Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018
NỨƠC MẮT - Thơ Thu Hà
Khi nước mắt mẹ già rơi trên má
Con hãy cười vì mẹ có trên đời
Khi nước mắt mẹ chẳng còn rơi
Thì lúc ấy mẹ thành người thiên cổ
Những lúc khổ con nên nhớ mẹ
Mẹ sẽ là Tùng Bách đỡ che con
Lúc nằm nôi và cho đến bây giờ
Con mãi mãi ngây thơ trong mắt mẹ
Ngày nào đó mẹ ra đi vĩnh viễn
Muộn phiền nầy xin trả lại trần gian
Ở trên cao .. tận chốn mây ngàn
Mẹ vẫn mãi mong bình an con trẻ...
Thu Hà
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Ngôn Từ Oán Hận - Thơ Hồ Nguyễn
NGÔN TỪ OÁN HẬN Ai có thù vay oán hận gì? Mà sao nổi máu nóng sân si? Một câu xuất phát như dao cắt, Dăm chữ đeo trì nặng đá bi. Phận gái...
-
CON MỂN VÀ ĐIỀM BÁO KHÔNG MAY MẮN Con thú rừng có tên “ Mển ” hay“ Mang” , còn gọi là hoẵng , kỉ , là mộ...

Bài thơ rất hay
Trả lờiXóa