Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

NỨƠC MẮT - Thơ Thu Hà


Khi nước mắt mẹ già rơi trên má
Con hãy cười vì mẹ có trên đời
Khi nước mắt mẹ chẳng còn rơi
Thì lúc ấy mẹ thành người thiên cổ
Những lúc khổ con nên nhớ mẹ
Mẹ sẽ là Tùng Bách đỡ che con
Lúc nằm nôi và cho đến bây giờ
Con mãi mãi ngây thơ trong mắt mẹ
Ngày nào đó mẹ ra đi vĩnh viễn
Muộn phiền nầy xin trả lại trần gian
Ở trên cao .. tận  chốn mây ngàn
Mẹ vẫn mãi mong bình an con trẻ...


Thu Hà

1 nhận xét:

KHÓI LAM CHIỀU “ thơ Hưng Quốc Và Thơ Họa

KHÓI LAM CHIỀU Nắng chiều nhàn nhạt bóng hoàng hôn Cảnh vật đơn sơ đẹp hút hồn Chim chóc ven đường kêu chí choé Trâu bò trên lộ bước đua dồn...