Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

LỒI CUỐI CHO NGƯỜI XƯA - Thơ vkp.phượng ngày xưa và Bài Họa Ý của Hồ Nguyễn




Năm năm chưa đ cn chén tình
Hoa héo cau tàn bóng lung linh.
Trăng xưa đnh núi mây che khut
Hơn na trăm năm mi l hình
                         *
Gió êm bin lng... bt thình lình,
Sóng thn p đến... ph điêu linh.
Run ry lòng đau tim tê but,
Lu thơ trôi... hết chuyn chúng mình!
                         *
T nay đè nén ni bt bình,
Nut trái b hòn c làm thinh.
Ngm đng cho người vui hnh phúc,
Cui đi được thy ánh bình minh...
Saigon đêm trăng 16/ tháng 5/ Mậu Tuất
             Vkp phượng ngày xưa


HỌA Ý: U ẨN TÌNH RIÊNG
Li thơ nghe thãm não bi ai,
n cha tình riêng mãi kéo dài.
Đã na trăm năm chưa lng du,
Chén tình vn thm thía chua cay!
                        *
Đnh núi u su le lói trăng,
Đêm đêm tâm s vi ch Hng.
Trút hết li thơ hòa chén rượu,
Nào biết người xưa có thu chăng?
                            *
Thơ su người đc chng vui đâu,
Chia st đôi câu kết nhp cu.
Tình cht cha bun mong bt đm,
Cho đi no cui đng vơi mau.
                           *
Hè đến Cali nóng trãi hng,
Quê nhà mưa nh git rưng rưng.
Đôi câu thơ thn đưa v đó,
Xin bt lòng đau đn… l dng!!
HỒ NGUYỄN (30-6-18)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NẮNG THU - Thơ Trần Chu Ngọc

Tôi vẫn tìm tôi từ thuở ấy Mênh mang chút cuối chiều nắng thu Em đâu rồi chốn xưa vẫn thế Một chút hoang sơ giửa sương mù          ...