Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

LỒI CUỐI CHO NGƯỜI XƯA - Thơ vkp.phượng ngày xưa và Bài Họa Ý của Hồ Nguyễn




Năm năm chưa đ cn chén tình
Hoa héo cau tàn bóng lung linh.
Trăng xưa đnh núi mây che khut
Hơn na trăm năm mi l hình
                         *
Gió êm bin lng... bt thình lình,
Sóng thn p đến... ph điêu linh.
Run ry lòng đau tim tê but,
Lu thơ trôi... hết chuyn chúng mình!
                         *
T nay đè nén ni bt bình,
Nut trái b hòn c làm thinh.
Ngm đng cho người vui hnh phúc,
Cui đi được thy ánh bình minh...
Saigon đêm trăng 16/ tháng 5/ Mậu Tuất
             Vkp phượng ngày xưa


HỌA Ý: U ẨN TÌNH RIÊNG
Li thơ nghe thãm não bi ai,
n cha tình riêng mãi kéo dài.
Đã na trăm năm chưa lng du,
Chén tình vn thm thía chua cay!
                        *
Đnh núi u su le lói trăng,
Đêm đêm tâm s vi ch Hng.
Trút hết li thơ hòa chén rượu,
Nào biết người xưa có thu chăng?
                            *
Thơ su người đc chng vui đâu,
Chia st đôi câu kết nhp cu.
Tình cht cha bun mong bt đm,
Cho đi no cui đng vơi mau.
                           *
Hè đến Cali nóng trãi hng,
Quê nhà mưa nh git rưng rưng.
Đôi câu thơ thn đưa v đó,
Xin bt lòng đau đn… l dng!!
HỒ NGUYỄN (30-6-18)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét