dương lại không khỏi nhớ đến 2 câu mở đầu bài Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị : "Tầm Dương giang đầu dạ tống khách / Phong diệp địch hoa thu sắt sắt " (Đầu sông Tầm Dương một đêm đưa khách / Lá phong hoa lau xào xạc gió thu buồn )  ̣ 


Tri Khac Pham


                              Tiễn Khách Bến Sông Thu

Gọi bầy thu nhạn cũng bay nhiều
Thiểu não vượn buồn nhớ bạn kêu
Tách bến chiều nghiêng thuyền viễn khách
 Rã đàn xế bóng đất cô liêu
Mưa giăng ướt áo trời thơ mộng
Gió lộng căn buồm vạt gấm thêu
Say khướt Tầm Dương mà chẳng thấm
Chết người khói sóng lụy sầu yêu

Mai Xuân Thanh
Ngày 14/09 /2018

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét