Thứ Ba, 28 tháng 3, 2017

BÂY GIỜ CÒN NHỚ HAY KHÔNG? - Vkp công chúa nhỏ

                         


                                  Anh hứa anh sẽ trở về
Mỗi năm một tháng cận kề trúc mai
      Dù tình muộn chẳng nhạt phai
Ái ân nồng đượm cho dài nhớ thương
      Bỏ qua ngăn cách dặm trường
Năm mươi năm nỗi vấn vương dạt dào
      Ngờ đâu biển động sóng trào
Em đành chôn giấu nghẹn ngào trong tim
      Có ai thấu hiểu nỗi niềm?
Người cô phụ nhớ cánh chim bạt ngàn
Ngày ngày thơ thẩn bàng hoàng
Đêm đêm dệt mộng thiên đàng ái ân
      Chắt chiu kỷ niệm một lần
Đã cùng thề nguyện khi gần bên nhau
      Bến đời dù có muôn màu
Chúng mình nguyện giữ một màu thủy chung
       Bây giờ còn nhớ hay không???(thơ Nhất Tuấn)
               Saigon 10/3/2017

 Vkp công chúa nhỏ


10 bằng chứng không thể chối cãi về sự tồn tại của người khổng lồ

Từ xưa đến nay, những người khổng lồ dường như chỉ được biết đến qua các câu chuyện thần thoại và cổ tích. Tuy nhiên hơn 200 năm về trước và đặc biệt từ những năm đầu của thế kỉ 20, đã có những phát hiện đầu tiên về hóa thạch và các phần còn sót lại của người khổng lồ. Điều này càng khẳng định thêm người khổng lồ là có thật và không chỉ có trong truyền thuyết như người ta vẫn quan niệm.
Tất cả những khám phá sau đây bộc lộ những điểm chưa được biết đến về thuyết người khổng lồ. Liệu người khổng lồ có thật chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng từ những câu chuyện truyền miệng?
10. Bộ xương khổng lồ tìm thấy ở hồ Dalavan, Wisconsin năm 1912
Bài báo ngày 4/3/1912 của tờ New York Times đã nói đến một bộ xương khổng lồ bị chôn vùi trong lớp than và bùn đất được tìm thấy ở hồ Delavan, Wisconsin. Hai anh em nhà Phillips đã phát hiện ra bộ xương khi đào mộ, họ đoán rằng đây là thi thể của một tộc người trước đây đã từng sinh sống ở khu vực này.

Bộ xương này nhìn thì giống xương người, nhưng điểm khác biệt lớn nhất là chúng rất to lớn. Xương trên hốc mắt dốc thẳng về phía sau, mũi thì cao hơn hẳn xương gò má. Cặp xương hàm thì trông tương tự đầu khỉ.
Bộ xương khổng lồ kiểu này không chỉ được tìm thấy ở Wisconsin. Vào năm 1891, tờ New York Times cũng viết về trường hợp các nhà khoa học thuộc viện Smithsonian tìm thấy một bộ xương khổng lồ ở thành phố cổ đại tên là Aztalan ở gần Madison, Wisconsin. Sáu năm sau đó, chính tờ báo này lại viết về một bộ xương khổng lồ dài 2,7 mét ở gần Maple Creek. Có nhiều ý kiến cho rằng cần phải nghiên cứu sâu hơn về những khám phá này, nhưng không có thêm báo cáo hoặc kết luận nào khác về chúng.
9. Những di tích khổng lồ ở thung lũng Chết năm 1947
Vào năm 1931, F.Bruce Russell, nhà vật lý học đến từ Cincinnati công bố rằng ông và đồng nghiệp đã tìm thấy hàng loạt hang động và đường hầm khổng lồ ở Thung Lũng chết của Mỹ. Ông cũng kể với một người bạn của mình là Howard E. Hill rằng họ đã tìm được vài bộ xương khổng lồ, mỗi bộ cao khoảng 2,7 mét.



Ông Hill sau đó đã diễn thuyết về người khổng lồ tại cuộc họp của câu lạc bộ vận tải ở Los Angeles, và vào ngày 4/8/1947, tờ The San Diego Union đã đăng tải thông tin về những khám phá này. Họ dự đoán những xác ướp khổng lồ đã được 80.000 năm tuổi.
Ngoài ra, họ cũng cho rằng những kênh hào và đường hầm mà họ tìm thấy có thể là sảnh tế lễ của người cổ đại. Nơi họ khám phá ra rất giống với chỗ cư trú của một cộng đồng. Họ cũng cho rằng những gì được phát hiện rất gần với nền văn minh bị biến mất ở Atlantis.
8. Những bộ xương khổng lồ ở Varna, Bun-ga-ri năm 2015
Varna thuộc Bungari ngày nay là thành phố cổ Odessos của Hy Lạp – một điểm trao đổi buôn bán quan trọng 7000 năm trước. Odessos là thành phố đầy rẫy những câu chuyện thần thoại về người khổng lồ, do đó, việc khám phá ra những bộ xương khổng lồ vào tháng 1 năm 2015 đã thu hút rất nhiều sự chú ý của cộng đồng.

Khi đang đào bới, họ khai quật được một bức tường pháo đài cổ và sau đó là các bộ xương khổng lồ. Khám phá này được cho là có từ thời cổ đại, và người ta dự đoán chúng xuất hiện vào khoảng thế kỷ thứ 5.
Bộ xương khổng lồ này được tìm thấy trong tư thế tay đang chắp trước ngực, đầu thì hướng về phía Đông. Những nhà khảo cổ học cho rằng anh ta được đặt ở tư thế này nhằm biểu đạt anh ta là người quan trọng trong thời đại của mình. Có lẽ, vì thế, vào thời điểm đó, bộ xương được miêu tả với công chúng là rất cao và ấn tượng.
7. Các bộ xương khổng lồ được tìm thấy ở Ecuador năm 1964
Vào năm 1964 ở Ecuador, cha Carlos Vaca, một vị cha xứ làm việc trong bệnh viện đã được gọi đến khi người dân tìm được một khúc xương lạ. Những khúc xương này được miêu tả là có kích thước rất đáng kinh ngạc. Cha Vaca đã lấy một trong số chúng về và giữ chúng ở nhà.

Sau đó, nhà nghiên cứu hiện vật người Áo Klaus Dona đã tìm đến và mang những khúc xương này về để nghiên cứu. Ông đã đưa chúng vào triển lãm “Những bí ẩn chưa lời giải đáp”. Klaus và một số nhà nghiên cứu khác đã kiểm tra khúc xương và chúng được cho là của con người, theo kích thước của khúc xương thì người sở hữu chúng phải cao tới 7,6 mét!
Ông Dona đã đưa khúc xương đi giám định ADN, nhưng kết quả cho thấy khúc xương không chứa mẫu ADN nào, do đó ông đã kết luận bộ xương có tuổi thọ đến hơn 10.000 năm. Ông cũng nói thêm rằng, nơi mà những khúc xương được tìm thấy lần đầu được gọi là “Nghĩa địa của người khổng lồ” theo tiếng Ayamara.
6. Xác ướp khổng lồ tìm thấy ở đường hầm gần sông Colorado năm 1909`

Theo bài báo của tờ Arizona Gazette vào tháng 4 năm 1909, khi đang đi thuyền dọc sông Colorado, nhà thám hiểm G.E. Kinkaid đã khám phá ra những điều rất bất ngờ. Ông thông báo rằng, ông đã phát hiện ra một đường hầm dài gần 1.5 ki-lô-mét ở dưới lòng đất. Ông còn nhìn thấy một khu vực bí mật ở phía cuối đường hầm, cùng với các dụng cụ bằng đồng và bức tượng lớn (theo mô tả của Kinkaid thì nhìn giống như tượng Phật), ông còn tìm thấy rất nhiều chữ tượng hình kỳ lạ, và điều kinh ngạc nhất chính là một xác ướp khổng lồ cao 2,7 mét bọc trong vải liệm đen.
Ông cũng tiết lộ rằng chính phủ đã niêm phong khu vực ông khám phá ra và đóng cửa khu vực này để nó không bị thâm nhập bởi bên ngoài. Tờ Arizona Gazette cũng chỉ ra rằng nhưng người khổng lồ này đã di cư đến Mỹ hàng nghìn năm trước từ Châu Á.
5. Bí ẩn của hang Lovelock từ năm 1911 – 1929
Hang Lovelock cách thị trấn Lovelock, Nevada 32 ki-lô-mét được biết đến là một hang động cổ xưa.

Vào năm 1911, hai thợ mỏ tên là David Hart và James Pugh trong lúc đang đào mỏ tìm nguyên liệu cho thuốc súng, đã khám phá ra những bí ẩn từ thời cổ đại. Sau đó họ đã liên lạc với Alfred Kroeber, người thành lập ra khoa nhân chủng học của đại học California, và tiến hành các dự án khảo cổ học trong hang Lovelock từ năm 1924 đến năm 1929 và họ đã phát hiện ra hàng nghìn di tích cổ đại, đặc biệt trong số đó bao gồm 60 xác ướp khổng lồ, cùng với xương và vũ khí. Họ còn tìm thấy đôi dép dài đến 38 cen-ti-mét, các dấu vân tay khổng lồ trên vách đá, và các bộ xác ướp cao từ 2,5 đến 3 mét.
Điều thú vị này chứng tỏ rằng người châu Mỹ đã di cư đến đây hàng nghìn năm trước, có thể họ có tóc đỏ, da trắng và được gọi là người Si Te Cha. Hang Lovelock được tin là đã từng là nhà của họ.
4. Ngón tay khổng lồ tìm thấy ở Ai Cập năm 2012
Vào tháng 3 năm 2012, hình ảnh của một ngón tay khổng lồ được tìm thấy ở Ai Cập đã xuất hiện trên mạng. Ngón tay khổng lồ này dài đến 38 cen-ti-mét, do đó nếu bức ảnh này là chân thực thì người này hẳn là người khổng lồ.


Tuy nhiên bức ảnh này vẫn chưa được chứng minh là chân thực vì người chụp bức ảnh lại không phải là người có ngón chân. Theo như lời kể nguyên gốc, thì bức ảnh xuất hiện trên trang Bild, và nó được chụp năm 1988 bởi Gregor Sporri. Ông đã trả 300 đô-la Mỹ cho một tên trộm mộ để được chụp bức ảnh. Tên trộm này còn cung cấp cả ảnh chụp x-ray và chứng nhận đó là ngón tay người, thứ mà hắn đã trộm được từ năm 1960.
Năm 2009, Sporri đã quay lại Ai Cập để tìm tên trộm này nhưng ông không thành công. Tuy vậy, chúng ta có thể biết được xuất xứ của bức ảnh này. Điều thú vị là, sự tồn tại của người khổng lồ Ai Cập còn được đề cập đến trong quyển “Lịch sử của chiến tranh Jewish”, trong đó có đoạn viết: “Họ là những người khổng lồ, họ to lớn và rất khác biệt với người thường.”
3. Các khám phá ở đảo Aleutian năm 1940
Ivan T. Sanderson là một nhà động vật học nổi tiếng, vào một ngày ông nhận được một bức thư từ một kỹ sư làm việc Shemya ở đảo Aleutian năm 1940 trong thế chiến thứ hai.
Đảo Aleutian ở gần Nga và ngăn cách phía Bắc Thái Bình Dương với biển Bering, quân đội Mỹ đồn trú ở đảo này trong thời chiến tranh với Nhật. Khi họ đang sẻ núi, họ đã tìm thấy xương sọ và xương chân người, điều đặc biệt là chúng dài gấp 3 lần người thường. Xương sọ cao từ 56 đến 61 cen-ti-mét.
Sanderson nói rằng ông nhận được bức thư thứ hai từ một người khác ở trên đảo để xác nhận về cuộc khám phá trên. Họ nói rằng viện SmithSonian đã thu hồi tất cả các tìm kiếm và từ chối nói thêm về việc này. Và Sanderson nói rằng ông tin vào những bức thư, điều đó có nghĩa rằng, bằng chứng về sự tồn tại của người khổng lồ là có thật. 

2. Những người khổng lồ của núi Caucasus, Georgia năm 2014:
Năm 2014, một chương trình TV tên là “Những hồ sơ chưa thể giải thích về văn minh của người khổng lồ”, đã chọn ghi hình tại khu vực núi Caucasus, Georgia.
Năm 2008, một người chăn cừu khi đang làm việc đã vấp phải một ngôi mộ khổng lồ. Nhóm nghiên cứu Georgia đã tham gia tìm hiểu để làm rõ vấn đề này. Và người chăn cừu đã chia sẻ thêm rằng ông ta thấy 2 bộ xương khổng lồ ngồi ở bàn rộng lớn. Các chuyên gia đã đến tận nơi để kiểm chứng, tuy nhiên, khi họ đến nơi thì nó đã bị đổ sập. Thật may mắn, họ vẫn tìm được đất đá, và các mảnh xương còn lại. Những chiếc xương này được khẳng định là xương người nhưng kích thước chúng thì lớn hơn nhiều xương con người hiện đại.

Đứng đầu nhóm nghiên cứu này là giáo sư Vekua, một vị giáo sư đáng kính. Ông đã tuyên bố rằng những chiếc xương tìm thấy là xương người, và những người này có thể cao từ 2,5 đến 3 mét. Điều đáng tiếc là, trước khi sự thật được chính thức sáng tỏ thì giáo sư Vekua đã qua đời và những chiếc xương biến mất.
Sau đó, nhóm nghiên cứu cũng không tìm thêm được điều gì mới bởi hầm mộ càng ngày càng bị lún sâu xuống. Tuy nhiên, họ cũng tuyên bố rằng, họ sẽ dừng nghiên cứu để tìm thêm bằng chứng về những chiếc xương khổng lồ.
1. Dấu chân khổng lồ tìm thấy khắp nơi trên thế giới
Có rất nhiều dấu chân khổng lồ được tìm thấy khắp nơi trên thế giới và nổi tiếng nhất phải kể đến “Dấu chân Goliat” ở Mpaluzi, Nam Phi. Dấu chân này dài đến 1,2 mét và giống hệt dấu chân người. Có người ước đoán dấu chân này có tuổi thọ từ 200 triệu đến 3 tỷ năm.
Dấu chân khác có chiều dài đến 1,5 mét được tìm thấy vào năm 1926 ở Oakland Tribune trên vách núi San Jose, California. Vào năm 1925, một dấu chân khổng lồ dài đến 2,5 mét cũng được tìm thấy ở gần khu vực này.

Sau đó vào năm 1976, nhà khảo cổ học Mary Leaky đã phát hiện ra một dấu chân hóa thạch ở Tanzania, dấu chân này có kích thước như người bình thường nhưng tuổi của nó vào khoảng 3,6 triệu năm, điều này vượt xa thời gian còn người hiện tại xuất hiện.
Vậy nếu những dấu chân này là chân thực thì những tri thức của chúng ta về lịch sử nhân loại trên Trái đất cần phải được đánh giá và viết lại, và niềm tin vào những truyền thuyết về người khổng lồ không phải là viển vông và vô căn cứ. Rất có thể, lịch sử nền văn minh nhân loại đã trải qua nhiều giai đoạn khác trước khi con người ngày nay được hình thành, trong đó có nền văn minh của người khổng lồ.
Theo Listverse
Quỳnh Nga biên dịch


ĐƯỜNG....ĐƯỜNG Và ĐƯỜNG

Ghiền Đường & Đường giả và Đường ruột

Nhiều bác sĩ đã từ lâu cảnh báo về tình trạng “ghiền đường” mà vị ngọt của đường là một loại ma túy nguy hiểm có thể giết người trong thầm lặng.



Trong một bài viết trước đây về hội chứng “Mỡ, Đường, Máu”, BS. Minh có cho độc giả một câu hỏi để suy gẫm: “Giữa một lon Coke và một quả trứng gà, cái nào nguy hiểm cho tim mạch hơn?”


Hôm nay chúng ta đã có một câu trả lời xác đáng dựa trên nghiên cứu mới nhất đăng trên báo Y Khoa của Hội Y Sĩ Hoa Kỳ

(JAMA) tháng 2/2014, sau quá trình theo dõi 40,000 bệnh nhân: “Trứng gà không gây ra đột quỵ tim mà thủ phạm chính là đường”!

Sự “ghiền đường” dường như đã được in đậm vào trong DNA của loài người chúng ta từ hằng chục ngàn năm qua, cộng thêm với những ảnh hưởng của xã hội làm cho ta khó thấy sự tác hại của bệnh ghiền này, vì lẽ, mọi người, không ít thì nhiều đều bị…nghiện đường.

Có bao nhiêu loại đường?

Đường là danh từ chung để chỉ một loại nhu yếu phẫm cần cho con người. Trên thực tế, tất cả loại cây cỏ, thảo mộc đều có chứa đường dưới nhiều thể loại khác nhau. Thí dụ như cây lúa chẳng hạn, từ hột lúa, rễ cây lúa, lá lúa đến thân cây lúa, đều có đường trong đó. Tuy nhiên những loại đường có trong thân cây, lá cây v.v… so với các loài như trâu, bò ngựa…có thể hấp thụ được, cơ thể chúng ta lại chịu thua. Để đơn giản hóa vấn đề, đối với con người, có 3 loại đơn đường chính có thể hấp thụ được: Glucose, Fructose (có nhiều trong trái cây), và Galactose (có nhiều trong sữa). Đường cát đa phần được kết tinh từ nước mía chứa một loại đường đôi gọi là sucrose, được kết hợp từ đường glucose và fructose.

Đường phèn, đường cát, đường đen, đường nâu, đường bông gòn, …tất cả đều được biến chế từ đường mía mà ra.

Cần bao nhiêu đường thì đủ?

Cơ thể con người chỉ cần khoảng 5% đến 7% tổng số lượng calories trung bình đến từ đường mỗi ngày, tức là khoảng 2 hay 3 muỗng cà phê đường. Trên thực tế chúng ta tiêu thụ đến mức 25% calories do đường cung cấp mỗi ngày.
Nghiên cứu trên đây cho biết, khả năng bị đột quỵ tim tăng gấp đôi nếu chúng ta tiêu thụ 20% tổng số calories đến từ đường, nhưng tăng gấp 4 lần nếu dùng trên 25% năng lượng đến từ bất kể loại đường nào!

Từ khoảng năm 1970, để cạnh tranh kinh tế và duy trì lợi nhuận cho nghành nông nghiệp Mỹ, chính phủ Mỹ đã tăng thuế nhập cảng đường mía từ các nước khác, và tăng cường sản xuất một loại đường đặc chế từ hạt bắp gọi là “đường sy-rô nồng độ cao từ bắp” (High Fructose Corn Syrup, HFCS). Loại đường HFCS nầy về thành phần hóa học thì hơi giống như đường mía, nhưng ngọt hơn và dễ thấm nhanh vào máu hơn. Có người cho là vì hai tính chất này mà HFCS độc hơn đường mía, vì dễ ghiền và mau “phê” hơn là đường mía.

Trên thực tế cả hai thứ đều là “bad guys” (kẻ xấu) hết.


Chỉ vì chính phủ Mỹ cố tình làm cho đường HFCS rẻ hơn nên kỹ nghệ biến chế thức ăn tha hồ tưới, nhét, trộn đường HFCS vào đồ ăn. Bạn có để ý là nước ngọt Coca Cola ở Mỹ mùi vị hơi khác hơn ở các nước khác không? Sự khác biệt là do mùi vị khác nhau của đường HFCS và đường mía. Nói đến Coca Cola, chỉ ½ lon soda có thể làm tăng tỉ số bị đột quỵ tim lên đến 30%.



Bạn có biết là một muỗng tương cà chua Heinz có nhiều đường hơn là một cái bánh quy Oreo không? Hoặc, một hũ da-ua (fruit yogurt) có nhiều đường hơn là một lon Coke? Hay trong một tô cereal buổi sáng, 75% calories đến từ đường? Ngay cả nước trái cây “bổ dưỡng” fruit juice, nước uống “tăng cường năng lực”, nước uống antioxidant, cà phê Starbucks v.v… hãy thử đoán có bao nhiêu đường trong đó?


Tại sao đường gây ra tai hại?

Khi bạn mới uống hay ăn thức ăn có đường vào cơ thể đa phần bạn sẽ có cảm giác thoải mái, dễ chịu. Thứ nhất vì trên thực tế cơ thể chúng ta cần một số ít đường để sống. Lượng đường nầy thấm vào các tế bào, cung cấp năng lượng cấp thời làm cho ta…thấy khỏe.

Thứ nhì có thể vì yếu tố tâm lý của đa số bệnh ghiền, vì từ thuở nhỏ chúng ta đã quen với vị ngọt của đường, nhất là những khi bé khóc là bố mẹ dúi cho một cục kẹo hay một cây cà rem. Vì thế bây giờ khi bị “stress” chúng ta dễ đi tìm niềm an ủi với vị ngọt của đường.



Sau khi cảm giác “phê” qua đi, chúng ta sẽ thấy cơ thể nặng nề vì những lượng đường dư thừa sẽ tạo gánh nặng cho cơ thể. Lá gan và pancreas cần phải “giải độc” khối lượng đường phụ trội này bằng cách chế biến và chứa vào mỡ đặc (triglycerides) làm cho ta béo phì ra, hay làm tăng mỡ lỏng (cholesterol, LDL) làm cho tim, mạch máu bị nghẽn. Ngoài ra, các tế bào bị ngâm trong đường sẽ biến thành…mứt quất (mứt tắc), để cân bằng nồng độ hai bên, nước từ bên trong tế bào sẽ rút ra máu, làm khô nước bên trong và dễ chết (Bạn đã đọc bài “Yêu Nước” chưa?).



Càng ngâm trong đường càng lâu các tế bào sẽ có hiệu ứng giống như bị “thắng đường” khi các bà làm nước màu kho cá!. Màng tế bào của bạn sẽ giống như con tôm kho khô vậy đó. Cuối cùng lá gan cũng đầu hàng, sanh ra bệnh tiểu đường. Vòng tròn tử vong tiếp tục xoáy tròn kéo mình vào vực sâu của đáy huyệt một cách nhanh chóng.


Làm thế nào để bớt ghiền đường?

1. Không nên ăn đường giả (sugar substitute, diet gugar)! Đường thật mà còn có hại huống chi đường giả! Đường giả đa phần có cấu trúc giống như đường có trong..lá cây, rễ cây v.v…để lừa cơ thể chúng ta mà thôi. Tuy không làm tăng calorie vì không tiêu được nhưng vẫn có những tác hại tương tự như đường thật.

2. Nên để ý hàm lượng đường trong tất cả các loại thức ăn. Tốt hơn hết là không ăn đồ ăn đã chế biến mà chỉ ăn đồ ăn tươi do chính mình nấu nướng lấy.

3. Ăn ít, ăn cân bằng và biết lựa chọn. Thí dụ không ai cấm bạn ăn một quả chuối mỗi ngày, miễn đừng ăn luôn cả nải chuối. Giữa một quả cam và một ly nước cam thì nên chọn…?

4. Ăn chậm, nhai chậm lại để tận hưởng vị ngọt của thức ăn. Tôi bảo đảm với bạn sau khi bạn nhai một miếng dưa chuột thật kỹ, thật lâu bạn sẽ thấy vị ngọt của nó không thua gì một múi cam. Mà có nhai một múi cam, thì cũng nên bỏ thì giờ mà tận hưởng hương vị của nó. Nên nhớ ngoài vị ngọt còn có những vị khác nữa.

5. Tập thể dục, thể thao mỗi ngày. Đi bộ tối thiểu 15 phút trước hay ngay sau khi ăn, hoặc cả hai càng tốt. Đi bộ sẽ làm cho các tế bào mở rộng cửa để cho đường thấm nhanh vào bên trong, giảm bớt nồng độ đường ngoài mạch máu.


Hôm nay nên bắt đầu ngày mới cho mọi người. Chúc bạn đọc khỏe, vui vẻ vì bớt… “nghiện đường”.


Đường giả và đường ruột


Những thứ đường giả, đường nhân tạo, đường hóa học mà bạn tiêu thụ hằng ngày trong các loại thực phẩm, thức uống gọi là “diet” không an toàn như bạn nghĩ.


Nghiên cứu mới nhất đăng trên báo khoa học Nature hôm tháng rồi cho biết các thứ đường saccharin, aspartame, và sucralose được bán dưới các tương hiệu như “Sweet and Low”, Splenda, Equal, NutraSweet… có thể làm thay đổi cách cơ thể hấp thụ đường thật, tinh bột, đồ ăn dinh dưỡng, qua tác động trên những con vi khuẩn sống trong đường ruột và có thể gây ra hay làm bệnh tiểu đường nặng thêm.

Như ta đã biết trong đường ruột con người có hàng tỉ “sinh linh” các con vi khuẩn chung sống hòa bình với chúng ta. Những sinh vật li ti nầy vừa giúp ta tăng cường sức đề kháng, miễn nhiễm mà còn giúp hệ thống ruột hấp thụ được chất dinh dưỡng từ đồ ăn, trong đó có đường hay đa đường có trong tinh bột như cơm, bánh mì, phở hoặc… mì gói.

Bác Sĩ Eran Segal và các cộng sự từ Viện nghiên cứu Weizmann Institute of Science, Israel cho biết khi cho các chú chuột uống nước có pha đường giả, sau 11 tuần, chúng có triệu chứng bệnh tiểu đường so với những con chuột chỉ uống nước lạnh. Các chất đường giả hiệu nầy làm thay đổi DNA của những vi khuẩn tạo ra ảnh nhưởng tai hại cho việc hấp thụ đường thật. Một nhóm nhỏ người tình nguyện cũng được cho uống nước đường giả và kết quả cũng gần y… chang như chuột.

Xuất xứ của các loại đường giả


Đường saccharin được khám phá năm 1879 khi các nhà hóa học làm việc với khói than đá. Một cách tình cờ, một người liếm phải bồ hóng dính trên ngón tay, và thấy ngọt. Chất benzoic sulfimide có trong bồ hóng dính trên ống khói được tinh chế và đặt tên là saccharin. Thật ra đường saccharin đã được sử dụng trong các loại thực phẩm từ 100 năm trước. Lý luận của những thương hiệu có chứa đường saccharin để biện minh cho sự an toàn của loại đường này là sau 100 năm, có thấy ai chết chóc gì đâu? Ở đây nên biết, cấu trúc hóa học của đường saccharin có nguồn gốc giống hệt như chất toluene có trong các sản phẩm làm móng tay.

Đường sucralose (Splenda) được khám phá khi các nhà hóa học đi tìm thuốc trị sâu rầy hoành hành trong nông nhiệp, cấu trúc của đường sucralose xuất phát từ đường thật nhưng lại giống như thuốc chuột DDT, là hóa chất hiện nay bị ngăn cấm dùng vì những nguy hại trên môi trường sinh thái.

Đường aspeartam được khám phá ra năm 1965 khi dược phòng đang tìm thuốc trị loét bao tử. Một người nghiên cứu tò mò liếm thử và thấy ngọt vì thế đường aspartame được thương mại hóa. Có thể so với hai loại đường kể trên, nguồn gốc hóa học của đường aspartame có vẻ hiền nhất vì biến chế từ amino acid có cùng chung nhóm với bột ngọt. Đó là tại sao, bột ngọt lại… ngọt.



Tuy nhiên, khi vào trong cơ thể các sản phẩm phụ từ đường aspartame nầy, một phần biến thành formaldehyde (formol, thuốc ướp xác chết, và một số công ty thực phẩm Trung Cộng dùng để giữ đồ ăn cho… lâu hư). Đường aspartame ngoài ra còn làm rối loạn một số hoạt động của hệ thần kinh. So với bột ngọt, đường aspartame độc hại hơn nhiều.

Đường stevia là loại đường mới nhất được cho bán trên thương trường. So ra, có thể đây là loại đường an toàn nhất vì đã được sử dụng ở Nam Mỹ trong nhiều thế kỷ qua. Tuy nhiên, về cấu trúc hóa học thì loại đường nầy trông giống như các loại hormone. Ngoài ra các thương hiệu chỉ có một phần rất nhỏ đường setvia… thật mà thôi. Sự an toàn về lâu chưa được biết cặn kẽ.
Phản ứng phụ và triệu chứng lâm sàng của các loại đường giả:

Tựu trung, các loại đường nầy đều… ngọt hơn đường thật. Vì ngọt nên có thể lừa được con người từ đầu lưỡi đến hệ thần kinh não bộ. Vấn đề ở đây là, cơ thể tưởng lầm là đường thật nên phản ứng như đường thật, khi đụng phải đồ giả, lại sanh ra tai hại. Một vài thí dụ:

1. Khi đường giả vào trong cơ thể, chất insulin bị kích thích tiết ra từ pancreas để đưa “đường” vào trong cơ phận như bắp thịt và não bộ. Hệ quả là lượng đường thật lại bị tụt giảm gây ra tình trạng thiếu đường…thật (hypoglycemia).

2. Đường giả làm cho chất cortisol, hormone tăng trong khi cơ thể bị stress. Như thế cơ thể bị stress vô cớ, làm cho cơ thể chứa mỡ nhiều hơn.

3. Não bộ cần đường thật để sinh hoạt, vì có đường giả cạnh tranh nên lượng đường thật bị ít đi làm cho người ta lờ mờ kém tỉnh táo, nhức đầu, chóng mặt.

4. Đường giả làm thay đổi khả năng dự trữ năng lượng của cơ thể qua việc chứa đa đường glycogen và chất béo.

5. Đường giả làm cho người ta thèm ăn hơn, và mau mập hơn.

Tác dụng về lâu về dài của các loại đường giả

Mặc dù có nhiều nghiên cứu hay phàn nàn về sự độc hại của đường giả, cơ quan FDA của Hoa Kỳ vẫn cho sử dụng các loại đường giả nầy trong khi nhiều nước Âu Châu đã tẩy chay vì FDA cho rằng không có đủ bằng chứng để chứng minh sự tác hại của chúng vì các nghiên cứu quá nhỏ. Tuy nhiên, xin lưu ý ở đây là, muốn có những nghiên cứu lớn, đại quy mô thì vấn đề đầu tiên là… tiền đâu? Chỉ những công ty tầm cỡ như Coca Cola hay Mc Donald mới có tiền mà tài trợ cho các nghiên cứu, mà nếu có cho tiền, thì chỉ khi nào nghiên cứu ấy có kết quả… xuôi tai thì mới có tiền mà thôi.

Khi tôi còn là bác sĩ thực tập nội trú, có một bác sĩ đàn anh mà tôi cho là khùng, khi mỗi lần nhập bệnh bị ung thư gan, ruột, hay pancreas, ông nhắc tôi: “Tao chắc với mày họ có uống diet soda kinh niên”. Dĩ nhiên khi lập hồ sơ bệnh lý cho những bệnh nhân ung thư nầy gần như 100% đều thú nhận có uống diet soda, nhưng lúc ấy tôi cho là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Sau hơn 30 năm, tôi nghi là người bác sĩ đàn anh có thể đúng, và, đã từ lâu, lâu lắm tôi chỉ uống nước… lạnh!

BS. Hồ Ngọc Minh.

(Dam Ho chuyển)

FM 974 Đại Hàn: Pak Geun-hye – Con Đường Từ Tột Đỉnh Xuống Tận Cùng Của Một Nàng Công Chúa.


   Radio FM974
Chuyện Thế Giới Trong Tuần
Thứ Hai 27/03/2017

        Con đường dẫn tới quyền lực tột đỉnh của bà Park Geun-hye khởi đi từ những ngày chỉ là một đứa trẻ, đến vai trò đệ nhất phu nhân rồi bà tổng thống nhưng, cuối cùng Park phải rời bỏ cái quyền lực tột đỉnh này, trong nhục nhả ê chề, vì các vụ xì-căn-đan tham nhũng đáng sợ, trở thành người tổng thống đầu tiên bị truất phế trong lịch sử của Đại Hàn.

    Năm nay 65 tuổi,  bà Park lớn lên trong sự chú ý của mọi người tại “Cung Điện Xanh”, cái dinh tổng thống, ngay phía bắc, không xa một trong mấy đền đài hoàng gia Đại Hàn, thụ hưởng cuộc đời nhung gấm của đứa con gái cả của nhà độc tài Park Chyng-hee. Mặc dù bị chỉ trích đã chà đạp nhân quyền nhưng dưới sự cai trị của cha bà, tổng thống Park Chyng-hee, nền kinh tế Đại Hàn đã phát triển nhanh chóng và nhảy vọt trong những năm 1961 -1979, từ đó, đệ nhất gia đình nước Đại Hàn được những người ủng hộ trọng nể như một hoàng gia và cô con gái có tên Park Geun-hye, được họ gọi là “nàng tiểu công chúa”, cái danh xưng này được nhắc tới qua nhiều thập niên.

    Việc cha mẹ bà Park bị ám sát, xãy ra cách nhau 5 năm trong những năm 1970, làm cho cảm tình của dân chúng dành cho bà Park tăng thêm nhiều hơn nữa, mẹ của bà, vợ của tổng thống Park Chyng-hee, được công chúng ngợi khen và kính trọng, là một người vợ chu toàn bổn phận và người mẹ gương mẫu theo truyền thống Triều tiên, bị ám sát bởi một người Nhật gốc Đại Hàn, người ta tin rằng thủ phạm này thi hành theo lệnh của Bình Nhưỡng, Bắc hàn. Đang là sinh viên du học tại Pháp lúc đó,  bà Park trở về Đại Hàn, và vì mẹ đã chết, nên được dân chúng lúc bấy giờ mặc nhiên xem Park như là “đệ nhất phu nhân” thay mẹ, cho tới khi tổng thống Park bị ám sát bởi chính viên trưởng toán an ninh cận vệ của mình năm 1979.

    Bà Park, từ đó sống một cuộc sống lặng lẽ, âm thầm trong gần hai thập niên, tới năm 1988, bà thắng cử và trở thành dân biểu của quốc hội Đại Hàn, giữa thời kỳ vụ khủng hoảng tài chánh Á châu xãy ra, qua sự thành công này, trong cái nhìn của nhóm chính trị gia già cả bảo thủ, những người từng hảnh diện vì nếp sống của mẹ bà và ca tụng công ơn đưa đất nước hoang tàn vì chiến tranh của Đại Hàn ra khỏi cảnh nghèo đói của tổng thống Park, bà Park là một ngôi sao chính trị trẻ tương lai, dựa vào sự ủng hộ và cảm tình mà họ dành cho, mỗi lần đi vận động tranh cử, trong bài nói chuyện của mình, lúc nào bà Park cũng lập lại cái câu như câu kinh nhật tụng “sau khi tôi mất cha mẹ một cách đau đớn vì những viên đạn của kẻ sát nhân”

    Từ đó bà Park nhanh chóng tiến nhanh trên bước thang chính trị, bà giờ có tên gọi là “nữ hoàng của các cuộc bầu cử”. Có một điều đáng nói tới, bà Park chưa hề kết hôn và sống xa cách với hai người em tại một quốc gia mà những vụ tham nhũng, hối mại quyền thế, của các nhà lãnh tụ đều có dinh líu tới thân nhân họ hàng. Vì thế, bà đã từng tuyên bố, “bà đã kết hôn với đất nước cộng hòa Đại Hàn, bà không có con cái, mọi công dân Đại Hàn là gia đình của mình”, có lần bà Park đã mượn hình ảnh của nữ hoàng Elizabeth đệ nhất của Anh quốc, hay “Nữ Hoàng Đồng Trinh” để nói về bà.

    Trong lần được bầu làm người nữ tổng thống đầu tiên năm 2012, bà là ứng cử viên đạt số phiếu bầu cao nhất trong thời kỳ dân chủ của quốc gia này, nhưng oái oăm thay, cái gia đình mang bộ mặt tôn giáo mà bà Park chọn làm người “hiến kế” cho mình, vô hình chung, trong bóng tối đã gieo những hạt giống lụn tàn, đưa đến sự sụp đổ ngôi vị của bà Park hôm nay. Mối liên hệ của bà Park với ông Choi Tae-min, một người đã kết hôn bảy lần, sáng lập viên của một nhóm mê tín, tự gọi là đạo phái gồm nhóm người lớn hơn bà chừng 40 tuổi, bắt đầu trong những năm 1970, khi ông này gởi cho bà lá thư, nói là ông đã thấy mẹ bà hiện về tâm sự trong nhiều giấc mơ của ông ta. Ảnh hưởng của ông này đối với bà Park ngày càng sâu đậm, theo như các thông tin mà trang mạng WikiLeaks tiết lộ, lúc bấy giờ tại Đại Hàn, có tin đồn trong dân chúng là, ông Choi gần như kiểm soát hoàn toàn thể xác và linh hồn của bà Park. Choi chết năm 1994 và con gái ông ta, Choi Soon-sil, đã là bạn chơi nhau từ lâu, giờ lo mọi chuyện đời sống hàng ngày của Park, bao gồm cả việc lựa chọn quần áo để mặc.

   Tổng thống Park bị cáo buộc, đã để yên cho bà này dùng tư thế thân cận, nhận hối lộ hàng trăm triệu đô la từ các thương gia, doanh gia Đại Hàn, kể cả nhiều công ty lớn nhất tại nước này, để đổi lấy những ân huệ ban phát từ chính phủ. Choi đã bị bắt, đang bị tòa xử về tội lạm dụng quyền thế, nhận hối lộ trong khi đó, ông Lee Jae-yong, chủ tịch công ty điện thoại di động Samsung, cũng bị buộc tội hối lộ, hủ hóa và các tội danh hình sự khác.  Tổng thống Park ra trước quốc dân, khóc sướt mướt xin lỗi trên hệ thống truyền hình, vẻ cho mình hình ảnh một người cô đơn, một lãnh tụ đơn độc, có lỗi chỉ vì quá tin cậy vào một người bạn, ý nói là bà Choi Soon-sil, đã chia xẻ, cảm thông với bà trong những ngày tháng, khó khăn, lẻ loi trên cương vị tổng thống.

    Vụ xì-căn-đan này quá nghiêm trọng, đến mức những người từng ủng hộ bà Park đã không còn im lặng được nữa, hàng triệu người đã xuống đường biểu tình đòi bà phải từ chức và tỷ lệ tán thành của dân chúng dành cho bà, chỉ còn là con số đơn không hơn không kém. Nhiều người là đảng viên trong đảng của bà, quay lưng phản đối bà, họ đã bỏ phiếu truất phế tổng thống tại quốc hội, để cho tòa án hiến pháp Đại Hàn ban phán quyết cuối cùng, và kết cuộc, Park đã bị truất phế theo tinh thần của hiến pháp nước này, khăn gói rời “cung điện xanh” một cách âm thầm lặng lẽ.

    Từ vụ này, có người cho rằng, bà chịu ảnh hưởng của cha bà, cố tổng thống Park, về các hành động chính trị độc đoán. Theo báo chí, bà Park, lanh lùng, cứng rắn, thường ở luôn trong dinh tổng thống, gặp gỡ các cố vấn tại văn phòng làm việc, khoan nhượng đôi chút về những chỉ trích nào đó đối với bà. Người giữ chức vụ giám đốc nhân viên của bà Park trong hai năm, đã nói tại một phiên họp tường trình trước quốc hội là, có khi cả nhiều tuần lễ ông ta không gặp mặt bà lần nào hết, điều ông này nói ra, được một số nhân viên cao cấp khác đồng ý đúng như vậy. Bà Park cũng bị cáo buộc đã làm ngơ trong vụ chìm chiếc phà Sewol năm 2014, có hơn 300 người chết, hầu hết là học sinh, bị chết chìm, vụ này được xem là một tai nạn thảm khốc nhất tại Đại Hàn trong bao nhiêu thập niên qua.

    Phần khác, ngoài các việc khá lạ trên, bà Park còn bị buộc tội đã ra lệnh, cho cảnh sát lùng dẹp và trừng phạt hàng ngàn văn nghệ sĩ, những người công khai chống đối, chỉ trích bà ta. Chun Yu-ok, một cựu đồng minh và dân biểu trong đảng của bà Park, đã viết trong tập hồi ký của ông mới đây “thay vì tiếp nhận từ cha mình, sự thông minh, cái nhìn sâu sắc và quyết định kiên quyết lo xây dựng nền kinh tế tốt đẹp cho đất nước, thì bà Park lại kế thừa cái phần xấu tệ nhất của cố tổng thống Park là, sự ám ảnh quyền lực và không khoan nhượng cho bất cứ những chỉ trích nào về mình”.

   Nhìn lại con đường từ tột đỉnh xuống tận cùng quyền lực, sự thất bại của bà Park, sự thất bại do chinh mình tạo ra, đối với người dân Đại Hàn thì, chỉ là một cái tất yếu phải tới không chóng thì chày mà thôi.



Thuyên Huy

Mon 27.03.2017









   

   

   



   








Thứ Hai, 27 tháng 3, 2017

Ranh giới giữa Phật và Ma


Có người hỏi Thiền sư: “Điều đáng sợ nhất trên cõi đời này là gì?”
Thiền sư đáp: “Dục vọng!”
Người đó lộ vẻ hoài nghi.
 Thiền sư nói: “Hãy để tôi kể câu chuyện này cho ông nghe vậy”.

- Có một họa sĩ rất nổi tiếng, ông muốn vẽ Phật và Ma, nhưng không tìm được người làm mẫu phù hợp,vì đầu óc ông không tài nào tưởng tượng ra nổi hình dáng của Phật, nên rất lo lắng. Trong một lần tình cờ, ông lên chùa bái lạy, vô tình nhìn thấy một hòa thượng. Khí chất trên vị hòa thượng này đã thu hút người họa sĩ
sâu sắc. Vậy là ông liền đi tìm vị hòa thượng đó, hứa cho hòa thượng một số tiền lớn để làm người mẫu cho ông.
Về sau, tác phẩm của họa sĩ đã hoàn thành, gây chấn động ở vùng đó. Nhà họa sĩ nói: “Đó là bức tranh vừa ý nhất mà tôi từng vẽ qua, bởi người làm mẫu cho tôi quả khiến người ta vừa nhìn thấy nhất định cho rằng anh ta chính là Phật, loại khí chất thanh thoát an lành trên người anh có thể cảm động bất kì ai”.

Người họa sĩ sau đó đã cho vị hòa thượng đó rất nhiều tiền như lời đã hứa. Cũng nhờ bức tranh này,mọi người không còn gọi ông là họa sĩ nữa, mà gọi ông là “họa Thánh”.



Bẵng đi một thời gian, họa sĩ chuẩn bị bắt tay vào việc vẽ Ma, nhưng điều này lại trở thành một vấn đề khó của ông, vì chẳng biết tìm hình tượng ma quỷ ở đâu. Ông đã hỏi thăm rất nhiều nơi, tìm rất nhiều người có vẻ ngoài hung dữ, nhưng không ai vừa ý cả. Cuối cùng, ông tìm được trong nhà tù một tù nhân rất phù hợp với đối tượng ông cần vẽ. Họa sĩ vô cùng mừng rỡ, nhưng khi ông đối diện phạm nhân đó, người này đột nhiên khóc lóc đau khổ trước mặt ông.

Nhà họa sĩ rất lấy làm kinh ngạc, liền hỏi rõ ngọn ngành.
Người phạm nhân đó nói: “Tại sao lần trước khi người mà ông tìm để vẽ Phật là tôi, bây giờ khi vẽ Ma Quỷ,
người ông tìm đến vẫn là tôi!”


Người họa sĩ giật cả mình, thế là ông lại nhìn kỹ người phạm nhân đó, rồi nói: “ Sao lại có thể chứ ?
Người mà tôi tìm để vẽ Phật ấy khí chất phi phàm, còn cậu xem ra chính là một hình tượng ma quỷ thuần túy, sao lại có thể là cùng một người được? Điều này thật kì lạ, quả thật khiến người ta không thể nào lý giải được”.


Người kia đau khổ bi ai nói: “Chính những đồng tiền của ông đã khiến tôi từ Phật biến thành ma quỷ”.
Họa sĩ nói: “Sao cậu lại nói như vậy, tôi vốn đâu có làm gì đối với cậu đâu”.


Ngươi đó nói: “Kể từ sau khi tôi nhận được số tiền ông cho, liền đi đến những chốn ăn chơi đàng điếm để tìm thú vui, mặc sức tiêu xài. Đến sau này, tiền tiêu sạch hết, mà tôi lại đã quen với cuộc sống đó rồi, dục vọng ã khởi phát mà không thể thu hồi lại được. Thế là tôi liền giật tiền người ta, còn giết người nữa, chỉ cần có
được tiền, chuyện xấu gì tôi cũng có thể làm, kết quả đã thành ra bộ dạng này của ngày hôm nay đây”.

Người họa sĩ nghe xong những lời này, cảm khái vạn phần, ông sợ hãi than rằng Bản tính con người trước Dục Vọng lại biến đổi mau chóng đến thế. Con người chính là yếu nhược như vậy đó. Thế là ông áy náy quăng cây bút vẽ xuống đất, từ đó về sau không còn vẽ bức tranh nào nữa.

- Con người ta, một khi rơi vào trong cạm bẫy “theo đuổi ham muốn vật chất”, thì rất dễ đánh mất bản thân mình, muốn thoát ra khỏi đã trở thành mục tiêu rất khó khăn, vậy nên bản tính con người không thể đi cùng với lòng tham.
Thiền sư kể xong mấy câu chuyện, nhắm nghiền mắt lại không nói gì cả, còn người kia đã biết được đáp án từ trong những câu chuyện này: Thì ra điều đáng sợ nhất trên cõi đời này chính là Dục Vọng, dục vọng của người ta càng nhiều, thì sẽ càng không thỏa mãn, vậy nên sẽ càng không vui vẻ và phiền não vì thế cũng sẽ càng nhiều hơn.




Đức Phật đã từ bỏ
Địa vị và hoàng cung
Đi tìm niềm an lạc
Đạt giải thoát vô cùng.

Sao nay ta từ bỏ
Đời an lạc ung dung
Đi tìm những cung điện...
Trong tử sinh mịt mùng ?!.
Như Nhiên


Những Bình Minh Hạnh Phúc

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Thấy còn khỏe mạnh, bình an
Giữa cuộc đời đầy bịnh tật
Phước hơn nhiều người thế gian..

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Đất trời quanh đãng, tịnh thanh
Chắp tay niệm tình cuộc sống
Vì thanh bình không chiến tranh.. 

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Mở mắt chậm nhìn chung quanh
Cha mẹ, anh em.. còn đó.
Đời ta may mắn, Phước lành.

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Hè phố bao người nằm co
Lặng gửi tình thương đến họ
Tạ Ơn đời, ta ấm no!

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Dòng người vội vã, ngược xuôi
Ta sống nhẹ nhàng, an tịnh
Biết đủ nên nghèo vẫn vui.

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Quên hết hận sầu - thứ tha ..
Soi gương thấy Ngài Di Lặc
Nơi nụ cười ta đang là . 

Nếu buổi sáng nay thức dậy
Nghe người khuất núi, lìa xa.
Cảm ơn mình còn hơi thở
Sống đẹp hơn ngày hôm qua...
Như Nhiên- Thích  Tánh Tuệ 

(Hoa Huỳnh chuyển)