ĐỢI HOÀNG HÔN
Mời Xem : Các Bài Khác Cùng Tác Giã
1/XIN HỌC Y KHOA (1) Ở MỸ - Bs. ĐẶNG QUANG TÂM
2/2/Một Mình Giữa Đêm Mưa - Thơ Đặng Quang Tâm
Mời Xem : Các Bài Khác Cùng Tác Giã
1/XIN HỌC Y KHOA (1) Ở MỸ - Bs. ĐẶNG QUANG TÂM
2/2/Một Mình Giữa Đêm Mưa - Thơ Đặng Quang Tâm
MỘT MÌNH GIỮA ĐÊM MƯA
Nghe tiếng mưa rơi tiếng thở dài
Giọt mưa từng giọt bể làm hai
Tiếng mưa nức nở trong đêm vắng
Như tiếng ai còn thương nhớ ai
Ngồi dưới hiên nhà đếm tiếng mưa
Nhớ người bạn học thuở xa xưa
Bao nhiêu năm tháng bao xuôi ngược
Cố vá đời nhau vá được chưa
Một kiếp phong trần tựa bóng mây
Lúc tan lúc biến lúc xum vầy
Đêm mưa đất khách buồn man mác
Bạn ở nơi nào tôi ở đây
Ôi tiếng mưa rơi tiếng nghẹn ngào
Tiếng to tiếng nhỏ dựa vào nhau
Một mình thui thùi đèn soi bóng
Có gặp nhau chăng hẹn kiếp sau
ĐẶNG QUANG TÂM
(Những bài thơ của ĐẶNG QUANG TÂM)
* Tôi làm bài thơ này sáng ngày 5 tháng 11-2021. Tuổi già khó ngủ lại
gặp cơn mưa lạnh cuối mùa Thu, lòng buồn hiu hắt. Đời còn lại bao nhiêu
ngày mưa như thế này nữa? Ôi buổi cuối đời nơi xứ lạ quê người lạnh lẽo
làm sao.
❤❤❤❤❤❤❤
Mời Xem :MỘT NỔI ĐAU - Thơ Đặng Quang Tâm
Bài Viết khác về Y hoc :BỆNH ZỜi ĂN ( SHINGLES ) - Đặng Quang Tâm
(Chuyên môn của BS.ĐQ.Tâm )
| *Tôi có một ông bạn thân, mỗi lần làm xong một bài thơ, tôi đều có đưa
cho ông đọc. Lần nào ông cũng nói, bài thơ mày viết đọc xuôi tai, nhưng
chẳng có ý gì mới. Một hôm, ông đến gặp tôi, đưa cho tôi một bài thơ của
một tác giả đã thành danh. Ông nói: Bài thơ này hay lắm, mày đọc cho
tau biết ý kiến. Bài thơ làm theo loại thơ mới, trừu tượng, tôi đọc
chẳng hiểu tác giả viết cái gì, nhưng cũng khen quá hay cho ông vui. Về
nhà tôi ngồi suy nghĩ, thì ra, cái gì ai đọc cũng hiểu thì họ chê đồ
dỏm, cái gì chẳng ai hiểu, họ cho là đồ xịn. Suy nghĩ như vậy, tôi lấy
giấy làm bài thơ này. Tôi viết lung tung phèo, chẳng ra ý gì cả. Làm
xong, đọc đi đọc lại, tôi cũng chẳng biết tôi viết cái gì. Hôm nào gặp
ông bạn thân, đưa cho ông “kiểm duyệt”, chắc ổng sẽ khen bài thơ có
nhiều ý “loạ”. Hy vọng. *Tôi làm bài thơ này xong lúc 3 giờ sáng ngày 7 tháng 7 năm 2022. Sửa lần cuối ngày 20 tháng 7 năm 2022. | |||
Mời Xem :
NHỮNG NẾP NHĂN - Thơ Đặng Quang Tâm
1 Bài về CM của BS.Đ.Q.Tâm :
MỘT MÌNH
Nắng hôm nào theo tóc em bay
Mắt em buồn bàn tay nắm tay
Tiển em về một sớm heo may
Rồi xót xa tháng ngày
Chiều nay mưa có ướt lối em đi
Gió Đông về có khô héo đôi mi
Còn ai chờ mà đợi
Ngậm ngùi giây phút biệt ly
Con đường này còn in dấu chân em
Tiếng em cười còn vang trong đêm
Mới đây giờ im lặng
Như cát bụi chìm trong lảng quên
Môi em còn nhớ nụ hôn xưa
Má em còn hồng trong nắng trưa
Đâu đây đôi dòng lệ
Khóc cho người còn trong gió mưa
Bàn tay nào đã dẫn dắt nhau đi
Những hẹn hò nào ai khắc ghi
Giờ còn lại những gì
Ngoài mắt lệ hoen mi
ĐẶNG QUANG TÂM
(Nhóm Văn Nghệ Trăng Vàm Cỏ Đông Tây Ninh)
Mời Xem
Một Mình Giữa Đêm Mưa - Thơ Đặng Quang Tâm
*Tôi làm bài thơ này ngày 27 tháng 8 năm 2015 để nhớ đến những ngày đầu
mùa Thu năm 1968, lúc tôi mới xuống Saigon đi học. Đó là những ngày đen
tối nhứt của tôi. Tương lai rất mù mịt. Tôi đang học chứng chỉ MPC ở
Khoa Học. Thi rớt là chuyện dể như chơi và thi rớt có cùng một nghĩa với
“xếp bút nghiên theo việc đao cung”. Tôi nhớ có hơn 2000 người ghi danh
học Chứng Chỉ này. Phần lớn bỏ cuộc. Hoặc đi lính hoặc đổi qua học
ngành khác. Năm đó đi thi viết chỉ có 46 người đậu. Kết quả viết bằng
tay trên tờ giấy học trò.
*Thời đó nhạc của Trịnh Công Sơn (TCS) rất thịnh. Đi đâu cũng nghe người
ta hát những bài như Diểm Xưa, Biển Nhớ, Tuổi Đá Buồn, Lời Buồn Thánh
..Tới bây giờ, mỗi lần nghe ai đó hát “mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp
cổ..” là tôi nhớ đến những ngày mới xuống Saigon đi học. Ngày đó, tôi
cũng ưa hát câu này. Mỗi người có riêng một Diễm Xưa cho mình. Ôi “đưa
em về là cách xa ngàn trùng” sao nghe mà thê thảm. Chỉ có ở trong cảnh
đó mới hiểu thấm thía hai chữ tiển đưa.
*Tôi viết bài này để nhớ cái cảm xúc đó sau khi nghe lại bài Như Cánh
Vạc Bay của TCS. Và cũng để nhớ lại ngày tôi đưa người bạn đi du học.
*Tôi kể lại đây một bài học ở đời ngày tôi mới xuống Saigon. Chiếc xe đò
Saigon-TâyNinh bỏ tôi xuống ở chợ Chuồng Bò đường Lý Thái Tổ và Sư Vạn
Hạnh. Tôi đứng trước một tiệm nước ngay góc đường này, để ý thấy có ông
già ngồi uống cà phê, hút thuốc rê. Có một anh lính chạy lại xin ông mồi
thuốc. Ông thò tay vô túi áo lấy bật lửa quẹt cho anh lính. Mồi xong
anh này quay quả bỏ đi. Ông già ngồi bật dậy, hỏi theo: Anh ơi, anh nói
cái gì tôi nghe không rõ. Anh lính quay đầu đáp: Tôi đâu có nói gì đâu.
Ông già thất vọng, ngồi phịch xuống: Vậy mà tôi tưởng anh nói cám ơn. 50
mấy năm sau tôi vẫn thấy ông già đó thật sâu sắc. Người Saigon coi vậy
mà không phải dzậy.
Anh bây giờ còn có gì để mất
Ngoài chút tình đã trót gửi cho em
Có ngăn cách mới có ngày gặp mặt
Có xa em anh mới nhớ em thêm
Ở nơi đây ngày cũng như đêm
Anh lẩn quẩn chỉ một mình một bóng
Nhắm mắt lại anh đợi em trong mộng
Mình chờ nhau như thuở mới quen nhau
Anh vẫn thường ngồi ngắm những vì sao
Rồi nhớ chuyện Ngưu Lang chờ Chức Nữ
Tháng Bảy Mưa Ngâu sao em còn do dự
Nhớ thương này anh biết gửi về đâu
Đã mấy lần anh định viết vài câu
Chúc em sống được một đời hạnh phúc
Anh sẽ ở một mình trong nhẫn nhục
Đợi cái ngày kết thúc nợ ba sinh
Anh sẽ đi tìm lại chuyện chúng mình
Rồi ngồi viết thành hàng trăm cuốn sách
Em có đọc sẽ biết dù xa cách
Anh vẫn mong được sum hợp cùng nhau
Buổi tương phùng chắc sẽ lắm thương đau
Có vui sướng cũng có nhiều ngấn lệ
Chúng mình sẽ thành cô dâu chú rể
Đời còn gì để nói phải không em
ĐẶNG QUANG TÂM
(Nhóm Văn Nghệ Trăng Vàm Cỏ Đông)
Mời Xem : AI - Thơ Đặng Quang Tâm
| Mời Xem : |
Ảnh:GhimHo
QUÊN ( trường thiên lục bát tứ tuyệt) Tôi quên…. nói lá thôi rơi ! Chỉ vương mái tóc nửa đời rối thêm Để cho tóc vẫn dịu mềm Tóc khô lại sợ ...