Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

LẠC CHỐN ĐÀO NGUYÊN - H.HUY DU



Thấp thoáng, sương mờ giăng khắp lối 
Đường nào dẩn tới cõi thiên thai 
Mây bay lãng đãng trong ngày mới 
Không gian chẳng vướng chút bụi trần 

Dưới bóng hàng cây gian lều cỏ 
Thu mình trong thinh lặng hư vô 
Cầu gỗ bắc ngang nước mặt hồ 
Hương sắc thủy phù dung lan tỏa 

Uốn khúc quanh co con đường nhỏ 
Phải chăng lạc bước chốn đào nguyên 
Cùng tiên nga chắp cánh hương nguyền 
Quên hết nỗi ưu phiền tục lụy 

Cỏ biếc dưới chân còn mộng mị 
Sương trắng ngang trời,vắng tiếng chim 
Thinh không như chất chứa nỗi niềm 
Róc rách xa đưa giòng suối chảy 

Đường đến đào nguyên ta muốn hỏi 
Lưu, Nguyễn ngày xưa lạc chốn nào 
Hoa vàng nở rộ giấc chiêm bao 
Tiên nữ hân hoan chào đón khách 

Điệu vũ nghê thường tiêu hồn phách 
Khúc tơ lòng trọn ven hiến dâng 
Bàn tay tiên rượu chuốt ân cần 
Say đắm tình quân quên tuế nguyệt 

Nhớ song thân thiên thai tống biệt 
Trăng vàng soi con suối mênh mang 
Tiễn đưa người về chốn trần gian 
Giáng, Ngọc hai tiên cùng khuất dạng 

Nắng chiếu lung linh trời đã rạng 
Rực rỡ đào hoa ánh sắc hồng 
Đỉnh núi xa mây quyện bềnh bồng 
Tiên cảnh bồng lai trong giấc mộng 

Thầm ước như người xưa từng gặp 
Trong lòng tràn ngập giấc mơ tiên .
H.HUY DU

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét