Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

ĐẤT TRỜI VẪN THẾ - Thơ Nguyễn Quốc NAM



Đi qua bờ nuối tiếc
Sao anh còn nơi đây
Bên kia là núi biếc
Nơi nầy chỉ trời mây

Núi xanh cao chất ngất
Soi bóng trầm đáy sông
Mây bay bay lất phất
Chìm giữa dòng nước trong

Em một đời khổ hanh
Anhmột đời gian nan
Còn chút niềm tin sống
Giữa vô vàn hỗn mang...!

Đời một lần sinh tử 
Ngồi bên bờ quạnh hiu
Cánh hạc chiều bay vút
Đồng vọng một tiếng kêu

Và đất trời vẫn thế.
Dù yêu hay không yêu....

Nguyễn Quốc Nam

1 nhận xét:

NHỚ QUÊ NGHÈO - Thơ Uyên Châu Vũ

  Nhớ quê nghèo Trông theo ống khói lò gạch xưa Là đỉnh núi ẩn trong mây mờ Mùi lá củ mì nghe thoang thoảng Ta đã về một thoáng ngu ngơ Thèm...